Nhân chứng có ba bộ mặt - Chương 08

Nhân chứng có ba bộ mặt - Chương 08

Một vạn đô la
Fletcher Flora

Ngày đăng
Tổng cộng 12 hồi
Đánh giá 9/10 với 5971 lượt xem

Tên hắn là Steve Miklos, khác với cái tên hắn đã khai khi tới khách sạn. Hắn đã đội một cái tên giả khi ghi vào sổ vào lúc ba giờ sáng hôm nay và sau đó ngủ suốt mười tiếng đồng hồ. Lúc này hắn đang mừng thắng lợi của mình bằng cách ngồi trước chiếc bàn một chân ở trong phòng ngủ và nhìn ra cửa sổ. Bên ngoài là một màu trắng rực rỡ dưới nắng hè.
Hắn đã chơi bài ở một trong hai chiếc túi du lịch. Một chiếc hắn đặt trên một chiếc ghế ở đầu giường trong đó đựng quần áo và xà phòng giặt. Chiếc kia, nhỏ hơn, được khóa kỹ và bị ném xuống dưới sàn. Trong đó có một vạn đô-la tiền giấy.
Người đàn ông nhìn qua cửa sổ như đang đợi ai đó. Hắn đã có một cuộc hẹn với một người đàn bà tại đây và trong ngày hôm nay, nhưng không nói giờ chính xác. Không có lý do gì để tin rằng cô ta đến vào lúc này, nhưng hắn vẫn nhìn ra bên ngoài để ngóng cô ta.
Lý do mà hắn phải ghi một cái tên giả trong khách sạn có quan hệ mật thiết với túi tiền và người phụ nữ sắp tới nơi này. Đêm hôm trước hắn đã ăn trộm tiền trong két sắt của một người khác và người đàn bà cũng là của người khác. Tiền và đàn bà là của một người có đầy đủ sức mạnh và rất nguy hiểm. Steve Miklos, người đang mừng thắng lợi bằng cách nhìn ra ngoài cửa sổ không phải là một người mạnh và nguy hiểm. Hắn cũng không thông minh theo cách mà người ta chờ đợi ở hắn. Hắn rất đẹp trai, nhiều phụ nữ đã si mê hắn. Để xem điều đó có đúng không, hắn đi ve vãn các cô gái làm cho các cô phải chạy theo hắn. Bất chợt hắn đứng lên và vào phòng rửa mặt. Hắn bật đèn rồi nhìn khuôn mặt mình trong gương để xem cái mà người ta gọi là lòng quá tự mê của mình là ở chỗ nào. Nhưng hắn cũng phải hài lòng thừa nhận sắc đẹp không mấy rõ nét của mình. Hắn không kiêu ngạo, không làm ra vẻ ta đây quan trọng về những ưu thế của mình. Lấy chiếc lược trong túi quần ra, hắn chải mớ tóc màu vàng óng và lượn như những đợt sóng của mình. Sau đó hắn lại ra ngồi trước cửa sổ. Lấy những quân bài trong túi du lịch ra, hắn đánh bài một mình một cách thiện nghệ vì trước kia hắn là người chia bài trong các sòng bạc.
Đến ván bài mà phần thắng chắc chắn sắp kết thúc thì hắn lại nhìn ra cửa sổ và ngay lập tức hắn đứng sững lại, tay trái vẫn cầm một nắm bài, tay phải sửa soạn rút một quân: một chiếc xe hơi chạy đến đậu trước cửa khách sạn và một phụ nữ trong xe bước ra. Khi đặt chân xuống bậc bước của xe, chiếc váy ngắn hếch lên để lộ hai đầu gối đi tất ni-lông. Người ấy đi lại trước khách sạn để chờ người lái xe chuyển hành lý xuống và đặt chúng trên vỉa hè. Sau khi đóng cửa xe, người tài xế chuyển đồ đạc vào trong khách sạn và người phụ nữ đi theo anh ta. Người ấy đi thẳng người trên đôi chân thon thả và cho người ta có cảm giác đây là một con người lịch sự. Quả đúng là như vậy. Đây là một phụ nữ tế nhị, vợ một người rất giàu và là người mà Steve Miklos đang chờ đợi.
