Bàn tay gã đao phủ - Chương 03

Bàn tay gã đao phủ - Chương 03

Bàn tay gã đao phủ
Chương 03

Ngày đăng
Tổng cộng 4 hồi
Đánh giá 9.1/10 với 2788 lượt xem

Ngoài tôi ra không có ai trong căn hộ này. Cả Tanith cũng chưa quay về, nếu không tôi đã nghe tiếng chị. Quỷ quái, ai vừa phát ra tiếng rên kia?
Một con ma?
Bàn tay tôi vẫn nằm nguyên trên nắm đấm cửa bọc kim loại lành lạnh. Tôi ấn nó xuống dưới, ấn thật chậm, và cuối cùng mở cửa ra bởi nó không được khóa. Tôi bước vào trong.
Trong phòng rất tối. Thân hình tôi in thành một cái bóng mờ mờ bên ngưỡng cửa, không tốt chút nào, thật nhanh tôi nhìn sang bên, giơ dài cánh tay ra, bàn tay trượt dọc giấy dán tường, gây nên một tiếng cào nhẹ, thế rồi tôi tìm thấy công tắc đèn.
Không có gì xảy ra. Hoàn toàn không.
Chờ một khoảng thời gian chừng ba giây đồng hồ, căn phòng vẫn tối, sau đó mới có một bóng đèn sáng lên, bóng đèn được gắn xuống dưới trần nhà. Nhưng đây không phải là một bóng đèn bình thường, sáng sủa, mà nó chỉ tỏa ra một quầng sáng mờ mờ màu đỏ. Có phần ma quái.
Giờ tôi nhận ra tại sao trong căn phòng rất tối, mặc dù bây giờ đang là buổi chiều.
Những bức rèm rất dày che kín toàn bộ cửa sổ. Làn vải đen như màu đêm phủ xuống tận sàn nhà.
Thế ai vừa thở dài sợ hãi đến thế?
Tôi nhìn quanh. Tôi thấy một chiếc bàn hình tròn được phủ vải màu xanh lục. Một vài chiếc ghế đứng trước nó. Ghế được đệm mút và phủ bên ngoài bằng da rất dày. Những bức tường có một lớp cách âm và trên bàn để một quả cầu thủy tinh mà tôi đã quen.
Quả cầu này Tanith đã mang từ Paris về đây.
Đó là máy móc làm việc của chị. Trong quả cầu thủy tinh vừa khít với giá đựng của thần lửa mà tôi tặng cho chị, có chứa những thế lực pháp thuật. Tôi biết từ đó, và không ai có thể phủ nhận, bởi chính bản thân tôi đã trải nghiệm. Có lẽ Tanith là người duy nhất trên thế giới này thật sự có trong tay một quả cầu thủy tinh có pháp lực. Người ta hay nghe kể về chúng, nhưng tuyệt đại đa phần những quả cầu thủy tinh của các chị thầy bói trong thế giới hôm nay đều trống rỗng vô hồn. Người ta chỉ lòe những khách hàng ngây thơ mà thôi.
Nhưng với Tanith thì không.
Với những bước chân cố gắng không gây tiếng động, tôi bước về phía chiếc bàn, và qua đó, lại gần quả cầu thủy tinh hơn. Vừa đi tôi vừa cố gắng mở mọi giác quan ra, thu nhận không khí trong phòng vào mình.
Ở đây khác với những căn phòng khác, tất cả những căn phòng mà tôi đã nhìn cho tới nay.
Ở đây có cái gì đang rình mò.
Tôi đứng lại bên bàn. Ánh mắt tôi hướng xuống quả cầu thủy tinh. Tôi nhìn vào nó từ phía bên trên. Nhưng tôi không thấy gì cả. Nó không bày ra một hình ảnh nào trước mắt tôi. Không một dấu vết về một sự việc hoặc điều gì khiến tôi quan tâm.
Vậy tiếng thở dài từ đâu phát ra? Chắc chắn là tôi không lầm, tôi tin tưởng như vậy.
Phải nhờ tới cây thánh giá thần chỉ đường. Nó đã phản ứng rất tốt lúc ở phi trường, vì thế tôi lôi nó ra và cẩn thận cầm sẵn trong tay.
Lớp kim loại quý đã hơi ấm hơn một chút.
Vậy là nội bộ trong căn phòng này có một yếu tố gì đó có liên quan đến pháp thuật đen.
Tôi bất giác nhớ lại vụ án gần đây nhất, nơi cây thánh giá thần của tôi đã đóng một vai trò tối quan trọng. Khi chiếc lâu đài bằng đầu lâu của con cú Satan nổ tung ra và tôi ngất lịm đi một hồi, chính cây thánh giá thần đã cứu tôi. Qua những họat động pháp thuật trắng của nó, đã được nhà tiên tri cổ xưa Hesekiel bước vào đây, nó đã có thể đảm bảo mạng sống cho tôi.
Không có bùa hộ mạng quí giá này, tôi đã từ lâu giã từ thế giới.
Chắc chắn từ đây có chuyện bất bình thường, nếu không thì cây thập tư đã chẳng nóng lên. Nhìn vào quả cầu thủy tinh tôi không thấy gì. Vậy là tôi chạm tay vào nó, đặt lòng bàn tay lên trên bề mặt hình cầu.
Quả cầu hơi ấm lên, như thể trong lòng nó có cái gì đó cuộn sóng.
A...
Đó, tôi lại nghe thấy tiếng thở dài. Tôi xoay người lại, ngưng bặt ở giữa chừng, nhìn lên bức tường.
Tiếng thở dài thoát ra từ đó, và trong bức tường hiện lên một dáng người.
Dáng hình một người đàn bà, nhưng ở đàng sau chị ta là lúc lắc cái bóng của một dây thòng lọng, thật lớn. thật đe dọa...
* * * * *
Một bức tranh quái gở, làm da tôi rởn lên. Tôi có cảm giác đang đứng trước một màn ảnh chiếu phim và những dáng hình mờ ảo kia là của một bộ phim đã cũ.
Một khung cảnh rùng rợn. Người ta nhận rõ ra đó là một người đàn bà, nhưng không nhận thấy từng chi tiết.
Cô ta đang rên.
Tiếng thở dài của cô ta, thỉnh thoảng hạ xuống thành tiếng rên trầm khàn, không thể không nghe thấy. Thực thể đã bị bỏ tù, bị giam cầm trong bức tường kia rõ là đang phải chịu đựng những hành hạ khủng khiếp và không tìm được an bình.
Lời giải thích có lý. Trong bức tường này là một linh hồn bị giam cầm.
Nhưng linh hồn nào?
Thật ra thì chỉ có thể nghĩ đến Lucille, người thuê nhà chính đáng của căn hộ này. Qua người đàn bà đó, mọi việc đã bắt đầu xảy ra, và chị ta cũng tỏ ra là người phải chịu trách nhiệm cho tất cảnh những sự kiện đã ập đến.
Giờ chị ta bị hành hạ cho những chuyện đó và không tìm được sự siêu thoát. Sự kiện được biểu lộ rõ ràng qua dấu hiệu của chiếc dây thòng lọng.
Ngôi nhà cho thuê nằm giữa trái tim của một tthành phố triệu dân như New York đang bao chứa trong nó câu đố nào?
Tôi đứng cách nơi xảy ra cái tiếng rên rùng rợn nọ chỉ khoảng chừng bốn bước chân. Cố gắng vượt thắng nỗi ngạc nhiên ban đầu, tôi bước thẳng về phía tường...
- Cứu với... - Có tiếng người đột ngột vọng về phía tôi - Hãy giải thoát cho tôi! Gã đao phủ...
Sau đó là những tiếng thở dài, tiếng rên rỉ, và dáng người trong tường giật từ phía bên này sang phía bên kia, trước khi từ từ nhợt nhạt đi và biến mất hẳn.
Khi tôi nhảy tới nơi và chạm vào mặt tường thì không còn cái bóng dáng dây thòng lọng đâu nữa. Bùa hộ mạng thần của tôi chạm phải lớp chất liệu cách âm bọc bên ngoài tường, không có chuyện gì xảy ra.
