trinhthamtruyen.com

Nếu còn có ngày mai - Chương 03

Nếu còn có ngày mai - Chương 03

Nếu còn có ngày mai
Chương 03

Ngày đăng
Tổng cộng 34 hồi
Đánh giá 8.6/10 với 17343 lượt xem

Nàng cần có thời gian. Thời gian để suy nghĩ để tính toán việc phải làm.
Không thể chịu nổi việc trở lại sống ngôi nhà đã bị cướp nhẵn, do vậy, nàng vào một khách sạn nhỏ trên đường Magazỉna, xa khu người Pháp, nơi những cuộc diễu hành đlên loạn vẫn đang tiếp diễn. Nàng không có hành lý gì cả, và người nhân viên đa nghi ngồi sau bàn đã nói. “Cô sẽ phải trả tiền trước. Bốn mươi đô la một đêm”.
Từ phòng riêng, nàng gọi điện thoại cho Clarence Dosmond để nói với ông ta rằng mình không thể tới làm việc trong một vài ngày.
Ông ta giấu nỗi bực dọc vì bị phiền toái. “Đừng bận lòng vì chuyện Đó. Tôi sẽ kiếm ra người thay thế cho tới khi cô trở lại”. Ông ta hy vọng là nàng sẽ kể lạl với Charles Stanhope rằng ông ta đã tỏ ra thông cảm thế nào.
Cú điện thoại tiếp theo của Tracy là cho Charles. “Charles, anh yêu ...”.
“Em ở chỗ quỷ quái nào thế, Tracy? Mẹ đã tìm kiếm em suốt cả buổi sáng.
Bà muốn ăn trưa với em hôm nay, cả hai còn nhiều việc lắm”.
“Em xin lỗi, anh yêu dấu. Em đang ở New Orleans”.
“Em ở đâu? Em đang làm cái gì ở New Orleans vậy?”.
“Mẹ em ... chết”. Nàng nghẹn lời.
Hả”. Giọng anh thay đổi ngay tức khắc. “Anh xin lỗi, Tracy:
Chuyện đột ngột quá. Bà vẫn còn trẻ trung, có phải không?”.
Bà còn rất trẻ, Tracy nghĩ cay đắng. “Vâng, Đúng là bà còn trẻ”.
“Chuyện gì đã xảy ra? Em không sao chứ?”.
Không biết tại sao Tracy không thể nói thật với Charles rằng Đó là một vụ tự sát. Nàng mong muốn đến khủng khiếp được kể ra tất cả câu chuyện kinh hoàng này, song đã tự ngăn mình lại. Đó là việc của mình, nàng không thể buộc Charies mang gánh nặng Đó được. “Đừng lo lắng gì, em không sao, anh yêu ạ”.
“Em có muốn anh tới Đó không, Tracy?”.
“Không. Cám ơn anh. Em có thể lo liệu được. Em sẽ trở lại Phlladelphia vào thứ hai”. Gác máy, nàng nằm xuống giường với những ý nghĩ miên man. Nàng đếm những ô vuông lát trên trần nhà. Một ... Hai ... Romano ... Bốn ... Năm ...
Romano ... Sáu ... Bảy ... hắn sẽ phải đền tội. Nàng chưa có một kế hoạch cụ thể, chỉ biết rằng sẽ không để Romano thoát khỏi, rằng nàng sẽ tìm cách báo thù cho mẹ.
Tracy rời khách sạn vào lúc cuối chiều và đi bộ dọc đường Canal cho tới khi gặp một tiệm cầm đồ. Một người đàn ông vẻ mặt tái tál mang kính che mắt màu lục kiểu cổ ngồi trong cái lồng sắt sau quầy hàng.
“Muốn gì?”.
“Tôi ... muốn mua một khẩu súng”.
“Loại súng gì?”.
“Ông biết đấy ... một ... súng lục”.
“Cô muốn cỡ 32, cỡ 4d, hay ...”.
Tracy chưa từng sờ đến súng. “Một ... một khẩu cỡ 32 là được”.
