trinhthamtruyen.com

Ba điều bí ẩn - Chương 16

Ba điều bí ẩn - Chương 16

Ba điều bí ẩn
Chương 16

Ngày đăng
Tổng cộng 30 hồi
Đánh giá 9.2/10 với 10705 lượt xem

Cô gái này có vẻ hơi kênh kiệu - Japp nhận xét.
Hai người lại đang ở trong phòng bà Allen. Các nhân viên đã chụp ảnh và mang xác đi, các dấu vân tay cũng đã lấy hết.
Poirot nói:
- Tuy nhiên, chớ nên coi thường cô ta, sự thực là cô bé thông minh đấy.
- Ông có nghĩ cô ta là thủ phạm? - Japp hỏi - Có thể lắm chứ. Phải xem cô ta có bằng chứng ngoại phạm không. Có thể hai cô bạn đã mâu thuẫn với nhau về chàng trai... cái cậu tập tọng nghị sĩ ấy. Cô ta nhận định cậu này một cách cay nghiệt, đó là điều đáng ngờ. Có thể cô ta cũng mê anh chàng nhưng không được đáp lại. Loại gái này dám thủ tiêu người nào mình không ưa, rồi vẫn tỉnh bơ như không. Phải rồi, phải kiểm tra xem đêm qua cô ta ở đâu. Vùng Essex thực ra cũng gần, xe lửa có nhiều chuyến, mà nếu đi xe hơi càng nhanh... Biết đâu tối qua cô chẳng lấy cớ nhức đầu, lên phòng đi ngủ sớm.
- Ông nói đúng - Poirot đáp.
- Dù sao, cô ta chưa nói hết. Ông có cảm thấy thế không? Cô ta còn biết một điều gì.
- Phải, tôi cũng nhận thấy như vậy.
Japp than vãn:
- Loại vụ việc này bao giờ cũng khó. Nhân chứng thường không chịu nối hết vì những lý do tế nhị.
- Và cũng không thể trách họ.
- Không, nhưng làm cho nhiệm vụ chúng ta thêm vất vả.
- Có thế mới làm nổi bật được tài năng của ông - Poirot an ủi - À, kết quả dấu vân tay thế nào?
- Đúng là án mạng. Súng được lau chùi cẩn thận rồi đặt vào tay người chết. Dù có tài thánh, bà Allen cũng không thể vươn tay qua cổ, sau khi bắn rồi lại còn lau sạch khẩu súng.
- Rõ ràng là có người khác can thiệp.
- Ngoài ra, trên nắm đấm cửa sổ và cửa ra vào, không có một dấu tay nào. Ngược lại, ở những chỗ khác, toàn là dấu tay bà Allen.
- Jameson đã phát hiện thêm điều gì không?
- Từ bà phục vụ ư, không. Bà ta khẳng định giữa Allen và Plenderleith không hề có mâu thuẫn. Tôi đã bảo Jameson đi thẩm tra thêm trong số hàng xóm. Chúng ta cũng sẽ hỏi chuyện chàng Charles West, xem đêm qua anh ta ở đâu, làm gì. Bây giờ ta sẽ soát xét các giấy má ở đây.
Ông bắt tay ngay vào việc, các chỗ trong phòng được nhanh chóng lục soát. Giấy má không nhiều và sắp xếp ngăn nắp. Japp vừa xem vừa chuyển dần cho Poirot.
Cuối cùng Japp thở phào, ngả lưng vào ghế:
- Chả có gì đáng kể, những biên lai, vài hóa đơn chưa thanh toán. Các thiếp mời, thư của bạn bè; còn đây là cuốn sổ ngân phiếu, và sổ tài khoản ngân hàng của bà ta. Ông có thấy gì đặc biệt?
- Có, tài khoản ngân hàng đã cạn.
- Còn gì nữa?
Poirot mỉm cười:
- Ông định thử thách tôi đấy hả? Còn, ông định nói cái này chứ gì: cách đây ba tháng bà ta đã ký séc lấy hai trăm livrơ cho chính mình, và một séc khác, cũng đứng tên mình, lấy hai trăm livrơ hôm qua...
- Còn những séc rút tiền khác chỉ là những món nhỏ, tối đa mười lăm livrơ. Hơn nữa, phải chú ý rằng số hai trăm livrơ mới rút hôm qua hiện không có trong phòng. Trong túi xắc chỉ có bốn livrơ và vài xu. Rõ chưa?
- Ông muốn nói bà đã tiêu ngay món tiền đó hôm qua?
- Phải. Nhưng tiêu việc gì, hay trả nợ ai?
Cửa mở, Jameson đi vào. Japp hỏi;
- Thế nào? Có thu lượm được tin tức gì không?
