Giấc mơ bị đánh cắp - Chương 16 (hết)

Giấc mơ bị đánh cắp - Chương 16 (hết)

Giấc mơ bị đánh cắp
Chương 16 (hết)

Ngày đăng
Tổng cộng 16 hồi
Đánh giá 9.6/10 với 5012 lượt xem

Tám năm về trước... Arxen gọi điện thoại và thông báo bằng một giọng thoả mãn:
— Cô Dakhno này, tôi đã tìm được cho cô một thằng đểu nhỏ đầy quyến rũ. Mười ba tuổi, thông minh, tuyệt đối khoẻmạnh về thể lực và tâm hồn, chẳng hề có những điều vớ vẩn và kiểu cách trí thức dỏm nào trong cái đầu trẻ thơ của nó. Hãy đi ngay, giám đốc đang chờ cô đấy.
Dakhno lập tức hiểu và phóng nhanh đến trại trẻ mồ côi nằm ở tỉnh bên. Giám đốc đã nhận trước tiền thưởng hào phóng vì đã cho các bác sĩ và các nhà tâm lí học từ Moskva đến gặp thằng bé, với hai tay dang rộng đón Dakhno và sẵn sàng đưa cho mụ xem tất cả giấy tờ về Meserinov.
— Nó từ một gia đình rất tốt, - giám đốc trại mồ côi xun xoe, bởi người ta đã ám chỉ khá rõ với bà rằng, nếu Dakhno chịu nhận Meserinov làm con nuôi, điều đó sẽ không bị bỏ quên thiếu sự chú ý và phần thưởng. - Cha mẹ là những cán bộ khoa học, là những tiến sĩ, đã mất cách đây hai năm trong cuộc thám hiểm vùng núi cao ở Pamtr. Trong gia đình không có ai bị bệnh mãn tính, không uống rượu. Cậu bé được giáo dục tốt. Ở cậu hình thành một tính cách tuyệt vời, trầm tĩnh, hoà hiếu. Nói chung, ở đây Meserinov là cậu bé nhã nhặn, có giáo dục nhất. Chị cô muốn tôi gọi cháu đến không?
— Hãy gọi đi, - Dakhno gật đầu.
Mụ rất hồi hộp. Dakhno khá thông minh đủ để hiểu một cách rành rẽ: mụ có trách nhiệm nhận đứa bé này, thậm chí mụ dứt khoái không thích nó, bởi vì đây là lệnh của Arxen. Và mặc cho vẻ ngoài đó giống như mối quan tâm về mụ, và mặc cái vẻ là sự giúp đỡ trong việc tìm kiếm đứa trỏ để nhận làm con nuôi, Dakhno không hề cố tự đánh lừa bản thân. Mụ hiểu rất rõ gì là gì. Nếu mụ không thích thằng bé, mụ vẫn nhận nó làm con, nhưng điều đó sẽ biến thành cây thánh giá nặng trĩu trong suốt cuộc đời.
Cửa thận trọng mở ra, một trẻ vị thành niên cao, vai rộng với mái tóc sáng, cái nhìn thẳng thắn và chiếc cằm cương nghị bước vào.
— Chào bà ạ, - hắn nói không một chút bối rối. - Cháu là Oleg Meserinov, Giám đốc bảo là bà muốn gặp cháu.
Dakhno trong tích tắc đã trông rõ cả sự căng thẳng dày vò, cả nỗ lực ý chí không hề trẻ thơ mà thằng bé cố đè nén sự xúc động hay ít ra là giấu được nó.
— Chào Oleg, mụ mỉm cười. - Có lẽ người ta đã nói với cháu là cô muốn nhận cháu làm con. Nhưng dĩ nhiên, cần sự đồng ý của cháu. Vì thế cháu hãy quyết định, cháu có muốn đến ở chỗ cô một thời gian và làm quen gần hơn với cô và chồng cô không, hay cháu thấy là đủ, nếu ngay ở đây cô lập tức trả lời tất cả mọi câu hỏi của cháu?
— Nhà bà có trẻ con không ạ? - Oleg hỏi chẳng đâu vào đâu.
— Không, - Dakhno lắc đầu.
— Nghĩa là nếu bà nhận cháu làm con nuôi...
— cháu sẽ là đứa con duy nhất của gia đình, - Dakhno kết thúc thay cho gã.
— Cháu bằng lòng làm con nuôi ạ, - thằng bé đáp một cách cứng cỏi.
— Nhưng cháu hoàn toàn chưa biết gì về cô, - mụ bối rối. - Thậm chí cháu không hỏi tên cô, cô làm gì và làm ở đâu... Cháu tin chắc rằng có thể có quyết định ngay ở đây à?
— Cháu rất muốn được gọi bà là mẹạ, - Oleg nói nhỏ và mạnh dạn nhìn thẳng vào mắt mụ.
Và trong thời điểm đó Dakhno hiểu nhiều điều về Oleg Meserinov mười ba tuổi. Cứ cho là không phải tất cả đi, nhưng rất, rất nhiều. “Không vô cớ Arxen gọi mày là thằng đểu nhỏ. Ngươi đúng là một thằng đểu, và đã không còn là nhỏ nữa. Ngươi thông minh, đọc nhiều, thằng đểu lớn trước tuổi. Với tuổi mười ba của mình ngươi đã biết nhìn người một cách không tồi. Thấy rõ, trong gia đình với cha mẹ, ngươi đã rất sướng, ngươi đã được thoải mái và đầy đủ tiện nghi, được yêu, được nuông chiều âu yếm, được tặng vô số quà. Hay có thể, người ta đã không nuông chìu và không âu yếm, mà đối xử với sự trân trọng với những điều ngươi say mê và những điều kì quặc nho nhỏ của ngươi, đã không săn đón với những lời giáo huấn, không làm tình làm tội bằng sự săn sóc quá đánng, không chèn ép, không trách cứ vì những điều vặt vãnh. Ngươi lớn lên là người trầm tĩnh vì có nghị lực, ngươi hoàn toàn biết rõ là cần cái gì trong cuộc sống này, và sẵn sàng đạt cho được cái của mình, dù điều đó đáng giá thế nào đi nữa. Ngươi không yêu cha mẹ của mình một cách điên cuồng và vô tận đơn giản vì đó là cha mẹ. Ngươi yêu họ, như người ta yêu món ăn ngon, cái ghế thoải mái, quyển sách hay. Họ đối với ngươi là nguồn của sự thoải mái và tiện nghi, còn khi họ mất đi và theo ý muốn của số phận ngươi rơi vào trại trẻ mồ côi, ngươi đã quyết rằng, ngươi sẽ làm tất cả mọi điều có thể để làm sao nhanh nhất lại được rơi vào một gia đình, lại nhận được khẩu phần ăn của mình với món xúp gia đình, chiếc giường ốm và áo quần không phải của nhà kho. Ngươi đã hỏi, trong gia đình ta có trẻ con hay không. Tất nhiên, đối với ngươi quan trọng là để ngươi trở thanh kẻ duy nhất, để sự chú ý và tình yêu của chúng ta không bị chia sẻ giữa ngươi và thêm ai đó khác. Chúng ta không phải là những kẻ từ thiện, chúng ta là cha mẹ không con cái, và điều đó có nghĩa là ngươi sẽ đặt ra các nguyên tắc của trò chơi, còn chúng ta sẽ nhẫn nhục tuân theo chúng.
Ngươi muốn gọi ta là mẹ ư? Điều đó là tốt, có điều chớ nghĩ rằng từ những lời này ta đã tan ra và đánh mất khả năng tư duy tỉnh táo. Ngươi quá khôn đối với tuổi của mình.Và một tên đểu hơi quá lớn so với thằng đểu thông thường ở lứa tuổi này. Nhưng dù sao ta vẫn nhận ngươi làm con nuôi. Bởi vì ta cảm thấy: ta với ngươi có chung một loại máu...”
— Cô rất mừng là chúng ta thích nhau, - Dakhno mỉm cười mềm mỏng. - Cô hi vọng cô sẽ nhanh chóng thu xếp xong mọi thủ tục, và nếu cháu không nghĩ lại, thì chỉ sau hai, ba ngày là chúng ta đã cùng sống với nhau. Nhưng Oleg này, cô sợ những quyết định quá chóng vánh. Dẫu sao cháu cũng nên suy nghĩ thêm. Và nếu cháu nghĩ lại, cô có thể hiểu được cháu và không phật ý đâu.
— Cháu không suy nghĩ lại đâu, - thằng bé đáp nhỏ và nghiêm túc.
— Đã thế thì chúng ta tạm chia tay bây giờ, và cô sẽ bắt đầu lo thủ tục nhận con nuôi. Trong thời gian gần nhất chúng ta sẽ đưa cháu ra khỏi đây. Tạm biệt nhé, Oleg.
— Chào... mẹ, - gã thốt lên có phần gắng gượng và nói tiếp dễ dàng hơn: - Có thể, cho con hôn mẹ trước khi chia tay không ạ?
“Ái chà, đồ chết giẫm! - Dakhno thầm nghĩ với sự khâm phục khi chìa má cho Oleg hôn. - Ngươi học ở đâu ra thế? Rõ một điều: ngươi cư xử như ta muốn. Bất cứ người đàn bà nào mong có con nuôi đều muốn đứa trẻ xử sự chính như ngươi đang thể hiện.”
Mụ vững vàng lái xe trên xa lộ, suy ngẫm đến cuộc nói chuyện sắp tới với chồng. Cần tạo cho ông cái ấn tượng là người ta xin lời khuyên của ông ấy, dù Dakhno đã quyết định rồi: Mụ sẽ nhận Oleg làm con nuôi. Trái tim mụ không háo hức lao đến đón gặp thằng bé như đã có lúc mụ cảm thấy trong những ước muốn khi mụ hình dung một thiên thần nhỏ tóc xoăn với lúm đồng tiền trên hai má và cặp mắt xanh biếc, toả hơi sữa và sự vô tội trẻ thơ.
Từ Oleg toả ra ý chí, trí tuệ lạnh lùng và hiểm hoạ. Nhưng ông chồng không nên biết điều đó.
Khi mụ bước vào căn hộ, ông chồng đang say sưa xem bóng đá trên truyền hình.
— Bà đã ở đâu, - ông hỏi thờ ơ, mắt không rời khỏi màn hình.
— Tôi sẽ kể hết với ông, - mỉm cười bí ẩn, Dakhno đáp. - Ta hãy đợi cho hết hiệp một, sau đó chúng ta sẽ nói chuyện. Tôi ăn tối đã.
