Cây dâu tầm - Chương 07

Cây dâu tầm - Chương 07

Cây dâu tầm
Chương 07

Ngày đăng
Tổng cộng 30 hồi
Đánh giá 9.4/10 với 12266 lượt xem

Sáng hôm sau, mãi đến gần tám giờ Bailey mới thức giấc, vì tối hôm trước, ba giờ sáng nàng mới lên giường ngủ. Sau khi Matt ra về, ngôi nhà xấu xí này bỗng trở thành trống vắng vô cùng với tất cả những gì của cuộc sống mà nàng không còn có nữa. Nàng đã lên giường, nhưng cứ nằm trăn trở trong hơn tiếng đồng hồ. Sau cùng nàng đã ngồi dậy, mặc chiếc quần vải thô và chiếc áo thun ngắn tay vào, bước xuống bếp kiếm chút gì nóng để uống.
Trong một lúc nàng ngồi ở bàn ăn trong phòng khách nhìn bức tường che khuất lò sưởi. Chỉ khi nghe tiếng động bên ngoài và nhìn ra cửa trước, ước mong Jimmie chợt xuất hiện bước vào phòng, nàng mới biết là mình phải làm một công việc nào đó nếu không sẽ phải nằm khóc suốt đêm.
Trong nhà bếp, chiếc tủ lạnh chất đầy những hũ mứt cần được hâm nóng lại trước khi cho vào những vại lớn, và trên nền nhà là những thùng trái dâu tây mua từ những quán bên đường. Trong tủ lạnh chất nhiều gói mận, một hộp lớn quả mâm xôi, một xô lớn những trái anh đào, và nhiều rau quả.
- Khóc hay làm việc! - Nàng nói lớn, rồi mang đôi giày thể thao vào, buộc chiếc khăn làm bếp trước bụng. Sau khi đặt thùng nho tây lên bàn, và tìm dụng cụ làm nắp trong thùng đựng vật dụng làm hồ hộp, nàng bắt tay vào việc. Phillip đã gởi một người thợ đến gắn đường dây cáp, nàng bật máy truyền hình xem chương trình HGTV trong khi làm việc.
Giờ đây nàng ngáp dài bước xuống giường và mặc áo quần đi vào bếp, đến tủ để thức ăn nhìn hàng dãy những hũ gồm rượu trái mâm xôi, rượu sê ri, mứt nho tươi, xốt cà chua xanh, cà rốt ngâm giấm, mứt mận và mận muối. Trên bệ cửa sổ là chiếc hộp thiếc đựng công thức nấu nướng mà trước đó nàng đã vô cùng hồi hộp khi tìm thấy. Rất tiếc là nó chỉ có một vài công thức cơ bản về chiên thịt miếng và bít tết gà quay.
Nhìn những dãy hũ các món mà nàng đã làm tận đến ba giờ sáng, giờ đây nàng chẳng biết bước kế tiếp của mình là làm gì.
- James Manville, tiên sư anh! - Nàng nói lớn - Tại sao anh lại để em như thế này? Làm thế nào em tự lực mưu sinh được trong khi em chẳng biết gì mọi thứ.
Trong một lúc, cơn giận xâm chiếm toàn thân nàng, nhưng kế đó nàng lại thấy mình sắp bật khóc. Nàng dựa trán vào kệ. Ôi, nàng nhớ Jimmie vô cùng, nhớ tiếng cười, giọng nói, nhớ những buổi trò chuyện, lắng tai nghe nàng nói, cùng nhau giải quyết những vấn đề của nhau, và nàng nhớ đến những lần ân ái cùng chàng. Trước đây nàng vẫn thức dậy trong những ngôi nhà đầy tiếng cười chung quanh. Nhưng giờ đây nàng chỉ còn một mình cô đơn, không ai để chuyện trò, không ai để tham khảo ý kiến, và không còn những cuộc ân ái say sưa. Một phần con người nàng muốn choàng tấm áo đen vào và sống như hoàng hậu Victoria, suốt đời còn lại để tang cho chồng. Nhưng phần khác của con người nàng lại muốn cười đùa, vui vẻ, thậm chí còn có thể lăn lộn trên giường với một người đàn ông.
Nàng chầm chậm rời tủ đựng thực phẩm, và vài phút sau đã ngồi trên cái bậc thềm cửa sau ăn một bát Cheerios, trầm ngâm suy nghĩ. Mình làm gì đây hôm nay? Nàng tự hỏi - Làm thêm mứt trái cây. Làm thêm xốt? Nhưng làm sao bán?
Có lẽ nàng dành ngày hôm nay để tìm cho ra điều mà Jimmie muốn nàng tìm. Trong những tuần lễ kể từ khi lần đầu tiên đọc mảnh giấy chàng để lại, càng đọc nó nàng càng thấy bực mình Hãy tìm ra sự thật về chuyện gì đã xảy ra nhé Frecks? Hãy làm chuyện này cho anh.
Sự thật về cái gì? Nàng tự hỏi. Chàng không thể cho nàng một chỉ dẫn để bắt đầu ở đâu sao? Mọi người ở Calburn đều gọi nông trại chàng để lại cho nàng là nông trại Hanley cũ kỹ. Cái tên này có liên hệ gì đến cái tên Manville của Jimmie không? Dĩ nhiên rất có thể Jimmie đã nói dối về họ của mình. Dường như chàng đã nói dối mọi thứ có liên quan đến thời thơ ấu của chàng, vậy thì cái họ chàng cũng có thể bịa ra.
Nhưng khi nhìn lên cây dâu tằm cổ thụ, mắt nàng chợt mở lớn. Có một thứ mà Jimmie chẳng thể nào nói dối được. Có một vết sẹo trên mặt chàng, một vết sẹo nằm ẩn sau đôi ria mép rậm của chàng, vết sẹo chỉ có nàng biết. Chỉ có một lần duy nhất nàng đề cập đến nó, vào đêm cưới, và đó cũng là lần duy nhất Jimmie đã thật sự giận nàng. Kết quả là nàng không bao giờ đề cập đến nó nữa.
Nhớ đến chuyện đó, nàng thấy có chút gì hy vọng. Có lẽ thật ra đó cũng là một cách dễ dàng tìm ra điều mà Jimmie muốn nàng biết.
