Bí mật quả chuông - Chương 08

Bí mật quả chuông - Chương 08

Địch công quyết định đi thăm các đồng nghiệp
Ông giải thích về vụ án hiếp dâm tại phố Bán Nguyệt

Ngày đăng
Tổng cộng 25 hồi
Đánh giá 8.2/10 với 12883 lượt xem

Sau khi quay về tòa án, Mã Tông nhanh chóng thay đổi quần áo và đi đến sân chính. Anh nhìn thấy vẫn còn ánh đèn trong phòng riêng của quan án.
Buớc vào phòng anh thấy Địch công và lão Hồng đang nói chuyện.
Khi Địch công thấy Mã Tông bước vào, ông ngưng cuộc trò chuyện lại và hỏi:
- Có tin tức gì mới không anh bạn ?
Mã Tông báo cáo ngắn gọn về cuộc gặp gỡ của anh với Trịnh Bá và nói cho quan án về lời hứa của họ.
Địch công tỏ ra hài lòng.
- Đó quả thật là những may mắn phi thường – ông nói – khi mà ngươi đã phát hiện ra tên tội phạm ngay từ những ngày đầu khi mới đến thành phố này. Ngươi đã có một khởi đầu tuyệt vời. Tin tức sẽ nhanh chóng lan ra trong thế giới ngầm theo những con đường của nó và ta nghĩ rằng ngươi đã thiết lập được mối quan hệ với người đàn ông đó. Ta không nghi ngờ gì trong thời gian sắp tới Trịnh Bá sẽ cung cấp cho ngươi một đầu mối về cây trâm còn thiếu và nó sẽ dẫn ngươi tới tên giết người.
Bây giờ, trước khi ngươi đến, ta và lão Hồng đang thảo luận về sự khôn ngoan cần thiết phải thiết lập các mối quan hệ. Ngày mai ta sẽ đi thăm xã giao các đồng nghiệp tại các huyện lân cận. Sớm hay muộn ta sẽ phải thực hiện điều này và hiện tại có vẻ là thời gian thích hợp. Ta sẽ vắng mặt tại Phổ Dương từ một đến hai ngày. Trong thời gian chờ đợi, ngươi sẽ tiếp tục nỗ lực để bắt kẻ sát nhân ở phố Bán Nguyệt. Nếu ngươi cảm thấy cần thiết ta sẽ ra lệnh cho Triệu Thái tham gia vào việc tìm kiếm.
Mã Tông nghĩ tốt hơn là anh nên điều tra một mình, nếu có hai người cùng tìm hiểu về một đối tượng dễ gây ra nghi ngờ. Quan án đồng ý và Mã Tông lui ra.
- Nó rất thuận lợi – lão Hồng trầm ngâm nói – nếu đại nhân vắng mặt một hoặc hai ngày và tòa án đóng cửa. Đó là một lý do hợp lý để hoãn lại vụ xử tên Vương. Tin đồn đang lan nhanh là đại nhân bảo vệ tên Vương vì anh ta là người có học, trong khi nạn nhân chỉ là con gái một chủ tiệm nghèo.
Địch công nhún vai và nói:
- Nếu có thể được, ta muốn đến Hứa Di vào sáng ngày mai. Ngày hôm sau, ta sẽ đến Tần Hoài và quay trở lại đây vào ngày thứ ba. Mã Tông và Triệu Thái có lẽ sẽ cần hướng dẫn trong thời gian ta vắng mặt, ông tốt hơn không nên đi cùng với ta, ông ở lại đây và chịu trách nhiệm về con dấu của huyện đường.. Ông nên cung cấp các hướng dẫn cần thiết để chọn món quà lịch sự phù hợp cho đồng nghiệp của ta là ông Phan ở Hứa Di và quan án Lỗ, thẩm phán Tần Hoài. Chuẫn bị kiệu và hành lý của ta sẵn sàng tại sân chính vào sáng sớm ngày mai.
