trinhthamtruyen.com

Bí mật quả chuông - Chương 02

Bí mật quả chuông - Chương 02

Địch công ý kiến về vụ án hiếp dâm, giết người tại phố Bán Nguyệt
Chấp sự Hồng giật mình về tuyên bố của Địch công

Ngày đăng
Tổng cộng 25 hồi
Đánh giá 9.7/10 với 12045 lượt xem

- Ta nghe đây! – Quan án nói rồi khoanh tay giấu dưới ống tay áo thụng.
- Cho đến sáng hôm đó ông Tiểu cũng không biết được con gái của mình có một người tình - lão Hồng kể tiếp – Cô Ngọc Trinh ngủ trong căn gác xép, bên trên kho chứa đồ đạc ở đằng sau cửa hàng. Căn gác xép này cũng được dùng làm phòng giặt giũ và phòng may vá. Vì nhà ông Tiểu không đủ giàu để có thể thuê người ở, nên vợ con ông phải lo tất cả mọi việc trong nhà. Theo lệnh của quan án Phụng, người ta đã kiểm tra thấy rằng có thể nói chuyện khá to trong gác xép mà ở trong phòng của ông hàng thịt và ở những nhà xung quanh không thể nghe thấy được. Về phần anh khoá Vương, anh ta thuộc một gia đình tử tế ở kinh đô, nhưng bố mẹ anh đều đã mất và do xích mích với những người thân khác, nên anh không còn nơi nương tựa. Anh đang chuẩn bị thi hương và sống chật vật nhờ vào việc dạy học cho lũ trẻ của các cửa hiệu xung quanh khu phố Bán Nguyệt. Một người thợ may già họ Long cho anh ta thuê căn gác xép ở bên trên cửa hàng của mình, nằm đối diện ngay với cửa hàng thịt.
- Anh ta trở thành tình nhân của cô gái từ khi nào? – Địch công hỏi.
- Anh ta phải lòng cô gái cách đây khoảng sáu tháng và đôi trai gái quyết định bí mật gặp gỡ nhau tại phòng cô Ngọc Trinh. Anh khoá Vương thường đến trước nửa đêm, leo qua cửa sổ vào phòng cô, rồi lại lén lút ra về trước khi trời sáng. Ông thợ may họ Long khai rằng ông đã nhanh chóng phát hiện ra điều bí mật tệ hại này sau vài tuần. Ông đã nghiêm khắc quở trách chàng Vương và còn nói thêm rằng ông sẽ thông báo cho ông hàng thịt biết những sự việc xấu xa ấy.
Quan án gật đầu đồng tình:
- Ông thợ may này suy nghĩ rất đúng!
Lão Hồng tham khảo tập tài liệu trước mặt rồi nói tiếp:
- Chàng Vương rõ ràng là một tên vô lại xảo trá. Anh ta quỳ dưới chân ông thợ may họ Long mà quả quyết rằng cô Ngọc Trinh và anh ta yêu nhau chân thành, rồi anh ta thề là sẽ cưới cô gái đẹp ấy ngay sau khi anh ta thi xong. Khi ấy vị trí mới sẽ cho phép anh ta đáp ứng đồ sính lễ rước dâu và tặng cho cô dâu một căn nhà nghiêm chỉnh. Trong khi nếu điều bí mật của anh ta bị phát giác ngay bây giờ thì người ta sẽ không cho anh dự thi và tất cả mọi người liên quan đều sẽ mất mặt. Ông Long biết rằng anh Vương là một chàng trai chăm chỉ và chắc chắn là đến mùa thu này anh sẽ thi đậu. Hơn nữa, khi nghĩ rằng mầm mống của một gia đình quý tộc – mà sắp tới sẽ làm quan triều đình – chọn con gái của một người bạn hàng xóm làm vợ tương lai, đã làm ông ta tự hào. Thế là, nghĩ rằng chỉ còn vài tuần nữa là mọi chuyện sẽ kết thúc tốt đẹp bằng lễ cầu hôn, ông đã hứa với đôi trai gái là sẽ giữ kín chuyện bí mật của họ. Nhưng, để tin chắc rằng Ngọc Trinh là một cô gái đứng đắn, ông Long đã để ý theo dõi cô và thề rằng cô không hề biết đến một chàng trai nào khác ngoài chàng Vương, anh này là người duy nhất lọt vào phòng cô gái.
