Nhân chứng câm - Chương 13

Nhân chứng câm - Chương 13

Theresa Arundell

Ngày đăng
Tổng cộng 29 hồi
Đánh giá 9.4/10 với 15431 lượt xem

Sáng hôm sau chúng tôi đi đến địa chỉ mà bác sĩ Donaldsonn đã cho.
Tôi gợi ý trước hết nên đến thăm ông công chứng viên Purvis đã, nhưng Poirot cãi lại :
- Không, anh ơi. Chúng ta có thể nói gì với ông ta? Viện lý do gì để nắm tình hình đây?
- Lý do? Thường thì ở anh có bao giờ thiếu đâu, Poirot. Điều gì chẳng được trong các “điều bịa đặt hay hay” đã tuôn ra hôm qua ấy.
- Không, anh ơi, không một điều nào trong các “điều bịa đặt hay hay”, như anh nói, có thể có tín nhiệm trước một công chứng viên đâu. Người ta tống cổ chúng ta ra cửa ngay và ta chỉ còn nước cúp tai lại mà chuồn thôi. Hãy tránh đi còn hơn là đánh liều mà nhận lấy nỗi nhục nhã như thế!
Vậy nên chúng tôi mới nhằm căn hộ của Theresa ở mà đi tới. Căn hộ này nằm ở trong khu Chelsea, nhìn ra sông Thames. Trang bị đồ đạc nội thất lộng lẫy, kiểu dáng hiện đại, phản chiếu ánh crôm lên tấm thảm dày có các hình vẽ kỳ hà học. Sau mấy phút chờ đợi chúng tôi trông thấy một cô gái trẻ đi vào, nhìn chúng tôi như muốn dò hỏi.
Theresa Arundell tuổi chừng hăm tám hăm chín. Cao ráo, thon thả, trông cô nàng giống như một bức tranh đen trắng với mái tóc đen như cánh quạ và khuôn mặt một màu trắng bóc. Đôi mày nàng được tỉa kỹ càng gây cho nàng một dáng vẻ mỉa mai. Cặp môi, vệt màu duy nhất trong làn da trắng phau tạo thành một vết khấc đỏ rực và bóng nhẫy. Theresa gây cho ta một ấn tượng về một con người hết sức hoạt bát. Tôi không biết nói thế nào bởi vì cô ta có một thái độ mệt mỏi và lãnh đạm. Người ta cảm thấy một nghị lực bị dằn lại trong người cô.
Với một tính hiếu kỷ lạnh lùng, cô nhìn chòng chọc vào mặt chúng tôi, hết bạn tôi đến tôi. Chán nói dối, nhưng ít ra tôi cũng trông đợi ở nó. Trong tình huống này Poirot đã đưa tấm danh thiếp của mình ra. Theresa đỡ lấy nó trong các ngón tay.
- Chắc ông là Poirot. - Cô nói.
Người được hỏi liền cung kính chào :
- Xin phục vụ cô, thưa cô. Xin cô cho tôi được phép xin cô một ít phút thời giờ vàng ngọc?
Hơi bắt chước kiểu cách ấy của Poirot cô ta đáp :
- Rất hân hạnh, thưa ông Poirot. Xin mời ông.
Nhà thám tử ngồi xuống một cách có ý tứ trong một chiếc ghế bành vuông thấp. Tôi cũng ngồi vào một chiếc ghế thẳng bằng đai vải có khung mạ crôm. Theresa ngồi một cách hờ hững trên chiếc ghế đẩu trước lò sưởi. Cô mời chúng tôi thuốc lá. Chúng tôi từ chối, nhưng cô châm một điếu và bắt đầu hút.
- Cô có lẽ đã nghe nói đến tên của tôi, thưa cô?
- Vâng ạ. Một người bạn Scotland phải không ạ?
Poirot dường như không thích cách đánh giá ấy. Anh tuyên bố bằng một giọng quan trọng :
- Thưa cô, tôi quan tâm đến các vấn đề hình sự.
- Có lẽ đó là những vấn đề kích động kinh khủng nhỉ! - Cô nói bằng một giọng trầm - Và nghĩ rằng tôi đã mất một quyển ảnh nhỏ!
