Nhân chứng có ba bộ mặt - Chương 10

Nhân chứng có ba bộ mặt - Chương 10

Tiếng còi trong sương đêm
Robert Arthur

Ngày đăng
Tổng cộng 12 hồi
Đánh giá 9.1/10 với 9179 lượt xem

Khi buổi chiếu bóng kết thúc, khán giả rời khỏi phòng chiếu, thì có tiếng còi xe cảnh sát rền rĩ. Nhưng ít người để ý vì nó giống với tiếng còi xe trong cuốn phim người ta vừa xem. Tiếng còi ở rất xa và bị tiếng ồn ào của những người đang trở về nhà che lấp.
Harvey và Dorothy Murdock đứng cách xa đám người. Họ là những người cuối cùng rời khỏi phòng chiếu và người ta đã đóng cửa phòng sau lưng họ. Harvey dừng bước để châm một điếu thuốc lá cũng là dành thời gian để vợ theo kịp mình. Cô ta vụng về khi đi đôi găng tay.
- Bao giờ cũng chậm chạp - Anh ta càu nhàu mà không nhìn vợ - Bao giờ cũng đi sau cùng! Bao giờ em cũng đánh mất một cái gì đó! Trời, Dorothy, có cần thiết phải cởi giày khi ngồi trong rạp không?
- Em lấy làm tiếc, Harvey, nhưng giày làm đau chân em. Tan buổi chiếu em phải tìm giày - Dorothy trả lời.
Cô nói những câu ngắn, giật cục như sợ hãi chính lời nói của mình. Đây là một người đàn bà trẻ, mảnh mai và khá xinh đẹp, nhưng không nổi bật lắm, gần giống như một tấm ảnh in kém.
Người chồng khó chịu cãi lại :
- Chính em là người đi mua giày chứ ai! Bây giờ anh cho rằng em muốn về nhà bằng tắc-xi, đúng không? Được, để anh đi gọi một chiếc.
- Ô! Không, em vẫn khỏe. Em muốn đi bộ, đêm nay trời rất đẹp.
Không nói gì, Harvey lầm lũi bước trên đường phố lúc này đã hoang vắng, Dorothy tập tễnh đuổi theo nhưng anh ta bước những bước dài, không băn khoăn gì việc người vợ phải chạy theo mình.
Ở đâu đó, tiếng còi lại nổi lên trong sương đêm, lúc trầm, lúc bổng như tiếng chó sủa.
- Nghe xem - Harvey nói - cảnh sát đang đuổi bắt bọn vô lại. Thành phố này đã trở thành thiên đường của bọn trộm cướp rồi! Anh nghĩ không biết họ dùng tiền thuế của chúng ta vào việc gì.
Dorothy không thể trả lời vì cô phải cố sức đuổi theo chồng. Hai người tiếp tục đi khoảng một trăm mét trong yên lặng của đêm khuya, có phần lo ngại vì tiếng còi ngày càng gần tới chỗ họ. Nhưng khi Harvey sửa soạn sang bên kia đường thì người vợ nắm lấy cánh tay anh.
- Gì vậy? - Anh ta hỏi và cuối cùng cũng quay lại nhìn cô.
- Harvey - Cô thở hổn hển - Anh có muốn... chúng ta vẫn đi dọc phố này không?
- Phố này ư? Tại sao?
- Vì... Anh biết rõ... Cửa hiệu... Em muốn anh nhìn thấy.
- Cửa hiệu ư? - Anh ta cau mày nhắc lại - Dorothy có phải em muốn...
- Em xin anh, để em chỉ nó cho anh thôi!
- Ô! Thế thì được!
Họ chậm chạp đi theo dãy phố mà hai người vừa quay lại. Giữa một khu nhà có một vài cửa hiệu nhỏ, ở cuối dãy là một cửa hiệu nhỏ hơn cả. Một bóng đèn chiếu sáng ô kính trống rỗng và bụi bậm.
- Cửa hàng này đây, anh Harvey - Dorothy nói với giọng đầy thỏa mãn - Giá cả thuê cũng vừa phải: ba mươi nhăm đô-la một tháng. Bà Simpson đã quan hệ với chủ nhà. Bà ấy sẽ bỏ tiền ra để trả trước tiền thuê một tháng và sắm sửa những thứ cần thiết. Em sẽ đan mũ còn bà ấy thì bán và làm các công việc khác...
- Dorothy! - Anh ta ngắt lời - Anh đã biết rõ về bà Simpson của em cũng như công cuộc kinh doanh mà em muốn lao vào rồi. Anh nói rằng không. Nhất định là không. Anh không muốn nói chuyện này đến lần thứ ba đâu.
- Nhưng chúng ta không mất gì cả, anh Harvey! - Dorothy kêu lên - Tất cả những gì em yêu cầu ở anh là hãy để em...
- Không! Nghe cho rõ đây: anh không muốn vợ anh đứng ở một cửa hiệu. Đó là quyết định.
