shopee

Cây dâu tầm - Chương 01

Cây dâu tầm - Chương 01

Cây dâu tầm
Chương 01

Ngày đăng
Tổng cộng 30 hồi
Đánh giá 9.2/10 với 17354 lượt xem

Anh ấy cần tôi.
Mỗi khi có một người nào đó, thường là phóng viên, hỏi tôi rằng tôi đã hành xử với một người như Jimmie như thế nào, tôi chỉ mỉm cười, vì tôi mỉm cười, vì biết rằng bất cứ điều gì tôi nói cũng sẽ bị trích dẫn sai lạc. Do đó, tôi thường im lặng không nói gì cả. Có một lần tôi phạm phải một sai lầm khi nói sự thật cho một nữ phóng viên, trông hãy con rất trẻ, và rất cần có tin, trong một lúc tôi quên cả sự dè dặt thường lệ và bảo cô ta: “Anh ấy cần tôi” - Chỉ có thế, chỉ vẻn vẹn có mấy từ đó thôi.
Nào ai nghĩ là chỉ trong một giây phút của sự thành thật thiếu cảnh giác lại có thể tạo nên một sự xáo động dữ dội đến thế! Cô thiếu nữ nọ, chắc chắn cô ta chưa phải là một phụ nữ già dặn, đã đem câu nói rất ngắn ấy của tôi biến thành một cơn náo loạn vô cùng rộng lớn.
Tôi cũng cho là mình nói đúng khi bảo cô ta cần tin. Vâng, cô ta rất cần có một câu chuyện, nên đã tạo dựng nên cả một câu chuyện. Đừng tưởng cô ta không dựa trên một căn bản nào để dựng nên câu chuyện này. Có thể nói là cô ta đã làm một cuộc sưu tầm rất công phu. Trong hai tuần lễ kể từ lúc tôi đưa ra nhiều nhận xét trên cho đến khi câu chuyện của cô ta đã được phổ biến, chắc cô ta chẳng có thì giờ để ngủ ngáy gì cả. Cô ta đã tham khảo các nhà tâm lý học, các vị giáo sĩ Hồi giáo, các vị tu sĩ. Cô ta phỏng vấn những người ủng hộ phong trào nam nữ bình quyền. Bất cứ phụ nữ nào tỏ dấu hiệu cho thấy mình thù ghét đàn ông đều được cô ta phỏng vấn và trích dẫn các phát biểu của họ.
Jimmie và tôi cuối cùng được mô tả như một đôi vợ chồng bệnh hoạn. Ở chốn công cộng, Jimmie là một tay độc tài, hống hách. Ở nhà lại trở thành một đứa bé lè nhè. Còn tôi thì được mô tả là một con người sắt thép, có đôi vú sữa căng đầy.
Khi bài báo của cô ta tạo nên một xúc động lớn, tôi chỉ muốn đi ẩn trốn khỏi cái thế giới này, muốn rút lui vào ngôi nhà kín đáo nhất trong số mười hai ngôi nhà của Jimmie, và không rời nơi đó nữa. Nhưng Jimmie chẳng sợ hãi chút nào, và đây là bí quyết của sự thành công của chàng, sẵn sàng đương đầu với các câu hỏi, những tiếng cười chế nhạo, và tệ hơn nữa, với các nhà bệnh lý trị liệu cho rằng nhiệm vụ chúng ta là phơi bày mọi ý nghĩa và cảm nghĩ riêng tư của mình cho toàn thể mọi người biết.
Jimmie chỉ choàng tay qua người tôi, mỉm cười trước ống kính, và cười lớn trả lời các câu hỏi của họ. Bất cứ câu hỏi nào của họ cũng được chàng trả lời bằng một câu đùa cợt.
- Ông Manville, có thật vợ ông là người nắm quyền đằng sau chiếc ngai vàng của ông không? - Người phóng viên hỏi câu trên nhìn tôi mỉm cười vẻ đểu cáng. Jimmie cao hơn 1m80, người to lớn như một con bò mộng, như người ta thường bảo, còn tôi chỉ cao chưa tới 1m60. Tôi không bao giờ trông như một thứ quyền lực đứng đằng sau ai cả.
- Nàng đưa ra tất tất cả các quyết định. Tôi chỉ là người làm một thứ bình phong thôi - Jimmie nói với một nụ cười. Nhưng những người chúng tôi biết rõ chàng, đều nhìn thấy vẻ lạnh lùng trong đôi mắt chàng. Jimmie không thích bất cứ sự chê bai nào đối với chàng - Không có nàng tôi chẳng làm được gì! - Chàng nói với lối trêu cợt thường lệ.
Ba tuần sau, tình cờ tôi gặp người nhiếp ảnh viên cùng đi với người phóng viên đã nêu câu hỏi hôm nọ. Tôi mến anh chàng, vì anh ta đã không chịu gửi cho ban biên tập tờ báo những bức hình với chiếc cằm của tôi ở một góc nhìn kém đẹp nhất. Tôi hỏi anh ta :
- Chuyện gì xảy ra với anh phóng viên từng quan tâm đến cuộc hôn nhân của chúng tôi! - Giọng tôi rất thân thiện.
- Bị đuổi việc rồi! - Người nhiếp ảnh viên nói :
- Xin lỗi, anh nói sao?
Anh ta đang thay mấy cục pin mới cho chiếc máy ảnh, vẫn không nhìn lên.
- Bị đuổi việc rồi! - Anh ta lặp lại, không nhìn tôi mà nhìn Jimmie. Rồi anh ta không nói gì thêm nữa, và tôi cũng khôn khéo không nói gì thêm.
Jimmie và tôi có một điều luật không được viết ra, không nói ra, đó là tôi không can thiệp vào bất cứ điều gì Jimmie làm.
“Như vợ một tên Mafia”, bà chị tôi đã bảo thế một năm sau khi tôi lấy Jimmie.
“Jimmie không hề giết hại ai”, tôi giận dữ trả lời. Đêm hôm ấy tôi thuật lại cho Jimmie nghe cuộc trao đổi này với chị tôi, và trong một lúc đôi mắt chàng long lên một cách kỳ lạ. Sau này tôi mới thấy là thủa ấy mình thiếu thận trọng.
Một tháng sau đó, ông chồng của chị tôi được một đề nghị vô cùng tốt đẹp trong công việc: lương gấp đôi, nhà ở khỏi trả tiền, một vú em thường trực cho cô con gái của họ, ba người giúp việc nhà, và một thẻ hội viên câu lạc bộ bản xứ. Đó là một đề nghị mà họ không sao có thể từ chối được. Và công việc đó ở Morocco.
Sau khi chiếc phi cơ của Jimmie bị rơi và tôi trở thành góa bụa ở tuổi ba mươi hai, tất cả các phương tiện truyền thông trên thế giới chỉ viết về tôi có một điều. Đó là Jimmie chẳng để chút gì lại cho tôi trong chúc thư của chàng cả. Không có một món tiền nào trong số hàng tỉ bạc, hai hay hai mươi tỉ, tôi chẳng bao giờ nhớ là bao nhiêu, để lại cho tôi cả.
