Cây dâu tầm - Chương 09

Cây dâu tầm - Chương 09

Cây dâu tầm
Chương 09

Ngày đăng
Tổng cộng 30 hồi
Đánh giá 9.3/10 với 12243 lượt xem

Sau khi thức dậy sáng hôm sau, Bailey tắm rửa, mặc áo quần và chải tóc thật kỹ, rồi nhẹ mở cửa phòng đi qua bếp. Nhưng khi đến đầu cầu thang lên tầng thương, nàng lại bước lên nhìn dàn dụng cụ vi tính của Matt được soạn từ các thùng đồ và ráp sẵn ở một góc phòng.
Nàng bước lại bàn máy nhìn. Trên một miếng lót màu tím là con chuột, nhưng không có dây nối. Đoán là Matt chưa gắn máy vào, nàng nhấc con chuột lên, lơ đãng lăn trái cầu nhỏ nằm phần dưới cùng của con chuột. Nàng sửng sốt khi có tiếng động và chiếc máy bắt đầu hoạt động.
- Mình đã làm gì vậy cà! - Nàng lẩm bẩm.
- Chẳng có gì. Chẳng qua là nó ở trong tình trạng đi ngủ thôi. - Từ phía sau lưng nàng Matt lên tiếng.
Bailey đưa tay lên ngực nói :
- Anh làm tôi giật cả mình!
- Tôi đoán là làm vườn thì cô thư giãn người, còn vi tính thì lại làm cô căng thẳng.
- Tôi cứ ngỡ là nó chưa được cắm dây, thế mà nó lại hoạt động.
- Đó là con chuột không dây, và khi cô sờ nó thì máy vi tính trở lại tình trạng hoạt động.
Matt nói, nhưng vẫn đứng dậy không đi đến phía nàng hay đến chiếc máy. Phải một lúc Bailey mới nhận ra là chàng đang chờ nàng rời chiếc máy vi tính.
Bailey đưa mắt nhìn quanh rồi nói :
- A này, về căn phòng trên này. Tôi nhớ là chưa hề đồng ý để anh chiếm toàn bộ căn phòng này đấy!
- Cô có muốn tôi chỉ cho cô cách đi vào internet không?
- Matthew, anh không chịu nghe tôi nói. Tôi đang tính dùng khoảng trống trên này cho công việc làm ăn của tôi.
- Công cuộc làm ăn gì vậy?
- Tôi tính sẽ... À, tôi còn chưa nghĩ ra. Nhưng khi tôi phải lấy quyết định, tôi cần khu phong trên này.
- Cô cũng cần máy vi tính nữa. Và cô có thể cần máy này của tôi.
- Nhưng đến lúc tôi cần anh lại đang dùng nó thì sao?
- Tôi có một máy tính xách tay nữa. Ngoài ra, tôi cho là cô không biết sử dụng nó.
- Tôi không biết thật, nhưng tôi có thể học.
- Trước hay sau khi cô quyết định phải làm gì để kiếm sống?
- Trước - Không, sau. Không, tôi có ý... - Nàng nhìn chàng - Anh có ý kiến gì về chuyện tôi có thể làm để tự túc, ngoài việc bắt đầu một xưởng đồ hộp không? Tôi không được huấn luyện về lĩnh vực nào cả, có thể nói là hầu như không được học tập gì cả, và tôi chắc là mình cũng không thể đi làm cho bất cứ ai, vì đã qua rất nhiều năm độc lập. Anh có ý kiến gì không?
- Tôi nghĩ là bất cứ công việc gì cô làm cũng phải có liên quan đến thực phẩm. Cô có nghĩ đến chuyện viết một cuốn sách dạy nấu ăn không?
- Vâng, đó cũng là một ý kiến - Nàng nói - Anh bước vào bên trong một cửa hàng bán sách cách đây bao lâu rồi? Có cả nghìn cuốn sách dạy nấu ăn ở đây. Tôi cần có một công việc gì làm có tính chất đều đặn hơn.
Matt đặt tay lên vai Bailey nhìn nàng nói :
- Cô vừa bị góa chồng gần đây sau một cuộc hôn nhân lâu dài. Hãy dành một thời gian để cho vết thương ấy lành đã, trước khi đi đến một quyết định lớn về cuộc sống của mình trong tương lai.
Lời khuyên rất hợp lý. Bailey nói :
- Anh nói đúng.
- Cô có biết ý kiến của tôi về chuyện chúng ta sẽ làm gì hôm nay không?
