Hồn ma trên bao lơn - Chương 16

Hồn ma trên bao lơn - Chương 16

Lời cảnh cáo

Ngày đăng
Tổng cộng 25 hồi
Đánh giá 8.9/10 với 8135 lượt xem

Những ngày gần đây có nhiều việc có liên quan đến Fritzi Brunner! Trong vụ nay cô phục vụ giữ vai trò gì?Cô ta có bề ngoài nhìn không mấy lanh lợi. Cô ta làm gì ... nếu cô ta có một vai trò cụ thể? Ann lúc nào cũng sôi nổi, lao ngay xuống tầng trệt tìm cô phục vụ và tìm thấy cô ấy ở phòng giặt.
– Fritzi! Chị có nhớ bức thư mà chúng tôi đã giao cho chị đem bỏ vào thùng thư không?
– Bức thư? Thư nào? – Fritzi làm ra vẻ ngờ nghệch hỏi.
Thật bình tĩnh, Ann nhắc cho cô ta nhớ lại. Gương mặt của Fritzi sáng lên.
– A! Phải rồi. Bây giờ tôi nhớ ra rồi. Tôi đã đưa thư cho anh chàng giao hàng.
– Nhưng chị phải giao nó cho người đưa thư chứ.
– Có gì khác đâu? Anh chàng giao hàng trở ra thẳng ngoài phố và hứa với tôi là sẽ bỏ nó vào thùng thư ở bưu điện. Tôi đã nghĩ như thế sẽ nhanh hơn.
Thế là Ann bèn giải thích cho cô nghe rằng bức thư đã không đến nơi.
– Anh chàng giao hàng đã đánh mất nó. – Cô thở dài. – Hoặc là đã quên gửi nó đi.
– Thật tai hại! – Fritzi than thở. – Tôi xin lỗi, nếu gặp lại hắn, tôi sẽ hỏi hắn ...
Và rất bất ngờ, lúc Ann hoàn toàn không chờ đợi, Fritzi bật khóc nức nở và bỏ chạy. Ann trở về phòng ăn điểm tâm với chị gái và trình bày trường hợp đã xảy ra cho chị cô. Thái độ của Fritzi phải suy nghĩ lại ...
Khi hai chị em nhà Parker lên phòng của mình, họ nghe giọng nói của Fritzi sau cánh cửa khép hờ phòng của Letty.
– Ôi! Cô Letty! Đã xảy ra một chuyện khủng khiếp.
Do phản xạ tự nhiên, hai chị em đi chậm lại, nhưng cánh cửa đã bị đóng lại và đoạn sau của câu chuyện họ không thể nghe d.
Khi về phòng, Liz nói với em gái:
– Ann, có khi nào Letty và Fritzi thông đồng với nhau để gây rắc rối cho chúng ta không?
– Letty tìm cách hại chúng ta, chuyện đó chắc chắn quá rồi. Nhưng Fritzi ...
chúng ta có thể nghi ngờ chị ấy đã tiếp tay trong vụ trộm bản nhạc của chúng ta không?
– Đó chính là một trong những điều bí ẩn! – Liz nhún vai khẽ nói. – Chúng ta có nên điều tra lại về vụ chúng ta bị tấn công và bị ném xuống hổ bơi không?
Chúng ta phải họi các lưu trú sinh trong trường, lần lượt từ đứa một. Nếu một đứa nào đó đã tham gia vào trò đùa bẩn thỉu đó, có thể nó tự thú ...
Hai cô thám tử trẻ đầy hi vọng bắt tay vào việc. Nhưng đó là một công việc mất nhiều công sức, chiếm của họ cả một buổi. Kết quả chẳng có gì khiến hai cô bắt đầu xuống tinh thần. Khi đi ngang qua sân cỏ, Liz trông thấy May Vincent đang học bài trên một băng đá tách biệt. Liz chưa hỏi May nhưng có thể xếp nó vào hàng các người bạn hiếm hoi của Letty và Ida. Liz liền đến bên cạnh nó.
– Chào May! – Cô vui vẻ nói và ngồi xuống bên cạnh nó. - Chắc mình không làm phiền bạn chứ?
– Ồ! Không. Mình rất thích đến đây vì ở đây thật yên tĩnh để ôn bài.
– Nơi này cũng không xa hồ bơi, phải không? – Liz làm ra vẻ vô tình hỏi.
May ngạc nhiên về câu hỏi, liếc nhìn Liz.
– Ơ ...không ...không gần lắm ...! Nó có vẻ chăm chú như đọc sách và bối rối.
Liz hài lòng về phản ứng của nó, tiến xa hơn. Cô nhẹ nhàng nói tiếp:
– Ann và mình sẵn sàng tha thứ cho chuyện chúng mình bị ném xuống hồ và cả cho người đã làm chuyện đó! Nhưng như vậy cũng không ngăn chúng mình tò mò muốn biết những ai chịu trách nhiệm vụ đó. Mình hứa sẽ không trả thù!