“Hôm nay chúng ta cháy túi hay giàu có” tôi vẫn thường hỏi chàng như thế, vì giá trị tài sản của chàng thay đổi thất thường hàng ngày tùy theo những gì Jimmie dự tính làm lúc ấy.
“Hôm nay chúng ta cháy túi” Chàng đã từng trả lời thế, rồi bật cười lớn, y hệt như những lúc chàng bảo tôi là hôm ấy chàng đã kiếm được không biết bao nhiêu triệu bạc.
Tiền bạc đối với Jimmie chẳng có nghĩa gì cả. Không ai biết được điều đó. Với chàng, chúng chỉ là thứ sản phẩm phụ của một trò chơi. “Nó cũng giống như những lớp vỏ mà em đã ném đi sau khi em làm món mứt trái cây”. Chàng thường nói. “Có điều trong trường hợp này, thế giới quý trọng vỏ trái cây chứ không phải mứt”. “Ôi thế giới đáng thương”, tôi nói. Sau đó, Jimmie cười thật lớn, rồi mang tôi lên trên lầu, ân ái.
Tôi có một ý kiến là Jimmie biết chàng sẽ không sống cho đến lúc tuổi già tóc bạc. “Anh phải làm những gì mình có thể làm, càng nhanh càng hay. Em cũng theo anh chứ, Frecks?” Chàng thường thường hỏi tôi như vậy.
“Luôn luôn” tôi thường trả lời chàng không ngần ngại. “Luôn luôn”. Nhưng tôi đã không theo chàng xuống mộ. Tôi đã bị bỏ lại một mình, đúng như Jimmie từng nói.
“Frecks, anh sẽ lo cho em”. Chàng đã nhiều lần bảo tôi thế. Mỗi khi nói đến những chuyện như vậy, chàng luôn luôn gọi tôi bằng cái tên mà chàng đã đặt ra khi lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau: Frecks là những nốt tàn nhang trên mũi tôi. Khi chàng bảo: “Anh sẽ lo cho em”, tôi chẳng để ý nhiều đến câu nói ấy, vì lúc nào chàng cũng chăm lo tôi. Bất cứ thứ gì tôi muốn đều được chàng thỏa mãn, rất lâu trước khi tôi biết mình muốn thứ gì đó. Jimmie nói: “Anh biết em rõ hơn hơn em biết chính mình nữa”.
Mà đúng thế thật. Nhưng nói cho đúng, tôi chẳng bao giờ có thì giờ để biết nhiều về chính mình. Phải đi theo Jimmie khắp nơi trên thế giới ai mà có nhiều thì giờ để ngồi xuống và suy tư.
Jimmie biết rõ tôi, và đã chăm lo cho tôi thật sự. Không theo cái lối thế giới cho là đúng, mà theo cái cách chàng là tôi cần. Chàng không để tôi làm một góa phụ giàu có để phân nửa những anh chàng độc thân trên thế giới chạy theo năn nỉ tỏ tình. Không, chàng để lại tiền bạc, và tất cả mười hai ngôi nhà sang trọng đắt tiền cho hai người trên thế giới này mà chàng rất ghét. Đó là bà chị và ông anh chàng.
Phần tôi, chàng để lại một trang trại đã bị bỏ hoang phế, cây cối phủ lấp nằm ở vùng xa xôi hẻo lánh của Virginia, nơi mà tôi không biết là của chàng, cùng với một mảnh giấy ghi mấy dòng chữ:
Hãy tìm ra sự thật về chuyện gì đã xảy ra nhé? Frecks, hãy làm chuyện này cho anh. Và nhớ là anh yêu em.
Bất cứ em ở nơi đâu, bất cứ làm điều gì, nên nhớ là anh yêu em.
Khi nhìn thấy ngôi nhà của trang trại, tôi đã bật khóc. Trong sáu tuần lễ qua, cái thứ đã giữ cho tôi tồn tại được chính là hình ảnh ngôi nhà trang trại này. Tôi đã tưởng tượng nó là ngôi nhà đáng yêu, làm bằng gỗ với một ống khói bằng đá ở cuối ngôi nhà: tôi đã tưởng tượng một hàng hiên rộng, trên có những chiếc ghế xích đu chạm khắc bằng tay, một sân cỏ phía trước nhà với những cụm bông hồng, cánh hoa màu hồng nhạt rung ring trong làn gió nhẹ.
Tôi đã tưởng sẽ nhìn thấy cả một vùng đất nhiều mẫu tây thoai thoải, đầy cây ăn trái và những bụi dâu tằm đỏ mọng những quả.
Nhưng tôi đã nhìn thấy ở đây một ngôi nhà rất kín đáo, gồm hai tầng phủ đầy một thứ cây màu xanh nhạt, một thứ cây không hề thay đổi màu sắc qua sương gió và thời gian. Ở một bên ngôi nhà có những giây nho đang leo cao, nhưng không phải là thứ nho tạo cho ngôi nhà một cái vẻ ngộ nghĩnh, và ấm áp. Chúng là thứ nho cho ta cảm tưởng là nó sẽ nuốt trọn ngôi nhà, nhai ngấu nghiến nó, rồi lại cho nhả cái màu xanh tái gớm ghiếc.
- Mình có thể sửa sang nó. - Phillip đang đứng cạnh tôi nhẹ nhàng lên tiếng.
Từ “địa ngục” cũng không thể diễn tả tình cảm của tôi trong những tuần lễ kể từ sau cái chết của Jimmie. Chính Phillip là người đã đánh thức tôi dậy vào lúc nửa đêm khi nghe phi cơ của Jimmie bị rơi. Phải nói là tôi vô cùng sửng sốt khi nhìn thấy anh ta. Là vợ của Jimmie, tôi là một thứ bất khả xâm phạm. Những người thân cận quanh chàng đều biết chuyện gì sẽ xảy đến cho họ nếu họ tìm cách đến gần tôi. Tôi không muốn nói là chỉ vấn đề tình dục, mà bất cứ vấn đề nào khác. Không có người nhân viên nào làm việc cho Jimmie, nam hay nữ, trước giờ từng yêu cầu tôi can thiệp giúp ông ta hay bà ta. Nếu bị sa thải, ông ta biết rằng đến nhờ tôi cố “trình bày lý do” với Jimmie có thể lãnh hậu quả còn tệ hơn là sự sa thải đó nữa. Vì thế mà khi viên luật sư cao cấp nhất của Jimmie đặt bàn tay lên vai tôi đánh thức tôi dậy, tôi biết ngay là có chuyện xảy ra. Chỉ khi nào Jimmie chết rồi mới có kẻ dám vào phòng ngủ của tôi và nghĩ là mình vẫn còn có thể sống để còn thấy ánh bình minh.
- Sao anh? - Tôi lên tiếng hỏi, tỉnh hẳn người ngay và cố tỏ ra là mình đã già dặn. Nhưng thật ra bên trong con người tôi đang bị rung động. Không thể nào chuyện đó lại có thật, tôi tự bảo. Jimmie to lớn, tràn đầy sức sống như thế... không thể nào lại... Tôi không dám nghĩ đến từ kế đó.