Nàng đi vào nhà, đặt bát đĩa không vào máy rửa chén, rồi cầm xách tay và chìa khóa xe. Đã đến lúc nàng xuống xem phố Calburn. Nhưng vừa mở cửa xe, theo một cảm tính nhất thời, nàng chạy lại vào nhà đem mấy hũ, mứt, rượu chất đầy một thùng gỗ. Để cho những người dân địa phương ở đây nếm thử sản phẫm của nàng đâu có hại gì.
Nếu phải dùng những từ đơn giản để mô tả Calburn, thì nàng hẳn đã dùng từ “hoang vắng” hay “bỏ hoang”. Nông trại của nàng nằm cách ngã tư, hay là phố Calburn khoảng hai dặm đường. Trên đường lái xe đến đó, nàng chỉ nhỉn thấy từ ngôi nhà này đến ngôi nhà khác, hầu hết bỏ trống. Có những ngôi nhà nông trại cũ lớn nằm cách xa đường với những hàng hiên sâu nằm dưới bóng những thân cây lớn kích thước bằng cỡ những giàn phóng hỏa tiễn. Một vài ngôi nhà có sân cỏ được cắt xén, trong khi những ngôi nhà khác thì sân đầy cỏ dại và bụi cây nhỏ. Thỉnh thoảng nàng thấy một vài ngôi nhà trông như có người ở, nhưng hầu hết đều mang vẻ trống vắng.
- Chuyện gì xảy ra ở đây vậy? - Nàng lớn tiếng tự hỏi - Tại sao những người ở đây lại bỏ đi?
Khi đến ngã tư đường, nàng thấy hầu hết các tiệm đều trống. Một số có những tấm bảng bên trên cửa sổ, một số khác có những cửa kính bày hàng bẩn thỉu đằng sau chẳng có gì cả. Một vài cửa kính bày hàng có những chữ đã vàng nhạt ghi “cho thuê”. Vẫn còn một vài cơ sở làm ăn còn hoạt động ở Calburn. Có một cao ốc trông như được tách làm hai, một bên là bưu điện bên kia là nhà hàng ăn tối. Có một cửa tiệm bán đồ cổ, nhưng những đồ vật trưng bày đằng sau lớp kính dơ bẩn là thứ cũ chứ không phải là cổ. Có một cửa hàng bán thực phẩm gia súc, và cả đồ gia dụng nữa, và một cửa hàng bách hóa bên ngoài có để một thùng chứa đầy rau quả trông không còn tươi lắm. Bailey nghĩ là nàng chắc sẽ phải thảo luận với Matt để nơi mà nàng có thể mua đồ tạp hóa. Có một tiệm bán áo quần, kim chỉ lẫn cho thuê video và bán kem. Và cuối con đường là thẩm mỹ viện Opal.
Bailey lái xe ngay vào chỗ đậu xe phía trước viện thẩm mỹ. Nàng biết nếu muốn lấy tin tức thì đây là chỗ nên bắt đầu. Khi nàng mở cửa, có tiếng chuông vang lên, một em bé lứa tuổi choai choai đang ngồi ăn một thanh kẹo. Con bé có mái tóc vàng, sáng mà chân tóc lại đen, dài cỡ 5 cm, tách ra thành lọn rất nhỏ được cột lại bằng nhiều dây băng màu sắc khác nhau. Mặt nó tô màu đen. Dù trời nóng nó vẫn choàng một chiếc áo thun rất rộng, và chiếc quần đen bó sát.
- Vâng. - Con bé đang đọc một tạp chí, chỉ đưa mắt lơ đãng nhìn về phía Bailey mà không nhìn thẳng - Cô muốn gì? - Bailey do dự nói :
- Không biết... - Có lẽ nàng đã tính sai. Nàng không muốn con bé này đụng tóc mình.
- Carla! - Từ phía sau có tiếng gọi ra - Xem thử ai đó vậy?
- Dạ. Chờ một chút. - Giọng con bé có vẻ mệt mỏi.
Bailey định mở miệng bảo là nàng đổi ý, thì chợt một người đàn bà từ tấm màn che cửa phía sau xuất hiện, đứng lặng người nhìn Bailey.
- Cô, là người đó. - Người đàn bà nọ nói.
Trong một giây đầy sợ hãi, Bailey lo lắng người đàn bà nọ bảo nàng là Lillian Manville, vợ nhà tỉ phú.
- Cô là người phụ nữ góa ở ngôi nhà cũ Hanley, phải không? Và Matt Longrace sắp dọn đến ở với cô hôm nay phải không?
Bailey mỉm cười gật đầu. Nàng đã nghe đúng. Nếu muốn biết chuyện gì đang xảy ra ở Calburn thì nàng đã đến đúng chỗ.
- Đứng lên! - Người đàn bà nọ gắt giọng bảo con gái lúc ấy đang chăm chú nhìn Bailey như nhìn một người từ phi thuyền không gian bước ra. Người phụ nữ nọ phải thúc mạnh vai nó mới bảo nó rời khỏi ghế - Qua cửa tiệm bên kiếm thứ gì cho cô ta uống, - Bà ta bảo cô bé - một chai Dr Pepper. - Rồi quay lại Bailey, bà ta hỏi - Tôi chỉ muốn... - Hỏi vài câu hỏi, nàng định nói thế, nhưng nhìn thấy cả hai mẹ con bà ta đang chăm chú nhìn mình nên không muốn làm họ thất vọng - Tôi chỉ muốn gội và sấy. - Người đàn bà nọ liền nắm tay nàng như muốn kéo lên ghế, trong khi cô gái vọt ngay ra cửa trước đi tìm chai nước uống.
Bước ra khỏi hiệu làm tóc, Bailey cố giữ lưng thẳng, và chỉ bước vào bên trong xe nàng đưa tay vẫy Opal và Carla đang đứng trong cửa sổ nhìn ra.
Bailey cố giữ một nụ cười trên môi trong khi lái xe ra khỏi Calburn, nhưng ngay khi ra đến vùng ngoại ô, nàng đã cho xe dừng lại dưới một bóng cây và tắt máy. Nàng lấy trong xách tay ra một bàn chải lớn đứng dưới bóng cây chải tóc lại. Người đàn bà nọ chắc đã dùng cả nửa thùng kem lên tóc nàng. Sau đó, bà ta đã dùng thứ thuốc xịt bóng mà Opal bảo đảm gió mạnh không làm rối tung để ép nó xuống.
