trinhthamtruyen.com

Ba lê - Mắt biết môi hồng - Chương 09

Ba lê - Mắt biết môi hồng - Chương 09

Lệ Liên

Ngày đăng
Tổng cộng 16 hồi
Đánh giá 8.3/10 với 6210 lượt xem

Phản ứng đầu tiên của Văn Bình sau khi nhìn thấy xác chết là phi thân như chớp xẹt vào góc phòng. Đồng thời, chàng ngồi thụp xuống, cơ thể tỉnh táo và sẵn sàng, trừ phi địch núp ngoài ban-công phía sau để bắn lén, chàng có nhiều hy vọng ngăn chặn mọi cuộc tấn công của kẻ địch.
Tuy nhiên, chàng đã thận trọng không cần thiết. Một phút, hai phút, năm phút trôi qua, địch vẫn không xuất đầu lộ diện. Chàng vẫn nghe rõ những âm thanh quen thuộc của chợ đêm. Chú Sáu vẫn nằm tênh hênh. Trên mình và chung quanh chú Sáu không hề thấy một giọt máu. Cũng không hề thấy thương tích. Áo quần nạn nhân vẫn nguyên vẹn, nền nhà bám đầy đất bụi, vậy mà ngực sơ-mi của chú Sáu vẫn trắng tinh như mới mang ở thợ ủi về, chi tiết này chứng tỏ chú Sáu bị giết một cách êm thắm, không mảy may kháng cự.
Văn Bình rờ da nạn nhân, vẩn còn cảm thấy nong nóng. Nghĩa là chú Sáu mới bị giết. Bị giết trước khi chàng đột nhập cao ốc bỏ hoang. Tuy am tường bí quyết kuatsu của nhu đạo, chàng không nghĩ đến việc hồi sinh cho nạn nhân vì nhận thấy vô ích. Hung thủ đã xử dụng một atêmi độc hiểm, đánh ngay vào tâm huyệt. Giờ đây, mổ ngực, lấy trái tim ra xoa bóp và chích thuốc cho khỏe cũng chưa chắc nạn nhân sống lại, huống hồ phép kuatsu. Chàng đành thở dài kéo hai bàn tay của chú Sáu đặt trên bụng.
Địch là ai, chàng chưa biết, song địch quả là những kẻ có bản lãnh nghê gớm. Chàng sửa soạn gặp ai thì địch giết chết người ấy. Rõ ràng là địch quyết tâm cắt đứt những sợi dây cuối cùng nối chàng với nhà bác học di truyền Tô Lan...
Đang suy nghĩ, Văn Bình bỗng chồm dậy như bị ma đuổi, chàng vọt ra hành lang, quên cả giữ gìn, chạy băng băng xuống cầu thang bê-tông. Chàng không cần thận trọng nữa vì cuộc đua với cây kim đồng hồ đã đến hồi kết cuộc. Nếu địch giết chú Sáu, địch sẽ giết luôn Lệ Liên. Địch có thể gồm một hay nhiều tên, nhưng chàng có cảm tưởng là tên chỉ huy đã có mặt tại biệt thự của Bửu Khoa, và có mặt tại cao ốc trong khu Chợ. Tên chỉ huy không thể vắng mặt tại nhà Lệ Liên. May ra chàng có hy vọng đến trước. Hoặc đến sau, song có hy vọng cứu được nàng...