Hắn đã vươn cổ ra ngoài cửa sổ nhìn người phụ nữ ấy đang bước vào khách sạn thêm một vài giây, sự kích thích lớn dần lên trong người hắn. Đây là một tình cảm khác thường, có phần nào khó chịu vì hắn thường giữ thái độ bình tĩnh trước mặt phụ nữ. Với người này thì khác hẳn: cô ta đã chinh phục hắn, hắn cảm thấy yếu đuối và bị tổn thương. Hắn muốn xuống dưới nhà để gặp cô ta, nhưng như vậy thì không đúng với kế hoạch hắn đã dày công lập ra. Hắn ngồi xuống để tim đỡ đập mạnh.
Cô ta thuê một căn phòng, thay vì trả trước một ngày thuê phòng như hắn, cô ta đã trả hai ngày. Cũng như hắn, cô ta giải thích mình sẽ đi sớm vào sáng hôm sau, không muốn mình bị lỡ vì nội quy của khách sạn. Một lát sau, cô ta gọi cho tổng đài, yêu cầu nối máy với Steve Miklos bằng cách dùng tên giả của hắn. Sau đó hai người sẽ ở chung một phòng.
Trong khi chờ đợi, hắn phải tìm cách rút ngắn thời gian hai người xa cách nhau này. Một lần nữa, hắn rời khỏi ghế, châm một điếu thuốc rồi nằm dài trên giường, thở khói lên trần nhà. Để tránh buồn phiền, hắn kiểm điểm lại những sự kiện đã dẫn hai người tới khách sạn này.
Cô ta là Hannah Archer, đó là người vợ của ông Hugo Archer, một ông già năng nổ trong kinh doanh và tiền lãi thu về nhiều tới mức gây ngạc nhiên cho các cơ quan chính quyền. Một trong những hoạt động ấy là kinh doanh khách sạn-sòng bạc. Tầng trên là khách sạn, luôn luôn có tiếng nhạc êm dịu và người ta có thể chơi nhạc theo yêu cầu của khách. Tầng dưới là sòng bạc, Steve Miklos làm việc ở đây. Mỗi đêm người ta đều thấy hắn tuy vai trò và công việc của hắn không mấy rõ ràng. Hắn thâm nhập vào các con bạc, chăm chút chiếc cà-vạt trắng khi quan hệ với ông Chủ và nhất là với Hannah Archer. Tối nào cô ta cũng tới đây, cô thích giao tiếp với những người giàu sang vui mừng và khắc khoải của họ trong cuộc đỏ đen, và nhất là những cái liếc tình của họ. Từ ngày Steve làm việc ở đây thì cô không vắng mặt sòng bạc tối nào. Có thể là do sự thận trọng của hắn nên mỗi khi gặp nhau, kể cả ở ngoài sòng bạc, cô vẫn giữ vẻ tự nhiên, không có những cử chỉ lả lơi như đối với hàng chục người khác.
Khi có điều kiện ngồi bên nhau, cô cũng không bao giờ nói hết những suy nghĩ của mình vì rõ ràng là cô không muốn để hắn ân hận suốt đời. Họ sẽ mất rất nhiều và Hugo luôn luôn là một mối đe dọa lớn. Béo lùn và xấu xí nên tuy có gia tài lớn, có quyền lực trong những công cuộc kinh doanh trong bóng tối, nhưng ít người để ý tới lão. Steve biết rõ, dưới trướng của lão có một đội quân trung thành, chỉ một lời của ông Chủ, họ có thể làm mọi việc theo ý của lão. Nói tóm lại, đây không phải là người mà người ta có thể phản bội mà không bị trừng trị. Có thể quên một người bạn hoặc một việc đã làm, nhưng không bao giờ lão quên một kẻ thù.
Đó là tình hình trước khi xảy ra chuyện này. Mọi việc bất chợt thay đổi hai mươi tư tiếng đồng hồ gần đây.
Tối hôm trước, hắn ngồi trong nhà Hannah, nơi mà mọi người ít đến, nhưng hắn tới đây vì lão Hugo phải đi giải quyết một công việc bí mật của lão. Hannah nằm dài trên sàn nhà, khuỷu tay chống lấy má. Cô ta mặc một áo pull mỏng và một chiếc quần nhung đen. Hai chân đánh nhịp trong không khí. Cô ta đẹp lộng lẫy, như trẻ lại chục tuổi tuy cô mới có hai mươi nhăm. Trước mặt cô có một cốc vốt-ka pha nước cam đặt trên tấm thảm len màu trắng. Một ống hút nhỏ nối trong cốc rượu và thỉnh thoảng Hannah mút từng ngụm nhỏ.
