shopee

Cây dâu tầm - Chương 30 (hết)

Cây dâu tầm - Chương 30 (hết)

Cây dâu tầm
Chương 30 (hết)

Ngày đăng
Tổng cộng 30 hồi
Đánh giá 8.1/10 với 19117 lượt xem

Ta không biết câu chuyện xấu bắt đầu từ lúc nào, có phải nó bắt đầu vói Volda hay khi Frank không còn sử dụng được cánh tay của anh ấy. - Martha nói khi rót trà từ một chiếc bình bằng bạc cho cả ba. Rồi bà nhấc điện thoại lên gọi một “bữa điểm tâm nhẹ”. Mười phút sau. Một chiếc bàn trên chất đầy các món ăn gồm những xúc xích cực nhỏ được bọc trong những miếng bột nhồi mỏng, ba loại trứng, cà chua nướng, và bánh nướng, được đẩy vào. Matt và Bailey cố giữ lịch sự, dè dặt trong ba mươi giây đầu, nhưng sau đó cơn đói đã giục họ tấn công ngay các món ăn nọ.
- Người đàn bà Turnbull ấy sở hữu nông trại của cháu. - Bailey miệng vừa nhai vừa nói - Vợ của người đàn ông làm đồ hộp.
- Đúng rồi. - Marthe nói trong khi nhìn cả hai đang ăn, một cách ngon lành - Hilda là người đàn bà kín đáo, hiếm khi trò chuyện với người khác, nhưng quanh thị trấn có lời đồn đãi là lúc hãy còn rất trẻ bà ta đã lấy một người đàn ông lớn tuổi rất giàu. Tôi nghe nói bà ta chỉ mong sao ông già ấy chết đi để bà có thể thừa hưởng của cải tiền bạc của ông ta.
- Xin phép bà được hỏi - Matt nói - Bà bảo là ta nghe nói? Vậy lúc ấy bà ở đâu?
- Và Jimmie ở đâu? - Bailey cũng lên tiếng.
Marthea hít vào một hơi thật sâu, rồi đáp :
- Luke và ta lúc ấy cũng ở trên vùng núi. Khi Luke còn bé. Frank có đem nó xuống phố vài lần, nhưng người ta đã trố mắt nhìn nó dữ quá nên Frank để nó ở với ta, và cuối tuần lại lên thăm hai bà cháu ta.
- Tại sao bà không sửa môi lại cho Jimmie? - Bailey hỏi.
Martha im lặng một lúc mới lên tiếng trả lời :
- Ta ngại không muốn nói với cháu, vì sợ sẽ thù ghét con ta và ta nữa.
Bailey lắc đầu nói :
- Có lẽ, nhưng cháu còn có bao nhiêu người khác để ghét, nên bà và Frank chắc sẽ nằm ở cuối danh sách ấy.
Cả Martha và Matt đều cười lớn.
- Đã nhiều năm nay ta suy nghĩ về lý do của những gì đã xảy ra, nhưng ta nghĩ có thể tóm lượt là tình yêu. Ta không biết phải giải thích thế nào với cháu đây. Luke yêu mãnh liệt. Nếu cháu đã từng đón nhận tình yêu ấy của Luke, chắc cháu hiểu ý ta nói.
- Dạ, đúng. Đó là thứ tình yêu làm ta ngạt thở, nhưng cũng có thể rời bỏ nó được.
- Cháu nói đúng - Martha nói - Và ta cũng có lời nữa - Trong một lúc bà ta đưa mắt nhìn quanh phòng - Cầu xin Chúa tha tội cho con về chuyện này. Cháu nghĩ là con ta sẽ làm gì nếu Luke sửa lại cái môi sứt rồi bỏ ta? Ta là một góa phụ và nghèo, Frank lại là đứa con duy nhất của ta. Nếu Luke ra đi, liệu Frank có lên thăm ta đều đặn như thế không? Luke và cái môi sứt của nó đã kết hợp chúng ta thành một gia đình.
Matt chăm chú nhìn bà ta hai tay đang bóp chặt lại, rõ ràng là đang chịu một gánh nặng nề những gì mình đã làm đối với đứa cháu nội. Chàng nhẹ nhàng hỏi :
- Còn chuyện về Hilda. Turnbull như thế nào?
- Bà ấy... - Martha cố lấy lại bình tĩnh. - Ta có gặp bà ấy một lần, người lùn, xương xẩu, và đôi mắt dữ dằn.
- Ông chồng bà ấy chết sau đó? - Bailey hỏi.
- Phải, mãi đến khi bà ta được bốn tuổi, và có hai đứa con tuổi choai choai.
- Eva và Ralph. - Bailey nói.
- Đúng.
- Tại sao không ai ở Calburn nhận ra chúng? Hai người ấy vốn thấy xuất hiện trên truyền hình mà - Matt hỏi - Tại sao không có ai lên tiếng bảo “Này! Hai người đó là con của Hilda Turnbull, chẳng có họ hàng gì với James Manville cả”.
Martha mỉm cười.
- Trước hết là người ta hiếm khi nhìn thấy chúng ở Callburn. Hilda gởi chúng vào các trường nội trú, rồi gởi chúng đến các trại hè. Chúng là những đứa trẻ mập, thấy chẳng có gì đặc biệt nên chẳng ai để ý. Luke viết thư cho ta biết là một vài tòa nhà của trường chúng theo học bị cháy rụi, và nó chắc Ralph đã làm chuyện đó, nhưng không ai nghi ngờ thằng bé đó vì trông nó rất...
