Con chim khát tổ - Chương 37

Con chim khát tổ - Chương 37

Con chim khát tổ
Chương 37

Ngày đăng
Tổng cộng 45 hồi
Đánh giá 8.9/10 với 20531 lượt xem

Robin chạy rầm rầm lên cầu thang sắt, chân vẫn nguyên đôi giày gót thấp đã mang suốt từ hôm qua. Hai mươi tư tiếng đồng hồ trước, vì không sao gạt khỏi đầu hình ảnh hấp dẫn của chàng "thám tử vườn đi giày cỏ”[1], cô đã chọn đôi giày tuềnh toàng nhất đi khắp chốn. Rồi hôm nay, sau khi làm được một số việc đáng kể, Robin trở nên vô cùng phấn khích, đến nỗi đôi giày đen cũ kỹ giờ với cô cũng lung linh không khác gì giày thuỷ tinh của Lọ Lem. Háo hức muốn kể cho Strike nghe tất cả những việc vừa làm được, cô đi như chạy qua phố Denmark, băng ào qua những đống gạch đá dưới nắng ấm. Robin tin chắc rằng những phát hiện xuất sắc ngày hôm qua sẽ khiến cả hai vô cùng phấn khích và khoả lấp hết mọi sự ngượng ngùng còn vương lại từ vụ say xỉn bê tha của Strike hai đêm trước.
[1. Nguyên gốc tiếng anh "gumshoe": giày đế mềm, ngoài ra còn có nghĩa tiếng lóng là thám tử tư - ND]
Nhưng khi lên đến tầng hai, Robin sững lại. Lần thứ ba, cánh cửa gương bị khoá, văn phòng bên trong tối om, im ắng lạ thường.
Cô mở cửa vào trong, nhanh chóng quan sát một vòng. Cửa phòng Strike vẫn mở. Chiếc giường xếp được gấp lại ngay ngắn. Trong thùng rác không có tàn tích của bữa ăn đêm trước. Màn hình máy tính tối đen, ấm đun nước nguội lạnh. Robin buộc phải rút ra kết luận là đêm qua Strike đã không về nhà.
Cô treo áo khoác lên móc, rút ra một cuốn sổ nhỏ từ trong túi xách và bật máy tính lên. Robin cố lần lữa đợi thêm vài phút xem Strike có trở lại không, cuối cùng đành bắt tay gõ lại tóm tắt những việc đã làm được. Vậy mà đêm trước cô hầu như không ngủ được vì háo hức muốn gặp Strike để kể hết cho hắn nghe. Mất hứng quá, bực cả mình. Tên sếp tạm đi đâu mà vẫn chưa về?
Tay vẫn gõ lia lịa trên bàn phím, tự dưng Robin nghĩ đến một khả năng chẳng hay ho gì. Rõ là Strike tan nát cõi lòng sau khi nghe tin bồ cũ đính hôn, biết đâu hắn ta đã chạy đến cầu xin cô nàng đừng có lấy cái anh chàng kia nữa? Chẳng phải hôm đó hắn đã hét to trước cả phố Charing Cross rằng Charlotte không hề yêu Jago Ross sao? Biết đâu đấy, biết đâu Charlotte đã lại sà vào vòng tay của Strike, rồi hai người đã làm lành, giờ đây đang ôm nhau ngủ trong căn nhà mà Strike vừa bị đuổi ra cách đây bốn tuần? Robin nghĩ đến mấy câu bóng gió của Lucy khi nhắc đến Charlotte. Nếu hai người quay lại thật thì chắc công việc của cô cũng chẳng còn được bao lâu. Nhưng không hề gì, Robin tự nhắc mình, tay vẫn tức tối gõ phím, liên tục mắc lỗi, sự thuần thục ngày thường đi đâu mất cả. Một tuần nữa là đi hẳn rồi. Nhưng suy nghĩ đó lại càng làm cho Robin thấy bức xúc.
Ngược lại, cũng rất có thể Strike đã đến tìm Charlotte rồi bị cô ta đuổi thẳng cổ. Như vậy, chuyện "giờ này anh ở đâu?" trở nên cấp bách hơn, không còn là chuyện riêng tư nữa. Biết đâu sau đó, hắn lại đi uống, không có ai ở bên coi chừng, rồi lại say xỉn bét nhè thì sao? Ngón tay gõ phím chậm lại rồi dừng hẳn, ngay giữa một câu dang dở. Cô quay ghế, nhìn về phía chiếc điện thoại để bàn nằm im lìm.