Ngày thường, chàng chỉ nhảy ba bậc thang để luyện cặp giò được dẻo. Đêm ấy, cầu thang từ lầu nọ xuống lầu kia gồm chừng 30 bậc mà Văn Bình chỉ nhảy 2 đến 3 lần. Chàng nhảy hết sức nhẹ nhàng nhưng cũng gây ra tiếng động lớn. Dân nhậu trong quán cà-phê ở ngã ba đường cũng nghe tiếng mặc dầu nhạc kích động tiếp tục kêu vang. Văn Bình không quan tâm gì đến ai nữa. Chàng phóng ra khỏi hẻm. Chàng húc vào một gã khổng lồ đang còng lưng vác trên vai cái bao nặng khoảng 1 tạ. Có lẽ bao này đựng bột mì. Dân vác bột mì trong Chợ Ba Lê cũng khỏe không kém dân vác thịt. Gã khổng lồ cúi lom khom, nửa mặt bị che khuất sau vuông vải lớn - vuông vải phu khuân vác thường lót trên vai - nên hắn không thể thấy chàng. Lẽ ra chàng phải thấy hắn. Thân thể hắn to lớn như bồ sứt cạp, đèn nê-ông lại chiếu sáng không kém sân khấu thoát y vũ. Nhưng trong cơn vội vã, chàng chẳng thấy ai. Gã khổng lồ bị cùi trỏ chàng thúc giữa mặt. Hắn rú một tiếng đau đớn rồi khuỵu xuống, bao bột đè chặn lên người.
Họa vô đơn chí... một đoàn cam-nhông vừa chở bột đến giao cho các lò bánh trong Chợ, nên phu khuân vác cũng làm việc hàng đoàn. Họ đi sát nhau, người nọ cách người kia một quãng ngắn, Văn Bình xô ngã tên dẫn đầu thế tất những tên đi sau sẽ đâm phải chàng. Bình bình... huỵch huỵch... việc phải xảy ra đã xảy ra, các bao bột rơi rớt xuống đường, bắn vãi tung tóe, bọn phu té ngã dính chùm. Gã phu thứ nhì vạm vỡ gấp rưởi chàng, hắn cân được 120, 130 kí là ít, trông hắn như King Kong trên màn ảnh, tuy vậy hắn vẫn bị đo đất dễ dàng vì xương thịt chàng rắn hơn, chàng lại đang chạy nhanh có trớn.
Bọn phu chửi rủa om sòm, một tên thập áo chàng toan làm dữ. Chàng vung tay đẩy hắn ra, những cánh tay lực lưỡng khác lại ào tới. Chàng đành xoay tròn một vòng, giải quyết chiến trận bằng cước pháp, đồng thời mở lối thoát thân qua đám đông hung hãn.
Bọn phu gồm chừng hai chục tên. Một phần ba gặp nạn, bưu đầu sứt trán, số còn lại khệnh khạng đặt bao bột trên vai xuống đất, tiến đến hỏi tội chàng. Họ tuy đông và khỏe, chàng cũng không nao núng, chàng chỉ sợ kéo dài thời giờ tính mạng của Lệ Liên sẽ lâm nguy. Nhưng trong khoảnh khắc, họ đã vây kín chàng. Từ nãy đến giờ, chàng chỉ hạ đòn nhẹ, với mục đích đánh ngã để đào tẩu. Giờ đây chàng không thể tiếp tục niệm tình được nữa.
Chàng đạp chân vào đống bao bột, dùng làm bàn nhúng để vọt lên cao, hai chân đá nhàu những cái đầu lố nhố, miệng chàng thét tiếng kai trời long đất lở. Tiếng thét võ sĩ đạo không thôi cũng đủ làm đám giặc cỏ hồn phi phách tán, huống hồ Văn Bình còn tung ra những ngọn đá tréo cực hiểm.
Ba, bốn tên phu khuân bột bị thương nơi mặt, vòng vây trùng trùng điệp điệp đột nhiên giãn rộng, và Văn Bình, không bỏ lỡ cơ hội bằng vàng, đã dẫm qua những khối thịt kếch sù vừa ngã để tông như bay vào hẻm. Khu Chợ chật chội và đông đúc đã trở thành đồng minh thân mến của điệp viên z.28. Hẻm này ăn thông với hẻm kia, ngang dọc nhằng nhịt như trong mê hồn trận. Chàng không thuộc đường, hễ thấy nơi nào không có ánh đèn là xông đại vào, bọn phu khuân bột rượt theo rần rần song không bám sát được chàng.
