trinhthamtruyen.com

Ngày hội quả bí - Chương 27 (hết)

Ngày hội quả bí - Chương 27 (hết)

Ngày hội quả bí
Chương 27

Ngày đăng
Tổng cộng 27 hồi
Đánh giá 8.3/10 với 7769 lượt xem

- Bây giờ ông đã ở đây, tôi muốn biết tất cả – Oliver nói, rồi lên giọng, nghiêm khắc:
- Tại sao ông không đến sớm hơn?
- Xin lỗi, xin lỗi, tôi mắc họp với Cảnh sát, giúp họ trong công tác điều tra.
- Ông nói ngay xem, cái gì đã dẫn ông đến chỗ nghi ngờ Rowena Drakẻ Ngoài ông, không ai nghi ngờ chuyện đó!
- Một khi nắm được yếu tố chủ yếu, mọi việc trở thành dễ.
- Yếu tố chủ yếu mà ông nói, là cái gì?
- Nước, chứ còn gì nữa! Tôi muốn tìm ra người nào bị dính nước tối hôm đó, mặc dù chẳng có lý do gì để quần áo phải ướt. Kẻ giết Joyce nhất định phải bị nước bắn vào quần áo trong khi Joyce giẫy giụa để chống lại hành động tàn bạo của hắn; Joyce vốn là đứa bé khỏe mạnh. Vì thế mới sinh ra việc đánh rơi lọ hoa. Lúc mọi người họp trong phòng ăn để chơi trò Snapdragon, bà Drake gọi Joyce cùng đi vào phòng sách. Tất nhiên Joyce nghe theo vì không nghi ngờ gì. Miranda có nói cho em là chứng kiến một vu giết người, nhưng không nói rõ tên hai tội phạm. Joyce bị dìm chết, nhưng tên sát nhân cũng bị ướt. Hắn phải tạo ra lý do để giải thích chuyện đó, đồng thời kiếm một nhân chứng để sau này làm chứng việc đó. Bà ta liền phục trên thềm cầu thang, cầm sẵn lọ hoa nặng đầy nước. Tiếp đó, cô Whittaker từ phòng ăn đi ra và trông thấy bà chủ nhà lẫm chẫm bước xuống và đánh rơi lọ hoa, làm thế nào để nước đổ hết lên vạt áo trước. Bà ta từ bậc thang chạy xuống, phàn nàn là vỡ mất vật quý và cố gây cho cô Whittaker cảm tưởng là bà thoáng nhìn thấy ai mở cửa phòng sách.
- Khổ thân, nào Joyce có chứng kiến vụ giết người nào đâu!
- Bà Drake không biết điều ấy. Song bà đã ngờ là có người nhìn thấy lúc họ khiêng xác cô Olga đi vứt xuống giếng.
- Lúc nào thì ông biết là Miranda, chứ không phải Joyce, đã nhìn thấy họ?
- Khi lương tri buộc tôi phải đồng tình với dư luận chung rằng Joyce là một con bé hay nói dối. Tôi liền nghĩ tới Miranda, vì em này thường xuyên tha thẩn trong rừng để xem chim chóc – chính em nói với tôi như thế – em lại là bạn thân của Joycẹ Hôm liên hoan, Miranda vắng mặt, nhân cơ hội đó Joyce huênh hoang khoe là mình chứng kiến vụ án mạng từ mấy năm trước, một phần chắc cũng để gây ấn tượng với cô, nhà văn nổi tiếng truyện trinh thám.
- Rowena Drake… Oliver lẩm bẩm. Không thể nào tin!
- Bà ấy có đủ những tính cách cần thiết. Đôi lúc tôi tự hỏi nếu phu nhân Macbeth sống lại thì sẽ giống ai. Bây giờ thì tôi đã biết.
- Còn Michael Garfield? Có vẻ không đẹp đôi lắm nhỉ?
- Đúng là một cặp xộc xệch. Phu nhân Macbeth và Narcisse.
- Phu nhân Macbeth…
- Thật là một phụ nữ sang trọng, rất có uy quyền trong vai trò điều khiển. Một nữ diễn viên thượng hạng. Nếu các vị trông thấy bà ấy than khóc như thế nào về cái chết của Lèopold, nhỏ những giọt nước mắt liên miên vào một khăn tay khô khốc.
- Thật bỉ ổi! Michael Garfield chẳng bao giờ yêu ai khác ngoài chính mình. Hắn muốn tiền, thật nhiều tiền, có thể lúc đầu hắn nuôi hy vọng là bà Llewellyn – Smythe sẽ thảo di chúc có lợi cho hắn? Song bà lão không phải loại người để bị bịp về vẻ bên ngoài.
