trinhthamtruyen.com

Biệt thự của người đã khuất - Chương 05

Biệt thự của người đã khuất - Chương 05

Gọi hồn

Ngày đăng
Tổng cộng 18 hồi
Đánh giá 9/10 với 5927 lượt xem

- Tôi yêu cầu quí vị tập trung tư tưởng. Hãy quên đi mọi chuyện hàng ngày và hoàn toàn tập trung vào việc đang diễn ra ở đây. Những suy nghĩ lạc hướng có thể cản trở hồn ma xuất hiện.
- Cô Mathilda cầm cốc thuỷ tinh lên và hà hơi vào trong. thế rồi cô giơ bàn tay phải lên phía trên chiếc cốc,xoay tròn tay nhiều lần, sau đó đặt úp chiếc cốc lên vị trí giữa tấm bảng gỗ.
- Giờ mỗi người đặt ngón tay trỏ của bàn tay phải lên rìa đế cốc. Tôi sẽ gọi hồn. Nếu trong ngôi nhà nầy có ma, cốc sẽ chuyển động. Nếu không, ngôi nhà nầy vậy là không có ma.
Hãy chú ý nhẫn nại và bình tĩnh. Có lẽ ta phải chờ ít phút đồng hồ. Nhưng nếu sau mười phút mà chúng ta không nhận được câu trả lời, thì công việc của tôi coi như đã xong.
Tất cả đặt ngón tay trỏ lên mép đế cốc. Một tia chớp lóe lên ở phía ngoài trời và dìm ngập căn phòng trong một phần giây đồng hồ vào một thứ ánh sáng xanh lẹt. Cô Mathilda chờ cho tiếng sấm vang xong, rồi cô lấy hơi thật sâu, nhắm mắt lại và nói.
- Tôi cầu xin cửa âm thế mở ra. Nếu linh hồn tội nghiệp của một người đã qua đời đang lẩn khuất trong những bức tường nơi đây, xin hãy trả lời chúng tôi! Hỡi hồn, hồn có ở đây không?
Sự im lặng chết chóc sà xuống phủ lên đầu những người có mặt. Không một ai động đậy, không một tiếng hắng giọng, không một tiếng thở mạnh. Chỉ có duy nhất tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ đứng ở góc phòng, và tiếng rầm rì của gió ngoài khuôn cửa sổ.
Justus đưa ánh mắt nhìn qua lưỡi lửa nến chập chờn, quan sát những gương mặt đối diện. Cô Mathilda đã say sưa nhắm mắt lại, thân hình khẽ chuyển động tới rồi lui, tới rồi lui. Một màn kịch hoàn hảo! Justus không khỏi cảm động.
Trong thâm tâm thật cậu không hề ngờ là bà cô cậu lại có nhiều năng khiếu đến thế. Rõ ràng cô hoàn toàn chìm đắm trong vai diễn của mình.
Bob và Peter nhìn vào khoảng giữa bàn tay và gắng sức không để lộ điều gì qua nét mặt. Cả hai né tránh không nhìn ai, bởi nếu không thì chắc là một trong hai người se bật cười lên mất.
Bá O Donnell cũng đã nhắm mắt lại, khiến Justus không khỏi thoáng ngạc nhiên. Suy cho cùng thì chính bà là người không tin váo ma. Nhưng rõ ràng cô Mathilda đã gây ấn tượng mạnh đến mức bà O Donnell không còn tin tuyệt đối vào chính kiến của mình nữa.
Tiến sĩ Jones cũng đang đưa mắt nhìn về những người khác như Justus vậy.
Qua đường viền phía trên của hai mắt kính, ánh mắt bà gặp ánh mắt Thám tử Trưởng. Nét mặt bà hoàn toàn không thay đổi. Thật khó mà đoán trong đầu bà đang suy nghĩ gì. Elouise Adams sợ hãi hướng ánh mắt váo chiếc cốc. Cánh tay bà hơi run, hơi thở nông và thoáng nhói đau vì lương tâm áy náy. Tội nghiệp ba Adams. Cu nầy rõ ràng khiến bà chấn động mạnh, mà Bộ Ba lại còn trút thêm nỗi sợ hãi vào người bà bằng buổi trình diễn rùng rợn nầy. Nhưng khi nghĩ tiếp, Justus nhận ra rằng rất có thể bà Adams sẽ được chữa khỏi bệnh tin vào ma qủi ngay trong buổi tối nay. Nếu cái cốc không chuyển động và qua đó họ đã chứng minh được rằng ngôi nhà nầy không có ma, chắc là trong tương lai bà sẽ ngủ ngon hơn rất nhiều. Cho chuyện đó, thì mười phút sợ hãi rõ ràng không phải là một cái giá quá cao, với trường hợp cái cốc sẽ không chuyển động. Làm sao mà chuyển động được đây?
