Oan trái - Chương 03

Oan trái - Chương 03

Oan trái
Chương 03

Ngày đăng
Tổng cộng 24 hồi
Đánh giá 9.4/10 với 10704 lượt xem

Hester chậm chạp lên cầu thang, vừa đi vừa hất mái tóc đen khỏi cái trán dô bướng bỉnh. Kirsten Lindstrom gặp cô ở đầu cầu thang.
- Đi rồi ạ?
- Vâng, đi rồi.
- Cô bị choáng rồi, Hester! - Kirsten Lindstrom nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô gái - Hãy theo tôi, tôi sẽ cho cô một chút rượu mạnh. Sự việc khủng khiếp quá.
- Tôi không nghĩ rằng phải cần đến rượu mạnh, bà Kirsty ạ.
- Có thể cô không cần, nhưng nó tốt cho cô đấy.
Không phản đối, cô gái theo Kirsten Lindstrom vào một căn phòng nhỏ. Cô cầm ly rượu dành cho mình và uống từng ngụm. Kirsten Lindstrom nói, giọng đầy kích động:
- Câu chuyện bất ngờ quá. Cần báo trước thì hơn. Tại sao ông Marshall không viết thư nhỉ?
- Có lẽ tiến sĩ Calgary không muốn như vậy. Ông ta muốn đến đây và tự mình kể lại.
- Đến và tự kể, đúng thế. Vậy ông ta nghĩ gì về hậu quả?
- Tôi cho rằng - Hester hầu như hụt hơi - ông ta nghĩ, chúng ta sẽ vừa lòng.
- Vừa lòng hay không thì nó cũng là một cú sốc mạnh. Lẽ ra ông ta không nên làm như vậy.
- Nhưng ông ấy cũng dũng cảm đấy - Hester nói, mặt tự nhiên hồng lên - Tôi muốn nói rằng, đó không phải là một việc dễ dàng gì. Đến và kể với gia đình có người bị trừng phạt vì tội giết người và đã chết trong tù rằng anh ta vô tội. Đúng vậy, tôi cho rằng ông ta rất dũng cảm…Nhưng tôi chỉ mong câu chuyện không phải là như thế - Cô nói thêm.
- Đúng, tất cả chúng ta đều mong như thế - Lindstrom nhanh nhảu nói.
Hester chăm chú nhìn bà có hơi chút bất ngờ.
- Bà cũng mong thế ư? Tôi nghĩ là chỉ có tôi thôi chứ?
- Tôi không phải là đứa đần - Bà Lindstrom nói gọn ghẽ - tôi có thể thấy cả những chuyện mà vị tiến sĩ Calgary của cô không thể nghĩ tới được kia.
Hester ngẩng lên:
- Tôi muốn gặp cha tôi.
Kirsten Lindstrom đồng ý:
- Đúng vậy. Ông ấy sẽ có thời gian nghĩ xem cần phải làm gì.
Khi Hester bước vào thư viện, Gwenda Vaughan đang gọi điện thoại. Cha cô gật đầu với cô và Hester bước lại gần ông rồi ngồi lên tay ghế của ông.
- Cha đang cố gắng gọi cho Mary và Micky - ông nói - chúng cần biết ngay câu chuyện này.
- Hallo - Gwenda gọi - Chị Durrant đấy à? Mary phải không? Gwenda Vaughan đây. Cha chị muốn nói chuyện với chị đấy.
