Khỉ và hổ - Chương 08

Khỉ và hổ - Chương 08

Khỉ và hổ
Chương 08

Ngày đăng
Tổng cộng 11 hồi
Đánh giá 8.6/10 với 4074 lượt xem

Khuôn mặt của người quản gia vui mừng hẳn lên. Nhưng viên quản lí lại mím môi và nói một cách lo lắng:
'Quá nguy hiểm! Chỉ cần sơ sẩy một chút, những tên côn đồ sẽ giết chúng ta ngay. Chúng sẽ tra tấn chúng ta! "
Bất chấp vẻ sợ hãi của Minh và Liêu, quan tòa nói kiên quyết:
"Nếu có bất cứ điều gì xảy ra, các ông hãy đóng cửa để ta ở ngoài. Ta có thể tự lo được cho mình. " Ông nói thêm với một nụ cười gượng gạo: "Ta sinh năm Hổ đó! '
Ông Minh cho ông một cái nhìn đầy ý nghĩa. Sau một lúc, ông ta nói:
'Vậy được rồi. Tôi sẽ chỉ huy việc đặt bẫy. Ông sẽ giúp tôi, Liêu. ' Ông ta đứng dậy rất nhanh và hỏi: "Cậu đưa Đại Nhân lên phòng nhé, Yến? Tôi sẽ đi đến tháp canh, bây giờ là đến phiên tôi. ' với quan tòa, ông nói thêm: "Chúng tôi thay phiên nhau cứ mỗi ba giờ một, để theo dõi bất cứ động thái bất ngờ nào của bọn côn đồ. Suốt cả đêm luôn. "
'Ta sẽ đi cùng ông, "quan tòa nói. 'Ta sẽ thay phiên tiếp sau ông nhé, ông Minh?'
Ông Minh phản đối rằng họ không bao giờ có thể chấp nhận điều đó, nhưng quan tòa Địch rất kiên quyết, và cuối cùng đã nhất trí để quan tòa đến tháp canh từ nửa đêm đến đầu giờ Sửu. Sau đó Yến sẽ tiếp thay ông cho đến lúc bình minh.
Ông Minh và người quản gia rời đi để tới nhà kho nơi để những lưới đánh cá. Quan tòa choàng áo lông thú lên, đeo thanh kiếm của mình vào và theo Yến đến cầu thang. Viên quản lí đưa ông lên tới đầu cầu thang, sau đó họ leo lên một cầu thang hẹp, ọp ẹp dẫn lên tầng ba. Ở đó quan tòa chỉ thấy một lối đi tới một cửa gỗ.
Yến dừng lại và nói hối lỗi:
"Tôi lấy làm tiếc khi ông chủ giao căn phòng này cho ngài, thưa Đại Nhân. Tôi hy vọng ngài không phiền ngủ trong căn phòng mà mới đêm qua ... Tôi có thể tìm cho ngài căn phòng khác ở tầng dưới, những người khác sẽ không biết điều đó. . . '
"Phòng này được rồi, 'quan tòa nói cụt lủn.
Viên quản lí mở cửa và dẫn ông vào một căn phòng lạnh lẽo tối tăm. Trong khi thắp nến trên bàn, anh ta lại tiếp tục:
"Chà, đây là phòng được trang trí tốt nhất trong nhà. Tiểu thư Kì Nhu là một cô gái thanh lịch, thưa ngài. Như ngài có thể tự thấy. "
Anh ta chỉ cho ông thấy các đồ nội thất trong căn phòng rộng rãi. Chỉ tay vào cánh cửa trượt rộng chiếm hầu hết bức tường đối diện, anh nói thêm: "Bên ngoài là một ban công chạy dọc theo bề ngan của tầng trên cùng này. Tiểu thư Kì Nhu từng ngồi ở đó vào những đêm mùa hè, thưởng ánh trăng trên dãy núi kia. "
'Cô ấy ở đây một mình sao?'