- Đây là vụ án mà tôi quan tâm đến lúc này - Poirot nói tiếp - Hôm qua tôi nhận được bức thư của bà cô của cô.
Đôi mắt của Theresa, đôi mắt dài hình bầu dục mở to ra. Cô tung ra một làn khói.
- Của cô tôi, thưa ông Poirot?
- Tôi sắp nói điều đó cho cô đây.
- Hãy tha thứ cho tôi, nếu tôi làm ảnh hưởng tới niềm vui quý hóa của ông, nhưng mà tôi làm gì còn các bà cô nào nữa! Tất cả các cô tôi đều đã sang bên kia thế giới rồi. Người cuối cùng đã chết cách đây hai tháng.
- Tiểu thư Emily Arundell?
- Vâng tiểu thư Emily Arundell. Ông không nhận được những bức thư từ bên kia thế giới phải không ạ, thưa ông Poirot?
- Xin lỗi cô, thỉnh thoảng.
- Ông là thần chết à, thưa ông Poirot? - Giọng nói của cô lúc này biểu lộ nỗi lo lắng - Nhưng cô tôi đã nói gì với ông?
- Trong lúc này, thưa cô, tôi chưa thể nói ra được điều đó. Cô phải hiểu đó là một công việc tế nhị.
Poirot ho húng hắng. Rồi một phút im lặng. Theresa vẫn hút. Cuối cùng cô nói :
- Đấy là vấn đề bí mật. Nhưng điều đó thì liên quan gì đến tôi?
- Tôi nghĩ rằng, thưa cô, xin cô làm ơn trả lời những câu hỏi của tôi.
- Những câu hỏi? Những câu hỏi thuộc loại nào?
- Những câu hỏi thuộc về gia đình.
- Ông làm ơn cho tôi một mẫu về những câu hỏi đó?
- Vậy thì, cô cho tôi xin địa chỉ của anh Charles của cô.
Cô lim dim đôi mắt, nghị lực được che giấu ở nét đặc sắc của mình. Theresa tự khép mình lại trong vỏ bọc của mình.
- Tôi xin lỗi vì không thể cung cấp địa chỉ đó cho ông được. Chúng tôi ít thư từ liên lạc với nhau và tôi cho rằng anh ấy đã rời nước Anh rồi.
- Tôi biết.
Poirot giữ im lặng một lát.
- Phải chăng đấy là tất cả những gì ông muốn biết?
- Ồ tôi còn những câu hỏi khác đặt ra cho cô, thứ nhất, cô có hài lòng về cách sử dụng tài sản của bà cô của mình không? Thứ hai, từ bao lâu rồi cô đã hứa hôn với bác sĩ Donaldson?
- Ông nhảy từ loại ý kiến này sang loại khác tôi chắc vậy.
- Eh bien [1]? - Poirot đột nhiên hỏi bằng tiếng Pháp.
- Eh bien? - Cô lặp lại sau anh ta - Với hai câu hỏi này tôi sẽ đáp: “Điều đó không có quan hệ đến ông, thưa ông Hercule Poirot” [2].
Theresa phát biểu câu cuối đó bằng tiếng Pháp [2].
Poirot nhìn cô chăm chú. Rồi như biểu lộ một chút thất vọng anh đứng lên.
- À, cô không thích trả lời. Không có gì đáng kinh ngạc về điều ấy cả. Xin phép cô, thưa cô, được khen ngợi cô về giọng Pháp của cô. Xin tạm biệt cô. Đi nào, Hastings!
Chúng tôi vừa bước ra đến cửa thì nghe tiếng của Theresa vang lên. Cô gái không nhúc nhích khỏi chỗ ngồi nhưng sự gay gắt trong lời nói của cô buộc chúng tôi phải quay lại.
- Hãy quay lại!
Poirot chậm chạp làm theo. Anh lại ngồi xuống và nhìn cô một cách tò mò.
- Thôi xin đừng đùa giỡn nữa - Cô nói - Thưa ông Hercule Poirot, tôi mong ông hãy giúp đỡ tôi.