- Hởi hồn, hồn có mặt không? - cô Mathilda nói và khẽ liếc về phía kim đồng hồ.
Không một chuyển động. Dần dần, Justus có cảm giác tê tê trong cánh tay. Đã bốn phút trôi qua. Tại sao cô Mathilda lại dại dột nói đến giới hạn mười phút nhỉ? Chắc nếu đưa ra thời hạn quá ngắn, ba người đàn bà trong toà biệt thự nầy sẽ nghi ngờ, thôi thì cũng được. nhưng Justus không dám quả quyết, liệu cánh tay cậu có bị tê đờ đi trước thời hạn mười phút hay không?
Ở ngoài kia, làn mưa quất những lằn roi nghiệt ngã vào mảng kính cửa sổ.
Trời nổi giông nổi bão thật sự.
Năm phút.
- Hỡi hồn, xin hãy trả lời chúng tôi! - cô Mathilda nhiệt thành cầu khẩn.
Chớp loé, sấm gầm và gió rít lên quanh góc nhà.
Thế rồi cái cốc chuyển động.
Justus mở lớn mắt ra, và nhìn đăm đăm vào khoảng giữa bàn. Đầu tiên, chân cốc chỉ thoáng run một chút, rồi cái cốc như tự nó từ từ chầm chậm trôi phía trên bảng gỗ Ouija, và kéo ngón tay trỏ của Justus đi theo. Nó trôi thẳng về một hướng, rồi sau đó dừng lại một vài giây đồng hồ, chính xác trên mục đích của nó: Một chữ " CÓ" được đốt hằn vào lớp gỗ!
Justus há mồm ra ngạc nhiên. Cậu nhìn kỹ xuống bảng gỗ, sau đó nhìn mặt mọi người xung quanh. Bà O Donnell và bà Jones, Peter và Bob, tất cả như đã hoá tượng. Chỉ cần nhìn thoáng qua những đôi mắt đó là đủ, hiểu, ở đây không có ai đùa nghịch hết.
Thế nhưng người xúc động trầm trọng nhất là cô Mathilda và bà Elouise Adams. Bà Adams đưa bàn tay trái lên ngực, trong khi bàn tay phải run manh đến mức độ nếu không có những ngón tay của người khác, chắc chắn chiếc cốc đã đổ ngang ra. Mặt bà không còn lấy một giọt máu.
Đôi mắt cô Mathilda hiện rõ vẻ bất lực và tuyết vọng. Bây giờ cô phải làm gì đây? Có phải qua đó cuộc gọi hồn vậy là chấm dứt? Hay cô cần phải tiếp tục vai diễn của mình? Justus ném cho cô một cái nhìn cảnh báo.
Cô Mathilda vất vả nuốt khan rồi khào khào nói tiếp, giọng nói không còn một chút bí hiểm nào nữa:
- Hởi hồn, chúng tôi … chúng tôi là … chúng tôi rất vui rằng hồn… e hèm … hồn đã hiện lên. Chúng tôi cám ơn hồn. Liệu hồn có thể… … Liệu hồn có thể cho chúng tôi biết tên hồn? - Cô nhìn Justus ra ý hỏi.
Thám tử trưởng gật đầu. Cả cậu cũng chưa thể nghĩ ngay ra một điều gì tốt hơn.
Tất cả các cặp mắt bây giờ lại đổ chăm chăm xuống chiếc cốc. Trong một thoáng, nhìn như thể nó không thèm chuyển động lấy một lần thứ hai. Nhưng rồi nó lại run lên, trượt trong một chuyển động chậm nhưng chắc chắn đến một chữ cái. Nó dừng lại ở đó vài giây đồng hồ, trước khi lên đường đến với chữ cái tiếp theo. Chiếc cốc cứ như thế chuyển động bốn lần dọc ngang qua toàn bảng gỗ, được tất cả những người có mặt nín thở theo dõi và cùng thầm đánh vần trong trí não. D - O - R - A.