Tôi lấy hơi thật sâu. Dấu vết đầu tiên vậy là đã được tìm ra. Nó dẫn tới một gã đao phủ, bởi dáng người kia đã nhắc tới gã. Gã đao phủ đó là ai?
Nếu tìm ra điều đó, chúng tôi sẽ tới gần lời giải đáp về vụ án thêm một bước.
Tôi xoay người lại nhìn xuống đồng hồ. Tôi không biết chính xác Tanith đã đi được bao nhiêu phút rồi, thế nhưng chị có nói quán ăn nằm ở rất gần đây, và lẽ ra chị phải quay trở về rồi mới đúng. Sao không thấy đâu? Tôi bắt đầu nôn nao.
Những ai sống trong căn nhà này đều bị ma ám. Kẻ đó đang phải đối mặt với sự trả thù của một pháp thuật u tối. Bình thường ra tôi sẽ không lo lắng, nhưng mọi việc ở đây khác hẳn. Ở đây có chuyện bất bình thường, đã có một thế lực nào đó nắm gọn ngôi nhà trong tay, và đã có người nhắc đến khái niệm gã đao phủ.
Có phải gã là thủ phạm của tất cả những án mạng?
Có thể tạm đoán như vậy. Tôi xoay người rời ăn phòng và đóng cửa lại.
Thế rồi tôi đi sang văn phòng, nơi có khuôn gương đặc biệt treo trên tường được chiếu sáng bởi vô vàn những ngọn đèn nhỏ. Mỗi khi nhìn vào nó, người ta có cảm giác mình đang đứng ở xa, xa vô cùng tận.
Tôi đi ngang qua nó và súyt nữa đã bỏ qua, thì đột ngột dừng lại.
Có cái gì đó trong gương.
Nhưng không phải là tôi, mà là một hình người khác nhỏ bé vô cùng.
Tôi xoay lại, nhìn thật kỹ và thấy một người đàn bà tóc vàng mặc một chiếc váy dài màu xanh dương. Cô ta đang cầm một vật và vẫy về phía tôi, thọat đầu tôi không nhìn rõ ngay, nhưng khi thật chăm chú, tôi nhận ra vật đó.
Đó là một sợi dây thòng lọng!
Ngạc nhiên kế tiếp những nỗi ngạc nhiên. Đầu tiên là tiếng rên từ bức tường, sau đó là linh hồn của một người đàn bà, và giờ có lẽ tôi đang nhìn thấy mặt người đàn bà đó, và cô ta vẫy một sợi dây thòng lọng về phía tôi, có lẽ là sợi dây thòng lọng đã khiến cho cô ta rời bỏ thế gian.
Thật kỳ quặc!
Tôi phải cố gắng tiến đến thật sát khuôn gương kia. Bất giác tôi chần chừ, bàn tay tôi hơi buông cây thánh giá xuống và nhìn chăm chú vào người đàn bà nọ. Cô ta lại gần tôi.
Hình ảnh cô ta chỉ lớn lên một chút, nhưng rồi ngay lập tức mọi việc thay đổi, bởi mặc dù cô ta đang đi, nhưng có vẻ cô ta vẫn giữ lại ở một vị trí mà thôi. Như cô ta đang bước trên một băng chuyền chuyển hàng.
Quỷ quái thật...
Bất chợt gương mặt cô chuyển động. Đó không phải là nét giật lên hoặc nhếch lên của hai gò má mà là, cô ta cố nói và chỉ bàn tay còn trống vào sợi dây thòng lọng.
Tôi không hiểu cô ta nói gì. Có lẽ những lời nói của cô ta không còn gây âm thanh nữa, vậy là tôi phải chăm chú, tìm cách đọc qua những chuyển động của bờ môi.
Một công việc khó nhọc.
Nhưng người đàn bà đang chỉ nhắc đi nhắc lại một danh từ. Dần dần tôi hiểu ra, và tôi biết chị ta muốn nói gì.
- Nguy hiểm!
Đúng thế, cô ta nói từng chữ cái lên một, mặc dù tôi không nghe được giọng cô.
- Nguy hiểm!
Thêm một lần nữa, tôi đọc được từ đó nơi môi cô ta, và hai bàn tay của tôi vụt nắm lại thành nắm đấm. Con ma kia đang cảnh báo tôi trước một hiểm họa. Nhưng là hiểm họa nào?
Nó có thể rình mò ở mọi xó xỉnh, trong mọi góc phòng, trong mọi khúc quanh của ngôi nhà này. Nó có thể nhô ra từ bất kỳ một góc tường nào, từ trần phòng hoặc đội lên từ dưới lòng đất. Lời cảnh báo đó là chung chung hay đặc biệt cho một địa điểm nhất định?
Tôi rất muốn biết và tiếp tục nhìn người đàn bà. Lúc đó tôi nhận thấy, cô ta không chỉ nói bằng từ ngữ chung, mà trở nên cụ thể hơn.
Cô ta đang nói một danh từ thứ hai.
- Tanith.
Nguy hiểm và Tanith. Không cần phải suy nghĩ lâu tôi cũng nối kết được hai khái niệm đó với nhau. Người ta đang cảnh báo cho tôi, chứng minh cho tôi thấy, tình huống đã tới mức khẩn cấp.
Ngay lập tức tôi xoay người đi, bước những bước thật dài rời bỏ căn phòng thật nhanh, tôi lao vọt qua khoảng hành lang, mở cánh cửa của căn hộ ra và nhìn ra khu hành lang u ám của ngôi nhà cổ.
Xuống đến tấm thảm chùi chân ở dưới, tôi dừng lại một thoáng. Ngôi nhà hầu như tuyệt đối im lặng, chỉ trừ một vài bước chân đang vang lên từ một căn hộ tầng trên.
Nhưng không phải chỉ riêng ở trên đó. Kể cả bên dưới, ở phía cửa vào nhà, tôi cũng nghe thấy vẳng lên những tiếng động.
Và những âm thanh bên dưới này trầm trọng hơn.
Một tiếng rên và la hầu như không che giấu, kềm chế, sau đó là hai tiếng động trầm đục và một tiếng cười khúc khích điên khùng.
Không còn gì giữ tôi ở trên này nữa.
Tôi bay theo cầu thang xuống dưới.
Một bàn tay tóm dọc theo tay vịn, nhảy mỗi bước ba bốn bậc, những tấm ván gỗ rên lên dưới gót chân tôi, nỗi sợ hãi tóm chặt lấy tim tôi. Tôi tự buông mệnh lệnh.
Phải tới kịp!
Nhảy bước cuối cùng, tôi bay qua năm bậc cầu thang còn lại, nhún chân hạ xuống đất, xoay người và nhìn về hướng dẫn ra về phía đằng sau của ngôi nhà.
Đáng tiếc là hướng đó quá tối, tôi nheo mắt vì không nhìn thấy gì. Nhưng sau một vài bước chân thì tình hình sáng sủa hơn một chút.
Tanith đang ở trong nguy hiểm trực tiếp đến tính mạng. Sợi dây thòng lọng bây giờ đang bao quanh cổ chị. Cái gói đựng bánh Hamburger bị bàn chân của tôi đạp văng sang bên. Tôi nhìn thấy Tanith đang giãy giụa chiến đấu, đập gót giầy lên trên nền nhà.
Không chần chừ tôi lao tới nơi. Cùng với cây thánh giá thần.
Hầu như tôi vừa mới xuất hiện bên cạnh chị thầy bói thì sợi dây thòng lọng tan ngay ra trước mặt tôi, không để lại một dấu vết nào. Đúng lúc giơ tay đỡ lấy cơ thể Tanith đang đổ xuống, tai tôi lại nghe thấy tiếng cười khúc khích kinh tởm nọ.
Âm thanh đó vang lên phía trên đầu tôi, nơi những bậc cầu thang dẫn lên trên. Tôi xoay đầu nhưng không nhìn thấy gì. Kẻ bí hiểm có lẽ là gã đao phủ, đã biến mất.
Thêm một lần nữa gã trêu chọc chúng tôi.
Cơ thể Taith nằm trong vòng tay tôi. Gương mặt chị nhợt nhạt. Hai bờ môi chuyển động, nhưng vẫn còn quá yếu để nói thành lời. Tôi quá hiểu trạng thái của chị hiện thời, đó chính là thứ đã xảy ra với bản thân tôi tại phi trường..