- Xin vui lòng, thưa cô. Nhưng thế nào?
Sau một hơi thuốc, cô lấy lại bình tĩnh rồi nói :
- Hãy nói cho tôi biết cách tôi phải hành động để có thể hủy bỏ được bản di chúc.
- Tất nhiên, một luật sư...
- Vâng có lẽ thế, giá mà tôi biết phải nói với ai được. Nhưng tất cả các luật sư mà tôi quen đều là những người đáng kính trọng cả! Tất cả đều nghĩ rằng di chúc được thảo đúng thủ tục và sẽ là ném tiền qua cửa sổ nếu muốn thử hủy bỏ nó!
- Nhưng cô không tin họ?
- Tôi nghĩ rằng vẫn có cách để đạt được mục đích, nếu ta không để cho những ngại ngùng ngăn chặn mình lại và nếu ta sẵn sàng trả giá. Này! Tôi sẽ trả giá nếu cần!
- Và cô tin tôi đã sẵn sàng bóp chết các ngại ngùng của mình vì tiền bạc ư?
- Tôi đã nhận thấy rằng điều đó là đúng trong phần lớn người đời và tôi không hiểu tại sao ông có thể ra ngoài lệ thường. Người ta luôn luôn bắt đầu bằng cam kết là trung thực, tất nhiên là thế.
- Vâng điều đó thuộc về cuộc chơi. Vậy thì trong khi chấp nhận rằng tôi có thể sẵn sàng bóp chết các ngại ngùng của mình vậy cô chờ gì ở tôi?
- Tôi không biết. Ông là một người đàn ông khéo léo. Mọi người đều biết như vậy. Ông có thể tự mình tìm thấy cách.
- Thí dụ?
Theresa Arundell nhún vai.
- Điều đó có quan hệ đến ông. Đánh cắp bức di chúc và đánh tráo nó bằng một tờ giả. Bắt cóc bà Lawson và đe dọa bà ta để bắt bà nói rằng bà đã tác động Emily Arundell. Làm ra một di chúc mới mà cô Emily đã làm lúc sắp chết.
- Tôi kinh ngạc thán phục trí tưởng tượng phong phú của cô đấy, thưa cô!
- Ông trả lời tôi thế nào, ông Poirot? Tôi nói thẳng, nếu ông chống lại tôi bằng một sự chối từ kiểu đạo đức, thì ra khỏi cửa ngay!
- Đấy không phải là sự từ chối kiểu đạo đức nhưng ít ra cũng chưa. - Tôi quát lên và xen vào.
Theresa Arundell phá lên cười. Cô nhìn tôi.
- Ông Poirot, bạn ông có vẻ tức giận - Cô ta nhận xét - Ta hãy cử ông ta đi một vòng trong phố chứ?
Poirot quay sang tôi và bảo tôi bằng một vẻ hơi kích động :
- Này Hastings, hãy nén những cảm xúc trung thực của anh lại, tôi xin anh đấy. Hãy tha thứ cho anh bạn tôi, thưa cô. Tôi đã nhận thấy ở anh có một bản chất rất trung thực, nhưng anh thuộc về một tính ngay thẳng tuyệt đối và anh có với tôi một tình bạn vượt qua mọi thử thách. Hơn nữa, hãy để cho tôi làm cho cô nhận ra anh ấy - Poirot nhìn thẳng vào mắt cô ta - Dù chúng tôi làm gì thì chúng tôi vẫn nằm trong giới hạn nghiêm ngặt của Luật pháp.
Cô ta hơi giương lông mày lên.
- Pháp luật, - Bạn tôi nói tiếp đầy suy tư - để cho ta một quyền tự do nhất định.
- Tôi hiểu - Cô nói hơi mỉm cười - Bây giờ ông có muốn chúng ta thảo luận về phần ông trong chiến lợi phẩm nếu giả dụ như có một chiến lợi phẩm?
- Đến đó chúng ta sẽ thông cảm với nhau thôi. Một vài mẩu vụn, tôi không đòi hỏi gì hơn!