- Trông hết sức tầm thường. - Bailey nói - Đúng, rất tầm thường, nhưng anh ta lúc nào cũng làm cháu rùng mình nổi da gà. Anh ta và Atlanta cũng làm đổ vỡ một thứ gì đó để đánh lạc sự chú ý của mọi người trong khi Ray tìm cách bỏ túi một món đồ trang trí đắt tiền. Cháu không biết Jimmie có nhìn thấy những vụ đó không, nhưng sau đó thì Jimmie bắt đầu mua những chiếc hộp fabergé sao chép lại. Khi cháu hỏi anh ấy tại sao mua những thứ rẻ tiền như thế, thì anh ấy đã nói là “bọn chúng sẽ không biết sự khác biệt thật giả, và để bọn chúng đánh cắp thứ đồ giả”. Và vợ chồng cháu đã cười lớn về chuyện đó.
- Xin bà kể tiếp vụ Hilda. - Matt nói.
- Thỉnh thoảng Luke viết thư cho ta nói về... về chuyện đã xảy ra. - Một số việc xảy ra - và nói nó cho rằng Hilda lấy Gus để anh chàng này làm công không cho bà ấy. Khi ông chồng Hilda chết, ông này đã để lại cho bà ấy hai nông trại. - Một cái hai vợ chồng Hilda lúc ấy đang sống mà Gus đã bảo Luke là một nông trại vô dụng, chẳng ra gì. Nhưng Hilda cũng đã thừa hưởng được một nông trại cũ của dòng họ Hanley ở Calburn, một nông trại của tổ tiên để lại bao đời nay. Bà cố của Hilda là thuộc dòng họ Hanley. Sau khi ông cụ chết. Gus không muốn rời thị trấn mà anh ta đã sinh trưởng, và vì anh ta đã tìm được hai chỗ làm khác. Gus bảo Hilda là anh ta nghỉ việc.
- Thế là bà ấy đã lấy Gus. - Bailey nói.
- Đúng thế. Bà ấy lấy Gus, nhưng lại không chịu lấy tên chồng. Lúc ấy Gus hai mươi tám tuổi, còn bà ta thì ba mươi chín tuổi, Gus chẳng bao giờ có được chỉ số thông minh cao, nhưng anh ta là một tay nấu ăn giỏi, và một tay làm vườn. Luke thường bảo rằng Gus có thể cắm một cây gậy sắt xuống đất rồi làm cho nó mọc thành một cây thường. Như cháu, - Martha nhìn Bailey mỉm cười - Luke bảo cháu cũng có tài như Gus vậy, nhưng lại có cả một bộ óc của một giáo sư đại học.
- Cháu đồng ý hoàn toàn với Manville về chuyện này. - Matt choàng tay qua vai Bailey nói. Nàng đỏ mặt.
- Nghe nói Hilda Turnbull có quan hệ lăng nhăng với một người đàn ông có vợ - Bailey nói - Người đó có phải là Frank không?
- Ôi, không. Roddy.
- Lẽ ra cháu phải đoán được rồi. Dường như ông ấy là đầu mối phát sinh những chuyện xấu xa đã từng xảy ra.
- Đúng. Roddy thủ một vai trò lớn trong tất cả những chuyện này. Chính ra là vì anh ta theo đuổi số tiền của Hilda. Có tin đồn là bà này có nhiều nghìn đô la cất đâu đó trong nhà bà ấy. Nhưng trong gia đình ta, chính Gus mới là một vấn đề. Gus đã đe dọa tách Luke ra khỏi Frank. Anh ta không đe dọa bằng lời nói thẳng, nhưng năm 1968. Luke được mười bốn tuổi và rất mong muốn có bạn bè tâm sự.
- Lúc nào cũng thế - Bailey nói - Không bao giờ đủ.
Martha lắc đầu nói :
- Ta kể chuyện không sành lắm, mình cần phải quay lùi lại năm 1966, lùi lại thời điểm mà Frank cưới vợ. Một đêm nọ, con trai ta say sưa, và khi thức giấc nó thấy một họng súng đang chĩa vào nó. Nó hoảng hốt thấy mình đang nằm trên giường trần truồng với một phụ nữ cũng trần truồng như thế. Sau này nó nói với ta là nó nhớ chưa bao giờ biết con bé đó. Nhưng bố con bé, người đang cầm khẩu súng săn chĩa vào nó, bảo nó phải lựa chọn, hoặc cưới con bé hoặc bị bắn vỡ óc. Và thế là Frank cưới con bé ấy.
Tên con bé đó là Vonda Oloksy, và ngay từ lúc đầu Frank đã không chịu nổi nó rồi. Nó biết là mình đã bị gài bẫy.
Mấy đứa bạn gái của con bé ở trường đã cho Frank biết ngay là từ lúc Vonda được mười ba tuổi nó đã nói rằng lớn lên nó sẽ lấy một người trong nhóm The Golen Six. Frank nhận ra ngay là mình chỉ là một thứ giải thưởng để cô bé ấy đạt cho được thôi, khi lấy nhau rồi, cô gái sẽ chẳng quan tâm đến nó nữa. Vonda là một cô gái hèn hạ, biếng nhác, và đần độn. Frank hẳn đã ly dị nó rồi, nếu nó không có bốn đứa anh em và một ông bố. Còn hèn mạt và ngu ngốc hơn nó nữa. Bọn chúng bảo nếu Frank ly dị Vonda thì Luke hay ta sẽ chết.
Martha ngừng lại một chút.
- Phần tệ hại nhất của vụ hôn nhân này là vì cô gái ấy, Vonda, mà Frank trở thành một đề tài cho những chế giễu quanh Calburn. Frank ba mươi tuổi trong khi Vonda mới mười bốn tuổi, vì vậy mà mọi người cho rằng Frank là một tay dê xồm muốn kiếm gái còn trinh. Vonda còn kể cho mọi người biết, theo cách diễn giải của nó, hai đứa đã lấy nhau như thế nào. Vậy là chỉ một sớm một chiều từ một người được kính trọng trong thị trấn, Frank đã biến thành một kẻ bị mọi người chê cười.
