shopee

Cái ghế trống - Chương 41

Cái ghế trống - Chương 41

Cái ghế trống
Chương 41

Ngày đăng
Tổng cộng 46 hồi
Đánh giá 9.7/10 với 30346 lượt xem

Tại khách sạn Albemarle Manor, cách khu tạm giam của quận Paquenoke một khối phố, Mason Germain không chờ đợi thang máy mà leo luôn thang bộ, các bậc thang trải thảm màu nâu vàng xơ xác.
Anh ta tìm thấy phòng 201 và gõ cửa.
“Vào đi.” Giọng nói cất lên.
Mason từ từ đẩy mở cánh cửa, hé lộ một căn phòng quét sơn màu hồng đang tắm trong ánh nắng buổi chiều vàng rực rỡ. Bên trong nóng ngột ngạt. Anh ta không thể tưởng tượng được chủ sở hữu hiện tại của căn phòng lại thích tình trạng như thế này, nên anh ta đồ rằng gã - cái tay đang ngồi bên bàn kia - hoặc là quá lười biếng đến nỗi không buồn bật máy điều hòa nhiệt độ hoặc là quá ngu ngốc đến nỗi không biết bật nó ra sao. Điều ấy khiến Mason càng tăng thêm nỗi ngờ vực.
Gã đàn ông gốc Phi, thân hình rắn chắc và nước da đặc biệt thẫm màu, mặc một bộ com lê đen nhàu nhĩ. Tại sao gã lại không tự gây sự chú ý chứ. Mason khinh khỉnh nghĩ bụng. Gã Malcom X chết tiệt[38].
“Anh là Germain?”, gã đàn ông hỏi.
“Phải rồi.”
Đôi chân gã đàn ông gác trên chiếc ghế dựa kê trước mật và khi gã rút bàn tay từ dưới tờ nhật báo Người quan sát Charlotte ra, những ngón tay dài của gã đang nắm khẩu súng lục tự động nòng dài.
“Hành động ấy trả lời một trong số các câu hỏi của tôi”, Mason nói. “Rằng liệu anh có súng không.”
“Câu hỏi thứ hai là gì?”, gã đàn ông mặc com lê hỏi.
“Rằng liệu anh có biết sử dụng nó không.”
Gã đàn ông chẳng nói chẳng rằng, cẩn thận đánh dấu đoạn đề cập tới mình trong một bài báo bằng mẩu bút chì ngắn ngủn. Trông gã y như đứa học trò lớp ba đánh vật với bảng chữ cái.
Mason lại im lặng quan sát gã đàn ông, rồi cảm thấy dòng mồ hôi đáng ghét chảy dọc xuống mặt. Không buồn xin phép, Mason bước vào buồng tắm, giật lấy chiếc khăn lau mặt, xong vứt nó xuống nền.
Gã đàn ông cất tiếng cười, cũng đáng ghét y như dòng mồ hôi lúc nãy, và nói: “Tôi đang có ấn tượng rất rõ ràng rằng anh không ưa cái kiểu của tôi lắm”.
“Đúng, tôi nghĩ là tôi không ưa”, Mason trả lời. “Nhưng nếu anh biết việc anh sẽ làm thì tôi ưa hay không ưa cái gì không quan trọng.”
“Điều đó hoàn toàn đúng”, gã da đen lạnh nhạt đáp. “Vậy, hãy nói tôi nghe. Tôi không muốn ở đây lâu hơn mức cần thiết.”
“Cách hành động đây. Ngay bây giờ Rhyme đang nói chuyện với Jim Bell tại trụ sở chính quyền quận. Còn Amelia Sachs, cô ta ở trong khu tạm giam phía trên con phố này.”
“Chúng ta nên đến đâu trước nhỉ?”
Không chần chừ, Mason nói: “Amelia”.
“Vậy chúng ta sẽ làm như thế.” Gã đàn ông nói y như thể đó là ý tưởng của gã. Gã cất khẩu súng đi, đặt tờ nhật báo lên chiếc tủ gương trang điểm, rồi, với sự lịch thiệp mà Mason chắc chắn rằng không có gì khôi hài hơn, nói: “Mời ông ra trước”. Và gã chỉ tay về phía cánh cửa.