Mụ đã tính đúng: ông chồng sẽ dễ dãi và dễ thuyết phục để cảm ơn việc mụ đã thể hiện sự chú ý và không dứt ông khỏi những đam mê bóng đá.
— Hôm nay tôi đã đến trại trẻ, - mụ bắt đầu thận trọng khi ông chồng bước ra bếp trong lúc giải lao.
— Tại sao không có tôi? - ông chồng kêu lên vẻ không bằng lòng. - Hình như không chỉ mỗi một bà muốn nhận con. Đó cũng là việc của tôi nữa chứ.
— Xin lỗi ông nhé, nhưng ông nói rằng hôm nay ông có cuộc phẫu thuật phức tạp. Tôi quyết định không quấy quả ông. Ông biết không, thằng bé mà tôi đã thấy, rất khác thường. Thông minh, tự lập, khoẻ mạnh, được giáo dục tốt. Nhưng đồng thời, nó đã trải qua một bi kịch hãi hùng, cùng một lúc mất cả bố lẫn mẹ, vậy nên tâm trạng của nó là không đơn giản. Nói chung, tôi không biết nên quyết định thế nào. Ông khuyên tôi làm gì đây? Ông nói sao, tôi làm vậy.
— Thằng bé mấy tuổi?
— Mười ba.
— Lớn thế ư? - ông chồng kinh ngạc.
— Tìm đứa nhỏ thì khó hơn, - Dakhno nhẫn nại giải thích. - Chính ông vẫn nhớ, chúng ta đã khổ sở thế nào khi tìm kiếm một đứa nhỏ. Dễ tìm trẻ vị thành niên hơn, người ta không hứng thú lắm nhận chúng về nhà. Vậy ông sẽ nói gì với tôi?
Ông chồng hỏi vô số câu mà Dakhno đã trả lời chúng một cách cặn kẽ. Một lúc nào đó mụ bỗng hiểu rằng đã dồn ông vào ngõ cụt: như thường lệ, ông cố lấy lòng mụ và nói điều mụ muốn nghe nhưng ông không sao có thể hiểu, mụ muốn chính là gì từ ông. “Bà ấy thích thằng bé hay không? Bà ấy muốn nhận nó làm con hay đang tìm cớ để từ bỏ điều đã nghĩ?” Còn mụ, về phần mình, không hề có chút biểu hiện chân thực nào đối với Oleg, đểở ông chồng, cầu trời, nảy sinh ngờ vực rằng mụ thúc ép và trói buộc quyết định của mình cho ông.
Còn thực tế, mụ có thích Oleg không? Dakhno biết tuyệt đối chính xác rằng, thằng bé không có gì chung với hình ảnh đứa con mà mụ nâng niu và bao bọc trong tâm hồn bị dày vò bởi những hi vọng không thành.
Nhưng mụ biết điều khác nữa: đích thân Arxen đã chọn thằng bé và đã lựa chọn vì một số phận hoàn toàn xác định.
Nhiệm vụ của mụ, Dakhno - dạy dỗ thằng bé như Arxen ra lệnh, biến từ nó thoạt đầu là một trợ thủ, sau đó là người cùng chí hướng, sau nữa là chiến hữu. Và việc mụ thích hay không thích Oleg, muốn hay không muốn trở thành mẹ của nó đều không hề có ý nghĩa gì. Chỉ có một ý nghĩa: thằng bé có hợp hay không cho cái số phận mà Arxen đã định sẵn cho nó. Và mụ đến trại mồ côi không phải để chọn con trai, mọi thứ đó chỉ là những trò chơi lễ nghi với để tài “giúp đỡ nhận con nuôi”, ngõ hầu dù chút ít che giấu sự trơ trẽn ghê sợ của liên minh giữa mụ và Arxen. Mụ đi đánh giá ứng cử viên sẽ giữ chức nhân viên của cơ quan Bộ Nội vụ, làm việc cho các cơ cấu tội phạm. Biết sao được, ứng cử viên nhận được điểm rất cao. Giờ đây cần thực hiện thêm một trò nghi lễ, lần này là với chồng, theo kịch bản “ông trong nhà là chủ, nên ông quyết định”.
Trong bất cứ trường hợp nào cũng không được làm chồng phật ý, Arxen đã kiên quyết đòi hỏi điều này, điều mà chính Dakhno cũng hiểu một cách tuyệt vời. Ông chồng yếu đuối, dễ rơi vào sự phụ thuộc, chỉ cần nhớ lại rằng, nhờ sự nhiệt tình và sự mạnh bạo mụ đã cưới được anh chàng đẹp trai, thiếu ý chí và trầm tư này như thế nào. Đó chính là mụ, một trong số những nữ sinh viên ít thú vị nhất, để khỏi nói là xấu xí trong khoá học, không tiền và không nhà ở Moskva! Vậy nên xử sự với chồng cần đặc biệt dè dặt, đừng đẩy ông ấy ra xa, đừng xúc phạm để ông ấy khỏi trở thành miếng mồi ngon cho người đàn bà khác. Ông chồng biết quá nhiều, để có thể thả ông ra khỏi gia đình, mà chính xác hơn, khỏi móng vuốt cấu chắc của Arxen. Và ông chồng có chuyên môn cần thiết có giá trị - bác sĩ gây mê. Arxen không thể thiếu một chuyên gia như thế, còn tìm và mua chuộc một bác sĩ mới thì phức tạp và không thiếu nguy hiểm.
“Cần cho ông ấy hiểu rằng mình thích thằng bé, còn khác đi, ông ấy sẽ không bao giờ quyết một điều gì cả”, Dakhno thầm nghĩ và nói: - Ông này, với thằng bé cần đối xử rất chăm chút để giúp nó phục hồi lại sau một bi kịch tinh thần như thế.
Tôi có cảm giác là tôi biết cách làm điều đó. Ông nghĩ thế nào? Và ông chồng thở phào nhẹ nhõm...
***
...Sáu năm trước... Mụ chạy trên vỉa hè trơn, suýt nghẹt thở vì hồi hộp và tình cảm dịu dàng. Trên ngực, dưới lớp áo lông cừu non, động đậy một cục nhỏ bé ấm áp - chú chó cún hôm nay mụ vừa mua được. Trong cả đàn, mụ chọn chính nó, bởi vì chỉ nhìn nó một cái, trong ngực mụ đã lan toả một làn sóng yêu thương đến mất trí.
— Hãy xem, mẹ đem gì về này! - mụ kêu lên long trọng khi bay vào phòng và cởi áo lông.
Trên mặt Oleg là sự ngộ nhận thờ ơ, sau đó là vẻ quan tâm lịch sự. Gã không thích chó. Thế nhưng sau nửa giờ gã đã cùng Dakhno bò quanh con cún, xúc động, chiều chuộng, chọc ngón tay vào bụng nó, hôn vào cái trán thẳng và cái mũi ướt.
— Mẹ, con có thể đi dạo với nó được không?
— Có thể, con ạ, nhưng chỉ sau mấy tháng nữa. Nó còn bé lắm, chưa thể ra đường, đầu tiên cần tiêm chủng đã.
— Thế có thể, con sẽ tự cho nó ăn? Con sẽ mua các sách chuyên môn và sẽ làm nghiêm ngặt theo khoa học. Được chứạ?
— Tất nhiên, con ạ, - Dakhno mỉm cười, vì sự thay đổi bất thần trong tâm trạng của thằng bé không giấu nổi mụ. Thứ nhất, nó không thích chó, điều đó thì đã rõ từ trước, và cả những phút đầu tiên nó đã không thể che giấu sự không bằng lòng vì sự xuất hiện một thành viên mới của gia đình. Thứ hai, nó muốn là đối tượng duy nhất của sự chú ý, và trong bất kì trường hợp nào nó cũng không thể thích cái sự kiện xuất hiện trong căn hộ thêm một sinh thể đòi hỏi sự săn sóc chăm bẫm. Nhưng nó đã trấn áp được điều đó. Nó đã làm được. Trong tuổi mười lăm của mình đã có thể vượt qua chính bản thân và trở thành người mà bà mẹ nuôi muốn nhìn thấy. Kẻ bắt chước. Niềm mơ ước hiện thân. Từ hắn sẽ có ích lợi...
***
...Bốn năm trước... Dakhno trở về từ cuộc đi săn, kéo theo người một ba lô lớn. Ông chồng chưa bao giờ khích lệ sự đam mê của mụ. Nói thật, ông thờ ơ sâu sắc trước việc bà vợ tiêu phí thì giờ vào những trò tiêu khiển, nhưng còn hậu quả... Phải chặt thịt đưa về từ cuộc săn, phải lột da thỏ, phải vặt lông vịt. Đó là công việc nặng nhọc, bẩn thỉu, vấy máu mà sau đó cả bếp, từ sàn đến trần, vấy máu và những mụn nội tạng. Mùi thịt sống cũng khá đặc trưng, phải lâu lắm mới quen được với nó. Ông chẳng bao giờ giúp Dakhno xử lí với thịt, ông đơn giản bỏ đi khỏi nhà đến chỗ bạn bè hoặc thoả thuận trước để ngày hôm đó ông sẽ trực ở bệnh viện.
Mọi sự thay đổi với sự xuất hiện của Oleg. Hắn quan tâm một cách sôi nổi những chuyện kể về việc đi săn, đặt các câu hỏi, chung cảm xúc với mẹ, kêu ối a ở những chỗ đặc biệt kịch tính, an ủi theo kiểu hoàn toàn người lớn khi có lần Dakhno trong đêm tối đã giết nhầm một con thiên nga và đã sầu não đến nỗi thậm chí không đưa những con thú săn được về nhà, bỏ lại tất cả cho những người đi săn. Nhưng cái cốt yếu - hắn không tránh né công việc bếp núc bẩn thỉu, giúp Dakhno chặt thịt và xếp gọn gàng, nhẫn nại nhổ lông thú lông chim, lau các vũng máu, chùi tường và đồ gỗ trong bếp. Đôi khi tình cờ bằng khóe mắt mụ trông thấy Oleg khi hắn thả lỏng và không kiểm soát vẻ mặt, và lúc đó mụ hiểu, hắn cần một nỗ lực lớn nhường nào để không biểu lộ cái sự tởm lợm vì mùi và sắc máu. Hắn là trợ thủ quên mình và can đảm của người mẹ trong các việc đi săn của mụ.
