Mèo xiêm cọp thái - Chương 05

Mèo xiêm cọp thái - Chương 05

Án mạng dây chuyền

Ngày đăng
Tổng cộng 8 hồi
Đánh giá 9.7/10 với 4202 lượt xem

Tuy trời đã khuya, Văn Bình không gặp mấy khó khăn trong việc gọi taxi. Vọng các là 1 trong nhiều thành phố thích sống ban đêm hơn sống ban ngày. Hộp đêm đến 2 giờ hoặc khuya hơn mới đóng cửa, nên nhiều tài xế thường chờ hoàng hôn xuống để bắt đầu rước khách. Bộ quần áo mỏng ướt sũng nước dán chặt vào da thịt khiến Văn Bình ớn lạnh. Hai năm trước, trên đường từ Lo Wu, sát biên giới Hoa lục về Hồng kông, chàng cũng té xuống nước (1), nhưng chưa dầm nước hàng giờ như lần này.
Tài xế taxi Thái vốn tò mò nên chàng không thể nghênh ngang mở cửa xe trèo lên, và dõng dạc ra lệnh lái về khách sạn Rama. Vì vậy, khi taxi đậu lại, chàng bước nhanh tới gần. Luật lưu thông Thái chạy bên trái nên vô lăng ở bên phải, chứ không ở bên trái như xe hơi ở Sàigòn. Chàng nhảy ngay lên băng trước, ngồi sát tài xế. Gã thanh niên Thái chưa kịp mở miệng, cũng như chưa kịp quan sát dung mạo của khách thì Văn Bình đã thọc 1 atémi vào huyệt siong-siang. Huyệt siong-siang ở trên vú trái 2 phân tây, gần nách, là 1 huyệt mê dễ đánh trúng, nhất là đánh bằng 3 ngón tay cụm vào nhau, ngón cái quặp vào lòng bàn tay theo thế nhu đạo shihon-nukitê. Theo bí quyền Thiếu lâm, huyệt này được nối thẳng với thần kinh hệ, tùy cách đánh nhẹ hay nặng, nạn nhân sẽ bị bất tỉnh hoặc tử thương. Đòn atémi của Văn Bình được phóng ra nhẹ nhàng như thể cù nách đối phương, nhưng chàng chưa rút ngón tay ra thì gã tài xế đã gục đầu vào vô lăng không kịp kêu cứu hoặc rên đau. Lát nữa, khi về thành phố, chàng chỉ cần chạm vào huyệt giải ở sau lưng là nạn nhân sẽ tỉnh lại, toàn thân êm ái chứ không mỏi mệt và buồn nôn như khi bị điểm vào huyệt mê khác. Chàng xô ngã hắn xuống ghế, lột sơ mi của hắn mặc vào người sau khi lau khô. Động cơ xe hơi vẫn nổ, chàng gài số cho chạy từ từ. Đến quãng đường tối vắng tanh, chàng ném sơ mi ướt của chàng xuống bờ sông, đoạn xả ga phóng 1 mạch.
Thoạt đầu, chàng định về lữ quán Rama. Nhưng về đến đại lộ Silom chàng lại quẹo vào đường Sathom. Chàng có linh tính là Si Thoeng, cô gái Thái có mối thù phải trả bằng máu, đang đợi chàng trong căn gác xinh xắn và kín đáo gần con sông đào Klong Hualampong. Nàng nóng ruột ghê gớm, lẩm bẩm tên chàng luôn miệng, bằng chứng là chàng hắt hơi hàng chục cái liên tiếp. Nếu chàng không hẹn với Si Thoeng, mỗi khi về phía nam thành phố, chàng cũng vẫn qua đường Sathom. Vì con đường này đã mang lại cho chàng khá nhiều kỷ niệm sôi sục và êm ái với hộp đêm Naturist tọa lạc gần sở Thông tin Hoa Kỳ. Chàng thường đến Naturist để thưởng thức thực đơn tây phương và tàu ngon tuyệt diệu. Nhưng món ăn thần khẩu ở đó cũng chưa ngon bằng giọng ca ru hồn của những cô gái thật đẹp, và nhất là thân hình cân đối chắc nịch của vũ nữ thoát y. Cô gái mà chàng gặp đêm hôm ấy bên sàn nhảy khác hẳn nhiều cô gái mà chàng đã gặp trong cuộc đời hồ hải. Nàng là 1 trong số ít vũ công nổi tiếng về môn múa trống, môn múa cổ truyền của người Thái. Nàng sinh trưởng ở Chiengmai thuộc miền bắc. Chiengmai lừng danh về những cây gỗ tếch to lớn, uy nghi nhưng du khách ngoại quốc thích đến Chiengmai không phải để vào rừng ngắm gỗ. Mà để ngắm đàn bà. Vì đàn bà Chiengmai đẹp nhất xứ Thái. Da họ tương đối trắng hơn đàn bà Thái ở miền nam. Không hiểu sao thân thể họ lại gọn gàng hơn, và đi đứng uyển chuyển hơn. Có lẽ vì thế Chiengmai là nơi sản xuất nhiều vũ công, và là nơi dân chúng thích nhảy múa nhất.
Thái lan là xứ nóng nên môn vũ không rồn rập, cuồng loạn như ở tây phương. Môn vũ Thái lan luôn luôn chầm chậm, dịu dàng, gần như lười biếng. Nhưng lười biếng 1 cách nên thơ và đáng yêu. Cũng lười biếng như nàng công chúa trong đêm hợp cẩn với người yêu, rềnh ràng hàng giờ mới cởi được mấy cái nhẫn và vòng đeo tay, và đến khi nàng đặt tay lên khuy áo thì trời đã sáng quắc. Sự lười biếng này đã làm cô gái chàng gặp đêm ấy thêm phần hấp dẫn.
Tục truyền Thái ở gần đường xích đạo nên khi nhảy múa, trai gái kiêng người đụng người nhau, sợ  … nóng đổ bồ hôi. Ai cũng biết rằng trời nóng bất lợi cho phụ nữ, đặc biệt là phụ nữ có bồ hôi dầu. Truyền thống « nam nữ thụ thụ bất thân » này giúp cho phụ nữ Thái che giấu được mùi bồ hôi nồng nặc. Tuy nhiên, nhiều người ngoại quốc cho rằng dân tộc Thái tỏ ra khôn ngoan nhất đời trong việc mượn cớ trời nóng để biện minh. Vì xét kỹ, trai gái không chạm nhau còn gay cấn hơn là trai gái chạm nhau trong môn vũ tây phương. Cách nhau trong gang tấc mà không được kéo vào lòng, tình yêu người Thái vì vậy đã trở nên mãnh liệt thèm muốn hơn. Cũng mãnh liệt thèm muốn như nàng vũ công Chiengmai đối với điệp viên hào hoa Văn Bình.
Nàng khác hẳn nhiều cô gái chàng đã gặp trong cuộc đời hồ hải.
Muốn biết được sự khác biệt lạ lùng ấy, quý vị đọc giả lương thiện ( lương thiện chứ không loạn tặc như Văn Bình ) của Người Thứ Tám phải dời gót ngọc qua Xiêm la, rồi đáp tàu lên Chiengmai bắt bồ với những cô gái đa tình ở gần rừng gỗ tếch quí giá. Gỗ tếch hoặc gỗ ma lật là loại gỗ nhẹ -bé hột tiêu mà lị- nhưng rắn kinh khủng, và không bao giờ bị mục. Do đó người ta dùng gỗ tếch để đóng thuyền bè. Con gái Chiengmai cũng như gỗ tếch, có cặp giò và bộ ngực rắn kinh khủng. Họ đã yêu ai thì tình họ cũng như gỗ tếch « không bao giờ bị mục ».
Người đẹp Chiengmai của Văn Bình lại khác mọi người đẹp Chiengmai chàng đã gặp trong cuộc đời hồ hải.
Vì nàng có 2 quả tim.
Phải, nàng có 2 quả tim theo nghĩa đen, chứ không phải theo nghĩa bóng. Tạo hóa nặn ra con người, chỉ cho 1 quả tim, không có không tim hoặc nhiều hơn con số 1 đã định thì phải chết. Vậy mà nàng có đến 2 quả tim cùng đập hăng say trong lồng ngực. Nàng vẫn sống. Nàng khiêu vũ vẫn không bao giờ biết mệt. Nàng yêu vẫn không biết mỏi, yêu đêm này sang đêm khác, yêu tuần này sang tháng nọ (2).