Hơn nữa, Vonda xài tiền còn nhanh hơn là số tiền Frank kiếm được. Nó phải làm việc suốt cả ngày trong khi cô gái ấy đi mua sắm đồ. Về đến nhà nó đã thấy cả đống những hộp chất trong phòng khách, trên bàn ăn lại chẳng có gì cả, và đống bát đĩa đêm trước vấn còn nằm trong chậu rửa.
Sau một mùa hè cố gắng sống với Vonda, Frank đã gửi vợ lên ở trên ngôi nhà với Luke và ta.
Martha ngừng lại một lát, miệng bà như méo xệch.
- Cô gái đã ghét Luke. Frank đã bảo trước cho ta là Vonda có thể tàn nhẫn, nhưng ta vẫn cố hết sức để sống hòa thuận với nó đến nỗi mấy tuần lễ sau đó ta mới nhìn thấy vẻ tuyệt vọng trong đôi mắt của Luke. Vonda thường đến ngồi cạnh Luke khi thằng bé làm công việc vặt như chẻ củi, và những lúc ấy ta lại tưởng là nó có lòng tốt. Nhưng hôm nọ ta nấp sau mấy bụi cây lắng nghe Vonda nói chuyện với cháu nội ta. - Bà phải ngừng lại thở mấy hơi trước khi tiếp - Nó bảo Luke rằng cái môi sứt của thằng bé là từ quỷ Satan, và đó là bằng chứng cho thấy Luke xấu xa, tội lỗi.
- Người đàn bà bệnh hoạn. - Matt nói.
- Đúng vậy - Martha nhìn sang Bailey rồi tiếp - Ta bảo Frank rằng ta không muốn cô ta ở đây nữa, phải đem nó đi nơi khác. Vì Frank thương yêu Luke nên nó đem vợ về lại ngôi nhà của nó ở phố.
Sáu tuần lễ sau khi trở về đấy, Frank đã đến sở làm việc trong tình trạng say sưa, và đó là lúc Frank bị chiếc xe tông vào và làm hỏng cánh tay trái của nó. Nhưng... - Martha nhìn ra chỗ khác một lát sau mới nói tiếp - Ta gặp Frank vài tiếng đồng hồ trước khi tai nạn trên xảy ra, và lúc ấy nó rất tỉnh táo, và có lẽ sung sướng nữa. Nó không cho ta biết nó sung sướng về chuyện gì mà chỉ nói: “Con tìm được cách để chữa mọi thứ”. Ta chẳng biết ý nó muốn gì nên bảo: “Cách duy nhất mà con có thể chữa được mọi thứ là dứt bỏ hẳn đứa con gái vô dụng mà con đã cưới”. Khi nghe ta bảo thế, Frank lại cười lớn hơn, trước giờ ta chưa thấy nó cười nhu thế bao giờ. Vài tiếng đồng hồ sau, chiếc xe hơi đã tông vào nó làm hỏng một cánh tay. Frank khai với cảnh sát nó vô ý để chiếc xe nọ có số gài, nhưng cảnh sát bảo người nó nồng nặc mùi rượu Whisky. Và thế là họ viết báo cáo là Frank say sưa. Sau đó, khi vào bệnh viện thăm nó, ta bảo nó ta không tin nó uống rượu, và chính thằng anh của Vonda đã cho chiếc xe tông vào Frank, và Frank không nói cho cảnh sát biết chuyện này, sợ bọn chúng làm tổn thương Luke và ta. Nhưng Frank vẫn cố giữ nguyên câu chuyện của nó như thế và ta nghĩ là nó chẳng nói cho ai biết sự thật.
Martha lại ngừng một chút, thở dài.
- Thằng con ta bị cho nghỉ việc, vì báo cáo của cảnh sát. - Sau khi mất việc làm, nó mới biết là đứa con gái ghê gớm ấy đã tiêu xài hay đem cho bà con nó mọi thứ mà Frank đã dành dụm được trong nhiều năm. Giờ thì nó không còn gì nữa cả. Không tiền tiết kiệm, không thu nhập, và phải bán ngôi nhà ở phố để trả số nợ con vợ nó còn thiếu.
Do nhu cầu, hai vợ chồng nó phải dời lên ở ngôi nhà trên núi với Luke và ta. Frank thề với ta là nó sẽ kiểm soát chặt chẽ vợ nó, và rằng nó sẽ mang vợ đi nơi khác ngay khi tình hình khá hơn. Nhưng mọi việc chẳng khá hơn chút nào. Frank cố sử dụng cánh tay còn lành lặn sửa máy xe hơi trong khi vợ nó đi làm việc ở Calburn trong một tiệm ăn tối. Chẳng mấy chốc Frank thấy là mình không thể vào trong thị trấn, vì nghe những lời dèm pha chế nhạo về vụ lăng nhăng của cô vợ trẻ.
Martha nhìn xuống hai bàn tay trong một lát.
- Sự việc đã thay đổi. Frank đã làm thay đổi chúng, nhưng... - Bà ta nhìn lên Matt và Bailey - Frank là con trai của ta. Ta yêu thương nó, và ta biết chuyện nó làm là không phải. Nhưng ta hiểu tại sao nó lại làm thế. Trong nhiều năm trời nó là một phần của nhóm Golden Six đáng ghét ấy, giờ thì ta ghét cái từ ấy vô cùng, và đã được đối xử như một anh hùng. Thế rồi đột nhiên, nó trở thành trò cười cho những người mà trước đây vẫn vỗ vai thân mật với nó và tự hào được làm bạn với nó. Nó đã lấy một cô vợ ngoại tình bằng nửa tuổi mình, đã làm mất khả năng sử dụng một cánh tay và đã làm mất công ăn việc làm.
- Frank chắc cảm thấy mình không còn là con người như trước kia nữa. - Matt nhẹ nhàng nói trong khi Martha ngưng lại nghĩ.