Quan án uống một ngụm trà nhỏ rồi cất giọng gay gắt nói:
- Điều đó có thể xảy ra. Nhưng có một điều là cô Ngọc Trinh, anh khoá Vương và ông thợ may họ Long đều xử sự một cách rất là đáng chê trách!
- Quan án Phụng cũng nhấn mạnh đến điểm này, - lão Hồng nhận xét - ông hết sức lên án tội tòng phạm của ông Long và tội thiếu ý thức trông nom gia đình của ông Tiểu. Sáng ngày 17, khi ông Long biết tin về vụ ám sát cô Ngọc Trinh, tình cảm tốt đẹp của ông dành cho chàng Vương liền biến thành nỗi căm ghét tột độ. Ông vội chạy sang nhà ông Tiểu để báo cho ông này biết chuyện dan díu của cô con gái với chàng khoá sinh. Đây là nguyên văn câu nói của ông: “Thật khốn nạn thân tôi vì tôi đã nhắm mắt làm ngơ trước hành vi bỉ ổi của hai đứa! Cái thằng chó Vương này đã lợi dụng chuyện đó để thoả mãn dục vọng thấp hèn của hắn đối với cô Ngọc Trinh, và chắc là vì cô đòi hỏi hắn phải cưới cô, nên hắn đã giết cô và lấy đi hai chiếc trâm vàng để hòng mua được một cô vợ khác giàu có hơn”. Ông hàng thịt họ Tiểu phát điên lên vì tuyệt vọng và tức giận, ông liền sai người đi tìm ông trương tuần - ông Cao, và trưởng phường hàng thịt. Ba người hội ý một lát rồi đi đến nhất trí: thủ phạm chỉ có thể là chàng Vương. Thế là ông trưởng phường hàng thịt thảo đơn kiện và cả ba đem tới trình toà tố cáo tên Vương về vụ giết người bẩn thỉu này.
- Thế còn anh khoá Vương tại thời điểm đó ? – Quan án Địch hỏi – Anh ta có bỏ trốn không?
- Không, anh ta bị bắt ngay lập tức. Sau khi nghe lời trình báo của ông Tiểu, quan án Phụng liền sai bốn bộ đầu đi bắt chàng trai. Họ thấy anh ta vẫn đang còn ngủ say trong phòng mình, mặc dù trời đã về chiều. Bộ đầu dẫn anh ta đến toà án và tại đây anh được thông báo về lời buộc tội của ông Tiểu.
Tỳ hai khuỷu tay xuống mép bàn, Địch công háo hức kêu lên:
- Ta đang tò mò muốn biết lời bào chữa của anh khoá Vương đây!
Ông chấp hành viên lục tìm giấy tờ, đọc lướt qua một lượt rồi đáp:
- Tên vô lại này chỉ có một bản biện minh, cái chính…
Quan án Địch giơ tay ngăn lại:
- Ta muốn nghe thuật lại những lời lẽ của anh ta. Hãy đọc cho ta nghe biên bản.