Nàng mới 17 tuổi. Tuổi 17 là tuổi con gái thần tiên. Tuổi thơ ngây khờ khạo và háo hức trên tình trường, nhưng đối với nàng lại hoàn toàn không đúng. Vì tuổi đời của nàng mới 17, nhưng tuổi kinh nghiệm lại già hơn đàn bà tứ tuần. Nàng mới 17 mà có ít nhất 5 đời chồng. Thử hỏi có người đàn bà Á đông nào 40 tuổi mà 5 đời chồng chưa ? Chắc là không. Hoặc có rất ít. Nhưng đây là 5 đời chính thức của nàng, còn nếu làm bảng tổng kê sống chung thì phải trên 10 mạng. Nàng bước vào đời năm 14 tuổi. Như vậy kể cũng quá trẻ mặc dù Á đông vốn là quê hương của sự tảo hôn. Người ta thuật lại là nàng tuổi 14 mà cao lớn, nảy nở không thua thiếu nữ dậy thì. Từ năm lên 14 về nhà chồng đến năm 17 tuổi, nàng mất liên tiếp 5 ông chồng. Đó cũng là 1 kỷ lục. Vì trong 3 năm, đố ai ly dị được 5 đời chồng ? Huống hồ nàng lại chết luôn 5 đấng lang quân trong 3 năm. Bảo rằng người đẹp Chiengmai dễ lạt lòng thì oan. Nàng là đàn bà có tình yêu chung thủy như gỗ tếch, gỗ ma lật. Cũng oan nếu bảo rằng nàng thèm của lạ nên đầu độc cho chồng chết để dễ bề lên xe hoa lần nữa. Nàng lại có thiên tài về gia chánh, nấu ăn ngon, chiều chồng nổi tiếng, thùy mị cũng nổi tiếng, và được xóm giềng ca tụng.
Vậy nguyên nhân nào đã giết hàng loạt 5 người đàn ông chung chăn chung gối với nàng ? Không ai trả lời được. Chỉ biết rằng người chồng thứ nhất là vũ công ở Chiengmai. Nàng về nhà chồng đúng 1 tuần sau tiếng sét ái tình. Đúng 3 tháng sau đêm động phòng hoa chúc, người chồng vũ công trút hơi thở cuối cùng. Y sĩ nói là chết vì phí sức. Thoạt tiên người ta đổ tội cho nàng. Nàng khỏe như gỗ tếch, anh chồng thì mảnh khảnh như cây liễu mà ham hố tình dục, không tiết chế thì nhất định phải táng mạng. Nhưng sau đó lời kết án nghiêm khắc của dư luận không đứng vững vì 2 vợ chồng son chỉ ngủ với nhau được mỗi 1 đêm : đêm động phòng hoa chúc. Sáng hôm sau, người chồng cảm thấy đầu váng mắt hoa nên trở về nhà cha mẹ. Và đến trưa thì hắn bán thân bất toại. Hắn được chở vào bệnh viện, ở đó được 3 tháng thì chết. 14 tuổi, mới làm vợ được 12 giờ ngắn ngủi, người đẹp Chiengmai đã trở thành góa bụa ! Tạo hóa thật tàn nhẫn ! Buồn chán, nàng bỏ quê cha đất tổ xuống Vọng các kiếm ăn. Nhờ nghề ruột của nàng -nghề múa- nàng sinh sống 1 cách dễ dàng. Nhiều người rắp danh bắn sẻ song nàng 1 mực thủ tiết. Vả lại, mộ chồng chưa xanh cỏ. Luân lý Thái không cho phép đàn bà góa bước đi bước nữa quá vội vàng như vậy.
Nàng chờ 1 năm. Rồi nhận lời nâng khăn sửa túi cho 1 võ sĩ Thái. Nghề võ cũng như nghề múa được coi là đặc thù của người Thái. Võ Thái có những nét riêng biệt, xử dụng cả tay lẫn chân, và cú đá của võ sĩ Thái rất nguy hiểm. Dĩ nhiên muốn trở thành võ sĩ -nhất là võ sĩ có hạng, đã đoạt nhiều giải như đức lang quân thứ hai của nàng- phải dầy công tập luyện trong nhiều năm. Trên thực tế, chồng nàng là 1 khối thịt đồ sộ trên 80 kilô, nội công đã cừ khôi, gồng ngải lại cừ khôi không kém. Thế mà trong trận thượng đài với giai nhân, khối thịt đồ sộ quyền pháp lỗi lạc này phải đầu hàng vô điều kiện. Chồng trước phải vào nhà thương thì chồng sau cũng vào nhà thương. Nếu khác, thì chỉ khác về thời gian. Chàng nghệ sĩ chịu được 1 đêm duy nhất thì chàng võ sĩ kéo dài được mùa trăng mật tới 1 tuần. Một tuần nghĩa là 7 ngày không phải là ít.
Ba đời chồng sau, và nhiều vụ chung chạ không chính thức khác đã chứng tỏ là không vị anh hùng nào điều binh khiển tướng thắng lợi được quá 7 ngày. 7 ngày cầm cự với người đẹp Chiengmai đã là 1 kỷ lục « thế vận » đáng được ghi vào sử sách.
Thành tích lẫy lừng của người đẹp lan khắp nơi khiến nàng bị du vào cảnh phòng không lạnh lẽo. Trong thời gian đầu, vương tôn công tử lũ lượt tìm đến động đào, nhưng kẻ vào bệnh viện người ra nghĩa trang mỗi ngày 1 nhiều nên thiên hạ bắt đầu sợ. Không ai dám thuê nàng múa nhảy nữa. Không ai dám tò tí với nàng nữa.
Thất nghiệp, nàng sống trong 1 căn gác hẹp gần sân vận động Rajadamnoen, nơi người chồng thứ nhì và thứ năm của nàng thượng đài mỗi chiều thứ năm và chủ nhật hồi 5 giờ. Nàng không con nên đời góa bụa lại buồn thêm. Nhưng nhờ 1 số bạn trai có cảm tình ( chỉ dám có cảm tình xuông chứ không dám chấm mút chi ) nàng cũng đủ sống.
Nàng đang ngồi 1 mình trước ly rượu mạnh trong hộp đêm Naturist thì gặp Văn Bình. Thói đời trai tài gái sắc gặp nhau rồi yêu nhau là thường. Nàng cũng đáng được yêu vì dung mạo và thân hình vẫn hây hây như hoa hồng trong sương sớm. Đúng ra nàng không dám yêu Văn Bình khi thấy chàng đẹp trai hơn cả những người đẹp trai nhất ở Thái. Nàng chỉ lẳng lặng nhìn chàng, cặp mắt buồn vời vợi.
Và như mọi lần, Văn Bình khai pháo trước.
Chàng đưa nàng về lữ quán. Đêm ấy, nàng tìm đủ cách từ chối ngủ với chàng, nhưng chàng 1 mực ép vào cuộc mây mưa hoan lạc. Đáng lẽ chàng phải đáp chuyến phi cơ sớm nhất để về Sàigòn theo lệnh triệu hồi khẩn cấp của ông tổng giám đốc, chàng đánh điện xin khất 1 ngày. Hết 1 ngày, chàng vẫn chưa ra khỏi khách sạn. Chàng xin khất ngày nữa, rồi cứ hẹn lần lữa đúng 1 tuần.
Hôm chàng ra sân bay, 2 chân chàng dường như bị bại liệt. Nếu Lê Diệp không đích thân sang tận Vọng các đón chàng thì có lẽ chàng còn rềnh rang thêm vài 3 tuần nữa.Và khi ấy chàng phải chết là cái chắc.
Không sử gia tình ái nào ghi chép thành tích đặc biệt của nàng, nếu có thì Văn Bình phải là người duy nhất còn sống sót mặc dù đã vượt kỷ lục 1 tuần lễ tình ái liền tù tì. Nhưng về đến Sàigòn, chàng phải vào bệnh xá của Sở chích thuốc bổ gần nửa tháng. Chàng đem sự việc ở Vọng các thuật lại cho y sĩ thì được biết rằng chàng thoát chết là do được tập luyện Thần áo công và Ninjutsu, 2 bộ môn võ công làm thân thể bền bỉ, không bao giờ biết mệt. Dầu sao thì sau cuộc phiêu lưu độc nhất vô nhị này, Văn Bình cũng gày mất 12 kilô, và nội lực bị suy giảm trầm trọng. Suốt mấy tháng trường, chàng phải mặc áo len buổi tối mặc dù trời Sàigòn nóng như thiêu đốt. Lúc nào chàng cũng ớn lạnh vì sức nóng của chàng đã bị thu hớp ở Vọng các.
Một năm sau, nhân dịp dừng chân tại Thái, chàng héo lánh đến hộp đêm Naturist với hy vọng tái ngộ người đẹp sát thủ. Song giai nhân đã đi đâu mất. Có người nói là nàng đã chết. Thất vọng vì trên đời không thể tìm ra hạnh phúc, nàng đã uống thuốc độc quyên sinh. Hồi xưa, qua đường Sathorn, chàng nhớ người đẹp Chiengmai. Đêm nay qua đường Sathorn, chàng nhớ đến Si Thoeng, cô gái Thái có sắc đẹp quyến rũ. Bỗng chàng run tay, xe hơi suýt đâm vào gốc cây ở lề đường. Si Thoeng cũng sinh trưởng ở Chiengmai …
Chàng lái xe vào lề, mở táp lô lên, rồi lật mi mắt gã tài xế để quan sát. Lát nữa, hắn sẽ tỉnh dậy. Chàng lục bóp phơi, định lấy tiền nhưng xấp bạc đôla đã bị ướt sũng. Có lẽ chập tối gã tài xế ra ngõ gặp gái. Vì nếu nước sông không thấm vào cái ví da cá sấu chàng đã biếu hắn tờ bạc 50 đôla. Một ngàn bath là món tiền khá hậu hĩ, đủ làm hắn ngậm miệng dầu hắn bị chàng đánh bất tỉnh, và chàng đã ngang nhiên mượn xe hắn trong gần nửa giờ đồng hồ.