“Ở đây tôi có khẩu Smithanđ Wesson cỡ 32 rất hay với giá hai trăm hai mươi chín đô la và một khẩu Charter Arma cỡ 32 vớl giá một trăm năm mươi chín ...”.
Nàng không mang theo người nhiều tiền mặt. “Ông có thứ gì rẻ hơn không?”.
Ông ta nhún vai, “Rẻ hơn thì chỉ là ... súng cao su thưa tiểu thư. Nói với cô sao nhỉ. Tôi sẽ để cho cô một khẩu cỡ 32 với giá một trăm năm mươl đôla, và tôi sẽ thêm cho một hộp đạn”.
“Được”, Tracy nhìn theo ông ta bước tới giá vũ khí đặt trên cái bàn phía sau, lựa ra một khẩu súng ngắn. Ông ta cầm nó tới quầy hàng. “Cô biết sử dụng chứ?”.
“Thì ... thì kéo cò chứ gì?”.
Ông ta làu bàu. “Cô có muốn tôi lắp đạn vào để cô coi thử không?”.
Nàng định nói không, rằng sẽ không dùng đến nó, rằng chỉ muốn đe đọa ai Đó, nhưng chợt nhận ra như vậy thật ngốc nghếch. “Vâng, xin ông”.
Tracy chăm chú nhìn ông ta nạp đạn vào trong ổ, “Cảm ơn”, và đếm tiền trả.
“Tôi cần tên và địa chỉ của cô cho hồ sơ cảnh sát”.
Tracy chưa nghĩ tới điều đó. Đe dọa Joe Romanc với một khẩu súng là một hành vi phạm tội. Nhưng hắn là một tội phạm chứ không phải mình nàng nghĩ “Tên?”.
“Smith. Joan Smlth”.
Ông ta ghi lên một tấm. phiếu. “Địa chỉ?”.
“Đường Downlan. 3020 đường Dowman”.
Không ngẩng đầu lên, ông ta nói, “Không có số 3020 Dowman. Như vậy sẽ ở giữa sông. Chúng ta hãy cho là 5020 đi”, ông ta đẩy tờ biên nhận tới trước nàng.
Nàng ký Joan Smith. “Thế được chưa?”.
“Đúng thế”. Ông ta cẩn thận đẩy khẩu súng ra bên ngoài. Tracy nhìn nó chằm chằm, rồi cầm lên đút vào trong bóp, quay người và bước nhanh ra khỏi cửa hiểu.
“Này, cô kia”, ông ta kêu theo, Chớ quên khẩu súng Đó đã nạp đạn”. Quảng trường Jackson nằm giữa khu người Pháp, với ngôi nhà thờ Thánh Louis vút cao như một lời cầu nguyện.
Những ngôi nhà cổ đáng yêu và những dinh thự trong khu quảng trường được ngăn cách khỏi dòng xe cộ tấp nập bởi bức tường cao và những cây mộc lan duyên dáng.
Joe Romano sống ở trong một trong những ngôi nhà Đó:
Tracy đợi đến khi trời tối mới bắt đầu khởi sự. Những đám diễu hành đã đi tới đường Chatres và từ xa Tracy vẫn nghe thấy vọng lại sự hỗn loạn mà trước Đó nàng đã bị cuốn vào.
Nàng đứng trong bóng tối xem xét ngôi nhà, và thấy rõ sức nặng của khẩu súng trong bóp. Kế hoạch rất đơn giản. Nàng sẽ tranh luận với Joe Romano, yêu cầu hắn làm trong sạch tên tuổi Doris Whltney. Nếu như hắn từ chối, nàng sẽ đe dọa hắn bằng khẩu súng và bắt hắn phải viết lời thú tội. Rồi nàng sẽ mang nó tới trung úy Mllier, và anh ta sẽ bắt giữ hắn, thanh danh của mẹ sẽ được bảo vệ.
Nàng khát khao có Charles ở bên, song tốt nhất là làm một mình. Nàng sẽ kể lại cho anh sau khi tất cả đã qua đi và Joe Romano đã ở trong tù. Đó là chỗ của hắn. Một khách bộ hành đang lại gần. Tracy chờ cho người đó đi qua và đường phố hoàn toàn vắng lặng.
