trinhthamtruyen.com

Bí mật quả chuông - Chương 23

Bí mật quả chuông - Chương 23

Một cuộc tìm kiếm kỹ lưỡng tại thư viện
Trong nhà hàng bán cua tình cờ tìm thấy một đầu mối quan trọng

Ngày đăng
Tổng cộng 25 hồi
Đánh giá 9.4/10 với 12040 lượt xem

Khi lão Hồng và hai người bạn đồng hành đã đến ngôi biệt thự của Lâm Phương, họ đi ngay đến thư viện trong sân thứ hai. Đó là một căn phòng dễ chịu với cánh cửa sổ lớn nhìn ra một ngôi vườn cảnh quan thanh lịch.
Tào Can ngay lập tức đến chiếc bàn lớn bằng gỗ mun chạm khắc ở phía trước cánh cửa sổ bên phải.
Anh tình cờ nhìn thấy một cái bàn viết bóng loáng đứng gần đó. Mã Tông cố gắng kéo ra ngăn kéo bàn ở giữa. Nhưng nó không mở mặc dù không nhìn thấy ổ khóa nào.
- Chờ một chút, người anh em! - Tào Can nói – Tôi đã từng ở Quảng Đông, tôi biết cách mở cái bàn đó!
Anh dùng những ngón tay nhạy cảm của mình dò dẫm trên những chạm khắc trang trí ở mặt trước cái bàn. Anh tìm thấy một cơ quan trên đó và nhấn vào. Khi ngăn kéo mở ra họ nhìn thấy một chồng tài liệu dày được đóng gói cẩn thận.
Tào Can chất chúng lên bàn làm việc.
- Đây là sở trường của ông, lão Hồng ! – Anh vui vẻ nói.
Trong khi lão Hồng ngồi trong chiếc ghế bành lót đệm ở phía trước của bàn làm việc. Tào Can nhờ Mã Tông đẩy giúp chiếc ghế dài nặng nề vào sát bức tường phía sau. Anh xem xét bức tường kỹ lưỡng từng phân một. Sau đó, họ lấy những cuốn sách từ cái kệ cao và bắt đầu kiểm tra chúng.
Trong một thời gian dài tiếng động nghe thấy chỉ là tiếng lật giấy sột soạt và tiếng lầm bầm nguyền rủa của Mã Tông.
Lão Hồng dựa lưng vào ghế.
- Không có gì ngoài những giấy tờ thương mại – ông tuyên bố với vẻ chán ghét – chúng ta sẽ đem toàn bộ về tòa án nghiên cứu thêm, có lẽ sẽ có một số chữ nào đó ám chỉ việc buôn lậu. Anh có tìm thấy gì không ?
Tào Can lắc đầu.
- Không tìm thấy gì cả - anh nói chua chát – chúng ta hãy vào phòng ngủ của tên khốn đó !
Họ thong dong đi đến căn phòng có cánh cửa sập.
Tào Can sớm phát hiện ra một bảng điều khiển bí mật trong bức tường phía sau chiếc giường của Lâm Phương. Nhưng nó cho thấy đó là một két sắt với một ổ khóa phức tạp. Tào Can cố gắng mở nó ra trong một lúc lâu nhưng sau cùng chịu thua.
- Chúng ta sẽ bảo Lâm Phương chỉ cho chúng ta cách mở nó – anh nói với một cái nhún vai – hãy đi xem qua hành lang và sân thứ ba của ngôi đền. Đó là nơi tên vô lại đã lưu trữ muối của hắn ta, có lẽ chúng ta sẽ tìm thấy một vài bằng chứng tại đó.
Xem xét nó dưới ánh sáng ban ngày, họ nhìn thấy nó thậm chí đã được làm sạch tốt hơn là họ đã nhận thấy đêm qua. Các tấm thảm đã được quét sạch sẽ và những đường rãnh giữa các phiến đá của hành lang đã được quét với một cây chổi cứng, không thể tìm thấy dù chỉ một hạt bụi giữa các đường rãnh chứ đừng nói là một hạt muối.
Ba người quay trở lại căn biệt thự trong tâm trạng chán nản. Họ cũng đi lục soát các căn phòng khác trong ngôi biệt thự nhưng không tìm thấy gì cả. Các căn phòng đã trống rỗng, đồ nội thất đã được đem đi cùng với những người đàn bà và gia nhân đi về phương Nam.