Gió mát dưới rạch Hualampong thổi rần rật. Da thịt Văn Bình đã hoàn toàn khô ráo. Giờ này mà vào hộp đêm Naturist thì tuyệt. Buổi sáng đọc báo chàng được biết 1 đoàn vũ nữ thoát y thượng thặng Pháp-Đức bắt đầu trình diễn. Thoát y Đức phá kỷ lục về táo bạo, còn thoát y vũ Pháp thì toàn là người đẹp. Đêm nay phải lang thang ngoài đường thật tiếc của !
Căn gác của cô gái tên Si Thoeng ở khuất trong hẻm. Dĩ nhiên là hẻm tối. Hẻm nhà nàng tối đến nỗi giá ai núp dưới mái hiên, đưa chân ngáng chàng sẽ té ngã mà không hiểu tại sao. Dân trong hẻm ở mọi nơi trên thế giới đều giống nhau như đúc cùng khuôn : đó là không thích thắp nhiều đèn, dường như sợ ánh sáng điện khí sẽ làm giảm bớt phong cảnh « nên thơ và kín đáo ». Nhà trong hẻm đông đúc ở Vọng các không khác Chợ lớn là bao. Mọi người đều sống riêng, không ai để ý đến ai mặc dù không ai ghét ai. Đôi khi gặp nhau, người ta chỉ cười mỉm 1 cái để tỏ tình xóm giềng quen biết, hoặc giả vờ cúi xuống châm thuốc lá, buộc lại giây giày để khỏi phải chào nhau. Có lẽ đây là hẻm các gia đình trung lưu nên Văn Bình không thấy hàng rong bày bán nghênh ngang, hoặc con nít tụm 5 tụm 3 cười đùa tục tĩu hoặc 1 vài cô gái son phấn lòe loẹt và bôi nước hoa rẻ tiền, thậm thụt trong bóng tối lờ mờ đợi khách.
Si Thoeng ở giữa hẻm. Văn Bình phải trèo lên cầu thang gỗ bên trái sau khi vượt qua bàn bán thuốc lá của 1 đứa bé gái độ 10 tuổi. Chắc nó bị ế nên thấy chàng nó đã chào mời oang oang :
-Thuốc lá Mỹ, ông mua 1 gói nhé ?
Văn Bình xua tay, và nhảy lên cầu thang. Đèn ở lối đi chỉ có 1 ngọn. Si Thoeng ở lầu 3, trong căn gác nhìn xuống sông đào. Lầu 3 tương đối có nhiều người rủng rẻng tiền nong nên đèn được sáng hơn và có nhiều ngọn hơn. Văn Bình quẹo tay phải. Hành lang bên ngoài phòng nàng chìm trong cảnh tranh tối tranh sáng. Chàng giơ tay định gọi cửa nhưng bỗng dừng lại. Vì bên trong có tiếng động. Kèm theo giọng nói đàn ông …
Văn Bình không thể trù trừ được nữa : Si Thoeng đang bị nguy. Nếu chàng đến chậm, có thể suốt đời chàng bị lương tâm cắn rứt. Chàng lùi lại lấy trớn, sửa soạn húc vài vào cánh cửa. Nhưng kỳ lạ thay, cánh cửa trước mặt đã mở ra. Mở ra nhè nhẹ. Thoạt tiên là mở từ từ. Rồi mở rộng hẳn. Văn Bình đứng thẳng người nhìn vào bên trong. Chàng đã giữ vững bình tĩnh, nét mặt không hề đổi khác.
Trong phòng có 3 người. Si Thoeng, cô gái nóng ruột báo thù, bị trói quặt cánh gà bằng giây ni lông, đang ngồi ủ rũ trong ghế xa lông. Nghe tiếng động, nàng ngẩng đầu lên, gương mặt xinh đẹp ướt nhèm nước mắt. Tuy nhiên, nàng chỉ nín lặng mà không rên la, hoặc kêu cứu gì hết. Một gã người Thái mặc sơ mi trần bằng băng lông trắng, làm nổi bật làn da ngăm ngăm, rắn rỏi, dựa tay vào tủ rượu, miệng phì phèo xì gà. Trông mặt hắn, ai cũng biết là du đãng. Cặp kiếng mát của hắn lớn không kém cặp kiếng mát của người đua xe hơi. Ban đêm thiên hạ phải thắp đèn vì trời tối thì hắn lại đeo kiếng đen để giảm bớt ánh sáng. Và kiếng đen của hắn không phải loại kiếng đen thông thường, mà là đen tuyền, đứng bên cũng không nhìn thấy mắt. Tuy nhiên, Văn Bình không để ý nhiều đến hắn. Vì hắn chỉ là thuộc hạ.
Tên chỉ huy ngồi trong ghế bọc da, bắt chân chữ ngũ, dáng điệu nhàn nhã hào hoa không khác người thượng lưu. Có lẽ hắn có cốt cách thượng lưu hơn nhiều người thượng lưu khác nữa. Vọng các nóng như trong lò nướng bánh mì mà hắn diện com lê. Đặc biệt là com lê trắng bằng lụa nhân tạo. Sơ mi cũng bằng lụa. Cà vạt cũng bằng lụa. Chỉ có dân chơi lắm tiền nhiều bạc mới dám dùng đồ lụa. Thái lan là xứ sản xuất lụa tốt. Nhưng trừ lụa làm cà vạt, và lụa may y phục cho phụ nữ, lụa dày để may com lê đàn ông rất đắt tiền. Hắn không đeo kiếng đen ngông nghênh như thuộc hạ. Trên bàn tay hắn cũng không có nhẫn trạm đầu hổ to lớn hoặc đồng hồ vàng khối kênh kiệu. Hắn chỉ đeo đồng hồ Oméga mạ kền trắng, giây da đen. Tóc hắn được ép sát, mấy lọn tóc quăn nhẹ trên đỉnh đầu tạo cho hắn 1 vẻ đài các khả ái. Mắt hắn, mũi hắn, miệng hắn đều đài các và khả ái như nhau. Cặp mắt to, sáng, luôn luôn nhìn thẳng. Cái mũi cao như mũi người tây phương. Cái miệng hơi rộng, nhưng răng lại trắng và đều, môi lại không mỏng cũng không dày, loại môi dày tình cảm mà đàn bà mê nhất. Hắn đang hút thuốc. Hút thuốc điếu Dunhill đựng trong bao màu hồng, loại thuốc Anh quốc ngon nhất nhì thế giới. Mùi thuốc thơm dịu quyện vào không khí của gian phòng hẹp, bày biện hợp nhãn với đồ gỗ nhập cảng sang trọng. Hắn từ tốn gạt tàn thuốc Dunhill, ngửa lưng về phía sau để biểu lộ sự khoan khoái ( không biết hắn khoan khoái vì thuốc lá được tẩm á phiện, hay vì được đón tiếp khách lạ ) rồi nói :
-Chào anh. Mời anh ngồi xuống, góp chuyện cho vui.
Văn Bình kéo ghế xa lông ngồi đối diện với gã mặc com lê, cử chỉ phớt tỉnh, tuy nhiên mắt chàng không rời mắt hắn. Chàng ngoảnh về phía Si Thoeng :
-Ông bạn vàng của em đây, phải không?
Nàng gật đầu :
-Vâng. Em đang đợi anh ở khách sạn thì hắn đến và bắt em về nhà.
Gã mặc com lê nhún vai :
-Lời nói của cô không đúng sự thật. Chúng tôi không hề bắt cô. Chính cô tự ý theo tôi.
Văn Bình quay sang đối thoại tay đôi với gã com lê :
-Hẳn anh đã biết tôi là bạn của Si Thoeng. Nàng nhờ tôi nói chuyện thẳng với anh để giải quyết 1 vụ lòng vòng từ bao nhiêu năm nay. Nàng là đàn bà chân yếu tay mềm, chồng chết, con chết, sinh sống chật vật, lại mang thân làm thê thiếp cho 1 ông nhà giàu. Lẽ ra, anh nên để nàng yên.
Hắn đáp :
-Thì tôi có sách nhiễu gì đâu  chẳng qua nàng muốn báo thù nên tôi miễn cưỡng phải thù tiếp.
-Anh giết chồng nàng, phải không?
-Ồ, đó là chuyện tầm thường. Thằng khốn khiếp ấy dám vuốt râu hùm nên chết đáng đời.