Và lần này, mụ mang về một con lợn rừng. Con lợn rừng khổng lồ xông thẳng đến mụ. Dakhno bắn cách hai chục bước và trúng vào trán con thú, nhưng tốc độ của nó lớn đến mức nó vẫn tiếp tục lao về phía trước, và chắc khối thịt nửa tấn sẽ đè bẹp người đàn bà. Dakhno không nhớ đã bắn lần thứ hai như thế nào, và hoàn toàn không hiểu, làm thế nào trong trạng thái mất trí trọn vẹn vì khiếp sợ vẫn bắn trúng vào mắt con vật. Thế nhưng mụ nhớ rất rõ cái nỗi kinh hoàng đã trải qua. Chân vẫn run thậm chí ngay cả bây giờ, khi đã ngồi trong bếp và đang uống trà với Oleg. Tất nhiên, hẳn mụ thích gì đó mạnh hơn thay cho trà, nhưng không thể uống trước mắt thằng trai mười bảy tuổi. Tại sao ấy mụ ngại làm lộ sự yếu đuối của mình.
— Mẹ đã sợ lắm nhỉ? - Oleg hỏi, ngó vào mắt mụ.
— Phải, con ạ, có gì mà giấu. Cho đến giờ vẫn chưa hồi lại, - Dakhno trả lời trung thực.
Oleg đứng lên, mở tủ lạnh và lấy chai vodca đã mở nắp.
— Chúng ta làm mỗi người một li nhé, mẹ? Mẹ cần thư giãn, không thì sẽ chẳng ngủnổi đâu, - gã con trai nói khi lấy ly trong tủ và làm đồ nhắm bằng bánh mì cặp thịt.
— Cảm ơn, Oleg yêu quý, - mụ thở phào đầy biết ơn. - Mẹ thực rất muốn uống nhưng đã ngại.
Oleg bỏ dao xuống, đi lại gần Dakhno, áp má vào má mụ.
— Con là con trai của mẹ. Không bao giờ mẹ cần e ngại vì con, nghe chưa? Bởi vì mẹ là mẹ của con, và mẹ luôn luôn là người tốt nhất, xứng đáng nhất, đúng đắn nhất, thông thái nhất đối với con, dù mẹ có gây ra điều gì đi nữa.
— Cảm ơn, con ngoan. - Mụ âu yếm vỗ lên mái tóc rậm, vuốt má và vai của hắn. - Mẹ đánh giá cao thái độ của con đối với mẹ. Nhưng có thể, con không nên uống cùng mẹ chăng?
— Thứ nhất, uống một mình là bất nhã, đó là dấu hiệu của sự nghiện rượu, - Oleg cười to. - Còn thứ hai, con sợ không ít hơn mẹ đâu khi tưởng tượng điều gì có thể xảy ra. Mẹ là người dũng cảm, nhưng dẫu sao mẹ cũng cần giữ mình. Con không muốn còn lại mà thiếu mẹ.
Dakhno cảm thấy một cách vật chất, tâm hồn mụ tách đôi ra như thế nào. Một nửa hiểu rằng đó là trò chơi khéo, sự bắt chước cái điều mà vào thời điểm này người cùng trò chuyện đang chờ từ Oleg. Thằng bé là nhà tâm lí học hiếm có, tinh tế nhất nắm bắt được tâm trạng của những người khác và trong nháy mắt tổ chức hướng hành vi của bản thân phù hợp với những chờ đợi đòi hỏi cao nhất, với những tiêu chí cao nhất. Không vô cớ tất cả, không có ngoại lệ, đều yêu quý hắn. Qua bốn năm - không một hành vi, không một lời mà vì chúng có thể phủ nhận hắn.
Nhưng nửa thứ hai của tâm hồn mụ thực muốn tin làm sao, rằng tất cả mọi thứ đó là sự thật, rằng Oleg đích thực là đứa con dịu dàng, quan tâm, nhạy cảm, sùng mộ mẹ, rằng hắn là một cậu bé tài năng, có chí hướng, đứng đắn, trung thực!
“Chớ yếu mềm, - Dakhno luôn luôn tự tay giật bản thân, - không thể tin hắn, chính ngươi hiểu rất tuyệt rằng hắn là thứ gì rồi. Hắn là kẻ do ngươi giáo dục, nhưng không bao giờ hắn trở thành con của ngươi. Hắn diễn vai con yêu chỉ để buộc ngươi trở thành bà me ân cần thôi. Nhưng sao mà muốn tin vào...
***
Hai năm trước... Lần đầu tiên Dakhno đem theo Oleg đến trường bắn.
Thường thường mụ đi tập một mình, con trai sống theo lịch riêng và học bắn vào thời gian khác và ở những nơi khác, về các thành tích thể thao của Oleg, Dakhno chỉ biết từ những lời của hắn, và từ những giấy khen và cúp mà hắn vẫn hay đưa về nhà. Ngoài bắn súng còn có bơi, vật, cờ vua.
Kết quả của cuộc tập bắn chung làm mụ choáng váng. Oleg bắn không chỉ đơn thuần là tốt. Hắn bắn tốt hơn cả mụ. Nhưng Dakhno bị chấn động hơn bởi một cảm giác hoan hỉ trước đây chưa hề biết, rằng có ai đó lại bắn tốt hơn so với mụ. Trong nhóm người quen chưa bao giờ có người nào sánh ngang mụ, mụ luôn luôn là thứ nhất, tốt nhất, đã là nhà vô địch, mụ là thước đo. Và ý nghĩ rằng sớm hay muộn sẽ tìm được người sẽ phá các kỉ lục của mụ làm mụ khó chịu. Hoàn toàn bất ngờ, mụđã tìm ra con người ấy, và còn bất ngờ hơn nữa là mụ lại thật sự muốn khóc vì sung sướng. Sung sướng trước cái điều là có ai đó vượt hơn tài nghệ của mình chỉ có thể là những người thầy chân chính và các bậc cha mẹ thương yêu con.
— Cảm ơn con, - mụ lắp bắp, ôm Oleg và giấu mặt để che đi những giọt nước mắt tứa ra.
— Vì gì ạ? - gã kia kinh ngạc.
“Vì rằng đã cho ta khả năng trải qua cảm giác sung sướng và tự hào không thể tưởng này về con. Vì rằng, có lẽ ta thực sự yêu quý con”, - Dakhno thầm nghĩ, nhưng nói đùa thành tiếng:
— Vì đã không làm hổ danh người mẹ vô địch.
— Ôi, mẹ nói gì vậy, con còn xa mới với đến mẹ. Đó là hôm nay quỷ ru con, đơn giản là gặp may thôi. Lần thứ hai con sẽ không có kết quả như thế đâu. Nhưng con đã rất gắng, nói thật đấy ạ. Con luôn luôn muốn giống được như mẹ, vậy nên những kết quả của mẹ - đối với con đó là lí tưởng cần vươn tới.
***
... Một năm trước... Lần đầu tiên sau nhiều năm Dakhno đã phản bội chồng. Và không phải đơn thuần phản bội, mà say mê đến mất trí, si đến mức nhiều khi mất cả sự thận trọng.
Sớm hay muộn điều đó cũng sẽ xảy ra. Mụ đi với tình nhân đến nhà nghỉ của mình, vốn tin chắc rằng chồng đang trực ban, còn con đang ở những giờ học tại Học viện Công an. Khi trên thềm vang lên những bước chân và giọng nói, Dakhno đã chết lặng. Ông chồng không nên biết mụ có tình nhân, điều này có thể trở thành tai họa đối với tất cả. Từ khi còn là sinh viên, Dakhno đã biết cách gợi lên cho ông ý nghĩ về những ưu thế khác thường về tình dục và gảy sợi dây đàn ấy, nhanh chóng biến anh bạn cùng khoá thoạt đầu thành tình nhân, sau đó là chàng rể, còn sau nữa là thành chồng. Thực tế, ông là người không đặc biệt khoẻ, nhưng tồi tệ hơn - ông là một bạn tình vụng về và không muốn học gì cả. Mà cần gì phải học cơ chứ khi vợ đoan chắc rằng mọi việc tuyệt vời đến thế - thực không cần mong gì tốt hơn.
Rơi vào mạng lưới dối trá, Dakhno nhẫn nại chịu đựng những nghĩa vụ vợ chồng, luôn bày tỏ niềm khoái lạc và sự thoả mãn, bởi mụ nhớ: có thể bất cứ là gì, chỉ không có sự cắt đứt và li dị. Không, không, trong bất kì trường hợp nào cũng không được cho phép điều đó, ông ấy biết quá nhiều về văn phòng và quá cần cho Arxen. Trong trường hợp đụng độ đành phải “dọn” ông ấy đi.
Dakhno dồn mọi sự can đảm đáng khen của mình, khoác áo choàng và nhảy từ buồng ngủ ra phòng ngoài. Trên cửa là Oleg và một tiểu thư đáng yêu mặc bành tô da dài với chiếc khăn quàng cổ xanh ngọc bích quấn buông thả. Trên mặt tiểu thư hiện rõ nụ cười giễu cợt không che giấu. Dakhno đến đây bằng xe của tình nhân, và cái cảnh là cạnh nhà có chiếc xe lạ, còn từ phòng ngủ nhảy ra một mụ xồn xồn trung niên đầu bù tóc rối trong cái áo choàng cài cúc sơ sài và với bộ mặt méo xệch vì hoảng hốt không để lại khả năng cho sự lí giải mập mờ. Rõ ràng tiểu thư buồn cười với ý nghĩ rằng, người đàn bà xấu xí không còn trẻ này cũng làm tình y chang các chủ nhân trẻ tuổi với những thân hình thanh thoát và tuyệt mĩ.
— Oleg, hãy đưa bạn vào phòng khách, mời cô ấy uống gì đó và hãy vào phòng làm việc của bố. Chúng ta cần nói chuyện, - Dakhno nói lạnh lùng.
Mụ ngồi trên chiếc ghế hành sâu trong phòng làm việc của chồng và cố tập trung ý nghĩ. Bằng bất cứ giá nào cũng phải kéo cho được Oleg về phía mình, hứa với hắn tất cả những gì hắn muốn, chỉ mong nhận được sự im lặng của hắn. Có thể, bịa vội ra một sự dối trá nào đó, viện đến nhiệm vụ của Arxen?
Oleg vào phòng và im lặng dừng lại trước mụ.
Chỉ mấy tích tắc thôi họ không nói một lời, nhìn vào nhau, nhưng mấy tích tắc ấy là đủ cho hắn hiểu tâm trạng bà mẹ và nhanh chóng định hướng. Hắn quỳ gối xuống trước ghế bành, cầm lấy tay Dakhno.
