Cái ghế trống - Chương 45

Cái ghế trống - Chương 45

Cái ghế trống
Chương 45

Ngày đăng
Tổng cộng 46 hồi
Đánh giá 8.3/10 với 17705 lượt xem

Anh không biết liệu em có đến hay không”, Lincoln Rhymenói.
Thực tế là anh ngạc nhiên.
“Lúc trước em cũng không chắc chắn mình có đến hay không”, Sachs đáp.
Họ đang ở trong căn phòng bệnh viện của trung tâm y khoa ở Avery.
Rhyme nói: “Anh vừa quay lại đây sau khi lên thăm Thom trên tầng năm. Việc đó khá kỳ cục - anh lại di chuyển được hơn cậu ấy”.
“Anh ấy thế nào?”
“Cậu ấy sẽ khỏe. Một hoặc hai ngày nữa cậu ấy sẽ ra viện. Anh bảo cậu ấy rằng cậu ấy sắp sửa nhìn nhận các phương pháp vật lý trị liệu dưới một góc độ khác. Cậu ấy không hề cười.”
Người phụ nữ Guatemala dịu dàng - nhân viên điều dưỡng tạm thời cho Rhyme - ngồi trong góc phòng, đan một chiếc khănchoàng màu vàng và đỏ. Chị ta dường như sẽ vượt qua được những cơn tức tối của Rhyme, tuy anh đinh ninh đó là vì chị takhông thông thạo tiếng Anh đủ để hiểu hết những lúc bị anh mỉa mai và xúc phạm.
“Em biết đấy, Sachs”, Rhyme nói. “Khi anh biết tin em cướpGarrett ra khỏi khu tạm giam, anh đã phân vân rằng em làm vậycốt để anh có cơ hội suy nghĩ lại về việc phẫu thuật.”
Đôi môi đẹp như của Julia Roberts nở một nụ cười. “Có thể là có phần nào như thế.”
“Vậy bây giờ em đến đây để thuyết phục anh hoãn phẫu thuật?”
Sachs đứng dậy khỏi chiếc ghế dựa và bước tới chỗ cửa sổ. “Khung cảnh đẹp thật.”
“Thanh bình, phải không? Vòi phun nước và khu vườn. Cây cối. Anh không biết là loài nào với loài nào.”
“Lucy có thể nói cho anh nghe. Cô ấy am hiểu về cây cối cũng giống như Garrett am hiểu về lũ bọ. Xin lỗi, côn trùng. Bọ chỉ là một loại côn trùng... Không, Rhyme, em đến đây không phải để thuyết phục anh hoãn phẫu thuật. Em đến đây để ở bên cạnh anh, để có mặt trong phòng hồi sức khi anh tỉnh dậy.”
“Con tim thay đổi à?”
Sachs quay sang Rhyme. “Khi Garrett và em đang bỏ chạy, cậu ta đã nói với em về một điều cậu ta đọc được từ cuốn sách đó. Cuốn Thế giới thu nhỏ.”
“Anh có sự tôn trọng mới mẻ đối với lũ bọ hung sau khi đọc cuốn sách đó.”
“Cậu ta đã chỉ cho em xem một đoạn. Đó là đoạn liệt kê các đặcđiểm của sinh vật. Một trong số các đặc điểm ấy là những sinh vật lành mạnh luôn luôn nỗ lực để phát triển và thích nghi với môi trường xung quanh. Em nhận ra đó là việc anh phải làm, Rhyme - tiến hành cuộc phẫu thuật này. Em không thể can thiệp.”
Lát sau, anh nói: “Anh biết nó sẽ không giết chết anh đâu, Sachs ạ. Nhưng bản chất công việc chúng ta làm là gì? Đó là nhữngchiến thắng bé nhỏ. Chúng ta tìm thấy một cái sợi ở chỗ này, một phần của dấu vân tay dạng ẩn ở chỗ kia, vài hạt cát có thể dẫn đến nhà một tên sát nhân. Đó là tất cả những gì anh theo đuổi ở đây - một sự cải thiện bé nhỏ. Anh sẽ không trèo ra khỏi chiếc xe lăn này được, anh biết điều ấy. Nhưng anh cần một chiến thắng bé nhỏ”.
Có thể là cơ hội được thực sự nắm bàn tay em.
Sachs cúi xuống, hôn Rhyme nồng nhiệt rồi cô ngồi lên giường.
“Vẻ mặt ấy là thế nào, Sachs? Em trông hơi bẽn lẽn.”
“Về cái đoạn trong cuốn sách của Garrett à?”
“Phải.”
“Có một đặc điểm nữa của sinh vật mà em đã muốn nhắc tới.”
“Đặc điểm gì?”, Rhyme hỏi.