“Xác gia đình nhà Hanlon à?”, Jim Bell hỏi Rhyme. “Ở đâu?”
“Đằng kia”, Rhyme nói, hất đầu chỉ một đống xương lúc trước ở trong ba lô của Mary Beth. “Chúng là những gì Mary Beth tìm thấy tại Bến tàu kênh Nước đen. Cô ta tưởng chúng là xương những người sống sót của Thuộc Địa Biến Mất. Nhưng tôi phải tiết lộ cho cô ta biết rằng chúng không lâu đời đến mức ấy. Chúng trông có vẻ mục nát, tuy nhiên đó đơn giản vì chúng đã bị thiêu cháy một phần. Tôi từng làm công việc khám nghiệm khảo cổ nhiều lần và tôi nhận ra ngay là chúng mới nằm dưới đất chừng năm năm thôi - đúng khoảng thời gian kể từ khi gia đình nhà Hanlon thiệt mạng. Chúng là xương một người đàn ông gần bốn mươi tuổi, một người phụ nữ cũng trạc tuổi ấy đã từng sinh con và một đứa bé gái chừng mười tuổi. Đây chính xác là sự mô tả về gia đình của Garrett.”
Bell nhìn đống xương. “Tôi không hiểu.”
“Đất của gia đình nhà Garrett ở ngay bên kia đường 112, đoạn chạy qua Bến tàu kênh Nước đen, phía bờ sông. Mason và Culbeau đầu độc gia đình đó rồi thiêu cháy xác họ và đem chôn, còn xe thì đẩy xuống nước. Davett đã hối lộ để nhân viên điều tra làm báo cáo láo và trả tiền cho một người nào đấy ở nhà tang lễ để người này giả vờ là có hỏa táng mấy cái xác. Tôi đảm bảo rằng phía dưới mấy ngôi mộ không có gì. Mary Beth hẳn đã nói chuyện tìm thấy chỗ xương với ai đó và chuyện lọt tới tai Mason. Hắn thuê Billy Stail đến Bến tàu kênh Nước đen thủ tiêu cô gái và đánh cắp các chứng cứ - tức chỗ xương.”
“Cái gì? Billy ư?”
“Chỉ có điều Garrett lại tình cờ ở đó, canh chừng cho Mary Beth. Anh biết đấy, cậu ta đã nhận định đúng: Bến tàu kênh Nước đen là một chốn nguy hiểm. Người ta quả đã chết ở đó - những vụ khác xảy ra trong vòng vài năm qua. Chỉ có điều không phải Garrett giết họ. Mà là Mason và Culbeau. Họ bị sát hại vì đã mắc bệnh do nhiễm toxaphene và bắt đầu nghi ngờ nguyên nhân tại sao. Tất cả mọi người ở thị trấn đều biết Thằng Bọ, bởi vậy Mason hoặc Culbeau đã giết một cô gái - Meg Blanchard - bằng tổ ong bắp cày, nhằm tạo cái vẻ như cậu ta đã làm việc ấy. Mấy người kia thì bị bọn chúng đập đầu rồi ném xuống kênh cho chết đuối. Những ai không thắc mắc gì chuyện bệnh tật - cha Mary Beth và Lucy Kerr chẳng hạn - thì bọn chúng không bận tâm.”
“Nhưng Garrett đã để lại dấu vân tay trên chiếc xẻng... vũ khí giết người.”
“À, chiếc xẻng”, Rhyme trầm ngâm. “Có điều này rất thú vị liên quan đến chiếc xẻng. Tôi đã lại phạm phải sai lầm... Chỉ có hai bộ dấu vân tay in trên đó thôi.”
“Đúng, của Billy và của Garrett.”
“Thế dấu vân tay của Mary Beth đâu?”, Rhyme hỏi.
Cặp mắt Bell nheo lại. Anh ta gật đầu, “Đúng. Không có dấu vân tay nào của cô ấy.”