— Mẹ, con rất mừng cho mẹ. Qua bảy năm chưa lần nào con thấy mẹ đẹp với cặp mắt rực sáng thế này! Mẹ là một phụ nữ khác thường, thế mà mẹ thấy cái gì trong đời mình? Ông bố buồn chán, công việc buồn chán, con buồn chán. Bố của chúng ta là người tuyệt vời, ông đôn hậu, đứng đắn, trầm tĩnh, nhưng mẹ đôi khi ít ra cũng cần giải trí, nếu khác, mẹ sẽ hoàn toàn chán ngấy. Nói thật, con rất mừng là đã tìm được một người biết đánh giá mẹ, trí tuệ của mẹ, vẻ đẹp của mẹ, sự phi phàm của mẹ. Và mẹ có thể hoàn toàn yên tâm, bố sẽ không biết gì đâu. Hơn thế, nếu sau này con có thể có ích gì cho mẹ, mẹ có thể dựa vào con.
Trên đời chưa sinh ra người đàn bà nào mà không thể mua được bằng sự tâng bốc. Vấn đề chỉ ở mức độ tinh tế của sự tâng bốc ấy. Một thằng đểu trẻ tuyệt vời. Hiện thân ước mơ của người mẹ.
***
…Một tháng trước
— Con đã hỏi ý kiến của bác Arxen chưa?
— Rồi. Bác nói rằng cần phải làm một người trung bình cứng. Từ chối việc thực tập tại Tổng cục điều tra Moskva là ngu ngốc, điều đó sẽ đập ngay vào mắt. Nhưng cần làm sao để nhận xét về kì Thực tập là đáng khen, nhưng để cho họ sau nửa năm không nhận con về làm việc.
— Tại sao?
— Con cần cho bác Arxen ởkhu Bắc. Thậm chí nếu con qua thực tập ở Cục điều tra Moskva, dù thế con vẫn sẽ nhận sự phân công ở khu Bắc. Bác ấy có kế hoạch của mình.
— Biết làm sao, bác Arxen rõ hơn...
***
... Một tuần trước...
— Hãy bớt sự khéo léo đi, con yêu. Không cần trông có vẻ quá thông minh. Xét qua thông tin mà chúng ta có, Naxtia nói chung không mộc mạc thế đâu. Liệu đừng để cô ta nhìn ra con.
— Mẹ bảo con giảm vòng quay?
— Chính thế đó.
— Tuân lệnh, thưa tướng quân! Ôi, sự nhạy cảm của mẹ đúng là...
***
Những tiếng súng vang lên cùng một lúc. Larsev rũ xuống như bị phạt ngang, còn Oleg khuỵu xuống từ từ, người dựa vào thành cửa. Dakhno chưa kịp nhận thức điều gì xảy ra thì chuông cửa đã vang lên. Tiếng sủa dữ lợn của Sezar lập tức đáp lại. Ông chồng có chìa khoá, nên đó không phải là ông ấy. Mụ không định mở cửa cho bất cứ một ai.
Chuông lại réo lên lần nữa, Sezar sủa to hơn, sau đó có tiếng đập cửa, vọng vào những giọng nói:
— Hãy mở ra, công an đây!
Sau mấy giây những cú đập càng dữ hơn, Dakhno hiểu ra rằng, công an chẳng rõ xuất hiện từ đâu đang phá cửa. Tại sao họở đây? Chẳng lẽ Oleg? Đâu đó đã lầm lẫn, bị lộ, gây ra ngờ vực và kéo theo “đuôi”? Ôi Oleg, con yêu, sao con lại thế chứ! Mụ muốn hét lên. Mụ quá thường xuyên nhìn thấy cái chết, như một bác sĩ và như một thợ săn. Oleg đã chết, chẳng còn nghi ngờ gì nữa. Oleg, kẻ được mụ dạy dỗ mà với thời gian mụ đã xem như con ruột, mà sau đó đã yêu như con, đứa đã cho mụ sống những phút giây hạnh phúc với những cảm giác sâu sắc, với niềm tự hào, cho mụ cảm thấy sức quyến rũ đặc biệt của tình bạn và tình chiến hữu giữa mẹ và con. Qua tám năm này mụ đã trải qua bao nhiêu niềm vui, mà trong toàn bộ cuộc đời quá khứ của mụ không thể gom nổi. Chưa bao giờ có ai như Oleg biết cách yểm trợ vào những phút nghi ngờ, an ủi những phút đắng cay, vào thời điểm cần thiết nói những lời cần thiết. Và cứ mặc mọi điều dù nó không thật, cứ măc đó là trò chơi khéo léo, tinh vi, nhưng mà đã từng có, từng có! Và đã từng vui sướng làm sao!...
Nhưng trừ Oleg vẫn còn ông chồng, và có cả chính mụ, và cả ba chục năm cuộc đời mà mụ cần được sống trong những điều kiện bình thường chứ không phải trong hang hốc.
Cảnh cửa bị phá rên lên ken két. Tiếng sủa của con Sezar trở nên khản đặc và khò khè. Dakhno thực muốn tru lên và kêu khóc. Mụ cảm thấy một nỗi đau sắc ngọt trong ngực và ngất xỉu.
***
Đêm khuya ngày 30 tháng 12, Naxita với vẻ thỏa mãn khi xác định được rằng trò chơi của Coloboc và chị đã cho một số kết quả. Con người với giọng nhung mượt đã gọi điện thoại đều đặn, lịch sự xin lỗi vì đã không thể phái Diacov đến chỗ chị, hỏi có cần gì đó thêm để kết thúc tốt nhất vụ án hay không, và không nói gì có ý chỉ trích.
Thính giác nhạy cảm của Naxtia nắm bắt trong giọng lão ta sự căng thẳng tăng dần mà lão che giấu khá khéo léo. Hiện thời mọi thứtrôi chảy như chị đã nghĩ: kéo dài thời gian, phô trương sự sẵn sàng hợp tác trọn vẹn nhằm cứu sự sống của mình khỏi Larsev đang nổi cơn điên.
Nỗi hoảng sợ bao trùm lấy chị trong những ngày gần đây, đã tan đi dưới những tia sáng nóng bỏng của cường lực, không phải của con người mà trong đó tình thế quay trở bất ngờ đã kìm giữ Naxtia. Chị đã sẵn sàng làm tất cả bất kì điều gì, chỉ làm sao cho không xảy ra chuyện gì với Nadia. Bất kì chuyện gì. Mặc cho án mạng không phá nổi, mặc cho bọn tội phạm thoát khỏi trách nhiệm, mặc cho người ta đuổi việc chị, chỉ mong sao không hại đến đứa bé.
Nhưng Naxtia sẽ không phải là Naxtia, nếu cho phép xúc cảm chèn ép trọn vẹn những lợi ích nghề nghiệp. Có thể làm thế nào để vụ tội phạm dẫu sao vẫn bị phá hay không? Có thể hay không, khi làm tất cả những gì có thể và không thể cho cô bé, mà vẫn tóm được ít ra là một tên giết người?
Giải xong một bài toán lại đẻ ra nhu cầu giải bài tiếp theo. Cùng với Alexei chị phác hoạ ra một số sơ đồ cho phép thực hiện mối liên lạc không tiếp xúc. Chị cảm thấy tối ưu là cái sơ đồ mà trong đó đã khởi động một số nhân viên của đầu mối liên lạc (theo ước tính của họ, không quá bốn người) và thêm một nhân vật sống ở địa phận của đầu mối này phục vụ. Bắt đầu óc lo giải quyết bài toán đơn thuần để giết thời gian, Naxtia đi đến một kết luận đáng buồn là chị đã rơi vào những nỗi lo sợ tồi tệ nhất. Tạo một hệ thống như thế để chống lại sự điều tra chỉ một vụ án hình sự là điều hết sức phi lí như bao năm dệt một tấm thảm treo tường với bao hình vẽ phức tạp rồi chỉ một lần đem nó gói rác trong nhà để vứt đi. Nghĩa là Larsev không nhầm, chị có việc với kẻ trung gian, kẻ không có mối quan tâm máu thịt trong vụ án Victoria.
Kẻ trung gian này là ai đây? Tên phụ trách câu lạc bộ “Variac” mà Diacov phụ thuộc ư? Hoàn toàn có thể. Gradov quen với hắn, chúng sống chung một toà nhà, điều tự nhiên là trong tình huống cấp thiết, Gradov đã nhờ chính hắn. Còn nếu không phải là hắn thì là ai đây? Và trong trường hợp ấy Fictin với bọn Variac của mình có vai trò gì?
Ý nghĩ làm Naxtia lo lắng là chị có thể làm quẫn trí kẻ trung gian được bao lâu bằng những đòi hỏi tìm cho được Diacov. Vào một thời điểm nào đó sự lừa dối của chị sẽ bị phanh phui. Còn điều gì xảy ra sau đó - mới nghĩ đã ghê sợ.
Diacov bị bắt và bị giấu kín một cách chắc chắn trong xà lim ngay thời điểm khi hắn lên tàu để rời khỏi Moskva. Các nhân viên chuyên trách hẳn đã nhận được thông tin là Diacov đã cho tất cả mọi người biết việc hắn đi và báo trước rằng hắn sẽ không có mặt ở nhà ba, bốn tháng. Kẻ đi trốn sẽ không xử sự như thế, họ xét đoán, rất giống rằng đơn giản nhất là người ta định khử Diacov và chuẩn bị cơ sở để mọi người không lao đi tìm hắn ngay. Vì thế gã trai được kèm chu đáo tới toa tàu, cho những kẻ đưa tiễn, nếu như có những kẻ như thế, tin chắc là hắn lên tàu thuận lợi, và một phút trước khi tàu chuyển bánh, họ đã đưa hắn qua chỗ nối toa không làm việc trên tuyến về phía khác của đường ke đón khách.
Khi Gordeev qua điện thoại bắt đầu hát với chị về việc “ai đó đang ép chúng ta từ trên xuống”, Naxtia lĩnh hội được rằng Coloboc cũng cảm thấy ý tưởng về kẻ trung gian có khả năng và đã có ý đồ làm tên này xích mích với Gradov. Còn chị, về phần mình, đã thử thúc đẩy kẻ trung gian với Fictin, buộc chúng tìm kiếm Diacov một cách vô hiệu quả. Trong khi người ta tìm hắn, có thể cho rằng Nadia vẫn được an toàn. Tất nhiên nếu người ta chưa làm gì ngay với cháu bé. Nhưng vào bất kì phút nào cũng có thể nổi lên sự thật về việc bắt giữ Diacov, và kẻ trung gian sẽ hiểu rằng Naxtia đang dắt mũi hắn. Chị không thể không biết về sự bắt giữ, vì điều đó xảy ra khi chị chưa bị cách li nghiêm ngặt như hôm nay. Giờ đây toàn bộ hi vọng chỉ trông nhờ Gordeev, nhờ rằng ông có thể ngăn chặn sự rò rỉ thông tin về Diacov, dù chỉ một Chúa biết, ông sẽ làm nổi điều đó bằng cách nào, nếu tại Petrovca những kẻ đưa tin của tên trung gian gần như ở mỗi phòng làm việc, cứ cho là, chí ít trên mỗi tầng và ở mỗi đơn vị. “Có thể, mọi thứ chưa chắc đã đáng sợ như thế, - chị tự an ủi, có thể, Larsev do hoảng sợ đã phóng đại số lượng của chúng, tất nhiên có chúng, điều đó miễn nghi ngờ, nhưng nhóm người gồm những tên quái thai này dẫu sao thì cũng ít hơn nhiều”. Nhưng trong khi chúng còn chưa tìm ra Diacov, điều đó gieo được phần nào hi vọng. Chí ít, cho Naxtia thời gian nghĩ được thêm gì đó để kéo dài.