Bailey chợt muốn phản đối từ “chúng ta” ấy của Matt, nhưng lại không muốn ở một mình suốt ngày ở đây, trong ngôi nhà xấu xí này, phải ngẩng đầu lên nhìn mỗi khi nghe tiếng động và nghĩ có thể Jimmie về nhà.
- Làm gì? - Nàng hỏi.
- Mua một cái máy cắt cỏ.
Ngỡ là Matt sẽ đề nghị một chuyện gì lãng mạn, hay liên quan đến tình dục nên nàng bật cười lớn.
- Sao, cô không thấy cần một máy cắt cỏ sao? - Matt ngạc nhiên hỏi.
- Dĩ nhiên, cần chứ. Chỉ là... - Nàng khoát tay nói thêm - Thôi bỏ chuyện đó đi. Giờ ăn điểm tâm, rồi sau đó chúng ta đi mua máy cắt cỏ.
- Đề nghị được lắm. - Matt nói rồi quay trở lại với màn ảnh vi tính.
Đến đầu cầu thang, Bailey dừng lại nhìn lui. Anh chàng là một người tốt, nàng thầm nghĩ. Một con người tử tế, biết suy nghĩ. Và là người có thể cùng chung sống một cách dễ chịu. Rồi mỉm cười đi xuống bếp.
- Quý vị cần gì? - Người nhân viên bán hàng hỏi. Anh chàng trông còn trẻ, mặc áo sơ mi trắng, quần kaki.
- Tôi muốn mua một máy cắt cỏ đấy. - Bailey nói, cùng lúc đó Matt nói - Chúng tôi muốn mua một máy cắt cỏ có ghế ngồi.
- Đâu có nhiều cỏ mà phải dùng đến một cái máy lớn như thế. - Bailey nhìn qua Matt nói nhanh.
- Phải cắt đi cắt lại, nên cần phải có một cái máy có chỗ ngồi - Matt kiên nhẫn giải thích - Và phía sau còn cần phải cắt những thứ cứng hơn nữa.
- Vậy chúng ta có thể mua một cái máy cắt cỏ có gắn một lưỡi cưa. - Bailey đã từng qua nhiều năm sống gần những tay làm vườn chuyên nghiệp nên cũng đã học hỏi được khá nhiều.
- Cô cũng cần một máy cắt như thế nữa, nhưng...
- Cũng à? Anh tính mình phải cắt nhiều bao nhiêu tất cả?
- Nông trại rộng 10 mẫu, và...
- Nhưng phân nửa là cây lớn!
- Xin lỗi các vị - Người nhân viên bán hàng nói lớn, ngắt lời hai người - Tôi đề nghị quý vị một máy xén ngồi nhẹ hơn được không?
Cả Bailey và Matt trừng mắt nhìn anh ta.
Anh chàng vội đưa hai tay lên che mặt như để tránh một cái tát. Bailey và Matt nhìn nhau bật cười lớn.
- OK - Matt nói - Xin lỗi. Đó là nông trại của cô, cô hãy quyết định lấy.
Câu nói hết sức hợp lý của chàng làm nàng cảm thấy mình có lỗi.
- Chẳng phải là tôi không muốn mua một chiếc máy ngồi lái, nhưng mà tôi sợ không đủ tiền.
- Nếu tôi mua nó thì sao?
Bailey đáp ngay :
- Tôi không muốn anh mua đồ đạc của tôi. Trước đây tôi đã được một người đàn ông yểm trợ rồi, và giờ đây nó là vấn đề của tôi.
- Thế này nhé! - Matt nói - Cô thuê tôi làm việc, và tôi dùng trang thiết bị của tôi.
- Anh tính bao nhiêu? - Bailey hỏi nhanh.
- Nhiều đấy!
Nàng nheo mắt gặng hỏi :
- Nhiều là bao nhiêu?
- Cô phải làm cho cô em dâu của tôi khỏi bám theo tôi cằn nhằn là được.
- Ý của anh là sao?
Matt đưa mắt nhìn nàng cười với vẻ ranh mãnh, nói :
- Patsy rất nhiệt thành về chuyện gia đình. Cô ấy định tổ chức một cuộc gặp mặt gia đình, và cô ấy...
- Cô ta làm sao?
- Cô ấy sẽ lột da tôi nếu tôi không đem cô theo trong buổi họp mặt ấy.
