Giọt lệ quỷ - Chương 18

Giọt lệ quỷ - Chương 18

Giọt lệ quỷ
Chương 18

Ngày đăng
Tổng cộng 37 hồi
Đánh giá 9.8/10 với 32820 lượt xem

Khi cả đội tập hợp lại với Jerry Baker, thì hai đặc vụ của anh ta đã tìm được nơi trú ẩn của nghi phạm.
Hóa ra, nó là một căn hộ song lập xập xệ, cách một tòa nhà cũ đang bị phá dỡ hai căn, đây chính là một trong những địa điểm xây dựng mà họ đã tìm được. Bụi đất sét và bụi gạch giăng khắp mọi noi.
Baker nói, "Đã cho cặp vợ chồng sống bên kia đường xem ảnh nghi phạm. Họ đã trông thấy gã ba, bốn lần trong vòng mấy tuần qua. Lúc nào cũng cúi gằm mặt, đi thật nhanh. Không bao giờ dừng lại hay nói chuyện với ai".
Hai chục đặc vụ và cảnh sát được triển khai quanh tòa nhà.
"Căn nào là của gã ?", Lukas hỏi.
"Dưới cùng. Có vẻ bỏ không. Chúng tôi đã kiểm tra xong tầng trên."
"Anh nói chuyện với chủ nhà chưa ? Lấy được tên không ?", Parker hỏi.
"Công ty cho thuê nói rằng người thuê nhà tên là Gilbert Jones", một đặc vụ trả lời.
Quỷ thật... Lại tên giả.
Viên đặc vụ ấy nói tiếp, "Còn số An sinh xã hội là của một người chết cách đây năm năm rồi. Nghi phạm đăng ký trên mạng, lại dùng cái tên Gilbert Jones, bằng một thẻ tín dụng cũng dưới cái tên ấy nhưng nó chỉ là loại thẻ tín dụng rủi ro. Anh chỉ cần nộp tiền vào một tài khoản ngân hàng để che chắn cho nó là nó sẽ có hiệu lực đến chừng nào tiền còn trong tài khoản. Hồ sơ ở nhà băng ghi lại địa chỉ của gã chính là ở đây. Những cái trước toàn là giả".
Baker hỏi, "Vào không ?".
Cage nhìn Lukas, "Cứ tự nhiên".
Baker bàn bạc với Tobe Geller, người đang tỉ mỉ quan sát màn hình laptop. Mấy chiếc cảm biến đang hướng về căn hộ dưới tầng một.
"Lạnh như băng", Tobe báo cáo. "Các tia hồng ngoại không bắt được gì và âm thanh duy nhất tôi nghe được là tiếng không khí trong lò sưởi cùng tiếng máy nén tủ lạnh. Cá mười ăn một là trong nhà không có ai, nhưng anh có thể quét thân nhiệt nếu thực sự muốn. Có nhiều tên tội phạm cực kỳ, cực kỳ im ắng."
Lukas nói thêm, "Nhớ là: Digger tự lắp ống giảm thanh cho mình, nên rõ ràng hắn biết mình đang làm gì".
Baker gật đầu rồi mặc áo chống đạn và đội mũ bảo hiểm vào, anh ta gọi thêm năm đặc vụ tác chiến khác tới gần mình. "Nổ mìn cửa vào. Chúng ta sẽ tắt hết đèn, cùng lúc tiến vào qua cửa chính và cửa sổ phòng ngủ ở đằng sau nhà. Các anh được phép vô hiệu hóa nếu thấy bất kỳ mối nguy hiểm nào. Tôi dẫn đầu vào cửa chính. Có ai hỏi gì không ?"
Không ai hỏi thêm. Các đặc vụ nhanh chóng di chuyển vào vị trí. Tiếng động duy nhất họ phát ra là do các thiết bị va vào nhau leng keng.
Parker lùi lại, nhìn khuôn mặt nghiêng nghiêng của Margaret Lukas khi cô đang chăm chú quan sát cửa trước. Đột nhiên, cô quay mặt và bắt gặp anh đang nhìn mình. Rồi đáp lại bằng cái nhìn lạnh lùng.