Tracy bước tới ngôi nhà và nhấn chuông. Không có tiếng trả lời. Có thể hắn đang có mặt tại một bữa tiệc nào Đó nhân dịp lễ Mard Grass. Song mình có thể đợi, Tracy nghĩ, mình có thể đợi cho đến lúc hắn về nhà. Đột nhiên, ngọn đèn ở cổng bật sáng, cánh cổng mở ra và một người đàn ông đứng trước cửa. Diện mạo người này làm Tracy ngạc nhiên. Nàng đã hình dung một khuôn mặt kẻ cướp độc ác, với những nét tàn nhẫn, nham hiểm, quỷ quyệt. Thay vì Đó, lại thấy mình đang đứng trước một người đàn ông có vẻ mặt đẹp đẽ, hấp dẫn mà người ta có thể dễ dàng nhầm là một vị giáo sư đại học. Giọng nói của hắn trầm trầm và tử tế “Xin chào. Tôi giúp gì được chăng.”.
“Ông có phải Joseph Rómano?” Tiếng nàng hơi run.
“Đúng vậy. Tôi có thể làm gì cho cô?” Hắn có một phong cách thoải mái.
không nghi ngờ gì nữa, mẹ mình đã bị gã đàn ông này lừa gạt. Traey nghĩ “Tôi ... Tôi muốn nói chuyện với ông, ông Joe Romano”.
Hắn chăm chú nhìn vóc dáng nàng. “Dĩ nhiên. Mời cô vào”.
Tracy bước vào phòng khách đầy những đồ cổ đẹp đẽ.
Joseph Romano sống khá giả. Bằng đồng tiền của mẹ mình, Traey nghĩ cay đắng.
“Tôi vừa định pha cho mình một ly rượu. Cô thích thứ gì?”.
“Không gì cả”.
Hắn nhìn nàng với vẻ tò mò. “Cô muốn gặp tôi về chuyện gì vậy, cô?”.
“Tracy Whitney. Tôi là con gái của Doris WhitPey”.
Hắn nhìn nàng đăm đắm và rồl đã nhận ra. “Ồ, vâng.
Tôi có nghe về mẹ cô. Tệ quá”.
Tệ quá? Hắn đã gây ra cái chết của mẹ, và lời bình luận duy nhất của hắn là ... “Tệ quá”.
“Ông Romano, ngài công tố quận tin rằng mẹ tôi phạm tội lừa gạt. Ông biết điều đó không Đúng. Tôi muốn ông giúp tôi làm trong sạch tên tuổi của bà”.
Hán nhún vai. “Tôi không làm việc trong dịp lễ Mard Grass. Điều đó trái với tín ngưỡng của tôi”. Romano đi lại chổ quầy rượu và bắt đầu pha hai ly. “Tôi nghĩ rằng cô sẽ dễ chịu hơn sau khi uống một chút”.
Hắn đang đẩy nàng tới chỗ không còn lựa chọn nào khác. Tracy mở bóp và lôi khẩu súng ra, chĩa vào hắn. “Tôi sẽ nói cho ông biết cái gì sẽ làm tôi dễ chịu hơn, ông Romano. Buộc ông phải thú nhận chính xác những gì ông đã làm đối với mẹ tôi”.
Joseph Romano quay lại và thấy khẩu súng. “Cô nên bỏ khẩu súng đi, cô Whitney. Nó có thể nổ đấy”. A!
Nó sẽ nổ nếu ông không làm đúng lời tôi bảo. Ông phải biết rõ ông đã cướp đoạt công ty như thế nào, đẩy nó tới phá sản và dồn mẹ tôi tới chỗ tự sát”.
Lúc này hắn nhìn nàng một cách thận trọng, cặp mắt sẫm màu của hắn toát vẻ cảnh giác. “Tôi biết. Nếu tôi từ chối thì sao?”.
“Thì tôi sẽ giết ông”. Nàng có thể cảm thấy khẩu súng run run trong tay.
“Cô không giống một kẻ giết người, cô Whitney”, giờ đây hắn tiến về phía nàng, trong tay cầm ly rượu. Giọng nói của hắn mềm mại và có vẻ chân tình.