Ông chấp sự sửng sốt nhìn quan án có vẻ như muốn nói điều gì, nhưng ông lại thay đổi ý kiến và, bằng một giọng đơn điệu, ông đành đọc lời khai của bị can đã được viên thư lại của toà án ghi vào biên bản:
“Kẻ thư sinh dốt nát đang cúi lạy trước mặt quan lớn đây cảm thấy vô cùng hổ thẹn. Tôi đã mắc phải một tội đáng chê trách nhất: đó là tội đã quyến rũ một cô gái đồng trinh có thanh danh trong sạch và đã giữ quan hệ bí mật với nàng. Xin quan lớn hiểu cho rằng căn gác xép của tôi trông ra phố Bán Nguyệt. Từ chỗ ở của tôi, tôi có thể nhìn thấy cửa sổ căn phòng cô Ngọc Trinh và thường xuyên được chiêm ngưỡng những đường cong đầy đặn, dịu dàng của nàng mỗi khi nàng chải mái tóc dài. Chẳng bao lâu trong thâm tâm tôi quả quyết rằng mình sẽ không thể lấy ai khác ngoài nàng
Thật hạnh phúc biết bao cho tôi, giá như tôi giữ được quyết định này và chờ đợi kết quả thi cử may mắn của tôi, trước khi tôi thực hiện ý đồ của mình. Khi ấy, địa vị mới của tôi sẽ cho phép tôi được thuê người làm mối. Người có nhiệm vụ xe duyên đôi lứa ấy sẽ đem đồ lễ đến gặp cha nàng, để hỏi nàng làm vợ cho tôi, theo phong tục cổ xưa đáng kính của chúng ta. Nhưng than ôi! Một hôm tôi gặp Ngọc Trinh ở dưới cửa hàng của cha nàng. Tôi không thể không hỏi chuyện nàng, và, với vẻ ngây thơ, nàng tỏ ra cho tôi hiểu rằng, tình cảm của tôi đã làm cho trái tim nàng rung động. Thế là, đáng ra tôi phải là người dẫn dắt cô gái trong trắng ngây thơ này đi theo tôi đường chính trực, thì tôi lại khêu gợi dục vọng của chính nàng bằng ngọn lửa dục vọng của tôi. Tôi đã xin nàng cho tôi được gặp lại và chẳng bao lâu tôi đã thuyết phục được nàng cho tôi tới thăm nàng tại phòng riêng của nàng. Tới ngày hẹn, tôi đợi tới khuya mới bắc thang trèo qua cửa sổ vào phòng nàng. Thưa quan án, tôi phải thú nhận rằng tôi đã giành được niềm vui trong vòng tay nàng, niềm vui mà Thượng đế chỉ cho phép tôi được thưởng thức cùng với một người con gái đáng kính sau lễ thành hôn long trọng.
Than ôi! Cứ như lửa được chất thêm củi, dục vọng của tôi càng cháy bùng lên và nó làm cho tôi đòi nàng cho gặp mặt lần nữa, rồi lại nhiều lần nữa, càng ngày càng thường xuyên hơn. Vì sợ tuần canh hay một người nào đó đi khuya nhìn thấy chiếc thang, tôi đã thuyết phục cô Ngọc Trinh buộc một băng vải trắng vào chân giường nàng, rồi buông qua cửa sổ. Từ dưới đường, tôi sẽ giật băng vải làm hiệu, nàng sẽ mở cửa sổ và kéo băng vải giúp tôi trèo lên. Bất cứ ai không biết đều tưởng rằng đây là khăn áo phơi bị bỏ quên!”
Quan án Địch đấm mạnh tay xuống bàn ngắt lời ông chấp sự:
- Thằng vô lại gian ngoan! - Ông giận dữ kêu lên – một anh khoá hạ mình bắt chước những mánh khoé đê tiện của bọn trộm cắp và lũ bất lương, thật là đẹp!
- Tôi đã nói rồi, thưa đại nhân – lão Hồng nói tiếp - anh chàng Vương này là một kẻ tội phạm hèn hạ. Tôi xin đọc tiếp lời khai của anh ta:
“Nhưng một hôm ông Long đã phát hiện được điều bí mật của tôi và vì là người đứng đắn, nên ông đã doạ sẽ kể hết cho ông hàng thịt họ Tiểu nghe. Than ôi! Tôi thật mù quáng, không biết rằng lời khuyến cáo đó chính là do Thượng Đế nhân từ sai khiến và tôi đã xin ông Long đã giữ kín chuyện cho. Và ông đã đồng ý.