"Vâng, không có căn phòng nào khác trên tầng này. Tôi nghe nói ban đầu nó là một nhà kho. Nhưng tiểu thư Kì Nhu thích quang cảnh và sự yên tĩnh ở đây, và ông chủ đã giao phòng này cho cô. Mặc dù đúng ra cô ấy phải ở trong khu của phụ nữ, ở khu phía đông của trang viên. À, tôi sẽ bảo người hầu già của ông Minh mang lên một giỏ trà. Chúc ngài ngủ ngon, thưa Đại Nhân! Tôi sẽ đến và đánh thức ngài lúc nửa đêm. "
Khi viên quản lí đã đóng cửa lại, quan tòa Địch lại cởi chiếc áo khoác lông thú của mình ra, không khí trong phòng hơi lạnh, và một cơn gió lùa khó chịu len qua những cánh cửa trượt. Ông đặt thanh kiếm lên bàn gỗ hồng ở giữa tấm thảm xanh dày, sau đó chậm rãi quan sát căn phòng. Ở góc bên phải lối vào là một chiếc ghế dài hẹp và một tấm bình phong bằng gỗ hồng mộc. Bên cạnh đó là những bốn hòm bọc da đỏ đựng quần áo theo bốn mùa, và cạnh cửa trượt có một bàn trang điểm, với một hàng hộp phấn nhỏ đặt gọn gàng trước chiếc gương tròn bằng bạc. Ở phía bên trái lối vào là một bàn để chơi nhạc hình chữ nhật, với một cây thất huyền cầm nằm sẵn trên đó, phía sau là một giá sách bằng tre thanh lịch. Ở góc cạnh cửa trượt là một bàn viết bằng gỗ mun chạm khắc. Quan tòa bước tới đó để nhìn kĩ hơn bức tranh tường. Nó là hình một cành hoa mận, bức vẽ rất đẹp của một nghệ sĩ nổi tiếng. Ông nhận thấy nghiên mực, giá để bút lông, cái chặn giấy và tất cả các đồ để viết khác trên bàn là những đồ cổ có giá trị, rõ ràng là được lựa chọn rất tỉ mẩn. Căn phòng mang đậm dấu ấn cá tính của chủ nhân: một cô gái có học thức và khiếu thẩm mĩ cầu kì.
Ông ngồi xuống chiếc ghế tre ở cái bàn giữa phòng, nhưng lại đứng dậy ngay vì cái ghế mỏng manh như muốn gãy vụn. Cô gái đã chết hẳn rất nhỏ nhắn. Ông kéo ghế gỗ mun nặng bên bàn chơi nhạc ra, và ngồi vào đó. Duỗi chân ra, ông ngồi một lúc lắng nghe tiếng gió hú trên mái nhà.
Chậm rãi vuốt bộ râu dài, quan tòa cố gắng sắp xếp những suy nghĩ lẫn lộn đã đầy ắp trong tâm trí. Ông không hoàn toàn chắc chắn mưu kế bắt tên thủ lĩnh đám cướp bằng lưới đánh cá sẽ thành công. Ông đưa ra đề xuất này chủ yếu là để khích lệ ông Minh và để đánh thức ông ta khỏi cơn tuyệt vọng của mình. Ông cũng không chắc chắn vào những thứ khác, ông chỉ hi vọng nó sẽ thành công. Cách chắc chắn nhất vẫn là để ông lấy bản thân ra đàm phán với bọn kẻ cướp. Chính phủ không thích ân xá cho những kẻ cướp bắt giữ một quan chức. Cũng đúng thôi, làm vậy sẽ làm hỏng uy tín của triều đình, và dễ khuyến khích những kẻ khác phạm tội tương tự. Tuy nhiên, họ có lẽ sẽ cho ông một ngoại lệ, vì chức vị cao hiện tại của ông. Nếu ông còn sống sau vụ việc này, ông đành phải để bọn côn đồ tẩu thoát. Được khuyến khích sau thành công này, chúng chắc chắn sẽ lại gây loạn, và sau đó ông sẽ truy bắt chúng. Để trả giá cho quá khứ tội ác của chúng.
Ông vu vơ tự hỏi ai là người có thể đã đánh cắp vàng của địa chủ. Khung cảnh đầy lúng túng mà ông chứng kiến ​​trong phòng ngủ của người đàn ông ốm yếu đã cho thấy ả hầu rõ ràng là có cơ hội để biết được nơi giấu chìa khóa. Tuy nhiên, ông thấy có gì đó thực sự vượt ra ngoài suy nghĩ của ông. Ông già rất yêu quý con gái mình. Ông ta đã nhắc đến cô ấy một lần với một nụ cười thỏa mãn. Và tại sao ông ta lại nhất định để ông, quan tòa, ở trong phòng cô gái đã chết?