- Giờ chị ăn mặc đồ tử tế vào - Tôi nghe Phillip đang nói - Chúng ta phải giữ bí mật này càng lâu càng tốt.
- Jimmie bị thương tích gì sao? - Tôi hỏi bằng một giọng đầy hy vọng, có lẽ chàng đang nằm trên giường bệnh ở bệnh viện và nhắn tôi đến gặp. Dù nghĩ thế, tôi vẫn biết là chuyện đó không có thật. Jimmie biết là tôi lo lắng về chàng vô cùng. “Anh thà để cho bàn chân mình bị chặt đứt đi còn hơn phải đối phó với những nỗi lo lắng buồn phiền của em về anh”. Chàng từng bảo tôi nhiều lần như thế. Những lần tôi cằn nhằn về vụ hút thuốc, uống rượu và những lần làm việc suốt ngày đêm của chàng, thường làm chàng vô cùng khó chịu.
- Không - Giọng Phillip lạnh lùng và hơi gắt trong khi ông ta nhìn thẳng vào tôi - James không còn sống nữa.
Tôi muốn ngã sụm người xuống, muốn chui xuống tấm chăn giường lại, ngủ để rồi thức dậy thấy Jimmie vẫn còn nằm cạnh tôi.
- Chị không có thì giờ để đau buồn đâu - Phillip nói - Chúng ta phải đi mua sắm.
- Anh không điên đấy chứ? - Tôi hỏi - Bây giờ mới 4 giờ sáng mà.
- Tôi đã thu xếp để cửa hàng mở cửa. Hãy đi mặc đồ vào. - Ông ta bảo tôi - Chúng ta không thể để mất thì giờ. - Ông ta nói gần như ra lệnh.
Tôi không hề để ý đến giọng nói ấy, chỉ ngồi yên trên giường đáp :
- Nếu anh không cho tôi biết chuyện gì xảy ra, thì tôi sẽ không đi đâu cả.
- Tôi hiện giờ không có thì giờ... - Ông ta bắt đầu nói, rồi ngừng lại, hít vào một hơi dài nhìn tôi tiếp. - Có thể tôi bị truất quyền luật sư vì chuyện này, nhưng tôi đã làm bản chúc thư cho James nên tôi biết chuyện sắp xảy đến cho chị. Tôi chỉ có thể ngăn chặn được lũ kên kên ấy vài hôm thôi, không lâu hơn nữa. Giờ cho đến khi chúc thư của James được công bố, chị vẫn là vợ của James.
- Tôi sẽ luôn luôn là vợ của James. - Tôi cố ngẩng cao đầu lên nói bằng giọng đầy tự hào - Jimmie! - Con tim tôi đang kêu lớn - Không thể là Jimmie được. Bất cứ ai trên thế gian này cũng có thể chết, nhưng Jimmie thì không.
- Lillian. - Phillip nhẹ nhàng nói, đôi mắt ông đã đầy vẻ thương cảm - Trên thế gian này chỉ có một người duy nhất là anh chàng James Manville thôi. Anh ta hành động theo luật lệ riêng của mình, không theo ai hết.
- Tôi chờ ông ta cho biết thêm những gì tôi chưa được biết. - Ông ta định đưa câu chuyện này đến đâu đây?
Phillip đưa tay lên dụi mắt rồi liếc nhìn đồng hồ cạnh giường ngủ.
- Theo điều luật về đạo đức nghề nghiệp tôi không thể nói cho chị... - Ông ta bắt đầu nói, rồi lại thở ra một hơi dài, nặng nề thả người xuống gường ngồi cạnh tôi. Và đây là một bằng chứng nữa cho thấy là Jimmie không còn sống trên đời này nữa. Phillip sẽ không bao giờ dám có một cử chỉ thân mật như thế nếu ông ta biết rằng Jimmie có thể tình cờ bước qua cửa mà nhìn thấy ông ta đang ngồi cạnh vợ mình.
- Ai mà biết được những gì James đã làm hay tại sao anh ấy lại làm thế. Tôi từng làm việc với anh ta hơn hai mươi năm, nhưng tôi chưa bao giờ biết rõ anh ta. Lillian, anh ấy... - Phillip phải ngừng lại, thở vài hơi rồi cầm bàn tay tôi giữ trong tay ông ta - Anh ấy không để lại cho chị thứ gì cả. Anh ấy đã di chúc mọi thứ cho người anh và người chị của anh ấy.
Tôi không sao hiểu nổi điều ông ta vừa nói. Tôi rút tay ra khỏi tay ông ta rồi nói :
- Nhưng anh ấy ghét mấy người đó mà! - Atlanta va Ray là hai quyến thuộc duy nhất còn sống, nhưng Jimmie rất coi thường họ. Về mặt tài chính thì chàng vẫn chăm lo cho họ, luôn luôn sẵn sàng giúp người này hay người kia vượt qua khỏi một số rắc rối, nhưng chàng ghét họ. Không, còn tệ hơn thế nữa, chừng khinh miệt họ. Có lần Jimmie đã nhìn tôi với một vẻ khác thường và khi tôi hỏi chàng đang nghĩ gì, thì Jimmie đã nói :
- Họ sẽ ăn tươi nuốt sống em.
- Hay quá nhỉ! - Tôi mỉm cười nhìn chàng nói. Nhưng Jimmie đã không cười đáp lại.
- Khi anh chết, Atlanta và Ray sẽ dùng mọi thứ họ có để săn đuổi em. Và họ tìm các luật sư để khai thác mọi cơ hội bất ngờ để làm chuyện đó.
Tôi không thích cái lối Jimmie thường hay đề cập đến cái chết của mình.
- Cơ hội bất ngờ về chuyện gì? - Tôi vẫn mỉm cười khi hỏi lại chàng.
- Bao nhiêu tiền bạc họ kiếm được khi họ kiện tới kiện lui em. - Jimmie cau mày đáp:
Tôi không muốn nghe nói thêm nữa nên đã xua tay nói :
- Phillip sẽ lo cho họ.
Tôi không nói gì thêm được, vì tôi đồng ý với chàng. Dù Jimmie đã cho Atlanta và Ray nhiều bao nhiêu, họ vẫn muốn có thêm nữa. Có lần Jimmie bất ngờ có việc phải đi xa, tôi đã thấy Atlanta đứng ở tủ đồ của tôi đếm mấy đôi giày của tôi, khồng hề có chút ngượng ngùng bối rối khi bị bắt gặp. Bà ta chỉ nhìn lên tôi bảo :
- Thím có ba đôi giày nhiều hơn tôi. - Cái nhìn của bà ta lúc ấy làm cho tôi hoảng sợ đến nỗi tôi quay người chạy ra khỏi phòng ngủ của mình.
- Anh có ý nói gì khi bảo anh ấy đã để lại tất cả cho họ? Tất cả cái gì? - Tôi hỏi lại Phillip.
- Tôi muốn nói là Jimmie đã lập chúc thư để lại tất cả các cổ phần, các ngôi nhà, các bất động sản quanh thế giới, các hãng hàng không, tất cả cho ông anh và bà chị của ảnh.
