shopee

Nhân chứng có ba bộ mặt - Chương 12 (hết)

Nhân chứng có ba bộ mặt - Chương 12 (hết)

Hai cái chết
Babs H. Deal

Ngày đăng
Tổng cộng 12 hồi
Đánh giá 8.6/10 với 8423 lượt xem

Tiếng chuông điện thoại réo vào lúc hai giờ sáng. Bà vợ của ông Bob Hudson là Della ra trả lời và người chồng cũng đã thức giấc. Trong một thành phố tầm cỡ như thành phố Bellefonte này rất hiếm khi người ta gọi cho nhân viên điều tra những cái chết bất thường vào lúc hai giờ sáng. Nằm trên giường ông Bob nghe tiếng vợ nói ở phòng bên. Giọng của bà như đang bị kích thích mạnh. Điều này có nghĩa là một người nào đó có những chuyện lo lắng, hơn nữa đó phải là người quen biết ông.
Bà Della trở lại phòng ngủ. Đây là một người đàn bà nhỏ bé, tóc nâu, tính nết cẩn thận và rất năng động. Bà tiến lại chiếc tủ đứng và bắt đầu thay quần áo.
- Tôi cho rằng tôi sẽ đi theo ông - Bà nói - Cô ta cần được giúp đỡ và mẹ cô ta không thể tới ngay được. Tôi tin chắc là như vậy.
- Bà Della! - Ông chồng đã trở dậy, đang mặc quần áo và hỏi - Ai gọi vậy?
- Tôi đã nói với ông, sớm muộn thể nào cũng có chuyện trong cái Câu lạc bộ Thể thao ngoài trời ấy. - Bà Della trả lời bằng giọng bình tĩnh.
- Bà hãy nói cho tôi biết đã có việc gì xảy ra! - Ông Bob nói sau khi đã thắt xong chiếc ca-vát.
- Ken Taylor đã bắn chết Bishop Darby. - Bà vợ vừa trả lời vừa đánh phấn mặt.
Cố ngăn chặn một câu chửi thề, ông Bob đi tìm mũ và chìa khóa xe. Bà Della tắt đèn và đi theo ông. Khi đã ngồi trên xe, ông hỏi vắn tắt :
- Ở đâu?
- Ở nhà Taylor, đúng thế. Ông biết rõ Bishop đã về đây ở từ ngày người vợ về quê để nghỉ hè mà.
- Ô! - Ông Bob thở dài. Ông cho xe rẽ sang phố Laurel và chạy về phía hồ - Bà châm cho tôi một điếu thuốc.
Sương mù dày đặc khiến ông Bob phải nheo mắt để tránh ánh sáng đèn của một chiếc xe đi ngược lại. Ông nghĩ chỉ có xe của ông mới đi về phía hồ vào giờ này thôi.
- Ai báo tin?
- Tôi không biết. Ông Quận trưởng cảnh sát Clint Hawkins nói chính Ken là người gọi điện yêu cầu ông ấy tới ngay vì anh ta vừa giết Bishop. Rồi anh ta gác máy.
Ông Bob dụi mẩu thuốc vào chiếc gạt tàn rồi lấy điếu thuốc bà vợ vừa châm cho. Ông liếc mắt nhìn vợ. Bà đang bình tĩnh hút thuốc và ngắm sương mù.
- Bà có cho rằng nguyên nhân chính là do cô Elise không? - Ông hỏi.
- Còn ai vào đây nữa? Ai có thể thúc đẩy Ken giết người? - Bà bật cười - Không phải do thắng bại của cuộc chơi gôn đâu. Bishop không chơi gôn.
- Thật là kỳ cục, bà Della.
- Tôi biết. Xin lỗi - Bà đặt tay vào đầu gối ông - Ông không cảm thấy rung động trước vẻ đẹp của cô ta ư?
Ông trả lời bằng một tiếng càu nhàu.
- Ông có phải là đàn ông không? Chúng tôi là phụ nữ cũng buộc phải thừa nhận Elise Taylor là rất xinh đẹp.