- Lần đầu tiên câu chuyện xảy ra là do tình cờ - Gus Venters là một gã đàn ông to lớn, tóc vàng, ăn nói và cử động chậm chạp, và không ai để ý nhiều đến anh ta. Một hôm, Frank đang ở dưới phố, và nhìn thấy Gus đang đem mấy món đồ hộp của anh ta vào một cửa hàng. Ta cũng chẳng biết chuyện gì xui khiến cho Frank làm chuyện này, nhưng lúc ấy nó đã đưa ra một nhận xét có tính chất xúc phạm về Gus làm mọi người chung quanh nó bật cười. Đó là lần đầu tiên trong hơn một năm mà Frank không phải là mục tiêu của những vụ đùa cợt, hay tệ hơn nữa, một kẻ đáng thương hại.
- Sau đó, sự việc leo thang. Ta thường nhìn thấy Frank đứng gần máy xe hơi mỉm cười một mình, và ta biết nó đang nghĩ đặt thêm những câu chuyện bông đùa về Gus. Dần dà, những câu chuyện bông đùa ấy trở thành một lý do để Frank đi xuống phố. Những người quen ở đấy thế nào cũng hỏi nó. Thế nào, có chuyện nào mới về Gus không?
Martha nhắm mắt như để dưỡng thần trong một lúc trước khi tiếp tục.
- Vấn đề là Frank sớm nhận ra rằng muốn câu chuyện buồn cười, chúng phải gần sát với thực tế, nhưng vì Gus hiếm khi đi xuống phố nên Frank biết rất ít về con người mà nó muốn đưa ra làm trò cười.
- Bà không... - Bailey bắt đầu nói thì Martha đã đưa tay lên cắt ngang - Ta không van nài, và khóc lóc để cố ngăn không cho Frank làm chuyện ấy? Ồ, có chứ. Ta đã tìm đủ cách để khuyên nhủ nó. Thoạt đầu Frank thực tập các câu chuyện của nó trước mặt ta và Luke, nhưng khi thấy ta phản đối và Luke không cười, nó quay sang làm lén lút. Và khi nó bắt đầu dùng Luke, nó đã làm hết sức bí mật đến nỗi ta chẳng biết gì cả.
Frank bảo Luke nó muốn thằng bé nấp và theo dõi Gus, sau đó về thuật lại cho bố tất cả. Luke không muốn làm chuyện đó. Nó đã từng trải qua kinh nghiệm của một kẻ bị kẻ khác đùa cợt. Nhưng Frank đã nổi giận và đây là một thái độ rất ít khi thấy của nó đối với con. Sau cùng Luke đã chịu đi làm chuyện ấy. Nhưng cuộc theo dõi kín đáo của nó lại phản tác dụng với Frank, vì Luke đã trở về với những câu chuyện về sự siêng năng cần cù của Gus, sự thành công thịnh vượng của nông trại trông như một khu vườn Địa đàng. Các thông tin này làm cho Frank tức giận. Nó lớn tiếng bảo Luke: “Con không nhìn thấy những thứ không tốt sao?” Luke cũng lớn tiếng đáp lại bố: “Dạ có, bà vợ ông ấy đối xử với ông ấy như với một con vật, ra lệnh cho ông chạy như sai một con chó”. Luke nói thế là muốn bảo vệ cho Gus nhưng Frank chỉ lắng tai nghe và mỉm cười.
Ngày hôm sau Frank xuống phố, và làm cho mọi người cười rộ với câu chuyện Gus bị bà vợ hung hăng xem thường như thế nào.
- Ghê tởm! - Bailey nói - Jimmie chắc đã thù ghét những chuyện như thế lắm.
- Đúng thế, và nó đã bảo bố nó là sẽ không đi rình mò những câu chuyện như thế nữa. Nhưng khi Frank không có những câu chuyện mới về Gus để kể, dân Calburn lại không để ý gì đến nó nữa, vì thế nó và Vonda lại sinh chuyện cãi vã nhau.
Một đêm nọ Luke đã phải nằm thức suốt đêm nghe ông bố và dì ghẻ nó chửi nhau. Nó rất ghét những chuyện lục đục trong gia đình như thế.
- Vâng, lúc nào cũng vậy - Bailey nói - Anh ấy chẳng quan tâm đến chuyện người ngoài giận mình, nhưng nếu cháu mà giận thì anh ấy không chịu nổi.
- Ta đoán là Luke cảm thấy một mối đồng tình với Gus ngay từ ban đầu thấy ông ấy. - Martha nói - Để tránh khỏi phải nghe những chuyện cãi vã, Luke đã đi xuống núi, đến nằm dưới cây mà nó có thể nhìn khu vườn địa đàng của nông trại ấy. Khi thức dậy nó đã thấy Gus ngồi cạnh mình, đưa cho nó thức ăn, nhiều năm sau, Luke bảo ta đó là các món ăn ngon nó chưa bao giờ biết đến trong đời.
- Và một mối tình bằng hữu nảy sinh từ đó. - Matt nói.
- Đúng vậy, - Martha nói - một mối tình bằng hữu giữa hai tâm hồn đồng cảm, một dây ràng buộc giữa hai con người bị ruồng rẫy. Nhưng cả Frank lẫn ta không ai biết mối tình bằng hữu ấy. Không bao lâu sau đó Frank kiếm được một công việc gác đêm ở Ridgeway, nên nó phải đi suốt đêm, ban ngày thì ngủ suốt ngày. Ta thì mãi mãi bận rộn với công việc trong nhà, vì phải giặt đồ và ủi đồ cho Vonda, cho Frank, vì không có máy giặt. Ta quá bận chẳng có thì giờ thắc mắc xem thằng cháu 14 tuổi suốt ngày đi đâu?
- Anh ta đến với Gus. - Matt hỏi.