Thế là sự việc cứ thế tiếp diễn trong vòng gần sáu tháng. Sau đó thì Thượng đế cao xanh đã quyết định không dung túng sự vi phạm những điều luật linh thiêng nữa và bỗng nhiên trừng phạt đồng thời cả cô Ngọc Trinh vô tội lẫn kẻ phạm tội khốn nạn như tôi. Đúng ra tối ngày 16 tôi phải đến gặp nàng tại phòng nàng, nhưng chiều hôm ấy anh khoá Dương Phổ đến gặp tôi và báo cho tôi biết bố anh ấy vừa mới gửi năm lạng bạc cho anh ấy nhân dịp sinh nhật. Anh ấy liền mời tôi đi ăn mừng ngày sinh tại hiệu ăn Ngũ Vị ở cửa Bắc thị trấn. Trong bữa ăn, tôi đã uống nhiều rượu và khi chia tay Dương Phổ, tôi hiểu rằng tôi đã hoàn toàn bị say mèm. Thế là tôi quyết định về nhà ngủ một hai giờ cho tan rượu trước khi đi gặp cô Ngọc Trinh, nhưng tôi say đến nỗi đã không nhận ra đường về. Sáng nay, trước khi mặt trời mọc, tôi tỉnh rượu thức giấc và thấy mình nằm giữa bụi gai trong đống đổ nát của một ngôi nhà cũ. Tôi phải cố sức để đứng lên, bởi vì đầu tôi vẫn còn nặng. Sau đó tôi khó nhọc lần mò ra đường lớn và về nhà, leo thẳng lên phòng mình rồi ngủ thiếp ngay. Chỉ đến khi bộ đầu đến tìm tôi, thì tôi mới được biết số phận khủng khiếp của vị hôn thê tội nghiệp của tôi.”
Lão Hồng ngừng đọc một lát, sau đó ông nhìn sang quan án sát, nói bằng giọng khinh bỉ: “Bây giờ ngài hãy nghe câu kết của kẻ đạo đức giả này!”
“Nếu đại nhân bắt tôi phải chịu hình phạt cao nhất, vì thái độ không thể tha thứ được của tôi đối với cô gái bất hạnh này và vì tội gián tiếp gây ra cái chết cho nàng, thì tôi sẽ vui lòng nhận lời tuyên án ấy. Nó sẽ giải thoát cho tôi khỏi cuộc sống đầy tuyệt vọng từ nay trở đi. Nhưng để cho cái chết của người yêu của tôi có thể được trả thù – và vì danh dự dòng họ nhà tôi – tôi buộc phải từ chối lời buộc tội đã hãm hiếp và giết cô Ngọc Trinh.”
Lão Hồng đặt tờ giấy lên bàn, rồi vừa gõ ngón trỏ xuống tờ giấy, ông vừa giải thích:
- Ý đồ do anh chàng Vương này vạch ra nhằm thoát khỏi sự trừng phạt thích đáng là quá rõ ràng. Anh ta nhấn mạnh đến tội quyến rũ, nhưng lại kiên quyết phủ nhận là đã giết cô gái. Anh ta biết rất rõ tội quyến rũ một cô gái chưa lập gia đình với sự đồng ý của cô ta nặng nhất chỉ là phạt năm mươi trượng, còn tội giết người sẽ là một cái chết công khai nhục nhã giữa pháp trường !
Lão Hồng nhìn chủ nhân và chờ đợi một lời bình phẩm. Quan án im lặng nhấp một ngụm trà rồi hỏi:
- Quan án Phụng đã nói gì sau khi nghe lời khai của tên Vương ?