Tôi tát nhẹ lên gò má chị và bình tĩnh gọi chị, nhưng chỉ một tiếng rên yếu ớt thoát ra ngoài. Chị chưa thể trở lại bình thường.
Vậy là tôi bế bổng chị lên và đi đúng con đường kia quay trở về chỗ cũ. Lên đến căn hộ, tôi lấy hơi một vài lần thật sâu. Động tác bế Tanith lên đây tương đối vất vả, tôi đặt chị lên giường.
Khi tôi đứng thẳng người lên, chị thoảng một chữ “cám ơn” về phía tôi, khiến tôi bất giác mỉm cười.
- Người này giúp cho người kia.
- Tôi có thể uống một chút không? - Chị hỏi.
- Chắc chắn rồi.
Tôi đi sang căn bếp lấy nước. Với một chiếc cốc đựng phần nữa nước trong, tôi quay trở lại, đưa đến gần môi của chị thầy bói, giúp cho chị uống.
Nước làm cho chị tỉnh dậy. Tanith muốn ngồi lên, tôi giơ tay đỡ lưng chị. Chị uống tạm cốc nước rồi lại thả lỏng người, ngã xuống.
- John, làm sao mà anh biết tôi đang gặp hiểm họa.
- Có người báo cho tôi.
- Ai? - Chị nhìn tôi, đưa tay vuốt dọc cần cổ, nét mặt chị dần dần bớt nhợt nhạt.
- Lucille.
- Không thể được! - Tanith lại muốn ngồi thẳng dậy, tôi khẽ ấn chị xuống.
- Đúng thế, tôi đã nhìn thấy chị ấy. Mái tóc chị ấy màu vàng, chị ấy mặc một chiếc váy màu xanh dương, tôi nhìn thấy chị ấy trong khuôn gương của phòng làm việc. Đó là cái gương có một góc nhìn kỳ lạ.
- Và chị ấy hay đúng hơn là hồn ma của chị ấy đã nói chuyện với anh?
- Không trực tiếp.
Tôi liền kể lại mọi việc đã xảy ra ban nãy. Tôi kể cả những sự kiện trước đó, Tanith ngạc nhiên.
- Linh hồn đó không được siêu thoát. Nó không tìm thấy an bình bởi vì nó đang bị khủng bố.
- Bị khủng bố bởi một gã đao phủ. - Tôi giải thích.
- Đúng thế, John.
- Vậy là ta chỉ cần biết gã đao phủ đó là ai. Và tại sao gã lại xuất hiện trong ngôi nhà này.
Tanith mỉm cười.
- Trông anh như thể đang chờ câu trả lời từ phía tôi.
- Đúng thế đấy.
- Không, tôi rất tiếc. Tôi không nhìn thấy gã đao phủ nào cả mà cũng không nghe thấy ai kể về gã. Thật sự là không.
- Thử nghĩ lại đi.
- Thật sự là không mà, John.
- Lucille có nói với chị về chuyện đó không? - Tôi hỏi.
- Không, không bao giờ. - Tanith xuống khỏi giường ở phía bên đối diện với tôi. Chị giơ cả mười đầu ngón tay lên vuốt tóc, nhún vai rồi nói - Cũng có thể chị ấy không hề biết về chuyện này. Có thể, đúng không?
- Đúng. - Tôi cũng đứng dậy và bắt đầu đi đi lại lại trong căn phòng - Chắc là chị ấy không biết đâu, ta cứ tạm coi như vậy. Nhưng mọi thứ đều có thể thay đổi. Có thể ban đầu chị ấy không biết rằng trong ngôi nhà này có một hồn ma hay là quỷ ám. Rất có thể chính chị ấy đã đánh thức cho lời nguyền rủa kia sống dậy.
- Anh suy diễn có xa quá không, John.
- Không hề đâu.
Tanith nhìn xuống đất. Một hồi lâu, hai chúng tôi im lặng.
- Đúng, nếu tôi cân nhắc thật kỹ, anh có thể có lý, John. Chỉ có điều làm cách nào mà chúng ta tiệm cận được đến con ma đó. Có thể sẽ là một việc khó khăn đấy.
- Không nhất thiết.
- Vậy là anh có kế họach rồi.
- Dĩ nhiên. Chị sẽ tiến hành gọi hồn. Chỉ có quả cầu thủy tinh của chị là làm được điều đó. Tanith, làm ơn hãy tìm cách hòa mình vào trong dòng chảy tinh thần của ngôi nhà này, sau đó chúng ta mới có thể ra tay và tóm được cả hồn ma của gã đao phủ.
- Đúng, đó là cơ hội duy nhất. Tôi chỉ giận mình là không mang giá đựng quả cầu của thần lửa theo cùng. Nếu có nó ở đây, nó sẽ giúp chúng ta rất nhiều.
Tôi phẩy tay.
- Rất nhiều năm trời chị đã làm công việc của mình rất tốt mà không cần tới sự trợ giúp của giá đựng, Tanith. Theo ý tôi, bây giờ thì chị không cần tới nó đâu.
- Anh có lý. - Tanith đi về phía tôi và dịu dàng vuốt những đầu ngón tay dọc má tôi. Thế rồi chị thổi nhẹ một nụ hôn gió về phía tôi - Để cám ơn cứu mạng. - Chị thì thào.
Tôi nhìn Tanith. Chị là một người đàn bà xinh đẹp, và mặt tôi rõ ràng đang đỏ lên. Nhưng rồi hai chúng tôi nhanh chóng quay trở lại việc chính.
- Quả cầu thủy tinh nằm trong phòng làm việc, và tôi sẽ tiến hành gọi hồn ở đó. - Chị thầy bói giải thích.
- Tôi đồng ý. - Tôi trả lời.
Tanith xăm xăm muốn là người đầu tiên bước vào phòng làm việc, tôi giữ chị lại và thận trọng mở cửa ra trước.Đèn vẫn còn sáng, mọi vật hoàn toàn bình thường.
- Trên tường không thấy có bóng ma nữa. - Cả hai chúng tôi đồng thanh nhận định.
- Còn trong gương? - Tanith hỏi.
- Để tôi nhìn lại xem.
Chị thầy bói đi theo tôi. Thêm một lần nữa, cấu tạo của chiếc gương đặc biệt lại gây ấn tượng rất mạnh đối với cả hai chúng tôi, phía bên trong gương bây giờ trống rỗng. Chúng tôi chỉ nhìn thấy những ngọn đèn nhỏ đang cháy, chỉ thế thôi. Đây là những ngọn đèn được cháy bằng pin.
Tôi xoay người lại và nghe Tanith lẩm bẩm điều gì đó.
- Chị vừa nói gì?
- Có lẽ chúng ta cần phải mang thêm cái gương này theo. Có thể nó sẽ giúp ích được cho chúng ta, bởi có lẽ nó là một đoạn đường hầm, một cầu nối giữa hai thế giới.
- Một sáng kiến hay. - Tôi nâng tấm gương lên và ngạc nhiên vì nó quá nặng.
Tanith giữ cửa cho tôi khi tôi vác tấm gương sang phòng làm việc. Ở đó, tôi dựng gương theo yêu cầu của Tanith.
Tôi dựng gương là sao để Tanith có thể nhìn thấy bản thân chị cùng với quả cầu thủy tinh ở bên trong gương. Tôi có thể nhìn thấy cả hai nếu tôi nhìn vào gương.
Chị thầy bói ngồi lên một trong bốn chiếc ghế. Chị ngồi thẳng như một cây nến. Ánh mắt của chị không chỉ hướng vào quả cầu thủy tinh, mà còn hướng vào cả lồng gương. Khi nhìn vào đó tôi thấy chị. Thấy như chị đang ngồi cách tôi hàng dặm đường.
- Anh sẵn sàng chưa, John?
- Chị hỏi tôi sao? Chị mới cần phải sẵn sàng chứ.
- Xin lỗi nhé. Làm ơn đóng cửa lại.
- Dĩ nhiên. - Tôi đứng lại và làm những gì được yêu cầu. Trên con đường quay lại chỗ ngồi của mình, tôi có thể quan sát chị rất kỹ. Tanith gây ấn tượng đang tập trung rất cao độ. Rõ ràng chị đã lại sức sau vụ việc khủng khiếp vừa rồi ở bên dưới hành lang tầng trệt. Lòng tôi thầm cảm thấy nể trọng sức chịu đựng dẻo dai kể cả về mặt vật chất lẫn tinh thần của người đàn bà.