Và chỉ mấy phút sau, chàng đã thoát khỏi cuộc săn đuổi. Đại lộ đầy ánh đèn hiện ra trước mặt. Trời bắt đầu khuya nên xe cộ chỉ còn thưa thớt, khách bộ hành còn thưa thớt hơn. Đời sống của khu Chợ trung ương khác hẳn đời sống của thành phố.
Chàng bước rảo qua đường nhựa láng bóng, quẹo vào đường một chiều rồi nhô ra một đại lộ khác, ở đây, xe cộ và khách bộ hành gần như vắng bóng. Kinh đô ánh sáng đã đi ngủ.
Một chiếc xe buýt nặng nề lăn bánh qua. Trên hông xe chàng đọc thấy con số 130 to tượng. 13 là số xấu của thiên hạ, song lại là số tốt đối với chàng. Song, điều làm chàng quan tâm không phải số xấu, số tốt, mà là con số trên 100. Thành phố Ba Lê có chừng năm chục lộ trình xe buýt, chạy từ Bắc xuống Nam và từ Đông sang Tây, và xe buýt được chia làm hai loại, loại chạy trong thành phố được đánh số dưới 100, từ 101 trở đi là loại xe dành cho ngoại ô.
Chiếc xe buýt vừa nghênh ngang chạy qua mặt chàng là buýt ngoại ô. Dân Ba Lê thức khuya song xe buýt chẳng hiểu sao lại nghỉ sớm. 7 giờ sáng bảnh mới bắt đầu, mới hơn 9 giờ tối đã ngừng, chỉ trừ một số lộ trình ngoại ô là tiếp tục đến nửa đêm hoặc muộn hơn.
Vô tình chiếc buýt đeo số 130 vừa nhắc khéo Văn Bình là giờ hẹn với Tô Lan không còn bao lâu nữa. Nghĩa là chỉ còn vẻn vẹn 7, 8 tiếng đồng hồ.
Ngự xe buýt là cái thú vuị của du khách mới đến Ba Lê lần đầu. Nó chậm hơn xe điện ngầm nhiều, nhưng du khách lại có hoàn cảnh nhìn ngắm thỏa thích. Giá vé lại hợp với mọi túi tiền, mỗi cuốn vé gồm 20 tấm, mua cả cuốn vừa rẻ vừa tiện. Văn Bình quen xài những số tiền mang 6, 7 con số dê-rô phía sau, tiền chung hoang phí đã đành, tiền riêng cũng không hề kẹo, tuy vậy, ít khi chàng chịu xuất 0,25 quan mua tấm vé hoặc 3,70 mua cả cuốn, mặc dầu mỗi lần ghé qua kinh đô ánh sáng chàng đều dành hàng nữa ngày để ngao du trên xe buýt.
Thói quen không mua vé của Văn Bình là hậu quả của một cuộc gặp gỡ đầy nườc mắt trên xe buýt. Chàng ngẫu nhiên nhường chỗ cho nàng trên một chuyến xe đông như cá mòi đóng hộp, rồi hai người tâm tình với nhau. Nàng là thư ký trong phái bộ thương mại Anbani. Quốc gia Cộng sản gồm 2 triệu dân ở Nam-Âu này sống giựt lùi trong thời tiền chiến giữa những năm tiến bộ vượt bực của hậu bán thế kỷ 20 nên nàng hoàn toàn ngơ ngác khi đến Ba Lê. Tại Anbani, tư nhân không được phép sắm xe hơi riêng, sự di chuyển hoàn bằng xe đạp nhập cảng từ Hoa Lục hoặc bằng mấy đường xe buýt lèo tèo. Do đó, xe buýt Ba Lê đối với nàng là xa xí phẩm.
Nàng tôn trọng triệt để luật lệ đi xe, khi lên xe, nàng trình vé để bấm lỗ đàng hoàng, muốn xe đậu nàng vẫy tay hoặc kéo chuông đàng hoàng, lúc lên xe nàng còn lấy số - những số thứ tự in trên giấy do máy tự động phát ở các trạm chính - để tránh cảnh chen lấn. Chàng hỏi tại sao nàng lại ham mê xe buýt, ham mê trật tự trên xe buýt như vậy thì nàng đáp :
Anh phải là công dân Anbani mới biết được giá trị của xe buýt.