Chị không hề có ý nghĩ rằng cháu bé bị giữ trong trạng thái hôn mê và mọi thứ diễn ra “với sự chính xác đến ngược lại”. Nếu tới sáng không tìm được Diacov, Arxen sẽ có chỉ thị làm cho con bé một mũi tiêm nữa. Trong khi Diacov là mối nguy tiềm năng đối với lão, lão cần giữ đòn bẩy tác động đến Larsev. Mũi tiêm ngày mai có thể sẽ là cuối cùng đối với con bé. Nếu như Naxtia biết được điều này...
***
Trong đêm 30 tháng 12, Fictin cấp tốc rời căn hộ của mình, ngồi lên chiếc Gưguli tầm tầm và phóng đến phố Xtalevarov, nơi Xlavic tay đua xe đang sống. Nửa giờ trước đó bọn trẻ mà hắn phái đi xử lí với những người của Arxen đang ẩn trong cái trại đóng cửa nghỉ đông, gọi điện thoại cho hắn và bối rối báo rằng đã phát hiện thấy ở đấy có một đứa bé bị ốm. Thoạt đầu chúng đã nghĩ là nó ngủ, nhưng không thể đánh thức được, rõ ràng nó đang bất tỉnh.
“Con tin, - Fictin lạnh người. - Giờ thì ta sẽ bắt ngươi nhảy nhót, đồ nhăn nheo hôi thối. Ngươi sẽ ăn một cái dép vào mõm!”
— Hãy đưa con bé đến chỗ Xlavic, nó sống một mình, - chú Colia ra lệnh.
Cả đêm hắn ngồi canh cô bé, cố làm nó hồi tỉnh, nhưng hoàn toàn không kết quả. Mạch chậm, nhưng đều. Nó không mở mắt và không có phản ứng đối với tiếng nói.
Đến sáng Fictin định gọi cấp cứu, hắn đã dừng lại chỉ vì thiếu một huyền thoại: đứa trẻ là thế nào và từ đâu nó lại có mặt ở nhà Xlavic. Kể về cái trại thì khác gì tự sát: ở đấy bao nhiêu là máu, cứ như ở lò mổ súc vật ấy. Có thể nói rằng người ta nhặt được nó ngoài đường, nhưng trường hợp quá là lạ, cầu Chúa để người ta không báo với công an, mà thu xếp với công an thì hiện giờ Fictin không tiện.
Hắn đã gần như rơi vào tuyệt vọng khi cô bé bắt đầu hơi nhúc nhích, đến khoảng 9 giờ sáng, nó mở mắt và cố nói gì đó, nhưng cặp môi của nó chỉ phát ra tiếng khe khẽ không nghe nổi. Chú Colia phấn khởi lên chúi ít. Hắn khó tưởng tượng họ giúp cô bé bằng cách nào, nhưng đã đọc ở đâu đó rằng sau khi bị đánh thuốc mê (mà hắn không nghi ngờ gì rằng đó là thuốc mê hoặc gì đó rất giống) cần uống nước thật nhiều để thuốc cùng với chất lỏng thoát ra khỏi cơ thể. Những chai nước khoáng đã sẵn sàng, chú Colia đã cử Xlavic đi lấy nó từ rạng sáng.
Cho cô bé khi thì nước, khi thì trà ấm, hắn đã có thể lấy được những lời đầu tiên từ cô bé:
— Bố cháu đâu?
— Thế bố cháu là ai, bé con? - Fictin hỏi ngọt ngào.
— Công an, - cô bé thì thào. - Bố làm ở Petrovca, trong điều tra hình sự. Gọi bố để bố đến đón cháu đi.
— Chú sẽ gọi bây giờ. - Fictin đón lấy ngay. - Hãy nói số điện thoại và tên bố.
Đó là cơ hội không tồi. Con tin của Arxen - con gái của cán bộ công an. Nghĩa là, lão ta làm các việc của lão như thế đấy. Chà, giờ thì hắn, Ficlin, sẽ thay Arxen ra lệnh cho những gã công an này và áp đặt ý chí của mình cho họ để giúp chủ nhân. Nếu may ra thách giá được với công an, Gradov trăm năm sẽ không quên rằng chú Colia làm được điều mà lão già cau có không thể.
Số điện thoại do con bé cho, không có người trả lời.
— Thế thì cần gọi đến nơi làm việc, cô bé mấp máy khó khăn và đọc số điện thoại khác.
Nhưng ở cơ quan cũng không có bố của Nadia.
— Anh ấy sẽ đến muộn hơn, - người ta trả lời Ficlin. Ai hỏi anh ấy ạ?
— Người quen. Anh ấy đề nghị tôi gọi sáng nay.
— Hãy để số điện thoại của anh lại, anh ấy sẽ gọi sau.
— Anh ấy biết số của tôi, - chú Colia nói dối. - Thế khi nào có thể gọi để gặp được anh ấy?
— Tôi không thể nói với anh, tôi không biết.
Fictin rót thêm trà nóng vào cốc cho Nadia và nói vẻ an ủi:
— Đừng thất vọng, bé ạ, bố đi làm việc ở đâu đó. Rồi sẽ gọi được cho bố, và bố sẽ đến đón cháu.
Nhưng con bé cảm thấy tồi tệ, khi thì nó bị nôn, khi thì đi tả, nó bất chợt xanh tái người và đẫm mồ hôi. Rõ ràng, những phương tiện trợ giúp y tế kiểu xó bếp là không đủ. Còn chỗ ông bố làm việc người ta vẫn trả lời:
— Hiện giờ chưa có anh ấy. Anh ấy sẽ đến muộn hơn.
Dần dần Fictin đã từ giã với hi vọng tìm ra đòn bẩy tác động đến cán bộ điều tra tội phạm. Hắn có cảm giác rằng con bé sắp chết đến nơi trên tay hắn, nhưng cần phải cố thách giá được gì đó từ nó. Dù chỉ một chút nhỏ nhoi. Mà cần phải làm điều này sao cho nhanh nhất trong khi còn có thể giúp nó. Không được để đứa bé chết. Biết sao được, khi đã không thoả thuận được với công an, có thể thử thoả thuận với Arxen. Trao đổi con tin lấy lời hứa thực hiện hợp đồng và giúp chủ nhân.
Fictin lao về câu lạc bộ, bởi vì hắn chỉ có thể nối liên lạc với Arxen từ đó. Mấy lần hắn cố làm điều này từ những máy điện thoại khác, nhưng không đạt được gì. Chỉ cú chuông từ câu lạc bộ dẫn đến việc là sau một khoảng thời gian Arxen sẽ gọi lại cho hắn. Fictin rất vội, bởi vì thời gian liên lạc đã được thoả thuận chính xác. Nếu hắn cần chuyển thông tin khẩn, cần gọi trước sáu phút mỗi giờ chẵn. Trên đồng hồ đã 13h45. Nếu sau mười phút hắn không kịp gọi, thì lời đáp cho bất cứ cú gọi nào cũng chỉ đến không sớm hơn sau một giờ. Nếu kịp thì hắn sẽ nói chuyện được với Arxen chỉ sau hai mươi phút. Chú Colia đã kịp. Khi hắn quay số, là 13h54 trên đồng hồ điện tử đặt trên bàn trong căn phòng phía sau gian thể thao.
Lúc 14 giờ 15 điện thoại reo, và Fictin chồm lên nhấc ống nghe.
— Anh không sao tìm ra Diacov nhỉ? - vang lên giọng giễu cợt của lão già.
— Ông nhầm. Tôi đã tìm được con tin của ông. Và tôi có đề nghị với ông. Tôi trả lại cho ông con bé, rõ ràng, ông rất cần nó cho những việc gì đó. Đổi lại, ông sẽ làm đến cùng công việc của sếp tôi.
— Con bé nào? - Arxen kinh ngạc không vờ vĩnh. - Anh ba hoa gì thế?
— Con bé từ trại trẻ, - chú Colia thốt ra khoái trá. - Và với những kẻ canh giữ nó, tôi đã thu xếp xong. Giờ đây ông tìm chúng lâu đấy. Vậy thế nào, ông tiếp nhận đề nghị của tôi chứ?
— Tôi không biết con bé nào cả và không biết trại trẻ nào, - Arxen nói nhỏ và rành rẽ vào ống nói. - Và nói chung, Trecnơmo, đã đến lúc cút mẹ mày đi cho rồi chăng?
Điều đó được nói chính xác với ngữ điệu y như trong các gia đình thượng lưu Anh người ta vẫn nói: “Hôm nay thời tiết tuyệt thật, phải không ạ?"
Những tiếng tút ngắn trong ông nghe đã làm Fictin tỉnh lại. Cả ở đây cũng hỏng, hắn nghĩ trong tuyệt vọng.
Hắn đã nhẫn nhục với việc là hắn không còn hiểu nổi Arxen và hành động của lão, bây giờ hắn chỉ nghĩ làm sao đồng thời giúp được chủ nhân và đứa bé. Và hắn quyết định quay lại chỗ Xlavic để một lần nữa cố gắng tìm ra ông bố công an của Nadia.
***
Điều Fictin nói chẳng có gì là mới đối với Arxen. Đến sáng, không chờ nổi điện thoại của bác sĩ, chính lão đã đến trại và nhìn thấy những dấu vết của vụ chém giết. Cô bé trốn mất. Đoán đó không phải do bàn tay công an mà của chú Colia và bọn trẻ của hắn không phức tạp mấy. Hẳn công an đã phục kích trong trại. Arxen vừa trở về nhà thì Dakhno gọi điện thoại và kể về thảm kịch ngày hôm qua. Oleg chết, Larsev bị thương.