Có thể cô là người duy nhất biết được rằng Cormoran Strike đã tạm thời mất tích. Có lẽ cô nên gọi vào máy di động cho hắn? Rồi nếu hắn không bốc máy thì sao? Phải đợi bao nhiêu tiếng đồng hồ mới báo cho cảnh sát? Cô thoáng nghĩ đến việc gọi điện cho Matthew, nhưng dẹp ngay ý định đó.
Đêm đó Matthew và Robin đã cãi nhau khi cô về tới nhà rất trễ, sau khi phải dìu tên Strike say xỉn từ quán Tottenham về lại văn phòng. Matthew lại càm ràm rằng cô thật ngây thơ, dễ bị ảnh hưởng và quá thương người. Rằng Strike chỉ nhăm nhe kiếm một cô thư ký giá rẻ, nên mới lợi dụng lòng thương người của cô như vậy; rằng chẳng có Charlotte Char-liếc gì cả, tất cả chỉ là một âm mưu để lấy lòng và ép cô tận tụy thêm vì hắn mà thôi. Robin giận sôi lên, cô đáp trả rằng người đang muốn ép cô chính là Matthew, vì anh ta suốt ngày ra rả chuyện đáng ra cô phải kiếm được bao nhiêu, rồi cứ bóng gió chuyện cô không làm ra nhiều tiền như anh ta. Chẳng lẽ anh ta không thấy được là cô rất thích làm việc cho Strike, chẳng lẽ đầu óc kế toán hẹp hòi, khô khan của anh ta không nhận ra rằng cô đang sợ phải đối mặt với công việc nhân sự cực kỳ nhàm chán? Matthew sửng sốt nghe cô nói, rồi tỏ ý ăn năn (mặc dù vẫn giữ ý chê bai hành vi của Strike). Ngày thường Robin là người dễ chịu, luôn dĩ hoà vi quý. Nhưng Matthew đã xin lỗi rồi mà cô vẫn thấy xa cách và giận dữ. Sáng hôm sau, mặc dù đã làm lành, hai người (mà chủ yếu là Robin) vẫn còn khá cay cú.
Giờ đây, trong cảnh im lặng đến phát ngốt, nhìn chiếc điện thoại, tự dưng Robin giận lây sang cả Strike. Hắn đang ở đâu? Đang làm gì? Tại sao hắn cứ muốn chứng tỏ Matthew nói đúng, rằng hắn là kẻ vô trách nhiệm? Cô thì ngồi cố thủ ở đây, còn hắn thì mải chạy theo người cũ, chẳng màng gì đến công việc chung…
… công việc của hắn thì đúng hơn….
Có tiếng bước chân lên cầu thang. Robin thoáng nhận ra nhịp chân hơi chông chênh của Strike. Cô chờ đợi, nhìn về phía cầu thang, cho tới khi chắc chắn tiếng bước chân vẫn tiếp tục vang lên sau khi đã đi qua tầng một. Cô quay hẳn ghế nhìn vào màn hình máy tính, gõ phím liên tục, trống ngực đập thình thịch.
"Chào cô.”
"Chào.”
Cô liếc nhanh về phía Strike rồi tiếp tục gõ phím. Trông hắn mệt mỏi, râu ria chưa cạo, nhưng ăn mặc bảnh bao khác thường. Ngay lập tức cô đoán ắt hẳn hắn đã cố làm lành với Charlotte, mà xem chừng đã thành công. Hai câu tiếp theo trong văn bản đầy lỗi đánh máy.
"Sao rồi?" Strike hỏi, để ý thấy vẻ nghiêm nghị, lạnh lùng của cô.
"Tốt." Robin đáp.
Cô định sẽ trình bản báo cáo hoàn hảo ngay trước mặt hắn, rồi sẽ lạnh lùng thông báo chuyện nghỉ việc sau một tuần nữa. Cô sẽ đề nghị rằng ngay trong tuần này hắn nên thuê một nhân viên tạm thời khác, để cô có thể bàn giao công việc trước khi nghỉ.