Kệ xác cô ta, Parker nghĩ. Anh đang tức giận với bài mắng mỏ của cô về súng ống. Anh nghĩ cái đó hoàn toàn không cần thiết.
Rồi đèn đóm trong căn hộ tắt hết và có tiếng "đoàng" lớn khi các đặc vụ thổi tung cửa trước bằng loạt đạn Shok-Lok 12 li. Parker nhìn ánh đèn pin được gắn vào mũi súng của họ chiếu sáng nội thất trong căn hộ.
Anh tưởng như sẽ nghe thấy tiếng hét bất kỳ lúc nào: Đứng yên, nằm xuống, đặc vụ liên bang đây...! Nhưng chỉ có sự im lặng. Vài phút sau, Jerry Baker bước ra và kéo mũ bảo hiểm xuống. "Không có ai."
Đèn lại được bật lên.
"Chúng tôi đang kiểm tra các thiết bị gây sát thương. Cho chúng tôi vài phút."
Cuối cùng, một đặc vụ gọi với qua cửa trước, "Tất cả đã an toàn".
Trong lúc bước tới, Parker lại cầu nguyện những câu muôn thuở: Làm ơn cho chúng con tìm được điều gì đó, một dấu vết hữu hình, một dấu vân tay, một ghi chú mô tả địa điểm tấn công tiếp theo. Hoặc ít nhất cũng là chút gì đó gợi ý về nơi nghi phạm đã sống để chúng con có thể tra hồ sơ công cộng và tìm được một giọt lệ quỷ phía trên chữ i hay chữ j... Hãy để chúng con kết thúc công việc vô cùng khó nhọc này và về nhà với gia đình.
Cage vào trước tiên, theo sau là Parker và Lukas. Hai người họ bước sóng đôi. Trong im lặng.
Căn hộ rất lạnh. Đèn đuốc thì sáng lóa. Một nơi khiến người ta cảm thấy chán nản, với lớp sơn màu xanh nhờ của men sứ. Sàn nhà được sơn màu nâu, nhưng phần lớn đã bong tróc. Bốn phòng trong nhà gần như trống không. Ở phòng khách, Parker có thể trông thấy chiếc máy tính được đặt trên một cái giá, một chiếc bàn làm việc, một chiếc ghế tựa bụi bặm đã sờn rách lớp nệm, vài cái bàn uống nước Nhưng anh cũng thất vọng nhận ra nơi đây chẳng có thư từ hay giấy tờ, hay bất kỳ loại tài liệu nào khác.
"Chúng tôi tìm thấy quần áo", một đặc vụ gọi với ra từ trong phòng ngủ.
"Kiểm tra nhãn mác", Lukas ra lệnh.
Một lát sau, "Chẳng còn cái nào".
"Quỷ thật", cô buột miệng.
Parker liếc nhìn cửa sổ phòng khách và tự hỏi thói quen ăn uống của tên nghi phạm này như thế nào. Bị bỏ lại bên cửa sổ mở một nửa là bốn năm chiếc cốc lớn đựng nước ép táo của hiệu Mott và một cái chảo gang trầy xước chứa cả táo lẫn cam.
Cage chỉ vào đó, "Không chừng tên con hoang bị táo bón. Hy vọng gã bị nặng".
Parker cười phá lên.
Lukas gọi Tobe Geller và bảo cậu ta tới kiểm tra chiếc máy tính cùng tất cả các file lẫn email tên nghi phạm đã lưu trong ổ cứng.
Vài phút sau, Geller vào. Cậu ta ngồi xuống bàn và thọc tay vào đám tóc xoăn của mình, tỉ mỉ nghiên cứu chiếc máy tính. Rồi cậu ta nhìn lên, ngó quanh quất "Chỗ này hôi quá", cậu ta nói. "Sao chúng ta không thể có một tên tội phạm sành điệu để đổi khẩu vị nhỉ ? Cái gì kia ?".