“Vì nó không phải xẻng của cô ta. Mason đưa nó cho Billy mang đến Bến tàu kênh Nước đen - sau khi lau sạch dấu vân tay của chính mình, tất nhiên. Tôi có hỏi Mary Beth về việc này. Cô ta nói Billy đã từ bụi rậm bước ra, vác theo chiếc xẻng. Mason tính toán rằng nó sẽ là thứ vũ khí giết người hoàn hảo - vì làm công việc khảo cổ, Mary Beth chắc phải có xẻng. Chà, Billy đến Bến tàu kênh Nước đen và trông thấy Garrett ở đó. Hắn định khử cả Thằng Bọ. Nhưng Garrett giật được chiếc xẻng và đập Billy. Cậu ta tưởng mình đã giết chết hắn, nhưng không phải.”
“Không phải Garrett giết chết Billy à?”
“Không, không, không... Cậu ta chỉ đập Billy một hoặc hai phát, làm hắn ngã gục tuy nhiên không làm hắn bị thương nặng. Rồi Garrett đưa Mary Beth tới ngôi nhà gỗ vốn của dân cất rượu lậu. Mason là người đầu tiên có mặt tại hiện trường. Hắn công nhận điều ấy.”
“Đúng. Hắn đã nhận điện thoại thông báo.”
“Cũng khá ngẫu nhiên là hắn lại đang ở gần đấy, anh có nghĩ như vậy không?”
“Ừ. Lúc ấy tôi không nghĩ gì về việc này.”
“Mason tìm thấy Billy. Hắn cầm chiếc xẻng lên - có đi găng tay cao su thu thập chứng cứ - đánh thằng bé đến chết.”
“Làm sao anh biết được?”
“Nhờ vị trí các dấu găng tay cao su. Một tiếng đồng hồ trước, tôi đã yêu cầu Ben xem xét lại cán chiếc xẻng bằng thiết bị hiệu chỉnh ánh sáng. Mason cầm chiếc xẻng giống như cầm cây gậy đánh bóng chày. Đây không phải cái cách mà người ta cầm lên một chứng cứ ở hiện trường vụ án. Và hắn điều chỉnh tay nắm nhiều lần để lực giáng xuống mạnh hơn. Khi Sachs có mặt tại hiện trường, cô ấy nói vết máu cho thấy Billy bị đập vào đầu trước tiên và gục ngã bất tỉnh. Tuy nhiên, hắn vẫn còn sống. Cho tới khi bị Mason dùng chiếc xẻng đập vào cổ.”
Bell nhìn ra bên cửa sổ, nét mặt gượng gạo. “Tại sao Mason lại giết Billy?”
“Có thể hắn tính toán rằng Billy sẽ khiếp sợ và khai ra sự thật. Hoặc có thể thằng bé tỉnh lại khi Mason đến và nói nó chán ngấy rồi, nó không muốn tiếp tục cái thỏa thuận kia nữa.”
“Vậy đây là lý do tại sao anh muốn Mason rời khỏi đây... mấy phút trước. Tôi đã băn khoăn không biết như thế là thế nào. Chúng ta sẽ chứng minh tất cả chuyện này ra sao đây, Lincoln?”
“Tôi có các dấu găng tay cao su trên chiếc xẻng. Tôi có chỗ xương, chúng cho phản ứng dương tính với toxaphene nồng độ cao. Tôi muốn cử một thợ lặn tìm kiếm chiếc xe của gia đình nhà Hanlon dưới sông Paquenoke. Một số chứng cứ sẽ được khôi phục lại - thậm chí sau năm năm. Rồi chúng ta phải lục soát nhà Billy xem ở đó có tiền mặt để lần đến Mason được không. Và chúng ta cũng lục soát nhà Mason nữa. Sẽ là một vụ khó khăn đấy.” Rhyme mỉm cười yếu ớt. “Nhưng tôi giỏi, Jim ạ. Tôi có thể xử lý được.” Rồi nụ cười của anh tắt dần. “Nhưng nếu Mason không chuyển chứng cứ sang chống lại Henry Davett, việc lập một vụ chống lạiông ta sẽ khó khăn đấy. Tất cả những gì tôi có chỉ là thứ kia thôi.” Rhyme hất đầu về phía chiếc bình nhựa đựng chừng tám ounce thứ chất lỏng màu lợt.