Ông chấp sự xem một cuộn giấy khác rồi đáp:
- Quan án Phụng không hỏi gì anh khoá Vương trong phiên toà đó. Ông bắt đầu cho điều tra ngay.
- Ông ấy đã hành động rất khôn ngoan! –Địch công tán thành – Bác có thể cho ta nghe bản báo cáo khám nghiệm hiện trường và kết luận của pháp y không?
Ông chấp hành viên mở tiếp tập tài liệu:
- Vâng, thưa ngài. Mọi chi tiết đã được ghi ở đây. Quan án Phụng đã đến căn nhà ở phố Bán Nguyệt cùng với những người giúp việc của mình. Tới nơi, họ thấy trên giường là xác một cô gái khoảng 19 tuổi, hoàn toàn trần truồng. Cô có một thân thể tuyệt đẹp, phát triển cân đối, nhưng đầu tóc rối tung và khuôn mặt rúm ró đáng sợ. Chiếc nệm nằm vắt ngang thành giường, gối nằm lăn lóc trên sàn nhà bên cạnh một tấm vải trắng dài nhàu nát, một đầu tấm vải buộc vào chân giường. Chiếc hòm quần áo bị mở tung. Đối diện với chiếc giường dựa lưng vào tường là một chậu giặt lớn và trong góc phòng có một chiếc bàn nhỏ, trên có đặt một chiếc gương bị rạn. Ngoài ra, còn có một chiếc ghế đẩu nằm đổ cách giường không xa.
- Có dấu vết nào của thủ phạm để lại không? – Địch công ngắt lời.
- Không có, thưa đại nhân. Người ta chỉ tìm thấy một tập thơ tình gửi cô Ngọc Trinh, cô giữ gìn cẩn thận trong ngăn kéo bàn. Mặc dù cô không thể đọc được nó. Những bài thơ này đều có chữ kí của anh khoá Vương.
Sau khi khám nghiệm tử thi, quan pháp y tuyên bố rằng nạn nhân chết vì bị bóp cổ. Ở cổ nạn nhân có hai vết tím bầm. Những vết giập và sưng ở khắp hai cánh tay và ngực cho thấy cô gái đã chống cự quyết liệt. Cuối cùng, một số dấu hiệu cho phép kết luận cô đã bị hãm hiếp trước hoặc trong lúc bị bóp cổ.
Lão Hồng lướt nhanh đoạn cuối tập tài liệu và nói tiếp:
- Trong những ngày tiếp theo, quan án Phụng xác minh tỉ mỉ mọi lời khai của nhân chứng và …
- Bác có thể bỏ qua các chi tiết - Địch công ngắt lời – Ta tin là quan án Phụng đã hoàn thành nhiệm vụ ấy một cách có ý thức. Bác hãy dừng lại ở những điểm cơ bản thôi, chẳng hạn ta muốn biết anh chàng Dương Phổ nói gì về bữa tiệc ở quán ăn.
- Dương Phổ đã xác nhận mọi chi tiết của câu chuyện, nhưng anh ta không tin là chàng Vương quá say khi ra về. Anh ta dùng chữ “hơi chếnh choáng”, cần nói thêm là chàng Vương đã không nhớ được mình ngủ gục ở chỗ nào. Quan án Phụng làm mọi việc có thể, ông đã sai vài bộ đầu dẫn tên Vương đi đến những nơi đổ nát trong thị trấn nhằm giúp anh ta nhớ lại nơi mình đã ngủ, nhưng tất cả là vô ích vì anh ta không nhận ra nơi nào cả. Anh ta bị mấy vết xước trên mặt và mấy vết rách ở áo. Nhưng anh ta giải thích rằng đó là do anh ta ngã vào bụi gai. Quan án Phụng dành ra hai ngày để lục soát tỉ mỷ chỗ ở của chàng Vương và những nơi mà anh ta có thể giấu hai chiếc trâm vàng nhưng không thấy gì. Ông Tiểu đã vẽ lại hình hai chiếc trâm ra mảnh giấy được kèm theo đây.