Phải, rất đẹp - Bà Della nghĩ. Nhưng tính từ “lộng lẫy” có thể là đúng nhất. Dù sao thì mọi người cũng biết Elise không sinh ra ở Bellefonte, bang Alabama. Cô ta có bộ mặt ngoại lai thường thấy trong các tạp chí điện ảnh hoặc trên máy thu hình hoặc cả trên những trang thời trang của báo chí. Tóc nâu, mắt gần như là hai mí, dáng người thanh tú làm nổi bật hai gò má, cặp mắt màu xám, lông mày cũng màu xám; một cái miệng đúng là miệng và một cái mũi không thể chê vào đâu được. Rất nhiều người có cái mũi xấu, trừ Elise. Bà cũng nghĩ đến một người phụ nữ khác: Jakie. Jakie sẽ ra sao một khi người chồng qua đời?
Ông Bob rẽ sang trái bên bờ hồ và cầu trời không có một chiếc xe nào từ sườn đồi lao xuống trong đám sương mù này. Ông hài lòng khi thấy bánh xe rít trên đá sỏi.
- Tại sao Bishop lại đến đây mà ở? - Ông hỏi.
- Là nhân viên điều tra mà ông không rõ những chuyện mọi người đều biết.
- Thế nào?
- Anh ta ở đây trong khi Jakie, vợ anh, về nhà bố mẹ để nghỉ hè. Tôi đã nói với ông rồi.
- Cái đó chưa trả lời “tại sao”, về phần mình, Jakie làm như vậy như vậy có là khác thường không?
- Anh yêu, cô ta còn có thể làm gì khác được? - Bà Della khoanh lại hai chân và quay về phía chồng - Tôi hỏi ông: khi người chồng âu yếm nhìn người bạn thân của mình... Mỗi mùa hè ông đều về quê để các con thăm ông, bà. Cô ta có thể làm như vậy đồng thời tố cáo hai người ấy. Để mọi người biết rằng cô ta tố cáo.
Ông lắc đầu.
- Thật đáng buồn khi cô ta không ở lại, không lo ngại người ta “nói ra, nói vào”.
- Jakie khốn khổ. Không biết cô ấy có về để đưa tang không?
Tự nhiên ông Bob thấy rùng mình; ông mở hé cửa sổ để giảm bớt khói thuốc trong xe.
- Tôi không muốn dính líu vào vụ này.
- Tôi nghi ngờ. Chính vì vậy mà tôi đi theo ông. Nói cho đúng ra, tôi không lo ngại về Elise. Tôi không cần một người phụ nữ như vậy.
- Đây là câu nói độc ác đầu tiên tôi thấy từ miệng bà thốt ra.
- Không phải là độc ác mà là sự thật.
Sự thật, đúng thế. Elise không có bạn bè, ngoài Jakie. Và thật là lạ lùng khi bà Della không tính đến cô này.
Jakie và Bishop Darby từ nước Anh sang sống ở Bellefonte để mở cửa hiệu bán dụng cụ gia đình. Họ đều trẻ, rất hấp dẫn. Họ thuê một ngôi nhà ở cuối phố của nhà ông bà Bob. Họ muốn biết về Bellefonte ngoài những buổi tiệc tùng và những hoạt động của Câu lạc bộ Thể thao ngoài trời. Ngay mùa hè đầu tiên, Della đã có cảm tình với Jakie. Cô ta người nhỏ bé, mảnh khảnh; hai đứa con gái giống hệt mẹ. Bishop là anh chàng đẹp trai và bà thấy lo cho Jakie. Vì đẹp trai thường đồng nghĩa với gây ra phiền muộn.
Bà Della châm một điếu thuốc; qua cửa kính xe, bà ngắm rặng thông chạy dài theo con đường.
- Có một điều mà tôi chưa biết. - Bà lẩm bẩm.
Ông Bob quay sang nhìn vợ.
- Gì vậy?
- Không. Không có gì. Sắp tới nơi chưa?
- Còn ba hoặc bốn chỗ rẽ nữa - Ông thở dài - Ông Clint Hawkins không cho biết thêm gì nữa ư?
- Như tôi đã nói với ông thôi. Ông cho rằng họ có thể làm được việc gì ư?