Trong một lúc, Bailey xem xét điều anh ta vừa nói. Dĩ nhiên anh chàng muốn nàng đổi chác về đề nghị mua chiếc máy cắt cỏ. Điều mà thật sự anh ta đang làm là đề nghị anh ta trả tiền cho chiếc máy ấy và cũng không tính tiền công nữa.
- Trong một hoàn cảnh khác tôi sẽ không đồng ý - Nàng nói - Nhưng vì Opal cho tôi biết anh trả cho Patsy 750 tiền thuê phòng, và chỉ trả cho tôi có 600, như vậy là anh còn nợ tôi.
Matt cười lớn, không chút bối rối trước phát giác vừa rồi của nàng.
- Tôi không hề nói chuyện ấy cho Opal. Janice lo sổ sách kế toán cho tôi, nên chắc cô ấy đã nói cho Opal biết.
- Dù thế nào thì anh đã làm như là tôi đã tính anh giá cao.
Rồi chàng nghiêng người xuống hôn lên má nàng trong khi người nhân viên bán hàng đến gần.
- Trông cô rất có duyên khi tức giận.
- Rồi anh sẽ biết tôi. - Bailey nói nhỏ bảo Matt.
- Đôi uyên ương đã quyết định chưa? - Người nhân viên bán hàng hỏi.
- Rồi. Chiếc kia. - Matt đưa tay chỉ cái máy cắt cỏ khổng lồ.
- Ông biết lựa lắm - Người nhân viên bán hàng nói - Nếu là tôi tôi cũng chọn nó.
- Chúng tôi cũng cần ít dụng cụ sử dụng bằng tay nữa. - Matt thêm.
Một tiếng đồng hồ sau, tất cả đều được chất lên chiếc xe tải nhỏ của Matt, máy cắt cỏ khổng lồ, xẻng, cuốc chĩa, kéo cắt cây làm vườn. v.v...
Khi xe ra khỏi bãi đậu, Bailey lên tiếng hỏi trước :
- Anh nói là Janice trông coi sổ sách cho anh?
- Cũng như bao người khác. Khi tôi điều khiển một công việc kinh doanh, tôi có một nhân viên kế toán, nhưng giờ thì Janice làm công việc ấy cho tôi. Cô ấy cũng có khả năng như bất cứ ai khác từng giữ sổ sách cho tất cả bốn chi nhánh phân phối xe hơi của chồng cô ta, mãi cho đến khi Scott quyết định không làm việc với vợ nữa. Chuyện này giữa cô ta và tôi biết thôi. Tôi cho là ông ta không muốn vợ biết mình có bao nhiêu tiền.
Bailey không biết bình luận sao với mẩu tin ấy. Hơn nữa, nàng quan tâm đến Matt hơn là Janice.
- Anh có tính trở về Calburn luôn không? Hay là chỉ để khuây khỏa sau vụ ly dị ấy trong thời gian vài tháng, rồi trở lại làm một kiến trúc sư của đô thị lớn?
Matt im lặng một lúc, mở đèn báo quẹo, nhìn vào kính chiếu hậu trước khi cho xe rẽ trái.
- Thật ra tôi cũng không biết. Tôi cũng không muốn làm anh chàng nạp đinh mãi như thế này.
- Thế anh muốn làm gì?
- Kiến trúc sư địa phương. Xây những ngôi nhà riêng. Đây là công việc lúc nào tôi cũng thích.
- Vậy tại sao anh làm việc với những ngôi nhà chọc trời ấy?
- Nhiều tiền hơn.
- À, đúng. Tiền. Thứ hàng luôn luôn quan trọng. Jimmie thường nói là nếu mình làm việc vì tiền bạc, rồi thì mình sẽ chẳng bao giờ có thứ gì cả.
- Nói y như những kẻ nghèo.
Bailey không nói gì, chỉ quay mặt đi mỉm cười.
- Cô cười gì vậy? Nụ cười mỉm của cô vừa rồi là cái gì vậy? Cô thấy tôi có gì lố bịch à?
- Chỉ là chuyện Jimmie không nghèo.
- Vậy à? Thế tại sao anh ta không để lại cho cô đồng xu nào cả?
- Anh ấy... - Bailey lắc đầu - Tôi không biết. Tôi có thể nghĩ ra một số lý do tại sao anh ấy làm những điều đã làm; nhưng tại sao anh ấy để lại cho tôi nơi này, tại thị trấn này? Lúc nào tôi cũng cho là Jimmie ghét thời thơ ấu của mình và vì thế mà anh ấy không chịu nói đến nó. Nhưng nếu anh ấy ghét thời thơ ấu của mình như thế, tai sao lại để cho tôi ngôi nhà của thời thơ ấu của ảnh? Nếu đây đúng là nhà anh ấy. Thậm chí tôi cũng không biết có phải không nữa.