Leo bước lại gần và cầm lấy ống nghe
- Mary đấy à? Con có khỏe không? Còn Philip? Tốt lắm. Có một chuyện rất kỳ lạ con ạ…Cha nghĩ là con cần biết ngay. Có một vị tiến sĩ Calgary nào đó vừa tới thăm cha. Ông ta có thư của Andrew Marshall. Về việc Jacko ấy mà. Dường như - mặc dù hết sức lạ lùng - dường như câu chuyện mà Jacko khai ở tòa án về việc đi nhờ xe tới Drymouth là đúng sự thật. Vị tiến sĩ này là người đã cho Jacko đi nhờ… - Ông dừng lại để nghe con gái nói ở đầu dây bên kia - Đúng vậy, Mary ạ, cha không đi vào chi tiết của lý do khiến ông ta không đến ngay. Ông ta bị tai nạn, bị mất trí nhớ. Toàn bộ câu chuyện dường như là xác thực. Cha muốn nói rằng, cha thấy gia đình ta nên có một cuộc bàn bạc nghiêm túc càng sớm càng tốt. Hình như cũng nên mời ông Marshall tới. Cha nghĩ, chúng ta cần một lời khuyên khôn ngoan nhất. Con và Philip có thể đến chứ? Được… được… cha biết. Nhưng cha thực sự cho rằng, con gái của cha ạ, chuyện này rất quan trọng… Được…ọi điện cho cha nhé, nếu con thích. Cha còn phải gọi cho Micky nữa - Ông đặt máy xuống.
Gwenda Vaughan bước tới bên máy
- Tôi gọi Micky nhé?
Hester nói:
- Nếu chỉ mất chút ít thời gian, tôi có thể gọi cho Donald trước được không, chị Gwenda?
- Tất nhiên - Leo nói - con sẽ đi chới với cậu ấy tối nay à?
- Con đã - Cô dùng sai thì động từ.
Cha cô liếc nhìn cô:
- Con bị choáng lắm à, con gái yêu của cha?
- Con không biết - Hester nói - con không biết chính xác cảm xúc của con lúc này.
Gwenda tìm số máy cho cô và Hester gọi.
- Tôi có thể nói chuyện với bác sĩ Craig được không? Vâng…vâng…Hester Argyle đang nói đây.
Sau một thời gian chờ đợi, cô nói:
- Anh đấy ư, anh Donald?... Em muốn nói với anh rằng em không nghĩ là em có thể đến gặp anh tối nay đâu. Không, em không ốm, không phải thế đâu. Nhà đang có tin buồn anh ạ.
Bác sĩ Craig nói trong máy.
Hester quay về phía người cha. Cô che máy và nói:
- Không cần giữ bí mật chứ ạ?
- Không cần - Leo chậm rãi nói - đây không phải là điều bí mật. Nhưng có lẽ cũng cần yêu cầu Donald đừng nói rộng thêm. Con thừa biết những chuyện như thế này sẽ được lan truyền và khuếch đại ra sao rồi.
- Vâng, con hiểu - cô lại nói vào máy - Tin buồn anh Donald ạ. Em không thích nói qua điện thoại… Không, không, đừng đến đây… Xin anh đừng đến đây tối nay. Mai thì có thể. Chuyện về Jacko ấy mà. Đúng vậy, em trai em đó, gia đình vừa phát hiện ra rằng cậu ấy không giết mẹ… Nhưng anh Donald, anh đừng nói gì với bất cứ ai nhé… Mai em sẽ kể cho anh nghe… Không, anh Donald, không… em không muốn tiếp ai vào tối nay đâu, ngay cả anh cũng vậy. Xin hãy chiều em. Và đừng nói gì cả - Cô đặt máy xuống.
Gwenda hỏi số điện thoại ở Drymouth. Leo nói nhẹ nhàng:
- Tại sao con không đi nghe giảng bài với Donald, Hester? Con có thể nghỉ ngơi chút ít.
- Con không muốn, thưa cha. Con không thể.
- Con nói với anh ấy, đó là một tin xấu. Nhưng con cũng biết rằng, Hester ạ, không hẳn là như vậy. Chúng ta giật mình, nhưng chúng ta cũng hạnh phúc và sung sướng nữa… Làm sao có thể nghĩ khác được.
- Đó là điều chúng ta sẽ nói, thưa cha? - Hester hỏi.
Leo nói, giọng như răn đe:
- Cô bé của cha.
- Nhưng đó đúng là một tin xấu mà. Nó khuấy đảo cả gia đình ta.