Ông giật mình thoát khỏi suy tưởng của mình bởi tiếng gõ cửa. Một ông già gù mặc một chiếc áo dài màu xanh bằng bông rẻ tiền bước vào. Ông ta lặng lẽ đặt một giỏ trà ở cạnh khuỷu tay quan tòa Địch, rồi đặt một xô nước bằng gỗ cạnh bàn trang điểm. Khi ông ta sắp khép cánh cửa lại, quan tòa ra hiệu ông ta hãy chờ một chút. Ông hỏi:
'Tiểu thư Kì Nhu ở đây hoàn toàn một mình khi cô ấy bị lên cơn đau tim sao?'
'Vâng thưa ngài.' Ông già bắt đầu nói rất nhanh bằng phương ngữ làm quan tòa không thể theo kịp.
'Hãy nói chậm lại đi, ông lão! 'Ông ngắt lời ông ta vẻ cáu kỉnh.
"Tôi cho rằng cô ấy khi đó đang nằm trên giường ở kia, thưa ngài ' người đầy tớ già hỏi chẳng mấy thân thiện. 'Cô ấy đã mặc quần áo để đi ăn bữa ăn tối, một chiếc váy lụa trắng dày chất lượng tốt nhất. Chắc phải tốn kém lắm. Nhưng cô ấy lại không xuống ăn tối. Ông Yến đã đi lên và gõ cửa. Cô không trả lời. Vì vậy, ông Yến lại đi xuống và bẩm với ông chủ tôi, thế là ông chủ gọi tôi. Ông chủ và tôi lên đây, cô ấy nằm trên giường ở đó, như tôi đã nói với ngài. Chúng tôi nghĩ cô ấy đang ngủ. Nhưng không phải vậy, khi ông chủ gọi thì thấy cô ấy không nói gì. Ông chủ cúi xuống nhìn cô, ông không thấy nhịp tim của cô nữa, ông nhấc mí mắt cô lên. "Là tim của nó," ông nói, vô cùng nhợt nhạt. "Gọi vợ ông đi!" Tôi đưa bà vợ già của tôi cùng với một cái cáng tre tới và chúng tôi mang cô xuống nhà nguyện. Tôi phải nói là khá mệt đấy! Ông chủ gọi ông Liêu quản gia tới giúp chúng tôi đặt cô ấy vào một chiếc quan tài. Nhưng thật ngu ngốc nếu tất cả chuyện này bị loan ra, chẳng được tích sự gì cả. Vậy ngài không phải bận tâm đâu, chúng tôi sẽ giữ kín chuyện này. Đó là những gì chúng tôi đã làm. "
'Ta biết,' quan tòa nói. 'Đúng là một việc đáng buồn.'
"Thật ra cũng chẳng buồn gì lắm khi rời thị trấn xuống đây, thưa ngài, chỉ để bị chém tơi bời bởi một băng cướp. Chà, tôi đã sống một đời dài và chả bao giờ cần gì to tát cả, con trai, con gái tôi đã trưởng thành và lập gia đình, vì vậy một lão già còn than phiền gì đây? Tôi luôn nói. . . '
Giọng nói của ông bị chìm lấp trong tiếng rơi lộp bộp của cơn mưa xối xả đột nhiên ào xuống mái nhà.
"Như thể chúng ta còn cần nhiều nước hơn nữa ấy! ' ông già càu nhàu và đi ra ngoài.
Quan tòa nghĩ nếu cơn mưa này còn tiếp tục, nó sẽ làm cho nước sông dâng cao hơn. Nhưng mặt khác, nó có thể ngăn bọn Phi Hổ tấn công ngay trong đêm. Với một tiếng thở dài, ông đi tới bàn trang điểm, rửa sạch mặt mũi và tay. Rồi ông mở ngăn kéo phía trên, lục lọi giữa những đồ đạc khác nhau tìm một chiếc lược để chải bộ râu của mình. Ông ngạc nhiên khi thấy có một cuộn gấm nhỏ. Nó dường như là một nơi lạ lùng để cất giữ một bức thư hay một bức tranh nào đó. Ông tháo dải buộc và trải cuộn gấm ra. Đó là một bức hình chân dung nhỏ tuyệt đẹp của một cô gái trẻ. Ông đang định cuộn nó lại thì mắt ông bỗng nhìn thấy dòng chữ bên cạnh. Viết là: "Dành cho con gái Kì Nhu, nhân dịp con gái mười sáu tuổi." Vậy đây là cô gái đã chết ở căn phòng mà ông đang ở bây giờ! Trông có vẻ như là cô ít nhất ba năm về trước. Ông trải hình vẽ ra bàn, và quan sát nó một cách chăm chú.