Khi buổi trưa đến, họ cảm thấy mệt và đói.
- Tuần trước – Tào Can cho biết – khi tôi đang canh gác ở đây, một trong những bộ đầu có nói với tôi là có một nhà hàng bán cua nhỏ gần khu vực chợ cá. Họ băm nhỏ thịt cua với thịt lợn và hành sau đó nhồi vào vỏ cua và đem hấp cách thuỷ. Đó là một món đặc sản địa phương nổi tiếng tại đây.
- Anh làm nước miếng tôi chảy dài rồi đây này ! - Mã Tông la lên – Hãy nhanh chóng đi đến đó!
Nhà hàng này là một ngôi nhà nhỏ hai tầng có cái tên thanh lịch là “ Quán Chim Bói cá”. Một tấm vải đỏ treo từ mái hiên của quán viết bằng những chữ to quảng cáo quán ăn này nổi tiếng khắp đại giang Nam Bắc.
Khi họ kéo tấm rèm cửa để bước vào quán họ nhìn thấy một nhà bếp nhỏ. Không khí sực nức mùi thơm của thịt chiên và hành. Một người đàn ông to béo ở trần đang đứng sau một nồi sắt rất lớn, trên đó đặt những vĩ hấp bằng tre. Trên vĩ hấp đầu tiên có khoảng một tá vỏ cua nhồi thịt vừa được hấp chín. Bên cạnh đó là một người phụ bếp trẻ đang bận rộn bằm thịt trên một cái thớt lớn.
Người đàn ông béo cười toe toét và hét lớn:
- Hãy đi lên tầng trên, các quý khách! Chúng tôi sẽ phục vụ ngay!
Lão Hồng gọi ba mươi con cua nhồi thịt và ba bình rượu lớn. Sau đó, họ đi lên một cầu thang ọp ẹp.
Khi đang lên được nửa cầu thang Mã Tông nghe tiếng động ồn ào từ bên trên.
Ghé sát tai lão Hồng anh nói nhỏ:
- Có vẻ như có một bàn nhậu trên đó!
Tuy nhiên, khi lên đến nơi họ nhìn thấy căn phòng trống chỉ có một người đàn ông đang ngồi tại bàn trước cửa sổ, quay lưng về phía họ. Cúi xuống bàn, ông ta cắm cúi ăn cua và phát ra những tiếng ồn ào. Ông ta khoác một cái áo khoác bằng lụa đen trên đôi vai rộng của mình.
Mã Tông ra hiệu cho những người bạn đồng hành đứng tại chỗ. Anh đi về phía bàn và đặt tay lên vai người đàn ông béo rồi nói một cách cộc cằn:
- Lâu lắm rồi chúng ta mới gặp lại nhau, người anh em!
Người đàn ông nhanh chóng nhìn lên. Ông ta có một khuôn mặt to và tròn, phân nửa khuôn mặt bị bao phủ bởi một bộ râu dày và dính đầy dầu mỡ. Ông nhìn Mã Tông với cái nhìn hằn học. Sau đó, một lần nữa ông quay lại với món ăn của mình, buồn bã lắc đầu. Dùng ngón tay đùa giỡn với những vỏ cua rỗng trên bàn ông nói với một tiếng thở dài:
- Những kẻ như anh, người anh em, đã làm cho một người đàn ông mất lòng tin vào đồng loại của mình. Vài hôm trước đây tôi đối xử với anh như là một người bạn. Bây giờ họ nói anh là một công sai của tòa án. Tôi nghi ngờ anh bạn đã làm cho tôi và những người bạn của tôi bị xua đuổi ra khỏi nơi trú ngụ thoải mái của chúng tôi tại ngôi đền đó. Hãy nghĩ đến cách đối nhân xử thế, người anh em, và suy nghĩ về hành vi của anh!
- Nói tiếp đi – Mã Tông cho biết – để trút hết mọi cảm giác bực bội. Tất cả mọi người trên thế gian này đều có nhiệm vụ của mình, và tôi rất lấy làm sung sướng được chạy quanh thị trấn để phục vụ cho thẩm phán đại nhân của tôi.