- Xong! - Theresa nói.
Poirot ngả người về trước.
- Hãy nghe tôi nói, thường thường, chín mươi chín phần trăm tôi ở về bên pháp luật, một phần trăm linh hoạt có lợi. Nhưng phải hành động hết sức thận trọng khôn ngoan. Danh tiếng của tôi không thể bị tổn thương. Cô hiểu chứ?
Theresa đồng ý gật đầu.
- Trước hết tôi phải biết mọi chi tiết của công việc. Khi người ta biết sự thật người ta biết có thể nói dối đến đâu.
- Đó chắc là lôgic tối thượng.
- Nào bây giờ nói cho tôi biết: di chúc này đã được thảo ngày nào?
- Ngày 21 tháng Tư.
- Còn tờ trước?
- Cô Emily tôi đã làm một tờ di chúc khác trước đây năm năm.
- Những điều quy định trong đó là gì?
- Sau một món tiền cho Ellen và một món khác cho bà bếp già, tài sản của bà phải được chia cho các con của Thomas, em trai bà và của Arabella, em gái bà.
- Tài sản có được đưa ra trước pháp lý qua ủy thác của di sản không?
- Không. Chúng tôi được hoàn toàn hưởng quyền lợi của mình.
- Cô có biết những điều quy định chính xác của bản di chúc này không?
- Ồ, có! Charles và tôi cả Bella nữa chúng tôi đều biết. Cô Emily không giữ bí mật về bản di chúc ấy. Sự thật khi một người trong chúng tôi muốn vay bà tiền, thì bà bảo chúng tôi: “Toàn bộ tài sản của ta sẽ về tay các cháu sau khi ta chết. Như thế chắc đáp ứng đủ cho các cháu!”.
- Bà đã từ chối ứng trước cho các cô, cậu tiền bạc dẫu có ốm đau hoặc trường hợp nghiêm trọng có đúng không?
- Đúng thế.
- Bà nghĩ rằng tất cả các cô cậu đã có đủ để sống phải không?
- Vâng bà tin như thế. - Theresa đáp bằng một giọng cay đắng.
- Nhưng các vị không cùng chung cách nhìn với bà phải không?
Theresa không đáp lại ngay tức thì.
- Cha tôi đã để lại cho mỗi đứa chúng tôi ba mươi nghìn bảng. Đầu tư tốt, số tiền này sẽ sinh lợi gần một ngàn hai trăm bảng mỗi năm. Thuế má cũng hao tổn đáng kể. Tuy nhiên chúng tôi không thể sắp xếp để sống tử tế bằng khoản lợi tức này. Nhưng tôi - Giọng cô không còn nguyên như cũ; tấm thân thon thả vươn dậy và sức sống kỳ diệu ấy dâng tràn ra ngoài - nhưng tôi, tôi muốn có tất cả mọi thứ tốt hơn trong cuộc sống. Thức ăn thượng hạng, quần áo đẹp nhất. Tôi muốn hưởng mọi lạc thú ở đời, đi chơi thắng cảnh Côt Dagiuya, ném vào sòng bạc những số tiền khổng lồ, mở những cuộc tiếp tân, dự những buổi họp sang trọng, cuối cùng tôi muốn có tất cả thứ đó không phải sau này... mà ngay lập tức.
Tiếng nói của cô vang lên nghe sao mà ấm áp, say sưa, vui vẻ một cách kỳ lạ. Poirot dõi theo cô gái.
- Tôi nghĩ rằng cô đã được nếm mùi tất cả những thứ đó.
- Vâng - Cô nói bằng một giọng chế giễu - Tôi không thể đợi chờ lâu.
- Vậy ba trăm nghìn bảng của cô còn lại bao nhiêu?
Cô cười :
- Hai trăm hai mươi mốt bảng mười bốn si linh và bảy xu. Đó là bảng cân đối chính xác tiền mặt đấy. Ấy vậy, thưa quý ông, lại phải trả công cho ông về việc tranh giành tài sản. Không kết quả, không có tiền công.
- Trong trường hợp này, - Poirot nói ra vẻ vụ lợi - sẽ có kết quả.