Nàng nói đúng. Phải là công dân Anbani mới nhận chân được giá trị của nếp sống tự do... Nàng yêu chàng, chỉ sau một cuộc gặp gỡ tình cờ. Rồi nàng theo chàng trốn khỏi văn phòng của phái đoàn thương mãi. Chàng sửa soạn đưa nàng về Sàigòn. Thì tai biến xảy ra...
Trước giờ từ giả Ba Lê, nàng đòi được đi xe buýt và chọn chiếc xe buýt mà hai người quen nhau. Nàng vẩy xe đậu lại, trèo lên trình vé. Bấm vé. Kéo chuông. Xe ngừng. Nàng khoác vai chàng xuống. Xe vừa chạy khuất thì nàng té xỉu...
Văn Bình chở ngay nàng vào bệnh viện. Nhưng nàng đã tắt thở dọc đường. Luật y khám nghiệm ruột gan nàng cho biết nàng bị đầu độc bằng một hóa chất cực mạnh ngấm qua lỗ chân lông ngoài da làm thần kinh hệ bị tệ liệt và trái tim ngừng đập. Chàng mở cuộc điều tra và khám phá ra gã xét vé xe buýt là nhân viên đặc vụ Anbani. Hắn trao cho nàng những cuốn vé tẩm thuốc độc. Chàng đã giết hắn và thượng cấp của hắn để trả thù cho nàng. Nhưng từ đó trở đi, chàng đâm ra sợ mua vé xe buýt ở Ba Lê...
Như thể người đẹp bạc mạng năm xưa hiện ra trước mắt, nụ cười buồn làm cỏ cây trong thành phố một đêm cuối thu phải chảy nước mắt. Văn Bình nhảy đu lên xe buýt. Chạy được một quãng ngắn, chàng lẹ làng thót xuống. Chân chàng chấm đất mặc dầu xe buýt đang phóng nhanh trên một đoạn đường rộng rãi và tối vắng.
Chàng kêu tắc-xi, dặn lái qua sông Seine, sang bờ tả ngạn. Một lần nữa, chàng lại qua tòa án và nha cảnh sát. Rồi qua khu la-tinh, khu của sinh viên. Rồi đền thờ Danh Nhân, không hiểu sao lòng chàng thắt lại. Hồi chiều, Lệ Liên đã dẫn chàng qua tòa án, nha cảnh sát, khu la-tinh và đền thờ Danh Nhân...
Chàng nghĩ đến Lệ Liên. Nàng thuê một căn phòng ấm cúng gần vườn Lục-xâm-bảo. Tắc-xi chạy vòng đền Danh Nhân đến đường Soufflot. Một loáng sau, đến đại lộ Thánh Michel. Đối diện ngã ba này là công viên Lục-xâm-bảo, công viên nồi tiếng đẹp nhất Ba Lê, và cũng là được nhiều trai thanh, gái lịch dạo chơi nhất. Nhưng Văn Bình không có thời giờ tơ tưởng đến những bóng hồng tha thướt trong đêm, chàng phải giục tắc-xi rẽ về phía tòa lâu đài cổ kính của công viên hiện là trụ sở Thượng Viện. Căn phòng của Lệ Liên nằm trong một chung cư dọc theo con đường dẫn đến Thượng Viện.
Chàng tìm địa chỉ của nàng không mấy khó khăn. Chàng mặc cho tài-xế lái qua chung cư. Sau khi nhận được số nhà, chàng ra lệnh quẹo trái rồi đậu cách đó 200 thước. Chàng giả vờ đốt thuốc để quan sát. Trời không còn sớm nữa nên trên con đường nhỏ tranh tối tranh sáng này chẳng có ai. Chỉ có chàng là khách chơi đêm độc nhất. Trong bầu không khí thanh tịnh đêm khuya, mùi thuốc Salem bỗng thơm lừng như được trộn ma túy.