- Như vậy, tin đồn này là sự thật ! – gã béo kêu lên – Không, anh bạn, tôi đã bị mất tình cảm đối với anh. Hãy đi đi và bỏ lại đây một người đàn ông trung thực ngồi suy ngẫm trước một phần thức ăn nhỏ bé không đủ cho một kẻ háu ăn tại một quán ăn ảm đạm trong khi chờ mang món ăn lên đây.
- Chuyện nhỏ - Mã Tông vui vẻ kêu lên – nếu anh bạn có thể ăn nổi một tá cua nhồi thịt nữa. Tôi và những bạn bè của tôi sẽ rất hoan nghênh nếu anh bạn cùng tham gia với chúng tôi trong bữa ăn của chúng tôi.
Trịnh Bá chậm rãi lau ngón tay của mình trên bộ râu. Sau một thời gian, ông nói:
- Phải, như những gì tôi thường nói, cái gì đã qua thì cho qua. Tôi sẽ rất vinh dự được gặp gỡ những bạn bè của anh.
Ông ta đứng lên và Mã Tông giới thiệu ông một cách kiểu cách với lão Hồng và Tào Can. Mã Tông chọn một cái bàn vuông và mời Trịnh Bá ngồi vào vị trí danh dự dựa lưng vào tường. Lão Hồng và Tào Can ngồi hai bên ông ta và Mã Tông ngồi đối diện. Anh hét xuống cầu thang gọi mang thức ăn và rượu.
Khi người phục vụ đã đi xuống và họ uống một vòng, Mã Tông nói;
- Tôi đã nhìn thấy, anh bạn, và rất vui khi cuối cùng anh tìm được cho mình một chiếc áo khoác đẹp! Anh chắc phải bỏ một số tiền đáng kể để có nó vì người ta đâu bán rẻ những món hàng chất lượng! Anh bắt đầu trở thành một người đàn ông giàu có!
Trịnh Bá cỏ vẻ không thoải mái. Ông lẩm bẩm điều gì đó về mùa đông đang đến gần, sau đó vùi mặt mình vào ly rượu.
Mã Tông đột nhiên đứng lên và gỡ ly rượu ra khỏi tay ông ta. Đẩy mạnh chiếc bàn vào tường anh quát:
- Hãy nói mau, anh bạn láu cá! Anh bạn đã lấy chiếc áo khoác này ở đâu ?
Trịnh Bá nhanh chóng nhìn sang trái và phải. Ông ta đã bị ép sát vào tường bằng cạnh của cái bàn đẩy vào chiếc bụng khổng lồ của mình, và với lão Hồng cùng Tào Can ở hai bên ông ta, xem như ông ta hết đường thoát. Ông thở ra một hơi dài và chậm rãi nới lỏng áo khoác của mình.
- Tôi phải biết – ông gầm gừ - không ai có thể mong đợi một bữa ăn thân thiện chung với những con chó chạy rông của tòa án! Đây, cầm lấy cái áo khoác khốn kiếp! Người đàn ông này sẽ bị chết cóng trong cái rét của mùa đông sắp đến và chẳng có ai quan tâm đến hắn !
Thấy Trịnh Bá không chống cự, Mã Tông ngồi xuống và rót một ly rượu. Anh đẩy nó đến chỗ gã béo và nói:
- Không bao giờ tôi muốn gây khó khăn cho anh, người anh em. Nhưng tôi muốn biết làm thế nào anh bạn có được chiếc áo khoác đen đó.
Trịnh Bá tỏ vẻ nghi ngờ. Ông ta trầm ngâm gãi bộ ngực lông lá của mình. Lão Hồng tham gia vào cuộc nói chuyện.
- Anh bạn là một người trong giang hồ - ông ân cần nói – và anh có một kinh nghiệm phong phú và đa dạng. Anh phải thừa khôn ngoan để hiểu rằng những người ở vị trí như anh nên có quan hệ tốt với tòa án. Tại sao phải như vậy ? Anh bạn, là một cố vấn của Cái Bang như anh từng nói, và có thể nói, là ông trùm của thế giới ngầm tại đây. Do đó, tôi coi anh như một đồng nghiệp!