Lão Hồng đảm bảo với quan án là những việc ông yêu cầu sẽ chắc chắn được thực hiện không cần phải lo lắng. Địch công chồm người tới trước để đọc một số giấy tờ mà người thư lại cao cấp đặt trên bàn chờ ông phê duyệt.
Viên chấp sự hình như vẫn chưa muốn bỏ đi và vẫn đứng trước bàn của quan án.
Sau một lúc Địch công nhìn lên và ngạc nhiên hỏi:
- Có gì thắc mắc trong đầu thế, bác Hồng ?
- Thưa đại nhân, tôi đang suy nghĩ về vụ án hiếp dâm, tôi đã đọc đi đọc lại hồ sơ. Nhưng tôi vẫn không nhận ra được vấn đề như ngài đã nói. Bây giờ đã muộn nhưng nếu trước khi đại nhân rời khỏi đây vào ngày mai đại nhân có thể giải thích thêm cho tôi, tôi sẽ có thể ngủ ngon trong hai đêm mà đại nhân vắng mặt !
Địch công mỉm cười và đặt tài liệu đang đọc dở xuống bàn. Sau đó, ông ngồi dựa lưng vào ghế và nói:
- Bác Hồng – ông nói – ra lệnh cho gia nhân đem đến một bình trà và sau đó ngồi xuống chiếc ghế trước bàn này. Ta sẽ giải thích cho bác những gì ta nghĩ đã xảy ra vào cái đêm 16 định mệnh đó.
Khi đã uống xong một tách trà đậm, Địch công bắt đầu:
- Ngay từ khi ta biết được các sự kiện chính của vụ án này, ta đã loại trừ khả năng tên Vương là người đàn ông đã hãm hiếp Ngọc Trinh. Đúng là phụ nữ đôi khi có thể gợi hứng cho một người đàn ông xa lạ và độc ác. Nó không phải là không có lý do thực sự vì trong Biên niên sử của Xuân Thu, Khổng tử của chúng ta đã từng đề cập đến phụ nữ là một “điềm gở”
Có hai loại người, tất nhiên, ta có thể nghĩ đến có thể có hành động như vậy. Thứ nhất, bọn tội phạm thấp kém hoàn toàn suy đồi về đạo đức. Thứ hai, những kẻ giàu có dâm đãng theo thời gian đã trở thành nô lệ cho bản năng biến thái của họ. Nào bây giờ ta có thể tưởng tượng rằng ngay cả một người đàn ông trẻ đàng hoàng như anh khóa Vương, nếu trong tình trạng cực kỳ sợ hãi có thể bóp cổ một cô gái. Tuy nhiên, để hiếp dâm một cô gái, người mà anh ta đã quan hệ thân mật hơn sáu tháng nay thì điều khó có thể xảy ra. Vì vậy, ta phải đi tìm một tên tội phạm ở hai tầng lớp người mà ta vừa nói ở trên.
Ta ngay lập tức loại bỏ khả năng một người nhà giàu biến thái. Các người này sẽ dễ dàng thoả mãn được sự đam mê và truỵ lạc của mình tại những nơi bí mật mà họ sẵn sàng trả bằng vàng. Một người đàn ông giàu có thậm chí còn không biết đến sự tồn tại của các chủ tiệm nghèo nơi phố Bán Nguyệt. Chắc chắn rằng sẽ không có chuyện rình mò, theo dõi những lần đột nhập của tên Vương và không có khả năng bắt chước để thực hiện một màn đu dây. Do đó, bọn tội phạm thấp kém là điều chắc chắn.
Địch công dừng lại giây lát. Sau đó ông nói tiếp bằng giọng cay đắng:
- Những tên lưu manh hèn mạt đi lang thang khắp thị trấn như chó đói. Nếu trong một con hẻm tối tăm, chúng tình cờ gặp một người đàn ông không có khả năng tự vệ chúng sẽ hạ gục anh ta và cướp đi số tiền mà anh ta mang trong người. Nếu họ nhìn thấy một phụ nữ đi bộ một mình họ sẽ đánh cô bất tỉnh và sau đó cưỡng hiếp cô ta, lấy đi các nữ trang cô đeo trên người và vất bỏ nạn nhân tại một rãnh nước. Khi đi ngang một trong số những ngôi nhà của người nghèo, nếu họ thấy một cánh cửa không khóa hoặc một cửa sổ để mở, chúng sẽ đột nhập vào bên trong và lấy đi một cái bình đun nước duy nhất hay vài cái áo vá.
Không hợp lý sao khi giả thuyết là có một gã đàn ông nào đó khi đi ngang qua phố Bán Nguyệt đã tình cờ nhìn thấy cách thức mà anh khóa Vương đến thăm người yêu Ngọc Trinh của anh ta. Tên lưu manh ngay lập tức nhìn thấy cơ hội để có thể chiếm đoạt cô ta thay thế cho người tình bí mật của cô. Tuy nhiên, cô Ngọc Trinh đã tự bảo vệ mình. Có lẽ cô đã cố gắng hét lên thật to hoặc cố xô đẩy cánh cửa để báo động cho cha mẹ cô ta. Nhưng hắn đã bóp cổ cô ta. Sau khi thực hiện xong hành vi tội ác này hắn bình tĩnh lục soát phòng nạn nhân để tìm kiếm các vật có giá trị, và hắn đã lấy đi vật trang sức duy nhất mà cô có.
Địch công dừng lại và uống một tách trà.
Lão Hồng chậm rãi gật đầu. Sau đó ông nói:
- Đại nhân nói anh khóa Vương không phải là thủ phạm trong vụ án đôi này. Tuy nhiên, tôi không tìm thấy bất cứ bằng chứng nào mà chúng ta có thể sử dụng tại tòa án để chứng minh điều này.
- Nếu bác muốn có một bằng chứng xác thực – Địch công trả lời – thì bác sẽ có nó. Đầu tiên, bác đã nghe nhân viên pháp y báo cáo. Nếu anh khóa Vương bóp cổ cô Ngọc Trinh thì móng tay dài của anh ta ( ta đã chú ý quan sát móng tay của anh ta lúc anh ta điểm chỉ vào tờ khai ) sẽ để lại dấu vết sâu trên cổ họng cô ta, tuy nhiên nhân viên điều tra chỉ tìm thấy dấu móng tay cạn mặc dù da cổ họng bị xây xát đây đó. Điều này cho thấy tên hung thủ có móng tay cắt ngắn.
Thứ hai, Ngọc Trinh đã chiến đấu hết sức mình khi bị hãm hiếp. Tuy nhiên, móng tay của cô không gây ra dấu vết sâu trên ngực và cánh tay của Vương. Những vết trầy xước này, bằng cách nào đó, là dấu vết gây ra bởi những cây gai theo như Vương nghĩ, nhưng đó chỉ là một điểm nhỏ mà ta sẽ quay lại vào lúc khác. Khả năng Vương có thể bóp cổ Ngọc Trinh, ta có thể nói sau khi hôm qua nhìn vóc dáng của Vương và nghe mô tả của các nhân viên điều tra về cô gái, ta đang tự nghĩ nếu Vương cố gắng siết cổ cô ta thì anh sẽ thấy mình bị đẩy văng ra ngoài cửa sổ !
Thứ ba, vào buổi sáng ngày 17 khi tội ác được phát hiện, các dây vải Vương sử dụng để leo lên cửa sổ nằm một đống trên sàn nhà của căn phòng cô gái. Nếu Vương là thủ phạm vụ án này, hoặc anh ta đã ở trong phòng cô gái thì làm thế nào mà anh ta thoát ra nếu không dùng sợi dây đó? Vương không phải là vận động viên, anh ta phải nhờ sự trợ giúp của cô gái mới có thể leo lên đến cửa sổ. Tuy nhiên với một kẻ cơ bắp và có kinh nghiệm leo trèo sẽ chẳng bao giờ phải quan tâm đến sợi dây đó nếu muốn thoát thân nhanh chóng. Hắn ta sẽ làm chính xác như bác thấy Triệu Thái đã làm : đu mình xuống cho đến khi treo mình trên cửa sổ bằng bàn tay của mình sau đó thả rơi thân mình xuống.