- Không nên có ý nghĩ như vậy trong đầu, Della. Mọi người làm những việc mình có thể làm. Chấm hết.
Bà ngẩng đầu và tiếp tục suy nghĩ. Những người ở Belefonte không chú ý đến Jakie và Bishop trong một năm trời nhưng cuối cùng thì họ cũng chấp nhận. Giọng nam trung, kèm theo tiếng đệm của đàn ghi-ta của anh làm cho các cánh cửa đều mở rộng. Anh ta được kết nạp vào các Câu lạc bộ Sư tử, Câu lạc bộ đua ngựa, Câu lạc bộ Thể thao ngoài trời, Câu lạc bộ nông thôn. Một thời gian sau họ không tới Câu lạc bộ nông thôn nữa.
Jakie và Bishop đi cắm trại vào mùa hè, đi dự tiệc có khiêu vũ ở nhà Elise và Ken Taylor. Có người nói: “Này, có thấy Elise và Bishop nhảy với nhau không?” Rồi sau đó: “Elise và Bishop sinh ra là để cùng nhảy với nhau ấy!”
Jakie không nghe thấy những điều đó nhưng dù sao cô cũng là bạn của Elise Taylor. Họ cùng dùng bữa với nhau mỗi tuần một lần, cùng đi Chattanooga để mua sắm và đưa trẻ con nhà Jakie đến bác sĩ chữa răng. Họ đề nghị hai ông chồng chung tiền nhau mua một chiếc du thuyền. Các bà lắm điều, ngồi lê mách lẻo cũng không dám nói gì về Elise Taylor và Jakie Darby, nhưng ta thì không như vậy - Bà Della nghĩ - Ta thì không như vậy.
Bây giờ thì ông bà Bob đã nhìn thấy ánh sáng của ngôi nhà từ mũi đá nhô ra mặt biển. Đó là một ngôi nhà màu trắng bên bờ hồ giống như những ngôi nhà khác trong vùng. Có ba chiếc xe hơi đang đậu ở đấy: xe của ông Clint Hawkins, Quận trưởng cảnh sát, của ông Clinton, bác sĩ pháp y và một chiếc nữa mà bà Della không nhận ra.
- Có thể là xe của gia đình Ken Taylor - Bà nói - Tôi đánh cuộc rằng mẹ của Ken sẽ không tới.
- Tại sao bà lại nói như vậy?
Bà vợ nhún vai.
Hai người cùng xuống xe và bước lên thềm nhà. Ông Bob gõ cửa nhưng không ai ra mở. Ông đẩy cửa bước vào, nhìn hành lang, nhìn phòng khách bên phải. Không có ai cả.
- Trong bếp - Bà Della nói - họ thường ở dưới bếp. Tôi cho rằng sau này họ cũng chết ở dưới bếp.
Ông cáu kỉnh muốn cự lại vợ, nhưng thấy vẻ mặt nghiêm trang của bà, ông lại thôi. Họ đi qua phòng khách để xuống bếp.
- Chào ông Bob. Chào bà Della. - Ông Clint Hawkins lên tiếng.
Đây là một người cao lớn, tóc xám, mang kính hai tròng. Huy hiệu cảnh sát được đeo trên dải đeo quần một cách cẩn thận. Bob và Della bước vào. Clint chỉ tay về phía lò sưởi và gật đầu ra hiệu.
Bishop Darby nằm trước cửa bếp, trên người mặc một chiếc áo dệt kim ngắn tay và một chiếc quần đùi.
- Anh ta đang nằm trên cái gì vậy? - Bà Delia thì thào.
- Ồ! - Ông Bob ngạc nhiên - Đó là cây ghi-ta của Bishop.
Ken Taylor đang ngồi bên người trợ lý của ông Clint trên bệ cửa sổ, hai tay ôm lấy đầu. Mặc bộ py-ja-ma bằng vải chéo Thổ Nhĩ Kỳ và trang điểm một cách chu đáo, Elise đang dùng cà-phê. Đứng bên cạnh cô ta là ông thân sinh ra Ken và viên luật sư. Hai người đang nói nhỏ điều gì với nhau.