- Nhưng còn chuyện giả mạo? Tọi vẫn chưa hiểu ra sao?
- Tôi công nhận lúc đầu, câu chuyện khá phức tạp. Nhưng suy nghĩ kỹ, mọi việc trở nên sáng rõ. Chỉ cần trở lại những sự kiện trong quá khứ.
Bản bổ sung khẳng định rằng mọi tài sản của bà già thuộc về cô hầu gái, được thảo vụng về đến nỗi bất cứ công chứng viên nào xem xét kỹ một chút đều đánh hơi thấy sự man trá. Cho nên nó đã bị phản bác và hủy bỏ. Bản di chúc cuối cùng của bà già lại trở lại giá trị. Vì ông Drake đã chết trước đó, vợ Ông trở thành người thừa kế duy nhất.
- Ông quên mất bản bổ sung mà bà Leaman nói đến.
- Tôi cho rằng bà Llewellyn – Smythe khám phá ra cô cháu và anh chàng nghệ sĩ phong cảnh phải lòng nhau, có khi trước cả lúc ông Hugo Drake biến mất, và trong cơn tức giận đã thảo bản bổ sung dành cả tài sản cho người ở gái. Cô này liền báo tin đó cho Michael, nên nhớ rằng Olga hy vọng sẽ kết hôn với anh chàng này.
- Tưởng cô ta muốn lấy Lesley Ferrier?
- Giả thuyết ấy là do Michael gợi ý cho tôi. Không ai xác nhận.
- Nhưng nếu anh ta biết bà già có bản bổ sung cho Olga hưởng tất cả, sao hắn không lấy cô ấy?
- Vì hắn lường trước luật pháp không công nhận Olga là thừa kế chính thức. Trong luật có khái niệm “Viết di chúc theo gợi ý”. Bà Llewellyn – Smythe đã cao tuổi, sức khỏe giảm sút, và trước đó đã viết nhiều di chúc đều dành cho người thân, bạn bè và một số tổ chức từ thiện hưởng lợi, tóm lại loại di chúc hợp lý, bao giờ cũng được pháp luật công nhận. Nay một kẻ xa lạ từ đâu đến, chẳng có quyền gì với tài sản của chủ, lại trở thành người thừa kế. Bản bổ sung, dù có là thứ thiệt đi nữa, cũng khó lòng được công nhận. Hơn nữa, tôi khó tin rằng Olga lại dễ xiêu lòng đồng ý mua một hòn đảo Hy Lạp. Với cô ta, lấy Michael chính là nhằm để được ở lại nước Anh. Thế thôi.
- Còn Rowena Drake?
- Với bà này thì khác. Bà ta mê ông nghệ sĩ phong cảnh. Chồng bà tàn tật từ lâu; dù không trẻ lắm, bà vẫn còn son. Gặp anh chàng đẹp trai nọ, bà bập vào luôn. Về phía Michael Garfield, anh ta cần tiền, rất nhiều tiền để thực hiện những mơ ước viễn vong của mình. Còn tình yêu ư… Hắn là Narcissẹ Tôi nhớ một bài hát của Pháp, mô tả đúng tích cách Garfield.
Poirot khẽ hát:
- “Hãy nhìn kìa Narcisse
Nhìn vào trong nước
Nhìn Narcisse kìa, sao người tuyệt đẹp!
Đáng kể trên đời này
Chỉ có sắc đẹp
Chỉ có tuổi tre?
Than ôi! Chỉ có tuổi trẻ…
Hãy nhìn kìa Narcisse
Nhìn vào trong nước…”
Oliver không nín nhịn được, tuyên bố:
- Tôi không tin, không thể tin có kẻ nào lại phạm tội ác như thế để thực hiện ứơc mơ xây dựng vườn cảnh trên một hòn đảo Hy lạp!
- Thật ư! Nhưng việc đời là thế. Garfield bắt đầu bằng tạo ra những vườn cảnh vừa phải, rồi đến Quarry Wood, và đột nhiên hắn mơ sẽ sở hữu cả một hòn đảo, biến nó thành một mô hình đẹp. Rowena Drake là công cụ để hắn đạt mục đích.
- Hắn muốn hòn đảo dù với cái giá phải sống trọn đời với một phụ nữ khô khan, độc đoán?
- Thiếu gì tai nạn xảy ra. Một ngày kia nếu được tin đến lượt bà Drake mất tích, tôi sẽ không ngạc nhiên.
- Lại một án mạng nữa?