Một tiếng thầm thì kinh hoàng lan ra toàn căn phòng. Elouise Adams bật lên một tiếng thét khẽ. Bàn tay trái của bà phẩy phẩy trước mặt, như bà đang ngộp thở. Hai con mắt mở lớn vì kinh hoàng.
- Hỡi hồn, - cô Mathilda run run nói tiếp, - Dora, hãy nói với chúng tôi!
Lại thêm một vài giây đồng hồ nữa, rồi thêm một lần nữa cái cốc trượt trên mặt bàn, chắc chắn đến chữ cái nầy sang chữ cái khác. Hơi thở của bà Adams mỗi lúc một nhanh hơn, gấp hơn, trong khi tất cả những người có mặt như hút hồn cùng đọc thông điệp:
CÓ KẺ ĐÃ
Trong khi chiếc cốc còn đứng ở chữ cái A, ngón tay bà Adams tụt xuống. hai mí mắt bà chớp lia lịa, bà há miệng hớp hơi.
- Tôi thấy trong người … tôi thấy…
- Bà Adams! - Bob đang ngồi bên cạnh đó còn kịp giơ tay ra đỡ lấy bà.
- Trời đất ơi! Bà O Donnell kêu lên và ngay lập tức nhảy đến phía bên kia của người bạn gái.
- Cô ấy bị ngất rồi!
- Không, - bà Adams thều thào.
- Không, em chỉ thấy trong người… tròng trành quá. Em phải …
- Khiêng cô ấy lên ghế sofa! - tiến sĩ Jones kêu lên và nhảy ra khỏi ghế mình.
Chỉ trong vòng vài giây đồng hồ, nổ bùng ra một cảnh hỗn độn vô phương cứu chữa. Hợp sức với nhau, người ta khiêng được bà Adams nặng trĩu lên ghế sofa. Bà O Donnell dùng khăn tay quạt quạt cho bà Adams dễ thở, tiến sĩ Jones đếm mạch, trong khi bà Adams khe khẽ rên lên - và cô Mathilda thì vẫn còn sững sờ nhìn vào chiếc bảng gỗ, vào chiếc cốc uống rượu vang đã ngã ngang ra, nó nằm im như thể chưa hề có chuyện gì xảy ra.
Cả ba thám tử ngở ngàng đứng bên bàn, chần chừ không biết phải làm gì.
Chú Morton bước về phía họ và cúi xuống trong vẻ bí mật.
- Có một việc mà chắc là ba thám tử cần phải quan tâm.
- Chuyện gì thế, chú Morton? - Peter hỏi, giọng run run vì nổi sợ vẫn còn nằm nguyên trong xương tuỷ.
Đừng nhìn về phía cửa sổ! Chúng ta đang bị qua sát.
Justus vểnh tai lên và gắng nén minh không quay người lại.
- Sao kia chú?
- Có một người đàn ông đứng ở phía ngoài vườn và nhìn vào trong phòng nầy. Tôi đã nhìn thấy ông ta khi trời có chớp.
- Lâu chưa chú?
- Kể từ khi bắt đầu gọi hồn.
Justus cần vài giây đồng hồ để đưa ra một kế hoạch.
- Bọn mình tóm lấy gã!
Cậu phụ trách cửa trước, Peter, mình cửa sau. Bọn mình sẽ ập đến từ hai ngã.
Còn cậu ở lại đây, Bob. Nếu gã con trai đó tìm cách chạy trốn, cậu sẽ trèo qua cửa sổ ra phía ngoài. Chú Morton có sẵn sàng giúp bọn cháu không?
- Dĩ nhiên.
- Chú hãy cùng Peter đi ra ngoài và trèo vào xe Rolls Royce! nếu gã con trai đó chạy ra đường nhựa, chú bám theo gã.
- Xin theo ý quí vị!
- Tốt lắm, bây giờ thật chậm và thật tự nhiên! Không được gây nghi ngờ! - Justus quay về phía bà O Donnell:
- Tôi đi lấy một cốc nước cho cô Adams!
- Còn tôi … e hèm… tôi đi lấy chăn! - Peter bổ sung thêm và ngay sau đó cả hai rời phòng khách.