Vì tôi vốn rất ghét họ, cũng như ghét bất cứ ngôi nhà nào mà Jimmie đã mua, nên tôi không sao hiểu được tại sao chuyện này lại được xem là tệ hại đến thế. Tôi mỉm cười khẽ nói :
- Cũng chỉ là gương và sắt, chẳng có gì hợp với tôi cả.
Phillip trừng mắt nhìn tôi nói :
- Lillian, chuyện này nghiêm trọng, và James không còn sống để bảo vệ chị nữa. Tôi thì lại chẳng có quyền hạn nào để mà làm bất cứ điều gì giúp chị. Tôi không biết tại sao anh ấy làm thế. Có Chúa Trời làm chứng, tôi đã cố nói với anh ấy về chuyện này, nhưng anh ấy bảo là ảnh đang cho chị thứ mà chị cần. Tôi chỉ biết được có thế. - Phillip đứng dậy, và phải một lúc sau mới lấy lại bình tĩnh. Jimmie từng bảo, điều mà chàng thích về con người Phillip là chẳng có thứ gì trên đời này có thể làm ông ta bực mình cả. Nhưng vụ này đã làm ông ta bối rối rõ.
Tôi cố hình dung ra tương lai của mình, cố thôi không nghĩ đến một cuộc sống mà không có tiếng cười của Jimmie, không có đôi vai rộng lớn của chàng che chở tôi, và nhìn lên Phillip, tôi cố lấy vẻ nghiêm trang hỏi :
- Không phải anh đã bảo rằng tôi hiện là một kẻ nghèo mạt rệp rồi đấy sao. Số nữ trang mà Jimmie cho tôi trong nhiều năm qua đáng giá nhiều triệu bạc.
Phillip hít vào một hơi thật sâu rồi nói :
- Cũng gần như thế. Anh ấy chỉ để lại cho chị một ngôi nhà trang trại ở Virginia.
- Vậy thì cũng còn được một cái gì đó chứ! - Tôi cố làm cho giọng của mình có vẻ vui vẻ và chờ ông ta nói tiếp.
- Chuyện này cũng vượt ngoài đạo lý của một luật sư, nhưng sau khi tôi lên di chúc cho anh ấy, tôi đã cho người đến Virginia để xem nơi đó. Nó trông... chẳng có gì đáng giá. Nó... - Ông ta quay nhìn ra chỗ khác trong một lúc, và hình như tôi nghe tiếng ông ta lẩm bẩm “khốn nạn”. Khi quay lại nhìn tôi thì vẻ mặt ông đã trở lại bình thường của một người đang bàn tính chuyện làm ăn. Ông ta nhìn đồng hồ, chiếc đồng hồ mà tôi biết Jimmie đã cho ông ta, giá trị hơn 20.000 đô la. Tôi cũng có một chiếc loại đó nhỏ hơn.
- Chị có làm điều gì khiến anh ấy phật lòng không? - Phillip nhẹ nhàng nói - Một người đàn ông nào đó chẳng hạn?
Tôi chỉ khịt mũi nhẹ, nhìn lên ông ta với vẻ chế nhạo. Các phụ nữ ở trong các hậu cung Hồi giáo xưa cũng chưa chắc được canh giữ kiểm soát chặt chẽ bằng người vợ của James Manville.
- Được rồi - Phillip nói - Tôi đã để ra nhiều tháng trời cố tìm hiểu chuyện này, nhưng chẳng tiến được gần hơn đến câu trả lời. Vì vậy tôi đành bỏ cuộc. Khi bản chúc thư của James được đọc thì chị sẽ thấy là Atlanta và Ray sẽ nhận được tất cả. Chị chỉ có ngôi nhà trại ở Virginia và năm mươi ngàn đô la... một món trợ cấp rất rõ - Ông ta nheo mắt nhìn tôi thêm - Có một chuyện tôi có thể làm cho chị, là làm thế nào để chị nhận được những gì mà tôi và chị có thể mua trong khoảng thời gian từ giờ đến khi cái chết của James được loan báo công khai.
Nghe đến mấy chữ “cái chết của James” tôi chợt muốn xỉu.
- Không. Đừng thế. - Phillip cầm lấy cánh tay tôi, kéo tôi thẳng người lên - Chị không có thì giờ để buồn thương hay than thân trách phận. Chị phải mặc áo quần tử tế vào. Viên quản lý cửa hàng đang chờ chúng ta.
Thế là vào lúc 5 giờ 30 buổi sáng mùa xuân lạnh lẽo hôm ấy, tôi được đưa vào cửa hàng bách hóa rất lớn và bảo là tôi cần phải mua những thứ tôi cần cho ngôi nhà nông trại ở Virginia. Phillip nói với tôi rằng ông ta đã gửi người đến xem ngôi nhà nhưng không vào được bên trong, nên cũng chẳng biết nó có bao nhiêu phòng ngủ. Viên quản lý hãy còn ngái ngủ vì bị đánh thức dậy sớm để mở cửa hàng cho bà vợ của ông James Manville mua đồ. Tôi chỉ ngoan ngoãn đi theo Phillip và ghi chú những món đồ. Tôi làm theo lời Phillip dặn, chọn bàn ghế, vật liệu nấu nướng, chăn mền nệm gối, và ngay cả những dụng cụ gia đình khác cho một ngôi nhà mà tôi chưa bao giờ nhìn thấy. Tất cả dường như thật lố bịch. Jimmie có nhiều ngôi nhà đầy đủ cả bàn ghế, hầu hết đều được đặt làm, và có những khu nhà bếp rộng lớn với đầy đủ dụng cụ cho việc nấu nướng. Đến 7 giờ, khi Phillip lái xe đưa tôi về nhà lại. Ông ta với ra sau xe lấy một tập sách mỏng quảng cáo.
- Tôi mua cho chị một chiếc xe hơi Toyota bóng lộn.
Tôi bắt đầu tỉnh mộng thực sự và bắt đầu cảm thấy đau đớn. Mọi thứ dường như quá kỳ lạ; thế giới của tôi đã bị đảo ngược. Tại sao Phillip lại tự mình lái xe? Ông ta vẫn thường dùng một chiếc xe của Jimmie có tài xế.
- Chị không thể lấy số nữ trang - Phillip đang nói - Từng món đều được liệt kê rõ ràng và bảo hiểm. Chị có thể đem quần áo của mình, nhưng ngay cả thứ đó tôi nghĩ Atlanta cũng có thể gây cho chị ít nhiều rắc rối. Bà ta cùng khổ người với chị.
- Khổ người với tôi? - Tôi thì thầm nói - Lấy áo quần của tôi?
- Chị có thể tranh đấu về chuyện này, tất nhiên - Phillip nói - nhưng có điều gì đó không ổn. Khoảng cách đây sáu tháng, Atlanta có nói ám chỉ là bà ta biết một điều gì bí mật về chị. - Phillip đưa mắt nhìn nhanh tôi, và tôi biết ông ta lại muốn hỏi là tôi có những người đàn ông nào khác trong đời không.
- Tôi vẫn là cô gái trong trắng khi gặp anh ấy - Tôi nhẹ nhàng nói với Phillip - và chỉ có một mình Jimmie thôi - nhưng tôi không nhìn thẳng vào ông ta khi nói câu trên, vì tôi biết rằng có một bí mật giữa Jimmie và tôi. Và chỉ có tôi biết thôi Atlanta không thể nào biết được. - Chắc vậy.