Chỉ vài giờ trước đó, Strike tự dưng "trúng số độc đắc" một cách ngoạn mục, sau một chuỗi những chuyện xui xẻo liên tục trong thời gian qua. Mấy tháng rồi hắn mới thấy vui vẻ như vậy. Hắn rất trông đến văn phòng để gặp cô thư ký. Strike hoàn toàn không có ý định chiêu đãi Robin bằng chuyện đêm qua hắn làm gì (đặc biệt là vụ "trúng số”, khiến hắn phục hồi lại chút tự ái đàn ông tưởng đã te tua). Hắn vốn kín tiếng trong những chuyện như vậy. Ngoài ra, hắn cũng muốn cứu vớt cái ranh giới nghiêm túc giữa hai người, hắn đã bị sứt mẻ khá nhiều sau trận say bia trong quán Tottenham. Tuy nhiên, Strike cũng đã chuẩn bị sẵn trong đầu bài xin lỗi về sự vụ hai đêm trước đó, thêm một lời cảm ơn sâu sắc và cuối cùng là khoe khoang những kết luận hay ho có được sau mấy cuộc phỏng vấn hôm qua.
"Uống trà không?”
"Không, cám ơn.”
Hắn nhìn đồng hồ.
"Tôi chỉ đi trễ có mười một phút thôi mà.”
"Anh muốn tới mấy giờ mà chẳng được. Ý tôi là," Robin cố vớt vát, nhận ra giọng điệu của mình thật hung hăng, "chuyện anh làm gì… à… đi làm mấy giờ không phải là việc của tôi.”
Vậy mà Robin đã tập dượt sẵn trong đầu vài câu đáp trả thật dịu dàng, rộng lượng, vì cô cứ tưởng gặp cô Strike sẽ rối rít xin lỗi về vụ say xỉn cách đây bốn mươi tám tiếng. Ngược lại, thái độ của hắn lúc này thật vô duyên, chẳng hề có chút xấu hổ ân hận gì cả.
Strike loay hoay với chiếc ấm đun và mấy tách trà. Vài phút sau hắn đặt xuống trước mặt Robin một tách trà bốc khói.
"Tôi đã nói là tôi không…”
"Cô đặt bản đánh máy quan trọng đó qua một bên, một phút thôi, để tôi nói cái này được không?”
Robin gõ phím ầm ầm để lưu văn bản, quay sang nhìn hắn, hai tay vòng lại trước ngực. Strike ngồi xuống chiếc ghế sofa cũ.
"Tôi muốn xin lỗi về chuyện đêm trước.”
"Không cần đâu," Robin đáp, nhỏ giọng, kiệm lời.
"Cần chứ. Tôi không nhớ rõ đã làm gì. Tôi chỉ mong là lúc đó tôi không be bét quá.”
"Không đâu.”
"Chắc cô cũng đoán ra chuyện gì rồi. Vợ chưa cưới của tôi vừa đính hôn với bồ cũ. Chỉ ba tuần sau khi tụi tôi chia tay cô ấy đã đeo nhẫn mới. Là nói văn hoa vậy thôi; chứ thật ra trước giờ tôi còn chưa mua nhẫn cho cô ấy. Tôi chưa bao giờ có đủ tiền mà mua.”
Nghe giọng hắn Robin đoán là hẳn hai người vẫn chưa làm lành, nhưng vậy thì tối hôm qua hắn ở đâu? Cô bất giác buông hai cánh tay xuống, cầm tách trà lên.
"Cô không có trách nhiệm đi tìm tôi như vậy, nhưng nếu không có cô hẳn tôi đã ngã xuống cống, hay đã đấm vỡ mặt ai đó. Vậy nên, cám ơn cô rất nhiều.”
"Không có gì," Robin đáp.
"À cảm ơn vụ Alka-Seltzer luôn," Strike nói tiếp.
"Có tác dụng không?" Robin hỏi, vẫn lạnh lùng.
"Sém chút nữa là tôi phun ra khắp chỗ này," Strike trả lời, nắm tay đấm nhè nhẹ vào chiếc ghế sofa sờn cũ, "nhưng uống xong một lúc thì đỡ hẳn.”
Robin bật cười. Strike chợt nhớ lại nội dung mẩu giấy cô luồn dưới khe cửa khi hắn đang ngủ và lý do cô đưa ra cho sự vắng mặt vô cùng tế nhị của mình.