Lão Hồng cầm tờ giấy mỏng đưa cho quan án xem.
- Thật là một món đồ thủ công tinh xảo - Quan án Địch nhận xét – Hình con nhạn đang bay được làm thật là tinh tế.
- Theo ông Tiểu, hai chiếc trâm này là vật gia truyền của dòng họ. Vợ ông vẫn cất giữ chúng trong hòm từ lâu, vì họ cho rằng chúng đem lại bất hạnh cho người nào dùng chúng. Nhưng cách đây mấy tháng cô Ngọc Trinh đã xin mẹ cho cô và cuối cùng mẹ cô đã chiều cô, vì bà không có tiền để mua cho cô thứ khác.
- Tội nghiệp cô gái nghèo ! – Quan án buồn rầu thì thầm. Sau một lát im lặng ngài hỏi:
- Thế quan án Phụng đã đi đến kết luận như thế nào?
- Ngày hôm kia, quan án Phụng đã xem xét lại toàn bộ kết quả điều tra. Sau đó, ngài tuyên bố mặc dù không tìm thấy trâm vàng ở nhà anh Vương, nhưng điều đó cũng không giúp ích gì cho anh ta, vì rất có thể anh ta đã kịp giấu nó đi. Ngài công nhận rằng bản tự bào chữa của anh Vương tỏ ra mạch lạc, nhưng ngài nói thêm là không có gì ngạc nhiên khi thấy một anh khoá có học có thể bịa ra được một câu chuyện đáng tin như vậy. Ngài bác bỏ giả thiết cho rằng án mạng này do một tên trộm gây ra. Ai cũng biết ở phố Bán Nguyệt chỉ có các tiểu thương nghèo sinh sống. Và ngay cả khi tình cờ có một tên trộm nào qua đây, thì nó sẽ tìm cách đột nhập vào cửa hàng hoặc vào nhà kho, chứ không bao giờ nó nghĩ đến chuyện trèo lên gác xép. Mọi lời khai, kể cả lời khai của anh Vương đều chứng minh những cuộc hẹn hò của đôi trai gái chỉ có họ và ông Long biết mà thôi.
Rời mắt khỏi các tài liệu lão Hồng mỉm cười láu lỉnh và nói thêm:
- Ông thợ may Long, thưa đại nhân, đã gần 70 tuổi và quá già yếu để có thể làm một việc như thế, do đó ông ta được loại ra khỏi diện tình nghi.
Địch công gật đầu rồi hỏi:
- Quan án Phụng đã thảo bản luận tội như thế nào? Hãy đọc chính xác cho ta nghe!
Lão Hồng cúi đầu đọc to:
- Khi bị cáo tiếp tục cam đoan là mình vô tội, quan lớn liền đập bàn quát: “Đồ chó, ta, là quan án sát huyện này đã biết tất cả sự thật! Khi ra khỏi quán ăn, mi đã đến thẳng nhà cô Ngọc Trinh. Rượu đã cho mi can đảm để mi tuyên bố mi đã chán cô ta và muốn bỏ cô. Thế là xảy ra cãi nhau. Cô Ngọc Trinh chạy ra cửa để gọi bố mẹ. Mi tìm cách ngăn cô ta lại. Cuộc vật lộn đánh thức bản năng thấp hèn nhất của mi, thế là mi cưỡng hiếp cô ta, rồi bóp cổ cho cô chết. Làm xong hành vi bỉ ổi này, mi đã lục tung hòm quần áo của cô và lấy đi hai chiếc trâm vàng, hòng làm cho mọi người tin thủ phạm là một tên trộm. Nào, hãy nhận tội đi!”