Trong một lúc nàng dựa người vào một thân cây nhắm mắt. Cả một tiếng đồng hồ dài đầy thách thức và vô cùng mệt mỏi! Nàng đã bị gặng hỏi về hôn nhân, về chồng con và thời thơ ấu. Nàng đã phải dùng tất cả năng lực của mình đã bịa ra những điều nghe có vẻ thật, để đưa ra những câu trả lời nội dung chẳng chứa đựng điều gì cả.
Vì Opal nói chuyện không ngừng, nên bà ta chẳng hề để ý là Bailey hầu như chẳng nói gì nhiều. Nhưng cô con gái bà ta, Carla ngồi ở ghế cạnh, thỉnh thoảng đưa mắt nhìn qua Bailey như muốn nói nó biết nàng né tránh những câu hỏi của má nó. Nàng đã phải dùng mọi khéo léo mình có để Opal tự nhiên đưa ra tin tức thay vì thúc ép bà ta.
- Tôi chỉ quan tâm đến cái thị trấn Calburn này. - Nàng cố làm cho giọng mình có vẻ tự nhiên và vô tư. Carla lại đưa mắt nhìn nàng vẻ ngờ vực.
- Chẳng có gì nhiều. - Opal đáp lại trong khi quấn tóc Bailey quanh một bàn chải tròn.
- Tôi chắc lịch sử của thị trấn này lý thú lắm.
Opal chợt ngừng quấn tóc, trố mắt nhìn nàng trong gương và nói :
- Cô không đến đây về chuyện Golden Six, phải không? - Giọng nói bà ta mang vẻ thù nghịch, và mặt thì có vẻ giận dữ.
Tôi chẳng biết gì về chuyện bà nói cả. Golden Six là cái gì vậy?
- Tiếng tăm của Calburn, thế đấy! - Opal nói, rồi quay sang bảo cô con gái im miệng khi Carla khịt mũi vẻ chế giễu.
- Giờ cô cho tôi biết thêm về người chồng quá cố của cô đi. - Opal nói trong khi cầm một cuộn tóc nhỏ hơn và kéo chặt tóc Bailey quanh cái cuộn này làm Bailey muốn ứa nước mắt.
Vào lúc Bailey đang được sấy tóc thì con bé Carla đi ngang qua nàng và bỏ lại một miếng giấy gấp lại lên tờ tạp chí của nàng. Không suy nghĩ, Bailey giấu ngay mảnh giấy trên rồi sau đó nhét vào túi quần.
Giờ Bailey mới lấy mảnh giấy nhỏ ra xem. “Violet Honeycutt biết tất cả những gì về Calburn. - Ngôi nhà màu vàng nằm cuối con đường Red River”. Bên dưới là một bản đồ nhỏ cho thấy con đường Red River rất gần nơi nàng đang đứng. Bailey chải mái tóc một lần nữa, rồi trở về xe mỉm cười.
Con bé Carla đó trông có vẻ ngổ ngáo. Bailey chợt thấy thích nó. Với tấm bản đồ vẽ này Bailey tìm con đường Red River không mấy khó khăn. Đến cuối con đường, nàng thấy một nông trại nhỏ xinh đẹp được sơn màu vàng, chắc cũng đã lâu lắm với những đường ven cửa sổ có màu nâu sẫm. Những cây liễu to lớn hầu như che khuất ngôi nhà nhìn từ con lộ. Khi Bailey cho xe chạy vào lối vào trại và nhìn thấy hàng hiên của nó với những chiếc xích đu, nàng không sao không thầm bảo Jimmie, sao anh không để lại cho em một nơi như thế này? Nàng bước lên đến cổng và gõ cửa, nhưng không ai trả lời.
- Có ai ở nhà không? - Nàng lên tiếng, nhưng vẫn không có tiếng trả lời. Rời cổng, nàng bước quanh ra sau ngôi nhà thì nhìn thấy một người đàn bà đang khom người trên một mảnh vườn trồng rau quả. Người đàn bà này to lớn mặc chiếc áo dài in hình bông hoa đã cũ, chân mang dép cao su, đầu đội một chiếc nón rơm lớn, phân nửa vành nón rách tả tơi. Bailey chỉ nhìn thấy một phần của khuôn mặt, nhưng trông bà ta trạc 50 tuổi.
- Chào bà. - Nghe tiếng Bailey, bà tay quay lui. Bà ta có khuôn mặt của nhiều năm sống với ánh mặt trời, và Bailey đoán bà ta đã dùng cần sa và khá nhiều rượu.
Bà ta thẳng người lên nhìn Bailey từ đầu tới chân rồi nói :
- Cô đúng là người mẫu hoàn toàn, - như trong các cuốn quảng cáo thời trang.
- Đúng là tôi đấy. - Nàng dang tay ra, quay người một vòng nói.
- Tôi là Ovis Norm Thompson Land đây.
Bà ta cười lớn để lộ hàm răng dưới thiếu một hai chiếc răng.
- Tôi giúp gì được cho cô nào?
Nhưng Bailey không trả lời câu hỏi của bà ta. Nàng nhìn những cây bà ta vừa đặt xuống đất. Chúng không phải là cà chua, mà là những cây thuốc phiện.
- Thứ đó không phải là bất hợp pháp sao? - Nàng nhẹ nhàng hỏi.
- Chỉ khi nào mình ích kỷ. Tôi chia sẻ thứ tôi trồng với viên phó cảnh sát phụ trách Calburn. Vì thế ông ta bảo là tôi có một khu vườn rất đẹp. - Bà ta nháy mắt nhìn Bailey - Cô vào bên trong rồi cho tôi biết đã cất công đến tận nơi này để làm gì nhé?
Bailey mỉm cười khi nghe bà ta nói thế. Trước đây nàng vẫn thường nghỉ những ngày cuối tuần ở những nơi phải đi bằng máy bay. Nhưng dường như con đường Red River này cũng có thể xem như là “ở tận nơi này”.