Trịnh Bá uống cạn ly rượu và Tào Can nhanh chóng rót đầy trở lại. Sau đó, ông ta buồn rầu nói:
- Dùng một chiến thuật vừa đấm vừa xoa này, cho một ông già không có khả năng tự vệ buộc phải nói ra tất cả sự thật.
Ông ta uống cạn ly trong một hơi sau đó tiếp tục:
- Đêm qua trương tuần đến và đuổi tất cả chúng tôi ra khỏi sân đền ngay lập tức. Ông ta có cho chúng tôi một lý do? Không! Tuy nhiên, chúng tôi là những công dân lương thiện, chúng tôi đã rời khỏi đó. Nhưng một giờ sau hoặc lâu hơn một chút, tôi đã quay trở lại để lấy một xâu tiền mặt chôn trong góc sân như là một quỹ dự phòng cho trường hợp khẩn cấp. Vì tôi nghĩ không nên để mất nó.
Tôi biết rõ sân đền như lòng bàn tay của mình vì vậy tôi không cần ánh sáng. Chỉ khi tôi đã bỏ xâu tiền vào thắt lưng của tôi, tôi thấy một người đàn ông ra khỏi cửa phụ. Tôi nghĩ rằng đó là một tên côn đồ hạ cấp vì một người dân lương thiện làm gì ở đó vào lúc nửa đêm ?
Trịnh Bá nhìn các người xung quanh và chờ đợi phản ứng của họ. Khi không thấy ai đưa ra lời bình luận đáng khích lệ nào, ông ta nói tiếp một cách cam chịu:
- Tôi đi theo gã đó khi hắn bước xuống bậc thang. Trời, hắn là một tên côn đồ! Hắn rút ra một con dao và xông vào tôi! Để tự vệ tôi đã hạ gục hắn ta. Tôi có thể lột trần truồng hắn ta và lấy tất cả tài sản của hắn ? Không! Tôi có nguyên tắc của tôi. Vì vậy, tôi chỉ lấy chiếc áo khoác, có nghĩa là tôi sẽ đưa nó cho trương tuần chiều nay trong khi báo cáo về trường hợp tấn công này. Sau đó, tôi rời khỏi nơi đó, hy vọng và tin tưởng vào chính quyền sẽ có biện pháp thích hợp để đối phó với những tên côn đồ và đồng bọn trong thời gian tới. Đó là tất cả sự thật!
Lão Hồng gật đầu, ông nói:
- Anh bạn đã hành động như một công dân gương mẫu. Bây giờ chúng ta sẽ không nói về những khoản tiền mà anh tìm thấy trong cái áo khoác, những chuyện nhỏ nhặt như thế không cần được nhắc đến giữa những quý ông. Nhưng anh tìm thấy những món đồ dùng cá nhân gì trong tay áo?
Trịnh Bá cởi áo khoác ra và đưa nó cho lão Hồng.
- Tất cả những gì ông tìm thấy bên trong đều là của ông! – ông ta tỏ ra hào phóng.
Lão Hồng kiểm tra cả hai ống tay áo. Nhưng nó hoàn toàn trống rỗng. Khi ông sờ ngón tay của mình dọc theo đường may, ông cảm thấy một vật nhỏ. Ông lần tay vào bên trong và lấy ra một con dấu vuông nhỏ bằng ngọc bích. Ông đưa nó cho hai người bạn của mình. Họ thấy bốn ký tự khắc trên đó ghi “ Lâm Phương Bảo Chứng”.
Lão Hồng đặt nó và tay áo của mình và đưa lại chiếc áo khoác cho Trịnh Bá.
- Hãy giữ nó – ông nói – anh đã nói chính xác, tên đàn ông mà anh bạn lấy chiếc áo khoác là một tên tội phạm. Anh sẽ đi cùng chúng tôi đến tòa án để làm nhân chứng, nhưng tôi đảm bảo là anh không có việc gì phải lo sợ. Bây giờ chúng ta hãy ăn những con cua trước khi nó nguội!
Tất cả họ ngồi xuống và ăn với sự thích thú. Đống vỏ cua đã ăn xong xuất hiện trên bàn với tốc độ đáng kinh ngạc.
Khi đã ăn uống xong xuôi, lão Hồng thanh toán tiền cho tất cả. Trịnh Bá xoay xở để được giảm mười phần trăm trên tổng số tiền. Nhà hàng luôn tính giá đặc biệt đối với các nhân vật quan trọng của Cái Bang, nếu không thì cả đám ăn xin sẽ đứng đầy trước nhà hàng và lúc đó thì khỏi mong có khách hàng.