“Tất cả các loài sinh vật đều nỗ lực để duy trì nòi giống.”
Rhyme làu bàu: “Phải chăng anh cảm nhận được một thỏathuận điều đình ở đây? Một kiểu thương lượng?”.
Sachs trả lời: “Có thể chúng ta sẽ có một số chuyện để nói khichúng ta quay lại New York”.
Một y tá xuất hiện trên ngưỡng cửa. “Tôi phải đưa ông sang phòng tiền phẫu, ông Rhyme. Ông đã sẵn sàng lên xe chưa?”
“Ồ, chắc chắn là tôi đã sẵn sàng...” Rhyme quay lại với Sachs. “Tất nhiên, chúng ta sẽ nói chuyện.”
Cô hôn anh lần nữa và siết chặt bàn tay trái của anh, nơi anh có thể, dù chỉ mơ hồ, cảm thấy được áp lực ở ngón đeo nhẫn.
Hai người phụ nữ ngồi sát bên cạnh nhau trong luồng ánh nắng đặc quánh.
Hai cái cốc giấy đựng thứ cà phê chả ra gì do máy bán hàng tự động pha đặt trước mặt họ, trên chiếc bàn màu da cam đầy các vết cháy màu nâu có từ thuở người ta còn được phép hút thuốc trong bệnh viện.
Amelia Sachs liếc nhìn Lucy Kerr đang ngồi vươn người về phía trước, hai bàn tay chắp lại với nhau, vẻ ơ thờ.
“Có chuyện gì thế?”, Sachs hỏi Lucy. “Chị không sao chứ?”
Người nữ cảnh sát lưỡng lự, rồi rốt cuộc nói: “Khoa ung bướu ở chái nhà tiếp theo đằng kia. Tôi đã điều trị hàng tháng trời tại đó. Trước và sau khi phẫu thuật”. Lucy lắc đầu. “Tôi chưa bao giờ kể cho ai nghe chuyện này, nhưng vào ngày lễ Tạ ơn sau khi Buddyrời bỏ tôi, tôi đã đến đây. Đến thăm thôi. Uống cà phê và ăn bánhsandwich nhân cá ngừ với các y tá. Như thế có kỳ cục không? Tôi có thể đến thăm cha mẹ và đám anh chị em họ ở Raleigh, ăn gà tây và thịt nhồi. Hoặc đến thăm vợ chồng chị gái tôi ở Martinsville - cha mẹ của Ben ấy. Nhưng tôi lại muốn đến đây, nơi tôi cảm thấy như nhà mình. Điều mà tôi chắc chắn không cảm thấy khi ở trong chính ngôi nhà của tôi.”
Sachs nói: “Thời gian cha tôi sắp sửa qua đời, mẹ tôi và tôi trải qua ba kỳ lễ trong bệnh viện. Lễ Tạ ơn, lễ Giáng sinh và lễ mừng Năm mới. Cha tôi đã nói đùa. Ông nói chúng tôi phải đặt chỗ sớm cho lễ Phục sinh. Tuy nhiên, ông đã không sống được đến lúc ấy”.
“Mẹ cô vẫn còn chứ?”
“Ồ, vâng. Bà đi lại dễ dàng hơn tôi. Tôi thừa hưởng từ cha tôi chứng viêm khớp. Chắc chắn là thế.” Sachs suýt nói đùa rằng đó là lý do tại sao cô bắn súng cừ như vậy - để cô khỏi phải chạy đuổi theo các đối tượng. Nhưng rồi cô nghĩ tới Jesse Corn, thoáng hiện lại cái chấm tròn do viên đạn xuyên trên trán anh ta, và cô im lặng.
Lucy bảo: “Cô biết là anh ấy sẽ không sao đâu. Lincoln ấy mà”.
“Không, tôi không biết”, Sachs đáp.
“Tôi có linh cảm. Khi cô đã trải nghiệm nhiều như tôi - ý tôi là sự trải nghiệm trong bệnh viện - cô sẽ có linh cảm.”
“Tôi hiểu”, Sachs nói.
“Cô nghĩ sẽ mất bao lâu?”, Lucy hỏi.
Mãi mãi...
“Bốn tiếng đồng hồ, Tiến sĩ Weaver bảo vậy.”
Họ có thể nghe thấy từ đằng xa đoạn đối thoại xủng xoảng, gượng ép trong một bộ phim truyền hình. Văng vẳng có tiếng loa gọi một bác sĩ. Có tiếng chuông chùm. Tiếng cười.
Ai đó vội vã bước tới, rồi dừng lại.
“Chào hai chị.”
“Lydia”, Lucy mỉm cười nói. “Cô thế nào?”