Tôi cũng ngồi xuống. Đây không phải lần đầu tiên tôi tham gia một vụ gọi hồn. Mặc dù đại đa số những buổi lễ như thế này đều có một tiến trình giống nhau, nhưng người ta không bao giờ nên quá chắc chắn trước những sự kiện bất ngờ, bởi các thế lực của bên kia thế giới từ ngàn đời nay đã vốn ưa thích những phản ứng thái cực.
* * * * *
Tanith bây giờ chỉ còn là một phần cơ thể vào sự tập trung cao độ. Tôi mạo muội thầm so sánh như vậy. Chị đặt cả hai bàn tay vào quả cầu thủy tinh, và công cụ pháp thuật rất có thể là sản phẩm của nhà tiên tri Nostradamus thời xa xưa, đột ngột mọc liền vào với cơ thể chị.
Không một ai tronng hai chúng tôi lên tiếng. Màn tĩnh lặng bên trong căn phòng với ánh đèn màu đỏ hiện hữu dày đặc đến mức độ người ta có thể sờ thấy được.
Nói cho đúng ra thì chỉ khoảng không gian giữa phòng là được chiếu sáng màu đỏ, tất cả những góc phòng và những bức tường còn chìm trong bóng tối.
Không có một vật truyền tải, kể cả một cô thầy bói cũng rất khó đưa được một hồn ma từ bên kia thế giới quay trở về hoặc là ra lệnh cho nó.
Tanith vẫn ngồi trên ghế thẳng như một ngọn nến, đầu chị hơi cúi một chút về phía trước. Ánh mắt bất động nhìn trân trân vào quả cầu màu đỏ, có vẻ như ánh mắt của chị xuyên thẳng vào bên trong và đi thật xa, biến mất ở cực vô cùng.
Vẫn chưa có âm thanh nào vượt qua bờ môi chị. Tanith tập trung tìm cách mở rộng tinh thần của mình, để nó sẵn sàng không phải chỉ cảm nhận được những luồng tinh thần khác, mà còn tiếp tục chuyển tải nó, để Tanith có thể miêu tả nên thành lời.
Nhiều giây đồng hồ trôi qua.
Tôi không cất cây thánh giá thần đi. Nó treo trên ngực tôi, nằm lộ ra bên ngoài áo sơ mi, rất có thể nó sẽ trợ giúp cho chúng tôi và khiến cho quyền lực của pháp thuật trắng tăng lên. Tôi vô cùng mong mỏi điều đó, bởi tôi muốn thánh giá thần tận dụng hết khả năng của mình để ngăn không cho cái ác đột nhập vào phía chúng tôi, đột nhập vào căn phòng này. Đối tượng mà tôi tập trung tới nhiều nhất là hồn ma của gã đao phủ.
Suy cho cùng gã chính là nhân vật nặng ký nhất, quan trọng nhất trong cái trò chơi bí hiểm của cái chết và thảm họa đang diễn ra ở đây. Chúng tôi phải chặn đứng cơn báo thù của gã từ thế giới bên kia.
Tôi liếc xéo về phía người đàn bà. Đầu tiên tôi chỉ thấy những thoáng giật giật rất nhẹ trên hai gò má, thế rồi bờ môi của chị chuyển động, và những từ ngữ chảy ra ngoài.
- Lucille! Lucille! Chị có nghe tôi không? - Sau đó đến một tiếng thở dài thật sâu, thật chậm của chị thầy bói Tanith - Có nghe thấy tôi thì hãy lên tiếng đi...
Tôi ngồi căng thẳng trên ghế. Tia mắt nhìn trân trối. Miệng tôi há một nữa và thở cạn như có thể. Thế rồi tôi nhìn xuống quả cầu thủy tinh. Nếu Tanith thật sự thiết lập được quan hệ, nó sẽ phải hiện lên trong quả cầu này.
Ở dưới đó không có một hình ảnh lạ.
Quả cầu thủy tinh vẫn yên lặng. Phía bên trong quả cầu chẳng nổi lên sương mù mà cũng không nổi lên mây, nó gây ấn tượng là một vật thể bình thường chứ không hề chứa đựng pháp lực.
Tanith lấy hơi phát thành tiếng. Tôi giật mình và đã muốn nhảy lên, nhưng rồi tôi nhận thấy chị đã bước sang một trạng thái xuất thần. Mặt chị nhợt nhạt, vô số những giọt mồ hôi nổi lên trên da, mười đầu ngón tay xòe ra ôm chặt lấy quả cầu thủy tinh, cả mười đầu ngón tay đang run, và những chuyển động run đó dần dần tràn về phía dáng hình người đàn bà.
Tanith đang bước vào một giai đoạn khủng khiếp. Tôi không thể giúp chị, chị vượt thắng nó bằng sức lực của riêng mình.
Đầu chị giật lên cao. Những vết nhăn và đường kẻ rất sắc đào sâu xuống da chị, biến đổi gương mặt chị. Hai gò má giật liên hồi, kể cả những cơ dọc mí mắt cũng chuyển động, và rất chậm, rất chậm, chị dần dần tĩnh lại, từ từ ngã người về phía trước, hai cánh tay co lại và tựa hai khuỷu tay lên mặt bàn phủ khăn màu xanh lục.
Chắc chắn Tanith phải cảm nhận được một mối quan hệ, một mối liên lạc, nếu không chị đã không phản ứng như thế. Nhưng mối quan hệ đó ra sao? Có hại. Nó sẽ là có hại nếu nó chất một gánh nặng quá lớn lên người chị. Liệu một hồn ma đã có một cử chỉ tử tế và tốt đẹp như hồn ma Lucille lại xuất hiện bằng kiểu cách đó sao?
Tôi hầu như không tin được. Thế nhưng chính Tanith đã gọi tên người bạn gái quen thuộc và bây giờ lại gọi đúng cái tên đó mặc dù những âm thanh thoát ra trong sự thật nghe chỉ giống tiếng rên.
Tôi cố gắng để hiểu, nước bọt bắn lên trên môi người đàn bà. Đột ngột chị nói bằng giọng bình thường kể cả hai bàn tay cũng không còn tóm và gồng quá chặt bao quanh quả cầu thủy tinh, những từ ngữ đó hướng về phía tôi.
- John, tôi tin rằng tôi đã thất bại rồi. Việc khó quá. Nó đứng như một bức tường.
- Gã đao phủ?
- Đúng.
- Chị có tìm hiểu được gã không?
- Không, đáng tiếc là không. Tôi chỉ biết được vài mẩu thông tin. Gã đã được đánh thức dậy từ những tầng không gian sâu vô cùng tận, người ta đã đưa hồn ma của gã lên trên bề mặt. Gã bị nguyền rủa, nhưng giờ đây, gã đã... - Chị phải ngưng lại một lúc, bởi những câu nói vừa rồi đã khiến chị quá mệt mỏi.
- Có phải Lucille là người có lỗi? - Tôi hỏi sau một hồi im lặng.
Tanith gật đầu trả lời tôi.
- Vậy thì chính chị ta phải giúp đỡ chúng mình! - Tôi đòi hỏi.
- Chị ta cũng muốn thế! - Tanith đau khổ kêu lên và đồng thời đưa hai bàn tay lên mặt.
Tôi đứng dậy. Ban nãy tôi đã kéo ghế lùi về một chút, bởi tôi không muốn chạm trực tiếp đến mặt bàn. Giờ tôi cúi nhìn vào bên trong quả cầu thủy tinh. Không có gì che mắt tôi bởi Tanith đã rút cả hai bàn tay về.
Có điều gì thay đổi không?
Tôi không biết, bởi tôi không hiểu rõ đồ vật pháp thuật này. Phía bên trong quả cầu thủy tinh đang mờ đi như có mây che. Có vẻ như những thế lực thần bí đang xuất hiện ở trong đó và dần dần khiến cho mây mù, sương mù chuyển động. Nhưng quả cầu thủy tinh không cho phép tôi nhìn sang một chiều không gian khác. Phía bên kia thế giới vẫn đóng kín cửa.