Gwenda nói:
- Micky đang đợi.
Leo cầm máy và nói với anh con trai rất lâu như khi nói với cô con gái vậy. Nhưng những lời ông nói ra đã được đón nhận theo một cách khác hẳn. Không hề có sự phản đối, ngạc nhiên hay một chút nghi ngờ nào. Đó là một sự thừa nhận nhanh chóng.
- Khủng khiếp qua - Giọng Micky trong máy - sau một thời gian lâu đến như vậy. Con định nói đến người làm chứng đã vắng mặt này ấy mà. Đúng, đúng, tối hôm ấy vận may đã rời bỏ Jacko. Leo lại nói, Micky lắng nghe. - Đúng vậy, con đồng ý với cha. Chúng ta nên gặp nhau càng sớm càng tốt và mời ông Marshall tới khuyên nhủ chúng ta nữa - Tự nhiên anh cười nhanh, cái cười của cậu bé đã đã từng nô đùa ngoài cửa sổ mà Leo nhớ rõ - Vậy thì ai trong chúng ta đã làm việc đó?
Leo gần như đánh rơi ống nghe.
Anh ấy nói gì vậy? - Gwenda hỏi.
Leo nói lại cho cô nghe.
- Đối với tôi, đó chỉ là câu nói đùa thôi - Gwenda nói.
Leo liếc nhìn chị rất nhanh rồi nhẹ nhàng nói:
- Hình như đó không phải là chuyện đùa đâu.
Mary Durrant bước vào phòng và nhặt những cánh hoa từ chậu cúc rơi xuống. Cô cẩn thận bỏ chúng vào thùng giấy loại. Cô 27 tuổi, dáng cao thanh mảnh. Mặc dù chưa có nếp nhăn, cô vẫn có vẻ già trước tuổi, có lẽ do dáng dấp điềm tĩnh vốn là bản tính của cô. Cô có đôi mắt đẹp không gợi một chút sức mê hoặc nào. Đường nét dịu dàng, nước da mịn, đôi mắt xanh sinh động, mái tóc mềm mại được chải bao lấy khuôn mặt và được búi thành búi nhỏ sau gáy. Cô có một phong cách có thể gọi là hợp thời trang, mặc dù cô không nhằm mục đích như vậy. Cô thuộc tuýp người luôn có phong thái riêng. Con người của cô cũng giống như căn nhà cô ở: ngăn nắp, gọn gàng. Bất cứ một chút lộn xộn, bụi bặm nào cũng làm cô khó chịu.
Người đàn ông trong chiếc xe lăn nhìn cô khi cô cẩn thận nhặt những cánh hoa rơi và mỉm một nụ cười không được tự nhiên.
- Một con người mới ngăn nắp làm sao! Một chỗ thích hợp cho mọi thứ, và mọi thứ đều đặt đúng vào chỗ của mình! - Anh cười, với một sự đau khổ mờ nhạt ẩn giấu trong nụ cười của mình. Nhưng Mary Durrant không để ý điều ấy.
- Em thích mọi thứ phải gọn gàng. Anh biết đấy, Philip. Anh cũng không thích căn nhà của chúng mình như một cửa tiệm chạp phô cơ mà.
Chồng cô nói, giọng thoáng có chút cay đắng:
- Trong bất cứ hoàn cảnh nào, anh cũng không thể có cơ hội chăm sóc nhà cửa được đâu.
Sau khi lấy nhau ít lâu, Philip Durrant bị viêm tủy sống dạng bại liệt. Với Mary, anh vừa là người chồng, vừa là đứa trẻ của riêng cô. Anh đã lúng túng nhiều vì tình yêu độc đoán của cô. Cô chưa bao giờ chịu hiểu rằng, sự dễ chịu của cô khi thấy anh phụ thuộc hoàn toàn vào mình đôi khi lại làm anh khó chịu.
Anh tiếp tục nói nhanh, dù có thể sẽ phải nghe những lời thương hại và thông cảm của cô.