Mụ với chồng bị giữ cả đêm tại Petrovca, người ta hỏi cung, làm sáng tỏ điều đó đã xảy ra thế nào. Mụ cố chịu đựng với sự lạnh lùng đổ mọi sự cho Oleg. Nói ý là Larsev đi đến gặp gã chứ không phải đến gặp mụ. Y làm gì, mụ không biết. Đơn gian nói là cần Oleg, và chờ hẳn hai giờ mà không hề giải thích gì cả. Dẫu sao thì thằng bé cũng không còn nữa.
— Cô nghĩ sao, Larsev có sống nổi không? - Arxen hỏi.
— Chắc gì. Vết thương quá nặng. Nhưng thậm chí nếu người ta làm phẫu thuật thành công cho hắn, tối thiểu hắn cũng bất tỉnh cả tuần, còn sau đó sẽ là sự tàn phế, - cựu bác sĩ phẫu thuật tuyên bố một cách đầy uy tín.
— Thôi thì chí ít, nghĩa là tôi với cô có tối thiểu một tuần để cô với chồng có thể tạm thời thu xếp mọi chuyện, - Arxen bình phẩm. - Nếu Larsev sau một tuần có thể nói gì, điều đó đã không còn có thể giúp được gì nữa. Được, cô bé, đến chiều tôi sẽ rõ mọi sự, lúc ấy chúng ta sẽ quyết cần hành động thế nào. Còn hôm nay hãy phái thợ điện đi gỡ bỏ cái gì không cần thiết đi.
Valer là kĩ sư chính của trạm điện thoại và cũng được nuôi dưỡng từ máng ăn của Arxen.
Vì những sự kiện ấy Arxen không thèm lo về Nadia nữa. Khi Larsev vắng mặt còn lâu, nếu không là vĩnh viễn, bị bật khỏi cuộc chơi, thì lão, Arxen, không cần con bé thêm nữa. Mặc Fictin làm điều gì hắn muốn với nó. Hôm nay sau bữa trưa cái số điện thoại mà qua đó chú Colia và Gradov chủ của hắn nối liên lạc với lão sẽ không còn hoạt động. Hôm qua Gradov cả buổi tối cố liên lạc với văn phòng, nhưng Arxen đã không trả lời những cú chuông của y. Gradov năng nổ thậm chí đã cố thông qua bè bạn công an của mình làm sáng tỏ, cái số điện thoại kia là gì và đặt ở đâu, nhưng Dakhno, như luôn luôn, vẫn là cao tay. Chỉ mỗi một mụ chịu trách nhiệm về sự phân bổ và thống kê những số điện thoại trống tại trạm và cũng chỉ mụ cho những giải đáp chính thức. Chỗ mụ toàn bộ tài liệu nằm trong một trật tự mà không thể đào bới được gì và không lần ra nổi. Về nguyên tắc, lẽ ra đã có thể bỏ đi từ hôm qua, thông thường Arxen làm điều đó ngay lập tức sau khi kết thúc mỗi hợp đồng, nhưng lão cần giữ liên lạc với Fictin phòng trường hợp hắn tìm được Diacov. Giờ đây số điện thoại này không cần thêm nữa.
Thậm chí người ta bắt Fictin hay Gradov, chắc nhất sẽ xảy ra điều đó, không ai có thể tìm nổi Arxen bí ẩn, và tất cả những chuyện kể của họ - Petrovca sẽ trông có vẻ mê sảng, được nghĩ ra để thanh minh và chối bớt một phần trách nhiệm.
Thế nhưng cuộc trò chuyện với Fictin đã làm Arxen bực mình đến mức không còn là trò đùa. Cái tay tội phạm này cho phép hắn điều gì nhỉ? Nghĩ chuyện buôn bán với ta chắc! Ôi, hắn muốn gì cơ chứ! Đồ cứt đái răng sắt. Đã lâu không ngửi mùi nhà đá, hẳn đã quên rằng chỗ của hắn là cạnh cầu tiêu.
Arxen bước ra phố, dạo đến chiếc máy điện thoại tự động gần nhất, nhấc ống nói và bấm số 02.
— Anh cán bộ chỗ các vị, thiếu tá Larsev, bị người ta bắt mất con gái. Đó là do Fictin, kẻ có hai tiền án đã làm, hắn sống ở địa chỉ: Đại lộ Liên bang, nhà 16 dãy 3, - và cúp máy.
***
Cú điện thoại về con gái Larsev đến Petrovca khi chú Colia còn chưa kịp rời câu lạc bộ. Bộ phận theo dõi vòng ngoài báo rằng cả đêm và một phần lớn của ngày hắn ở địa chỉ trên phố Xtalevarov. Nhóm vây bắt được phái đến ngay. Một giờ sau cuộc trò chuyện với Arxen, Fictin và chủ nhà Xlavic tay đua xe hơi bị bắt, còn Nadia Larseva được đưa vào bệnh viện.
***
Từ sáng sớm ngày 31 tháng 12, Gradov đã tìm kiếm chú Colia. Tonia nói rằng hắn đã đi đâu đó giữa đêm và cho đến giờ vẫn chưa về.
— Khi hắn về, hãy liên lạc ngay với tôi, - Gradov đề nghị.
Nhiều giờ qua đi mà Fictin không xuất hiện, trong câu lạc bộ cũng không có hắn, và không ai biết hắn ở đâu. Những linh cảm xấu đè nặng Gradov và y hiểu rằng mọi sự đang diễn ra có liên quan với sự từ chối của Arxen khỏi việc thực hiện hợp đồng. Khoảng năm giờ chiều y lại gọi điện thoại về nhà cho Fictin.
— Thưa anh Gradov, - Tonia nức nở - người ta bắt Colia đi rồi.
Trong thời điểm hoảng hốt, Gradov lĩnh hội kém, và y cần ít nhất cũng mấy phút để hiểu rằng Fictin là ranh giới cuối cùng giữa y, Gradov và các cơ quan luật pháp. Nên Fictin bị bắt, thì người cuối cùng sẽ là Gradov. Theo thói quen cố hữu Gradov cố xác định trong nhóm thân cận của mình cái người mà y có thể đưa vào và sẽ thu xếp tất thảy. Từ hồi bé y đã có người bố hiền hậu che chở gần như đến tận ngày cưới, sau đó xuất hiện các thư kí, trợ lí, chuyên viên, bọn bợ đỡ, cuối cùng là Arxen. Tất cả những người này cùng chung một giọng khẳng định: “Đừng lo, chúng tôi sẽ thu xếp mọi sự, tất cả sẽ ổn thoả thôi”. Giờ đây y buộc phải nhìn thẳng vào một sự kiện khó chịu: sẽ không có ai chịu gánh giúp những vấn đề của y cả.
Ý nghĩ tiếp theo đến trong đầu Gradov là phải chăng vấn đề có phức tạp và không thể giải quyết như y cảm thấy hay không? Có thể, nó hoàn toàn chả là gì? Cứ mặc nó, điều đó chẳng đe doạ y một cách đặc biệt khủng khiếp. Thêm mấy phút suy nghĩ căng thẳng dẫn Gradov đến một kết luận không được an ủi, rằng không thể tránh thoát việc bị bắt và nhà tù. Chú Colia tất nhiên là con chó trung thành, nhưng như thế cũng chẳng nhẹ nhàng hơn. Hắn có thể làm gì trong sự trung thành vô hạn với sự thông minh nghèo nàn của mình? Phương án thứ nhất: co lại trong sự im lặng ngạo nghễ và không đưa ra một lời khai nào. Nhưng đối với bọn thám tửở Petrovca thì sự im lặng đã là dấu hiệu của sự đồng ý. Bằng cái vẻ vô tội bị xúc phạm không thể lừa nổi họ. Khi đã im - nghĩa là sợ cung khai, khi sợ nói - nghĩa là giấu giếm gì đó. Hay bao che cho ai đó. Phương án hai: chú Colia sẽ nghĩ ra cách nói dối khéo léo mà với nó gánh chịu tonà bộ tội lỗi, còn Gradov không hề có một chút dính líu nhỏ nhất đối với toà bộ thứấy. Điều đó hẳn là lí tuởng, nhưng tonà bộ bất hạnh là ở chỗ, Fictin ngu đần dù rất cố gắng thì đơn thuần vẫn không đủ khả năng nghĩ ra sự dối trá khéo léo được thêu dệt kĩ và chắc chắn. Vậy nên không có hi vọng với phương án này. Thứ hai, Fictin, con chó lang thang, đồ bỏ đi không nhớ, ngay giây phút đầu tiên sẽ phun ra tất cả những gì hắn biết về Gradov. Ở đây thì mọi sự rõ ràng và không thể có hai ý kiến được. Hoá ra, theo suy nghĩ tỉnh táo, từ ba phương án có thể thì chỉ có hai là hiện thực, và cả hai đều dẫn đến việc bị bắt và ra tòa. Vậy, với điều đó thì tất cả cũng dễ hiểu.
Nhưng có thể, việc bị bắt và bản án, điều đó không đáng sợ lắm? Có thể, vẫn chịu đựng nổi?
Gradov biết một cách chắc chắn rằng y không thể chịu nổi cả xà lim lẫn trại cải tạo. Điều đó không cần phải bàn cãi. Sự phản cảm đầu tiên dấy lên khi y còn là đứa bé mười một tuổi, lần đầu tiên được đi trại hè thiếu nhi ở ngoại ô Moskva. Thời ấy đó là một trại hè tốt, một trong số trại hè tốt nhất dành cho con em giới tinh hoa của Đảng, và thậm chí kể cả đối với bố của Gradov, kiếm được vé cũng không phải đơn giản. Ngay ngày đầu khi vào buồng vệ sinh của trại, Gradov nhìn thấy bệ xí vấy bẩn, hít phải mùi lẫn lộn của clo, nước tiểu và phân. Hắn bị nôn thốc nôn tháo. Khi không thể chịu nổi, hắn cố thử lại, nhưng mọi sự còn tồi tệ hơn: không những hắn bị nôn mà còn bị đái són ướt cả quần. Mỗi một phút ở trại thiếu nhi đối với thằng bé là sự tra tấn, bọn trẻ nhạo cợt hắn là kẻ đái dầm, mấy lần đánh bại hắn. Gradov không thể ăn, cái mùi nhà xí bám riết lấy hắn khắp nơi, kể cả trong nhà ăn, hắn luôn cảm thấy lờm lợm. Hắn không thể đi vệ sinh bình thường, mỗi lần hắn buộc phải nhịn đến cùng, còn sau đó đứng trước sự lựa chọn đau khổ: hoặc nôn trong nhà vệ sinh hoặc chạy khỏi trại cố ra đến khu rừng nhỏ gần nhất, hoặc tìm chỗ kín đáo trong địa phận trại với sự mạo hiểm rằng có ai đó bắt gặp và sẽ đổ lên đầu bao lời nhục nhã lúc xếp hàng chào cờ buổi sáng. Tất cả các vấn đề còn lại mờ đi trước vấn đề chủ chốt này, mà vấn đề thì có ít đâu. Gradov hoàn toàn không thể sống trong tập thể, trở thành như tất cả mọi người, thức dậy cùng với tất cả, đi đều tập thể dục, sau đó xếp hàng chào cờ, ăn thứ cháo loãng khó chịu, những mẩu gân mẩu thịt rưới đầy chất béo hỗn hợp.