Tôi lại ngã người về sau. Tanith đã buông hai bàn tay xuống, Gương mặt chị bây giờ còn giống mặt nạ hơn ban nãy. Một gương mặt hoàn toàn vô cảm.
- Sao nữa? - Chị hỏi tôi.
- Tôi rất tiếc. Nhưng tôi chẳng nhìn thấy gì cả.
Chị gật đầu.
- Tôi cũng đã nghĩ như vậy. Quả cầu thủy tinh quá yếu ớt, tin tôi đi.
- Quả cầu không quá yếu đâu, mà là phía bên kia quá mạnh.
- Cũng thế thôi.
Tôi lại ngồi xuống ghế. Quen biết chị cả một thời gian dài, tôi hiểu tâm lý Tanith lúc này. Chị chưa bị gục ngã, nhưng chị luôn đau đớn vì bất kỳ thất bại nào. Những con người nhạy cảm như Tanith có thể dễ dàng bị kích cho mất bình tĩnh. Họ hầu như không chấp nhận được thất bại.
- Ta có nên thử lần hai không? - Tôi nói với chị.
Tanith nhìn lên. Chị không trả lời.
- Làm ơn, Tanith...
Thế rồi chị nói một câu mà tôi không hoàn toàn hiểu ngay được.
- Tôi sợ! - Chị thì thào - John, anh sẽ không tin nổi đâu, những hồn ma đang bị giam cầm kia rất nguy hiểm. Nếu nó thoát ra ngoài thì tôi sẽ bỏ mạng.
- Chị quên mất là còn có tôi đây sao?
Chị mỉm cười.
- Không, nhưng đâu có được ích gì, nếu tôi...?
- Tanith, thử nhớ lại xem! Lúc đó tôi đâu có mặt. Đã có lần có kẻ bắt cóc tôi xuống sảnh trước của địa ngục, và chị đã liên hệ được với tôi, lúc đó chị đã cứng rắn và bình tĩnh hơn nhiều đâu có buồn rầu, rụt rè, e ngại như bây giờ.
- Đó là chuyện khác.
- Tại sao?
- Lúc đó tôi có thể biết được chuyện gì sẽ đợi mình, John.
- Mặc dầu vậy, Tanith. Hãy thử một lần nữa đi. Thử vì tôi, được không?
Một nụ cười lướt qua gương mặt chị.
- Thôi cũng được, John. Tôi sẽ làm.
- Cám ơn.
Lại một trò chơi như ban nãy. Chỉ có điều ngắn hơn. Thêm một lần nữa quả cầu thủy tinh như tan ra, nối kết liền với hai bàn tay Tanith. Chị thầy bói lấy hơi một lần nữa thật sâu, rồi nhắm mắt lại, đầu gục về phía trước.
Tôi căng người lên chờ đợi!
Chị thì thầm tên của Lucille. Nhưng dù cố gắng bao nhiêu chị cũng không nhận được câu trả lời. Lời gọi vẳng vào chỗ trống.
Cả tôi cũng bắt đầu thấy mỏi mệt. Mặc dù chỉ đóng vai khán giả mà tôi đổ mồ hôi khắp thân.
Sự căng thẳng đã vắt kiệt sức. Nhưng tôi đơn giản không còn khả năng đi chỗ khác, tôi nhìn Tanith, và ánh mắt của tôi cũng hướng về phía tấm gương mà tôi đã đem sang đây.
Lúc đó tôi nhìn thấy ở rất xa, trong chiều sâu gần như vô cùng của cái gương kỳ lạ đó xuất hiện một chuyển động.
Khi nhận ra nó, tôi giật nảy người lên và đã muốn chỉ cho Tanith thấy, thế nhưng bấy giờ chị thầy bói đang ở trong một trạng thái mà người ta không được phép đánh thức chị.
Vậy là tôi ngồi yên.
Cái gương hút hết sự chú ý của tôi. Bỗng tôi hiểu ra nhiều việc.
Tanith đã tạo ra được mối liên hệ. Chỉ có điều không bằng từ ngữ, mà bằng hình ảnh.
Những suy nghĩ của chị tồn tại bên trong khuôn gương dài kia.
Chị đã gọi Lucille, và Lucille đã nghe được tiếng chị. Cô ta đã xuất hiện, cô ta đã hiện lên trong gương. Bước lại gần, tôi nhận ra mái tóc vàng cùng tấm áo dài màu xanh dương.
Đúng là Lucille.
Không còn nghi ngờ gì nữa. Cô ta đã được gọi, đã đến và bây giờ muốn truyền thông tin cho chúng tôi.
Tôi ngồi im, sự căng thẳng dán dính tôi xuống ghế. Phải có một chuyện gì đó xảy ra. Lucille không thể xuất hiện vô lý do, cô ta có điều gì đó cần nói với chúng tôi, và bây giờ tôi nhìn thấy gương mặt cô ta rõ hơn, trong khi Tanith vẫn ngồi im trên ghế, đầu rũ xuống, tay bám chặt quả cầu thủy tinh.
Lucille giơ dài hai tay về phía trước. Đó là một cử chỉ mong chờ, nhưng cũng đồng thời là né tránh phòng thủ, bởi cô ta xoay hai lòng bàn tay ra phía ngoài.
Cô ta muốn nói gì? Cô ta muốn cảnh báo chúng tôi? Có phải gã đao phủ đang bám sát gót chân cô ta? Có phải cô ta đang bị truy đuổi bởi một hồn ma muốn hủy hoại cả hồn ma của cô?
Một tiếng húyt gió thoát ra khỏi khuôn miệng của chị thầy bói Tanith. Chị đang đứng dưới một lực ép vô cùng mạnh mẽ. Giữ vững mối liên kết với quả cầu thủy tinh lúc này là một công việc đòi hỏi rất nhiều sức lực.
Thêm một lần nữa, khuôn miệng của người đàn bà trong gương lại uốn theo những từ ngữ câm nín. Thêm một lần nữa tôi phải cố gắng hết sức mình, mong hiểu được phần nào. Tôi không hiểu nổi, bởi bây giờ người đàn bà kia đang nói cả câu.
Ôi trời, nếu như tôi có thể...
Thế rồi tôi nhìn thấy bóng tối đó.
Cả nó cũng đứng bên trong gương, và nó hiện lên vừa nguy hiểm, vừa đe dọa đằng sau người đàn bà đang trôi trong không khí. Đó là một bức tường màu xám u tối rùng rợn, một sự đe dọa đối với Lucille.
Chắc Lucille cũng phải nhận thấy có chuyện xảy ra đằng sau lưng mình. Cô ta xoay đầu lại và những cử chỉ hoảng hốt cho tôi biết là cô ta sợ. Và đám mây đó tan ra.
Đó là một diễn tiến kỳ lạ, bởi đầu tiên nó phồng lên, hơi lõang ra ở giữa rồi đồng thời nhợt đi.
Bây giờ tôi có thể nhìn qua nó và mãi tới bây giờ tôi mới thấy được đám mây kia đã che thứ gì.
Đó chính là kẻ bí hiểm, gã đao phủ.
Gã mang cái giây thòng lọng.
Dây thòng lọng được cầm trong một bàn tay khổng lồ, ánh lên màu xanh lục kinh khiếp...
* * * * *
Tôi không tính tới chuyện này. Trước hay sau tôi vẫn nghĩ đối thủ của chúng tôi ở đây là một con ma đã quá xưa cũ, tôi không ngờ tới khả năng nó lại vật chất hóa trong lần gương. Đây là một sự bất ngờ ngoài tưởng tượng.
Cánh tay ma quái khiến cho tôi chú ý nhiếu nhất.
Một cánh tay ghê tởm, nhớp nháp màu xanh lục như nó được bọc bằng một lớp da của con kỳ đà, kỳ nhông. Những ngón tay chĩa thẳng ra, móng rất dài. Những cái móng tay cũng nhớp nháp một màu xanh gớm ghiếc.
Đằng sau bàn tay đó, tôi nhìn thấy gã đao phủ. Hay đúng hơn chỉ là mặt gã. Một cái mặt nạ của nỗi kinh hoàng, cũng nhớp nháp một màu xanh xám như làn da kia, nếu người ta còn gọi đó là da. Tôi thấy nó giống một loại giấy thì đúng hơn, một tờ giấy mà người ta đã khoét ra nhiều lỗ dành cho vị trí của các cơ quan xúc giác.