Elise ngước mắt nhìn lên.
- Chào ông Bob, ông có thuốc lá không? Người ta nói mọi người đang đổ xô tới đây. Xin chào bà Della.
Della ném bao thuốc lá của mình lên bàn và đến bên chiếc bếp điện để pha cà-phê đen. Ông Bob đang ngồi bên xác chết, nhưng bà Della chỉ dám liếc mắt nhìn.
Elise châm một điếu thuốc lá, tay không run. Cô ta nhìn bà Della ra hiệu là mình muốn đến bên bà. Bà Della cầm tách cà-phê của mình đến ngồi bên cô ta.
Elise nhìn mọi người trong phòng và thận trọng nhìn bà Della.
- Họ sẽ không làm gì Ken, đúng không? Cô ta thì thào. Lỗi là do tôi. Tôi đã bảo họ như thế.
Bà Della nhún vai.
- Vì Jakie mà tôi chịu nhiều phiền muộn - Elise nói. Bà Della nhìn cô ta với vẻ ngạc nhiên và có vẻ phật ý.
- Jakie khốn khổ - Cô ta nói tiếp - Cô ấy đã làm gì mà phải chịu đựng chuyện này - Elise liếc nhìn ông thân sinh ra Taylor và ông luật sư - Bà Della, xin mời bà đi theo tôi.
Bà Della đi theo Elise đến bên chiếc bếp. Cô ta bật bếp điện để hâm lại cà-phê.
- Lẽ ra chuyện này không xảy ra, đúng không, bà Della. Tôi cho rằng mình sẽ chết nếu không có anh ấy. Jakie và bọn trẻ không có anh ấy thì cũng chẳng sao. Nhưng mọi người thiếu Bishop, thiếu tiếng đàn của Bishop, thiếu tiếng hát của Bishop thì sao? Có thể nói tất cả đều tan biến trong không trung, đúng không?
Bà Della không trả lời. Bà châm một điếu thuốc.
- Tất cả là do sai lầm ban đầu - Elise thì thào - Cô ta đặt lòng bàn tay lên nắp chiếc ấm - Sai lầm là tôi tưởng Ken đã tha thứ tất cả. Vì lý do ấy mà tôi đã kết hôn với anh ta, bà biết chứ? - Cô ta nhìn thẳng vào mắt bà Della và bà này chịu đựng cái nhìn ấy. Tôi đã có thể có rất nhiều người, trong đó có ông Bob chẳng hạn... - Cô ta nói với giọng độc ác - Nhưng tôi tưởng Ken đã tha thứ cho tôi. Xin bà nhìn tôi, bà Della. Có phải tôi sinh ra là cho một người đàn ông, một cuộc sống, một sự ràng buộc với thượng đế tôn kính của những người ở Belefonte này không?
- Chị có thể rời khỏi Bellefonte. - Bà Della nói.
Đằng sau hai người, bà nghe thấy tiếng động khi người ta đặt xác chết lên cáng và tiếng dây đàn của chiếc ghi-ta rít lên khi người ta dựa nó lên tường.
- Bishop là người thứ nhất - Elise nói - Người thứ nhất từ ngày tôi đi lấy chồng. Tán tỉnh đã là đủ đối với tôi rồi...
- Tôi hình dung là Thượng đế không tán thưởng khi Jakie và Bishop Darby đi xuống phía nam này. - Bà Della nói.
Bà rời khỏi bếp đến bên ông Bob đang viết báo cáo.
- Elise sẽ phải khai báo. Cô ta đã sẵn sàng chưa?
Bà Della cười một cách vui vẻ.
- Được rồi. Ông đã báo tin cho Jakie chưa?
- Tôi nghĩ rằng bà...
- Ô! Không phải tôi. Nhưng tại sao chúng ta không để người bạn gái tốt nhất của cô ta làm việc này?
Bà Della quay gót rồi vào trong phòng khách. Căn phòng đẹp nhưng lạnh lẽo với những rèm cửa năm đô-la một tấm, những chiếc ghế từ ngày mai sẽ không có người ngồi. Bà vén rèm để nhìn quang cảnh bên ngoài. Sương mù đã xâm chiến con đường, bám vào những cành thông. Bà rùng mình nghĩ đến việc đôi khi cũng muốn ra thành phố sinh sống.