- Có, khá nhiều. Trước hết không ai nghe thấy tiếng súng. Có hai, ba bà nói là có nghe, nhưng đó là họ tưởng tượng ra thế thôi. Với bao loại pháo đùng, pháo hoa ấy, thì khó mà phân biệt được.
- Hừm - Japp ngao ngán. Anh nói tiếp đi.
- Bà Allen ở trong nhà gần hết cả buổi chiều và tối. Bà về lúc năm giờ rồi đi ra lúc sáu giờ, nhưng chỉ là để ra hộp thư bưu điện đầu phố. Khoảng chín rưỡi, một xe con mác Standard đỗ trước cửa, một người đàn ông xuống xe. Đặc điểm khoảng bốn nhăm tuổi, dáng vẻ quân nhân, áo ba-đờ-xuy xanh thẫm, mũ quả dưa, râu mép rậm. James Hogg ,anh lái xe ở số nhà 18, nói đã từng thấy người này đến thăm bà Allen.
- Bốn nhăm - Japp nói - Như vậy không phải là Charles West.
- Ai thì không rõ, nhưng người này ở trong nhà bà gần một tiếng, hắn đi lúc mười giờ hai mươi và dừng lại ngoài cửa nói với lại với bà Allen. Một thằng nhóc, tên Frederic Hogg đã nghe thấy hắn nói gì.
- Và hắn nói gì?
- Thôi nhé, hãy nghĩ kỹ, rồi tin cho tôi biết. Bà ta đáp lại điều gì, và hắn nói: Tốt, hẹn gặp tiếp. Rồi hắn lên xe, đi.
- Lúc đó là mười giờ hai mươi - Poirot nói.
Japp đưa tay gãi mũi:
- Vậy là lúc mười giờ hai mươi, bà Allen còn sống. Gì nữa?
- Anh lái xe nhà số 22 về nhà lúc mười rưỡi, các con nhỏ chờ bố về đề ném pháo cùng những đứa trẻ khác quanh đấy. Rồi tất cả đi ngủ.
- Và không thấy ai khác vào nhà số 14 nữa?
- Không, nhưng như thế không có nghĩa là không ai đến. Mọi người mải xem pháo hoa chưa chắc đã để ý.
- Hừm! - Japp lại lắc đầu - Vậy phải tìm ra cái người dáng vẻ quân nhân, râu mép rậm đó. Hắn có thể là người cuối cùng thấy bà Allen còn sống. Ai thế nhỉ?
- Liệu cô Plenderleith có biết chăng? - Poirot gợi ý.
- Có thể, nhưng cô ta có chịu nói ra không. Ông nghĩ sao, ông Poirot. Ông đã ở lại một mình với cô ta một lát khá lâu, thế mà ông chưa trổ hết tài để bắt cô ta mở miệng?
Poirot xoè hai tay:
- Rất tiếc, chúng tôi chỉ nói về những lò sưởi khí đốt.
- Lò sưởi khí đốt? - Japp ra vẻ thất vọng - Ông làm sao vậy? Từ lúc đến đây chỉ thấy ông quan tâm đến bút lông ngỗng và bồ rác. Đúng thế! Tôi đã thấy ông lén khua khoắng một bồ rác ở dưới nhà, thế ông tìm thấy gì?
Poirot:
- Một catalô và một tạp chí cũ.
- Ý nghĩ ông thế nào mà làm vậy? Nếu ai muốn thủ tiêu một tài liệu gì đáng ngại, không bao giờ lại bỏ vào bồ rác!
- Đúng thế - Poirot vẫn ôn hòa nói - người ta chỉ vứt những thứ vặt vãnh không quan trọng.
Japp nhìn Poirot, ngờ vực:
- Thế bây giờ ông định làm gì? Còn tôi, sẽ có việc của tôi.
- Tôi tiếp tục đi tìm những vật không quan trọng. Hãy còn một thùng rác to.
Ngay sau đó, Poirot đi ra; Japp nhìn theo, chán ngán thốt lên:
- Ông này lẩn thẩn! Lẩn thẩn rồi!
Thanh tra Jameson giữ im lặng, dè dặt không phát biểu gì, song trong bụng thì nghĩ: "Các ông người nước ngoài đến lạ!". Và nói nhỏ với Japp:
- Ra đấy là ông Hercule Poirot mà tôi đã từng nghe nói?
- Ông ấy là bạn thân của tôi - Japp nói - Trông thế thôi, chứ ông ấy tinh lắm đấy, nhưng dù sao đã bắt đầu có tuổi rồi...
- Vâng, không thể tránh được quy luật.
- Dù sao cũng phải xem ông ta có ý đồ gì trong đầu.
Japp nói. Và ông lại gần bàn giấy, ngắm kỹ chiếc bút màu xanh cẩm thạch.

Chương trước Chương sau