"Được rồi, tôi đang rất mong được nghe cô báo cáo công việc hôm qua," hắn nói dối. "Đừng để tôi phải hồi hộp nữa.”
Robin tươi tỉnh hẳn lên, bừng nở như bông súng trên mặt hồ.
"Tôi đang gõ lại…”
"Cứ nói đã, rồi cô có thể lưu hồ sơ sau," Strike đáp, nghĩ thầm nếu phần Robin sắp nói chẳng có ích gì thì hắn sẽ gạt luôn ra khỏi hồ sơ.
"Ok," Robin nói, vừa hào hứng vừa hồi hộp. "Như tôi đã nhắn với anh, tôi đọc trong hồ sơ thấy anh đang muốn điều tra Giáo sư Agyeman và khách sạn Malmaison ở Oxford.”
Strike gật đầu, thấy nhẹ nhõm vì hắn không nhớ chi tiết đến vậy. Khi đọc mẩu giấy của Robin hắn vẫn còn say mờ mắt.
"Vậy là," Robin nói tiếp, thoáng hụt hơi, "đầu tiên tôi đến khu Russell Square, đến trường SOAS - Viện nghiên cứu Đông phương và Châu Phi, phải ý anh chỉ chỗ đó không?" Cô giải thích. "Tôi xem bản đồ: đúng là chỉ cách Bảo tàng Anh Quốc một khoảng đi bộ. Có một chỗ anh viết nhắc tới chi tiết này, đúng không?”
Strike lại gật đầu.
"Rồi tôi đi vào SOAS, giả vờ là đang viết luận văn về chính trị châu Phi và muốn có thông tin về Giáo sư Agyeman. Tôi gặp được một bà thư ký rất nhiệt tình trong khoa Chính trị, bà này từng làm việc cho giáo sư Agyeman, cho tôi rất nhiều thông tin về giáo sư, bao gồm danh mục sách và tiểu sử tóm tắt. Giáo sư từng học Đại học ở SOAS.”
"Thật sao?”
"Đúng vậy." Robin tiếp. "Tôi còn kiếm được hình nữa.”
Nói rồi cô rút từ trong cuốn sổ ra bản sao một tấm ảnh và đưa Strike xem.
Trong ảnh là một người đàn ông da đen, gương mặt dài, xương gò má cao, tóc đã ngả bạc cạo sát đầu. Ông ta đeo kính gọng vàng, hai tai lớn quá khổ. Strike nhìn tấm hình một lúc lâu. Cuối cùng, hắn thốt lên:
"Trời.”
Robin chờ đợi, hãnh diện.
"Trời." Strike lại thốt lên lần nữa. "Ổng chết khi nào vậy?”
"Năm năm trước. Bà thư ký rất buồn khi nói chuyện đó, kể là giáo sư rất thông minh, một người thật tử tế, tốt bụng. Một tín đồ Cơ-đốc mẫu mực.”
"Có gia đình gì không?”
"Có. Vợ và một người con trai.”
"Con trai," Strike lặp lại.
"Đúng vậy," Robin nói. "Tại ngũ”
"Tại ngũ," Strike buồn rầu lặp lại lời Robin. "Đừng nói..”
"Anh ta đang làm nhiệm vụ tại Afghanistan.”
Strike đứng dậy, đi tới đi lui trong phòng, tay vẫn cầm bức ảnh của giáo sư Josiah Agyeman.
"Cô không hỏi được đơn vị nào hả? Cũng không sao. Tôi có thể tìm được," hắn nói.
"Tôi có hỏi," Robin đáp, nhìn xuống sổ, "nhưng tôi không hiểu lắm… có đơn vị nào tên là Sappers hay gì đó không…?”
"Kỹ sư Quân đội Hoàng gia," Strike đáp. "Có manh mối này là tôi tìm thêm được rồi.”
Hắn dừng lại ngay bên cạnh bàn của Robin, nhìn tấm hình của Giáo sư Josiah Agyeman một lần nữa.
"Giáo sư là người gốc Ghana," Robin nói tiếp. "Nhưng gia đình đã định cư ở Clerkenwell từ lâu, cho tới khi ông ấy chết.”