Vừa uống cô ta vừa cười với Steve. Ngồi trên ghế tràng kỷ bọc da màu trắng, hắn ngạc nhiên nhìn cặp mắt nâu trở thành đen mỗi khi chúng giận dữ.
- Anh yêu - Cô ta nói - Thật là đáng tiếc vì anh nghèo quá!
- Xin lỗi - Hắn trả lời - Tôi biết cái đó làm tôi nản lòng.
- Thật là tuyệt diệu nếu anh có tiền.
- Mọi người đều có thể giàu như ông Hugo.
- Đúng thế. Hầu hết mọi người. Nhưng không cần thiết giàu như ông ấy. Nhất là anh, anh yêu. Với anh thì số tiền thưởng là ít thôi.
- Ít là bao nhiêu?
- Chúng ta có thể có đầy đủ với số tiền ít hơn nhiều so với ông ấy. Chẳng ích gì khi có nhiều tiền mà không chi tiêu.
- Tôi rất sung sướng khi thấy cô có lý như vậy.
- Tôi không hà tiện đâu! Tất cả những thứ tôi đòi hỏi là không thiếu những thứ cần thiết.
- Cô muốn nói sang trọng hay cần thiết?
- Với tôi chúng cũng thế thôi, anh yêu!
- Vậy nói rõ ra xem nào. Cô nghĩ người ta cần bao nhiêu để không hà tiện mà vẫn có những thứ cần thiết? Cô cho một con số.
- Anh thử nói xem.
- Một vạn đô-la ư?
- Tôi cho rằng chúng ta phải mất nhiều thời gian để có cái đó. Lúc này anh có số tiền ấy không?
- Không.
- Đúng như tôi nghĩ. Anh yêu, đừng tưởng có thể đánh lừa được tôi hoặc cho là tôi không biết gì. Tôi không phải là người mới vào đời.
- Tôi có thể có được số tiền ấy.
- Không nên để trí tưởng tượng của anh đi quá xa, anh yêu. Như vậy là không tốt.
- Tối nay tôi sẽ có. Chúng ta sẽ ấn định là chín giờ. Một vạn đô-la tiền giấy loại có mệnh giá lớn.
- Đó là điều tôi ưng ý nhất: tiền lớn thì dễ dàng mang đi. Ô! Anh yêu, anh rất đáng yêu khi anh mơ mộng. Lúc ấy trông anh như một cậu bé... Lại đây, em muốn hôn anh.
Hắn vâng lời và ôm cô ta vào lòng. Nụ hôn của họ không giống cái hôn của một người đàn bà ban tặng cho một cậu bé. Nó rất lâu và rất nồng nhiệt. Sau đó Hannah lại nằm và nhấp rượu và nhìn Steve một cách mơ màng.
- Chỉ cần anh dám làm thôi. - Cô ta nói.
- Tôi có thể làm được.
- Không, không. Chúng ta không nên để hy vọng ru ngủ. Anh rất xinh trai, đáng mến và quyến rũ, nhưng anh không phải là loại người có thể có số tiền đó vào tối hôm nay, và cả những tối khác nữa.
- Nếu anh làm được thì em có thể đi với anh trước khi Hugo trở về không?
- Đi mãi mãi ư?
- Đúng thế.
- Chắc chắn là được, anh yêu.
- Vậy thì em chuẩn bị đi, anh đã biết số tiền ấy hiện ở đâu.
Cô ta ngồi bó gối và nhìn anh chằm chằm. Cái nhìn vừa xa xôi, vừa kích thích.
- Anh nói nghiêm chỉnh đấy chứ?
- Em có thể tin ở anh vì anh chỉ cần lấy đi số tiền ấy thôi.
- Ăn cắp ư?
- Đúng. Nếu coi việc này là như vậy.
- Anh yêu, đừng nói quanh co nữa. Hãy nói thật.
- Em có kinh tởm khi tiêu tiền ăn cắp không?
- Không khi nào. Nhưng em không muốn anh bị bắt quả tang.
- Người ta không biết được.
- Số tiền ấy ở đâu? Nó ở nơi nào anh có thể lấy được ư?
- Đúng thế. Nó đang đợi anh.
- Ở đâu?
- Trong két sắt của Hugo, trong sòng bạc.
- Ăn cắp của Hugo! Anh điên rồi, anh yêu.
- Không! Anh không điên.