Matt nhẹ nhàng bảo nàng :
- Đêm vừa rồi tôi đem máy vi tính ra, cho nó chạy, gắn nó vào một đường dây điện thoại, và đi vào mạng. Tôi trả ba mươi lăm đô cho công việc truy tìm về ngôi nhà cổ. Chắc sẽ có tin vào thứ Hai.
Bailey không biết mình nên cười hay nên khóc. Nếu trên màn vi tính hiện ra tên người sở hữu là James Manville thì cho dù Matt có tính giữ bí mật đến đâu, tin ấy thế nào cũng bị lộ, và thái độ của anh ta đối với nàng sẽ thay đổi khi biết được thế?
- Bailey!
- Gì?
- Patsy dự tính buổi họp mặt gia đình chiều nay và...
- Tôi được mời à?
- Cô là khách danh dự.
- Anh muốn nói là họ sẽ hỏi tôi hàng nghìn câu hỏi về mọi khía cạnh của cuộc sống của tôi?
- Rất có thể. Thêm vào đó, họ còn cố để cô và tôi lấy nhau. Mai mối là nghề chính yếu của cô em dâu tôi mà!
- Làm mai cho mọi người hay cho anh?
- Tôi là chính. Tôi cho là cô ấy sợ tôi quay trở về lại nhà cô ấy, nếu không có người đàn bà nào thương hại và lấy tôi.
- Anh đã làm gì phật lòng cô ấy để cô ta muốn đẩy anh ra khỏi nhà như thế?
- Cô em dâu tôi chuyên nghề thêu may. Tầng trên nhà cô ta có một bộ máy may và một chiếc bàn lớn để cắt đồ. Thêu may là cái nghề cô ấy có tiếng ở vùng này. Mỗi khi có vụ nào cần kiếm tiền, người ta thường nhờ Pasty giám sát các tổ chức thêu may.
- Gì nữa? - Bailey hỏi.
- Trong sáu tháng vừa rồi, giường ngủ của tôi nằm trong phòng thêu may của cô ấy.
- Ôi, trời!
- Vâng, đúng vậy.
- Thế Patsy trả tiền nhà cho tôi, hay anh trả?
- Ngộ thật! - Matt cười nói.
Đúng như Matt nói, Bailey là khách danh dự và tất cả gia đình đều có mặt ở đấy chờ hai người. Janice với chồng là Scott mà Bailey chưa hề gặp và nàng thấy mình không thích anh ta lắm, anh ta là mẫu người mà Jimmie gọi là “người hợp đồng”, lúc nào cũng cố kiếm cho được một giao ước về một thứ gì đó. Khi Bailey bắt tay anh ta, nàng hài lòng thấy anh ta không biết nàng là vợ một tỉ phú, vì nếu biết, chắc sẽ cố tìm cách bán cho được một thứ gì đó. Quả có thế thật, chỉ ba phút sau khi gặp mặt là anh ta đã cố thuyết phục nàng bán chiếc Toyota và mua một chiếc “kia” của ông ta.
Matt choàng tay qua vai Bailey, kéo nàng ra xa bảo :
- Đừng nghe thứ gì Scott nói. Nếu anh ta làm quá, để tôi đối phó cho.
Bailey thấy mến hai đứa con gái nhỏ của Janice, Chantal 7 tuổi, và Desiree 4 tuổi, nhưng nàng thấy thương hại cho hai đứa nhỏ, vì chúng mặc áo trùm ngoài không tay bằng bải màu hồng được ủi cẩn thận, và ăn xúc xích nóng mà lúc nào cũng sợ làm bẩn áo quần. Gia đình Patsy dường như xoề xòa, trong khi Janice lại có vẻ sang trọng. Hai đứa con trai lớn con và đẹp trai của Patsy lúc nào cũng có vẻ khật khừ, mỗi khi ngồi xuống là như muốn nhắm mắt ngủ.
- Matthew bắt chúng làm việc nhiều quá. - Patsy nói khi thấy Bailey đang nhìn hai đứa con mình nằm ngủ say dưới bóng cây.
Rick chỉnh vợ ngay.
- Bọn nó thức một đêm chơi trò video game và gọi điện thoại cho gần phân nửa đám các cô gái ở đây. Chẳng liên quan gì đến công việc làm cả.