Bức hình được vẽ từ thắt lưng trở lên, khuôn mặt nghiêng đi ba phần tư ở vị trí nhìn của người quan sát. Cô mặc một chiếc áo dài màu hoa cà in hình hoa mận, và trong cánh tay phải mảnh mai của cô đang ôm một cành bông hoa. Mái tóc đen bóng mượt được chải gọn gàng, và buộc bằng một sợi dây ngang chỗ cổ. Đôi vai xuôi nhỏ nhắn cho thấy cô có một dáng người mảnh mai, và lưng có vẻ hơi cúi về phía trước. Cô có một khuôn mặt nổi bật, không phải là vẻ đẹp theo tiêu chuẩn thông thường, nhưng lại hấp dẫn kì lạ. Chân mày hơi cao, chiếc mũi đẹp nhưng hơi khoằm, đôi má hóp xanh xao và đôi môi mỏng nhợt nhạt cho thấy tình hình bệnh tật đã lâu. Cái nhìn mãnh liệt đầy hấp dẫn của đôi mắt to sắc sảo đã cho cô vẻ quyến rũ kỳ lạ. Thật lạ bởi vì có một vẻ ích kỉ, đầy thèm khát trong cái nhìn của cô, nó đem đến cảm giác lo ngại mơ hồ.
Họa sĩ hẳn không phải là nghệ sĩ tầm thường. Ông ta thực sự đã vẽ ra một bức chân dung rất sống động khiến quan tòa đột nhiên cảm thấy lúng túng, như thể ông đang ở trong phòng ngủ của một cô gái vẫn còn sống, và cô có thể vào phòng mình bất cứ lúc nào.
Bực bội với chính mình, quan tòa bỏ bức chân dung xuống. Ông lắng nghe tiếng mưa rơi một lúc, cố nghĩ xem tại sao đôi mắt của cô gái lại quấy rầy ông. Ánh mắt ông rơi xuống giá sách. Ông vội đứng dậy và đi đến đó. Ông bỏ qua một bên ngay những tác phẩm thường thấy trong phòng của một cô gái, chẳng hạn như Người vợ hoàn hảo, hay Cách hành xử như một quý cô. Bộ sưu tập tác phẩm của bốn nhà thơ lãng mạn khiến ông quan tâm nhiều hơn, bởi nếp nhăn ở góc sách chứng tỏ cô rất hay đọc những bài thơ. Khi ông sắp xếp lại quyển sách, ông nhìn tiếp vào tên của các nhà thơ. Hừm, tất cả bốn người họ đã tự tử. Trầm tư vuốt râu, ông cố gắng hiểu ý nghĩa của phát hiện này. Sau đó, ông kiểm tra phần còn lại của cuốn sách. Một vẻ lúng túng xuất hiện trên khuôn mặt ông. Tất cả đều thuộc Đạo Lão, về chế độ ăn uống, cách chữa bệnh và kéo dài tuổi thọ, và các thí nghiệm giả kim để luyện đan trường sinh bất lão. Ông trở lại bàn và quan sát lại bức chân dung, đưa nó lại gần ngọn nến hơn.
Bây giờ ông đã hiểu. Vì bị bệnh tim lâu năm, cô gái đáng thương bị ám ảnh bởi nỗi sợ hãi chết trẻ. Chết trước khi cô được thực sự sống. Nỗi sợ hãi bệnh hoạn khiến cô cố tìm niềm an ủi trong các tác phẩm của bốn kẻ vỡ mộng, những nhà thơ chán đời. Cô có đôi mắt thèm khát, thèm khát được sống. Một sự thèm khát rất mãnh liệt, một mong muốn tuyệt vọng có thể điều khiển được sự sống của mình. Bây giờ ông cũng đã hiểu tại sao cô vẫn giữ bức chân dung trong ngăn kéo bàn trang điểm: để hàng ngày so sánh nó với hình ảnh hiện tại của mình trong gương, tìm những dấu hiệu xấu đi của sức khỏe. Thật là một cô gái đáng thương.
