Giết người trong mộng - Chương 01

Giết người trong mộng - Chương 01

KẺ CHỈ ĐIỂM

Ngày đăng
Tổng cộng 25 hồi
Đánh giá 8.2/10 với 14763 lượt xem

Gwenda Reed đang đứng chờ trên bến tàu, chợt nàng khẽ rùng mình.
Toàn cảnh khu bến tàu, trụ sở nhà đoan, hình ảnh đất nước Ăng-lê nhấp nhô phía trước.
Đây là lúc nàng phải tỏ ra dứt khoát – thời điểm quyết định.
Nghĩ sao nàng đổi ý không đáp chuyến tàu nhanh đi London như đã sắp đặt trước.
Tại sao nàng lại đổi ý? Hay vì không ai ra đón rước nàng. Nàng vừa bước xuống khỏi con tàu chợ tồi tàn (trải qua ba ngày chật vật từ vùng vịnh lên tới cảng Plymonth). Vì vậy, nàng quyết định sẽ thuê một chiếc xe để được thong thả rong ruổi khắp miền nam nước Anh, tha hồ nhìn ngắm nhà cửa – chọn một ngôi nhà xinh xắn mà nàng và Giles đã mơ ước từ lâu. Phải thế, một ý tưởng tuyệt vời.
Sự lựa chọn ấy có thể giúp nàng được chiêm ngưỡng một phần bộ mặt nước Anh – xứ sở nàng từng nghe Giles.
Ngày đó nước Anh chưa được biết đến là một xứ sở thần tiên. Trong tâm trí nàng, cảng Plymont trải dài trước mắt đâu có gì gọi là lời mời đón như người ta đồn đại.
Nhưng hôm sau vừa thức giấc, nàng chợt nghĩ khác. Trời nắng ấm, nhìn qua cửa sổ mọi vật sao mà hấp dẫn không gợi lại một chút già ảm đạm như những ngày trước. trước mặt là xứ sở Ăng-lê, và nàng Gwenda Reed, người phụ nữ trẻ bước qua tuổi hai mươi mốt đang trên chặng đường du lịch. Với Giles, ngày trở về nước Anh chưa thể nói ra được. Anh sẽ đi đi sau nàng một vài tuần, hay lâu hơn, có thể là sáu tháng. Anh đợi Gwenda đến nước Anh trước lo tìm một nơi ở lâu đài. Công việc làm ăn của Giles phải qua nhiều nước nên cần có Gwenda giúp trong những lúc gay cấn. Dù sao hai người cũng phải có nơi ở cố định. Giles vừa được chia lại một lô đồ dùng trong nhà của một người dì, mọi thứ dường như đã được sắp xếp.
Thời cơ đang mở ra trước mắt để Gwenda và Giles biến ước mơ thành hiện thực. Lúc đầu Gwenda chưa muốn đứng ra chọn một căn nhà cho riêng mình. Nàng muốn cả hai cùng lo. Giles phì cười nói: “Anh không mát tay chọn nhà. Nếu em muốn, anh đành chiều thôi. Anh thích một ngôi nhà có vườn – đừng chọn nhà rộng rãi quá – mới tinh nguyên . Anh thích ở miền duyên hải, chớ có chọn nơi đèo heo hút gió”.
“Vậy ta tìm một chỗ nào khác lạ hơn đi!” Gwenda hỏi lại.. Câu trả lời của Giles là KHÔNG. Anh chàng cũng mồ côi từ nhỏ (cả hai cùng chung cảnh ngộ), nàng muốn tìm một nơi để cả hai cùng ổn định cuộc sống.
“ Anh muốn nói là”, Gwenda lên tiếng “em phải lo hết mọi việc!”
Nàng vẫn giữ ý muốn tìm được một ngôi nhà đủ tiện nghi đợi ngày Giles trở lại.
Chàng và nàng mới lấy nhau được ba tháng, nàng thương yêu chàng tha thiết.
Gwenda ngồi ăn sáng trên giường, sau đó nàng lo sắp xếp công việc sắp tới. Nàng bỏ ra một ngày đến vùng Plymouth. Ngày hôm sau nàng thuê một chiếc xe Daimler đủ tiện nghi bao luôn tài xế làm một chuyến du lịch vòng quanh nước Anh.
Ngay hôm đó trời sáng sủa khiến nàng thấy vui thích. Nàng được tận mắt nhìn thấy nhà cửa vùng Davonghire nhưng chưa chọn được chỗ nào ưng ý.