Bàn tay quan trọng hơn. Bàn tay gã đao phủ.
Mặc dù những ngón tay được xòe ra khỏi nhau, chúng vẫn cầm chắc sợi dây thòng lọng. Sợi dây được kẹp thật chặt giữa hai ngón tay và bây giờ bắt đầu đung đưa, khi bàn tay chuyển động. Một hình ảnh rùng rợn, đang hiện lên trong tấm gương trước mặt tôi, bởi cái dây thòng lọng tiến đến người đàn bà tóc vàng, mỗi lúc một gần hơn. Ý định của nó đã rõ ràng. Nó mong muốn bóp chết Lucille.
Một trò chơi ác độc, những gì đã được thực hiện thật sự ở ngoài đời, giờ sẽ nhắc lại trong tấm gương. Có lẽ người đàn bà có tên là Lucille kia cần phải được đuổi cả hình bóng mờ nhạt của cô ta ra khỏi tấm gương này, hoặc cho mãi mãi, hoặc cho một khoảng thời gian nhất định.
Không thể để chuyện đó xảy ra. Cô ta cần và cô ta phải cung cấp thông tin cho chúng tôi nữa. Nhưng làm thế nào để giúp cô ta?
Tôi nhìn nét đau khổ sợ hãi trên mặt người đàn bà tóc vàng. Nỗi sợ hãi hiện rất rõ ràng. Lucille hầu như không dám xoay đầu lại. Cô ta không dám một lần nữa nhìn vào gã sát nhân quỷ quái đang truy đuổi mình, thế nhưng cái bóng của sợi dây nguy hiểm kia vẫn cứ mỗi lúc một phình to ra hơn, phình to ra hơn...
Nó sẽ đến chỗ cô ta ngay bây giờ...
Nó đang chuyển động nhanh hơn. Cảnh tượng diễn ra trong gương trói chặt tôi. Tôi như nhìn vào một con đường hầm thật dài, sáng màu và tôi phải đứng đó để chứng kiến gương mặt của Lucille chuyển động.
Người đàn bà tóc vàng mở miệng và uốn môi theo một từ.
- Cứu với!
Nhắc đi nhắc lại một từ đó. Nỗi sợ hãi trước kẻ hành hạ cô ta mỗi lúc một tăng cao hơn, khi sợi dây thòng lọng đến gần hơn. Giờ sợi dây đã trôi trên đầu người đàn bà, nó hạ xuống và muốn hủy diệt đối tượng không còn cơ hội trốn chạy.
Không thể để cho điều đó xảy ra.
Tôi nhảy về phía tấm gương, lấy đà thật xa nhưng cầm chắc sợi dây chuyền và vung cây thành giá ra đằng trước.
* * * * *
Mãi mãi chỉ là Judy Jackson!
Mãi mãi chỉ duy nhất một Judy. Đó là một khẩu hiệu mới được các nhà quản trị tìm ra. Sau một cuộc vật lộn vất vả cùng với các văn phòng quảng cáo, cuối cùng họ đã tạo dựng nên hình ảnh của một ngôi sao rất thích hợp với các phương tiện thông tin đại chúng của nước Mỹ.
Một cô gái bước thẳng từ miền quê xa vắng Dacota lên sân khấu Broadway. Dĩ nhiên cô gái vốn không phải tên là Judy Jackson, nhưng Norma Bellpuig là một cái tên mà người ta có thể trưng ra ở xứ Dacota nhưng lại không dám nói lên thành lời ở Broadway. Tại đây người ta phải cung cấp cho đôi tai của người nghe những âm thanh mạnh mẽ, độc đáo hơn.
Judy Jackson là một cái tên mà ai cũng có thể nhớ, cũng giống như E.T. hay tên của ngôi sao nhí Annie. Và Judy phó thác thân mình hoàn toàn cho bàn tay của các nhà quản trị cũng như các ông bầu. Người ở những trang trại vùng Dacota chắc chắn sẽ không nhận ra cô, trong hình bóng của cô gái xinh đẹp đang mỉm cười cho những tờ quảng cáo cỡ lớn.
Ngày trước, mái tóc cô nhợt nhạt như một thứ cỏ khô bị mặt trời hun nóng quá lâu, nhưng sau đó thợ làm đầu và thợ nhuộm tóc, chuyên gia trang điểm đã kéo tới, quan tâm đến từng sợi tóc. Giờ đây nó óng ánh một màu nâu mềm mại và được cắt tỉa kỹ lưỡng theo một kiểu tóc hợp thời trang.
Mọi thứ khác trong người cô cũng đã được thay đổi. Bắt đầu từ giờ luyện tập múa ba lê rất khổ cực, cho tới những giờ luyện âm thanh khổ cực không kém, và tất cả huấn luyện viên đặc biệt cũng chuẩn bị cho cô kỹ lưỡng, trang bị cho cô đủ kiến thức để có thể xuất hiện trong đám đông. Judy phải học cách bước đi, học cách chào hỏi khách, học cách đứng vào thế để được chụp ảnh, và nụ cười của cô gái tỏa ánh sáng vào trái tim của bao nhiêu triệu người dân New York trong mùa Noel.
Chẳng một ai quan tâm đến tâm hồn cô. Hầu như chẳng một ai thèm biết đến hai vụ đột quỵ mà Judy đã trải qua. Khi cô không còn thỏa mãn được những yêu cầu của cuộc sống nhộn nhịp đề ra đối với một ngôi sao, khi cô muốn ném tất cả đi và sờ tay vào thuốc phiện, người ta đã kịp thời cứu mạng cho cô. Cũng may mà Judy chưa bị nghiện hoàn toàn, nhưng bây giờ người ta đâm cẩn thận hơn và trao cho cô một người đi kèm không rời nữa bước, được chính thức tuyên bố là chồng chính thức của Judy, nhưng trong thực sư chỉ là vệ sĩ mà thôi. Anh ta còn vào cả vai nhiếp ảnh gia, tên anh ta là Bernie Osborne.
Vào buổi chều hôm đó, Bernie hốt hoảng nhảy xổ vào phòng khách sạn.
- Judy, em cưng, em phải bỏ hết đi! - Anh ta kêu lên và ném đầu khăn màu xanh nước biển ra sau lưng, chiếc khăn được anh ta còn kèm với chiếc áo bành tô bằng lông thú màu xám.
- Tôi phải ném đi những gì?
- Cái hẹn của em, em cưng.
- Hẹn với thầy bói?
- Đúng thế, chứ còn ai nữa? - Bernie nói xong uể oải thả người xuống chiếc ghế bành, dang rộng hai cánh tay ra và gác hai chân chéo nhau. Mái tóc anh ta uốn lượn sóng, để lộ hai vành tai, phủ xuống hết chiều dài của gáy. Mặt anh ta mang một màu nâu khỏe mạnh. Rõ là các ông chủ của các phòng mặt trời nhân tạo đã kiếm được một đống tiền từ anh chàng này.
Judy giậm một chân xuống nền phòng.
- Không - Cô gái nói - Tôi chẳng phải làm gì hết. Tôi sẽ đến gặp bà ấy.
- Đấy là chuyện điên khùng.
- Đối với tôi thì không.
- Nhưng chúng ta phải đến một buổi tiệc. Đó là buổi tiệc của ngài Thị trưởng mời tối hôm nay. Thử nghĩ mà xem, bà phu nhân Tổng thống muốn tiếp ngôi sao nhí mới Annie.
- Nhưng tôi không phải là Annie.
Giờ thì Bernie Osborne nhăn răng ra cười.
- Nhưng em cũng có thể trở thành nổi tiếng như cô bé đó, em đang trên con đường tiến tới mục đích đấy.
- Thế nếu tôi không muốn?
- Cái gì? Em không muốn nổi tiếng à? - Osborne cười phá lên. Anh ta thú vị đập tay xuống đùi - Thôi đừng có làm bộ làm tịch như thế nữa, em gái ngoan! Dĩ nhiên là em muốn thành người nổi tiếng. Em đâu có khác được. Mọi thứ đã được vẽ hết cả rồi. - Anh ta giơ cả hai bàn tay lên và vẽ ra một đường thẳng trong không khí - Em phải tới đó, và anh sẽ không rời em một nửa bước.