Vẻ đẹp của những bông hoa mận thật tự nhiên. Những bông hoa nhỏ màu trắng, nở ra từ cành cây khô khẳng khiu, là biểu tượng của mùa xuân, khi những mầm sống nằm im lìm trong suốt mùa đông một lần nữa lại nở rộ. Ông bước tới đống hòm quần áo, và mở cái trên cùng. Gần như tất cả váy áo được xếp gọn gàng đều thêu hoa mận.
Ông rót cho mình một tách trà và uống vội nó. Sau đó ông cởi mũ và đặt lên bàn để cạnh thanh kiếm. Ông tháo giày và ngả người ra giường, vẫn mặc áo khoác lông thú cùng tất cả các loại quần áo khác. Lắng nghe tiếng mưa đơn điệu, ông cố gắng ngủ, nhưng bức chân dung của cô gái đã chết cứ liên tục hiện ra trong tâm trí.
"Tôi thừa nhận những bông hoa đúng là có chút tầm thường, nhưng tại sao một người lại không thể thích chúng, cầu nguyện chúng chứ? '
Giật mình, ông mở choàng mắt ra và ngồi dậy. Trong ánh sáng chập chờn của ngọn nến ông thấy mình đang ở trong phòng hoàn toàn một mình. Giọng nói rụt rè đã vang lên từ trong giấc mơ của ông. Đó chính xác là câu hỏi mà dường như cô đã tự hỏi khi ngắm bức chân dung của chính mình. Ông kiên quyết nhắm mắt lại và chìm đắm vào những âm thanh nhẹ nhàng của cơn mưa. Không lâu sau sự mệt mỏi đã kéo ông vào một giấc ngủ không mộng mị.
Ông bị đánh thức khi Yến lắc vai ông. Bước xuống khỏi giường, ông nhận thấy tiếng mưa đã hết.
'Trời ngừng mưa khi nào thế?' ông hỏi viên quản lí trong khi đang chỉnh mũ.
"Khoảng nửa giờ trước, thưa ngài. Giờ chỉ mưa phùn thôi. Ngay trước khi rời khỏi tháp canh, tôi đã thấy ánh sáng từ hang động của bọn cướp. Không biết chúng đang làm gì. "
Anh ta đưa quan tòa xuống sảnh tầng trệt, soi đường phía trước bẳng một chiếc lồng đèn nhỏ, phủ giấy dầu. Ngọn lửa đã lụi thành những đám than hồng, nhưng vẫn còn đủ ấm trong đại sảnh.
Khoảng sân tối, ẩm ướt ngược lại còn lạnh lẽo và vắng vẻ hơn. Đi tới gần cổng, viên quản lí giơ đèn lồng lên, để ánh sáng chiếu vào ba người đàn ông đang đứng túm tụm dựa vào tường. "Họ đã đặt một tấm lưới sẵn sàng trên mái nhà, thưa ngài," anh ta thì thầm. 'Ba chàng trai này là những ngư dân có kinh nghiệm, họ có thể lên mái nhà trong nháy mắt. "
Quan tòa gật đầu. Ông nhận thấy rằng gió đã ngừng thổi.
Theo sát phía sau Yến, ông leo lên những bậc đá hẹp và trơn nhẵn dẫn lên đỉnh bức tường bên ngoài. Sau đó, ông theo viên quản lí đi dọc theo bức tường có lỗ châu mai đến tháp canh được xây ở góc phía đông nam. Có một cầu thang ọp ẹp dẫn lên đỉnh, nơi ông thấy một bục nhỏ được bao quanh bởi một lan can gỗ tròn lớn. Có thêm mái hiên thấp đỉnh nhọn để chống gió mưa, và chống lại những mũi tên của kẻ thù.
"Xin hãy ngồi trên băng ghế dài này, thưa Đại Nhân, ngài sẽ an toàn hơn, và có thể quan sát xung quanh điền trang." Yến đặt đèn lồng xuống sàn nhà, nhưng anh ta không có vẻ gì là sẽ rời đi.
'Anh tốt hơn hãy nghỉ ngơi vài giờ trước khi tiếp phiên gác từ ta, "quan tòa nói.
"Tôi không cảm thấy mệt mỏi chút nào, thưa Đại Nhân. Thật sự là tôi thấy rất thú vị. Ngài không phiền nếu tôi ngồi cùng ngài một lúc chứ? "
'Không sao.' Quan tòa chỉ vào băng ghế dài, và Yến ngồi xuống cạnh ông.