Nàng theo bà ta vào cổng sau của ngôi nhà, và thấy có một máy giặt kiểu cũ ít nhất cũng vào năm 1940, cộng thêm một vài tấm ván giặt. Ở một góc còn có một đống bàn ghế dùng để ngồi ở sân cỏ bị gãy đổ, chất lại, có lẽ để làm củi đốt. Họ đi vào bếp mà Bailey nhận ra ngay là chẳng hề thay đổi ba mươi năm nay. Lớp vải lót sàn nhà đã cũ nhiều chỗ, các kệ gỗ trông rất cũ dính đầy vết dầu mỡ. Dọc theo một bức tường là một lò bếp tráng men cũ với một lò nướng thật lớn có thể thui cả nửa con bò. Bên dưới cửa sổ là một chậu rửa bát đĩa tráng men, kiểu giống hệt cái chậu mà nàng mới mua cho ngôi nhà ở nông trại.
- Cổ lỗ quá phải không cô? - Người đàn bà nói khi thả người ngồi xuống chiếc ghế lưng quay về chậu rửa bát, Bailey đã từng thấy những chiếc ghế y hệt như thế này bày bán ở những cửa hàng độc quyền Mỹ.
- Không - nàng nói bằng một giọng thành thật - Đây là những mẫu gỗ thật sự của những thứ mà chúng ta hiện đang cố sao chép lại.
- Cô trông có vẻ là người khéo ăn khéo nói lắm, nhưng tôi bắt đầu thích cô. Cô đến ngồi đây rồi thì muốn hỏi điều gì thì hỏi. Hay muốn đóng hộp cà chua? - Bà ta cho câu nói đùa của mình là thú vị vì trông Bailey rất có vẻ là dân thành thị.
Nàng khẽ mỉm cười. Nhìn vào chậu rửa bát đĩa, nàng thấy bên trong đầy cả những trái cà chua trồng nhà mới hái, một số có những lỗ bị sâu đục. Rồi mở bên cạnh cửa sau mà nàng đoán là nơi chứa thức ăn như hầu hết các nông trại xưa vẫn có, và thấy có hàng trăm hũ bằng đất và bằng sứ đang chờ để được đổ đầy những sản phẩm của mùa hè. Trên nền có vài ấm nước để làm đồ hộp và mấy hộp làm nắp đậy mới.
- Bà nói chuyện, tôi làm hộp. - Bailey nói trong khi mang những chiếc ấm nọ đến chậu rửa bát đĩa đổ đầy nước vào - Tôi biết tại sao thị trấn này bị bỏ hoang phế, và tôi muốn biết tại sao Opal, ở tiệm làm tóc gần như muốn giết tôi khi cho là tôi đang cố moi móc tìm ra một cái gì đó về Golden Six. Nó là thứ gì vậy? Một hội đoàn nào đó, phải không. À, tôi là Bailey James. Tôi thừa hưởng...
- Nông trại cũ của Hanley, tôi biết - Bà ta nói - Chồng cô mất để lại nông trại ấy cho cô, và Matt Longrace đang đến ở với cô hôm nay. Patsy sướng run lên vì đẩy được anh ta đi. Anh ta không ngớt phàn nàn về hai thằng con biếng nhác của cô ấy. Dĩ nhiên Patsy đã làm cho mấy đứa con quá hư hỏng nên Matt có phàn nàn cũng phải. Tôi là Violet Honeycutt.
- Vâng, tôi có nghe nói tên bà. - Bailey đang di chuyển những chiếc hũ từ phòng nhỏ và đặt chúng vào hai ấm đầy nước để khử trùng - Điều tôi muốn biết nhất là về nông trại mà tôi đã được thừa hưởng. Ai đã từng sống ở đấy. Ông bà Hanley có con cái gì không?
- Cô muốn tìm người nào? - Violet hỏi, vẻ ngờ vực.
Nghe nói thế Bailey liền ngồi xuống chiếc ghế ở bàn, đối diện với Violet. Cử chỉ ấy của nàng rõ ràng có ý nghĩa là nếu Violet muốn bảo quản lâu cà chua của bà ta thì bà ta phải trả lời các câu hỏi chứ không phải đưa ra các câu hỏi.
Violet cười lớn.
- Ai đó đã dạy cho cô cách thương thuyết làm ăn phải không?
Bailey vẫn ngồi yên.
Bà ta mỉm cười, mở một cái hộp gỗ nhỏ trên bàn, lấy ra một điếu thuốc vấn hỏi!
Bailey chỉ nhìn vào bà ta, chờ câu trả lời.
- OK. - Violet nói, rồi dựa người ra ghế bật lửa hít một hơi thuốc dài, nhắm mắt lại trong một lúc. Mở mắt ra lại, bà ta mới bắt đầu nói - Họ Hanley trước đây sở hữu nơi đó, nhưng chuyện họ đã bỏ đi cách đây một thời gian lâu không có nghĩa là dân chúng ở đây quên họ là sở hữu chủ của nông trại ấy.
Bailey đứng lên, bước lại chậu rửa bát, lấy một con dao lột vỏ mài nhiều lần đến độ lưỡi dao đã khuyết vào phía trong. Đây là con dao hình mỏ chim nguyên thủy, Bailey nghĩ đến con dao Pháp đắt tiền nàng dùng.
- Cô quan tâm đến gia đình Hanley à?
Bailey do dự trước khi trả lời. Tốt hơn hết tiết lộ càng ít càng tốt.
- Không - Nàng đáp - Tôi quan tâm nhiều hơn đến những gì xảy ra trong những thập niên 60 và 70 ở Calburn.
- À, vậy là cô quan tâm đến nhóm Golden Six?
- Tôi chẳng biết nó là cái gì hay là ai nữa.
- Sáu chàng trai, tốt nghiệp trung học năm 1953. Bọn chúng là những kẻ khiến Calburn nổi tiếng. Nhưng rồi một kẻ nào đó ganh tị lại dựng lên những câu chuyện về chúng, và mọi thứ sụp đổ. - Giọng Violet đầy cay đắng.
Bailey biết là Jimmie mãi đến năm 1959 mới ra đời, vì thế không thể nào là một thành viên trong nhóm được gọi là Golden Six ấy.
- Tôi quan tâm đến khoảng thời gian sau đó nữa. - Nàng lấy một cái chảo nhôm đổ đầy nước đặt lên bếp đun sôi để nhúng những trái cà chua vào đấy và lột vỏ chúng.
- Năm 1968, một trong sáu anh chàng nọ bắn chết vợ rồi tự sát. Có phải cái năm đó không?
1968, năm ấy Jimmie hãy còn quá trẻ, chắc chẳng liên quan gì đến một chuyện như thế.