Strike đưa tấm hình lại cho Robin.
"Coi chừng mất. Cô làm giỏi thật, Robin à.”
"Chưa hết," cô nói tiếp, mặt ửng đỏ, cố không mỉm cười mặc dù rất phấn chấn. "Buổi chiều tôi lấy tàu đi Oxford, đến khách sạn Malmaison. Anh biết không, khách sạn đó hồi trước là nhà tù, sau này mới cải tạo lại thành khách sạn?”
"Vậy hả?" Strike hỏi, từ từ ngồi xuống ghế sofa.
"Ừ. Thật ra cũng đẹp lắm. Tôi định sẽ đóng giả làm Alison, đến đó để xem Tony Landry có để quên đồ ở đó không, hay đại loại vậy…”
Strike nhấp một ngụm trà, nghĩ thầm thật khó tin chuyện ba tháng sau hội thảo, ông luật sư phải cử cô thư ký đến tận nơi chỉ vì lý do cỏn con như vậy.
"Dù sao thì, sai lầm là ở chỗ đó.”
"Vậy sao?" Strike nói, cố giữ giọng bình thường.
"Đúng vậy, bởi vì ngày bảy tháng Giêng bà Alison có tới đó để tìm gặp Tony Landry. Tôi thiếu điều muốn chui xuống đất. Một cô làm lễ tân có gặp Alison hôm đó, nên vẫn nhớ mặt bà ta.”
Strike hạ tách trà xuống.
"Hừm, vụ này," hắn nói, "đúng là hay ho.”
"Tôi cũng thấy thế," Robin phấn khởi kể tiếp. "Vậy là tôi phải suy nghĩ thật nhanh.”
"Cô có nói tên cô là Annabel nữa không?”
"Không," cô đáp, thoáng bật cười. "Tôi nói, à vậy thì, tôi đành nói thật, tôi là bạn gái của ông Landry. Rồi tôi khóc thút thít.”
"Cô khóc?”
"Thật ra cũng không khó lắm." Robin đáp, tỏ vẻ ngạc nhiên. "Tôi vào vai ngon ơ. Tôi nói là tôi nghi ngờ ông Landry đang có người khác.”
"Cô không giả bộ nghi ngờ Alison chứ? Nếu họ thấy bà ta rồi chắc chắn họ sẽ không tin…”
"Không, nhưng tôi nói là nghi ổng nói dối, nghi là hôm đó ổng không hề ở Malmaison… Rồi tôi khóc lóc một hồi. Cô gái từng gặp Alison phải kéo tôi ra một bên dỗ dành. Cô ta nói là họ không thể cung cấp thông tin về người khác mà không có lý do chính đáng, luật lệ của khách sạn qui định vân vân và vân vân… anh biết rồi đó. Nhưng tôi cứ khóc mãi, cuối cùng cô ta đành phải nói ông Landry có làm thủ tục nhận phòng vào tối ngày Sáu, rồi trả phòng buổi sáng ngày Tám. Lúc trả phòng có phàn nàn chuyện khách sạn không đưa đúng loại báo ổng muốn đọc, nên cô nhân viên mới nhớ mặt. Vậy chắc chắn là Landry có ở đó. Tôi còn ráng nức nở hỏi thêm một chút, rằng làm sao cô ta biết chắc người đó là ông Landry. Cô ta mô tả tới chân tơ kẽ tóc. Còn tôi đã biết mặt ổng rồi," cô nói thêm, trước khi Strike kịp hỏi. "Trước khi đi Oxford tôi có coi hình trước trên trang web của công ty LMP.”
"Cô cừ thật," Strike nói, "vụ này nghe quá xá mờ ám. Cô nhân viên đó có kể gì về Alison không?”
"Kể là Alison đến nơi, hỏi gặp ông Landry, nhưng lúc đó ổng không có ở khách sạn. Nhưng họ xác nhận với Alison là ổng đã làm thủ tục nhận phòng. Rồi Alison đi về.”
"Quái thật. Đáng ra Alison phải biết là ông Landry đã đi dự hội thảo; tại sao không đến thẳng đó trước?”
"Tôi không biết.”
"Cái cô nhân viên được việc này có kể ngoài lúc nhận phòng và trả phòng ra thì có thấy mặt Landry lúc nào khác không?”