Bây giờ ngài có thể nhìn thấy chúng khá rõ, thưa Đại Nhân! Hãy nhìn kìa, chúng đã thắp một ngọn đuốc lớn, phía trước hang động lớn nhất. Chúng sắp làm gì thế nhỉ? '
Quan tòa nhìn chăm chú vào dốc núi.
"Chỉ có Trời mới biết," ông nói với một cái nhún vai. 'Có lẽ là để sưởi ấm.' Ông nhìn quanh về phía Nam. Chẳng có chút ánh sáng le lói nào trong bóng tối cả, chỉ nghe thấy tiếng ầm ầm của dòng sông. Ông kéo chiếc áo khoác lông thú sát vào người. Mặc dù gió đã dịu đi, trời vẫn còn rất lạnh ở trên đó. Run rẩy, ông nói:
"Khi ta đến thăm ông chủ già ta thấy tâm thần của ông có vẻ không còn ổn định. Nhưng ngoài ra ông ấy dường như vẫn là một ông già khôn ngoan khi nói chuyện với ta. "
'Ông ấy đã từng rất sắc sảo! Ông là một người nghiêm nghị, nhưng chu đáo, luôn luôn quan tâm đến những cầu xin của người thuê đất. Không có gì ngạc nhiên khi ông ấy khá nổi tiếng quanh đây. Cho đến khi ông ngã bệnh, tôi đã có một công việc khá thoải mái. Chủ yếu là kiểm soát các trang trại, thu tiền thuê đất và xem xét các khiếu nại. Cuộc sống thật tẻ nhạt cho đến khi cơn lũ đến! Trời, chẳng có khác biệt gì với ở trong thị trấn cả! Ngài có biết tỉnh lỵ của chúng tôi không, thưa Đại Nhân? '
'Ta chỉ đi qua đó có một hay hai lần thôi. Một thị trấn sầm uất đấy. '
'Đúng là có sầm uất! Nhưng cũng rất đắt đỏ! Ngài cần tiền để tới những nơi đó, rất nhiều tiền. Và tôi không được sự ủng hộ từ gia đình mấy, ngài thấy đấy. Cha tôi đang sở hữu một cửa hàng trà nhỏ, nó phục vụ đủ cho nhu cầu hàng ngày của chúng tôi, nhưng đó là tất cả. Còn số tiền ở đây, đã được tích trữ trong nhiều thế hệ. Ông chủ già còn một lượng lớn vàng rải rác trong thị trấn. Không kể tới các khoản đầu tư ruộng đất của ông ấy '.
'Ai sẽ thừa kế tất cả những tài sản đó nếu ông già chết?'
'Giờ tiểu thư Kì Nhu đã mất, tất cả sẽ được để lại cho em trai ông ấy, ông Minh. Thế là ông ta đã có nhiều hơn những gì ông ta cần! Nhưng ông ấy sẽ không bận tâm nếu nó nhiều quá đâu. Không phải ông ta! '
Sau một lúc quan tòa hỏi:
'Anh có mặt khi họ tìm thấy xác chết của cô gái không? "
"Sao? Có mặt không à? Không. Nhưng tôi đã phát hiện ra có điều gì đó không ổn. Tiểu thư Kì Nhu có vẻ khá ủ rũ lúc chiều, giống như tất cả chúng tôi, những phụ nữ lớn tuổi nói rằng cô ấy đã đi lên lầu sớm hơn thường lệ. Khi cô ấy không xuất hiện trong khu của phụ nữ để ăn cơm tối, và không trả lời khi tôi đi lên gõ cửa phòng cô ấy, tôi đã đi xuống để báo cho ông Minh. Ông ta đã đi lên với người hầu của ông, và họ thấy cô ấy đang nằm trên giường, mặc quần áo đầy đủ. Đã chết. "
'Có khả năng cô ấy tự tử không?'
'Tự tử sao? Trời, không đâu ạ! Ông Minh biết rất nhiều về y học, ông ta bảo cô ấy đã chết vì một cơn đau tim. Trong khi cô đang ngủ, trước bữa ăn tối. Tôi đã báo cho vợ chồng ông chủ già. Tôi đảm bảo đó không phải là một nhiệm vụ dễ dàng đâu! Ông già đã điên cuồng lên, và bà vợ ông ấy phải mất một lúc mới làm ông bình tĩnh lại được. Chà, trong khi chờ đợi ông Minh đã đặt cái xác vào quan tài, trong nhà nguyện. Đó là tất cả việc đã xảy ra'.