- Tôi vẫn giữ cái hẹn của tôi.
- Sáng ngày mai hãy đi gặp bà cô kỳ quặc đó.
Lần này thì Judy nổi một cơn điên. Cô gái cầm lấy một chiếc chân nến làm bằng thủy tinh và đập nó xuống nền phòng. Mặc dù nền thảm trải phòng có ngăn đỡ cú va chạm, nhưng cái sản vật làm bằng thủy tinh đó vỡ tan ra.
Bernie vẫn bình tĩnh. Anh ta đã quá quen với những cơn giận dữ như thế này, nên chỉ lắc đầu và cười.
- Em đúng là chỉ tự làm mọi việc khó khăn hơn cho mình thôi, em gái ngoan. Ta đi nào.
- Nhưng đến gặp bà ấy.
Bernie bắt đầu cân nhắc. Nếu cứ khăng khăng theo ý anh ta bây giờ rõ là một chuyện mạo hiểm. Anh ta phải giữ cho Judy vui vẻ. Mặc dù anh ta được các nhà quản trị ủng hộ từ hậu trường, thế nhưng nếu để cô gái này mở miệng than phiền về anh ta, thì danh tiếng của anh ta sẽ bị ảnh hưởng.
Bernie Osborne vốn là người ưa những khoa trương của sân khấu kịch. Nhất là khi anh ta thay đổi ý kiến của mình. Đây là một trường hợp như vậy.
- Thôi được rồi, em bé cưng, ta hãy cùng tìm một giải pháp trung hòa.
- Cả nó cũng không. - Judy bướng bỉnh.
- Cứ nghe anh nói đã. Em có thể đến gặp bà cô đếm sao của em. Anh không phản đối gì cả.
Ngạc nhiên, Judy nhìn anh ta.
- Một khi anh đã nói thì là thật.
- Cái đó tôi không tin.
- Có, cứ tin anh đi. Chuyện đấy chắc chắn cũng không lâu đâu, đúng không?
Judy Jackson cười lớn.
- Hóa ra vấn đề nằm ở chỗ này. Anh muốn đập một đòn giết cả hai con ruồi.
- Không, chỉ là một giải pháp dung hòa mà thôi. Theo ý của anh thì như thế là rất công bằng.
- Có thể.
- Có hay là không nào? - Bernie bây giờ nói bằng giọng bình thường, nghe hầu như rất tỉnh táo ngoài cuộc.
- Tôi đồng ý.
- Anh vốn biết em xưa nay là một cô bé ngoan mà. - Bernie Osborne đáp lời. Anh ta nhổm người ra khỏi ghế bành, giơ tay vuốt nhẹ vào má của cô nữ ca sĩ và gật đầu hài lòng - Chúng ta chỉ phải sắp xếp công việc một chút thôi. Cả cuộc đời này là một chuổi dài của những giải pháp trung hòa, ít nhất thì cũng là cuộc đời mà em đang sống. Mọi việc ở Dakota có thể khác, nhưng chúng ta không phải ở miền quê, mà đang ở trong rừng rậm. Mà là rừng rậm của thành phố lớn.
- Cái đó tôi nhận ra rồi. Tình người ở đây vô giá trị.
- Nhưng thay vào đó là công việc, chuyện làm ăn. Anh cứ mong anh sẽ kiếm được những đồng đô la mà bây giờ người ta đang ấn vào tay em.
- Hiện giờ anh đâu có đói đâu.
- Anh cũng đâu có nói thế. - Anh ta nhìn đồng hồ - Ta còn bao nhiêu phút nữa?
- Thật ra thì phải lên đường rồi.
- Vây thì nhảy lên “ngựa” thôi.
- Đi bằng xe của anh chứ?
- Không, ta sẽ để cho người khác lái đi. Thành phố bây giờ góc nào cũng rất nhiều taxi. - Bernie quàng khăn quanh cổ - Để anh xuống dưới trước gọi xe.
- Được thôi.
Judy bước sang phòng tắm. Cô ta ngắm mình trong gương, kiểm tra mặt mũi, làn da của cô vẫn còn rất nhẵn nhụi, không một vết nếp nhăn duy nhất. Bất chấp lớp phấn son bên trên, nó vẫn giữ được vẻ tươi mát ngây thơ. Cuộc sống tại vùng Dakota đã để lại những dấu vết của nó, không dễ gì mờ nhạt ngay.
Cô gái nhắm mắt lại và tưởng tượng, khi trở về sống với cha mẹ mình, lại ngồi trước ngôi nhà của mình để ngắm mặt trời đang dần dần lặn xuống núi. Đa phần những người quen cô bây giờ có lẽ sẽ cười phá lên, không hiểu nổi, thế nhưng hồi ức về cha mẹ và quê hương là rất quan trọng và quý báu đối với Judy.
Một khi vở nhạc kịch này qua đi, cô sẽ muốn nghĩ một thời gian và không ép mình ngay lập tức lao vào hợp đồng thứ hai. Bốn tuần lễ liền tại Dakota, đó là một giấc mơ đẹp. Cô không thể sống mãi mãi ở đó. Thành phố lớn đã thôi miên cô rồi.
Chuông điện thoại réo lên. Cô không rời phòng, mà tiếp tục phủ phấn lên gò má. Rõ là Bernie đang gọi từ đại sảnh lên. Cứ để cho chuông reo.
Bốn phút sau, cô giơ tay về phía chiếc áo bành tô bằng lông thú trắng muốt của mình, phủ lên trên một làn áo sơ mi cắt rất rộng, mang một màu xanh chói chang với những kẻ sọc bằng da màu đỏ. Đó là sản phẩm của một trong những ông hoàng thời trang Italia. Giá cao tận 19 tầng mây nhưng cô đã được tặng không. Đi kèm với nó, cô mặc một chiếc quần Jean chật như một lần da thứ hai, cũng trong cái màu đỏ của những vệt sọc trên áo sơ mi. Đôi ủng được làm bằng chất liệu rất mềm và cao tới tận ngang bắp chân.
Đây là những đồ mà người ta gọi là “tối hiện đại”. Nhưng đây cũng là thứ mà cô cần phải tuân phục để bảo vệ danh tiếng ngôi sao của mình. Cô phải mặc những đồ thời trang như vậy.
Bernie quả thật đã bắt đầu sốt ruột. Anh ta chạy tới chạy lui trong căn sảnh rộng. Vừa đi lại vừa nói chuyện với hai nhà báo. Họ tranh luận hối hả, nôn nóng. Cánh nhà báo dứt khoát không buông tha và chỉ xoay người về khi Judy bước ra khỏi thang máy.
Ngay lập tức đèn flash của những máy chụp ảnh lóe lên. Judy đã theo thói quen khoác nụ cười quyến rũ lên trên gương mặt mình, đây là bài tập cô đã được luyện rất kỹ càng.
Bernie lao vội về phía cô.
- Bây giờ không có phỏng vấn đâu, chúng tôi đang vội.
- Judy, chỉ một vài từ thôi.
- Không, làm ơn đi! Chúng tôi phải đến dự một buổi tiệc.
- Chỉ trên đoạn đường từ đây ra ô-tô - Nhà báo thứ hai đề nghị - Nhanh lắm.
- Ông đã nghe cô Jackson nói gì rồi đấy. - Người đi kèm của cô gái giải thích.
- Bây giờ thì không! - Vung vẩy hai cánh tay, anh ta xua các nhà báo đi.
Xe đã chờ sẵn. Mặc dù khách sạn không có tài xế riêng, nhưng người ta biết cách phải tìm đâu ra một chiếc taxi cho nhanh nhất.
Judy và người đi kèm của cô ngồi vào hàng ghế phía sau. Người lái xe cười rạng rỡ. Dĩ nhiên anh ta biết cô gái này, cô gái dần dần đang được reo hò tung hô đẩy lên ngôi sao, và anh lấy làm tự hào được chở cô ta đi. Làm nghề lái taxi được năm tháng nay rồi, anh ta vẫn còn vui vẻ mỗi một vị khách nổi tiếng. Ngược lại với những bạn đồng nghiệp lớn tuổi, hầu như chẳng còn đoái hoài xem mình đang chở ai. Ở thành New York này, người ta nhanh quên mà cũng nhanh quen với một số chuyện nhất định.