Văn Bình bước lộn lại ngã tư mà chàng ra lệnh tài xế tắc-xi quẹo trái trước đó mấy phút. Xe hơi đậu thành hai hàng dài trên vỉa hè. Binh-đinh của Lệ Liên thuộc loại trung lưu, tuy mới xây cất nhưng không có bộ mặt lộng lẫy. Nó vuông vức như cái hộp, các căn phòng cũng vuông vức chỉ trừ ô cửa gắn kiếng. Tường quét vôi trắng, cửa sơn xanh đậm. Tầng trệt không có cửa, mà có một hành lang rộng, một bên là phòng người gác dan, bên kia là lối dẫn xuống hầm được dùng làm ga-ra chứa xe hơi, khoảng giữa dành cho một cầu thang xi-măng rộng thênh thang, nằm ngang trên bực cũng còn dư chỗ và hai thang máy.
Chàng giơ tay vẫy chào gã đàn ông trung niên ngậm ống tẩu đang ngủ gà ngủ gật sau bàn. Gã là gác dan. Có lẽ gã đang say rượu, mi mắt dính bết vào nhau nên gã không buồn chào lại Văn Bình. Rút kinh nghiệm, chàng không bấm nút cầu thang máy. Trong khi chờ đợi thang máy hạ xuống, chàng có thể bị địch bắt gặp. Chàng đặt chân lên bậc bê-tông, lòng thầm mong gã gác dan tiếp tục ngủ gà ngủ gật. Song hắn đã mở bét mắt y như có phép quỷ thuật và đứng phắt dậy, rút cái píp to tổ bố khỏi miệng cá ngao :
Ê, ông bạn kiếm ai?
Gần nửa đêm, đột nhập một binh-đinh lạ hoắc với bộ mặt lạ hoắc thì bị gọi giật chỉ là chuyện dĩ nhiên. Chành đành nhún vai, đáp giọng thân mật:
Có hẹn.
Gã gác dan tiến lại, bàn tay kếch xù, ngón vuông, buông thỏng bên hông :
Hẹn với ai ?
Văn Bình nhún vai lần nữa
Phòng số 384.
3 là lầu 3. Lệ Liên ngụ ở lầu ba. Phòng số 82. Chàng đinh ninh gã gác dan chỉ hỏi lấy lệ vì mặt mũi chàng không đến nỗi hãm tài khiến hắn có thể nghi ngờ chàng là dân ăn sương chuyên nghiệp lẻn vào cao ốc để khoắn một mẻ. Nhưng gã gác dan cứ chăm chú ngó chàng bằng cặp mắt hoài nghi. Chàng không biết rằng quần áo chàng, tóc chàng bị dính đầy mạng nhện, đất bụi và... bột mì. Một cái màng nhện lớn bang nửa bàn tay nằm chềnh ềnh ngay trên ót chàng. Tóc mai chàng trắng hếu. Tay áo chàng đen sì. Những người thuê phòng trong cao ốc gần vườn Lục- xâm-bảo này đều là công tư chức lương thiện và chững chạc, họ không thể kết bạn với dân phục sức thiếu lương thiện và thiếu chững chạc như chàng.
Gã gác dan trợn mắt:
Yêu cầu ông ra khỏi đây ngay, nếu không tôi sẽ gọi điện thoại cho cảnh sát.
Chàng cũng trợn mắt đáp lễ :
Tại sao ?
Gả gác dan chột dạ trước giọng nói chắc nịch và bộ vó rắn rỏi của Văn Bình, vội lùi lại sau bàn :
Chủ nhà 384 đã đi vắng từ ba tuần nay. Trong phòng không có ai.