Một bữa chiều thứ ba, sau đó một tuần, nàng chạy xe theo chặng đường vòng trên dốc đèo qua tới vùng Dillmouth, nằm ở ngoại ô. Ở đây phong cảnh hữu tình. Nàng đi ngang qua một khu vườn và nhìn thấy thấp thoáng ngôi nhà villa màu trắng xây theo kiểu thời Victoria có bảng treo bán.
Tự dưng nàng cảm thấy lâng lâng vui sướng. Nhà nàng là đây! Chắc quá đi rồi. Nàng ghi địa chỉ và tin chắc đây mới là ngôi nhà lý tưởng.
Trời sụp tối nàng tìm chỗ ở khách sạn Royal Clarence. Sáng hôm sau ngàng hẹn gặp ngay nhân viên nhà đất có ghi tên trên tấm bảng quảng cáo. Nàng có dịp quan sát cả một vùng trước mắt. Đứng bên trong phòng khách cũ kỹ nhìn qua cửa sổ kiểu Pháp nhìn ra bao lơn lát đá thấy bụi cây xen lẫn trong khối đá tảng bò lòng thòng xuống dưới bãi cỏ. Đứng bên bụi cây trong khu vườn nhìn ra xa là vùng biển.
“Đây là nhà của ta”, Gwenda chợt nghĩ trong đầu. “Cũng là quê nhà. Ta biết rõ tới từng ngóc ngách”.
Cánh cửa xịch mở một người đàn bà mặt mũi buồn xo sụt sịt đứng đó. “Hengrave? Tôi đến theo lời giới thiệu của nhà Galbraith và Penderley. Giờ này hơi sớm” – Bà Hengrave khụt khịt mũi “Không sao, bà cứ xem nhà tự nhiên”.
Quả thật, nhà không rộng rãi cho lắm, kiểu nhà xưa. Tuy nhiên có xây thêm buồng tắm, tân trang lại nhà bếp, lắp lò ga nấu ăn, gắn thêm bồn rửa và vài món vật dụng đời mới.
Dù đang bận bịu, Gwenda vẫn lắng nghe lời bà Hengrave nhắc lại câu chuyện ngài thiếu tá Hengrave chết vì cơn bạo bệnh. Gwenda dành một ít thời gian chia sẻ nỗi đau nhà Hengrave ở bang Kent – mong đến ngày được thấy bà về ở lại đây…Ngài thiếu tá rất thích sống ở miền duyên hải Dillmouth, từng là thành viên ban quản trị câu lạc bộ đánh golf, thế mà tự dưng…
“Dạ…Phải đó…Thật là đau xót cho bà…. Dạ phải đấy nhà dưỡng lão nào cũng thế thôi… Tất nhiên là”
Một bên đầu Gwenda đang tính toán
Đặt tủ buýp phê chỗ này, vậy đó… Được đấy. Phòng đôi, ngoài kia là biển rực nắng – Giles thấy phải mê.
Có thêm một căn phòng nhỏ tiện lợi – nơi để cho Giles làm phòng thay đồ… Con buồng tắm – gắn thêm một lớp mặt gỗ đào. Đúng thế, phải làm thôi! Đẹp lắm, đứng ngay chính giữa phòng nhìn ngắm! Ta không thể đổi ý được – dù đã lỗi thời!
Bồn tắm sang trọng biết mấy!
Quanh nhà trồng cây táo. Sắm mấy chiếc thuyền buồm – mấy chú vịt đủ màu sắc, nhìn vào y như là đang lênh đênh trên biển… Ta sẽ biến đổi cái không gian tối tăm làm thành hai cái buồng tắm đủ tiện nghi màu xanh lá cây mạ viền xung quanh- đường ống chạy băng qua nhà bếp – giữ nguyên vậy…”.
“Bị viêm màng phổi”, bà Hengrave kể lại. “Ba ngày sau sưng cả hai bên”.
“Khổ cho ông ấy”, Gwenda nói. “Hết dãy này còn buồng ngủ nào nữa không?”
Theo nàng tưởng tượng trong đầu, còn một chỗ vuông vức, có cửa sổ uốn cong, cần phải thay cái khác. Ngôi nhà còn ngon lành thế sao một bà chủ như bà Hengrave lại thích sơn tường màu vàng hạt cải?
Bà đưa khách bước theo lối ra ngoài hành hiên. Vừa đi Gwenda vừa cố ý nói nhỏ, “sáu, không, bảy buồng ngủ, kể luôn cả cái buồng nhỏ trên tầng thượng”.
Chợt Gwenda cảm thấy rộn rạo dưới chân, nàng tưởng như đây là nhà nàng chứ không phải nhà bà Hengrave! Chính bà đã xâm nhập vào đây. Và đã bôi toàn một màu vàng hạt cải lên phòng khách của nàng. Gwenda liếc nhìn xuống trang giấy cầm trên tay, trên đó ghi rõ chi tiết mọi đồ đạc trong nhà cũng như giá bán nhà.