- Anh phải nói về câu chuyện cha em vừa nói! Làm sao em có thể yên lặng mãi về nó như vậy nhỉ?
- Em sợ rằng em khó chấp nhận nó… câu chuyện bất thường quá. Đầu tiên em không thể tin lời cha nói. Nếu Hester nói, hẳn em đã nghĩ là cô ấy bịa ra mọi chuyện. Anh cũng biết cô ấy thích gì mà.
Khuôn mặt Philip trở nên dịu dàng. Anh nói chậm rãi.
- Một con người có dục vọng mãnh liệt đấy. Cô ta sinh ra chỉ để tìm kiếm những chuyện rắc rối và nhất định phải tìm cho ra.
Mary xua tay, cô không quan tâm tới đặc tính riêng của người khác.
Cô nghi ngờ nói:
- Em phải thừa nhận đấy là sự thật ư? Anh không nghĩ rằng người đàn ông đó có thể nghĩ ra mọi chuyện sao?
- Một nhà khoa học đãng trí à? Thật là tuyệt nếu được nghĩ như vậy. Nhưng dường như Andrew Marshall đã tìm hiểu kỹ lưỡng về toàn bộ sự việc rồi. Và anh muốn nói với em rằng, bản thân công ty “Marshall cha và con” đã là một lời khẳng định nặng cân lắm đấy.
Mary Durrant cau mày.
- Điều đó có ý nghĩa gì, Philip?
- Có lẽ Jacko sẽ được xóa án, nếu sự thực được xác nhận. Và anh hiểu rằng sẽ không hề có một thắc mắc nào thêm nữa.
- Ồ, tốt quá - Mary nói với một tiếng thở dài kín đáo - em mong mọi chuyện đều tốt đẹp.
Philip Durrant bật cười, lại một nụ cười méo mó và chua chát:
- Ồ, Polly!
Chỉ có chồng cô mói thỉnh thoảng gọi cô là Polly. Đó là một cái tên đùa cợt không phù hợp với vẻ trang nghiêm của cô. Cô nhìn anh, vẻ hơi ngạc nhiên.
- Em không thấy là điều em vừa nói lại làm anh thú vị đến thế!
- Em quá khoan dung với vụ án đấy! Giống như các bà hay ca ngợi cái gọi là “Tác phẩm nghệ thuật” nơi cuộc đấu giá của trường làng vậy.
Mary phân vân.
- Nhưng như thế đúng là rất hợp mà. Anh không thể cho rằng đó chính là lời xác nhận rằng trong gia đình ta có kẻ giết người được đâu.
- Đúng vậy.
- Em định nói là cả gia đình ta đã phải lo lắng, và chắc chắn là một người nào đó đã sợ đến sốt vó. Trong khi dân chúng thì xôn xao và tò mò. Em rất căm ghét toàn bộ câu chuyện này.
- Lúc đó em đã xử sự rất khéo. Em đã làm cho họ nguội lạnh bằng cặp mắt lãnh đạm của em. Em khiến họ phải bớt la lối om sòm và quắc mắt theo dõi họ. Em đã đóng vai rất tuyệt cách không để lộ cảm xúc của mình với bất kỳ ai.
- Em không ưa chuyện này. Nó không dễ chịu chút nào, dù sao thì cậu ấy cũng đã chết rồi và mọi việc đã chấm dứt. Thế mà bây giờ nó sẽ lại bị khuấy đảo lên. Khó chịu quá!
- Đúng vậy - Philip trầm ngâm nói. Anh nhún nhẹ vai với một biểu hiện đau đớn lướt nhanh trên khuôn mặt. Mary vội đến bên anh.
- Anh bị chuột rút à? Chờ em một chút. Em dịch lớp đệm cho anh nhé. Thế, anh đỡ đau chưa?
- Em là một nữ hộ lý mới đúng - Philip nói.
Có một chiều sâu cảm xúc chứa đựng trong những lời nói bình thường đó.