Parker cũng ngửi thấy. Một thứ gì đấy ngòn ngọt và có mùi hóa chất. Anh đoán đó có thể là loại son rẻ tiền trên những vật bức xạ nhiệt.
Viên đặc vụ trẻ nắm lấy đầu dây điện của chiếc máy tính và quấn nó quanh bàn tay trái của mình. Cậu ta giải thích, "Nó có thể chứa một loại bom định dạng bên trong, nếu anh đăng nhập không đúng cách, máy tính sẽ cho chạy chương trình và xóa sạch ổ cứng. Anh chỉ có thể rút phích cắm ra để cố gõ đè lệnh khác lên khi đã về đến phòng thí nghiệm. Được rồi, để xem nào.
Cậu ta bật máy.
Chiếc máy rì rầm khe khẽ. Geller sẵn sàng rút dây khỏi ổ cắm bất kỳ lúc nào nhưng rồi lại mỉm cười. "Qua được trở ngại thứ nhất rồi", cậu ta nói và thả dây ra. "Song, giờ chúng ta cần mật khẩu."
Lukas lẩm bẩm, "Thế thì biết đến bao giờ ?".
"Không, chỉ cần..." Geller nhấc nắp máy lên, thò tay vào bên trong và lôi ra một con chip nhỏ. Đột nhiên, màn hình báo cáo, Đang tải Windows 95. Geller nói, "từng ấy thời gian thôi".
"Chỉ cần làm thế là cậu phá được mật khẩu à ?"
"Ừ hử." Geller mở chiếc cặp mang theo và lôi ra hộp đĩa mềm Zip màu xanh đậm. Cậu ta cắm nó vào một ổ trên máy và bắt đầu cài đặt. 'Tôi sẽ tải ổ cứng của nghi phạm vào trong này." Cậu ta thảy cả năm sáu cái đĩa Zip lên mặt bàn.
Điện thoại của Lukas reo vang. Cô trả lời, lắng nghe rồi nói, "Cảm ơn". Cô tắt máy nhưng có vẻ không hài lòng. "Danh sách cuộc gọi từ điện thoại ở đây. Gã chỉ toàn gọi tới đường dây của dịch vụ trực tuyến. Không còn gì khác đi hay đến cả."
Chết tiệt. Gã này thông minh thật, Parker trộm nghĩ. Đúng là một bậc thầy giải đố.
Ba con diều hâu cùng bắt mối gà của bác nông dân...
"Có gì đó trong phòng ngủ", một giọng nói gọi với ra. Một đặc vụ mang găng tay cao su bước vào phòng khách. Anh ta giơ lên tập giấy ghi chú màu vàng có chữ viết và dấu hiệu trên đó. Tim Parker đập nhanh vài nhịp ngay khi trông thấy nó.
Anh mở cặp rồi đeo găng tay của mình vào. Anh đỡ lấy tập giấy và đặt nó trên bàn cạnh Geller, kéo chiếc đèn lên phía trên nó. Dùng chiếc kính cầm tay nghiên cứu trang đầu tiên và lập tức để ý thấy nó là do nghi phạm viết, anh đã săm soi lá thư tống tiền lâu đến mức có thể lập tức nhận ra chữ viết tay này, cứ như thể nó là của chính anh hay bọn Who vậy.
Giọt lệ quỷ trên chữ i thường...
Parker đọc lướt một lượt tờ giấy. Hâu hết chỉ là những nét chữ nguệch ngoạc. Với tư cách là một nhà giám định tài liệu, Parker Kincaid tin tưởng vào mối quan hệ về mặt tâm lý giữa trí óc và hai bàn tay: Tính cách con người không hề thể hiện ở cách ta viết từng con chữ (như môn đoán tướng chữ mà cô nàng Lukas có vẻ rất thích kia) mà là ở cốt lõi của những gì ta viết hay vẽ trong lúc không thực sự nghĩ ngợi gì cả. Chúng ta viết ghi chú thế nào, vẽ những hình thù nhỏ bé gì ở tờ giấy mỗi khi tâm tí ta đang mải miết ở nơi khác.