- Lão ta sẽ giết anh và cả em nữa.
- Nhưng trước hết lão phải tìm ra chúng ta đã.
- Em không ngờ anh có đủ can đảm để làm việc này. Có thể là anh đợi thời cơ...
- Em sẽ thấy...
- Tại sao anh biết trong két có tiền? Anh đã nhìn thấy nó rồi chứ?
- Hugo đã nói với anh như vậy. Em biết là lão rất quý anh. Đôi lúc lão gọi anh vào văn phòng để cho anh một điếu thuốc hoặc một cốc rượu riêng của lão trong kho rượu. Chiều nay, khi lão sửa soạn ra đi, anh đã nhìn thấy tiền bọc trong gói giấy và buộc bằng một sợi dây lớn đặt trên bàn. Chếnh choáng hơi men, với giọng bông đùa, lão hỏi anh có biết trong bọc ấy có gì không? Anh trả lời là không và lão cho biết đây là một vạn đô-la gồm những tờ có mệnh giá lớn. Rồi lão nói anh phải chú ý canh chừng khi lão đi vắng vì lão để tiền trong két cho đến khi trở về.
- Số tiền lớn như vậy lại đơn giản để trong két. Kể cả đối với Hugo. Đây là tiền riêng của lão ư?
- Lão nói như vậy, nhưng anh cho rằng nhân viên Sở Thuế lại nghĩ khác. Có điều là khi mất tiền thì không bao giờ lão đi trình báo với cảnh sát cả.
- Lão không cần làm việc này. Có nhiều người làm cho lão.
- Em sợ ư?
- Không, anh yêu. Anh can đảm hơn là em nghĩ. Em lấy làm tiếc là đã đánh giá anh quá thấp.
- Tốt nhất là chúng ta phải chuẩn bị sẵn sàng.
Cô ta đồng ý một cách dễ dàng mà hắn không ngờ tới. Họ ngồi xuống sàn như những đứa trẻ và lập ra một kế hoạch rất đơn giản. Bị kích thích, cặp mắt của Hannah sáng lên như đã nhìn thấy gói tiền, hơi thở ngắn và hổn hển trên đôi môi hồng và ướt.
- Anh sẽ lấy tiền vào lúc hãy còn sớm - Hắn giải thích - Nếu có thể thì vào lúc tám giờ. Lúc ấy văn phòng đã đóng cửa, nhưng không hề gì. Mở két sắt là việc khó, nhưng anh sẽ cố gắng giải quyết. Trong mười phút thì mọi việc xong xuôi. Anh vốn khéo tay. Có chuông báo động, nhưng anh đã biết cách làm cho chuông không kêu. Anh chỉ còn việc lấy tiền, rời khỏi văn phòng, xuống thang và ra ngoài phố bằng cửa sau. Cánh cửa này bị khóa ở bên ngoài. Em phải giúp anh trong việc mở khóa. Sau đó em khóa cửa khi anh đi khỏi. Vì nếu để ngỏ cổng thì cảnh sát có thể thẩm vấn chúng ta nếu chúng ta chạm trán với họ.
- Như vậy là em ở bên trong, anh ở bên ngoài. Chúng ta sẽ gặp nhau ở đâu, anh yêu?
- Anh nghĩ tốt hơn cả là chúng ta đi riêng rẽ. Anh biết một thành phố nhỏ cách đây ba trăm ki-lô- mét. Anh dừng lại ở đấy, thuê một phòng trong khách sạn. Hôm sau em cũng tới đó, cũng thuê một phòng. Không nên mang nhiều quần áo, đồ dùng, nhưng không nên quên đồ trang sức. Tới đó, chúng ta sẽ cần nhiều tiền.
- Thành phố đó có tên là gì?
Hắn nói tên thành phố và cả tên giả của hắn nữa. Cả hai đều thấy kế hoạch của họ là đơn giản nhưng có thể thực hiện được...
- A-lô, anh yêu. Số tiền yêu quý của chúng ta ra sao rồi?
- Rất tốt - Hắn trả lời - Em ở phòng nào?
- Không quan trọng, em sẽ đến phòng anh.
- Không đâu. Chúng tôi đang ở phòng số ba lẻ sáu và đang sốt ruột đợi em. Em vô tình với chúng tôi quá.
- Em đến ngay, anh yêu.