'Ta biết rồi,' quan tòa Địch nói. 'Khi ta tới thăm địa chủ, vợ ông ấy có nói điều gì đó về một người giúp việc tên là Thúy Cúc. Bà ấy nghĩ Thúy Cúc đã biết nơi giấu vàng, và cô ta đã bỏ trốn cùng với nó. Ta không hoàn toàn hiểu rõ mọi chuyện lắm.'
'Hừm, nó dường như lời giải thích khả dĩ nhất cho sự biến mất của vàng, thưa ngài. Nó được giữ trong một tủ sắt trong phòng ngủ của ông chủ, bốn mươi thỏi vàng, bằng hai trăm miếng vàng. Chìa khóa được giấu trong một ngăn điều khiển bí mật, ở giường của ông chủ. Chỉ có ông và vợ ông biết chỗ đó. Thúy Cúc là một cô gái ít học, nhưng khá xinh đẹp, và có sự ranh mãnh của một cô gái xuất thân từ nông dân. Cô ấy đã chăm sóc ông già, để ông ta vuốt ve cô ấy, tôi đoán thế, với hy vọng sẽ được trở thành thiếp, sớm hay muộn thôi. "
Yến xoa mặt, và lại tiếp tục: "Dù sao, ông ấy đã để cô ta thấy nơi ông giấu chìa khóa, hoặc nói chuyện về nó khi ông đang mê sảng. Khi những tên cướp đến, Thúy Cúc nghĩ một con chim nằm trong tay vẫn tốt hơn nằm trong bụi cây, đã lấy vàng và bỏ trốn. Cô ta chắc đã chôn vàng dưới một gốc cây hoặc dưới một tảng đá nào đó, rồi đến chỗ bọn cướp. Tất nhiên những con chó đó sẽ chào đón một người con gái đẹp tự nộp mình. Sau đó cô ta có thể chạy trốn, lấy vàng, và kết hôn với một quan chức giàu có ở vùng lân cận. Không phải là một ý tồi, nếu ngài nghĩ về nó! Chà, sau mọi chuyện tôi tốt hơn nên bình tĩnh lại. Ngài có thấy chiếc chiêng bằng đồng treo ở xà nhà kia không? Nếu bọn chó kia xuống đây, ngài hãy dùng cái dùi bên cạnh đánh động cho chúng tôi. Đó là tín hiệu báo động của chúng tôi. Tôi sẽ trở lại đúng giờ! Không, cảm ơn, tôi không cần đèn lồng, tôi biết đường xuống mà. "
Quan tòa Địch quay băng ghế một vòng và ngồi xuống, cánh tay gập lại trên lan can, nhìn xuống dốc núi tối tăm. Ông biết chính xác nơi bọn Phi Hổ đang ở, vì ông đã nhìn thấy những bóng người đen nhỏ đang di chuyển qua lại trước ngọn lửa. Ông đã không nói với Yến Nguyên, để không làm anh ta sợ hãi-mặc dù anh chàng này có vẻ ít bị mất bình tĩnh trước cảnh tù hãm của điền trang. Bọn cướp thực sự đã làm một phiến gỗ nặng để phá cửa. Nhưng ông không nghĩ chúng sẽ tấn công trước bình minh tất nhiên là trừ khi bầu trời quang đãng và có mặt trăng xuất hiện. Ông chẳng thể làm gì khác ngoài chờ đợi.
Những gì viên quản lí vừa nói với ông về cái chết của Kì Nhu khớp với những gì người hầu già của ông Minh nói. Tuy nhiên, ông thấy không thoải mái khi nhìn vào mắt họ. Ông địa chủ già chắc cũng nghi ngờ điều gì đó tương tự; đó là lời giải thích duy nhất cho sự hào hứng của người đàn ông ốm yếu khi để cho ông, một quan tòa, ở trong phòng của người con gái đã mất. Ông già rõ ràng hy vọng ông, một nhà điều tra hình sự có kinh nghiệm, sẽ khám phá ra manh mối mới làm sáng tỏ cái chết của cô.
Có chút tò mò khi địa chủ trích dẫn lại điềm báo chiêm tinh trong cuốn niên giám. Niên lịch được soạn thảo hàng năm bởi Bộ Lễ, và tất cả các đoạn văn về ý nghĩa huyền bí của các dấu hiệu xuất hiện trên bầu trời trong những năm tới đã được rút ra sau khi nghiên cứu cẩn thận sách Bói toán. Các dấu hiệu không thể sai nhiều, vì chúng chính là kinh nghiệm khôn ngoan của những người cổ đại. Bản thân ông đã được sinh ra dưới dấu hiệu của Hổ. Có phải chính là sự ảnh hưởng thần bí của con vật trong cung hoàng đạo đã đưa ông tới điền trang cô độc này vào đêm nay hay không?