- Richard Longrace! - Patsy trách chồng, rồi mỉm cười.
Trái với điều Matt nói trước với nàng, họ đã không hỏi Bailey nhiều câu hỏi, mà dường như chỉ muốn kể những câu chuyện về họ. Và cũng muốn theo dõi sự liên hệ giữa nàng và Matt. Hai lần họ đã ngưng nói chuyện, nhìn nàng và Matt. Lần đầu là khi Matt cầm một miếng khoai tây rán nhúng vào một thứ xốt pha kem phó mát rồi đưa cho Bailey nói :
- Cô dùng thử.
Cả bốn người ngồi ăn tại bàn dọn ngoài trời chợt yên lặng, chăm chú nhìn hai người. Bailey ngượng ngùng cầm miếng khoai tây và nhai. Mọi người sau đó tiếp tục câu chuyện của họ, và nàng cảm thấy là mình đã làm tất cả hài lòng. Thật tình mà nói, nàng cảm thấy vui đã làm hài lòng họ, và bắt đầu cảm thấy mình như là một thành phần trong gia đình này.
Vào lúc xế chiều, Matt đã nghiêng người qua thì thầm bảo nàng :
- Sao cô không bảo Patsy đưa đi xem phòng thêu may của cô ấy. Cô ấy chắc rất thích được dẫn cô đến xem.
Quả thật, mắt Patsy đã sáng lên khi nghe Bailey yêu cầu, rồi đi trước dẫn đường. Janice lặng lẽ đi theo sau họ.
Suốt ngày hôm ấy, Bailey đã kín đáo nhận xét sự khác biệt giữa hai người phụ nữ trông rất giống nhau, nhưng ăn mặc lại rất khác nhau. Patsy mặc chiếc quần sọt vải cũ rộng và chiếc áo thun ngắn tay rộng thùng thình, chắc là áo của chồng. Janice mặc chiếc quần sọt màu nâu sẫm với hai lằn xếp thật thẳng ở giữa, nịt da cá sấu, bút nịt bằng vàng, và áo sơ mi với những lằn sọc màu xanh và nâu; tóc chải gọn gàng, trong khi tóc Patsy thì không được sửa sang gì cả. Nhưng ngoài áo quần ra, hai người rất giống nhau.
- Họ quan hệ với nhau như thế nào. - Bailey thì thầm hỏi Matt.
- Hai bà mẹ của hai người đó là chị em song sinh, nhưng một bà thì lấy chồng giàu có, còn bà kia lấy chồng nghèo. Cô đoán thử người nào giàu.
- Janice lớn lên trong cảnh nghèo. - Patsy đáp ngay. Má của nàng cũng như Janice, rất sợ cái nghèo bị người khác nhìn thấy, nên lúc nào cũng chú trọng tối đa đến bề ngoài.
- Rất khôn ngoan. - Matt mỉm cười nói.
- Cũng không đủ để cho anh biết là, nếu anh không lấy miếng thịt nướng ấy ra ngay chúng sẽ cháy cả đấy.
Matt hôn lên mũi nàng. Và đây là lần thứ nhì mọi người lại ngưng hoạt động, chăm chú nhìn hai người trong một lúc. Khi Matt gọi mọi người bảo là món thịt nướng đã sẵn sàng, thì Bailey vẫn đứng phía sau, uống từng ngụm ly nước ngọt mùi vị chẳng ra gì cả, theo dõi tất cả mọi người. Nàng thấy Patsy và Janice cùng làm việc nhưng lại không nói chuyện với nhau, hay nhìn nhau. Họ ngồi cạnh nhau ở bàn ăn, nhưng không hề trò chuyện với nhau. Mọi người dường như đã quen tình hình đó, nên rõ ràng đây là một mối hận thù lâu đời. Bailey nghe con bé nhỏ tuổi của Janice là Desiree bảo Janice :
- Má ơi, trông má đứng một mình ở đây cô đơn quá! - Trong khi Janice chỉ cách Patsy chưa đầy hai tấc. Rồi đôi mắt xanh mở lớn của nó quay sang Patsy.
- Dì Patsy, dì trông cô đơn quá! Dì không mong ai ở với dì sao? - Bailey phải quay mặt để cười cái vẻ láu lỉnh của con bé.