Sau khi đọc nguyên lời văn quan án Phụng, ông chấp sự lại kể tóm tắt vụ việc:
- Anh khoá Vương vẫn cam đoan là mình vô tội, quan án Phụng liền sai đánh năm mươi roi bằng chiếc roi da nặng. Nhưng đến roi thứ 30 thì chàng Vương ngất đi ngã lăn ra đất. Khi người ta đốt giấm dưới mũi cho anh tỉnh lại thì anh trở nên ngây dại, thế là quan án phải tạm dừng cuộc tra khảo. Ngay tối hôm đó, quan án nhận được lệnh thay đổi nhiệm sở. Tuy nhiên, ngài vẫn ghi ý kiến của mình vào cuối bản luận tội.
- Đưa ta xem! Quan án nói.
Lão Hồng mở tờ giấy đặt trước mặt quan án. Địch công cầm tờ giấy đưa lên đọc to:
“Ý kiến của tôi sau khi đã suy nghĩ kĩ là: tội trạng của khoá sinh Vương Hiến Tông đã được ấn định chắc chắn. Khi nào anh ta nhận tội một cách hợp thức, thì tôi xin gợi ý, hãy dành cho anh ta hình phạt xử trảm nghiêm khắc nhất. Ký tên: Phụng Di, quan huyện Phổ Dương”.
Quan án Địch thong thả cuộn tờ giấy lại, sau đó ngài cầm viên ngọc thạch chặn giấy lên rồi nhẹ nhàng tung nó trên tay một lúc lâu. Lão Hồng đứng trước bàn nhìn quan án với vẻ tò mò.
Quan án bỗng nhiên đặt viên ngọc chặn giấy xuống bàn rồi đứng lên. Ngài nhìn thuộc hạ của mình rồi tuyên bố:
- Quan án Phụng là một quan toà khôn khéo và chu đáo. Ta cho rằng, sở dĩ ông đưa ra lời phán quyết hấp tấp như vậy là vì ông đã phải cố làm quá sức cho kịp thời hạn thay đổi nhiệm sở. Nếu có thời gian thong thả điều tra vụ này, thì chắc ông sẽ đi đến một kết luận hoàn toàn khác.
Vẻ sửng sốt của lão Hồng làm cho quan án mỉm cười vội nói thêm:
- Anh khóa Vương là một chàng trai dại dột. Ta đồng ý là anh ta không có bản lĩnh và đáng phải cho anh ta một bài học, nhưng anh ta không giết cô Ngọc Trinh !
Lão Hồng mở miệng định nói. Tuy nhiên, quan án giơ tay ngăn lại và nói tiếp:
- Ta sẽ không nói gì hơn trước khi xét hỏi những người có liên quan đến vụ án này và trước khi xem xét nơi xảy ra án mạng. Ngày mai ta sẽ nghe trình bày vụ án tại phiên toà buổi chiều. Khi ấy bác sẽ hiểu tại sao ta lại đi đến kết luận như vậy. Bây giờ mấy giờ rồi?
- Bây giờ đã quá nửa đêm, thưa đại nhân – với một cái nhìn nghi ngờ, lão Hồng tiếp tục – tôi phải thú nhận rằng không tìm thấy lỗ hổng nào trong lời buộc tội tên Vương. Ngày mai, khi đầu óc của tôi minh mẫn hơn tôi sẽ đọc lại toàn bộ hồ sơ.
Ông chậm rãi lắc đầu và cầm một cây nến để dẫn đường cho quan án đi qua những hành lang tối tăm đi về khu nhà riêng của ngài ở phía Bắc nha môn.
Nhưng Địch công đặt tay lên cánh tay ông và nói :
- Đừng bận tâm đến ta, bác Hồng – ông nói – ta nghĩ không nên làm mất giấc ngủ của gia đình ta. Họ cũng như bác đã vất vả cả ngày hôm nay rồi. Bác hãy về thẳng phòng mình mà nghĩ ngơi. Ta sẽ nghĩ tại đây trên chiếc ghế dài này. Bây giờ hãy đi đến chiếc giường của bác và chúc bác ngủ ngon.

Chương trước Chương sau