- Đúng, vợ của Gus đi làm suốt ngày, ban đêm thì mãi vui thú với Roddy, nên nó chẳng biết gì mối liên hệ giữa Luke và chồng. Ta ngờ rằng bà ta chưa hề thấy Luke nữa. - Rồi Martha thở một hơi dài tiếp - Lúc nào cũng vậy, mọi chuyện xấu bắt đầu từ Vonda.
- Frank thấy chẳng khổ sở với công việc. Nó ở mãi tận Ridgeway nên chẳng ai để ý đến cái gốc Golden Six của nó, và những câu chuyện về Gus cũng chẳng làm cho những người làm việc ở đấy cười, - Ở đấy họ gọi Frank là “Slot Machine” (Máy bán đồ tự động) như trong phim tên cướp một tay vậy, và từ đó nó có tên “Slots”. Frank không thể nghỉ việc, cũng không thể đánh trả lại. Và thế là nó khổ sở. Vợ nó ở nhà thì mỗi đêm càng về nhà muộn hơn. Hai vợ chộng xung đột nhiều tiếng đồng hồ hằng ngày. Và bầu không khí ở nhà càng nặng nề bao nhiêu thì thời gian Luke và Gus gặp nhau càng dài bấy nhiêu.
Nhưng dĩ nhiên ở một thị trấn như Calburn những bí mật chẳng bao giờ có thể giữ kín mãi mãi. Vài người đi giao hàng nhìn thấy Luke và Gus, và đã thuật lại những gì nhìn thấy. Vonda làm ở nhà hàng ăn tối, tất nhiên là đã nghe chuyện. Một buỏi chiều chủ nhật nọ. Frank ghé lại đấy ăn tối, và trong lúc đó còn đang kể những câu chuyện về Gus đã làm đám bạn cũ cười thì Vonda, bằng một giọng hằn học, nói: “Con anh nó xem Gus còn hơn là nó xem ông bố ruột của nó là anh nữa”. Mọi người trên bàn ăn còn cười lớn hơn. Và cười Frank. Lúc ấy nó mới biết Gus Venters đã thắng mình. Frank làm cho mọi người cười Gus, nhưng rốt cuộc đã lấy đi mất của Frank thứ mà nó thương nhất trên đời: Con trai nó. - Và đó là lúc Frank bắt đầu thù ghét Gus. Nỗi tức giận của nó về những bất hạnh xảy ra đến cho nó, tất cả đều hướng đến một người. Đó là Gus Venters.
- Và tất cả nỗi tức giận đó diễn ra trong một đêm.
- Ngày 30 tháng 8 năm 1968. - Matt nói.
- Đúng. Ngày 30.8.1968. - Martha nói.
- Nó bắt đầu vào buổi chiều khi Vonda cho Frank biết cô ta đã mang thai. Hôm ấy ta không có ở nhà. Một người đàn bà ta quen biết bị ốm nên đã đến thăm bà ấy, nhưng nhiều năm sau Luke đã thuật lại từng câu nói một cho ta nghe. Ngày hôm ấy, mụ Vonda ấy đã nói với Luke một chuyện mà ngay cả ta cũng không biết. Ta đoán Luke đã nói câu chuyện đó với mấy tên trong đám... - Martha ngừng lại nuốt nước bọt. - Trong đám Golden Six, và một người trong bọn họ đã nói lại cho Frank biết.
* * * * *
“Con ai vậy?” Frank hét lớn hỏi vợ. Lúc ấy nó say, Vonda lớn tiếng đáp lại: “Của một người đàn ông, một người hơn ông nhiều lắm”.
“Tao sẽ ly dị mày”. - Frank nói - “Và tao sẽ cho tòa án biết mày là con người như thế nào. Khi tao giải quyết mày xong...” Vonda cười chế nhạo: “Ông đưa tôi ra tòa à? Với cái gì, ông cụ? Ông chẳng có gì cả”. Nói đến đây, Vonda nhìn lên thấy Luke đang lặng lẽ đứng ở ngưỡng cửa phòng ngủ “Thằng nhỏ thóc mách này”. Cô gái nói: “Mày lúc nào cũng lắng tai nghe ngóng phải không? Mày rình mò nghe trộm suốt ngày gã Gus khốn nạn ấy chưa đủ sao? Tội nghiệp cho lão già đần độn ấy!”
“Ông ấy khôn ngoan hơn bà”. Luke đáp lại ngay. “Và giàu hơn nữa”.
“À, mày dám xem thường tao à?” Vonda cười chế nhạo Luke. Đôi mắt cô gái long lên. “Này, Frank, sao ông không nói cho thằng bé xấu xí biết sự thật về mẹ nó”.
“Vonda, câm miệng lại. Ta cho cô biết trước đấy. Cô không biết được phản ứng của ta đâu”.
“Những gì ông đã làm đối với tôi đã chẳng được làm rồi đó sao?” Cô gái mắng lại. “Này, bé con. Hỏi đi. Hỏi ông ta về mẹ mày đi!”.
“Câm miệng” Frank nói, cố bước nhanh đến Vonda nhưng ông loạng choạng ngã, chân bị kẹt giữa bức tường và lò bếp than. Vonda nhìn Luke, môi trên cong lên vẻ khinh miệt nhìn chiếc miệng méo mó của thằng bé và nói: “Frank gặp má mày trong quán rượu ở New Orleans - Ông ấy đã đối xử tốt với mẹ mày vì bà ấy cũng có cái môi sứt hệt như mày vậy. Ồ, nó cũng đã được khâu lại chút ít, nhưng cũng giống như môi của mày. Hơn thế nữa, bà ấy lại sắp cho ra đời một thằng bé, đó là mày”.
Luke nhìn xuống bố nó đang nằm trên sàn nhà, khi nghe Vonda nói thế mặt nó tái đi vì sửng sốt.