-Thế nào là vuốt râu hùm ?
-Hắn mèo chuột với tình nhân của tôi. Xưa nay, đứa nào xớ rớ đến tôi đều mất mạng.
-Đứa con 8 tháng của nàng có xớ rớ đến anh không ?
-A, anh định hài tội tôi ? Lần đầu tiên trong đám giang hồ có kẻ to gan lớn mật dám hài tội 1 đàn anh khét tiếng là Sroek.
-Quý danh của anh là Sroek ?
-Vâng. Bất cứ dân anh chị nào ở Vọng các đều phải khiếp vía khi nghe nhắc đến tên Sroek. Dân anh chị từ ngoại quốc tới cũng phải tôn trọng Sroek là bậc thày.
-Trừ tôi.
-Chính vì tôi muốn giáp mặt anh để coi cục mật và lá gan của anh lớn đến cỡ nào, nên tôi mới chịu mất thời giờ ở đây gần hai giờ đồng hồ. Sroek là tay chơi đàng hoàng, chứ không lúi xùi như bọn cắc ké ở Mani hay Hồng kông đâu. Người năm bảy đấng, đâu phải ai cũng như ai, phải không anh? Sroek rất trọng tôn ti trật tự, kẻ giỏi hơn thì làm lễ tôn sư, kẻ kém tài thì liệt vào hạng thuộc hạ. Sroek lại thích võ nghệ từ 1 năm nay tung hoành trên đất Xiêm la chật hẹp này chưa tìm ra đối thủ nên buồn như trấu cắn. Nghe nói anh rất giỏi võ nên Sroek muốn so tài với anh vài ba hiệp cho vui.
-Té ra anh cũng nghe oai danh của tôi. Vậy anh còn đợi gì mà chưa rập đầu, quỳ xuống để nhận tôi làm thầy.
-Đáng tiếc là tôi mới nghe Si Thoeng tán tụng anh lần đầu nên chưa tin lắm. Vả lại, cô ta yêu anh tất phải vẽ thêm rồng rắn cho đẹp. Sroek này sẵn sàng làm học trò của anh. Anh ra đòn trước đi.
-Nghề võ có hàng trăm, hàng ngàn đòn khác nhau. Anh muốn tôi dùng đòn nào ? Biểu diễn bằng chân, bằng đầu, bằng vai hay bằng bộ phận nào khác ? Đòn nào tôi cũng bái lãnh. Tuy nhiên, tôi là bậc thầy không lẽ đánh trước. Vì vậy tôi xin nhường anh 3 thế.
-Ha … ha… lâu lắm tôi mới được dịp nghe những lời nói xách mé như vậy. Anh định nhường tôi 3 thế ư ? Không nên. Vì chỉ đòn đầu tiên, anh đã bị tan xác. Giới võ lâm Thái lan thường so tài với nhau 1 cách quý phái hơn thế nhiều. Đó là biểu diễn, chứ không giao đấu. Chẳng hạn biểu diễn thái cực đạo. Tôi chặt gãy phiến gỗ 2 phân, anh phải chặt gỗ 3 phân, 4 phân. Không theo kịp được, coi là thua hẳn. Anh sẽ là thày tôi, tôi sẽ ngoan ngoãn vâng lệnh anh nếu anh hạ tôi 3 keo liên tiếp. Nếu anh không phản đối thể thức so tài thì chúng ta có thể bắt đầu.
-Sẵn sàng.
-Mời anh.
Văn Bình nhún vai :
-Xin nhường vinh dự ấy cho anh.
Trùm du đãng Sroek cười ha hả :
-Khá đấy, tôi xin có lời khen ngợi. Chúng ta bắt đầu bằng môn bẻ sắt.
Sroek vỗ tay kêu tên đàn em mặc áo băng lông trắng, đeo kiếng đen đứng bên :
-Mang đồ nghề ra cho tao.
Cái mà Sroek gọi là « đồ nghề » là cái va li cỡ trung bình, màu đỏ máu, hiệu Samsonite, 1 trong những hiệu va li thông dụng nhất trên thế giới, chế tạo bằng giấy ép không thấm nước, và bền dai không kém da thuộc. Cái va li nặng chĩu được để sẵn ở góc phòng. Tên đàn em khệ nệ xách lại giữa nhà, đặt ngửa xuống, và lúi húi mở. Hắn từ từ lấy ra 1 cây sắt tròn, dài gần 1 thước. Loại sắt này thường được dùng để làm chấn song cửa sổ. Bẻ cong được nó không phải dễ. Si Thoeng nhìn Văn Bình bằng cặp mắt đầy lo ngại. Chàng đọc thấy tình yêu tràn trề trong luồng nhỡn tuyến run rẩy của nàng. Chàng đáp lại bằng nụ cười bình thản, sự bình thản cố hữu khét tiếng của điệp viên Z.28 lúc thì lạnh ngắt như tảng băng, khi thì ấm áp như máy sưởi Calor mùa rét.
Sroek giơ thanh sắt lên như phân bua, rồi nói :
-Đây là keo thứ nhất. Tôi sẽ biểu diễn trước, rồi anh bắt chước.
Nói đoạn hắn đứng dậy, khoan thai cởi áo vét tông. Tên đàn em cung kính đỡ lấy cái áo lụa sang trọng, mang treo lên mắc. Sroek mở khuy măng sét, xắn tay áo lên để lộ cánh tay lớn, khỏe. Hắn đặt thanh sắt lên lòng bàn tay, nâng lên hất xuống mấy lần như để ước lượng sức nặng đoạn ngửa cổ hít 1 hơi dài, thật dài. Trong khi hắn thở, Văn Bình nghe tiếng răng rắc, giống như tiếng kêu của các khớp xương được tẩm quất đúng phương pháp. Đối với võ sĩ chuyên về nội công thì tiếng kêu răng rắc này không phải là chuyện sửng sốt. Đó là khí lực được vận chuyển từ mọi nơi trong cơ thể lên 2 cánh tay nên phát ra âm thanh khô khan. Trông cách hít thở và thế đứng xoạc chân của Sroek, Văn Bình biết hắn giỏi về môn gồng, môn võ bí truyền, thịnh hành trên đất Thái. Khi nổi gồng, da thịt trở thành cứng rắn như bọc thép, đao chém vào bị dội lại, đôi khi mẻ lưỡi. Những thanh sắt lớn phải cho vào máy mới bẻ nổi, nhưng người có gồng có thể bẻ gập như bẻ gập cành tre non.
Sroek ưỡn ngực ra, cúi đầu xuống thở phì phì rồi thét lên tiếng, 2 cánh tay đang giang ra được chập lại vào nhau. Thanh sắt thẳng băng bị kéo 2 đầu trở nên cong veo như cái móng lừa khổng lồ. Sroek đưa thanh sắt cho tên đàn em rồi ngồi xuống xa lông, mặt đỏ gay, bồ hôi lấm tấm trên trán. Xét về võ thuật, trùm du đãng Sroek là 1 đối thủ có hạng. Với phép gồng này, hắn có thể đấm nát óc những võ sĩ hạng nặng. Tuy nhiên, hắn chỉ có hạng với người khác, chứ chưa thể có hạng với Văn Bình. Bó gập thanh sắt như vậy chỉ là trò đùa của chàng mỗi khi trà dư, tửu hậu. Trong quá khứ, hồi Sở Mật vụ còn đóng trong tòa nhà rêu phong cổ xưa gần phi trường Tân sơn nhất, Văn Bình đã nghịch ngợm bẻ gập 1 lúc 18 chấn song sắt của 3 cửa sổ trong phòng nữ bí thư Nguyên Hương. Nàng nhăn mặt bắt đền, chàng bèn vận công bẻ thẳng lại như cũ cả 18 chấn song sắt, cỡ sắt 16 khá lớn. Nghĩa là chàng vận công cả thảy 36 lần trong vòng 10 phút đồng hồ. Chàng phí sức nhiều như vậy mà sắc mặt chàng vẫn bình thường. Không 1 giọt bồ hôi nào toát ra trên trán. Y sĩ riêng của Sở cho biết là tim Văn Bình đập theo nhịp rất chậm cũng chậm như tim của Fausto Coppi, nhà vô địch thế giới về đua xe đạp. Mệt lắm, tim chàng mới đập 60, 70 cái trong 1 phút. Nghĩa là khi mệt lắm, tim chàng mới đập bằng số nhịp đập của người bình thường.
Chờ cho bớt mệt, Sroek mới lên tiếng :
-Tôi đã biểu diễn, giờ đến lượt anh.
Thấy Văn Bình ngần ngừ, hắn nói tiếp :
-À, tôi quên chưa nói rõ thêm. Dĩ nhiên, nếu anh thua, anh phải thờ tôi làm thày. Võ sĩ Thái rất khoan dung đối với môn đệ, vì vậy tôi sẽ không hành hạ anh, cũng như sẽ không giết anh. Mà chỉ cho anh 1 bài học nho nhỏ. Đàn em của tôi sẽ khắc tràm lên cổ tay anh để anh nhớ trọn đời. Lẽ ra người thua phải bị thích chữ trên mặt. Nhưng tôi không nỡ phá hoại bộ mặt đẹp trai của anh.