“Cái gì thế?”
“Toxaphene nguyên chất. Lucy đã lấy được một mẫu từ nhà kho của Davett cách đây nửa tiếng đồng hồ. Cô ấy bảo ở đằng đấy phải có tới chục nghìn ga-lông hóa chất này. Nếu chúng ta xác định được thành phần của loại hóa chất đã giết chết gia đình nhà Garrett phù hợp với thành phần của cái thứ đang đựng trong chiếc bình kia thì chúng ta có thể thuyết phục ủy viên công tố tiến hành việc khởi tố Davett.”
“Nhưng Davett đã giúp đỡ chúng ta tìm thấy Garrett.”
“Tất nhiên. Tìm thấy Garrett - và Mary Beth - càng nhanh chóng càng tốt là mối quan tâm của ông ta. Davett là kẻ muốn cô gái chết hơn ai hết.”
“Mason”, Bell lẩm bẩm, lắc đầu. “Tôi đã biết anh ta nhiều năm... Anh cho là anh ta nghi ngờ à?”
“Anh là người duy nhất tôi nói chuyện này. Tôi thậm chí không nói chuyện này với Lucy - tôi chỉ đề nghị cô ấy làm vài việc đi đi lại lại hộ tôi thôi. Tôi sợ nhỡ ai nghe trộm được và việc đến tai Mason hoặc Davett. Thị trấn này, Jim ạ, nó là một tổ ong bắp cày. Tôi không biết phải tin tưởng ai.”
Bell thở dài. “Làm sao anh có thể chắc chắn đó là Mason?”
“Vì Culbeau và đồng bọn xuất hiện tại ngôi nhà gỗ ngay sau khi chúng ta xác định được vị trí của nó. Và Mason là kẻ duy nhất biết thông tin... ngoài tôi, anh và Ben. Hắn ắt đã gọi điện cho Culbeau cung cấp thông tin. Vậy… chúng ta hãy gọi điện cho cảnh sát bang, yêu cầu một thợ lặn của họ xuống đây kiểm tra Bến tàu kênh Nước đen. Chúng ta phải lấy lệnh khám xét nhà Billy và cả nhà Mason nữa.”
Rhyme thấy Bell gật đầu. Nhưng thay cho việc đi đến chỗ máy điện thoại, anh ta bước tới trước cửa sổ và đẩy cho cánh cửa đóng lại. Rồi anh ta lại bước tới trước cửa ra vào, mở cửa, nhìn ra, rồi đóng lại.
Quay ổ khóa chìm.
“Jim, anh đang làm gì vậy?”
Bell do dự, rồi bước một bước về phía Rhyme.
Nhà hình sự học nhìn lần nữa vào mắt viên cảnh sát trưởng và vội vã cắn ống điều khiển giữa hai hàm răng. Anh thổi vào nó và chiếc xe lăn bắt đầu tiến lên. Nhưng Bell bước ra phía sau anh, dứt đứt phựt dây ắc quy. Chiếc Storm Arrow tiến lên chừng mươi phân, và dừng lại.
“Jim”, Rhyme thì thào. “Không phải cả anh nữa chứ?”
“Anh đoán đúng đấy.”
Rhyme nhắm mắt lại. “Không, không”, anh thì thầm. Đầu anh gục xuống. Nhưng chỉ là vài milimét thôi. Như hầu hết những con người vĩ đại, cử động thể hiện sự thất bại của Lincoln Rhyme cũng không dễ dàng gì mà nhận ra được.
chú Thích:

[38] Mason ám chỉ một người da đen. Trên thực tế, Malcom X (1925 - 1965) là người Mỹ gốc Phi theo đạo Hồi, nhà hoạt động nhân quyền ủng hộ chủ nghĩa ly khai và các quyền của người da đen, bị ám sát tại khu Harlem, thành phố New York.

Chương trước Chương sau