“Luke” Frank nhẹ nhàng gọi con, đưa tay ra cho Luke nhưng chân vẫn còn bị kẹt không cử động được.
Luke bước ra khỏi bàn tay bố nó vừa đưa ra.
“Frank McCallum không phải là bố của mày, chẳng khác gì gã Gus mà mày đang quý mến đó”, Vonda mỉm cười “Hay có lẽ lão Gus đó là bố mày, biết đâu? Và mày có biết chuyện gì đã xảy ra cho mẹ mày không? Bà ấy không chết ngay sau khi sanh ra mày và đã có một đám tang lớn, như Frank đã nói với mày trong nhiều năm. Bà ta chỉ nhìn mày, kêu thét lên kinh hãi, rồi bỏ chạy. Bà ấy không sao nhìn nổi khuôn mặt xấu xí của mày”.
Đôi mắt đen láy của Vonda long lanh vẻ hiểm độc: “Frank thương hại mày nên đem về cái nơi khỉ ho cò gáy này, giấu kín mày ở đây để không ai nhìn thấy - Và sau bao nhiêu cam go rắc rồi mà ông đã dành để chăm non một thằng bé tật nguyền của một con điếm già, giờ nó lại yêu thích một tên nông dân ngốc nghếch hơn là thích ông”.
* * * * *
Bailey đưa tay lên bụm miệng tưởng tượng đến cảm nghĩ của một con người tự hào như Jimmie khi nghe nói thế.
- Luke rời nhà sau đó, ba hôm sau mới trở về lại - Martha tiếp - Nhưng đến khi ấy thì mọi việc đã xong - Gus Venters đã chết. - Bị treo cổ.
- Trong nhà kho của cháu. - Bailey nhẹ nhàng nói.
- Ồ, không. - Ông ấy bị treo cổ trên cây dâu tằm sân sau nhà cháu.
Bàn tay Bailey chợt bóp chặt tay Matt. Cây dâu tằm xinh đẹp của nàng!
- Bà bảo: “bị treo cổ” - Matt nói - Chẳng phải ông ta tự vẫn sao?
- Không - Martha nói - Bọn họ đã treo cổ ông ta. Đám... - Bà ta như lưỡng lự chọn từ - Nhóm Golden Six - Mùa hè năm đó cả sáu đứa có mặt ở thị trấn. Frank đã đến tiếp xúc chúng, bảo chúng... - Martha nhìn qua chỗ khác một lúc mới quay lại Matt và Bailey. Giọng bà run lên khi nói.
- Thằng con ta, Frank, đã tập hợp bọn chúng lại và bảo chúng rằng anh chàng hiền lành, dễ thương, vô tội ấy, Gus Venters đã bảo chúng rằng anh ta đã... - Bà ta phải ngừng lại trong một lúc - Frank bảo bọn chúng là Gus đã cưỡng hiếp Luke.
- Ồ, Xin Chúa tha thứ cho họ. - Bailey nói.
- Lúc ta trở về nhà sau bữa đêm, thì Frank đang trong một tình trạng hết sức bê bối. Nó nằm cong người trên sàn nhà, la khóc dữ dội. Tệ hơn nữa là trên tay nó có một khẩu súng. - Nó tính tự sát.
- Ta không hiểu là nó bị gì hay đã có chuyện gì xảy ra. Ta cứ liên tục hỏi nó là có phải Luke bị thương hay chết rồi không, nhưng Frank lại càng kêu khóc dữ dội hơn và nói: “Còn tệ hơn thế. Còn tệ hơn thế. Đối với ta, nếu Luke không bị chuyện gì thì chẳng có gì là tệ cả”.
- Ta lấy khẩu súng ra khỏi tay nó, nhưng Frank lúc ấy đã uống rất nhiều rượu, nên ta đi vào bếp tính pha cà phê cho nó. Vại đựng nước không còn giọt nước nào nên ta phải đi ra giếng múc nước đổ vào.
- Vài phút sau ta nghe có tiếng súng nổ. Lúc ấy ta mới nhận ra là mình đã ngu ngốc để khẩu súng trên bệ bếp. Ta thả thùng nước xuống chạy vào, vì với linh cảm của một người mẹ, ta biết là đứa con trai độc nhất của ta vừa bị bắn.
Martha hít một hơi dài.
- Con trai ta lúc ấy năm dưới sàn nhà, và đã chết. Và kẻ đang đứng nhìn xuống nó là Vonda, trên tay còn cầm khẩu súng.
- “Bọn họ đã treo cổ lão Gus Venters đáng thương ấy trong đêm”. - Vonda nói “Treo trên một thân cây, nhưng Roddy bảo nên làm sao cho ra cảnh một vụ tự vẫn, và bọn họ đã đem ông ta vào nhà kho”. Ta vẫn còn nhớ rõ tia nhìn của con bé ấy lúc đó. Nó thích thú giết được con ta.
- Vonda đặt khẩu súng trên bàn, bước ngang qua xác con ta, thản nhiên như bước qua một bao rác, đến lượm một hộp kim loại từ sàn nhà lên.
- Trong khi bọn họ đang treo cổ Gus lần thứ nhì, Roddy đã lẻn vào trong nhà lấy cái hộp này. Vonda mở nắp hộp ra và ta nhìn thấy hộp đầy tiền.
- “Roddy đã ngủ với mụ phù thủy già Hilda ấy vì biết mụ ấy có tiền cất giấu, và muốn mụ ta tiết lộ nơi cất giấu đó. Anh ấy phải mất nhiều công sức mới moi ra được thông tin ấy, và anh ta đã lấy được chiếc hộp này đêm này, nhưng chỉ vì...” - Vonda nhìn xuống xác của con ta có vẻ chế nhạo tiếp: “Chỉ... rồi anh ấy lại lấy chiếc hộp từ tay Roddy bảo sẽ đem trả lại cho mụ Hilda ấy”.