Chỉ trong chốc lát, Gwenda dường như đã đánh giá được ngôi nhà. Giá cả đưa ra không cao kể cả công tôn tạo tân trang… Ngay dòng chữ “khách hàng ra giá” cũng cho thấy bà Hengrave mong muốn được về gẫn gũi với người nhà.
Hai người trở bước quay xuống nhà dưới, chợt Gwenda thấy rùng mình ớn lạnh. Một cảm giác buồn nôn ập đến rồi biến đi trong thoáng chốc để lại một ấn tượng khác thường.
“Nhà không có ma chứ!” Gwenda muốn hỏi.
Bà Hengrave đang ở bậc dưới định nói về sự ra đi đột ngột của ông Hengrave chợt ngước lên vẻ giận dỗi .
“Chuyện đó tôi chưa nghe nói. Mà sao? Đã có ai cho bà biết chuyện đó?”
“Bà chưa hề nghe sao? Nhà này từng có người chết không?”
Rõ là một câu hỏi không đúng lúc, nàng chợt nghĩ biết đâu chính là thiếu tá Hengrave.
“Chồng tôi chết tại nhà dưỡng lão”. Giọng bà đanh lại.
“Mà phải, bà đã kể cho tôi nghe một lần”.
Bà Hengrave cứ thế kể giọng lạnh tanh
“Ngôi nhà xây cách đây độ trăm năm, thời đó hẳn phải có người chết. Cô Elworthy nhượng lại cho chồng tôi cách đây bảy năm, lúc đó cô ấy còn khỏe mạnh và tính làm một chuyến truyền giáo ở xa. Tuyệt nhiên không nghe nhắc tới có người mới chết gần đây”.
Gwenda vội tìm cách xoa dịu bà Hengrave, lúc này hai người trở lại phòng khách, không khí bên trong thật êm đềm ấm cúng, cái mà Gwenda thèm khát bấy lâu đến nay mới được nhìn thấy khiến nàng ngây ngất đến không sao nói ra cho hết. Còn điều gì đã khiến nàng kinh ngạc? Ngôi nhà không lộ một khiếm khuyết nào.
Được bà Hengrave cho phép xem khu vườn, nàng bước qua lối cửa dẫn ra san thượng.
Nơi đây còn một dãy bậc thang, Gwenda đoán chừng, dẫn xuống tới dưới bãi cỏ.
Cảnh vật trước mắt nàng là một hàng cây liên kiều mọc cao lút đầu che chắn tầm nhìn ra biển.
Gwenda gật đầu đắc ý, nàng sẽ làm cho nó khác xưa hẳn.
Theo chân bà Hengrave, nàng đi dọc theo sân thượng xuống mấy bậc tam cấp tới chỗ bãi cỏ. Tại đây một vùng cây cỏ um tùm bỏ hoang từ lâu thiếu bàn tay người xén tỉa.
Bà Hengrave thì thầm xin lỗi vì nhà vắng người không ai trông coi vườn, dù đã thuê mướn người hai tuần chăm sóc một lần, nhưng trông mãi không thấy gã tới.
Sau khi nhìn xem căn nhà bếp nhỏ mà xinh xắn ngoài vườn hai người trở vô nhà. Gwenda mới cho hay nàng còn phải xem nhiều nhà khác nữa dù nàng rất thích ở vùng đồi Hillside này nàng cũng chưa thể quyết ngay lúc này.
Bà Hengrave sụt sịt trước lúc chia tay, mắt nhìn nàng đăm chiêu.
Gwenda trở lại gặp mấy tay môi giới, thông báo cho người giám định nhà, nàng dành cả buổi sáng tham quan vùng Dillmouth, một nơi cảnh vật đẹp mắt, có thành phố biển nhỏ bé cổ kính. Từ đây nhìn về phía cuối “khu phố mới” thấy những khách sạn mới xây xen lẫn những căn nhà gỗ cũ kỹ. Toàn cảnh miền duyên hải bao bọc bởi những dãy đồi sau lưng bảo vệ Dillmouth khỏi bị xâm lấn.
Sau bữa trưa, Gwenda nhấc máy nghe nhân viên nhà đất báo cho hay bà Hengrave đã đồng ý bán. Nghe xong Gwenda nhếch mép tinh quái, nàng vội vã ra bưu điện gởi tin nhắn cho Giles
ĐÃ MUA ĐƯỢC NHÀ – NHỚ THƯƠNG – Gwenda.
“Anh chàng được tin chắc phải bật cười” Gwenda nói thầm một mình. “Cho anh chàng biết, ta không chịu ngồi yên một chỗ đâu”.

Chương sau