"Không." Robin đáp. "Nhưng mà ta đã biết là Landry có dự hội thảo rồi còn gì? Tôi kiểm tra vụ đó rồi, anh không nhớ sao?”
"Ta biết là Landry có đến hội thảo, ghi tên và có lẽ lấy bảng tên đeo. Nhưng rồi sau đó lái xe về Chelsea ngay để gặp phu nhân Bristow. Tại sao vậy?”
"Thì… bà ấy đang bị ốm.”
"Vậy sao? Nhưng bà vừa được phẫu thuật cho hết bệnh kia mà.”
"Phẫu thuật cắt tử cung," Robin đáp. "Như vậy thì hậu phẫu phải đau đớn lắm.”
"Nhưng ông này không yêu quý gì bà chị lắm - cái này tôi nghe tận miệng Landry - rồi ông lại biết bà chị vừa trải qua một cuộc phẫu thuật cứu mạng, biết đã có hai đứa con của bà ta đến thăm nom. Can cớ gì ông ta phải đi thăm gấp gáp vậy?”
"Thì," Robin nói, không còn chắc chắn nữa, "Tôi đoán… chắc là vì bà ấy mới xuất viện…”
"Nhưng chắc hẳn Landry phải biết chuyện đó trước khi đi Oxford chứ. Vậy tại sao không nán lại London và đi thăm ngay nếu ông ta thấy sốt ruột, rồi chỉ dự phần hội thảo buổi chiều hôm đó? Tại sao phải lái xe hơn năm mươi dặm, ngủ một đêm ở cái nhà tù xa hoa kia, rồi đến hội thảo chỉ để ghi tên, rồi lái xe quay trở lại London ngay?”
"Có thể có ai gọi điện nhắn là phu nhân Bristow đang rất mệt chăng? Biết đâu John Bristow gọi điện cho Landry, nhắn ông ta đến ngay?”
"Bristow không hề nhắc đến chuyện đó. Tôi thấy thực ra hai người giờ đang khá căng thẳng. Họ có vẻ khó chịu khi nhắc đến chuyến thăm nom đó của Landry. Cả hai đều không thích nói tới khi tôi hỏi.”
Strike đứng dậy, đi tới đi lui trong phòng, hơi cà nhắc nhưng hầu như không để ý đến cái chân đau.
"Không phải," hắn nói tiếp, "Bristow nhắn em gái ghé qua, Lula là người được mẹ cưng nhất - chuyện đó nghe có lý. Nhưng chuyện nhờ ông cậu, người đang ở xa London, lại không ưa gì phu nhân Bristow, ngược đường chạy về để thăm nom… nghe chẳng hợp lý tí nào. Và giờ ta còn biết được là Alison có đi tìm Landry ở ngay khách sạn. Hôm đó lại không phải là ngày cuối tuần. Phải chăng bà ta đang tự đi rình Landry, hay có ai sai đi?”
Điện thoại đổ chuông. Robin nhấc ống nghe. Strike thấy bất ngờ khi cô ngay lập tức giả giọng Úc điệu đà.
"Xinh lỗi nha, cổ hông có đây… Hông… hông. Tôi hông biết cổ làm ở đâu… Hông phải… Tơn tôi là Annabel…”
Strike khẽ bật cười. Robin nhìn hắn, giả vờ nhăn mặt đau khổ. Sau một phút đóng giả một cô gái người Úc nói như đang bị bóp cổ, Robin dập máy.
"Giải pháp Tạm thời gọi," cô nói.
"Tôi cứ phải giả làm Annabel, mỗi lần mỗi khác. Cô Annabel vừa rồi nói nghe giống giọng Nam Phi hơn là Úc.”
"Giờ tôi muốn biết hôm qua anh làm được việc gì," Robin nói, không giấu được vẻ nôn nóng nữa. "Anh có gặp Bryony Radford và Ciara Porter không?”
Strike kể lại tất cả mọi thứ, chỉ trừ đoạn sau khi hắn rời khỏi căn hộ của Evan Duffield. Hắn nhấn mạnh chuyện Bryony Radford cứ khăng khăng là cô ta bị loạn chữ, bấm nhầm nút nên mới tình cờ nghe được lời nhắn trên điện thoại của Ursula May; Ciara thì liên tục nói rằng Lula có kể sẽ để lại hết cho anh trai; rồi Evan Duffield rất bực vì Lula cứ liên tục xem giờ khi ở Uzi, và cả bức email đe doạ mà Tansy Bestigui gởi cho ông chồng cũ.