- Cô gái ấy nhìn lên ta vẻ đắc thắng và nói: “Nhưng giờ con đã lấy được số tiền này rồi, và con đang mang trong bụng đứa con của Roddy. Anh ấy đang chờ con bên ngoài. Con đã lấy nhầm một anh chàng trong nhóm The Golden Six có thế thôi. Nhưng giờ thì mọi việc sẽ tốt đẹp”. - Và đó là lúc ta cầm khẩu súng lên cho ngay viên đạn vào giữa đôi mắt của nó.
Một năm sau
Qua làn vải đen dày phủ lên mặt, Bailey nhìn đám đông đang tụ tập ở ngôi huyệt của Martha. Matt không thể cùng đến với nàng vì không có cách gì che giấu chàng được. Và nếu bị nhìn thấy và nhận ra, thế nào đám phóng viên đứng quanh đó cũng tìm ra Bailey. Hiện nàng đang đứng trong đám hơn chục phụ nữ, tất cả đều che mặt bằng vải đen, và tất cả đều do Patsy thực hiện. Báo chí không nhận ra ai trong đám này cả, hơn nữa họ đang tìm bà vợ góa của Jimmie Manville, một người to mập hơn bất cứ người nào đang dự đám tang của Marhta McCallum.
Nhìn xuống chiếc hòm đã đóng nắp, nước mắt lăn dài trên đôi má của Bailey, những dòng nước mắt của sự biết ơn, và yêu thương. Martha đã hi sinh để giữ cho tông tích của Bailey khỏi bị tiết lộ. Bà hy sinh để nàng có thể giữ được niềm hạnh phúc mới tìm thấy. Bà ta giải thích là bà nợ Luke và đã giữ chàng riêng cho bà trong rất nhiều năm, và cách tốt nhất để trả món nợ ấy là hi sinh mình cho người đàn bà mà Luke yêu.
Vì thế mà Martha đã làm mọi chuyện. Bà đã giám sát các luật sư và đã đưa ra cái chứng cứ mà bà đã giữ. Martha đã thuê các thám tử tư, và họ đã tìm ra người đàn bà đã nhìn thấy và nói chuyện với Dolores vào ngày sau khi Alex đã quay trở về Virginia. Và năm sáu cô gái ở Calburn có thể xác nhận chính xác thời điểm và nơi họ gặp Alex Yates. Những lời buộc tội chống lại Alex được bãi bỏ vì thiếu bằng chứng.
Bailey đã thức suốt đêm để nói chuyện với Matt, sau đó gọi điện thoại nói chuyện với Martha. Và một sự thỏa thuận đã đạt được giữa hai người. Nếu Bailey chịu ra trước tòa, và thế giới, và cho tòa thấy mình là vợ cưới hợp pháp của Jimmie Manville, nàng chắc sẽ có được số tiền hàng tỉ bạc còn lại của chồng. Nhưng nếu Bailey có được tiền của, nàng sẽ không còn sự riêng tư nữa.
- Anh có phản đối không? - Bailey đã hỏi Matt.
- Chuyện mất đi cả tỉ bạc ấy à? - Matt hỏi lại, rồi nhìn nàng mỉm cười - Không. Anh không muốn tiền. Anh đã nhìn thấy cảnh một người bị lấy tiền bạc như thế nào rồi. Hơn nữa, ở đây anh đã có mọi thứ mình muốn rồi.
Nàng nhìn Matt mỉm cười, nhưng nước mắt vẫn cứ trào ra. Nàng đã thấy là nàng yêu chàng vô cùng. Qua mọi chông gai, chàng đã đứng cạnh nàng, đã giúp đỡ nàng, không lúc nào chàng ngăn cản nàng làm một điều gì cần làm. Đôi bàn tay nàng đang đặt trên đùi, và một lần nữa nàng mân mê chiếc nhẫn cưới mà Matt đã trao cho nàng đêm trước đó.
- Em sẽ có một lễ cưới lớn chứ? - Bailey nói.
- Lớn nhất ở Calburn từ trước đến giờ. Nhưng... - Matt ngập ngừng.
- Nhưng cái gì?
- Nếu em không để cho Patsy may chiếc áo cưới cho em, cuộc sống của chúng ta sẽ khổ sở đấy.
Bailey cười lớn, vui vẻ gật đầu.
Họ dành ngày hôm sau thảo luận vấn đề tiền bạc, làm thế nào để quản lý một số tiền nhiểu tỉ bạc như thế mà vẫn giữ kín tên tuổi lý lịch.
Sau cùng Arleen đã giúp họ giải quyết vấn đề. Trong nhiều năm bà ta tìm cách nuôi sống mình bằng cách làm “một kẻ sống bám như bà ta từng nói”. Nhưng là một kẻ sống bám tốt, rất tốt. Bà ta tiếp tục giải thích là mình đã trở thành một kẻ quan sát con người rất thành thạo.
Trước sự kinh ngạc của Bailey, Arleen đã lập ra một danh sách những người mà James từng tin tưởng nhất.
- Nếu cô muốn người điều khiển công ty của cô, thì hãy dùng những người này - Arleen nói rồi đưa tờ giấy cho Bailey.
- Không phải công ty của tôi. Không phải tiền của tôi - Bailey nói nho nhỏ - Tôi không muốn nó.
Chính Martha đứng ra đồng ý thừa hưởng gia tài của James Manville bà có giấy khai sinh cho thấy Frank là con trai bà, và tên của Frank lại nằm trong giấy khai sinh của Luke McCallum. Với cuộc trắc nghiệm AND và các màu tóc, chuyện xác nhận Lucas McCallum và James Manville là một người chẳng có gì khó khăn.