- Tôi thật sự quan tâm nhiều đến những người có liên hệ đến nông trại của tôi.
- Thành thật mà nói, tôi chẳng biết gì về chỗ cô ở cả, nhưng tôi biết một cô gái trước đây sống ở Calburn. Đem cái điện thoại ấy lại cho tôi để tôi gọi xem cô ta có ở nhà không. Đây là cuộc gọi đường xa. - Bà ta nhìn Bailey chờ.
- Tôi sẽ trả tiền. - Bailey đáp, chùi tay vào khăn bước lại chiếc điện thoại màu đen, loại quay lỗ rất cũ, có thể cho vào Viện bảo tàng.
Violet quay số, lắng tai nghe rồi nói :
- Này, em bé! Honeycutt đây. Tôi có một người mới đến ở cái xứ Calburn khỉ ho cò gáy này đây, và cô ta muốn biết lịch sử khu nông trại cũ Hanley. Có chuyện gì xảy ra ở đấy không? Dường như tôi nhớ có nghe ai nói gì về nó đấy. Gọi tôi lại nhé. Chúng tôi còn ở đây một thời gian, trong khi cô ta ngâm cà chua cho tôi.
Bà ta gác ống nghe bảo Bailey :
- Cô ấy sẽ gọi lại.
Nói xong Violet ngồi yên lặng một lúc lâu đến nỗi Bailey cho rằng bà ta tính cứ ngồi đấy ung dung hút thuốc trong khi nàng phải lo ngâm một đống cà chua, và nếu người đàn bà kia không gọi lại trước khi nàng làm xong việc này, chắc nàng lại phải làm đến đậu và dâu.
- Được rồi. - Nàng thở dài nói - Cho tôi biết về nhóm Golden Six ấy. - Vốn sinh trưởng ở một thị trấn nhỏ, nàng biết rõ là mỗi người, mỗi thị trấn đều có dính líu vào một tấn bi kịch, một sự cố nào đó mà dân chúng ở đó rất thích kể đi kể lại.
Violet hít một hơi thuốc dài, rồi nhả khói ra thật chậm. Bailey, trong khi chờ đợi, lột vỏ xong sáu trái cà chua bà ta mới chậm rãi lên tiếng :
- Giờ đây thật khó mà tin câu chuyện này, nhưng cách đây nhiều năm Calburn là một thị trấn nhỏ sầm uất. Nó có một vài cơ sở kỹ nghệ, nhiều cửa hàng, có cả một trường trung học nữa. Nhưng năm 1952, ngôi trường trung học bị cháy, tầng trên bị thiêu hủy. Sở Cứu hỏa bảo hai tầng dưới còn an toàn, nhưng tầng trên hết thì không thể dùng được. Vì tầng trên hết là lớp cao nhất nên toàn bộ học sinh phải chuyển đi nơi khác. - Violet ngừng lại hít một hơi thuốc dài nữa - Dĩ nhiên, chuyện này đã xảy ra khá lâu trước khi tôi có ở đây, nhưng người ta bảo có những rắc rối trong việc gửi đám học sinh này đi đâu. Không trường nào trong vòng năm mươi dặm chịu nhận tất cả, nên đám học sinh trường được phân chia ra gửi đi bốn trường trong vùng. Nhưng kẻ nào đó phụ trách vụ phân chia này đã không làm tốt công tác, vì trong số hai mươi học sinh được gửi đến trường trung học Wells Creek, chỉ có sáu đứa là nam sinh, còn lại đều là nữ sinh.
- The Golden Six. - Bailey nói khi bước lại bếp bắt đầu lấy những chiếc hũ nóng đã được khử trùng.
- Phải rồi, nhóm Golden Six.
Bailey không biết có phải do ký ức cũ hay do chất ma túy mà đôi mắt Violet trở nên lờ đờ, xa vắng.
- Chúng nó đúng là thứ của vàng, là những đứa trẻ tuyệt vời. Không đầy một tháng khi đến trường, chúng nó cứu toàn thể đám học sinh ở đấy khỏi bị nổ tan xác.
- Trong vùng này à? Trong thập niên 60 à?
- Này cô ơi, đừng để giọng nói làm cho mình lầm lạc. Người dân ở Virginia đây thương và ghét cũng như ở mọi nơi vậy, và trước giờ vẫn thế. Giờ cô hãy nghe tiếp đây. Mùa hè năm ấy có người đã phá nổ hai nhà kho ở Calburn, vì thế mọi người có chút căng thẳng. Rồi một buổi sáng thứ Hai nọ, khói cuồn cuộn bốc lên từ trường trung học làm cho đám trẻ và thầy giáo đều hoảng hốt. Cả một sự hỗn loạn. Nào ai biết chuyện gì sẽ xảy ra nếu sáu thằng bé từ Calburn ấy không nhảy vào lặng lẽ bình tĩnh trấn an và đưa mọi người đến chỗ an toàn? Chuyện trái bom ấy là một quả bom thúi chẳng có liên quan gì đến hành động của tụi nó cả. Chúng không biết là bom không nổ, mà cũng chẳng ai khác biết! - Giọng bà đầy giận dữ khinh miệt, như muốn bào chữa cho câu chuyện bà đang nói. Khi bà ta nhìn lên thấy Bailey đang chăm chú nhìn mình, Violet nói có vẻ như tự biện hộ. - Cô có thể đọc bất cứ tờ báo nào ở Virginia ra ngày hôm sau đó, và biết đến chuyện Tổng thống tặng huy chương cho chúng, nhưng rồi chẳng có gì.
- Thế tại sao Opal ở tiệm sửa sắc đẹp lại giận dữ thế?
- Opal thì cũng như phần lớn chúng tôi ở đây. Bà ta lại rất mê T.L. Spangler. Cô có nghe cái tên ấy không?
- Không.
- Trừ phi cô sống ở nước ngoài trong năm năm vừa qua, bằng không thế nào cô cũng biết tên bà ta.
Bailey không nói gì. Thật ra nàng đã sống khắp nơi trên thế giới trong mười sáu năm qua.
- Vậy cái tên Thượng nghị sĩ Theresa Spangler có giúp gì cho trí nhớ của cô không?
- Không.