Parker đã trông thấy cả ngàn vạn hình thù trên các tài liệu anh từng nghiên cứu: dao, súng, đàn ông bị treo cổ, đàn bà bị đâm, các bộ phận sinh dục bị cắt, ma quỷ, răng nanh, các hình thù bằng gậy, máy bay, đôi mắt. Nhưng anh chưa bao giờ trông thấy thứ mà nghi phạm của họ đã vẽ ra ở đây: các mê cung.
Vậy thì gã đúng là một bậc thầy giải đố rồi.
Parker thử một hai cái. Hầu hết đều rất phức tạp. Còn có nhiều ghi chú khác trên giấy, nhưng anh cứ bị các mê cung này làm cho phân tâm, mắt anh bị hút về phía chúng. Anh cảm thấy một thôi thúc muốn giải quyết chúng. Đây là bản chất của Parker và anh không sao điều khiển được.
Anh cảm thấy có ai đó đến gần. Là Margaret Lukas. Cô đang nhìn chằm chằm vào tập giấy.
"Phức tạp quá nhỉ", cô nói.
Parker nhìn lên cô, cảm thấy đùi cô chạm vào đùi mình. Các cơ bắp ở bắp đùi cô rất khỏe. Anh đoán cô là người hay chạy bộ. Mường tượng cảnh cô mặc bộ đồ tập trong những buổi sáng Chủ nhật, mồ hôi nhễ nhại và mặt đỏ lựng đang bước qua ngưỡng cửa sau khi đã chạy gần năm cây số...
Anh quay lại với đám mê cung.
"Chắc gã phải tốn thời gian với đống này lắm", cô nói và gật đầu về phía nó.
"Không", Parker nói. "Mê cung rất khó giải nhưng lại là câu đố dễ tạo nhat. Cô phải vẽ lối ra trước, một khi đã xong thì chi việc thêm các lối đi giả hết lớp này đến lớp khác."
Câu đố nào khi giải xong mà chả thấy dễ...
Cô lại liếc nhìn anh lần nữa rồi bỏ đi giúp đội khám nghiệm hiện trường cắt đôi tấm đệm để tìm thêm bằng chứng.
Y như cuộc đời, phải không nhỉ ?
Mắt Parker quay lại với tập giấy vàng. Anh giở trang đầu lên và ngay ở trang sau, anh phát hiện tờ ghi chú dày đặc, hàng trăm chữ viết bằng nét bút của tên nghi phạm. Ở phía cuối trang, anh thấy một cột chữ. Hai dòng đầu tiên là:
Bến tàu điện ngầm Dupont Circle, đầu cầu thang, chín giờ sáng.
Nhà hát George Mason, lô số 58, bốn giờ chiều
Lạy Chúa, anh nghĩ, cái này có ghi danh sách mục tiêu thật sự. Nó không phải là thứ đánh lạc hướng ! Anh ngẩng đầu lên và gọi Cage, "Qua đây !",
Ngay lúc ấy, Lukas bước vào ngưỡng cửa và hét lên, "Tôi ngửi thấy mùi xăng ! Xăng dầu. Nó từ đâu ra ?".
Xăng à ? Parker liếc sang Tobe, cậu ta đang cau mày. Phải rồi, anh chợt nhận ra đó chính là mùi cả hai đã ngửi thấy khi nãy.
"Ôi Chúa ơi. " Parker nhìn vào mấy chai đựng nước táo.
"Cage ! Tobe ! Tất cả mọi người ra ngoài !", Parker đứng bật dậy. "Mấy chai nước !"
Nhưng Geller lại liếc nhìn chúng và nói, "Không sao hết.,. Nhìn này: Làm gì có ngòi. Anh có thể...".
Rồi một loạt đạn chợt xuyên thủng cửa sổ, xé tan chiếc bàn thành những mảnh vụn gỗ, làm vỡ mọi chai lọ và vẩy tung tóe xăng lên khắp tường lẫn sàn nhà.

Chương trước Chương sau