Cửa phòng bật mở, Elise bước vào.
- Tôi cảm thấy khó chịu trong người, bà Della.
Quay lại, bà Della thấy Elise nằm vật xuống chiếc ghế đôi, mặt xanh xao.
- Chị cần hỏi xin ông bác sĩ thứ gì đó. Họ đang làm gì ở trong bếp vậy?
Elise nháy mắt nhìn bà.
- Họ đang hỏi chúng tôi là đã có việc gì xảy ra. Ken tới nơi, ngạc nhiên thấy hai chúng tôi và nói: “Từ lâu ta mới nghe được tin đồn, nhưng hôm nay ta bắt được quả tang” rồi rút súng ra. Bà Della... - Cô ta nhỏm người lên - Ken lấy đâu ra thứ vũ khí ấy? Theo bà thì anh ta có nó từ bao giờ?
Bà Della mỉm cười. Bà nhớ lại Ken Taylor với những chuyện chơi gôn, chuyện cầm cố, đóng bảo hiểm của người diễn viên về già và có can đảm khi mua súng và sẵn sàng dùng súng. Những cái đó làm bà buồn cười.
- Kiếm một khẩu súng thì không khó lắm! - Bà nói.
- Bữa trưa chúng tôi ăn thịt bò rán. Bishop phải ăn kiêng khi người anh ấy ngày càng béo lên. Jakie thường chế giễu chồng về chuyện này... - Cô ta như đang suy nghĩ đâu đâu - Ôi tôi nói như khi anh ấy đang còn sống...
Bà Della ngồi xuống và chờ.
- Tôi đã quên mất việc Câu lạc bộ Jockey đóng cửa sớm mỗi khi trời mù sương. Lỗi là tại sương mù - Elise giải thích - Mọi người đều về sớm vì hầu hết sống bên hồ.
- Họ đã báo tin cho Jakie chưa? - Bà Della hỏi.
Elise lắc đầu.
- Tôi tưởng ông Bob muốn bà làm việc này.
Bà Della đi vào bếp. Bà sắp xếp các thứ lại cho gọn gàng, nhưng bà để mặc cây ghi-ta đứt tung dây ở bên tường. Bà đến bên ông Bob.
- Anh ta làm cái quỷ gì với chiếc đàn ghi-ta này?
- Anh ta cầm nó ở tay kia. Tôi giả định là như vậy. Bà có thể gọi Jakie giúp tôi được không?
Bà Della lắc đầu :
- Không thể được, ông Bob. Tôi lấy làm tiếc. Không bao giờ tôi làm chuyện này.
- Tôi hiểu - Ông vỗ vào vai bà - Chính bà là người đưa mẹ con họ lên xe lửa, đúng không? Tôi quên mất.
Bà gật đầu; lần đầu tiên bà tưởng mình sẽ bật khóc, Jakie đã gọi bà. Hai người ít gặp nhau, nhưng có những buổi sáng hai người cùng dùng cà-phê. Sáng hôm ấy, bà bỏ mặc việc nhà để đến với Jakie.
- Em muốn bà đi tiễn em nào ngày mai - Jakie nói với bà sau khi uống hết tách cà-phê - Ngày mai anh Bishop đi là phải dùng xe hơi và em không muốn anh ấy nghỉ việc. Elise phải sửa soạn bữa trưa cho anh ấy. Bishop ăn kiêng, chị ấy phải chuẩn bị thức ăn.
Cô bé cười, một cái cười tự nhiên và vui vẻ, còn bà Della thì nghĩ: nói bậy. Chỉ là những chuyện tầm phào. Vì Bishop rất đẹp trai và Elise lại quyến rũ. Các bà lắm điều ghép hai người với nhau do tư tưởng họ chật hẹp. Bà biết điều đó. Bà hối hận vì đã đi tiễn Jakie. Có lúc bà đã muốn nói: “Đừng đi”, nhưng bà cũng không mấy tự tin. Lúc này ta ân hận về cái đó - Bà Della nghĩ. Dù sao thì một người chồng bội bạc cũng còn hơn là một người chồng chết.