Đó là cách để ta vẽ ra chân dung của tên hung thủ.
Lão Hồng gật đầu với nụ cười mãn nguyện.
- Tất cả bây giờ đã rõ ràng với tôi – ông nói – ngài đã lý giải tất cả dựa trên những sự kiện vững chắc. Khi tên hung thủ bị bắt sẽ có nhiều bằng chứng để kết tội hắn ta và buộc hắn phải thú nhận, nếu cần thiết có thể tra tấn hắn. Không nghi ngờ gì hắn ta vẫn còn trong thành phố này, hắn ta không có lý do gì để bỏ chạy đến nơi xa xôi khác. Cả thành phố đều biết quan án Phụng đã kết án anh khóa Vương và đại nhân đã đồng ý với quyết định trên.
Địch công chậm rãi vuốt râu và gật đầu nói:
- Tên lưu manh đó sẽ tìm cách bán các cây trâm bằng vàng và việc này sẽ tố cáo hắn ta. Mã Tông đã thiết lập liên lạc với người đàn ông để biết khi nào thì cây trâm sẽ được bán ra trên thị trường bí mật của những tên trộm. Bác phải biết rằng một tên trộm không bao giờ đem đồ ăn cắp được bán cho thợ kim hoàn hoặc tiệm cầm đồ, vật ăn cắp chỉ được buôn bán giữa những kẻ trong thế giới ngầm như là một thói quen. Mã Tông phải thử vận may của mình với tên tội phạm của anh ta và sau đó lão trùm Trịnh Bá sẽ sớm có tin tức về nó. Như vậy, với chút xíu may mắn, Mã Tông sẽ tóm được tên tội phạm của mình.
Địch công nhấp một ngụm trà và sau đó cầm bút đỏ cúi xuống các tài liệu của mình trên bàn.
Lão Hồng đứng lên. Ông trầm ngâm vuốt ria mép của mình. Sau một lúc ông hỏi:
- Hiện vẫn còn hai điểm mà đại nhân vẫn chưa giải thích. Làm thế nào mà đại nhân biết được tên tội phạm mặc trang phục của một nhà sư lang thang ? Và tại sao tiếng mõ cầm canh lại có một tầm quan trọng trong vụ án này ?
Trong một lúc Địch công vẫn im lặng. Ông tập trung vào các tài liệu đang xem xét. Ông vừa viết một nhận xét vào bên lề tài liệu, đặt bút xuống và cuộn tài liệu lại. Sau đó, ông nhìn lão Hồng từ dưới đôi lông mày đen dày của mình và nói:
- Về việc tiếng mõ của đội tuần canh, do anh khóa Vương mới báo sáng nay, đã làm hoàn chỉnh thêm hình ảnh của tên tội phạm. Bác phải biết rằng bọn tội phạm thường nấp dưới vỏ bọc của một tu sĩ hành khuất Đạo Lão hay Phật giáo. Hình thức này giúp chúng có thể di chuyển qua tất cả các thành phố cả ngày lẫn đêm. Vì vậy tiếng mõ cầm canh mà Vương nghe lần thứ hai …
- Đó là tiếng mõ của một tu sĩ hành khuất ! – Lão Hồng reo lên.

Tai nghe AKG hàng theo Samsung Note 8/ S8/ S8+

Phụ kiện thương hiệu Aukey sale sốc từ 08/11 đến 13/11

Tổng hợp deal ngon trên Internet

Chương trước Chương sau