Vào lúc Matt đề nghị Bailey yêu cầu được xem phòng thêu may của Patsy, thì nàng đã không ngạc nhiên thấy Janice theo sau họ. Khi nàng và Matt được đưa đến trước ngôi nhà, thì Bailey thấy nó tạo cho nàng một ấn tượng mạnh. Ngôi nhà rộng và tương đối mới, nàng đoán khoảng năm năm trở lại, có một hàng hiên sâu, cổ, nằm dài suốt chiều ngang ngôi nhà, và có một cửa sổ trổ trên mái nhà, cao và phía trên tròn, kẹp hai bên cũng có hai cái như thế nhưng hình vuông. Đây là một ngôi nhà pha trộn hài hòa giữa cũ và mới.
Bước vào bên trong, Bailey nhìn thấy một bên của tầng trệt là một khu vực rộng gồm: phòng khách, phòng ăn, và nhà bếp với một chiếc bàn gắn liền vào tường và một ghế dài bọc nệm. Dù không có tường ngăn các khu trên, Matt, vì đây là công trình do Matt thiết kế, đã chia chúng ra theo cách khác. Bên trên phòng ăn và phòng khách, phân nửa trên nhà được mở trống lên đến tận trần nhà của tầng trên. Các tấm ngăn được dựng lên chia khu nhà bếp với phần còn lại. Tất cả cho ta một cảm giác ấm cúng, thoáng rộng. Phần còn lại của tầng trệt là những dãy các phòng với những phòng nhỏ riêng, và một văn phòng. Điều đáng chú ý là ở tất cả các nơi trong ngôi nhà đều thấy những vật dụng thêu may của Patsy, chăn màn, vải bọc bàn ghế.
Phía bên kia hành lang cửa vào, khỏi phòng tắm là phòng thêu may của Patsy, tường dán giấy in hình những loại bông hồng, giữa có một bàn làm việc, một máy thêu máy đặt dựa vào tường và những kệ đầy những hộp có dán hiệu các mẫu vải; tất cả đều được sắp xếp rất gọn gàng, ngăn nắp.
- Đây là các mẫu hàng của tôi, tôi giữ cái hột nút thừa của mỗi thứ quần áo của gia đình ở đây, mỗi cái đều có nhãn ghi kích thước, màu sắc và loại vải.
Bailey cố làm ra vẻ mình chú ý nghe, nhưng mắt vẫn để ý những thứ khác. Trên một bức tường có nhiều bức ảnh, năm cái tất cả được lồng khung, tất cả đều chụp từng nhóm và đều thấy hình Patsy đứng ở mép, mặc áo khoác ngoài trắng dài đến gối, trên túi có gắn một huy hiệu. Nàng hỏi Patsy :
- Cái gì đây này?
- Chỉ là một xưởng máy ở Ridgeway. Cô muốn xem những cây kim thêu của tôi không?
- Patsy - Bailey gặng hỏi - Có phải cô là sếp của họ không?
- Đúng. Nhưng cách đây đã lâu rồi - Patsy như không muốn nói thêm về chuyện đó nữa - Tôi muốn chỉ cho cô xem tủ đựng chỉ thêu của tôi.
Bailey đành phải miễn cưỡng quay lại nhìn hàng trăm màu sắc khác nhau của những cuộn chỉ sắp thành hàng phía sau của ngăn tủ. Một lát sau, nhìn lên nàng thấy Janice đang nhìn mình như muốn nói điều gì đó, nhưng khi bắt gặp tia mắt của nàng, cô ta lại quay nhìn chỗ khác.
Sau một lúc nữa, Janice lặng lẽ nói :
- Chúng ta nên trở lại với họ.
Xuống đến bên dưới, họ nghe Rick nói với Matt, không ngớt lời ca ngợi tài nấu nướng của Bailey.
- Vậy khi nào cô mời chúng tôi đến? - Rick hỏi nàng. Một lần nữa, các tia nhìn đều hướng cả về Bailey.
- Thứ Bảy tới được không? - Matt choàng tay qua vai Bailey đề nghị.
- Được chứ? - Bailey đáp, rồi lách người khỏi cánh tay choàng của Matt - Thứ Bảy tới được lắm. - Khi nhìn lên, nàng thấy cả Janice và Patsy đang chăm chú nhìn mình, những tia mắt làm nàng rùng mình, nhưng nàng nhìn lại, họ đã quay nhìn nơi khác.

Tai nghe AKG hàng theo Samsung Note 8/ S8/ S8+

Phụ kiện thương hiệu Aukey sale sốc từ 08/11 đến 13/11

Tổng hợp deal ngon trên Internet

Chương trước Chương sau