May lật trang sách, không hé môi nó câu nào.
– May! – Liz không cần quanh co hỏi. - Bạn có trong nhóm các cô gái che mặt không?
May nóng nảy cắn môi. Chính thái độ đó đã tố cáo nó. Nó cũng hiểu điều đó và cuối cùng nó thú nhận.
– Thật ra có đấy. mình bị lôi cuốn trong trò đùa xấu xa đó mà sau đó mình biết ngay tầm quan trọng của nó. Nước lạnh trong hồ có thể rất nguy hiểm cho các bạn. Mình cứ ngỡ chỉ giả bộ ném hai bạn xuống nước ... chỉ để làm cho các bạn sợ! Thật lòng mình nhẹ nhõm khi thú nhận tất cả chuyện này với bạn!
Lương tâm của mình không dằn vặt nữa. Bạn không ghét mình chư, bạn nói đi ...?
Liz quá sung sướng đã biết sự thật hay ít ra một phần sự thật. Liz cam đoan và trấn an nó. Biết rằng May và Letty rất gắn bó, cũng dễ dàng đoán được Letty là đứa cầm đầu trong vụ kia. Cương quyết tìm hiểu rõ mọi chuyện, Liz hỏi thẳng May, cô gái củng không chối.
– Còn người đàn ông che mặt cùng đi với các bạn là ai vậy? – Cô thám tư hỏi.
– Cám ơn May! – Liz nói khi rời cô bạn. Bạn nên tin rằng mình sẽ giữ tâm sự của bạn cho riêng mình.
Ngay tối hôm đó, hai chị em nhà Parker mở cuộc họp nhỏ. Ở trường hai cô không biết được gì thêm nữa về vấn đề bãn nhạc bị đánh cắp, cho dù bị làm cho bẽ mặt Letty cũng sẽ không tiết lộ điều gì cả. Cuộc vận động sắp tới phải chuyển hướng sang đài phát thanh Penfield toạ lạc ở cách thành phố vài cây số.
– Chúng ta sẽ nhanh chóng có đầy đủ thông tin nếu như chúng ta tự đi đến đó hơn là viết một lá thư thứ hai, Ann tuyên bố.
– Vậy thì chúng ta đi xin phép bà Randall để mai ta đi. Chị đi gặp bà Randall đây!
Lúc đi gần đến văn phòng Hiệu trưởng thì được báo tin cô có điện thoại. Ken Scott gọi cho cô.
– Thế nào Liz, bạn có khoẻ không?
– Tàm tạm, cám ơn anh. – Liz cười nói. - Ngoại trừ Ann và em đang gặp phải hai chuyện bí ẩn mà bọn em chưa khám phá ra.
– Nếu các em cần bọn anh giúp đỡ có lẽ sẽ khá hơn! – Chàng trai cũng cười trả lời. – Chris và anh hoàn toàn phụ thuộc sự bố trí của các em. Em biết không?
– Vậy thì, cũng có thể bọn em sẽ kêu gọi sự giúp đỡ của các anh, không lâu nữa đâu ...
Rồi Liz nói về dự tính đến đài phát thanh Penfield của mình.
– Anh có thể đưa các em đi cùng với Chris đến đó! – Ken reo lên. – Ba anh sẽ cho chúng ta mượn xe!
Thế là một cuộc hành trình đã được tổ chức cho ngày hôm sau. Liz và Ann đã xin phép bà Randall và cô Harriet. Hai chàng trai đã đến đón họ bằng xe ngay sau giờ học. Cả bốn người cùng nhau lên đường. Ken thận trọng lái xe, một chuyến đi với anh ta luôn luôn rất dễ chịu. Con đường đưa đến đài phát thanh chạy ngoằn ngoèo qua một cánh đồng tuyệt đẹp. Đến một lúc, Ken cho dừng xe bên lề đường và cả bốn người bạn leo lên một gò đất nhỏ để nhìn thung lũng ở bên dưới được rõ hơn. Họ ngồi trên cỏ dày, lưng đưa ra đường và bắt đầu trò chuyện.
– Nào! – Ken bắt đầu. – Hãy cho các anh biết những chi tiết về vụ đánh cắp bản nhạc một cách bí ẩn.
Liz đang kể thì Ann vô tình quay đầu về phía đường, chợt kêu lên:
– Ô! Nhìn kìa! Nhìn kìa!
Ba người cùng quay lại nhìn.
Một gã đàn ông cao, gầy và mái tóc hung đỏ chói chang đang chuồi một mảnh giấy dưới cái gạt nước trên chiếc xe của Ken.