Quay trở lại tòa án, họ dẫn Trịnh Bá đến thẳng văn phòng riêng của Địch công.
Khi Trịnh Bá thấy quan án ngồi sau bàn làm việc của ông, ông ta kinh ngạc giơ cả hai tay lên trời.
- Có lẽ Thượng đế đã giáng xuống Phổ Dương! – ông ta kinh hoàng thốt lên – bây giờ một gã thầy bói được bổ nhiệm làm quan huyện của chúng ta!
Lão Hồng nhanh chóng nói cho ông ta biết sự thật. Trịnh Bá vội vàng quỳ xuống trước bàn làm việc.
Khi lão Hồng bàn giao con dấu của Lâm Phương cho quan án và báo cáo những gì đã xảy ra, Địch công cực kỳ hài lòng. Ông thì thầm vào tai Tào Can:
- Đó là nguyên nhân tại sao Lâm Phương bị thương! Ông ta bị tấn công bởi tên béo này ngay sau khi ông ta bẫy chúng ta dưới quả chuông.
Quay sang Trịnh Bá ông nói:
- Ngươi đã chứng tỏ mình rất hữu ích, anh bạn của ta! Bây giờ lắng nghe cho kỹ đây. Ngươi sẽ có mặt tại phiên tòa chiều nay. Một người nào đó sẽ được đưa về phía trước và ngươi sẽ đối mặt với hắn ta. Nếu đó đúng là người đã đánh nhau với ngươi vào đêm qua thì ngươi sẽ xác nhận điều đó. Bây giờ ngươi có thể đi nghĩ ngơi một lúc trong nhà của bảo vệ.
Khi Trịnh Bá lui ra để đi nghĩ. Địch công nói với các phụ tá của mình:
- Bây giờ ta đã có thêm một bằng chứng này, ta nghĩ rằng ta có thể đặt ra một cái bẫy cho Lâm Phương! Ông ta là một đối thủ nguy hiểm, chúng ta sẽ đặt ông ta vào một hoàn cảnh bất lợi nhất có thể được. Ông ta không quen với việc bị đối xử như một tên tội phạm thông thường, do đó chúng ta sẽ đối xử với ông ta bằng cách đó! Nếu ông ta mất bình tĩnh, ta tin rằng ông ta sẽ rơi vào cái bẫy ta giăng ra!
Lão Hồng có vẻ nghi ngờ.
- Không phải tốt hơn nếu chúng ta nên bắt đầu từ phòng ngủ của ông ta, thưa đại nhân? – ông hỏi – Và tôi cũng nghĩ chúng ta trước tiên nên nghe người đội trưởng nói.
Địch công lắc đầu.
- Ta biết những gì ta đang làm – ông trả lời – Đối với phiên tòa này, ta chỉ cần một nửa tá thảm lót sàn lấy từ gác xép đằng sau ngôi đền. Lão Hồng, kêu đội trưởng bộ đầu đi ngay bây giờ đến đó và đem chúng về đây!
Ba người phụ tá nhìn nhau trong sự ngạc nhiên tột độ. Tuy nhiên, Địch công không giải thích lời nào. Sau một lúc im lặng Tào Can hỏi:
- Nhưng về vụ giết người thì sao, thưa đại nhân? Chúng ta có thể buộc tội Lâm Phương với mặt dây chuyền vàng của ông ta, được tìm thấy tại nơi đó!
Khuôn mặt của Địch công đầy vẻ nặng nề. Cau đôi lông mày rậm rạp của minh, ông chìm sâu vào suy nghĩ trong một lúc lâu. Sau đó, ông chậm rãi nói:
- Có thể cho ngươi biết một sự thật, ta thực sự không biết phải làm gì với cái mặt dây chuyền đó. Chúng ta hãy chờ xem những gì xảy ra trong phiên tòa xét xử Lâm Phương.
Quan án trải một tài liệu trên bàn làm việc và bắt đầu đọc. Lão Hồng ra hiệu cho Mã Tông và Tào Can. Họ âm thầm rời khỏi văn phòng.

Chương trước Chương sau