“Tôi không liên quan gì đến cái chết của mẹ cô, và hãy tin tôi ... Tôi ...” Hắn hắt ly rượu vào mặt nàng.. – Tracy thấy cay buốt hai mắt và một tích tắc sau khẩu súng đã bị đánh bật khỏi tay.
“Con mẹ mày vẫn chưa nói hết. Jomano nói. “Mụ ta đã không bảo tao rằng mụ có-một đứa con gái thật khêu gợi”.
Hắn ôm nàng, ghìm chặt hai tay nàng, còn Tracy thì sợ hãi, mắt nhắm nghiền vì cay xè. Nàng cố sức vùng ra, song hắn đẩy nàng vào sát tường, ép chặt vào người nàng.
“Cô bé kể cũng liều lĩnh. Tao thích thế. Nó làm tao thấy khoái”. Giọng hắn khản đặc. Tracy cảm thấy thân thể cứng đờ của hắn ép sát vào, và nàng cố vùng ra song bất lực trong vòng tay của hắn.
“Cô bé tới đây tìm kiếm một chút hứng thú phải không? Ồ, Joe sẽ cho em cái đó”.
Nàng muốn hét lên, song chỉ hổn hển “Buông tôi ra”.
Hắn xé toạc cái áo bờ lu trên người nàng:
“Kìa đôi vú kìa”, hắn thì thào.
Tay hắn vân vê hai núm vú. “Cưỡng lại đi, cô bé”. Hắn vẫn thì thào. “Tao thích thế”.
“Buông tôi ra”.
Hắn siết chặt hơn và làm nàng đau. Nàng cảm thấy mình bị đẩy xuống sàn nhà.
“Tao cược rằng mày chưa từng được làm tình với một thằng đàn ông thực sự”, hắn nói. Lúc này thân hình hắn đè nặng lên Tracy và hai tay hắn đang lần lên hai đùi nàng. Tracy vùng vẫy và đột nhiên chạm phải khẩu súng.
Một tiếng nổ lớn vang lên.
“Ối, lạy Chúa!” Romano hét. Vòng tay hắn bỗng nhiên nới lỏng. Tracy lờ mờ thấy hắn lăn xuống và nằm co trên sàn, tay giữ chặt một bên sườn. “Mày bắn chết tao rồi ... đồ chó đẻ. Mày bắn tao ...”.
Tracy sợ chết khiếp, nàng cảm thấy mình như muốn bệnh, còn hai mắt vẫn buốt nhói. Nàng cố đứng lên và lần tới cái cửa ở phía cuối gian phòng, đẩy toang ra. Đó là một phòng tắm. Nàng loạng choạng tới bên bồn, mở nước lạnh và vã lên mắt cho tới khi bớt đau và nhìn được vào gương. Mắt nàng đỏ ngầu với vẻ hoang dại. Lạy Chúa; mình vừa mới giết người. Nàng trở lại phòng khách.
Joe Romano nằm trên sàn, máu hắn rớt lên trên tấm thảm trắng. Tracy đứng bên, mặt trắng bệch. “Tôi xin lỗi, nàng nói một cách ngớ ngẩn. “Tôi không cố ý”.
“Xe cấp cứu:..” hắn hổn hển.
Tracy chạy vội tới điện thoại gọi tổng đài, giọng như tắc nghẽn lại. “Tổng đài, xin gửi tới xe cấp cứu ngay. Số 4201 quảng trường Jackson. Một người đàn ông bị bắn”.
Nàng gác máy và nhìn xuống Romano. Ôi, lạy Chúa, đừng để ông ta chết.
Chúa biết con không có ý giết ông ta.
Nàng quỳ xuống bên cạnh cái thân thể đang nằm trên sàn để xem hắn còn sống không. Hai mắt hắn nhắm nghiền, song hắn vẫn đang thở. “Xe cấp cứu đang đến”. Tracy an ủi.
Nàng bỏ đi.