Martha đã làm tất cả những chuyện ấy, và đã làm một mình. Dù tuổi tác cao, người mảnh mai yếu đuối bà đã tập trung mọi sức lực để giải quyết mọi vấn đề liên quan đến các luật sư, các thám tử và báo chí: Không người nào từng gần gũi Bailey có thể giúp bà, vì e sợ tông tích Bailey bị lộ, nên Martha chỉ có được sự yểm trợ một người đàn bà mà đã kết bạn trong nhà an dưỡng và vài cô nữ y tá chăm sóc sức khỏe cho bà.
Trong khi phiên tòa xét xử vụ Atlanta và Ray được loan báo rộng rãi đang diễn tiến, Matt đã bay quanh nước Mỹ để gặp những người nằm trong bản danh sách mà Arleen đã đưa cho chàng. Matt đã mất cả ba tháng của phiên xử này để kết hợp họ lại, và vào lúc phán quyết đến gần, Matt đã thành lập được một hội đồng những người được ủy thác giám sát những kỹ nghệ mà James Manville từng sở hữu. Qua nhiều ngày đêm làm việc, Matt, Bailey và những người có tên trong bản danh sách, đã thiết lập một chương trình mười năm, từ đó các công ty sẽ trở thành những công ty tự trị. Cuối hạn mười năm ấy, các công ty hoặc được bán đi và số lời sẽ chia cho các nhân viên công ty, hoặc sẽ được điều hành trên căn bản chia lợi tức. Mục đích tối hậu của kế hoạch này là đến cuối thời hạn mười năm ấy các đế quốc của James Manville sẽ không còn tồn tại nữa.
Vào lúc phiên tòa chấm dứt, Martha trông già sụm hẳn. Dường như bà đã cố gắng hết sức giữ sự sống và sức khỏe cho mình để hoàn tất công việc, và giờ đây công việc ấy đã xong rồi, bà muốn nghỉ ngơi, - vĩnh viễn.
Sau khi bản án tù chung thân dành cho Atlanta và Ray được phán quyết, hai nữ y tá dìu Martha ngồi lên một chiếc ghế nệm bên ngoài tòa án. Tay run run, bà cầm đọc bản tuyên bố được soạn sẵn về những kế hoạch tương lai cho tài sản của James Manville.
Sau lưng các nhà báo và ở bên ngoài tòa án người ta bắt đầu reo hò vui mừng khi được biết là họ sẽ không bị mất việc. Nhưng các nhà báo thì thất vọng rõ rệt. Họ đã muốn Martha để lại tất cả số tiền trên cho một người thôi. Những câu chuyện ly kỳ về những nam và nữ thừa kế thường làm cho tờ báo được chú ý nhiều hơn. Martha vừa đọc xong bản tuyên bố trên thì có người đã lớn tiếng hỏi :
- Thế còn Lillian Manville thì sao?
Martha đã nhìn người ấy mỉm cười đáp :
- Nó đã có phần riêng rồi. - Vừa nói xong câu trên bà đã đưa tay lên trán rồi người ngã ra sau như bị ngất xỉu. Lập tức các nữ y tá la lên và một bác sĩ từ hành lang tòa án vội chạy đến. Sau khi xem xét nhanh, vị bác sĩ cho mọi người biết là bà McCallum đã bị quá nhiều xúc động, cần phải rời nơi đây ngay.
- Nhưng còn bà góa phụ của Manville? - Một người khác đã lớn tiếng hỏi, nhưng vị bác sĩ chỉ ra dấu đặt bà lên một cái cáng rồi khiêng ra khỏi tòa án.
Trong ba ngày liên tục các phương tiện truyền thông tập họp đông đúc bên ngoài bệnh viện bà Martha McCallum đang nằm. Cơ may về sự hồi phục của bà theo chẩn đoán của các bác sĩ ở đây là tốt, nhưng họ không nghĩ đến yếu tố là bà không muốn hồi phục. Bà đã sống đủ và giờ đây muốn về với con trai của mình và Luke.
Đến sáng ngày thứ tư thì Martha ra đi vĩnh viễn. Các y tá thuật lại rằng một nụ cười vẫn còn phảng phất trên mặt bà lúc bà nhắm mắt.
Bailey đã khóc lóc không ngớt từ lúc cái chết của Martha được loan báo cho đến hôm đám tang cử hành.
- Em còn không được đến dự đám tang của bà - Nàng nói - Và bao nhiêu năm em và bà lẽ ra đã có thể gần gũi nhau, nhưng James đã giữ chúng tôi cách biệt.
- James! - Arleen nhẹ nhàng nói, nhướng mày nhìn Matt. Giờ đây Bailey gọi người chồng quá cố của nàng là James thay vì Jimmie.
Matt choàng tay qua vai nàng để an ủi, nhưng chàng đã mỉm cười. Cuối cùng, khi sự thật được khám phá, Bailey có thể để lại James Manville cho quá khứ. Nàng đã từng nhìn thấy những mặt tốt và mặt xấu của chàng, và sau cùng đã có thể nhìn chàng như một con người. Tình yêu của nàng dành cho James Manville giờ đây chỉ là một ký ức của quá khứ.
- Anh nghĩ là chúng ta có thể nghĩ ra chắc. - Matt đã thì thầm bảo nàng. Mười phút sau, chàng và Bailey đã đồng ý cho tất cả những người đàn bà có liên quan đến Công ty Bảo quản Thực phẩm Dâu tằm, choàng cùng một kiểu màn phủ che mặt màu đen, và tất cả đến tham dự đám tang của bà Martha.
Giờ thì Bailey đặt ba đóa hồng trắng lên quan tài của Martha. Một cho Martha, một cho Frank và một cho James, thằng bé “đã sinh ra” vào cái ngày kinh khủng ấy trong tháng 8.
Arleen nắm lấy cánh tay Bailey thì thầm qua tấm mạng :
- Thôi, chúng ta hãy đi về.
- Vâng - Bailey đáp - Chúng ta hãy đi về.

Chương trước