"Vậy lúc đó Tansy ở đâu?" Robin hỏi, sau khi đã chăm chú nuốt lấy từng lời của Strike. "Nếu ta có thể biết…”
"Ồ, tôi biết quá rõ bà ta ở đâu lúc đó," Strike đáp. "Vấn đề là làm sao để bà ta thừa nhận, vì nếu làm vậy bà ta có thể mất đứt khoản tiền triệu dàn xếp ly hôn của Freddie. Khó là ở chỗ đó. Nếu cô nhìn vào mấy tấm hình của cảnh sát, cô cũng sẽ đoán được lúc đó bà ta ở đâu.”
"Nhưng...”
"Nhìn kỹ hình chụp mặt tiền toà nhà buổi sáng sau khi Lula chết, rồi suy nghĩ xem nó khác gì so với hôm chúng ta tới xem. Sẽ rất có ích nếu cô muốn làm thám tử sau này.”
Nghe Strike nói, Robin thấy vô cùng hào hứng, nhưng ngay lập tức sau đó cô lại thấy tiu nghỉu tiếc nuối, vì nhớ ra là cô sắp phải rời xa chỗ này để bắt đầu công việc nhân sự.
"Tôi phải đi thay đồ đã," Strike nói, đứng dậy. "Cô thử gọi cho Freddie Bestigui lần nữa được không?”
Hắn biến mất sau cánh cửa phòng trong, đóng cửa lại và cởi bỏ bộ complet may mắn (từ nay về sau hắn sẽ gọi bộ đồ này như thế). Hắn thay áo sơ mi cũ và quần dài rộng rãi thoải mái hơn. Khi Strike đi ngang qua bàn của Robin để ra nhà vệ sinh, cô đang gọi điện cho Bestigui. Gương mặt Robin vừa tập trung vừa thờ ơ, đúng kiểu người đang bị cho chờ trên điện thoại. Strike đánh răng bên chậu rửa mặt đã nứt gãy. Hắn thấy nhẹ nhõm hẳn với Robin, sau khi đã âm thầm thừa nhận chuyện ăn ngủ luôn trong văn phòng. Đánh răng xong, hắn quay trở vào, Robin vừa mới dập máy, trông rất cáu tiết.
"Tôi nghĩ giờ họ còn không ghi lại tin nhắn gì của tôi nữa," cô nói với Strike. "Họ nói ông ta đang ở trường quay Pinewood, không được quấy rầy.”
"Thôi được, ít ra cũng biết là ông ta đã về nước," Strike đáp.
Strike với tay lấy báo cáo điều tra từ kệ đựng hồ sơ, ngồi xuống ghế sofa rồi bắt đầu im lặng ghi chép lại những cuộc nói chuyện hôm qua. Robin khẽ liếc Strike, thích thú nhìn hắn tỉ mỉ ghi lại tất cả những phát hiện điều tra, chú thích rõ mỗi mẩu thông tin được lấy ở đâu, lấy như thế nào, ai là người cung cấp.
"Chắc là," cô lên tiếng, sau một hồi lâu im lặng, vừa lén quan sát Strike làm việc, vừa xem hình chụp mặt tiền toà nhà số 18 Kentigern Gardens trên Google Earth, "anh phải hết sức cẩn thận như vậy, để khỏi quên gì hết.”
"Không phải chỉ có vậy," Strike trả lời, vẫn không ngẩng lên. "Mà còn là để luật sư bên bị không có đường phản công.”
Hắn nói bình thản và quá hợp lý khiến Robin phải dừng lại ngẫm nghĩ một lúc, sợ không kịp hiểu hết ý.
"Ý anh là… nói chung?" cô nói thêm. "kiểu theo nguyên tắc phải vậy?”
"Không," Strike đáp, vẫn tiếp tục ghi chép. "Ý tôi là tôi không muốn để tay luật sư bên bị khi ra toà có thể chứng minh rằng tôi không biết cách lưu giữ hồ sơ, rồi sau đó đặt nghi vấn về độ tin cậy của tôi trong vai trò nhân chứng.”