Lydia Johansson. Sachs không nhận ra cô ta ngay vì cô ta mặc áo choàng và đội mũ trùm mầu xanh lá cây. Cô nhớ ra cô gái là y tá ở đây.
“Cô nghe nói chưa?”, Lucy hỏi. “Về việc Jim và Steve bị bắt ấy? Ai mà ngờ được?”
“Cả triệu năm cũng không ngờ được”, Lydia đáp. “Người ta đang bàn tán khắp thị trấn.” Rồi cô y tá hỏi Lucy: “Chị có hẹn kiểm tra lại à?”.
“Không. Hôm nay Rhyme sẽ lên bàn mổ. Xương sống. Chúng tôi là hai đội trưởng hoạt náo viên của ông ấy.”
“Chà, tôi chúc ông ấy mọi sự tốt lành”, Lydia bảo Sachs. “‘Cảm ơn cô.”
Cô gái to béo tiếp tục đi xuôi theo hành lang, vẫy tay chào rồiđẩy một cánh cửa.
“Một cô gái thật dịu dàng”, Sachs nói.
“Cô tưởng tượng được công việc đó không, làm y tá ở khoa ungbướu ấy? Khi tôi tiến hành phẫu thuật ngày nào cô gái cũng trực tại phòng bệnh. Vui vẻ hết mức có thể. Dũng cảm hơn cả tôi.”
Nhưng Lydia khác xa với suy nghĩ của Sachs. Cô ta nhìn đồng hồ treo tường. Mười một giờ sáng. Cuộc phẫu thuật sẽ được tiến hành bất cứ lúc nào kể từ lúc này.
Anh cố gắng cư xử tốt.
Y tá phòng tiền phẫu đang giải thích các thứ cho anh và LincolnRhyme gật đầu, nhưng họ đã tiêm vào người anh một mũi valiumvà anh chẳng còn tập trung chú ý nữa.
Anh muốn bảo người phụ nữ hãy yên lặng và cứ tiến hành công việc đi, nhưng anh nghĩ người ta nên cực kỳ giữ lễ độ đối với những người sắp sửa mổ banh cổ mình.
“Thế ư?”, Rhyme nói khi cô ta dừng lại. “Thú vị nhỉ.” Tuy nhiên, anh không hề xác định được cô ta vừa bảo anh điều gì.
Rồi một hộ lý tới và đẩy xe đưa Rhyme từ phòng tiền phẫu sang chính phòng mổ.
Hai y tá chuyển anh từ xe đẩy sang bàn mổ. Một người đi về phía đầu đằng kia căn phòng và bắt đầu lấy các dụng cụ ra khỏi nồi hấp tiệt trùng.
Phòng mổ trông bình thường hơn Rhyme tưởng. Gạch ốp màu xanh lá cây quá quen thuộc, các thiết bị bằng thép không gỉ, các dụng cụ, ống nghiệm. Nhưng cũng có rất nhiều hộp bìa các tông. Và một cái đài. Anh định hỏi họ sẽ mở loại nhạc gì, tuy nhiên anh nhớ ra rằng anh sẽ được gây mê và không quan tâm đến chuyện nhạc nhẽo nữa.
“Khá là buồn cười”, Rhyme lơ mơ lẩm bẩm với một y tá đang đứng bên cạnh anh. Cô ta quay lại. Anh chỉ có thể trông thấy được đôi mắt cô ta phía bên trên khẩu trang.
“Gì cơ?”, cô ta hỏi.
“Họ sẽ mổ ở cái chỗ tôi cần được gây mê. Nếu tôi phải mổ ruột thừa thì họ có thể mổ mà không cần gây tê gì cả.”
“Điều đó khá là buồn cười, ông Rhyme.”
Anh bật tiếng cười ngắn ngủi, nghĩ: Như thế có nghĩa cô ta biết mình.
Rhyme đăm đăm nhìn lên trần nhà trong tâm trạng suy tư, mơ hồ. Lincoln Rhyme vốn vẫn chia người ta ra thành hai loại: loại đến và loại đi. Có những người thích thú chuyến đi hơn là khi đãđến đích. Anh, về bản chất, thuộc loại người đến - tìm thấy câu trả lời cho các câu hỏi khám nghiệm là mục tiêu của anh và anh thích thú việc đạt tới giải pháp hơn là quá trình tìm kiếm nó. Tuy nhiên, bây giờ, nằm ngửa đăm đăm nhìn lên chùm đèn mổ mạ crôm sáng loáng, anh cảm thấy hoàn toàn ngược lại. Anh thích được tồn tạitrong cái trạng thái hy vọng này hơn - tận hưởng cảm giác chờ đợi đầy hồi hộp.