-Nghe anh nói, tôi có cảm tưởng là anh nắm chắc 100 phần trăm sẽ thắng.
-Dĩ nhiên. Không những thắng, tôi còn đè bẹp anh nữa. Anh nhớ rõ chưa ? Khắc tràm xong, đàn em của tôi sẽ điệu anh lên phi cơ, cho anh cút khỏi đất Thái. Tôi sẵn lòng tặng anh 1 vé máy bay. À, còn điều kiện này nữa : người đẹp của anh sẽ được tôi thu dụng làm nô tỳ, chuyên nghề cắt móng tay và rửa chân cho tôi.
Si Thoeng xen vào :
-Sroek, anh không được hỗn !
Trùm du đãng Sroek cười ngất :
-Thế giới ngày nay là thế giới của sức mạnh. Khỏe thì làm bá chủ, yếu thì làm nô tỳ. Đó là chuyện rất thường. Cô về hầu hạ tôi là còn may mắn. Nếu không có lòng nhân đạo, tôi còn tống cô vào nhà chứa hạ lưu nữa.
Si Thoeng rít lên :
-Anh đừng hòng làm nhục tôi. Nều bị cưỡng bức, tôi sẽ liều sống mái với anh. Thà chết, tôi không chịu hàng.
-Ha, ha. Cô nàng chung thủy ghê !  Vậy anh bạn còn đợi gì mà chưa ra tay nghĩa hiệp bẻ cong thanh sắt để giải thoát cho người đẹp
Văn Bình khoan thai cầm lấy cây sắt 16 cong veo. Thấy chàng để nguyên áo ngoài, trùm du đãng Sroek vội nói :
-Anh nên cởi áo thì hơn. Kẻo lát nữa, anh lại đổ tội cho cuộc giao đấu thiếu công bằng.
Văn Bình cười nhạt :
-Thanh sắt này quá nhỏ, không cần cởi áo, tôi vẫn bẻ cong được dễ dàng. Nếu anh muốn tôi bắt chước anh cởi áo thì phải lấy cây sắt lớn gấp 3, gấp 4 lần như thế.
Sroek trợn tròn mắt :
-Đừng nói xạo !
Văn Bình giơ thanh sắt cho hắn nhìn rồi phân vua :
-Hồi nãy, trước khi bẻ thanh sắt, anh phải hít không khí vào rồi thở ra. Về phần tôi, động tác này vô ích.
-Láo khoét !  Nếu không hít vào thở ra thì vận nội công thế quái nào được ?
Văn Bình mỉm cười, không đáp. Trùm du đãng Sroek chưa đạt được tới mức nội công siêu đẳng nên không hiểu được rằng những bậc thầy về môn khí công vận khí có thể biến da thịt thành tường đồng vách sắt trong chớp mắt.
Thay vì mỗi tay nắm 1 đầu thanh sắt rồi phồng má trợn mang như tên trùm du đãng Thái, Văn Bình lại đặt thanh sắt bị bẻ cong hình chữ U xuống bàn, 1 bàn tay chặn lại 1 cách lơ đãng như trò đùa, còn tay kia nhẹ nhàng kéo thanh sắt thẳng ro. Nếu trùm du đãng Sroek thở hồng hộc, mặt đỏ bừng, gân tay rã rời, phải ngồi nhắm mắt lại điều dưỡng chân khí mới phục hồi sức lực thì ngược lại, Văn Bình vẫn thản nhiên bẻ thanh sắt từ cong ra thẳng, rồi từ thẳng ra cong mà như người bẻ ống nước bằng ni lông dẻo. Lúc bẻ cong, chàng không vặn thành chữ U, mà xoắn lại thành con số 8. Xong xuôi, chàng ném thanh sắt xuống đất kêu coong 1 tiếng.
Si Thoeng vỗ tay hân hoan :
-Giỏi quá ! Giỏi quá !
Trùm du đãng Sroek chết lặng người trong giây phút. Sự việc vừa xảy ra vượt khỏi tầm tiên liệu của hắn nên hắn bàng hoàng như mê ngủ. Hắn lấy bàn tay dụi mắt để nhìn lại cho kỹ. Văn Bình vẫn đứng thẳng trước mắt hắn, điệu bộ ung dung, nhàn nhã. Thanh sắt 16, dài 1 thước, biến thành con số 8 cân đối đang nằm chỏng gọng trên sàn phòng như trêu ngươi hắn. Rồi như sợ Văn Bình làm trò quỷ thuật, Sroek cầm cây sắt lên rờ nắn, quan sát kỹ lưỡng. Mặt hắn đang đỏ bừng bỗng chuyển sang xanh tái rồi xạm hẳn. Tuy nhiên, hắn không thốt nửa lời. Hắn biết đối phương là 1 võ sư phi thường. Nội công của hắn còn thua xa người lạ 1 trời, 1 vực. Song Sroek không phải là người chịu đầu hàng dễ dàng. Trong đời lang bạt, hắn đã trải qua nhiều thử thách cam go, lần nào cũng chạm mặt Tử thần, và lần nào cũng cả thắng nhờ được tính lì lợm cố hữu. Bạn bè đã gọi Sroek là Nakorn Pathom vì hắn có nếp sống gan lì đặc biệt. Nakorn Pathom là cổ thành của Thái lan, cách Vọng các 55 cây số, nơi tọa lạc ngôi chùa lớn nhất, cao nhất và xưa nhất, ít ra là đã 55 thế kỷ. Qua ngần ấy năm tháng mà ngôi chùa cổ hùng vĩ vẫn tồn tại. Sroek vẫn tồn tại sau nhiều phen hút chết.
Tự ái bùng cháy trong lòng trùm du đãng. Sroek ngẩng mặt lên, thách thức :
-Về môn bẻ sắt, anh đã hơn tôi. Nhưng đó mới là hiệp thứ nhất, còn 2 hiệp nữa. Tôi không tin anh thắng nổi.
Văn Bình rút thuốc lá ra hút :
-Vậy anh tiếp tục đi. Kẻo tôi đói cồn cào ruột gan. Từ trưa đến giờ, tôi chưa được miếng nào vào bụng.
Gã đàn em của Sroek chõ vào :
-Đợi lát nữa xuống âm phủ ăn với Diêm vương không được sao ?
Sroek quát :
-Chuyện người lớn, mày không được nói leo.
Văn Bình bắt đầu có thiện cảm của trùm du đãng Sroek. Tuy là kẻ uống máu người không sợ tanh, hắn vẫn còn cái phong độ ngang tàng của giới võ lâm chính thống.
Gã đàn em lải nhải :
-Thưa anh, em chịu hết nổi. Nó hỗn với anh quá !
Sroek gạt tay xuống bàn làm cái đĩa đựng tàn thuốc lá bằng xứ bay vào tường, vỡ tan tành :
-Mày chịu hết nổi thì còn la cà ở đây làm gì nữa ?  Đi đi, cút đi cho tao rảnh mắt.
-Thưa anh, …
-Câm cái miệng lại, và bước khỏi căn phòng này ngay. Tao không muốn ngó mặt mày thêm phút nào nữa. Xéo ngay, kẻo tao hạ độc thủ thì hối không kịp.
Gã đàn em sửng sốt, và sợ hãi ôm đầu lủi thủi ra ngoài, đóng cửa đánh sầm. Tiếng đóng cửa vang lên như tiếng chuông cảnh tỉnh, lôi Sroek về thực tại. Dường như trong thâm tâm hắn cảm thấy đuổi đàn em trong lúc này là xuẩn động. Hắn có thể gọi lại, song lại nín thinh. Hắn không muốn để đối phương khinh miệt. Dầu sao hắn vẫn là Sroek, tay anh chị khét tiếng trên các võ đài Vọng các từ nhiều năm nay.
Sroek ngoảnh lại phía Văn Bình, giọng dõng dạc :
-Giờ đây chúng ta bắt đầu biểu diễn nội công ở bàn chân. Yêu cầu anh nhìn kỹ.
Sroek cởi đôi giày cá sấu mũi nhọn, vứt 1 bên. Hắn lột luôn đôi tất trắng sang trọng, để lộ bàn chân ngăm ngăm đen, sần sùi, và đầy vết thẹo. Hắn lấy trong va li ra 1 chồng đĩa sành lớn. Loại đĩa đất sét nung già này rất cứng, người thường chỉ có thể đạp vỡ từng cái 1 là cùng. Văn Bình đếm chồng đĩa gồm 10 cái. Chắc trùm du đãng Sroek sẽ dùng bàn chân để đập vỡ 10 cái đĩa sành này. Về võ công, như vậy kể là giỏi. Nhưng đối với Văn Bình, thì trò dùng karatê để đánh vỡ gạch, gỗ chỉ để giải trí mỗi lúc trà dư tửu hậu. Sroek sửa soạn nín thở thì Văn Bình khoát tay :
-Thong thả.