Thấy mình bị phát hiện, kẻ lạ mặt nhanh chóng quay người và nhảy vào xe của hắn đã đỗ cách đó không xa. Hắn cho xe lao nhanh ngay sau đó. Hai chàng trai đã lao về phía trước, the sau là Liz và Ann. Nhưng đã quá trễ. Từ chỗ của họ, họ không thể đọc được số xe của gã, khoảng cách quá xa. Tuy nhiên, Liz đã tóm được mảnh giấy. Chỉ là một mẩu giấy thường rát ra từ một quyển sổ tay nhỏ, trên đó có nguệch ngoạc câu sau đây:
“Liz và Ann Parker! Hãy lo chuyện của chúng mày! Hãy quay về Starhurst ngay tức khắc!”.
– Trời ơi! – Ken kêu lên. – Đây là một lời đe doạ.
Hai chị em mỉm cười. Rõ ràng câu chuyện càng lúc càng đậm màu. Kẻ lạ mặt có mái tóc màu hung đỏ cố ngăn họ hành động.
– Chắc chắn họ không biết rằng hai em rất khó sợ hãi! – Chris nói nhanh. – Anh nghĩ hai em vẫn muốn tiếp tục.
– Chắc chắn là như vậy! – Liz đáp. – chúng em từ chối để cho chọc gậy vào bánh xe. Hơn nữa, lúc này chúng em đang giải quyết chuyện của chính mình.
Thế thì ... ta hãy nhanh chóng đến văn phòng ông Boyle. Em muốn gặp ông càng sớm càng tốt!
Tuy vậy, gặp ông giám đốc đài phát thanh không phải chuyện dễ dàng. Phải vận dụng sức thuyết phục mới vượt qua được cả một đội ngũ nhân viên và thư ký. Sau cùng họ đồng ý cho vào gặp ông giám đốc. Ông Boyle lễ phép lắng nghe câu chuyện của họ nhưng không tỏ ra bối rối ...
– Rất khó chứng minh rằng một điệu nhạc bị ăn cắp. Ông giải thích, tôi khuyên các cô gửi cho tôi bản sao của bản nhạc đó cũng như một sự chứng thực, được nhiều nhân chứng ký tên, chứng nhận họ biết được nhạc do hai cô sáng tác. Từ tài liệu đó, tôi sẽ mở một cuộc điều tra.
– Rất tốt, cháu sẽ thực hiện điều đó khi cáo từ. – Liz hứa.
Phần còn lại của buổi tối rất dễ chịu. Bốn người đã được phép ăn tối với nhau trong một nhà hàng nhỏ bên bờ sông trước khi họ trở lại trường của mình.
Bữa ăn thật vui vẻ, họ bàn tán về “Xin chào mùa xuân!”. Ken và Chris hứa hẹn sẽ động viên các bạn của mình đễ thành lập một hệ thống canh gác bên trong nhà hát Mozart ngày trình diễn vở kịch.
Ngày hôm sau, khi học xong, Liz và Ann chép lại bản nhạc của mình theo yêu cầu của ông Boyle. Bà Randall, cô Rosemont, Evelyn và Doris xác nhận nguồn gốc của điệu nhạc. “Tất cả đều bí ẩn”. Liz muốn đích thân đi gửi bảo đảm ở bưu điện Penfield.
Cô đi gửi và trong lúc đi đến bưu điện như mọi ngày, cô ghé qua nhà hát Mozart. Ann, Evelyn và Doris cùng đi với cô. Các cô gái vẫn mong khám phá những dấu câhn trước mảnh gỗ di động của cầu thang bí mật. Nhưng lần này cũng vậy họ lại thất vọng:
con ma không đi qua nơi đó!
– Ta hãy lên xa trên snâ khấu. – Ann đề nghị. – Nơi mà một số phông màn được đưa từ tầng hầm lên.
Bốn cô gái chiếu đèn pin quan sát sân khấu và khám phá một nắp hầm được phủ một lớp bụi dày che khuất.
– Hay quá! Lối đi này sẽ rất có ích cho chúng ta. – Ann nói.
Một tiếng động khiến cô ngừng nói. Tất cả các cô gái ngẩng đầu lên. Lúc đó, họ kinh hoàng trông thấy một cái túi cát đong đưa trong không khí ở một đầu sợi dây. Nó vừa va vào một phông màn rất nặng khiến nó đang đỏ xuống đầu các cô gái.
– Coi chừng! – Ann thét lên.
Cô, Evelyn và Doris nhảy lùi một bước, nhưng Liz thì chạy chậm hơn. Bi kịch xảy ra trong không đầy một giây:
phông màn bằng gỗ và vải thô đã đè nặng lên người cô chị ....

Tai nghe AKG hàng theo Samsung Note 8/ S8/ S8+

Phụ kiện thương hiệu Aukey sale sốc từ 08/11 đến 13/11

Tổng hợp deal ngon trên Internet

Chương trước Chương sau