Sau mười ngày bố mẹ đón Gradov đi khỏi trại. Ấn tượng đọng lại mạnh đến nỗi nghe đến chữ “trại” là cậu bé run lên. Đến thời kì vào quân đội hắn đã vững vàng hơn cả về mặt thể lực lẫn tinh thần. Hắn đã không còn bị nôn khi thấy nhà xí công cộng và ngửi mùi của nó, hắn đã có thể ép bản thân nuốt thức ăn tập thể và tránh thoát những lời chế nhạo và phỉ báng. Nhưng dẫu sao thì hắn vẫn cảm thấy và dằn vặt từng phút một trong suốt hai năm bất tận của quân ngũ. Thêm nữa, hắn không gặp may: trong đơn vị nơi hắn phục vụ, sự sa đoạ khá phát triển nên buộc phải chịu đựng vì nó cũng không ít.
Trải qua địa ngục quân ngũ, Gradov tự nhủ một cách cứng rắn: “Bất cứ là gì, chỉ trừ nhà tù!” Y đã mang theo nỗi ghê sợ trước “trại” qua cả quãng đời người lớn, và với năm tháng, nỗi kinh sợ này không những không yếu đi, trở nên quen thuộc mà, ngược lại, càng củng cố chắc thêm. Tự do báo chí đã đem theo vô số những ấn phẩm cả văn học lẫn lư liệu về điều gì “ở kia, trong trại giam”. Gradov với sự hiếu kì bệnh hoạn trộn lẫn với sự khủng khiếp và tởm lợm đọc sự thật ghê sợ về chế độ trong các cơ sở lao động cải tạo và rùng mình vì rằng mọi thứ hoá ra còn tệ hại hơn so với những gì y có thể mơ thấy trong những cơn ác mộng kinh hoàng nhất. Còn sau đó chú Colia đầy kinh nghiệm ngồi tù đã khẳng định: tất cả là như thế, chỉ có điều trong thực tế còn quái đản hơn, bởi vì không tiện viết ra lắm về một số thứ. Ví dụ trong một phòng cách li điều tra có đến 30 - 40 người, ngủ thành ba ca và sử dụng hố xí ngay trước mắt nhau.
Gradov sợ nhà tù đến nỗi không còn sợ gì khác nữa trong cuộc đời này. Khi hình ảnh nhà tù lấp ló lần đầu tiên, y không chút chần chừ, quyết định giết Lusnicov. Bằng chính tay mình y nhét Eremina bất hạnh vào tù. Tất cả thứ ấy đối với y là những điều vớ vẩn nhỏ mọn không đáng gì so với nỗi sợ hãi đang thiêu đốt y. Đến lượt nhà tù lấp ló lần thứ hai, khi thằng ngốc Nikiforov kia bắt đầu sấn đến với những ý tưởng mê sảng thú nhận tất cả và ăn năn. Lại đành phải dọn gã khỏi đường đi để không quẩn lấy dưới chân.
Sau đó mối đe doạ nảy sinh từ phía Victoria, con gái của Eremina. Gradov lại đã tiêu diệt cả cô, như thường lệ, dứt đứt sợi chỉ nối giữa y với cái nhà tù đầy thù ghét.
Hôm nay, 31 tháng 12, ngay trước Năm mới 1994, Gradov chợt nhận thức rằng y lại cố tìm xem còn có thể giết ai đó để một lần nữa thoát khỏi xà lim. Và hoá ra rằng, ngoài y, chẳng còn giết ai được nữa.
Những phẩm chất xấu của Gradov thì có thể liệt kê lâu, bởi y là kẻ vô đạo đức sâu sắc. Nhưng thậm chí những kẻ vô đạo cứng rắn nhất cũng buộc phải thừa nhận rằng, trong số những phẩm chất ấy, y không hề có tính lưỡng tự.
Sau hai giờ ngồi trong ghế bành ở ngôi biệt thự ấm áp của mình, Gradov, tên sát nhân trực tiếp của Lusnicov và Nikiforov và là kẻ tổ chức các vụ sát hại Victoria và Coxar, lần cuối cùng nhìn nòng súng lục nắm chặt trong tay và từ từ nhắm mắt lại. Hai mươi ba năm y mang theo mình cái đó. Y không bị sự ăn năn gậm nhấm, lương tâm không bị dằn vặt, chỉ đôi khi có những mối lo ngại khuấy động, rằng đến lúc nào đó sẽ nổi lên bề mặt cái bí mật ghê sợ về căn hộ của Eremina. Một nửa bí mật đã chết cùng Nikiforov hai năm trước. Nửa thứ hai sẽ chết bây giờ. Sau mấy giây hắn từ từ nhấn cò súng.
***
Đến giữa ngày 31 tháng 12, khó khăn lắm Naxtia mới trấn tĩnh nổi. Kẻ trung gian không gọi thêm lần nào nữa, từ Gordeev chẳng có tin tức gì, và chị cảm thấy là đã đánh mất trọn vẹn định hướng trong khi sự kiện đang diễn ra. Chị nằm trên đi-văng quay mặt vào tường, cố vứt bỏ sự ớn lạnh thần kinh, và tính các phương án.
Chuyện gì có thể xảy ra? Chúng đã biết về Diacov chăng? Nếu thế, có thể chờ là sắp có chuông cửa và Larsev điên loạn với khẩu súng trong tay sẽ xông vào phòng. Còn có thể xảy ra gì nữa?
Như cố ý, những hồi chuông điện thoại cứ đổ dồn: bạn bè và người quen chúc chị nhân dịp Năm mới. Chị rùng mình với mỗi hồi chuông như bị điện giật, tim bắt đầu đập thon thót đâu đó trong cổ họng, lòng bàn tay đổ mồ hôi. Còn chúng thì mãi vẫn không gọi...
Khoảng tám giờ tối, rốt cuộc Coloboc cũng xuất hiện. Giọng của ông buồn buồn:
— Công việc thế nào rồi, Naxtia?
— Bình thường ạ, - chị đáp sao cho bình thản nhất. - Thế chỗ chú?
— Chỗ bọn tớ thì tồi tệ. Morozov đã chết. Thực tập viên Meserinov của cô cũng vậy. Larsev bị thương nặng, tôi sợ không qua nổi.
— Ôi Chúa tôi...
Hai chân của Naxtia khuỵu xuống, chị buộc phải tì tay vào tủ để không ngã. - Khủng khiếp làm sao! Chuyện gì xảy ra thế, chú Gordeev?
— Kể thì dài lắm. Nào con gái, hãy đem theo thiên tài tóc hoe của mình và đến chỗ chúng tôi. Nadia của tôi đã nướng và nấu cho cả một đại đội tính, dù sao cũng là ngày lễ mà.
— Thưa chú Gordeev, tôi không thể, nói thực đấy.
— Có thể, Naxtia yêu quý ạ. Không còn ai canh giữ cô nữa đâu.
— Thế nào... Chú nói gì.... - chị lắp bắp kinh ngạc.
— Thế đấy. Ficlin đã bị bắt, con gái của Larsev được giải thoát rồi, còn nghị sĩ Duma Gradov đã tự giải quyết số phận của mình, không cần sự trợ giúp của chúng ta.
— Nghĩa là?
— Tự tử.
— Vậy nghĩa là xong ư? Mọi sự đã kết thúc?
— Đã kết thúc. Hoàn toàn không như chúng ta muốn, nhưng đã kết thúc. Sao cô lại im lặng thế?
— Tôi đang khóc ạ, - Naxtia thốt ra qua nước mắt. Sự căng thẳng vượt quá sức người đã buông tha chị khỏi móng vuốt chật cứng của nó, và xuất hiện phản xạ.
— Thôi được, cứ khóc đi. Rồi sau đó mặc quần áo và hãy đến. Ở đây chúng ta sẽ thảo luận mọi thứ.
Buổi đón mừng Năm mới trong nhà của đại tá Gordeev khá buồn. Gordeev với bà vợ và Naxtia với Alexei đã uống sâm banh và uể oải chọc nĩa vào những đĩa thức ăn ngon. Không ai cố làm ra vẻ là mọi sự đều ổn thoả. Bà Nadia có ba chục năm thâm niên làm vợ của nhà thám tử, hiểu tất cả không cần giải thích và trong bất kì trường hợp thuận tiện nào đều rời khỏi bàn.
— Các vị hãy thổ lộ hết lòng mình đi, còn tạm thời chúng tôi với Alexei đi xem phim. Hôm nay người ta đưa đến cho tôi cuộn băng của những người được giải- Oscar nào đó.
Naxtia ngẩng đầu và ánh mắt bắt gặp mắt của Alexei. Khuôn mặt anh rất căng thẳng.
— Cứ để anh Alexei ở lại, - chị đề nghị Gordeev. - Anh ấy có quyền biết.
Không ai dám khởi đầu cuộc nói chuyện. Cả Naxtia lẫn Gordeev đều cảm thấy nặng nề và khó xử như nhau.
— Diacov và Fictin đã cung khai, - cuối cùng Gordeev thốt ra. - Diacov, thằng nhóc, toàn bộ chỉ thế, mỗi gân bắp thôi, về tình huống trong căn hộ của hoạ sĩ vẫn giữ giả thuyết cũ, hắn nói, ý là, một người đàn ông nào đó đã đưa chìa khoá cho hắn và hứa trả tiền nếu hắn mang đến một lá thư từ căn hộ của Cartasov. Tiếp nữa là theo một sơ đồ: tôi không biết, tôi không nhớ, không trông thấy. Với cách bố trí như thế thì chả quy kết được gì cho hắn, nếu như hắn nói y như đã nói với Cartasov, ý là, đã đến ăn trộm, có thể buộc hắn tội có ý đồ ăn cắp với việc đột nhập vào nhà ở. Mà sự đột nhập vào nhà với mục đích tìm lá thư không có giá trị vật chất, - làm gì được với hắn? Thằng Cuzin mà ở nhà hắn người ta đã tìm thấy Nadia, hoá ra là chủ nhân của chiếc xe được sơn chính xác y như màu của chiếc xe đã chèn Coxar, nên có thể thử múa may từ cái lò sưởi này để gỡ mối những kẻ còn lại. Fictin thì có cứng đầu hơn. Bắt đầu cò kè thách giá, hứa trao cho chúng ta một Arxen đầy quyền năng nào đó, kẻ đã tổ chức tất cả các vụ giết người và bắt cóc cô bé. Đó là tạm thời hắn bao che cho ông bạn Gradov của mình. Rồi tôi sẽ báo cho hắn rằng Gradov tự tử để xem hắn sẽ cất lên bài ca gì. Tất nhiên chúng ta không tìm ra nổi một Arxen nào cả.