Nàng kiềm chế không chạy, sợ rằng gây chú ý, quấn chặt áo khoác để che đi áo trong bị rách toạc. Qua được bốn khu nhà, nàng Đón tắc xi. Tới sáu, bảy chiếc lướt qua, với những người khách vui vẻ ở trong xe. Từ xa, Tracy nghe tiếng còi hụ đang tới gần và giây lát sau chiếc xe cấp cứu lao vụt qua, hướng về phía ngôi nhà Romano. Mình phải rời khỏi nơi đây, Tracy nghĩ. Phía trước một chiếc tắc xi dừng lại để khách xuống. Tracy chạy tới. “Có chở khách không?”.
“Còn tùy. Cô đi đâu?”.
“Phi trường”. Nàng nín thở.
“Vào đi”.
Trên đường ra phi trường, Tracy nghĩ tới chiếc xe cấp cứu. Nếu họ quá muộn và Joe Romano đã chết thì sao? Nàng sẽ là kẻ sát nhân. Nàng đã bỏ lại khẩu súng, và dấu tay nàng ở trên đó. Nàng có thể khai với cảnh sát rằng bị Romano cưỡng dâm và khẩu súng bị cướp cò, song họ sẽ chẳng bao giờ tin. Nàng đã mua cái khẩu súng đó. Bao nhiêu thời gian đã qua? Nửa giờ? Một giờ? Phải rời khỏi New Orleans càng sớm càng tốt.
Ngày hội vui chứ?” Người lái xe hỏi.
Tracy nuốt nước miếng, Tôi ... Vâng”. Nàng lấy cái gương nhỏ ra và làm tất cả những gì có thể để lấy lại vẻ mặt bình thường. Nàng đã quá ngốc với việc buộc Joe thú tội Tất cả đã hỏng bét cả. Biết nói với Charles thế nào đây? Nàng biết anh sẽ giật mình, song sau khi nghe giải thích chắc anh sẽ biết phải làm gì.
Khi tắc xi tới phi trường, Tracy băn khoăn tự hỏi, có phải mới chỉ sáng nay mình đã ở đây không nhỉ? Tất cả xảy ra trong một ngày thôi ư? Việc tự sát của mẹ .... nỗi sợ hãi khi bị cuốn vào đám rước ... gã đàn ông hằn học. “Mày bắn tao chết rồi ... đồ chó đẻ ...”.
Bước vào phòng vé, Tracy thấy như mọi người đều, nhìn nàng với vẻ buộc tội. Đó là điều tất nhiên với một lương tâm tội lỗi, nàng nghĩ, giá có cách nào biết về tình trạng của Joe Romano, song không biết hắn được đưa tới bệnh viện nào và phải gọi ãi. Hắn sẽ qua khỏi. Charles và mình sẽ trở lại dự lễ tang mẹ và Joe Romano sẽ khỏe. Nàng cố quên đi hình ảnh người đàn ông nằm trên tấm thảm trắng, máu nhuốm đỏ. Phải nhanh chóng trở về với với Charles.
Tracy tới quầy bán vé hãng hàng không Delta. “Cho tôi một vé chuyến bay gần nhất đi Philadelphia. Du lịch”.
Nhân viên khách vẫn bấm máy tính. “Sẽ có chuyến bay Ba - Không - Bốn.
Cô thật may. Tôi chỉ còn dư một chỗ”.
“Khi nào thì chuyến báy xuất phát?”.
“Hai mươi phút nữa. Cô vừa đủ thời gian ra máy bay”.
Đúng lúc lấv bóp Tracy cảm thấy, chứ không phải là nhìn thấy, hai cảnh sát viên mặc đồng phục bước tới hai bên nàng. Một trong hai người nói. “Cô là Tracy Whltney?”.
Tim nàng ngừng đập trong giây lát. Thật ngớ ngẩn khi chối bỏ điều này, nàng nghĩ. “Vâng”.
“Cô bị bắt”.
Và Tracy cảm thấy chất thép lạnh của chiếc công siết lên hai cổ tay.