- Em cần bao lâu? - Bernie hỏi.
- Đừng có thúc giục tôi ngay từ bây giờ. Cái đó không phụ thuộc vào tôi mà phụ thuộc vào bà Tanith.
- Ra bà cô thầy bói tên như vậy.
- Đúng, bà ấy là người Paris
- Lại còn thế nữa.
- Tại sao?
- Anh nghĩ rằng, nếu tin này đã lan ra thì bà ấy chắc đông khách hàng, sợ là ta phải chờ. Em đâu có phải khách quen.
- Không, bà ấy mới sang đây, nhưng là người nổi tiếng trong ngành.
- Tại sao em lại thay thầy bói?
- Cô trước đã chết rồi.
Bernie cười phá lên.
- Chắc chắn là con ma xuống tóm cổ bà ta lôi đi, đúng không?
- Không được cười những chuyện như thế - Judy sửa lưng anh ta - Cái chết của cô ấy thật sự là một câu đố khó hiểu. Người ta đồn rằng cô ấy bị giết.
- Vậy rõ là con ma làm chuyện đó!
- Thôi đi, để cho tôi được yên!
Anh chàng Bernie vẫn cười và giơ tay tìm thuốc lá. Anh ta châm cho mình một điếu rồi hả hê hút thuốc, trong khi Judy xoay lưng nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn cảnh tấp nập và những con người ở ngoài kia, nhưng nhìn mà hầu như không thấy gì cả, bởi những suy nghĩ của cô lại đã đang trôi giạt về Dakota.
Thêm vào đó, sao hôm nay cô cảm thấy mình mất bình tĩnh vô cùng. Không hiểu sao cô sợ cuộc gặp gỡ với bà Tanith. Cô không quen bà, chỉ mới nghe danh bà mà thôi, một danh tiếng hoàn hảo, cô gái tự nhủ thầm như vậy. Lucille kể rất nhiều về Tanith. Đối với cô thầy bói đó, Tanith là một tấm gương lớn.
Qua Lucille, Judy được biết rằng tương lai của cô khá sáng sủa. Đáng tiếc là cô thầy bói cũng nói tới một vài bóng tối nào đó, đang dần rình mò ở phía xa. Hiện thời vẫn chưa có mối hiểm họa nào, nhung Judy muốn biết rõ hơn. Rất có thể bà Tanith sẽ nhìn thấy nhiều hơn và nói được nhiều hơn.
Xe của họ đã đi đến Greenwich Village. Những con đường hẹp lại, những ngôi nhà khác đi. Cô gái nhìn thấy rất nhiều quán cà phê, kể cả những sân khấu kịch nhỏ, và những con người ở đây chuyển động thoải mái, hồ hởi hơn.
Cô gái thích khu Village. Đây cũng chính là nơi Judy được phát hiện, đây là nơi cô tìm thấy quê hương thứ hai của mình. Không phải cho những khách sạn sang trọng, những khách sạn lạnh lùng và vắng bóng tình người, nơi người ta đánh giá sự vui vẻ ân cần của những con người khác chỉ là lớp phấn son tô điểm bên trên.
Cô hầu như không nhận thấy là người lái xe đã phanh lại. Chỉ tới khi Bernie khẽ thúc vào người cô, Judy mới giật mình.
- Ta đến nơi rồi, em gái ngoan.
- Xin lỗi, nhưng mà tôi...
- Không sao mà, em cứ thoải mái đi. - Bernie trả tiền xe và còn trao cho người lái xe một tấm danh thiếp có chữ ký của Judy. Thế rồi anh ta xuống xe, đi vòng sang bên kia và mở cửa.
Dĩ nhiên là người ta nhận ra Judy. Khách bộ hành dừng lại, bắt chuyện với cô. Judy mỉm cười, nói một vài lời xã giao rồi vội vàng đi về hướng cửa vào nhà.
Trời bây giờ đã tối. Một ngọn gió lạnh thổi sáo dọc theo con phố. Những chùm điện quảng cáo ở gần đó tỏa ra một thứ ánh sáng nhân tạo, những dáng người xung quanh thường là nhợt nhạt, thỉnh thoảng mới sặc sở, Judy nghe rất rõ một giọng đàn ông nói: “Trong ngôi nhà này đã xảy ra một vụ giết người!”
Đến sát cửa ra vào, Judy dừng bước và xoay lại.
- Có chuyện gì xảy ra thế?
- Không sao, đi tiếp đi! - Judy càng thấy rõ bàn tay của Bernie Osbone đặt trên lưng cô. Người đàn ông đã muốn đẩy cô đi tiếp, anh ta không muốn cô bị phân tâm xúc động.
Judy bất giác thấy khó chịu và rùng mình.
- Bỏ tôi ra! Tôi muốn biết ai đã bị giết ở đây.
- Chuyện đó bây giờ không quan trọng nữa! - Bernie cũng bắt đầu bực lên - Em phải bình tĩnh chứ, em cưng.
Người vừa nói đã biến mất. Dù có nhọc công tìm bao nhiêu, Judy cũng không nhìn thấy anh ta. Rất có thể là anh ta đã thấy là mình vừa phạm một sai lầm.
Cô gái quay trở lại nhìn Bernie.
- Tôi có linh cảm - Cô nói - Khốn nạn, tôi linh cảm thấy điều đó.
- Linh cảm như thế nào?
- Anh biết rồi đấy. - Cô lắc đầu - À, mà thôi - Cô nói nhanh, bởi người ta không thể nói chuyện như thế với Bernie - Ta đi vào thôi.
Giờ thì chính Bernie đâm nghi ngờ.
- Này, em gái, không đơn giản thế đâu. Gìờ phải nói cho anh biết cái linh cảm nực cười đó của em là cái gì. Em sợ phải gặp bà thầy bói đó, đúng không nào?
- Không.
- Thế thì là chuyện gì?
- Chính tôi cũng muốn biết điều đó, khốn nạn.
- Chuyện giết người phải không?
- Kể cả chuyện đó. Và tôi sẽ nhận được tất cả các câu trả lời của tôi, tôi thề như thế.
Bernie nghĩ anh ta nên lùi về. Chưa bao giờ anh ta thấy cô gái mà anh ta phải bảo vệ lại cương quyết như hôm nay. Đồng thời nỗi sợ hãi vô cớ dâng lên trong tâm khảm chàng trai. Nếu xảy ra chuyện tồi tệ với Judy, người ta sẽ đổ mọi thứ tội lỗi lên đầu anh. Mà đó là thứ anh không muốn nhận.
Bernie nhìn cô.
Gương mặt cô đờ ra như mặt nạ. Hai con mắt lóe sáng. Không còn một dấu vết duy nhất nào của vẻ rụt rè phân vân luôn hiện hữu thường trực trên mặt cô trong những tuần qua.
Anh gật đầu.
- Thôi được, em gái, tùy ý em. Anh để em làm theo ý thích của mình, nhưng anh sẽ đi cùng.
Judy lắc đầu. Mái tóc nâu của cô bay tung lên, đầu tóc thoáng lướt chạm vào gương mặt của người đàn ông.
- Không được. Anh không thể ngồi ở trong những cuộc họp đó và quan sát. Cái đó sẽ khiến chúng tôi bị phân tâm và bà Tanith sẽ không làm việc được.
- Thế thì anh đứng trước cửa này, - Bernie cúi đầu gần mặt cô gái hơn - và hãy tin anh một điều, em gái cưng, riêng một mình anh ở đây chịu trách nhiệm về em. Đám đàn ông đứng đàng sau chúng ta không muốn uổng công đầu tư cả một đống tiền vào cho em. Em phải thành công, phải làm việc, họ muốn có tiền lời. Em hiểu chưa?
- Vâng, tôi hiểu rồi.
- Thế thì hãy hành động cho đúng. - Bernie giải thích, lách người lên trước mặt cô gái và ấn lên nút chuông, mà ở phía dưới có một cái tên rất đơn giản. Tanith...

Tổng hợp deal ngon trên Internet

Chương trước Chương sau