- Vậy thì cô ở... - Violet chợt ngừng lại - OK, không hỏi về cô nhưng tôi cũng nói cho cô biết là người dân ở Calburn sẽ tìm ra mọi thứ, tốt hơn hết là cô nên thú nhận bây giờ đi. - Bà ta ngừng lại một chú để Bailey lên tiếng. Nhưng khi thấy nàng vẫn im lặng bà ta thở dài tiếp. - Thượng nghị sĩ Spangler người ở Wells Creek, Virginia. Bà ta học sau lớp của nhóm Golden Six một năm. Chẳng ai biết chuyện gì xảy ra, chỉ biết là bà ta sau khi tốt nghiệp đại học khoác lác của bà ta, bà ta quyết định hạ bọn trẻ đó. Bà ta trở về Calburn và hỏi mọi người nhiều câu hỏi. Ai cũng tưởng bà ta định viết một cuốn sách nói về một cái tốt đẹp cao cả của bọn trẻ, nên đã kể cho bà ta mọi chuyện họ nhớ được. Nhưng bà ta đã không viết điều hay, tốt cho bọn chúng cả, mà còn không thèm đề cập đến sự thật nữa. Bà ta đã đả kích bọn trẻ đáng thương tơi bời, bảo mọi điều chúng làm chính là một huyền thoại, bọn chúng chẳng là ai và cũng chẳng có gì cả. Bà ta thậm chí còn bảo một đứa trong bọn chúng lén đặt quả bom trong trường để có thể giả tạo làm những anh hùng.
Trong một lát cái kẹp trong tay Bailey chợt khựng lại khi nàng nhìn Violet. Câu chuyện xảy ra cách đây nhiều năm vậy mà dường như bà ta còn có vẻ giận dữ như nó xảy ra tuần vừa rồi.
- Sau khi cuốn sách xuất bản thì chuyện gì xảy ra? - Bailey hỏi.
- Phải nói là kinh khủng. Chẳng bao lâu khi cuốn sách nọ xuất hiện, một trong bọn chúng bắn chết vợ, rồi tự sát. Cô vợ đang mang thai. Một đứa khác thì leo lên một chiếc xe buýt và chẳng bao giờ trở lại, những đứa khác thì không còn như trước nữa. Thật kinh khủng, những gì mà người đàn bà đó đã làm đối với bọn chúng. Đứa nào cũng chịu một tấn bi kịch, tôi có thể cho cô biết như thế.
Bailey bước lại chậu rửa bát, cầm một quả cà chua trong khi Violet nhắm mắt hít một hơi thuốc. Giờ đã đến lúc rồi đây, Bailey nghĩ thầm. Tay nàng run lên khiến nàng phải bám vào chậu rửa bát. Gia đình nào dường như cũng có một điều cấm kỵ bất di bất dịch, và với nàng là Jimmie, đó là một bí mật lớn nhất. Bailey hít một hơi dài, rồi chầm chậm thở ra :
- Bà có biết một cậu bé ở Calburn sinh vào cuối thập niên 50 có một cái môi sứt không? - Đấy, nàng đã nói ra cái bí mật ấy rồi.
Violet vẫn lim dim đôi mắt.
- Sứt môi à? Không, tôi không nhớ, nhưng lúc ấy tôi chưa có ở đây. Mãi đến năm 1970 tôi mới dời về đây.
Bailey chỉ muốn đá vào mình một cái. Nàng vừa tiết lộ cái bí mật lớn nhất của mình không cần thiết.
- Dĩ nhiên chiếc môi của đứa bé chắc đã được sửa lại ngay sau khi nó ra đời, phải không? - Violet nói. Bailey chưa kịp trả lời thì chuông điện thoại đã reo lên.
Violet gật đầu chỉ dấu lên đó là điện thoại người bạn nọ của bà ta, rồi cầm máy nói chuyện một lúc. Thoạt đầu là những lời hỏi thăm về gia đình, con cái, sau đó bà ta hỏi về khu nông trại Hanley. Bailey cố lắng tai nghe, nhưng cũng chỉ nghe được những tiếng “vâng”, à, ra thế... Một đôi lần bà ta đưa mắt liếc nhìn Bailey lúc ấy làm như bận rộng với trái cà chua. Sau cùng Violet cũng chấm dứt câu chuyện trong máy và định gác máy thì chợt hỏi thêm: “Chị có biết một đứa nhỏ ở Calburn có chiếc môi sứt không? Nó trạc tuổi chị”.
Bailey ngừng thở cố lắng tai nghe, nhưng Violet chỉ nói: “Thôi, chào nhé”.
Violet chầm chậm gác máy, rồi dựa người ra ghế. Bailey biết bà ta đang chờ nàng lên tiếng hỏi người bạn nọ của bà đã nói gì, nhưng nàng vẫn im lặng.
- Chắc cô sẽ không thích tin này. - Bà ta lên tiếng trước.
- Cứ nói ra thử xem.
- Người bạn tôi cho tôi biết một câu chuyện mà trước giờ tôi chưa được nghe, nhưng, như tôi vừa nói, tôi không sinh trưởng ở đây. Thật ra thì người bạn tôi mãi đến khi khôn lớn mới nghe nói. - Violet ngần ngừ một chút rồi thêm - Cô biết cách rôti gà chứ?
Bắt chẹt rồi đấy, Bailey thầm nghĩ. Bà ta định bắt chẹt nàng trước khi tiết lộ tin tức. Bailey nhăn mặt bước đến chiếc tủ lạnh cũ mở ra. Trên ngăn đông lạnh, một lớp đá đông cứng, ở các ngăn dưới có năm sáu gói plastic đựng thứ gì cò màu xanh xám mùi rất khó ngửi. Nàng nín thở cẩn thận thò tay vào bên trong lấy ra một gói ni lông trong có một thứ gì trông giống một con gà, rồi đóng ngay cửa tủ lại. Bên trong gói quả là một con gà đã được làm lông, chân và đầu vẫn còn dính vào thân. Bailey thấy là không những mình phải nấu nó mà còn phải làm sạch lông tơ và cắt nó ra nữa.
- Này, bà Violet, có phải bà là người làm biếng nhất trên đời này, hay còn có địch thủ nào khác nữa? - Bailey nói với giọng đùa cợt.
Violet cũng vui vẻ cười, đưa tay lấy một điếu thuốc nữa rồi đáp :
- Chưa có ai xứng là địch thủ của tôi cả.