Nàng bị đẫn ra khỏi phi trường, tay bị khóa liền với một trong hai cảnh sát, rồi bị đẩy vào đằng sau một chiếc xe cảnh sát sơn màu đen và trắng, có tấm ngăn bằng kim loại giữa băng trước và băng sau. Chiếc xe lao vút ra khỏi đám đông với đèn hiệu màu đỏ nhấp nháy cùng tiếng còi hụ. Nàng co rúm người trong băng ghế sau, cố để khỏi bị nhìn thấy. Nàng là kẻ giết người. Joe Romano đã chết. Song đó chỉ là ngẫu nhiên. Nàng sẽ giải thích việc đã xảy ra. Họ phải tin.
Đồn cảnh sát mà Tracy bị đưa tới nằm trong quận Algiers trên bờ Tây sông New Orleans, một tòa nhà đầy vẻ dọa dẫm, vô vọng. Phòng đợi đầy nghẹt những khuôn mặt rầu rĩ, gái làm tiền, bọn ma cô dẫn gái, và các nạn nhân của chúng. Tracy bị dẫn đến trước bàn trực ban.
Một trong hai người đã bắt giữ nàng báo cáo. “Thưa trung sĩ, cô Whitney.
Chúng tôi đã bắt cô ta tại phi trường khi cô ta đang định tẩu thoát”.
“Tôi không ...”.
“Mở khóa ra”.
Chiếc còng tay được gỡ ra. Tracy cất lời. “Đó là việc chẳng may. Tôi không định giết ông ta. Ông ta toan hãm hiếp tôi.,.” Nàng không nén nổi sự kích động trong giọng nói. Viên trung sĩ trực ban nói cộc cằn. “Cô là Tracy Whitney?”.
“Vâng, tôi ...”.
“ôKhóa tay cô ta lại”.
“Khoan, hãy đợi một chút”, nàng nài xin. “Tôi phải gọi điện thoại cho một người. Tôi ... tôi có quyền gọi điện thoại một lần”.
Viên trung sĩ làu bàu, “Cô biết quy định này hả? Bao nhiêu lần rồi, cô em?”.
Chưa lần nào. Đây là ...”.
“Cô được gọi một lần. Ba phút. Gọi số máy nào?”.
Nàng bối rối đến mức không thể nhớ nổi số điện thoại của Charles. Thậm chí không nhớ cả số mã của Philadelphia. Có phải Hai - năm - một không nhỉ?
Không. Không phải thế. Nàng cảm thấy run rẩy.
“Lẹ lên. Tôi không chờ cả đêm được đâu”.
Hai - một - năm. Đúng thế? “Hai - một - năm - năm - năm - năm - chín - ba - không - một”.
Viên trung sĩ quay máy và trao ống nói cho Tracy.
Nàng nghe tiếng chuông reo. Tiếng chuông reo mãi. Không ai trả lời.
Charles phải có nhà chứ.
Viên trung sĩ nhắc, “Hết giờ”. Anh ta đưa tay cầm ống nghe lại.
“Xin đợi?” Tracy kêu lên. Song nàng bỗng nhớ ra là Charles khóa chuông vào ban đêm để khỏi bị quấy rầy.
Nàng lắng nghe tiếng chuông trống rỗng và nhận ra rằng không có cách nào liên lạc với anh được.
Viên trung sĩ lại hỏi. “Xong chưa?”.
Tracy ngước nhìn anh ta và đáp buồn bã. “Tôi xong rồi”.
Một viên cảnh sát mặc sơ mi trần dẫn Tracy tới một căn phòng để ghi tên và để lấy dấu tay, rồi dẫn qua một hành lang hẹp và nhất nàng vào một buồng giam nhỏ.
“Sáng mai người ta sẽ lấy cung”, viên cảnh sát bảo, rồi bỏ đi.
Không có gì thật trong chuyện này cả. Tracy nghĩ, Tất cả chỉ là một giấc mơ khủng khiếp. Ôi lạy Chúa, xin đừng để chuyện này là sự thực.
Đêm trôi đi chậm chạp như không bao giờ hết. Giá. mình có thể liên lạc với Charles. Nàng cần anh lúc này hơn bất cứ ai nàng đã từng cần trong đời. Mình đáng nhẽ phải nói hết mọi chuyện từ đầu với anh, và chuyện thế này sẽ chẳng bao giờ xảy ra.