- Nhưng em thành thạo việc này kia mà - Dorothy nài nỉ một cách thất vọng, giọng cô run lên - Em đã tự đan mũ, các bạn em khen là rất đẹp. Bà Simpson quả quyết là bà ấy sẽ bán được hàng. Chỉ cần năm hoặc sáu tuần lễ là đã có thể hoàn lại tiền vốn. Việc này có nhiều triển vọng..
- Nhưng nhà nước sẽ đánh thuế. Tại sao cái bà ngông cuồng ấy lại muốn kiếm tiền? Anh thấy em không thiếu thứ gì cả? Việc nhà, việc cửa không đủ cho em hay sao?
- Đủ chứ - Từ thất vọng chuyển sang bướng bỉnh Dorothy trả lời - Em không để anh phiền lòng trong việc này.
- Anh hy vọng là như vậy! Bây giờ thì đi nhanh lên. Đã khuya rồi, ngày mai anh còn phải đi làm.
Họ lại đi trong đêm tối và yên lặng. Nhưng vừa bước được vài bước thì tiếng còi tiến đến bên họ.
Một chiếc xe hơi màu đen phóng nhanh trên góc phố, chạy theo họ trong những tiếng rít của bánh xe trước khi họ nhận ra nó. Khi xe đi ngang họ, họ nghe thấy tiếng động của kim loại xen lẫn tiếng còi hụ.
Hai chiếc xe cảnh sát đuổi theo chiếc xe màu đen đang chạy trốn. Rồi chúng biến mất để lại trên đường bụi và giấy bẩn bay theo và tiếng còi rền rĩ cuốn theo.
- Thế đấy! - Harvey càu nhàu - Họ chơi trò cảnh sát và kẻ cướp ngay trước cửa nhà dân! Thành phố này là một địa ngục từ lâu rồi.
Dorothy tới nhặt vật vừa bị ném xuống và đưa ra dưới ánh đèn đường để nhìn cho rõ.
- Nhìn xem, anh Harvey! Một khẩu súng lục - Cô nói với giọng hoảng hốt - Một người nào đó trên chiếc xe thứ nhất ném xuống khi đi qua chúng ta.
Cô cầm trên tay khẩu súng có một vài vết xước khi chạm đất.
- Dorothy! - Harvey kêu to - Đây là khẩu súng tự động. Đặt xuống ngay trước khi nó nổ!
- Như là ở trên phim ấy! - Cô lưu ý bằng một giọng đầy kích thích - Một tên tội phạm đang trên xe chạy trốn đã ném súng xuống để người ta không thấy vũ khí trong người hắn một khi bị bắt. Chúng ta phải mang súng đến đồn cảnh sát và kể lại những gì đã nhìn thấy.
- Không. Đặt súng xuống. Anh bảo em đấy. Trong súng nhất định đã có đạn và không cài chốt an toàn.
- Chốt an toàn ư?
- Cái chốt ở bên cạnh ấy. Khi đã cài chốt thì súng không bắn được, nhưng lúc này thì không. Súng sẵn sàng nhả đạn. Đặt súng xuống, trước khi nó nổ.
- Nhưng cần phải đến...
- Để cho cảnh sát căn vặn chúng ta bằng nhiều câu hỏi ư. Quá đủ đối với anh rồi! Đặt súng xuống, anh đã bảo! Em sẽ giết chúng ta mất thôi. Tất cả những bộ phận em sờ mó vào đều có thể gây nổ!
Nhưng Dorothy không nghe. Cô nhìn chằm chằm vào khẩu súng trên tay, má ửng hồng, mắt sáng lên.
- Đúng thế - Cô lẩm bẩm ngước mắt nhìn bộ mặt đang đỏ lên vì giận dữ của người chồng. Anh ta muốn bỏ chạy, đúng không? Như vậy rất đúng như phim ảnh... Chúng ta trở về nhà, khẩu súng này rơi xuống chân em... em nhặt nó lên... Em không biết gì về súng cả...
- Dorothy! Đấy là cò súng! Không bóp vào đấy...
Tiếng nói của Harvey bị che lấp bởi tiếng nổ. Súng giật mạnh, khiến Dorothy kêu lên vì đau đớn. Nhưng khi nhìn thấy chồng thì cô vội chạy lại.
Hai tay của Harvey đang ôm lấy ngực; mắt mở to như muốn đặt ra một câu hỏi. Sau đó anh ta ngã gục trên vỉa hè. Đôi chân giãy giãy một lúc. Cuối cùng thì người cứng đơ.
Dorothy cúi xuống bên chồng, vẻ ngây dại. Đôi môi cô mấp máy như đang đọc kinh :
- Chúng ta sẽ trở về nhà... chiếc xe đã đi rồi... Khi người ta ném khẩu súng xuống... đạn đã nổ...
Đâu đó không xa chỗ cô là mấy, một cánh cửa kẹt mở. Quay lại, người đàn bà trẻ rú lên.

Chương trước Chương sau