shopee

Giết người trong mộng - Chương 19

Giết người trong mộng - Chương 19

LỜI KHAI CỦA LÃO KIMBLE

Ngày đăng
Tổng cộng 25 hồi
Đánh giá 8.4/10 với 10724 lượt xem

Tôi không biết, tôi nói thiệt”, bà Kimble phân bua.
Chồng bà nổi giận la toáng cả lên.
Tay ông đưa cái tách qua một bên.
“Bà nhớ ai vậy, Lily hở?”, ông quát.
“Đâu có ông ơi!”.
Bà Kimble vội xoa dịu ông, bà kể cho ông nghe:
“Tôi đang nhớ…” bà nói. “Lily Abbott. Trước kia tôi là người giúp việc cho nhà St. Catherine ở Dillmouth”.
“Vậy hở?”, ông Kimble nghe theo.
“Biết bao nhiêu năm… lạ thật, ông ơi”.
“Ủa”, ông Kimble nói.
“Vậy thì tôi phải làm gì đây, Jim”.
“Cứ để yên đó”.
“Giả sử nó đầy tiền trong đó?”.
Ông kê miệng nhấp nhấp hết tách trà chuẩn bị lấy giọng. Ông đẩy chiếc tách trà tới “Rót thêm”. Rồi ông mới nói”
“Vậy là bà biết hết mọi chuyện trong nhà St. Catherine. Chả có việc gì phải nói, cái chuyện linh tinh, chuyện mấy bà ngồi lê đôi mách. Làm gì có chuyện đó. Hay là trong nhà đó có vấn đề, chuyện đó để bọn mật thám lo bà chớ nên xía vô. Mà đã xong đâu đó rồi thì phải? Bà cứ để mặc họ”.
“Nói thì nghe hay. Tôi có phần tiền trong tờ di chúc, giờ bà chết tôi được phần”.
“Cho bà hưởng gia tài? Để bà làm gì? Ái chà!”. Lão Kimble phán một tiếng một tỏ ý chê bai.
“Dù là việc của bọn mật thám nhưng ông nên nhớ nếu ai biết được tung tích của thủ phạm sẽ được trọng thưởng”.
“Bà biết cái gì? Bà chỉ biết tưởng tượng ra trong đầu”.
“Ông nói sao nghe hay. Tôi chợt nhớ…”.
“Hở”. Lão Kimble lại chế nhạo.
“Có mà tôi nhớ. Lúc đó tôi nhìn thấy một mảnh giấy. Mà có thể tôi nhầm. Cái bà Layonee, người nước ngoài không nghe được tiếng Anh. Cái bà chưa hiểu hết ý tôi nói… Tôi cố nhớ cho ra tên anh chàng nọ… Nếu quả thật là anh chàng… Ông còn nhớ hôm tôi kể lại nhìn thấy tấm hình “Người tình bí mật”. Nó hấp dẫn lắm. Gã bị theo dõi từ xa theo dấu xe. Gã phải bỏ ra năm chục ngàn đô để hối lộ cho anh chàng nhân viên nhà giữ xe đừng kể lại chuyện gã đổ xăng đầy thùng. Không rõ là bao nhiêu lít… Còn một tên nữa, rồi cả người chồng tính hay ghen. Mấy tay đó đều si mê nàng. Tới hồi cuối”.
Lão Kimble đẩy ghế lùi ra sau, chậm rãi đứng ngay dậy. Trước khi ra khỏi nhà bếp phán một câu xanh rờn mà thường ngày chỉ nói được lắp bắp mấy tiếng.
“Bà đừng có xía vô chuyện người ta”. Lão nói. “Nếu không nghe tôi bà sẽ ân hận”.
Lão bước vô chỗ rửa chén đĩa rồi đi trở ra.
Lily ngồi bên bàn, bà đang nghĩ ra trong đầu. Hẳn nhiên không phải chồng bà nói gì bà nghe nấy, nghĩ thật cũng… Lão Jim tính cáu gắt, bảo thủ. Bà chờ có ai để hỏi cho ra, đúng ngay người biết chuyện món tiền lãnh thưởng, chuyện bọn mật thám đủ thứ chuyện. Được một món tiền, nghĩ cũng chua.
Nào là máy vô tuyến điện… máy sấy tóc… chiếc áo măng tô màu sê ri hàng hiệu Russell (sang trọng)… Còn nữa, một bộ bàn ghế đồ cổ thế kỷ mười bảy đặt trong phòng khách.
Bà cứ thế mơ tưởng cho thỏa mãn lòng tham lam, thiển cận… Nói cho đúng bà Layonee đang cố dựng lại những gì mấy năm trước.
Chợt bà nghĩ ra trong đầu, bà đứng lên chạy đi tìm bình mực, cây viết, một xấp giấy.
“Ta biết nên bắt đầu từ đâu”, bà vừa nghĩ ra trong đầu. “Ta sẽ gửi cho ông bác sĩ, anh của bà Halliday. Chờ ông chỉ dẫn phải làm gì, nếu ông còn sống cho tới bây giờ. Đấy là ta còn giữ kín mọi chuyện. Ta sẽ không tiết lộ chuyện bà Layonee, kể cả chuyện chiếc xe ôtô”.
Bên trong nhà lặng lẽ chỉ còn nghe thấy được tiếng sột soạt cây viết Lily lướt trên mặt giấy. Từ nào giờ bà có viết thư cho ai nên lần này bà phải nặn óc ra mà viết.
Vậy là xong một bức thư, bà bỏ vô bì dán lại cẩn thận.
Nghĩ lại bà cảm thấy chưa yên bụng, bà chỉ còn một hy vọng mong manh may ra ông bác sĩ ở Dillmouth còn sống, bởi mấy ông chết hoặc đổi chỗ đi chỗ khác.
“Còn ông bác sĩ nào nữa không?”.
Tên ông ta là gì?
Bà cố nhớ cho ra ông.

Chương trước Chương sau