Tới sáu giờ sáng, một người gác mệt mỏi mang tới cho Tracy ly cà phê âm ấm và tô cháo bột lạnh lẽo. Nàng không dộng tới. Lòng dạ nàng rối như tơ vò.
Chín giờ, một nữ giám thị đến.
“Đến giờ đi rồi, cô bé”. Chị ta mở khóa buồng giam.
“Tôi cần gọi điện thoại”, Tracy nói. “Tôi rất cần”.
“Sau đã”, chị ta ngắt lời. “Cô không muốn ông thẩm phán phải chờ đợi chứ.
Lão ta là cái đồ chó đẻ đê tiện”.
Chị ta dẫn Tracy theo dọc hành lang, tới phòng xử án.Một viên thẩm phán già đã ngồi sẵn trên ghế. Đầu và tay ông ta luôn giật giật. Trước mặt ông ta là viên chưởng lý, Ed Topper, một người đàn ông dáng nhẹ nhõm ở độ tuổi ngoài bốn mươi với mái tóc muối tiêu và cặp mắt đen lạnh lùng.
Tracy được dẫn tới một cái ghế và giây lát sau tiếng viên mõ tòa vang lên.
“Nhân dân xét xử Traey Whitney”. Viên thẩm phán đọc lướt một tờ giấy trước mặt ông ta, đầu gật gật.
Bây giờ là lúc để nàng giải thích với những người có thẩm quyền thực sự về việc đã xảy ra. Nàng nắm chặt hai tay vào nhau để chúng khỏi run. “Thưa ngài, Đó không phải là một vụ giết người cố ý. Tôi không bắn, mà chỉ muốn dọa ông ta thôi. Ông ta toan hiếp tôi và ...”.
Viên chưởng lý ngắt lời. “Thưa ngài, tôi không thấy cần phải phí phạm thời gian của tòa. Người phụ nữ này đã đột nhập vào nhà ông Romano, vũ trang bằng một khẩu súng cỡ đạn 32, ăn cắp một bức họa Renoir trị giá nửa triệu đôla, và khi bị ông Romano bắt quả tang, cô ta đã bắn ông một cách dã man và bỏ mặc ông nằm chờ chết”.
Mặt Tracy tái đi, “Cái gì? Ông ta đang nói về cái gì vậy?”.
Lời nàng chẳng có ý nghĩa gì.
Viên chưởng lý lớn tiếng, “Chúng tôi có khẩu súng đã bắn bị thương ông Romano. Trên đó có dấu tay cô ta.
Bị thương! Vậy là Joseph Romano còn sống? Nàng đã không giết ai cả.
“Cô ta đã tẩu thoát cùng với bức họa, thưa ngài, có thể giờ đây nó đang ở trong tay một kẻ đồng lõa nào đó bởi vậy tiểu bang này yêu cầu rằng Tracy Whitney phải bị giam giữ vì tội mưu sát và cướp có vũ trang, với khoản tiền thế chân được đặt ra là nửa triệu đô la”.
Viên thẩm phán nhìn sang Tracy, đang ngây ra vì choáng váng. “Cô có luật sư đại diện cho không?”.
Thậm chí nàng không nghe thấy lời ông ta.
Ông ta cao giọng, “Cô có luật sư riêng không?”.
Tracy lắc đầu. “Không. Tôi ... cái ... cái mà người này nói là không đúng. Tôi chưa bao giờ ...”.
“Cô có tiền thuê luật sư không?”.
Có tiền lương của nàng ở nhà băng. Có Charles. “Tôi ... không, thưa ngài, song tôi không hiểu ...”.
“ôTòa sẽ chỉ định một luật sư cho cô. Cô bị buộc tạm giam, trừ phi có năm trăm ngàn thế chân. Vụ tiếp theo”.
“Khoan? Đây hoàn toàn là một sự nhầm lẫn! Tôi không ...”.
Tracy không nhớ nổi mình bị đưa ra khỏi phòng xử án như thế nào.

Chương trước Chương sau