- Nhưng bà ta biết.
Đến 8 giờ thì cái thế giới dễ chịu và an toàn của tôi mà tôi đã từng sống đã hoàn toàn sụp đổ. Tôi không biết làm thế nào Atlanta biết được tin về chiếc phi cơ của Jimmie bị rơi rất sớm sau khi sự cố xảy ra. Và trong khoảng thời gian như bà ta được báo vào lúc báo chí nghe tin về cái chết của Jimmie, bà ta đã hoàn thành được nhiều hơn tất cả những thứ bà gom được trong bốn mươi tám năm cuộc đời bà ta.
Khi Phillip và tôi từ vụ đi mua sắm kỳ cục quay trở về đến cửa trước của ngôi nhà mà tôi vẫn nghĩ là nhà của tôi, thì chúng tôi đã được chào đón bằng một nhóm những người có mang súng. Họ bảo tôi là không được phép vào trong nhà, và cho biết thêm là, vì Atlanta và Ray giờ đây là những quyến thuộc duy nhất còn sống của Jimmie, nên cả hai giờ đây sở hữu tất cả mọi thứ.
Khi Phillip và tôi quay trở lại xe, ông ta đã lắc đầu với vẻ hoang mang.
- Làm thế nào họ biết được bản chúc thư ấy? Làm sao họ biết được là James đã để hết lại tất cả cho họ? Này, Lillian... - Ông ta nói, và tôi nhận thấy trước giờ mãi cho đến khi Jimmie chết, ông vẫn gọi tôi là bà Manville - Tôi không hiểu làm thế nào bà ấy biết, nhưng tôi sẽ tìm ra kẻ đã tiết lộ cho bà ta biết và... và... - Rõ ràng là ông ta chưa nghĩ ra được biện pháp nào thật kinh khủng để trừng phạt kẻ nào trong đám nhân viên của ông đã tiết lộ nội dung bản chúc thư của Jimmie - Chúng ta sẽ chiến đấu trong vụ này. Chị là vợ anh ấy nhiều năm nay. Chị và tôi sẽ...
- Khi lấy anh ấy tôi mới được mười bảy tuổi, - Tôi lặng lẽ nói - và tôi không được phép của má tôi.
- Ôi, lạy Chúa! - Phillip nói, rồi ông mở miệng định nói thêm điều gì đó mà tôi đoán là giảng cho tôi rõ về sự vô trách nhiệm của tôi, nhưng rồi ông không nói gì thêm, chắc vì thấy làm thế chẳng lợi gì khi mà giờ Jimmie đã ra đi.
Những tuần lễ kế đó quả là kinh khủng quá sức tưởng tượng của tôi. Chỉ mấy tiếng đồng hồ sau cái chết của Jimmie, Atlanta đã lên truyền hình cho báo chí biết là bà ta sẽ chiến đấu chống lại “người phụ nữ đó”, kẻ đã bắt người em trai thân yêu của bà ta làm nô lệ trong bao nhiêu năm trời. “Tôi sẽ làm sao để nó nhận đủ những gì xứng đáng cho nó?”, bà ta nói. Atlanta không hề quan tâm đến chuyện chúc thư của Jimmie nói rằng tôi chẳng được thứ gì cả, ngay cả ngôi nhà nông trại cũng không được đề cập đến trong chúc thư. Không, Atlanta chỉ nhất quyết tìm cách phục thù tất cả những gì mà bà ta tưởng tượng là tôi đã gây ra cho bà trong nhiều năm nay. Bà ta không chỉ muốn tiền, mà còn muốn làm nhục tôi nữa. Vâng, dĩ nhiên bà ta tìm biết được cuộc hôn nhân giữa tôi và Jimmie là bất hợp lệ chẳng mấy khó khăn, vì bà chị tôi biết rõ chuyện này. Chị tôi và chồng đã ly dị nhau và bà không chịu nổi phải sống ở Morocco, trong khi ông chồng bà lại không chịu từ bỏ số lương cao và những tiện nghi xa hoa hiện có ở đấy. Chị tôi quy lỗi cho tôi về vụ ly dị đó. Có lẽ chị ấy đã gọi Atlanta. Sẵn sàng cung cấp tin tức cho thấy là cuộc hôn nhân giữa tôi và Jimmie là bất hợp lệ.
Atlanta đã vẫy tờ giấy khai sinh của tôi trước mặt đám phóng viên báo chí, rồi cho họ xem bản chụp chứng chỉ hôn nhân của tôi. Khi lấy Jimmie tôi mới có mười bảy tuổi và tôi đã khai láo là đủ mười tám, nên về mặt luật pháp đủ điều kiện để quyết định số phận của mình.
Tôi không còn có Jimmie để che chở cho tôi trước báo chí nữa. Giờ đây, tất cả các phóng viên từng bị chàng đối xử tệ, đi lục tìm trong đống hồ sơ cũ lấy ra những tấm ảnh chụp tôi từ một góc nhìn tệ hại nhất, rồi đưa chúng cho tất cả các phương tiện truyền thông hiện có. Nhìn lên màn ảnh truyền hình, trên các tạp chí, trên màn ảnh máy vi tính là tôi thấy hiện ra hình ảnh của tôi với chiếc cằm đôi, cái mũi lớn mà tôi thừa hưởng của bố tôi. Bao nhiêu lần tôi đã bảo Jimmie là tôi muốn sửa lại cái mũi quá khổ ấy, nhưng lần nào chàng cũng bảo là chàng yêu tôi với tất cả những nét nguyên thủy ấy của tôi, nên dần dà rồi chuyện sửa mũi không còn là vấn đề nữa.
Khi tôi nghe những gì người ta nói về tôi thì chiếc mũi xấu xí ấy là thứ tôi ít quan tâm nhất. Làm sao có thể diễn tả được những cảm nghĩ của tôi khi nhìn thấy bốn nhà báo được trọng nể, ba nam một nữ, ngồi quanh một cái bàn thảo luận về chuyện liệu tôi có gài bẫy James Manville để chàng phải cưới tôi hay không, họ làm như Jimmie là một con người ai cũng gài bẫy cũng được! Và bị bẫy bởi một cô gái mười bảy tuổi mà tiếng tăm duy nhất là một số giải đoạt được ở một hội chợ tiểu bang!
Các luật sư thì bàn cãi về chuyện liệu tôi có được quyền thừa hưởng món tiền nào của Jimmie một cách hợp pháp không.
Và cuối cùng khi bản chúc thư được đọc, cho thấy Jimmie đã để lại hết tài sản của chàng cho bà chị và ông anh ruột của chàng, tôi bỗng nhiên trở thành một Jejebel của nước Mỹ. Mọi người dường như tin là tôi đã tìm cách bẫy anh chàng Jimmie bé nhỏ đáng thương của họ, nhưng rồi anh chàng đã tìm biết được chuyện này và đã dùng bản chúc thư của anh ta để cho tôi thứ mà tôi đáng có.