Chuông điện thoại vang lên và Mary vội đến nhấc ống nghe.
- Hello, vâng, tôi đang nói đây. Ồ, cậu đấy à?
Cô nói với anh: - Micky đấy.
- Đúng, đúng… anh chị đã nghe. Cha gọi điện mà… Tốt, tất nhiên… đúng vậy… Philip nói rằng nếu các luật sư xác minh được, câu chuyện chắc là đáng tin… Thật thà mà nói, Micky ạ, tôi không hiểu sao cậu lo lắng thế… Tôi nghĩ cậu… Hả?... Hả…
Cô cau mày giận dữ:
- Điện thoại bị cắt rồi.
Đặt ống nghe xuống, cô nói với anh
- Anh Philip ạ, em không hiểu ý Micky.
- Cậu ấy nói gì vậy?
- Hình như cậu ấy đang ở trong tình trạng thế nào đó. Cậu ấy nói rằng em đã ngớ ngẩn, đã không nhận thấy những hồi âm. Quỉ tha ma bắt cậu ấy đi. Cậu ta nghĩ thế đấy. Nhưng tại sao?
- Cậu ấy sợ hãi à? – Philip trầm ngâm.
- Nhưng tại sao?
- Cậu ấy nói đúng sự thật đấy. Có những hồi âm thật.
Mary hơi bối rối.
- Anh định nói mọi người sẽ lại chú ý đến vụ án? Tất nhiên là em vui nếu Jacko được minh oan, nhưng rõ ràng là chẳng thú vị gì khi thấy người ta lại bàn tán xôn xao lên.
- Đó chưa phải là tất cả những gì khiến mọi người bàn tán đâu. Còn nhiều chuyện hơn kia.
Cô nhìn anh vẻ dò hỏi.
- Và cảnh sát cũng chú ý đến nữa chứ!
- Cảnh sát à? - Mary cay cú nói - Có việc gì dành cho họ nhỉ?
- Nàng tiên của tôi ơi, hãy nghĩ đi chứ!
Mary chậm rãi ngồi xuống bên anh.
- Một vụ án chưa có thủ phạm mà - Philip nói.
- Nhưng chắc gì họ sẽ lại quan tâm đến sau mấy năm trời như vậy?
- Điều ước muốn vô cùng dễ chịu, nhưng anh sợ nó không có giá trị thực tế. -
Rõ ràng là sau những sai lầm tai hại với Jacko, họ không muốn bới móc vụ án lên nữa đâu.
- Hô có thể không muốn, nhưng họ phải làm! Nhiệm vụ là nhiệm vụ!
- Ồ, anh Philip, em chắc là anh nhầm đấy. Có thể chỉ vài cuộc thẩm vấn rồi mọi việc lại đâu vào đấy cả thôi.
- Và rồi cuộc sống của chúng ta sẽ tiếp tục trôi qua êm ả chứ gì?
- Sao lại không nào?
Anh lắc đầu:
- Không đơn giản như thế…Cha nói đúng. Chúng ta cần gặp nhau và bàn bạc kỹ. Mời cả ông Marshall đến nữa.
- Anh định nói là chúng mình sẽ tới Tụ điểm ánh sáng?
- Đúng vậy.
Nhưng không thể đi được đâu anh ạ.
- Sao lại không?
- Điều đó là không thực tế. Anh không đi được mà, và…
Tôi không tàn tật – Philip cáu kỉnh – Tôi khỏe mạnh. Tôi chỉ mất khả năng sử dụng đôi chân của tôi thôi. Tôi đã quen với tình trạng này rồi. Tôi có thể đi tới tận Timbuctoo với chiếc xe đẩy này.
- Em cho rằng anh không nên tới đó. Phải đối mặt với toàn bộ sự việc…
- Trí óc tôi sẽ không bị rối loạn lên đâu.
…Và em không rõ là làm sao ta có thể đi được. Trộm cắp như rươi.