Lắc đầu, ông quyết định tốt hơn hãy nghĩ về sự huyền bí sau, và tập trung vào các yếu tố chịu sự kiểm soát của con người. Những gì ông già đã nói về những điềm ám chỉ tới cái chết tàn khốc, có thể là cuộc tấn công sắp xảy ra của băng Phi Hổ hay sự ra đi đột ngột của cô con gái. Thật đáng tiếc khi không có thấy lang ở đó. Ông Minh chắc hẳn có một chút kiến thức nhất định về y thuật, hầu hết những người chủ gia đình đều có, nó như là một phần trong sự giáo dục của họ. Nhưng tất nhiên ông ta không thể so sánh được với một thầy lang chuyên nghiệp, và chắc chắn không thể so với một nhân viên điều tra. Quan tòa tự mình hoàn toàn có thể làm khám nghiệm pháp y, ông có thể làm khám nghiệm tử thi cô gái đã chết. Nhưng chuyện đó tất nhiên cần sự cho phép.
Sau đó, ông nghĩ về đoàn tùy tùng của mình, bị bỏ lại ở chỗ sụt lở. Ông hy vọng có thể sửa lại cây cầu, đoàn tháp tùng có thể sẽ nghỉ đêm trong các doanh trại ở đó. Ông có một chút lo lắng về hai quan chức cao cấp từ kinh đô đã đem đến Phượng Châu công hàm của triều đình về quyết định thăng chức cho ông và những người này đang ở cùng đoàn tùy tùng của ông. Sinh ra và lớn lên ở kinh đô, họ đã quen với việc đi lại thuận tiện. Điều này khiến ông nghĩ đến vợ và các con. Thật là may mắn vì họ vẫn ở quê khi có công hàm thăng chức đến Phượng Châu. Những ngày ông rời khỏi đó ông đã ra lệnh cho phụ tá của ông Tào Can ở lại tạm thời kế nhiệm ông, và gửi những phụ tá tin cậy Mã Long và Triệu Thái tới Thái Nguyên, để thông báo cho phu nhân cả của ông và hộ tống bà, hai người thiếp cùng lũ trẻ đến kinh đô. Đó là một con đường an toàn, ông không cần phải lo lắng cho họ.
Thời gian trôi qua nhanh một cách đáng ngạc nhiên. Viên quản lí xuất hiện trở lại ở đầu cầu thang sớm hơn ông tưởng.
"Có bất cứ điều gì mới không ạ? 'Yến hỏi khi bước vào chòi canh.
"Không có gì", quan tòa trả lời. "Nhưng có vẻ như bầu trời sẽ quang mây. Nếu điều đó xảy ra, anh tốt hơn nên theo dõi sát sao những tên vô lại đó. '
Ông nhặt chiếc đèn lồng và đi xuống.
Khi ông bước vào tòa nhà chính, ông gặp quản gia Liêu. Người đàn ông gầy gò đang đi tới từ sân chính.
"Tôi nghĩ tôi có nghe tiếng ngựa hí thì phải, nên đi xem chuồng ngựa có khô ráo không. Ngài có nghĩ bọn cướp sẽ xông vào không, thưa Đại Nhân? Sự chờ đợi khủng khiếp này. . . '
"Rất có thể là trước bình minh. Những chỗ ngoài kia không lạnh sao? Có những phụ nữ và trẻ em trong số những người tị nạn nữa mà? '
"Họ đều ổn, thưa ngài. Các bức tường rất dày, và chúng tôi có đặt một lớp rơm dày trên sàn nhà. '
Quan tòa gật đầu và đi vào trong. Lúc này đống lửa trong đại sảnh đã tắt; chỉ còn sự lạnh lẽo bao trùm. Tất cả im lặng như nấm mồ. Nhờ có đèn lồng, ông tìm thấy đường lên tầng hai mà không gặp khó khăn gì. Ông leo lên cầu thang đến tầng thứ ba, bước một cách cẩn thận để tránh các bậc thang ọp ẹp.

Tổng hợp deal ngon trên Internet

Chương trước Chương sau