Phillip đã cố hết sức để tôi tránh xa báo chí, nhưng chuyện này không phải dễ dàng gì. Tôi muốn leo lên một chiếc phi cơ và bỏ đi xa, đi trốn tất cả, nhưng đây cũng không còn là một lựa chọn của tôi nữa. Những ngày tôi có thể nhảy lên phi cơ để đi bất cứ nơi nào trên thế giới mà tôi muốn đến không còn nữa. Trong sáu tuần lễ sau cái chết của Jimmie, trong khi các tòa án bận rộn với bản chúc thư và báo chí bàn qua tán lại tất cả những gì họ nghe được, thì tôi nhốt mình trong ngôi nhà rộng lớn của Phiilip. Lần duy nhất mà tôi rời ngôi nhà trên trong sáu tuần lễ khủng khiếp ấy là hôm đi dự đám tang Jimmie. Khi đến nhà thờ, tôi được bảo là không thể vào đấy được, nhưng Phillip cũng đã dự tính trước sự cố này nên lúc đó đã có khoảng sáu người lực lưỡng như những tay đô vật, xuất hiện bao quanh lấy tôi. Và thế là tôi đi vào nhà thờ dự lễ tang của Jimmie giữa sáu người to lớn lực lưỡng ấy, mặt mũi và toàn thân đều phủ bằng vải đen. Dù vậy, chuyện này tôi thấy cũng chẳng sao, vì vào lúc ấy tôi nhận ra rằng Jimmie đã thật sự chẳng bao giờ trở lại nữa, nên ai đó có làm gì đó tôi cũng mặc kệ. Nhưng đầu óc tôi cũng không ngớt tưởng tượng đến ngôi nhà nông trại mà chàng đã để cho tôi. Có lần Jimmie bảo tôi mô tả nơi mà tôi thích sống, và tôi đã nói đến một ngôi nhà nhỏ ấm cúng có hàng hiên sâu, có những cây cao bao quanh và gần một hồ nước.
“Để rồi anh sẽ tính cho em”. Với đôi mắt long lanh chàng đã mỉm cười bảo tôi thế. Nhưng ngôi nhà mà chàng mua lại sau đó là một lâu đài trên một hòn đảo nằm ngoài khơi bờ biển Tô Cách Lan và ở đấy lạnh đến nỗi ngay cả trong tháng Tám mà răng tôi vẫn đánh cầm cập.
Sau khi bản chúc thư được chứng thực có hiệu lực, tôi vẫn không có ý định rời nhà Phillip. Với việc báo chí vẫn còn lảng vảng bên ngoài mà Jimmie thì đã đi hẳn rồi, tôi cũng chẳng còn để ý gì đến chuyện mình ở đâu và mình làm gì nữa. Tắm rửa xong tôi thường ngồi ở bàn ăn với Phillip cùng với gia đình ông ta gồm có bà vợ là Carol và hai đứa con gái nhỏ. Nhưng tôi chẳng nhớ là mình có ăn uống gì không nữa.
Chính Phillip đã bảo tôi rằng đã đến lúc tôi rời đi.
- Tôi không thể ra ngoài ấy được. - Tôi nói bằng giọng sợ hãi trong khi đưa mắt liếc nhìn tấm màn cửa phủ kín cả ngày lẫn đêm. “Bọn họ đang chờ tôi”.
Nhưng Phillip mỉm cười nói :
- Carol và tôi, chúng tôi đã bàn với nhau, và nghĩ rằng chị nên... chị nên biến mất đi.
- À, phải rồi - Tôi nói - Như một góa phụ Hồi giáo. Người đàn bà leo lên giàn hỏa thiêu để đi theo người chồng về một kiếp sau.
- Này, Lillian - Phillip nói - Gần đây chị có nhìn lại khuôn mặt mình trong gương không?
- Tôi... - Tôi định đưa ra một nhận xét mỉa mai chua chát, nhưng chợt đưa mắt nhìn vào tấm gương bên trên chiếc tủ nhỏ phía bên kia gường, và nhận thấy mình đã sụt cân. Không ăn uống gì trong cả mấy tuần lễ, dĩ nhiên kết quả sẽ đưa đến chuyện đó, nhưng tôi không để ý là mình đã sụt hết bao nhiêu cân. Chiếc cằm đôi của tôi đã biến mất, xương gò má đã nổi lên.
Tôi quay lại nhìn Phillip nói :
- Đáng kinh ngạc quá phải không? Bao nhiêu chế độ ăn kiêng mà Jimmie đã trả để tôi ốm bớt chẳng ăn nhằm gì cả, rốt cuộc anh ấy chỉ cần chết đi là tôi biến thành một người mảnh mai.
Phillip lại cau mày nói :
- Lillian, tôi đã chờ mãi đến hôm nay mới nói chuyện với chị. Tôi có dành cho chị một thời gian để làm quen với cái chết của Jimmie và bản chúc thư của anh ấy.
Ông ta bắt đầu nói về sự khờ dại của tôi khi không cho ông hoặc Jimmie biết là mới mười bảy tuổi khi chúng tôi lấy nhau. Mọi việc sẽ tốt đẹp hơn nhiều nếu tôi làm như thế. Nhưng, tôi không muốn nghe những câu nói như thế một lần nữa nên đã cắt ngang lời ông ta và nói :
- Anh muốn tôi biến đi...?
- Thật ra, đây là ý kiến của Carol. Cô ấy bảo là cứ như những gì đang xảy ra thì phần còn lại của cuộc đời chị sẽ phải đối phó với không biết bao nhiêu là những cuộc phỏng vấn báo chí. Người ta sẽ mãi mãi săn đuổi chị để biết cuộc sống của chị với Jimmie như thế nào. Trừ phi chị...
- Trừ phi thế nào? - Tôi hỏi.
Gương mặt của Phillip chợt sáng lên, và tôi nhìn thấy “con cáo nhỏ” mà Jimmie vẫn gán cho ông ta trước giờ.
- Chị còn nhớ có lần tôi bảo chị là tôi đã cố làm cho Jimmie suy nghĩ lại khi viết thảo bản chúc thư cho anh ấy chứ? - Rồi không đợi câu trả lời ông nói tiếp - Tôi đã thuyết phục được anh ấy không để ngôi nhà nông trại ấy vào trong bản di chúc. Tôi bảo anh ấy rằng nếu những gì anh ấy sợ bà chị anh ấy có thể sẽ làm là đúng, thì có thể bà ta sẽ tìm cách đoạt luôn ngôi nhà ấy nếu nó được ghi trong di chúc. Vào lúc ấy tôi không được thấy ngôi nhà ấy, và cứ nghĩ là...
- Là thế nào?
- Có giá trị - Ông ta nhẹ nhàng đáp, rồi nhìn xuống sàn nhà trong một lúc. Sau đó, ông nhìn lên tôi tiếp - Này, Lillian, tôi biết là ngôi nhà đó chẳng giá trị gì nhiều, nhưng chắc nó có một ý nghĩa nào đó đối với Jimmie, nếu không anh ấy đã chẳng giữ nó lại trong nhiều năm như thế.
- Tại sao anh ấy lại mua nó?
- Anh ấy không mua nó. Theo tôi thì anh ấy sở hữu nó từ lâu.