- Ta nhờ một người trông nhà.
- Được thôi. Cho dù đó là việc quá dễ dàng để làm hay để bàn bạc đến.
Ngày nào bà Whatshername cũng có thể đến đây. Đừng lo lắng như vậy nữa, Polly! Cái chính là em không muốn đi.
- Đúng vậy.
- Chúng ta sẽ chỉ nán lại ở đó ít thôi - Philip dỗ dành - Nhưng anh nghĩ là ta cần thu xếp đi. Đây chính là lúc cả nhà phải đối mặt với mọi người. Chúng ta cần tìm cho ra cách ứng xử của chúng ta.
Trong khách sạn Drymouth, Calgary ăn xong bữa tối và về phòng riêng sớm. Anh cảm thấy tâm trí mình bị kích động vì những chuyện đã trải qua ở Tụ điểm ánh sáng. Anh đã hy vọng sẽ tìm thấy nhiệm vụ khó nhọc của anh và đã nghĩ đến nhiều cách giải quyết. Nhưng toàn bộ câu chuyện lại phức tạp và rắc rối đến mức khác hẳn với những gì anh đã dự liệu và chờ đợi. Anh ngả người xuống giường, châm một điếu thuốc rồi tiếp tục suy đi tính lại sự việc trong đầu.
Hình ảnh rõ nét nhất là khuôn mặt Hester khi anh ra về. Cô đã từ chối ý muốn thực hiện công lý của anh một cách khinh miệt! Cô định nói gì khi thốt lên: “Vấn đề không phải là ai đã gây ra tội ác, vấn đề là sự vô tội.”. Và rồi: “Ông không thấy tình thế mà ông đưa chúng tôi tới à?”. Nhưng anh đã làm gì vậy? Anh không hiểu nổi.
Và những người khác nữa. Người phụ nữ được gọi là Kirsty (tại sao lại là Kirsty? Đó là một cái tên xứ Scottish, trong khi bà ta lại là người Đan Mạch hay Na Uy). Tại sao bà ta nói năng nghiêm khắc và đầy ý kết tội đến như vậy?
Một điều gì đó khá kỳ lạ về Leo Argyle nữa chứ - một con người thận trọng, muốn chui vào tháp ngà. Ông ta không hề có một lời ít ra kiểu như: “Ơn chú, con trai tôi vô tội!” xem ra hoàn toàn phù hợp với hoàn cảnh của mình.
Rồi cô thư ký của Leo. Cô ta có vẻ muốn giúp đỡ anh, nhung cô cũng hành động không bình thường. Anh vẫn nhớ rõ hình ảnh cô quỳ gối bên Leo. Mặc dù cô ta có cảm tình với anh và đã giúp đỡ anh. Vì cái gì vậy? Vì con trai của ông chủ cô không giết người ư? Và rõ ràng cô ta đã ứng xử khác với một người thư ký lâu năm đi chăng nữa. Tất cả những cái đó chứng tỏ điều gì? Tại sao họ…
Chuông điện thoại vang lên, anh nhấc lên:
- Hello!
- Tiến sĩ Calgary đấy ạ? Có người muốn gặp ngài.
- Gặp tôi ư?
Anh rất ngạc nhiên vì anh nghĩ không ai biết anh nghỉ đêm ở đây.
- Ai vậy?
Một phút im lặng, rồi người phục vụ nói:
- Ông Argyle.
- Ồ, hãy nói với ông ấy - Arthur Calgary kìm được mình khi anh định nói là anh sẽ xuống gác. Nếu vì lý do gì đấy mà Leo Argyle theo anh đến đây và cố gắng tìm anh, có nghĩa là câu chuyện cần được giữ bí mật.
Anh sửa lại:
- Mời ông ấy lên phòng tôi.