- Chứ sao? Mọi việc bắt đầu đơn giản. Olga phải chết vì cô biết có một bản di chúc bổ sung . Chết đi, cô còn trở thành cái bung sung để thiên hạ khinh bỉ, kết tội. Bản bổ sung chính cống không được tìm thấy ở nơi mà bà Llewellyn – Smythe đã cất giấu, Lesley Ferrier được cho tiền để viết một bản di chúc mới, nhưng giả mạo quá kém nên bị phát hiện ngaỵ Đó cũng chính là lệnh tử hình đối với anh tạ Tôi sớm hiểu ra là Firrier không có gì thòng lòng với Olga – Việc này cũng lại do Michael Garfield nói – và tiền trong tài khoản của Firrier là do Micheal mà có. Ngược lại Garfield tìm cách thu hút tình yêu của Olga, lại dặn cô gái đừng nói cho ai biết, nhất là với bà chủ; một mặt hứa hẹn sẽ lấy cô một cách chung chung, mặt khác lạnh lùng quyết định cô sẽ là nạn nhân mà Drake và hắn sẽ khử, một khi tiền đã về taỵ Họ thấy không cần phải đưa Olga ra tòa xử về tội giả mạo. Chỉ cần Olga bị nghi ngờ là đủ, rồi tự nhiên bao lời báng bổ sẽ đổ ập xuống đầu cộ Vì ai nấy trong làng đều biết bà Llewellyn – Smythe vẫn từng đọc cho cô viết thư và yêu cầu cô bắt chước đúng chữ của mình, cả chữ ký. Sự mất tích đột ngột của cô càng làm cho dư luận thêm khẳng định: cô ta bỏ trốn vì sợ tội. Vậy là, vào lúc thích hợp, Olga Seminoff đã phải nhận cái chết. Còn Lesley Ferrier, ai nấy tin là anh ta bị sát hại do cái băng lưu manh mà anh thường quan hệ, hoặc do một phụ nữ ghen tuông trừng trị vì tội phản bội tình yêu. Nhưng con dao tìm thấy dưới giếng cùng với xác Olga là hung khí gây ra cái chết của cộ Tôi có nghi là xác Olga được chôn giấu đâu đây, nhưng không có dấu vết gì có thể dò tìm. Cho đến hôm Miranda yêu cầu Michael Garfield dẫn đi tìm cái giếng bỏ không và bị Michael từ chối. Ít lâu trước đó, khi tôi hỏi bà Goodbody có biết Olga đi đâu, bà ấy đáp: “Tính tình tang, mèo ở dưới giếng.” Thế là tôi tin chắc xác cô gái tội nghiệp nằm ở dưới giếng “cầu được ước thấy” ấy. Tôi phát hiện ra chỗ của cái giếng gần lán trại của Michael, và tôi nghĩ là Miranda nấp trong rừng, có thể bắt gặp hoặc lúc họ giết, hoặc lúc họ khiêng xác:Bà Drake và Michael ngờ là có người rình, song không có gì chắc chắn, nên đã yên tâm. Họ dự tính các kế hoạch, không vội vã. Bà Drake bắt đầu tung tin mình sắp đi khỏi Woodleig Common, không muốn ở lại do kỷ niệm đau buồn về người chồng đã mất. Mọi việc suôn sẻ cho đến cái hôm… Joyce nói là đã chứng kiến án mạng. Bà Drake tưởng chính em đã trông thấy bà và Michael khiêng xác hôm đó, nên lập tức hành động. Nhưng đến đó chưa hết mối lọ Thằng em út Lèopold bỗng quyết định tập sự tống tiền. Không thể rõ Lèopold biết những gì, có thể hai kẻ đồng phạm tưởng nó biết nhiều hơn nữa. Dù sao, những lần tống tiền liên tục không thể tiếp diễn mãi. Vậy là… đến lượt Lèopold phải chết.
- Tôi đã hiểu ông nghi ngờ bà Drake là nhờ cái lọ hoa bị rơi vỡ, nhưng cái gì đã dẫn ông nghi ngờ Garfield?
- Lần cuối cùng tôi nói chuyện với hắn ngoài rừng, hắn có nói một câu làm tôi phải suy nghĩ. “Hãy xéo đi, quỷ satăng! Hãy về với những ông bạn Cảnh sát của người.” Tôi bỗng hiểu ra là phải nói ngược lại. Tôi nghĩ bụng: “Hỡi quỷ satăng, ta để ngươi lại sau tạ” Một con quỷ satăng trẻ và đẹp, yêu cái đẹp do bàn tay và trí óc nó tạo ra. Để phục vụ tham vọng, nó có thể hy sinh hết. Tôi cho là hắn yêu Miranda theo một cách nào đó, nhưng hắn sẵn sàng thủ tiêu em để giữ sự an toàn. Hắn đã chuẩn bị kỹ càng cái cách em sẽ phải chết, biến cái chết ấy thành một màn nghi lễ hiến tế, chuẩn bị tư tưởng cho em sẵn sàng vâng chịu. Em phải báo cho hắn biết trong trường hợp em đi khỏi Woodleig Common, và hẹn gặp em tại quán Black Boy, nơi các vị nói là sẽ dừng chân để ăn. Chúng tôi đã tìm thấy Miranda trên cao nguyên Kelterbury Ring, đang lả người, cạnh một dấu khắc trên đá, tay nắm chặt một cốc bằng vàng…
- Một thằng điên… điên đốn mạt! – Bà Butler thét lên.