— Nhưng mà lão có thực cơ mà, - Naxtia nói nửa như hỏi.
— Có, tất nhiên, - Gordeev thở dài. - Nhưng kiếm lão như gió trên đồng trống. Đã tan biến như bóng ma lúc bình minh. Cả số điện thoại mà Fictin liên lạc với lão, cùng không tồn tại. Chỉ còn hi vọng vào Larsev. Nếu cậu ấy qua khỏi thì có thể sẽ kể được gì đó. Ví dụ, cậu ấy đến nhà của tay thực tập viên làm gì? Và tai sao họ lại bắn nhau?
— Tay thực tập viên là người của Arxen, - Naxtia nói chắc chắn. - Giờ thì tôi khẳng định. Chính là hắn lấy mẫu chùm chìa khoá của tôi khi tôi từ Italia trở về và lần đầu tiên nói đến Brizac. Đó là hắn đã ở chỗ bà goá Coxar, lấy sổ ghi chép chỗ bà ấy và không trao cho tôi, bởi vì trong đó có số điện thoại của Bondarenco. Hắn nói dối là đánh mất.
— Và thế thì sao? Larsev đã không chia sẻ điều gì với hắn?
— Có thể, Larsev biết được rằng Meserinov là người của lão Arxen không bao giờ bị bắt kia, và nghĩ rằng hắn có liên đới đến việc bắt cóc cháu Nadia? - Chị đề xuất.
— Có thểlà cậu ta đã nghĩ, - Gordeev đồng tình. - Nhưng nếu thế, tại sao chưa trò chuyện với hắn, cố thử tìm hiểu con bé ở đâu, mà đã bắn ngay? Mẹ của Meserinov nói rằng họ không hề trao đổi lời nào. Còn một phương án; Larsev có thể biết chính là Meserinov đã giết Morozov, vì thế đến để thanh toán với hắn như với một tên phản bội. Ở đây thì không cần những cuộc nói chuyện. Và đúng là bực mình: cánh trẻ của chúng ta chỉ chậm mất nửa phút, ngay từ cầu thang họ đã nghe tiếng súng.
— Tôi không tin, - Naxtia lắc đầu. - Đến để giết ngay trước mắt người mẹ ư? Ai cũng được, chỉ không phải là Larsev.
— Và tôi cũng không tin. Trước khi đi đến chỗ Meserinov, Larsev đã đến Hội thợ săn và câu cá. Chắc nhất, cậu ấy cần gấp địa chỉ của Meserinov, còn hắn có lẽ đã nói với cậu ta rằng mẹ của hắn là thợ săn, và hắn sống trên đại lộ Lenin. Khả năng đi tìm địa chỉ như thế là đơn gian và hiệu quả hơn so với việc quay về Petrovca và chờ tay thực tập viên hoặc thông qua Văn phòng địa chỉ Trung tâm xác định địa chỉ. Còn những giả thuyết nào nữa không?
— Tạm thời không ạ. Nhưng tôi sẽ suy nghĩ. Tôi có cảm giác không tốt thế nào ấy, rằng chúng ta sẽ chẳng bao giờ biết nổi toàn bộ sự thật trong chuyện này. Thế chuyện gì xảy ra với Morozov ạ?
— Naxtia ạ, với Morozov nổi lên câu chuyện không đẹp lắm. Trong túi cậu ấy có cuốn sổ với những ghi chép về vụ Eremina. Hoá ra, cậu ta tiến hành điều tra độc lập, đã giấu cô thông tin, có lẽ muốn tự tìm ra kẻ sát nhân. Cô thì bị lún bùn, còn cậu ta rõ tất. Trong những ghi chép này có đủ tất thẩy những gì trói Fictin và băng của hắn vào tội giết Victoria, vậy nên ít ra cũng cảm ơn cậu ta vì điều đó. Nhưng rõ ràng, hôm qua đã xảy ra gì đó và cậu ta trở thành cực kì nguy hiểm cho lão trung gian. Chính là gì thì giờ đây chẳng bao giờ chúng ta biết được. Cậu ta không kể gì với Jerekhov, suốt thời gian chỉ chờ tôi. Dù người ta không nói xấu về những người đã khuất, nhưng cậu ta là thằng ngốc. Không thể vi phạm nguyên tắc trò chơi, nếu anh chơi trong một nhóm. Điều đó bao giờ cũng kết thúc tồi tệ. Hãy lưu ý, chúng đã giết cậu ta, thậm chí không thử làm rõ, cậu ta đã chia sẻ khám phá tiếp theo của mình với ai đó hay chưa. Cô hiểu điều đó có nghĩa là gì không?
— Đó là biện pháp giáo dục định nhằm chống lại cả tôi trong số đó, - Naxtia đáp. - Ý rằng, chúng tôi không ném lời theo gió, cô đã hứa là không còn ai thêm nữa định làm gì đó thêm về vụ án mạng Eremina, và đã không thực hiện. Vậy đây là bài học trực quan cho cô. Chúa ơi, sao chúng quái vật đến thế, nếu có khả năng giết người chỉ để chứng minh điều gì với ai đó! Meserinov đã giết Morozov ư?
— Theo mọi nhẽ, có thể thế. Chí ít, đã tìm thấy khẩu súng lục giảm thanh chỗ tên Thực tập viên, tuy vậy sự giám định mãi sau tết mới chuẩn bị xong. Trời ơi, trời ơi, - Gordeev lắc đầu và mệt mỏi áp trán vào nắm tay, - chả lẽ tôi đã không hợp cho công việc này nữa? Với thằng bé thực tập tôi không nhìn ra kẻ thù. Đã để lỡ Larsev. Mà chính bằng hai tay mình tôi đẩy cậu ấy vào mõm con quái vật, mà không bảo hiểm nổi. Vẫn cứ hi vọng vào tính chuyên nghiệp của cậu ấy và vào những người theo dõi vòng ngoài. Nếu họ không để lạc mất cậu ấy, có thể mọi sự xoay chuyển khác đi chăng? Tôi không tha thứ cho mình cho đến khi chết. Không phải lần đầu tôi để mất người, nhưng chưa bao giờ lại sai lầm thô thiển đến thế.
— Không đáng tự hành hạ mình đến mức ấy, chú Gordeev ạ, - Naxtia cố an ủi ông. - Nếu chú có đủ các trợ lí và sau khi bỏ mất Larsev, chắc chú đã cử người đi đến cả chục địa chỉ cùng một lúc, hẳn đã ngăn chặn được bi kịch. Chứ thế này...
— Cô biết lúc này tôi đang nghĩ gì không? - Gordeev bỗng sôi nổi lên. - Tại sao Meserinov luôn luôn cản trở chúng ta xác định sự thật, đã vội kể với tôi toàn bộ sự thật về Nikiforov?
— Tại sao vậy?
— Ồ tại vì tôi với cô chơi trò mò mẫm, thế mà vẫn đá thủng gôn. Chúng ta đã gây ra xích mích giữa Gradov với kẻ trung gian, và lão đã không giúp y thêm nữa. Cô nghĩ, chúng ta tình cờ hai tháng giẫm chân tại chỗ, còn sau đó trong vòng một ngày đã tóm hết tất cả ư? Kẻ trung gian rời bỏ công việc, và đó là kết quả. Chúng ta gây xích mích kẻ trung gian với Fictin, và nhờ thế cứu được cháu bé, dù là bằng bàn tay của chú Colia.
— Hoá ra, thưa chú Gordeev, chúng ta cũng là những kẻ giật đây điều khiển bù nhìn, như kẻ trung gian kia. Vậy chúng ta có gì tốt hơn lão?
— Câu hỏi đau, Naxtia ạ! Dù thừa nhận điều đó khó thế nào đi nữa, nhưng trong công việc của chúng ta, không thể giữ được sự trong sạch đạo đức. Cần nhìn thẳng vào sự thật, bởi vì những mẫu cổ tích đạo đức, chỉ tốt đối với bọn ngốc thôi. Còn tôi với cô không là những tên ngốc. Mafia tất nhiên là bất tử, nhưng những thám tử am hiểu hiện giờ vẫn chưa hết sạch. Và sẽ chẳng bao giờ hết. Có thể, trong đó có một quy luật sinh học xã hội nào đó chăng? Alexei, dẫu sao anh cũng là một giáo sư, hãy phán xét hộ chúng tôi với.
Theo quan niệm chọn lọc tự nhiên, mafia sẽ trở nên cáo già còn các thám tử sẽ vững vàng thêm. Những kẻ yếu nhất sẽ chết, kẻ mạnh nhất sẽ sống sót, - Alexei đáp rất nghiêm túc. - Còn theo quan niệm toán học, các vị sẽ luôn luôn tồn tại song song. Và sẽ không bao giờ giao nhau. Không bao giờ. Chúng không bẻ gãy được các vị. Nhưng các vị cũng không đè bẹp được chúng.
— Ôi xin cảm ơn, đã làm tôi vui hơn, - Gordeev cười mỉa không vui.
Rascova cắt một miếng thịt thăn nướng ướp gia vị ngon lành và đặt lên đĩa cho chồng.
— Cảm ơn, bà nó ạ, ông chồng nói và nâng cốc rượu. - Nào chúng ta cùng uống chúc Năm mới, mong nó vẫn tốt như năm vừa rồi. Tôi với bà đã già rồi, không muốn nhiều lắm từ cuộc sống. Cầu Chúa cho sức khỏe và những niềm vui bình lặng là quý rồi, phải không bà?
— Phải lắm ông ạ, - Rascova đồng tình. - Nào, chúc Năm mới và chúc cho chúng ta. Dẫu sao cũng bốn chục năm với nhau, dễ đùa đâu. Dù ông là người nghiện tem thư điên rồ, nhưng tôi vẫn yêu ông.
— Và tôi cũng yêu bà, Arxen mỉm cười và bằng những ngụm nhỏ uống cạn cốc rượu.

Tổng hợp deal ngon trên Internet

Chương trước