Hắn lấy trong túi ra một cái chai màu trắng bạc và uống một ngụm. Ít khi hắn uống rượu một mình và không thấy bối rối, bồn chồn. Hắn đóng nút lại và nhét chai vào trong túi du lịch. Có tiếng gõ cửa, hắn ra mở.
Cô ta vào một cách vội vã và lúc nào cũng bị kích thích. Má cô ửng hồng, mắt sáng lên.
- Anh yêu, chúng ta đã ở đây rồi.
- Ô cả nó nữa, đang trong chiếc túi du lịch nhỏ.
- Một vạn đô-la trong chiếc túi nhỏ như vậy. Thật không thể tưởng tượng được.
- Gồm những tờ có mệnh giá lớn.
- Anh cho phép em nhìn và sờ vào chúng một chút, được không? Em rất muốn, anh yêu. Như vậy em đã rất sung sướng.
- Hy vọng rằng từ nay về sau em luôn luôn như vậy. Em mở túi đi...
Hắn đưa chiếc chìa khóa. Cô ta đặt chiếc túi lên giường và mở khóa. Giấy gói đã tháo ra và những tệp giấy bạc nằm gọn trong túi. Trong một phút cô mân mê những tờ giấy bạc, mắt sáng lên, hơi thở hổn hển. Sau đó cô ta quay lại và ôm chầm lấy hắn. Giữa hai người không còn rào cản nào cả.
- Liệu lão Hugo có tìm ra chúng ta không, anh yêu?
- Không bao giờ.
- Anh không sợ chứ?
- Tuyệt đối là không.
- Em cũng vậy. Lại đây, anh yêu. - Cô ta nói.
Hắn ngồi bên cạnh cô ta. Cô ta và số tiền. Thời gian qua mau... Trời bắt đầu tối.
- Anh yêu, mấy giờ rồi?
Hắn buông rèm cửa sổ xuống và bật ngọn đèn đầu giường lên.
- Gần tám giờ - Hắn nói - Chín giờ thì chúng ta rời khỏi đây. Miami xa lắm.
- Chúng ta sẽ tớ đó ư?
- Phải Miami. Bờ biển phía nam.
- Em phải về phòng mình để chuẩn bị.
- Được rồi. Xe của anh để ở khu đất trống bên cạnh khách sạn. Có một lối đi dưới chân cầu thang. Em không cần xuống nơi để xe. Anh sẽ đón em lúc chín giờ đúng ở cửa khách sạn. Em có thể tự mình mang đồ đạc được không?
- Được, anh yêu. Em không muốn xa anh, dù chỉ một tiếng đồng hồ. Cái đó dường như là vĩnh hằng.
- Vĩnh hằng, đó là tương lai của chúng ta.
Sau khi Hannah ra về, hắn châm một điếu thuốc lá và bình tĩnh hút. Sau đó hắn đến máy điện thoại yêu cầu nói chuyện đường dài do người được gọi thanh toán bằng số điện người ta đã cho hắn. Tiếng trả lời đầu dây bên kia khô khan và ngắn gọn của một người thích đi thẳng vào vấn đề.
- Anh đấy ư, Steve? Tốt chứ?
- Tất cả rất tốt theo dự kiến, thưa ông Hugo Archer...
- Được. Mai tôi về.
- Tôi muốn cảm ơn ông một lần nữa về những gì ông đã làm cho tôi.
- Không có gì. Anh đã có số tiền ấy, Steve. Lần đầu nhìn thấy anh tôi đã biết đây là người tôi cần. Nếu ly hôn thì phải tốn kém gấp đôi và nếu giữ cô ta bên tôi thì tốn kém gấp năm... so với số tiền ấy. Tôi hy vọng anh chơi tốt vở hài kịch này.
- Ông không nên lo ngại. Cô ta tưởng đây là thật và sẵn sàng thả mồi bắt bóng.
- Chúc anh vui vẻ. Không nên có ảo tưởng là sẽ chi dùng được lâu số tiền một vạn đô-la ấy, kể cả việc Hannah sẽ ở bên anh mãi mãi. Không thể như vậy được.
- Vâng - Steve kết luận - Cái đó sẽ lâu dài như chúng tôi muốn.
Hắn gác máy và nhìn đồng hồ tay. Tám giờ đúng. Phải chờ một tiếng đồng hồ nữa. Hắn lấy con dao nhíp bằng vàng trong túi ra và bắt đầu sửa móng tay.

Tổng hợp deal ngon trên Internet

Chương trước Chương sau