Cùng với chú Morton, Thám tử phó đi ra phía cửa ra vào và khẽ khàng mở nó ra. Nước mưa lạnh như băng giá đập xuống và đâm như vô vàn những chiếc kim tí hon vào mặt cậu. Thám tử phó nheo mắt lại, gửi cho chú lái xe một cái nhìn khích lệ rồi lẹ bước lướt ra ngoài vườn. Trời tối đen mức hầu như không nhìn thấy bàn tay trước mắt mình. Những giọt mưa dầy đặc và trĩu nặng làm tình thế còn thậm tệ hơn lên. Thám tử phó chỉ nhận thấy xung quanh mình những vệt đen lờ mờ - những tàn cây, bụi rậm, những cụm cây hoa hồng. Đất trong vườn đã mềm ra và mỗi bước chân của cậu ngay lập tức tạo thành một vũng nước nhỏ. Hầu như mù loà, Peter lảo đảo tiến bước, cho tới khi đến góc nhà. Cậu ép sát người vào tường và thận trọng ló đầu ra nhìn.
Phía bên dưới cửa sổ của phòng khách có một dáng người óng ánh màu đen bóng! Người kia đang kiễng chân lên, để nhô đầu đến mép dưới cửa sổ, và ngó vào trong phòng.
Không biết Justus đã đến phía bên kia ngôi nhà chưa? Peter gắng sức đến mấy cũng không thể nhận ra điều gì trong bóng tối. Tốt hơn cả, hãy để cho Thám tử trưởng thêm vài phút.
Thám tử phó chờ. Chẳng bao lâu nước mưa đã làm cho cậu ướt sũng. Nước chảy từ tóc vào trong gáy, rồi tới những vệt lạnh như băng chảy dọc sống lưng xuống dưới.
Một tia chớp xé rách màn tối, Kia! Trong một thoáng ngắn ngủi, Peter nhìn thấy Thám tử trưởng đang chuyển động về phía dáng người tối đen. Nhưng không phải chỉ riêng Peter, cả kẻ lạ mặt cũng đã phát hiện thấy Justus. Gã muốn bỏ chạy!
Peter lao vọt tới. Gã con trai nầy không thể thoát khỏi tay họ!
Đột ngột, cửa sổ mở ra và dáng Bob xuất hiện trong khuôn cửa lờ mờ ánh nến. Chàng Thám tử Thứ Ba bao quát tình huống - và nhảy ra ngoài với khoảng vườn tối đen.
Peter nghe thấy một tiếng động trầm đục, rồi tiếng người chửi bới. Một cục thân người màu đen cuộn vào nhau lăn lộn trên nền cỏ ướt.
- Buông ra đi, Bob! - Justus kêu lên.
- A, ra là cậu! Mình cứ tưởng…
- Peter! thằng đó trốn rồi! Đuổi theo!
Nhưng Peter chằng nhìn thấy gì. Justus và Bob nằm dưới đất, còn kẻ lạ mặt… ? Gã biến đi như bị mặt đất nuốt chửng.
- Mình tin là gã trốn ra phía đằng sau hàng rào kia! - Justus kêu lên và chồm dậy.
Nhưng cái khoảng hàng rào ngăn ngôi nhà của Dora Masstrantonio với ngôi nhà hàng xóm rất cao và rậm, không thể nào lách người qua nổi.
- Có thể gã chạy ra phía đường, - Bob thở hỗn hển.
- Ngớ ngẩn, - Thám tử phó cãi lại.
- Nếu như thế thì nó phải chạy ngang qua mặt mình.
Mặc dầu vậy, bộ ba thám tử vẫn thử vận may của họ và chạy xuyên qua khoảng vườn ra phía trước nhà. Con phố tối và vắng, trên mặt nhựa đường là làn mưa trắng xoá, tiếng nước cuộn ùng ục bên miệng cống. Chiếc Rolls Royce đứng im phăng phắc ở vị trí của nó. Cánh cửa bên tay lái mở ra và chú Morton bước xuống.
- Các cậu cần giúp không?
- Gã đó biến mất rồi! Chú có nhìn thấy gã không, chú Morton?
- Không. Không có ai xuất hiện ở ngoài nầy.
- Khốn nạn!
Sao lại thế được, Justus? - Peter hỏi.
- Gã không thể biến thành không khí được!
Justus nghiến răng nhìn làn mưa.
- Nhưng rõ là gã đã làm thế.

Chương trước Chương sau