Rõ khổ... biết thế chàng khai quách số phòng của Lệ Liên... Và tiện hơn chàng quạt cho gã gác dan một atêmi. Quạt nhẹ thôi. Hắnn ngủ một giấc đến sáng là đủ. Muộn rồi, chàng không thể rềnh ràng thêm nữa. Gã gác dan thoáng gặp tia mắt sáng rực của chàng, bỗng run cầm cập, ống vố đang được hắn nắm vững trong tay tuột rơi xuống đất kêu "cộp" một tiếng khô khan, hai chân hắn hoảng hốt bước lùi sát tường.
Văn Bình quan sát tứ phía. Nếu không thấy ai, chàng sẽ tặng gã gác dan một đòn bất tỉnh. Nhưng chàng khựng người vì nghe tiếng giầy nện lộp cộp, tiếng Pháp líu la líu lô rồi thấy khuôn mặt thận bấm ra sữa Con Chim của gã tài xế tắc-xi vừa lái cho chàng từ khu Chợ đến công viên Lục-xâm-bảo hiện ra trên ngưỡng cửa binh-đinh. Té ra trông mặt bắt hình dong là châm ngôn sai bét...
Gã tài xế mặt thận à một tiếng khoái trá khi nhìn thấy Văn Bình. Hắn chỉ chàng và nói bẻ que không kịp với người đàn ông đi bên "đúng nó đây rồi, đúng nó đây rồi.
Ngày hôm nay là ngày Văn Bình gặp nhiều chuyện bực mình nhất kể từ khi chàng đặt chân xuống kinh đô ánh sáng. Nếu chàng mang lá số tử vi ra nghiên cứu, chắc chắn ngày hôm nay phải là ngày của cô thần, quả tú, thiên không, thiên hình, đà la, địa kiếp, tang môn... nghĩa là tất cả những sao xấu. Hết bị đối phương đón giết, bọn khách trong quán nhậu và đám phu khuân bột đánh đòn hội chợ... giờ đây đến lượt cảnh sát.
Vâng, gã đàn ông bụng bự, đầu hói, thân thể mập thù lu đang ve vẩy cái dùi cui trắng trước mặt chàng là nhân viên cảnh sát. Cảnh sát viên Ba Lê uống nhiều rượu nho và chơi nhiều gái đẹp, cử chỉ của họ chậm rề rề, nên Văn Bình coi họ như pha. Phương chi người cảnh sát vừa dẫn xác tới lại có thùng nước lèo cự phách hơn cả thùng nước lèo nổi danh thế giới của Cút-Sép.
Gã cảnh sát xinh xịch tiến đến, một tay khuỳnh bên hông, tay kia chĩa dùi cui vào mặt chàng, ra lệnh :
Giấy tờ.
Trong mình, chàng mang đủ giấy tờ tùy thân. Dĩ nhiên, có cả giấy tờ thật và giấy tờ giả. Tuy nhiên, chàng không tin gã cảnh sát sẽ cho chàng ra đi thong thả. Nếu gã cảnh sát chấp thuận, gã gác dan ngậm ống điếu sẽ đòi giải chàng về bót... Thành thử ra... tham thập lục kế dĩ... atêmi vi thượng, chàng không còn lối thoát đẹp đẽ nào khác.
Tên tài xế mặt thận đáng ghét và đáng tội hơn vì hắn đã mỏng môi trình báo với nhân viên công lực, chàng phải trừng trị trước tiên để làm gương. Mai kia, lái xe ban đêm, hắn sẽ không dám nghi ngờ những hành khách quần áo sốc sếch, dính bột trắng, bụi đen và mạng nhện là... đạo chích có môn bài nữa.
Chàng bước tréo từ trái sang phải, cánh tay chặt ngang vai gã tài xế. Chàng phải gượng nhẹ, không dám tấn công yết hầu sợ hắn mạng vong. Chàng chỉ gõ khớp xương quai xanh, nghe rộp khô khan, nạn nhân ngã lộn ngược qua ngưỡng cửa xuống bậc cấp. Gã nhân viên cảnh sát há hốc miệng trước ngón đòn đùa bỡn mà lợi hại của Văn Bình. Có lẽ trong thâm tâm hắn không ngờ được Văn Bình chỉ vươn tay mà gã tài xế đã đo ván.