Người bác sĩ gây mê, một phụ nữ Ấn Độ, đi vào và chọc kim tiêm vào cánh tay Rhyme, chuẩn bị thuốc, đổ nó vào cái ống nối với kim tiêm. Chị ta có đôi bàn tay rất khéo léo.
“Ông sẵn sàng ngủ một giấc chưa?”, chị ta hỏi với giọng nhẹ nhàng, trầm bổng.
“Sẵn sàng lắm rồi”, Rhyme lẩm bẩm.
“Khi tôi tiêm mũi thuốc này tôi sẽ yêu cầu ông đếm ngược lại từ một trăm. Ông sẽ thiếp đi lúc nào không biết.”
“Kỷ lục là bao nhiêu?”, Rhyme hỏi đùa.
“Việc đếm ngược ấy à? Có một ông, to béo hơn ông nhiều, đếm được tới bảy mươi chín.”
“Tôi sẽ cố gắng đếm tới bảy mươi chín.”
“Nếu ông làm được điều đó phòng mổ này sẽ mang tên ông”, chị ta tỉnh bơ đáp.
Rhyme quan sát chị ta bơm một ống truyền chất lỏng trongsuốt. Chị ta quay đi nhìn màn hình kiểm tra. Rhyme bắt đầu đếm: “Một trăm, chín mươi chín, chín mươi tám, chín mươi bảy...”.
Cô y tá kia, cái cô đã gọi anh bằng tên, khom người xuống. Cô ta nói thấp giọng: “Xin chào”.
Giọng điệu nghe khác thường.
Rhyme liếc nhìn cô ta.
Cô ta tiếp tục: “Tôi là Lydia Johansson. Nhớ tôi chứ?”. Trước khi Rhyme kịp nói rằng tất nhiên anh nhớ, cô ta đã nói thêm bằng giọng thì thào đầy đen tối: “Jim Bell nhờ tôi chuyển lời vĩnh biệt ông”.
“Không!”, Rhyme lẩm bẩm.
Người bác sĩ gây mê, vừa nhìn màn hình kiểm tra vừa nói: “Được rồi. Cứ thư giãn nhé. Mọi chuyện sẽ tốt đẹp”.
Ghé sát miệng vào tai Rhyme, Lydia thì thầm: “Ông không thắc mắc tại sao Jim và Steve Farr lại biết được những người nào đã mắc chứng ung thư à?”.
“Không! Dừng lại!”
“Tôi cung cấp cho Jim tên của họ, để Culbeau có thể đảm bảo rằng họ sẽ gặp tai nạn này khác. Jim Bell là bạn trai của tôi. Chúng tôi quan hệ với nhau nhiều năm nay rồi. Anh ấy là người sai tôi tới Bến tàu kênh Nước đen sau khi Mary Beth bị bắt cóc. Buổi sáng hôm đó tôi tới đặt hoa và loanh quanh canh chừng xem liệuGarrett có ló mặt không. Tôi sẽ nói chuyện với hắn để Jesse và Ed Schaeffer có cơ hội tóm hắn - Ed cũng trong hội chúng tôi. Rồi họ sẽ ép hắn khai nơi Mary Beth đang ở. Nhưng chẳng ai ngờ hắn lạibắt cóc tôi.”
Ồ, phải, chính trong lòng thị trấn này là mấy cái tổ ong bắp cày.
“Dừng lại!”, Rhyme kêu lên. Nhưng giọng anh chỉ còn là lẩm bẩm.
Người bác sĩ gây mê nói: “Đã được mười lăm giây. Có thể rốt cuộc ông sẽ phá vỡ kỷ lục. Ông đang đếm đấy chứ? Tôi khôngnghe thấy tiếng ông đếm”.
“Tôi sẽ ở ngay đây”, Lydia vuốt ve trán Rhyme, bảo. “Ông biết đấy, rất nhiều thứ có thể trục trặc trong lúc tiến hành phẫu thuật. Ống truyền oxy bị xoắn, thuốc bị nhầm liều. Ai mà biết được? Chúng có thể giết chết ông, có thể đẩy ông rơi vào hôn mê. Nhưng chắc chắn ông sẽ không thể ra cung cấp lời chứng được.”
“Khoan”, Rhyme hổn hển. “Khoan!”
“Ha.” Bác sĩ gây mê vừa nói vừa cười to, ánh mắt vẫn chăm chú vào màn hình kiểm tra. “Hai mươi giây. Tôi cho rằng ông sẽ thắng cuộc đấy, ông Rhyme.”
“Không, tôi không cho rằng ông sẽ thắng cuộc đâu.” Lydia thì thào và từ từ đứng dậy trong lúc Rhyme trông thấy căn phòng chỉ còn là một màu xám, rồi chỉ còn là một màu đen ngòm.

Tổng hợp deal ngon trên Internet

Chương trước Chương sau