Rõ là Strike đang ra vẻ chút đỉnh, hắn cũng biết vậy, nhưng hắn không kiềm được. Mọi thứ chạy đang bon bon như có đà, hắn nghĩ thầm. Hẳn có người sẽ thấy đi điều tra án mạng mà thấy thích thú như vậy thật chẳng ra gì, nhưng Strike từng cười được trong những hoàn cảnh còn u ám hơn.
"Cô đi mua bánh mì được không Robin?" hắn nói, chỉ để ngước lên nhìn vẻ mặt sửng sốt thán phục của cô thư ký.
Trong khi Robin đi ra ngoài, hắn cũng ghi chép xong, vừa định gọi cho một đồng đội cũ ở Đức thì Robin chạy vào, tay cầm hai cái bánh mì kẹp và một tờ báo.
"Trang nhất tờ Standard có hình anh nè," cô thở hổn hển.
"Cái gì?”
Đập vào mắt hắn là tấm hình chụp Ciara đang đi sau Duffield vào nhà anh ta. Ciara trông thật xinh đẹp. Trong vòng nửa giây Strike nhớ lại lúc hai giờ rưỡi sáng, khi Ciara nằm ngay dưới người hắn, trắng trẻo, trần truồng, mái tóc dài óng ả tràn khắp gối như nàng tiên cá, miệng khẽ thì thầm, rên rỉ.
Strike cố tập trung trở lại. Trong hình hắn bị cắt mất một nửa. Hắn đang đưa tay lên cản đám paparazzi.
"Không sao," hắn nhún vai, trả lại tờ báo cho Robin. "Họ nghĩ tôi là bảo kê.”
"Bài báo nói là," Robin nói, lật tới trang ở trong, "cô ta rời nhà của Duffield cùng với vệ sĩ lúc hai giờ sáng.”
"Thấy chưa.”
Robin nhìn hắn chằm chằm. Lúc nãy khi kể lại chuyện hôm qua, hắn dừng ngay ở đoạn hắn, Duffield và Ciara ở nhà của Duffield. Mải mê với những mẩu chứng cứ hắn vừa tìm được, cô quên không thắc mắc hôm qua hắn ngủ ở đâu. Cô cứ nghĩ là hắn để cô người mẫu ở nhà tay diễn viên rồi đi.
Nhưng rõ là khi về đến văn phòng hắn mặc đồ y như trong hình.
Cô quay mặt đi, đọc hết bài báo ở trang hai. Bài báo ám chỉ lộ liễu rằng tối đó Ciara và Duffield mặn nồng với nhau, còn tên to con giống bảo kê đợi ở ngoài.
"Ở ngoài cổ có đẹp vậy không?" Robin hỏi, gấp tờ báo lại, cố ra vẻ bình thường,
"Ừ, đẹp lắm," Strike đáp. Hắn ngờ ngợ không biết ba từ hắn thốt ra nghe có khoe khoang quá không. "Cô muốn ăn bánh mì kẹp phô-mai và dưa góp, hay trứng và mayonaise?”
Robin chọn bừa một cái rồi mang về bàn của mình. Ngồi đoán già đoán non chuyện đêm qua Strike ở đâu, cơn phấn chấn nãy giờ của cô nàng hơi nhụt đi. Thật là khó hình dung Strike – một gã lụy vì tình trong suy nghĩ của Robin, lại vừa qua đêm với một siêu mẫu (thật khó tin, nhưng cô nghe ra được vì hắn không cách gì giấu nổi vẻ khoái chí.)
Điện thoại lại đổ chuông. Miệng vẫn đầy bánh mì và phô-mai, Strike đưa tay lên cản Robin. Hắn nuốt ực rồi bốc máy.
"Cormoran Strike.”
"Strike, Wardle đây.”
"Ê Wardle, sao rồi?”
"Không hay lắm. Tụi tôi vừa vớt được một xác người dưới sông Thames, có kẹp theo danh thiếp của anh. Không biết anh có muốn nói năng gì không?”

Tai nghe AKG hàng theo Samsung Note 8/ S8/ S8+

Phụ kiện thương hiệu Aukey sale sốc từ 08/11 đến 13/11

Tổng hợp deal ngon trên Internet

Chương trước Chương sau