- Ông quả là một con người tuyệt vời. Tôi may mắn được gặp ông.
Poirot nói tiếp bằng giọng nói của nhà kinh doanh.
- Điều cần thiết là tôi phải nắm vững một số sự kiện. Cô có dùng ma túy không?
- Không, không bao giờ.
- Có uống rượu không?
- Nhiều, nhưng không phải do sở thích. Các bạn tôi uống và tôi uống cùng với họ. Nhưng tôi có thể ngừng uống ngay từ ngày mai.
- Đó, thế là yên tâm rồi.
Cô nàng phá lên cười.
- Cứ yên tâm! Tôi không làm lộ âm mưu sau chén rượu đâu!
Poirot tiếp tục cuộc hỏi cung :
- Những chuyện về tình yêu?
- Nhiều, trong quá khứ.
- Còn trong hiện tại?
- Duy nhất là Rex.
- Bác sĩ Donaldson à?
- Vâng.
- Lối sống của anh chàng này theo tôi hoàn toàn khác với lối sống của cô.
- Ồ vâng.
- Thế nhưng cô yêu anh ta. Tại sao?
- Ồ! Lý do không phải nhìn vào đó. Tại sao Juliet lại yêu Romeo?
- Trước hết, với toàn bộ lòng kính trọng Shakespeare thì đây là chàng trai đầu tiên mà cô nàng gặp.
Theresa chậm rãi tuyên bố :
- Rex không phải là người đàn ông đầu tiên mà tôi đã quen biết. (Rồi bằng một giọng thấp hơn cô nói thêm) Nhưng tôi tin là anh ta là người cuối cùng.
- Thế nhưng, anh ta nghèo, thưa cô.
Cô đồng ý gật đầu.
- Anh ta cũng cần tiền phải không cô?
- Vâng, nhưng không phải vì cùng những lý do như tôi. Anh ấy không mưu cầu sự xa hoa, lẫn khoái lạc cũng như vẻ đẹp. Anh ấy mặc cùng một bộ quần áo tới khi nó rách bươm, tự hài lòng ăn một miếng giẻ sườn rán tất cả các bữa sáng, và tắm trong một bồn tắm sứt mẻ. Nếu anh ấy giầu thì tiền bạc của anh sẽ biến thành mọi loại dụng cụ của phòng thí nghiệm. Anh ấy có tham vọng và nghĩ trước hết đến sự thành công trong sự nghiệp. Đối với anh ấy khoa học được coi trọng hơn cả chính tôi đấy.
- Thế anh ta có biết rằng cô có thể được thừa kế gia tài khi tiểu thư Arundell chết không?
- Tôi đã nói điều đó với anh ấy sau lễ đính hôn của chúng tôi. Anh ấy lấy tôi không phải vì tiền bạc. Chắc ông muốn ám chỉ vấn đề này.
- Hai người vẫn định kết hôn chứ?
- Tất nhiên.
Poirot lặng im. Cô gái tỏ vẻ khó chịu.
- Tất nhiên - Cô nhắc lại bằng một giọng thô bạo - Ông đã gặp anh ấy rồi à?
- Phải, hôm qua, ở Market Basing.
- Sao? Ông đã nói gì với anh ấy?
- Không gì cả. Tôi chỉ hỏi địa chỉ của anh cô thôi.
- Của Charles? Ông muốn gì ở anh tôi?
- Charles! Ai hỏi Charles đấy?
Một tiếng nói của nam giới trong trẻo và vui vẻ vừa mới đặt ra câu hỏi ấy. Một chàng trai mặt đỏ au và có nụ cười rất tươi tiến vào trong phòng khách.
- Ai nói về tôi đấy? - Anh ta hỏi - Tôi nghe nói tên tôi từ tiền sảnh nhưng tôi không được nghe trực tiếp! Theresa, em thân yêu, cuộc họp này là thế nào? Kể đi!
Chú thích:
[1] Thế nào?
[2] “Cela ne vous regarde pas, monsieur Hercule Poirot”.

Tổng hợp deal ngon trên Internet

Chương trước Chương sau