Gã cảnh sát chỉ há hốc miệng chứ không phản ứng được gì. Thân thể hắn nung núc mỡ, mệnh lệnh phản ứng từ óc xuống tay chân chậm như rùa, nên hắn đứng trân trân, không thốt tiếng nào. Văn Bình khoèo ống quyển, gã tài xế bép xép ngã ngửa thì hắn ngã xấp. Ngã xấp có vẻ đau đớn hơn vì bộ mặt phì nộn và vầng trán hói trơn tru, láng bóng của hắn đã đập xuống đất. Hắn rống như bò bị thọc huyết. Rồi nằm lăn. Bất tỉnh.
Gã gác dan tất tưởi chạy ra cửa sau. Văn Bình đã giang tay chặn lại. Hắn chắp tay, xá lấy xá để :
Xin lỗi ông anh, ông anh muốn làm gì tùy thích, em không dám kiếm chuyện nữa.
Chàng bóp xương sườn khiến gã gác dan tuột ống điếu lần nữa và kêu ai ái:
Em lạy ông anh, xin mời ông anh lên lầu 384.
Văn Bình ra lệnh cho hắn mở cửa thang máy. Thiết tưởng binh nhì ngoan ngoãn nghiêm chào ông thống chế cũng chỉ lễ phép đến như hắn là cùng. Hắn rạp mình chờ chỉ thị mới. Chàng kéo hai khối thịt nằm chềnh ềnh trên nền nhà, xô tấp thành một đống trong góc thang máy. Gã gác dan bấm nút trang máy bằng bàn tay run run. Văn Bình quát:
Cô Lệ Liên về chưa ?
Hắn vội đứng thẳng ro :
Thưa... cô Lệ Liên ở 382.
Phải.
Dạ, em không biết. Hồi nãy có khách lên thăm cô Lệ Liên.
Khách đã xuống chưa ?
Thưa... thưa... em đang ngái ngủ nên....
Thang máy ngừng ở lầu ba. Đối với thiên hạ thì gã gác dan ngái ngủ, còn đối với chàng thì hắn lại có cặp mắt sáng như đèn pha xe đua. Vì thái độ bốc đồng khó hiểu của hắn, chàng đã phí mất 5 phút ở tầng dưới, 5 phút là thời gian quá đủ cho địch thi hành kế hoạch đen tối. Văn Bình cáu sườn tát trái cho gã gác dan một cái. Chàng không nặng tay vậy mà nạn nhân cũng quay lơ. Tưởng hắn giả vờ, chàng bồi thêm một cú đá, miệng gia giảm :
Còn định ăn vạ nữa hả ?
Gã gác dan không hề ăn vạ như chàng tưởng lầm. Cái tác xiếc của chàng đã làm hắn chết giấc.
Cửa thang máy mở êm ru, hành lang dài rộng, trang trí thích hợp với tuồi trẻ. Đối diện thang máy là căn phòng của Lệ Liên chỉ cách một quãng ngắn. Gọi "căn phòng" không đúng, vì nó gồm nhiều phòng khác nhau, phòng khách, phòng ăn, phòng ngủ, phòng bếp, phòng tắm, người Pháp đặt tên là a-pác-tơ-măn sang trọng trong khu vực Thượng Viện. Chắc nhà bác học di truyền Nguyễn Phước Bửu Khoa chi tiền cho nàng.
Văn Bình liếc thấy cửa phòng 382 mở hé. Mở hé vừa đủ cho ánh sáng bên trong hắt ra hành lang. Chàng mừng rơn như nhà nghèo bắt được của. Chàng còn mừng muốn nhảy câng câng vì chàng vừa nghe tiếng động, tiếng động từ phòng Lệ Liên vọng ra. Tiếng động này chứng tỏ địch đã mò mẫm đến tổ ấm của Lệ Liên và còn lưu lại trong phòng.
Chàng rón rén lại gần.

Chương trước Chương sau