- Cái gì cũng phải mua mới có quyền sở hữu chứ - Tôi nói vẻ hoang mang - Chẳng ai lại đem vứt bỏ đi một tài sản như thế ít nhất là khi họ còn sống. - Ngay lúc ấy tôi chợt nhận ra ý câu ông ta nói - Ông muốn nói là Jimmie có thể đã thừa hưởng ngôi nhà đó?
Lần đầu tiên, tôi chợt cảm thấy mình chú ý ngay đến chi tiết ấy. Cả ba người, Atlanta, Ray và Jimmie, đều giữ bí mật rất kỹ về thời thơ ấu của họ. Khi được hỏi đến, Ray thường cố tránh không trả lời và chuyển sang đề tài khác. Atlanta và Jimmie thì bịa đặt chuyện hoàn toàn. Lúc thì họ bảo sinh ở South Dakota, hôm khác lại bảo sinh ở Louisiana. Tôi biết một sự kiện rõ là Jimmie đã cho tôi bốn cái tên khác nhau của mẹ chàng. Tôi cũng từng tìm cách lén đọc cả sáu tiểu sử viết về chàng, nhưng các tác giả của chúng cũng chẳng may mắn gì hơn tôi. Khi cố tìm những chi tiết trong khoảng mười sáu năm đầu của cuộc đời James Manville.
- Tôi không biết chắc - Phillip nói - Nhưng tôi biết là James không mua nó kể từ khi tôi biết anh ấy.
Tôi chẳng biết nói gì thêm sau câu nói ấy của ông ta. Jimmie và Phillip cùng làm việc với nhau ngay từ buổi đầu khởi nghiệp.
- Khi tôi bảo anh ấy là Atlanta và Ray có thể cố đoạt cái ngôi nhà nông trại ấy của chị, tôi có thể nói thẳng với chị là lúc ấy James tái mặt đi như sợ một điều gì đó.
- Jimmie mà sợ à? - Tôi không sao nuốt trôi ý nghĩ ấy.
- Anh ấy bảo tôi: Phil, anh nói đúng. Vậy tôi sẽ cho anh ngôi nhà này, sau đó khi thời điểm đến, tôi muốn anh ký giao nó lại cho Lil. Tôi còn muốn anh giao lại cho nàng cái này của tôi.
Đó là lúc Phillip đưa mảnh giấy Jimmie viết cho tôi. Đó là một phong bì được dán kín nên Phillip không đọc. Ông ta đã giữ nó và giấy tờ của ngôi nhà nông trại ở Virginia trong tủ két an toàn tại nhà, chờ đến ngày giao cả hai cho tôi. Sau khi đọc xong mảnh giấy, tôi gấp lại và bỏ vào phong bì. Tôi không khóc. Trong sáu tuần lễ qua tôi đã khóc nhiều, giờ như chẳng còn nước mắt để khóc nữa. Tôi đưa tay định lấy giấy tờ của ngôi nhà nhưng Phillip đã giật nó lại và nói :
- Nếu tôi làm giấy tờ giao thẳng cho Lillian Manville, sau đó đăng ký chuyển nhượng tài sản, chỉ trong vòng hai mươi tư tiếng đồng hồ là các phóng viên, các luật sư kéo ngay đến trước ngõ nhà. Nhưng... - Ông ta cố kéo dài điều mình nói, như muốn nhử một đứa bé. Nhưng tôi vẫn đứng yên, nhìn ông ta.
Sau cùng ông ta nói :
- Đề nghị của tôi và Carol là có lẽ chị nên thay đổi tên họ lý lịch. Chị đã sụt mất khá nhiều cân đến nỗi giờ trong chẳng còn giống cô vợ mập bé nhỏ của James Manville nữa.
Tôi nheo mắt lại nhìn ông ta, không nói gì. Nhưng có vẻ ông ta cũng thấy lúng túng với phần nhận xét về tôi vừa rồi.
Phillip thở một hơi dài nói tiếp :
- Tùy chị. Nhưng tôi đã làm xong một số công việc liên quan đến những tài liệu về lý lịch của chị. Tôi phải dùng đến những chỗ quen biết làm ăn trước đây của Jimmie trong khi họ vẫn còn nhớ đến anh ấy. Rất tiếc là tôi phải nói thẳng như thế, nhưng người ta thường rất chóng quên nhau. Giờ thì chị có nhận nó hay không là tùy chị.
Ông ta đưa cho tôi một tấm hộ chiếu. Tôi mở ra. Bên trong không có ảnh, nhưng có tên “Bailey James”. Tôi đọc lớn tên ấy rồi nhìn lên Phillip.
“Đó là ý kiến của Carol. Cô ấy ghép tên thời con gái của chị với tên của James và... chị không thích nó sao?”
Thật ra tôi lại thấy thích ý kiến trên. Một cái mới, và có lẽ một cuộc sống mới.
- Carol cho rằng với việc chị sụt cân, và nếu chị cắt tóc, nhuộm màu sáng hơn, và nếu... nếu chị...
Tôi nhìn lên ông ta. Sao ông lại ngập ngừng có vẻ khó nói như thế? Rồi tôi nhìn thấy đôi mắt ông ta đang hướng về chiếc mũi của tôi.
- Anh muốn tôi sửa lại cái mũi? - Tôi hỏi thẳng.
Phillip khẽ gật đầu.
Tôi quay người nhìn lại hình mình trong gương. Nếu Jimmie để lại cho tôi số tiền tỉ của anh ấy, có thể tôi đã nhốt mình trong một ngôi nhà có hàng rào cao, tránh khỏi sự dòm ngó, theo đuổi của đám người chuyên chạy theo tiền bạc. Nhưng tôi đã không có món tiền hàng tỉ đó, mà lại có tiếng tăm không mấy tốt đẹp. Tôi biết rằng, rồi ra trong khoảng mười năm nữa, Jimmie sẽ phai mờ trong trí nhớ mọi người, và tôi sẽ được yên thân, nhưng trong khoảng thời gian mười năm ấy...
Tôi đưa mắt nhìn lại Phillip nói :
- Tôi đoán là anh đã thu xếp xong một vụ giải phẫu thẫm mỹ.
- Đêm nay - Ông ta nhìn đồng hồ - Nếu chị sẵn sàng.
Tôi hít vào một hơi thật sâu :
- Vâng, sẵn sàng. - Tôi nói rồi đứng lên.
Chuyện đó xảy ra cách đây hai tuần lễ. Chiếc mũi sửa của tôi đã lành, và tôi biết đã đến lúc bước ra khỏi ngôi nhà lớn của Phillip và Carol. Chào đón thế giới bên ngoài giờ đây không phải là một Lillian Manville nữa, mà là một con người khác mang tên Bailey James, con người mà ngay cả tôi nhìn trong gương cũng không nhận ra.
Trong khoảng thời gian tôi hồi phục sau vụ giải phẫu, tôi có dịp biết rõ thêm Carol. Trong quá khứ, bà ta cũng từng đến dự những bữa tiệc Jimmie thích tổ chức, nhưng chàng lúc nào cũng cảnh báo rằng chớ có thân mật quá với những người làm việc cho chàng, vì vậy mà tôi chỉ tỏ ra lịch sự, không hề trao đổi những bí mật của nhau. Tôi không chia sẻ những bí mật của tôi với bất cứ ai ngoài Jimmie.