Người ta đã áp giải Ken Taylor đi. Ông thân sinh ra anh ta và ông luật sư cũng đã ra về. Đứng giữa gian bếp, ông Quận trưởng cảnh sát đang nhìn chằm chằm vào những vết máu trên tường như muốn làm chúng biến đi. Bác sĩ Clifton đang săn sóc cho Elise. Thân nhân của gia đình người bị hại không thấy một ai và bà Della nghĩ vụ này không gặp may. Mọi người đều can gián Jakie khi cô kết hôn với Ken Taylor. Họ muốn cô vào đại học. Và họ đã có lý - Bà Della tự nhủ.
Ông Bob đã nhấc máy điện thoại. Ông đang bực mình với nhân viên phụ trách tổng đài đường xa. Bà Della nhận ra sự bực tức trong giọng nói tự chủ của chồng.
Bác sĩ Clifton bước vào.
- Bà Della - Ông nói - Cô ta không được khoẻ. Bà cho cô ta uống thứ thuốc này. Hai gói ngay lúc này... hai gói sau đây một tiếng đồng hồ. Ông đặt chiếc phong bì nhỏ màu trắng vào tay bà. Bà có thể dẫn cô ta đi đâu đấy được không?
- Đi đâu bây giờ?
Ông nhún vai.
- Vậy bà hãy ở bên cô ta.
Bà nhìn ông Clifton một thoáng, rồi bà chấp nhận. Cũng không còn ai nữa.
Ông Quận trưởng cảnh sát và ông bác sĩ ra khỏi phòng bằng cửa sau; Elise bước vào phòng, cô ta rót một tách cà-phê nữa, mở tủ lạnh rồi sau đó dùng chiếc cùi dìa bằng bạc để quấy cà-phê.
- Chị đã dùng nhiều cà-phê - Bà Della nói - Chị cần đi ngủ.
Bà nhìn ông Bob.
- Bà Bishop Darby - Ông nói trong máy - Đúng thế. Không, tôi không bỏ máy - Ông quay sang nhìn vợ và nói nhỏ - Bà sang phòng khách để nghe điện thoại.
- Lại đây, Elise - Bà Della nói - Chúng ta vào phòng khách.
Elise lại ngồi trên chiếc ghế hai chỗ và tiếp tục uống cà-phê. Mặt cô ta vẫn tiếp tục tái xanh.
- Tôi sẽ ở lại với chị đêm nay. - Bà Della tuyên bố.
- Cảm ơn. Tôi thấy rất khó ở - Elise trả lời - Tôi đang nghĩ đến một bài mà Bishop thường hát. Bài “Barbara Allen”. Bà có biết bài ấy không?
- Có biết.
Bà Della như đang nhìn thấy những ngón tay dài của Bishop lướt trên dây đàn còn Jakie thì đang ngồi dưới chân anh ta lắng nghe, bao giờ cũng vậy. Bà lắc đầu rồi đến chỗ chiếc máy nói, sau khi nhìn Elise, bà nhấc máy.
- Tôi nhớ một đoạn lời - Elise lẩm bẩm - “Ôi, mẹ ơi, mẹ ơi, mẹ hãy soạn giường cho con. Hôm nay Williams đã chết vì con. Ngày mai con sẽ chết vì anh ấy”.
Tiếng của ông Bob vang lên :
- Cô Jakie đấy ư?
Tiếng của Jakie trong máy điện thoại :
- Xin chào ông Bob. - Jakie nói với giọng còn ngái ngủ.
- Tôi có một tin xấu muốn báo cho cô đây, cô Jakie. - Ông Bob nói.
- Tin gì vậy? - Giọng nói của cô ta vẫn không thay đổi.
Ở cuối phòng, Elise nằm dài trên ghế, tách cà-phê để dưới đất. Cô ta tiếp tục hát: “Cô nhìn đằng đông, cô nhìn đằng tây. Cô nhìn thấy cái xác đang bước đi. Ô! Hãy về cho tôi cái xác bằng đất nặn ấy; để tôi có thể ngắm nhìn nó”.