Sroek nhăn mặt :
-Anh muốn gì ?
-Muốn anh ngừng cuộc đấu ở đây.
-Biết mà … Đánh vỡ nổi 10 cái đĩa sành cứng như sắt này không phải là dễ. Chẳng thế mà nhà triệu phú Dixon đã phải trả hàng vạn bath để được tôi đảm bảo an ninh mỗi khi ghé Vọng các.
Văn Bình giật mình :
-Anh là cận vệ của Dixon ?
Sroek nhún vai :
-Đúng ra tôi chẳng là cận vệ của ai hết. Tôi chỉ là cận vệ của tiền. Dixon có nhiều tiền, lại biết trọng nghĩa khinh tài nên thu dụng được tôi.
Nghe hắn nói, Văn Bình mừng thầm. Chàng có hy vọng mượn hắn để lót đường tiến tới Dixon. Muốn vậy, chàng phải trổ tài bình sinh, làm hắn chóa mắt kính phục. Tuy nhiên, sợ hắn nghi ngờ, chàng vội trở lại đề tài đấu võ. Chàng hỏi Sroek :
-Thế nào ? Anh chịu ngừng cuộc đấu chưa ?
Sroek khoanh tay, ưỡn ngực, bộ điệu kiêu căng :
-Ừ, nếu anh quy hàng thì tôi ngừng cuộc đấu.
Văn Bình cười ha hả :
-Không phải đâu. Tôi yêu cầu anh ngừng cuộc đấu vì thấy môn đánh vỡ đĩa sành này quá trẻ con.
Trùm du đãng Sroek nghiêm giọng :
-Phiền anh đợi tôi biểu diễn xong xuôi rồi hãy phê bình là trò chơi trẻ con hay công việc người lớn. Đây này, anh mở mắt ra thật lớn mà nhìn …
Sroek giơ gót chân phải lên rồi đạp xuống chồng đĩa. Một tiếng « rộp » vang lên. Cả 10 cái đĩa sành cứng rắn đều vỡ làm đôi. Đặc biệt là đường vỡ ở ngay chính giữa, và thẳng băng như thể bị cắt bằng cưa máy. Võ sĩ thái cực đạo thông thường không thể đạt được kết quả như vậy. Mỗi khi họ hạ bàn chân xuống thì vật bị đánh phải bể nát. Chồng đĩa sành bị tiện làm đôi, hiện tượng này chứng tỏ trùm du đãng Sroek đã điều khiển được khí lực trong người, cũng như tài xế điều khiển xe hơi có thể chạy nhanh, chạy chậm theo tốc độ chọn trước, hoặc lái sang phải, sang trái tùy theo ý muốn. Nhưng cũng như bẻ sắt, Sroek chỉ trội hơn nhiều võ sĩ Thái, chứ chưa phải là đối thủ cân xứng của Văn Bình. Trong khi Sroek đứng nhìn chàng bằng cặp mắt tự phụ, chàng lẳng lặng lấy chồng đĩa thứ hai trong va li ra. Thay vì lấy 10 đĩa, chàng lấy tới 15 đĩa còn lại, xếp thành 1 chồng cao giữa phòng. Sroek vội can :
-Đừng vội hợm mình, anh bạn ơi !  Nhiều võ sĩ nổi tiếng đã thử qua rồi, và không ai qua được cái thứ 8. Tôi không buộc anh tiện đôi cả 10 cái đĩa như tôi, mà chỉ mong anh vận công đánh vỡ nát tất cả. Vì, như anh đã biết, tiện cái đĩa sành làm đôi là môn võ thuật đòi hỏi nhiều công phu tập luyện. Nhờ trời, tôi được sống 7 năm liên tục trên 1 ngọn núi ở miền bắc Diến điện với bộ lạc Shan nên học được phép vận công đặc biệt này.
Văn Bình đáp :
-May quá, nhờ trời tôi cũng được sống ở xứ Karen như anh và học được phép vận công của bộ lạc Bắc Diến. Vì thế, ít ra tôi cũng biết dùng khí lực để tiện đôi 10 cái đĩa sành như anh.
Đối với Văn Bình thì Diến điện không phải là vùng đất xa lạ. Trong đại chiến thứ hai, chàng đã hoạt động với các đội thám báo của OSS trong rừng già miền bắc Diến điện và Hoa Nam. Trước ngày Nhật bản đầu hàng vô điều kiện, chàng đã phục vụ tình báo đồng minh ngay tại thủ đô Ngưỡng quang, trước họng súng và lưỡi lê của phản gián Phù tang. Gần đây, chàng lại có nhiều dịp tới Diến điện (3). Khi nhà cầm quyền sở tại áp dụng biện pháp bế quan tỏa cảng, không cho người ngoại quốc nhập nội, Văn Bình đã ung dung đáp phi cơ xuống Ngưỡng quang bằng thông hành giả của các quốc gia trung lập. Hoặc tiện nhất là vượt qua biên giới, chẳng cần xin phép ai hết.
Sau nhiều chuyến thăm viếng, chàng đã quen th
uộc với đời sống Diến điện. Thậm chí chàng còn có nhiều người yêu ở đó nữa. Chàng đã học được tinh túy của võ thuật Diến điện. Tuy nhiên, chàng không thiết tha mấy tới phép vận công vì theo chàng, về môn này, Trung hoa và Nhật bản trội hơn nhiều.
Giới võ lâm ở Diến điện thường truyền khẩu về 1 môn rượu thuốc của các bộ lạc miền bắc, có tác dụng biến da thịt thành tường đồng vách sắt. Dường như đó là 1 loại rễ cây gần giống như cây si, mọc ven bờ sông Irrawaddy. Về thân cây, hình lá thì cây này hao hao như cây si. Chỉ khác 1 điều là nó chỉ cao khoảng 1, 2 thước chứ không cao hơn. Và rễ nó không tỏa ra, bám chặt lấy đất hoặc vật chung quanh, mà chỉ gồm rễ cái đâm thẳng xuống, với 5, 7 rễ phụ tua tủa và ngắn ngủn. Người ta phải đốn cây, đào lấy hết rễ rồi mang về hong trên nóc bếp. Bị chặt rễ thì cây chết. Loại cây này lại không sinh sôi nảy nở nên dần dà, theo thời gian, bộ lạc Karen bị tiêu diệt hết. Ngày nay, năm thì mười họa, người ta mới tìm thấy 1 cây bên bờ sông Irrawaddy.
Muốn ngâm rượu, phải đào đủ 36 cây. Phơi trên bếp lửa cũng phải đúng 36 ngày đêm. Coi chừng, không được hong nhiều lửa, rễ cháy là hết dược tính, mà ít lửa thì thuốc kém hiệu nghiệm. Phơi không đủ 36 ngày, hoặc phơi quá 36 ngày thì rễ cây cũng bị hư hỏng. Sau đó phải mang bó rễ cây ra ngoài trời, thường là trên đỉnh đồi, hứng sương trong 36 đêm. Mặt trời tắt, sương chiều buông xuống thì mang rễ cây ra, mặt trời sắp lên thì mang rễ cây vào. Hễ bị ánh sáng mặt trời chiếu vào là hỏng. Vì vậy, người ta phải làm 1 cái chòi lá trên đỉnh đồi cao, ăn ở luôn tại chỗ trong hơn tháng dòng dã. Hết hơn tháng thì rễ cây mới sửa soạn xong, đem về ngâm trong rượu nếp cẩm tinh khiết. Ngâm đúng 36 ngày đêm thì rượu có thể uống được.
Người uống phải dùng đủ 36 chén, và uống vào lúc không có mặt trời. Mỗi ngày uống đúng 1 chén. Trong thời gian uống rượu thuốc, phải tuân theo 1 số cấm điều như không được ăn nằm với đàn bà, không được ăn thịt cá ( nghĩa là chỉ được phép ăn chay ), và đặc biệt không được tắm rửa ( thật là kỳ cục … ). Người nào phá giới thì không những rượu thuốc mất linh ứng, mà da thịt còn bị ghẻ lở, mủ máu, nước vàng đầy thân thể nữa. Phá giới nhiều lần có thể nguy hại đến tính mạng.