Cuộc phẫu thuật được thực hiện trong phòng vị bác sĩ, và vài giờ sau, tôi được đưa về lại nhà Carol và Phillip. Đêm đầu tiên có một y tá ở lại với tôi, nhưng đêm hôm sau thì tôi ở một mình trong phòng và nghe Carol gõ nhẹ cửa. Khi tôi trả lời, bà ta nhẹ gót bước đến ngồi bên mép gường tôi và hỏi :
- Chị có giận không?
- Không. Vị bác sĩ nọ đã làm công việc rất tốt, chẳng có gì để giận cả. - Tôi đáp, làm ra vẻ không biết ý câu hỏi bà ta. Nhưng bà ta không dễ bị đánh lừa, chỉ nhìn chăm chú vào tôi.
- Chị định hỏi là tôi có giận mình đã dành trọn mười sáu năm trời cho một người đàn ông để rồi bị loại hẳn ra khỏi chúc thư của anh ta?
Carol chỉ mỉm cười trước vẻ chua chát của câu nói trên.
- Đàn ông là thứ nhờn trơn trượt - Bà ta nói, sau đó chúng tôi cùng mỉm cười và khi tôi sờ lên chiếc mũi mới, hãy còn đau, thì cả hai chúng tôi cười lớn. Cảm tưởng vui vẻ thành thật đầu tiên kể từ lần cuối tôi nói chuyện với Jimmie.
- Chị tính rồi sẽ mặc đồ gì? - Carol hỏi, xếp đôi chân ngồi lên góc gường. Bà ta lớn hơn tôi khoảng mười tuổi, tóc vàng nhạt và rất chú trọng săn sóc đến sắc đẹp của mình.
- Mặc đồ đi đâu? - Tôi hỏi, và thấy tim mình đập mạnh. Tôi thầm cầu nguyện ai đó sẽ bảo tôi là tôi không phải ra một tòa án nào đó để nghe Atlanta và Ray tố cáo rằng tôi đã “kiểm soát” Jimmie.
- Cho con người mới của chị - Carol nói - Chị không thể mặc mãi mấy bộ đồ cũ ấy của tôi.
- Ồ, - Tôi nói - xin lỗi. Có lẽ gần đây tôi chẳng nghĩ nhiều đến áo quần. Tôi... - Tôi thấy nước mắt muốn trào ra. Tôi đã muốn làm một chiến sĩ bé nhỏ dũng cảm, và tin rằng dù Jimmie có làm điều gì thì chàng cũng đã làm thế vì tình yêu đối với tôi. Nhưng khi tôi chạm trán với những vấn đề ví dụ như việc tôi hiện tại chỉ có bộ quần áo mặc vào đêm Jimmie chết, và cái áo choàng đen phủ kín từ đầu xuống chân mà Phillip đã đưa cho tôi, thì tôi không cảm thấy mình dũng cảm nữa.
Carol đưa tay chạm nhẹ bàn tay tôi, rồi rụt nhanh lại, bước khỏi gường.
- Tôi sẽ trở lại ngay. - Nói xong, bà ta ra khỏi phòng. Chỉ vài phút sau bà ta quay trở lại với một chồng những tập sách nhỏ quảng cáo. Bà ta đã trở lại nhanh như thế nên tôi biết bà ta để sẵn chúng đâu ngoài phòng.
Bà ta bày chúng ra cả cuối giường. Tôi nhìn chúng ngơ ngác hỏi :
- Đây là thứ gì vậy?
- Vậy là Phillip nợ tôi năm đô la rồi. - Bà ta nói vẻ đắc chí - Tôi cá với anh ấy là chị chưa bao giờ nhìn thấy một tập sách quảng cáo. Hầu hết ở các nhà thường, những tập sách loại này được nhét vào các thùng thư tín độ sáu tập một ngày.
Tôi biết bà ta định nói là “các nhà bình thường” nhưng không muốn nói họ. Ở các ngôi nhà của Jimmie, có một giáo viên thường mang một vài thư tín của tôi đặt trên một chiếc đĩa bạc.
Tôi cầm một xấp lên xem. Norn Thompson. Bên trong là những loại áo quần mà thỉnh thoảng tôi cũng thấy xuất hiện trong tủ áo của tôi, nhất là hai ngôi nhà trên hải đảo. Jimmie có thuê một người mà anh ấy gọi là “tay mua sắm” để chắc là chúng tôi có bất cứ thứ áo quần nào trong mỗi nhà.
Carol cầm một tập, ngoài bìa có tên “Coldwater Creed” lên.
- Chị biết không trước đây tôi thường thấy buồn cho chị. Chị lúc nào trông cũng có vẻ vô cùng cô đơn và lạc lõng. Tôi nói với Phillip rằng... - Bà ta bỏ lửng câu nói cúi xuống tập quảng cáo.
- Chị bảo anh ấy sao?
- Là chị giống như một cái bóng đèn, chỉ bật sáng khi có Jimmie quanh đó.
Tôi không thích điều bà ta vừa nói. Không thích tí nào. Nó làm cho tôi biến thành một thứ gì đó chứ không phải là một con người.
- Vậy ý của chị như thế nào? - Tôi hỏi bằng một giọng lạnh lùng.
Bà ta cảm nhận ngay cái giọng ấy của tôi.
- Ý tôi là chúng tôi còn nợ chị về món quà cưới mà chị đã tặng cho Phillip và tôi. Vì thế tôi nghĩ là chúng tôi có thể đặt mua cho chị một số áo quần mới, và bất cứ thứ gì khác mà chị có thể sẽ cần đến cho cuộc sống mới của mình. Chúng tôi tính cả cho Phillip. Anh ấy có đủ khả năng chi trả vụ này. - Rồi bà ta hạ thấp giọng thêm. - Anh ấy sẽ là một trong các luật sư của Atlanta và Ray.
Nghe nói thế tôi há hốc mồm, rồi nhăn mặt vì cái mũi mới sửa bị đau do cử động ấy. Tôi muốn kêu lớn lên “Đồ phản bội” nhưng tôi đã không làm thế, và chỉ bảo bà ta :
- Xin nhắc tôi nhớ lại một chút. Jimmie và tôi đã tặng hai anh chị trong dịp cưới thứ gì vậy?
- Ngôi nhà này. - Carol đáp.
Tôi lặng người đi trong một lúc, phải quay mặt đi để bà ta không nhìn được mặt tôi lúc ấy. Jimmie đã cho người luật sư của mình một ngôi nhà, một người mà chàng xem như là bạn nhưng giờ đây, người được gọi là bạn ấy lại sắp làm việc cho kẻ thù của chàng. Tôi cầm một tập sách quảng cáo lên.
- Chị có tập nào loại này quảng cáo đồ trang sức không? Tôi cần một chiếc đồng hồ mới.
Carol nhìn tôi mỉm cười, tôi cũng mỉm cười lại. Một tình bạn được hình thành.

Chương sau