Bà Della rùng mình.
- Về vấn đề của Bishop - Ông Bob nói tiếp bằng giọng nghề nghiệp - Người ta đã giết anh ấy.
- Được, rất tốt. - Jakie nói.
Giọng nói của cô vẫn thản nhiên. “Cô ấy đang bị sốc”, bà Della nghĩ. Bà nhìn ra cửa sổ. Sương mù đang bao vây ngôi nhà, những móng vuốt của nó bám vào các cành cây đang chĩa vào nó.
- “Một bông hồng, một bông hồng nở trên mộ của Williams, còn trên mộ của Barbara đó là một nụ hoa tầm xuân”. Elise hát.
Bà Della quay lại nhìn cô ta đang nằm sấp trên ghế, tóc phủ kín măt.
- Liệu tôi có phải báo cho chính quyền ở đây không? - Jakie hỏi - Hoặc là trở về Bellefonte?
- Sao?
Tiếng của ông Bob làm chói tai bà vợ.
- Ai có thể bắt tôi? - Giọng nói của Jakie vẫn rất bình tĩnh.
- Nghe đây, cô Jakie - Ông Bob cố dằn giọng - Tôi muốn nói với cô là Bishop đã bị giết chết. Bằng một phát súng.
- Một phát súng ư? - Jakie kêu lên - Một phát súng ư?
- Đúng thế. Đó là...
- Đó là Ken - Jakie lẩm bẩm - Ken.
Và cô ta bật lên tiếng cười. Không có gì là bệnh hoạn trong tiếng cười ấy cả. Cũng phản ứng như vậy, bà đã hình dung Ken Taylor đang có trong tay một khẩu súng lục thay vì một chiếc gậy chơi gôn.
- Jakie - Ông Bob nói - Cho tôi gặp cha hoặc mẹ cô.
Jakie thôi cười một thoáng, người ta chỉ còn nghe thấy tiếng o o trong máy. Rồi cô ta nói bằng giọng rất nhỏ :
- Tôi vẫn khỏe, ông Bob. Nếu Ken đã giết Bishop thì ông phải rất chú ý đến đường hóa học...
Bà Della bỏ máy rồi chạy vội đến bên Elise. Lúc này hơi thở của cô ta rất yếu. Bà Della nhặt chiếc tách lên và nhìn vào chút cặn cà-phê còn lại. Rồi bà chạy vào bếp. Ông Bob ngạc nhiên nhìn vợ, ông nói vẫn bên tai.
- Gác máy - Bà Della bảo ông - Gác máy và gọi ngay bác sĩ Chifton tới đây! Nhanh lên!
Bà đến bên tủ bếp, lục các ngăn kéo. Bên cạnh hộp sữa có một chiếc lọ nhỏ đựng đường hóa học dùng cho Bishop Darby khi ăn kiêng. Trong lọ còn một vài viên. Bà Della đưa lên lưỡi một viên và nếm thử. Đây không phải là đường hóa học. “Chắc chắn là Jakie đã cho vào đây vài viên. Ta không thể hình dung là cô ấy muốn đầu độc cả hai người. Elise thì cần gì phải ăn kiêng”. Nhưng bà chợt nghĩ, có thể Jakie cho rằng người ta đã tố cáo cô về tội đầu độc Bishop. Bà run rẩy trở về phòng khách. Ông Bob đã gọi cho bác sĩ Chifton.
Trong phòng khách không có lấy một tiếng động. Tiếng thở chậm chạp và nặng nề đã ngừng bặt. Bên ngoài, sương mù đã phủ mờ các ô kính cửa sổ. Della đến gần Elise, bà không thấy tiếng thở và cả tiếng đập của quả tim nữa.
Ngồi lặng trên ghế, Elise đang nằm trên đầu gối, bà Della nghe thấy tiếng chân của ông bác sĩ Chifton đi vào bếp, sau đó là tiếng dây đàn kêu the thé do người thầy thuốc va vào cây ghi-ta trong lúc vội vàng.

Chương trước