Bailey lục tìm trong kho thực phẩm của bà ta, lấy mấy củ khoai còn tốt, một hộp bột, vài hộp thực phẩm, mang hết lên để trên bàn trước mặt Violet và nói :
- Chắc bà chẳng bao giờ quan tâm đến calori. Thôi được rồi. Một bữa ăn đổi lấy tin tức. Người bạn của bà nói gì về nông trại của tôi?
- Bà cô của chị ấy cho chị ấy biết câu chuyện, và cũng cho biết là không ai biết chuyện này. Ngôi trại do một người đàn bà sở hữu mà không ai trong thị trấn ưa bà ta cả. Bà ta có mấy đứa con... - Violet ngừng lại khi thấy Bailey nhìn mình rất chăm chú - Không, không đứa con nào của bà ta có môi sứt cả, cũng không có một người nào khác mà người bạn tôi nhớ là có nghe nói. Ngoài ra, theo tôi thì chuyện này xảy ra ở nông trại của cô lâu lắm rồi, trước những năm cô nói đó rất lâu, vì vậy mấy đứa bé đó chắc chẳng dính líu gì đến người mà cô đang tìm. - Bà ta ngừng lại một lúc, mỉm cười với vẻ hài lòng là đã biết được thêm về ý định của Bailey.
- Nhưng sau đó người đàn bà ấy bỏ đi một thời gian; khi trở về bà ta lấy một người không ở địa phương đây, người bạn tôi bảo tên người đàn ông này là Guthrie, hay một tên gì na ná như thế. Này, tôi thích cô cho thêm ít tiêu vào món gà ấy.
- Nói tiếp đi. - Bailey lấy hũ tiêu rắc thêm lên con gà.
- Người bạn tôi, tên chị ấy là Gladys nói người đàn ông ấy người to lớn, rất bự con, và hơi thật thà ngây ngô. Gladys nói là khi người đàn bà nọ, - Chị ấy không nhớ tên bà ta - mua ngôi trại đó thì nó là một cái trại bỏ phế lâu ngày, và vì bà ta có công việc làm ở phố, nên cứ để thế mà ở trong nhiều năm. Nhưng sau khi lấy chồng, thì người chồng đã làm cho nông trại ấy sống lại. Chắc là cô thích biết chuyện này. Gladys bảo bà cô chị ấy cho chị ấy biết là ông ta thường làm mứt và đồ ngâm giấm. Chị ấy bảo cửa hàng tổng hợp ở Calburn trước đây đã bày bán đồ của ông ta.
Violet tiếp tục hút thuốc và theo dõi các động tác chiên gà của Bailey trong một lúc.
- Thế thì cái phần nào mà bà ta cho là tôi không thích đâu? - Nàng hỏi.
- Gladys nói chị ấy không nhớ hết các chi tiết, nhưng bà cô chị ấy bảo rằng người đàn bà nọ bắt đầu lăng nhăng với một người đàn ông nơi bà ta làm việc. Và khi bà ta về bảo chồng là bà ta ly dị, ông này phải rời ngôi trại, thì anh chàng đáng thương ấy đã vào nhà kho và treo cổ tự vẫn.
Bailey chợt ngưng lại mọi động tác đang làm.
- Nhà kho của tôi à?
- Chính nhà kho đó. Tôi đã bảo là cô không thích tin đó mà!
Trong mấy phút sau đó, Bailey trở qua trở lại con gà trong chảo dầu sôi, và nghĩ đến người đàn ông đáng thương nọ. Nàng từng có cảm tưởng là đã có một người nào đó thật sự yêu thương nông trại, sống ở đây trước khi nàng đến. Qua cuộc hôn nhân trên, ông ta đã tìm thấy một nơi xinh đẹp mà ông ta có thể trồng những thứ mình yêu thích. Ông ta còn có thể đem bán sản phẩm mình làm ra nữa. Rồi sau đó, ông ta được biết là người vợ ngoại tình của mình đã lấy đi của ông tất cả, và vì là con người thật thà chân chất, ông ta không còn hi vọng có thể kiếm đủ tiền để mua cho mình một nông trại. Câu chuyện thật bi đát, Bailey thầm nghĩ.
Thấy nàng không nói gì, Violet tiếp :
- Cô đừng nghĩ nhiều về chuyện ấy. Tất cả những nơi xưa cũ như thế đều có những chuyện gắn liền với chúng. Cách mấy năm trước, khi chúng tôi mua lại chỗ này, ông cụ chủ của nó đã đánh rớt cái cưa xích chân, cắt đứt lìa chân của ông ta.
- Nhưng, vụ tự vẫn... - Bailey nhẹ nhàng nói khi bước lại cái quầy gần chậu rửa bát xem lại nắp đậy trên cái hũ cà chua. Ngoài hai cái, tất cả đều được bịt nắp tốt.
- Như tôi đã nói, câu chuyện xảy ra cách đây rất lâu. Biết đâu ông ta bệnh hoạn sau đó. Chẳng ai biết được những gì bên trong trái tim của một con người.
- Thế rồi chuyện gì xảy ra tiếp sau đó? - Bailey bước trở lại chảo quay con gà.
Violet nhún vai đáp :
- Gladys nói sau khi chồng người đàn bà ấy tự vẫn, bà ta bèn đem mấy đứa con bỏ thị trấn đi luôn. Bà cô của Gladys cũng bóng gió cho chị ấy biết là người đàn ông mà người đàn bà ấy tính cưới đã có vợ, vì thế có lẽ ông này cho bà ta biết là không cưới bà ta được. Hay có lẽ ông ta bị vụ tự vẫn kia làm bàng hoàng. Ai biết được!
- Bà ấy đã bán ngôi trại à?
- Tôi có hỏi Gladys nhưng chị ấy không biết, - Violet đáp - Chị ấy bảo ngôi nhà bị bỏ trống từ lúc chị ấy biết, nhưng nhiều ngôi nhà ở Calburn đều thế cả.
- Thị trấn này chẳng còn gì, phải không? Tại sao phân nửa Calburn lại ở trong tình trạng trống vắng như vậy? - Bailey hỏi trong khi lau một chiếc đĩa mẻ, phủ khăn ăn lên, rồi đặt con gà chiên và khoai tây chiên lên cho ráo mỡ, Rồi nàng cho xốt bắp, và đậu, gà chiên và khoai tây chiên lên một cái đĩa lớn đưa cho Violet.