- Thưa bà, con gái bà đã được an toàn, nhưng… có một điều tôi rất muốn biết. Miranda là con gái của bà, nhưng phải chăng cũng là con gái của Michael Garfield?
Bà Butler ngập ngừng mãi rồi mới gật đầu.
- Cháu cũng không biết? – Poirot hỏi tiếp.
- Nó không biết tí gì. Tôi biết Michael hồi tôi còn rất trẻ. Tôi mê hắn ta, mặc dù vẫn sợ.
- Vâng, tôi không biết giải thích tại sao. Hắn không tàn tệ với tôi, nhưng hắn làm tơi sợ. Vẻ hiền hậu bên ngoài ẩn giấu bên trong sự tàn ác, sắt đá. Tôi sợ cả niềm say mê của hắn với cái đẹp và ý muốn sáng tạo. Tôi giấu không cho hắn biết tôi có thai, rồi tôi bỏ hắn. Sau khi sinh Miranda, tôi nói dối rằng chồng tôi là phi công bị nạn chết để thiên hạ khỏi hỏi han lôi thôi. Tôi thay đổi chỗ ở luôn, và cuối cùng đến ngụ tại Woodleig Common một cách tình cờ. Tôi quan hệ với một số người ở Medchester, họ giúp tôi một chỗ làm thư ký.
Thế rồi một hôm, Michael tới. Hắn làm việc trong rừng nơi công trường đá, tôi chẳng quan tâm. Về phía hắn, hắn cũng không tỏ ý tứ gì. Chuyện chúng tôi đã rơi vào quên lãng từ lâu. Sau này, thấy Miranda hay tha thẩn trong rừng, tôi mới bắt đầu ngài ngại.
- Đúng – Poirot nói – Giữa hắn với cháu có mối tương hợp tự nhiên. Tôi đã nhận thấy hai người có những nét giống nhau. Khác một điều, là ở Garfield, vẻ đẹp che giấu một tâm hồn đen tối, còn ở Miranda thể hiện bản chất ngây thơ, trong sáng không đượm chút vẩn đục.
Tiến đến bàn giấy, ông cầm một phong bì, rút ra một bức vẽ bằng bút chì, đưa cho bà Butler.
- Con gái của bà đây.
Judith Butler ngắm bức vẽ, dưới có chữ ký của Garfield. Poirot giải thích:
- Hắn ngồi vẽ trong rừng, vì muốn nhớ đến cháu. Hắn sợ quên mất cháu, tuy nhiên vẫn sẵn sàng giết cháu.
Chỉ một chữ viết rất thoáng ở một góc, ông hỏi:
- Bà đọc được chữ này không?
Bà Butler thong thả đọc từng vần:
- Iphigénie.
- Phải, Iphigéniẹ Agamemnon hy sinh con gái, hy vọng gió đổi chiều để hạm đội tiến về Troiẹ Garfield cũng định hy sinh con gái hòng có một vườn thượng uyển mới.
- Hắn rất biết hắn làm gì.
Poirot không đáp. Trong óc ông hiện lên hình ảnh một trang nam nhi đẹp cực kỳ, nằm sõng soài cạnh một tảng cự thạch có khắc hình chiếc rìu hai lưỡi, trong tay còn nắm chặt chiếc cốc vàng mà hắn đã giật lấy và đưa lên miệng, lúc số mệnh đã can thiệp để cứu nạn nhân của hắn và giao hắn cho pháp luật.
Poirot nâng bàn tay Judith Butler và cúi xuống hôn.
- Tạm biệt, xin chào bà. Nhờ bà chuyển lời tôi hỏi thăm cháu Miranda.
- Cháu sẽ nhớ mãi người mà cháu chịu ơn rất nhiều.
- Một số kỷ niệm cũng nên được chôn vùi vào quên lãng.
Lại gần Oliver, Poirot kết luận:
- Xin chào cộ Phu nhân Macbeth và Narcisse… Đề tài rất haỵ Xin cảm ơn cô đã giới thiệu nó cho tôi…
Cô Oliver bất bình, phản ứng:
- Thế đấy, ông lại đổ tất cả trách nhiệm lên tôi rồi!

Chương trước