Dân nghề võ ở bắc Diến điện thường kể lại truyện 1 thanh niên ngang bướng, luôn luôn hoài nghi thần linh, hoài nghi phép lạ của toa rượu thuốc biến da thịt thành tường đồng vách sắt. Sở dĩ hắn mang bệnh hoài nghi 1 phần vì hồi nhỏ hắn bị bồ côi sống hoang đàng đã quen, phần khác vì lớn lên, hắn gia nhập đội du kích quân cộng sản. Cán bộ du kích dạy cho hắn những điều nhập tâm của chủ nghĩa Mác, coi thần linh là mê tín dị đoan. Tuy hoài nghi, hắn lại muốn da thịt được cứng rắn. Cho nên hắn mầy mò tìm rượu thuốc để uống. Nhưng hắn lại ngang nhiên phá giới như ngủ với đàn bà, ăn mặn, và nhảy xuống sông tắm mát. Mỗi khi phá giới, hắn đều báo cho mọi người biết để cười vui. Sợ hắn chết, nhiều người trong xã đã cầu xin cho hắn, song hắn lại làm tàng hơn nữa. 36 ngày đêm trôi qua, võ công không linh ứng, da thịt hắn vẫn bèo nhèo như cũ. Nhưng hắn vẫn khỏe mạnh như thường. Hắn lại oang oang với mọi người rằng toa rượu thuốc chỉ là 1 đòn ngu dân của bọn đế quốc. Không ngờ 1 tuần sau, 1 cái nhọt bọc lớn bằng trái ổi, mọc ngay trên cằm, che lấp miệng. Hắn không ăn được, không uống được. Nguy hơn nữa, là hắn không nói được. Khi ấy hắn mới biết là rễ cây có phép lạ. Suốt ngày đêm, hắn nhắm mắt tụng niệm. Nhưng 36 ngày sau ( phải, đúng 36 ngày ), cái nhọt căng chín, vỡ toang ra, mủ máu chảy xối xả, và hắn từ từ lịm đi. Từ ngày lên nhọt đến ngày từ giã cõi đời, hắn không thốt được lời nào.
Cái chết kinh khủng của gã thanh niên nhạo báng thần linh đã dấy lên 1 phong trào vào rừng tìm rễ cây thuốc. Phong trào này hấp dẫn như phong trào di dân về  miền viễn tây tìm vàng ở Hoa kỳ ngày nọ. Tuy nhiên, chỉ diễn ra 1 cách lặng lẽ, và kín đáo. Không ai bảo ai nhưng ai cũng biết. Ai cũng giả vờ không biết, nhưng ai cũng lén lút cho người nhà đi vào rừng, dọc giòng sông Irrawaddy để tìm cây ngải. Nhiều người đã đào được rễ cây. Song hầu hết là rễ cây si. Vì cây ngải không khác cây si là bao, dọc sông Irrawaddy lại toàn si là si, nên phân biệt được ngải và si không phải là dễ. Cũng có người tìm được cả ngải và si để chế thuốc, nhưng trong 36 cây chỉ lộn 1 rễ si cũng hỏng cả toa thuốc. Nên rốt cuộc không ai ngâm rượu thuốc được thành công. Giả sử có ai thành công, họ cũng kín miệng, không dám khoe khoang sợ thiên hạ đến trộm.
Rồi cứ thế môn ngâm rượu thuốc bị chìm vào quên lãng. Một số ít người miền bắc uống được rượu thuốc chân chính đã trở thành võ sĩ nội công vô địch, dao chém không đứt. Trải từ đời nọ sang đời kia, các danh sư này truyền lại cho con cháu 1 cơ thể cứng như sắt, và cách tập luyện, tẩm bổ để giữ cho võ công được kiện toàn. Trong thời gian sống gần bộ lạc Karen, Văn Bình đã tham dự nhiều cuộc tìm ngải, song đều thất bại. Tuy vậy, chàng đã có dịp tiếp xúc và trao đổi kinh nghiệm võ công với 1 số tù trưởng lớn tuổi được may mắn uống rượu thuốc có mình đồng da sắt. Chàng mang võ công của bộ lạc Karen ra lòe, trùm du đãng Sroek đang dương dương tự đắc vội khựng người. Giọng hắn lạc hẳn :
-Tôi không tin. Từ trăm năm nay, cây ngải dùng để ngâm rượu thuốc đã biến mất. Môn vận công này trở thành của gia bảo, cha truyền con nối cho 1 vài chục người mà thôi. Văn Bình cầm 1 cái đĩa sành lên tay mân mê, giọng ôn tồn :
-Anh không tin nhưng rồi sẽ tin. Đây này, tôi sẽ xử dụng cả 15 cái đĩa. Song tôi không đạp gót chân vỡ luôn cả chồng. Vì như vậy mới là trình độ sơ đẳng.
-Nghĩa là theo anh, còn trình độ trung đẳng và cao đẳng nữa ?
-Phải. Xếp gạch, đá, gỗ rồi vận công đánh vỡ nát, như vậy là sơ đẳng. Lên tới trình độ trung đẳng thì khi đánh xuống chồng đĩa, 1 nửa bên trên sẽ còn nguyên, không xây xát, cũng không nứt rạn, nhưng nửa bên dưới sẽ vỡ làm đôi, theo 1 đường thẳng băng chính giữa. Võ sĩ cao đẳng còn có nghệ thuật đặc biệt hơn, ấy là khi phóng tay hoặc chân xuống chồng 15 cái đĩa sành, muốn giữ cái nào nguyên vẹn, muốn đánh cái nào vỡ đôi, tùy ý. Quyền thật Trung hoa cổ xưa gọi nghệ thuật đặc biệt này là « cách sơn đả ngưu ».
-Điều anh nói chỉ có thể có trong tiểu thuyết kiếm hiệp hoang đường.
-Nhưng nếu là sự thật thì anh tính sao ?
-Như tôi đã cam kết, tôi tình nguyện làm môn đệ suốt đời cho anh. Anh bảo gì, tôi cũng làm. Giá bắt tôi nhảy vào lửa, tôi cũng không chối từ. Lời hứa của con nhà võ còn nghiêm chỉnh hơn chữ ký của 1 quốc gia trên hiệp ước nữa.
-Cám ơn anh. Bây giờ anh muốn tôi xử dụng võ công trung đẳng hay cao đẳng ? À mà thôi, để tôi biểu diễn cho anh mục kích thú vị hơn. Anh nhìn nhé ! Tôi sẽ dận gót chân xuống chồng đĩa, 5 cái bên trên sẽ còn nguyên, còn 10 cái bên dưới sẽ vỡ làm đôi.
Trước cặp mắt bán tín, bán nghi của trùm du đãng Sroek, Văn Bình co chân lên và giáng 1 phát atémi. Một tiếng « rộp » khô khan nổi lên. Sroek vội chạy đến, ôm cả chồng đĩa đặt lên bàn, giở từng cái 1 ra coi. Văn Bình nói không sai : phát atémi kỳ lạ của chàng chỉ tác động từ cái đĩa thứ 6. Từ trước đến nay, trùm du đãng Sroek chưa từng được chứng kiến 1 cuộc biểu diễn võ công kỳ lạ như vậy. Kỳ lạ hơn nữa là 5 cái đĩa bên trên vẫn ngay ngắn, không trệch khỏi vị trí 1 li.
Như người bị thu hồn, Sroek đứng ngó Văn Bình trân trân. Văn Bình mỉm cười, hỏi hắn :
-Bây giờ anh chịu thua chưa ?
Sroek ngậm miệng không đáp, bàn tay từ từ luồn vào trong áo. Một tiếng quát nổi lên :
-Cẩn thận !  Hắn rút súng.
Đó là tiếng quát của Si Thoeng. Văn Bình vội nhoài người trên nền nhà. Chàng không nghe tiếng nói của Sroek, cũng như tiếng súng nổ. Mà chỉ nghe tiếng « phụp » của lưỡi dao đâm sâu vào da thịt rồi tiếng kêu « ối ». Khối thịt rắn chắc của trùm du đãng Sroek ngã vật xuống, máu phun tung tóe. Hắn chỉ giãy được 1 cái rồi tắt thở. Mũi dao cắm ngập sau gáy.
Người phóng dao hạ sát trùm du đãng Sroek là Si Thoeng, cô gái Thái mang trong lòng mối thù bất cộng đái thiên. Nàng đã tự cởi trói không biết từ bao giờ. Trong tay nàng còn lưỡi dao thứ hai sẵn sàng phóng đi. Nàng nhìn Sroek nằm chết dưới đất, vẻ mặt thản nhiên. Từ lâu, nàng chờ đợi cái giây phút phục hận kinh hoàng như thần tiên ấy. Văn Bình uốn mình đứng dậy, lật mí mắt Sroek ra xem, rồi thở dài :
-Chết rồi !
Si Thoeng quăng con dao xuống  bàn. Văn Bình  nắm tay nàng, giọng sửng sốt pha lẫn bực bội :
-Tại sao em giết hắn ?
Nàng gỡ tay chàng ra :
-Anh là người bạc tình. Em sợ hắn rút súng nên phải tấn công trước.
-Đâu phải hắn rút súng ? Hắn vẫn có tật bỏ tay vào túi mới khi xúc động mạnh. Từ nãy đến giờ, anh thấy hắn bỏ tay vào túi 3, 4 lần. Không lẽ em quen hắn từ lâu mà còn lầm lẫn
-Thú thật với anh, em không biết. Em chỉ nghĩ đến anh. Nếu anh bị mệnh hệ nào thì em sống cũng như chết. Vì vậy em rút dao ra, phóng không kịp cân nhắc.