- Mời cô cùng ăn luôn. - Bà ta đưa tay chỉ chiếc ghế đối diện.
Bailey nhìn xuống đĩa thức ăn và biết là nếu bắt đầu ăn là nàng chẳng bao giờ ngừng lại được. Món đồ ăn khoái khẩu như thế lại rất nhiều calori.
- Không, cảm ơn - Nàng nói, rồi ngồi xuống ghế giục bà ta - Cho tôi biết về Calburn đi.
- Đơn giản thôi. - Violet bắt đầu ăn miếng thịt gà và nói - Xa lộ mới. Người ta đã giao tiền để chọn địa điểm con xa lộ chạy qua Wells Creek hay là đây. Tôi nghĩ là đã có ai đó trả thù một người nào đó, và Calburn bị thua. Một năm sau khi con xa lộ hoàn tất, Calburn trở thành gần như một thị trấn ma trong khi Wells Creek trở nên giàu có. Cô nên lái xe đến đấy xem. Nó có những cửa hàng thời trang - Bà ta hơi nhíu mày vẻ khinh thường - Có những nơi người ta bán những bánh xà phòng hình trái tim, và những cửa hàng bán những bộ áo quần giá còn đắt hơn tiền tôi kiếm được trong một năm. Họ còn đổi cả tên nó nữa, nó có tên là Welborn. Nghe cũng hay đấy chứ?
- Welborn? - Bailey trầm ngâm hỏi - Hình như tôi có nghe tên ấy rồi. Ở đấy có gì không? Có thứ gì lôi kéo các du khách không?
- Ở đấy có mấy suối nước nóng, nhưng... - Violet vừa nhai vừa đáp.
- Thôi, đúng rồi - Bailey nói - Suối nước nóng Welborn. Có nhiều người đến đó. Tôi nghe nói đó là một nơi thiêng liêng. Tôi từng muốn đi nhưng Jimmie... - Nàng bỏ lửng câu nói.
- Anh ấy là chồng cô à?
Bailey gật đầu. Jimmie đã từ chối, nhất định không chịu đến các suối nước nóng ấy ở Virginia mà nhiều người hai vợ chồng nàng quen biết cho là có thể chữa hoàn toàn bệnh thấp khớp. Bailey đã hi vọng là mấy ngày dầm người trong nước nóng ấy sẽ giúp Jimmie thư giãn, nhưng chàng không chịu. Chuyện ấy thật bất thường khiến nàng phải hỏi chàng tại sao. Mặt Jimmie chợt sa sầm trong một lát, rồi sau đó cười lớn bảo là nếu nàng muốn tắm suối nước nóng thì chàng sẽ đưa qua Đức hay một nơi nào khác chứ đừng đến cái vùng rừng rú quê mùa ở Virginia làm gì. - Chàng đã nhấc nổi người nàng lên, quay vòng rồi cọ nhẹ mũi vào cổ nàng, làm nàng thôi không hỏi gì thêm nữa.
- Cô vẫn nghe đấy chứ? - Violet hỏi.
- Ồ, xin lỗi. - Bailey nói - Tôi sực nhớ một chuyện. Nhưng thôi, tôi cần phải đi bây giờ...
- Nấu bữa ăn tối cho anh chàng lớn con đẹp trai Matt Longrace à? Hai người đã ngủ với nhau chưa?
- Mỗi khi có cơ hội. - Nói xong nàng đứng lên.
Violet cất tiếng cười vang, rồi ngã người ra ghế nhìn những vại cà chua Bailey đã làm và đĩa thức ăn với món gà và rau mà nàng đã nấu, bà nói :
- Khi nào muốn biết chuyện gì, cứ đến đây nhé!
- Lần tới tôi sẽ mang theo một người phụ bếp. - Câu nói của nàng làm bà ta cười lớn thêm.
- Chờ chút. - Violet nhấc tấm thân nặng nề đứng lên - Cô là người chưa chịu chơi lắm. Tôi có cái này cho cô đây. - Bà ta cầm một cuốn sách cũ loại bỏ túi, đưa cho nàng.
Bailey đọc thấy mấy dòng chữ ngoài bìa cuốn sách: “The Golden Six tác giả TL Spangler. Là chàng trai trẻ anh hùng vinh quang hay là những kẻ xúi giục một vụ lừa dối lớn. Bạn hãy quyết định”.
- Cầm lấy và đọc đi - Violet nheo mắt nhìn nàng nói - Có lẽ nó sẽ giúp cô có việc làm khi ngủ một mình. - Bà ta lắc đầu tiếp - Thế hệ của cô là những kẻ điên rồ. Vào thời chúng tôi...
- Không có AIDA hay bệnh mụn rộp hay phẩm hạnh... - Bailey vui vẻ nói.
Violet vẫn không phật lòng chút nào, bà ta nói :
- Anh chàng Matt Longrace đó có thể làm cho một nữ tu sĩ bỏ luôn lời thề.
- Tôi sẽ xem xét chuyện đó trước khi lấy quyết định. - Bailey đẩy cánh cửa, nhìn Violet đang cười lớn, nhưng rồi chợt nhìn thấy một vẻ lạ trên gương mặt bà ta, vội hỏi - Có gì không ổn à? - Nàng đưa tay lên quét ngang qua má - Mặt tôi bị dính bột à?
- Không, - Violet nói - không có bột. Tôi chợt nghĩ hình như có thấy cô trước đây. Chắc là nhầm. Cô về nhà chăm lo anh chàng ấy đi.
Ra đến bên ngoài Bailey mỉm cười nhìn những thân cây rợp bóng. Violet Honeycutt làm biếng, thích sai khiến người khác, có thể bị vào khám bất cứ lúc nào, và đôi khi thô lỗ, nhưng Bailey có cảm tưởng mình vừa có một người bạn.
Vào xe, nàng ném cuốn sách bên cạnh chỗ ngồi, cho máy nổ. Đã ba giờ chiều, nàng chưa ăn trưa và cũng chưa mua thứ gì cho bữa ăn tối của Matt hôm nay. Có lẽ nên dừng lại trại cũ của ông Shelby xem thử ông ta có bán thứ gì ngoài bồ câu và thỏ không. Nếu nàng nhớ không lầm thì ông ta có trồng loại cải xoăn ở sau vườn.

Tổng hợp deal ngon trên Internet

Chương trước Chương sau