Rồi nàng hạ thấp giọng :
-Cho dẫu em biết hắn không lấy súng, em cũng không thể tha hắn. Xin anh thông cảm cho hoàn cảnh của em. Em thề rửa thù cho chồng và cho con từ lâu. Em thề giết hắn bằng bất cứ phương tiện nào. Và em đã toại nguyện.
Văn Bình nín lặng, cõi lòng tê tái. Kế hoạch lợi dụng Sroek của chàng đã tan thành mây khói. Chung quy cũng vì đàn bà. Thấy chàng nhăn mặt ra vẻ khổ não, nàng òa lên khóc :
-Em tưởng anh tận tình giúp em rửa thù, không ngờ anh quý mạng sống 1 tên trùm sát nhân hơn mạng sống của hàng chục người đã bị hắn giết. Nếu vậy, em xin đền mạng. Anh hãy giết em đi. Anh dùng con dao này đâm vào tim em để hồn Sroek được mát mẻ nơi chín suối.
Nói đoạn, nàng vồ lấy con dao trên bàn, quay ngược mũi vào ngực. Song nàng chưa kịp tự vẫn thì Văn Bình đã phóng kịp bàn chân vào cán dao. Lưỡi dao rớt đánh keng. Chàng kéo nàng vào lòng, vỗ về :
-Em đừng hiểu lầm anh. Sở dĩ anh không vui vì anh định dùng hắn làm hướng đạo.
Nàng ngước mắt hỏi :
-Anh đi đâu ? Vọng các cũng như Thái lan là xứ sở của em, em quen như trong nhà vậy. Em có thể dẫn anh đến bất cứ chỗ nào.
-Nhưng có 1 chỗ em không dẫn anh đến được : du thuyền Bồng lai của nhà tỉ phú Dixon.
Đang khóc, nàng bỗng nhoẻn miệng cười :
-Tưởng gì, chứ chỉ có vậy thì dễ quá. Anh quên em là phụ tá quản lý khách sạn Rama rồi sao ? Anh sẽ xuống du thuyền ngay đêm nay với em.
-Bằng cách nào ?
-Lữ quán Rama cung cấp thực phẩm cho nhân viên của Dixon trên du thuyền. Lát nữa, bồi bếp sẽ mang thức ăn điểm tâm tới. Em sẽ lãnh mang thay. Và anh sẽ đi với em. Anh bằng lòng chưa ?
Không đợi chàng trả lời ưng thuận hay phản đối, Si Thoeng ôm cứng lấy chàng. Nàng ôm mạnh đến nỗi chàng là võ sĩ có hạng, da thịt rắn như sắt mà cũng suýt ngộp thở. Chàng cúi xuống sửa soạn hôn nàng. Bỗng nàng xô chàng ra. Cửa phòng vừa mở, gã đàn em của Sroek ló đầu vào. Nhanh như điện, Si Thoeng túm lấy cổ áo hắn, lôi vào sềnh sệch. Nạn nhân vùng vằng, định gỡ ra song Si Thoeng đã quạt trái bàn tay vào mặt hắn. Hắn ngã rụp vào chân tường. Và như con hổ đói, nàng chồm tới. Lưỡi dao nhọn hoắt rời khỏi tay nàng thọt vào cổ họng nạn nhân, máu tuôn ra ồng ộc. Văn Bình mục kích tấn kịch từ đầu đến cuối. Tuy nhiên, khác với lần trước, chàng không ngạc nhiên. Trùm Sroek đã chết thì đàn em của hắn cũng bị chết là chuyện bắt buộc phải xảy ra. Nếu nàng không xuống tay thì chàng cũng phải xử dụng atémi để bảo vệ bí mật. Chàng chỉ kinh ngạc phần nào khi thấy Si Thoeng giết người 1 cách bình tĩnh, bình tĩnh gần như lì lợm, không khác 1 kẻ sát nhân chuyên nghiệp. Trông cách phóng dao và tiếp đòn của nàng, Văn Bình cũng không ngăn được sửng sốt. Dầu nàng tập luyện ráo riết để phục thù, nàng vẫn không thể tiến bộ nhanh đến thế. Chàng có cảm tưởng Si Thoeng đã học võ từ nhiều năm trước, và nàng là võ sĩ có hạng. Nhưng chàng không nêu thắc mắc đòi nàng giải đáp. Chàng đứng yên, chờ nàng giết gã đàn em của Sroek xong, quay lại và ôm ghì bờ vai rộng của chàng. Nàng rù rì :
-Em tắt đèn nhé, anh chịu không ?
Chàng cười :
-Ừ, muốn tắt thì tắt. Nhưng em tắt đèn để làm gì
-Anh rõ lôi thôi. Không lẽ em tắt đèn trong phòng để tiết kiệm hơi điện.
Thật ra Văn Bình không muốn đèn tắt trong lúc này. Chàng đâu phải gỗ đá, nhất là trong cảnh lâm ly. Si Thoeng cũng không phải là người đàn bà thiếu đường cong hấp dẫn. Trong trường hợp khác, chính chàng sẽ lên tiếng yêu cầu tắt đèn. Song lần này chàng phải tự chế. Tâm thần chàng đang nghĩ đến sông Chao Phya, đến con tàu chứa đầy bí mật của Dixon, đến Rôsita không biết còn sống hay chết, đến những võ khí có đầu đạn nguyên tử không biết khi nào sẽ nổ reo rắc Thần Chết trên trái đất. Chàng đang nghĩ đến kế hoạch đột nhập du thuyền Bồng lai nội đêm nay. Ái tình với Si Thoeng chỉ là phụ.
Trừ phi …
Dường như Si Thoeng đã đọc thấu tư tưởng thắc mắc của chàng nên trước khi tắt đèn, nàng nhắc nhở :
-Gần sáng, nhân viên khách sạn Rama mới phải mang đồ điểm tâm đến tàu. Chúng mình còn chán thời giờ.
Nhìn đồng hồ tay, nàng nói :
-Bây giờ mới hơn 1 giờ sáng.
Văn Bình hỏi :
-Mấy giờ chúng mình mới xuống tàu được ?
-Thường lệ là 5 giờ sáng. Nhưng hôm nay em sẽ đến sớm hơn. Vì sợ anh không có đủ thời giờ lục lọi trên tàu. Dạo này, 6 giờ là bắt đầu sáng rồi.
-Không sao. Anh chỉ cần 15 phút.
-Ồ, nếu là 15 phút thì tha hồ. Lát nữa, chúng mình chợp mắt 1 chút, sau 4 giờ dậy cũng kịp.
Đèn tắt, căn phòng tối om.
Si Thoeng rúc vào người Văn Bình. Bỗng nàng đề nghị :
-Hay thôi, thời giờ gấp rút quá, chúng mình đừng chợp mắt nữa.
-Anh buồn ngủ lắm rồi.
-Em cũng buồn ngủ không kém. Chính vì buồn ngủ nên anh và em phải thức. Vì nếu nằm xuống thì ngủ quay lơ đến sáng. Bây giờ em hỏi anh : anh muốn thức để ra bờ sông hay là ngủ luôn 1 giấc ?
-Dĩ nhiên là muốn thức !
-Nhưng làm cách nào để thức được hả anh ? Riêng em thì chịu. Đó, em sắp ngủ rồi đó. Anh phải giữ cho em luôn luôn tỉnh táo.
-Em dạy anh đi.
-Khỉ khô, đàn ông dạy đàn bà, chứ đàn bà không đời nào dạy đàn ông. Em ra tối hậu thư cho anh, nếu anh kiếm cớ trì hoãn, bắt buộc em …
-Thôi, em chẳng cần ra tối hậu thư nữa. Em nhích lại gần đây, anh sẽ bắt đầu dạy bí quyết.
Si Thoeng khúc khích cười.
Trong cảnh đêm khuya thanh vắng, dường như Văn Bình nghe được 1 âm thanh lạ, át hẳn tiếng cười dâm dật của cô gái Thái tràn trề nhựa sống.
Đó là tiếng nước chảy dưới sông Chao Phya.
Chú thích:
(1) cuộc phiêu lưu  lạ lùng này của điệp viên Z.28 được tường thuật trong tác phẩm Vệ nữ Đa tình, đã được xuất bản, 1 cuốn trọn bộ.
(2) cuối thế kỷ 19 cũng có 1 người đàn ông có 2 quả tim, tên là Giuseppe De Mai, sinh trưởng tại Naples, Ý đại lợi. Hàn lâm viện Y khoa Luân đôn ký khế ước năm 1894 với đương sự, thỏa thuận trả 15.000 đôla, để được giải phẫu sau khi đương sự  từ trần.
(3) xin đọc Hồn ma Diến điện, đã xuất bản.

Tai nghe AKG hàng theo Samsung Note 8/ S8/ S8+

Phụ kiện thương hiệu Aukey sale sốc từ 08/11 đến 13/11

Tổng hợp deal ngon trên Internet

Chương trước Chương sau