Anh ngồi dậy và đi bách bộ khắp phòng đến nghe khi có tiếng gõ cửa. Anh mở cửa:
- Mời ông vào, ông Argyle. Tôi…
Anh im bặt và bước lùi lại. Đó không phải là Leo Argyle mà là một thanh niên chỉ ngoài hai mươi tuổi, một chàng trai với vẻ ngoài khôi ngô sạm nắng, phảng phất vẻ chua chát. Một khuôn mặt bất hạnh, giận dữ và liều lĩnh.
- Tôi cho rằng ông tưởng sẽ gặp cha tôi. Tôi là Michael Argyle.
- Mời anh vào - Calgary đóng cửa lại khi khách đã vào hẳn bên trong - Sao anh có thể tìm được tôi ở đây?
Anh hỏi khi mời thuốc lá. Michael Argyle nhón một điếu thuốc và mỉm cười vẻ hơi khó chịu.
- Hết sức dễ dàng. Nghĩ xem ông có thể ở khách sạn nào, rồi gọi điện thoại kiểm tra dự đoán.
- Và tại sao anh muốn gặp tôi?
- Để xem ông là loại người như thế nào?
Đôi mắt chàng trai chiếu một cái nhìn không thiện cảm lên Calgary, lên đôi vai hơi gù, mái tóc xám, lên khuôn mặt gầy, nhạy cảm của anh.
- Vậy ra ông là người đã cùng đoàn thám hiểm Hayes Bentley tới Nam Cực ấy. Trông ông không được dẻo dai lắm nhỉ.
Arthur Calgary uể oải mỉm cười.
- Dáng người có khi gây hiểu lầm. Tôi đủ sức chịu đựng. Và không chỉ cần có sức mạnh cơ bắp. Còn những phẩm chất quan trọng khác nữa: tính kiên trì, bầu nhiệt huyết và những kiến thức về kỹ thuật cần thiết.
- Ông đã tới bốn lăm chưa?
- Tôi đã ba tám tuổi.
- Trông ông già hơn thế.
- Có thể, tôi cũng tự thấy thế - Trong giây lát, một cảm giác buồn bã bao trùm lấy anh, khi mà lúc này đây, anh đang đối mặt với vẻ trẻ trung của chàng thanh niên. Anh hỏi, hơi ngập ngừng - Tại sao anh muốn gặp tôi?
Chàng trai có vẻ bất bình:
- Tôi đến là không tự nhiên lắm sao? Tôi muốn gặp ông ngay khi tôi tôi nghe được những tin tức mới về thằng em tôi.
Calgary im lặng.
Michael tiếp tục nói:
- Đối với em tôi, mọi việc là quá muộn rồi còn gì?
- Đúng vậy - Calgary hạ giọng - quá muộn mất rồi.
- Vậy ông giữ kín câu chuyện của ông làm gì vậy?
Calgary kiên nhẫn kể lại câu chuyện cho chàng trai nghe. Vẻ cau có của người thanh niên làm cho anh có cảm giác mình được cổ vũ. Rốt cuộc thì đây chính là người có thể thay mặt cho gia đình nạn nhân tiếp chuyện với anh.
- Ông định tạo cho Jacko một chứng cứ ngoại phạm? Sao ông biết thời gian là phù hợp?
- Tôi hoàn toàn tin tưởng vào tính khách quan của sự kiện - Calgary khẳng định
- Ông có thể sai lầm. Ông, với tư cách là một nhà khoa học, có thể lãng quên những chuyện nhỏ nhặt như thời gian và địa điểm.
Calgary mỉm cười thú vị:
- Anh đã tạo cho mình một hình ảnh riêng về những vị giáo sư đãng trí trong tiểu thuyết - họ mang những đôi tất kỳ dị, không biết hôm nay là ngày bao nhiêu và bản thân muốn đi đâu. Chàng trai của tôi ơi, kỹ thuật đòi hỏi sự chính xác về số lượng, thời gian, tính toán. Tôi đảm bảo với anh rằng, tôi không mắc sai lầm đâu. Tôi đã cho em của anh đi nhờ lúc 7 giờ và để anh ta xuống Drymouth lúc 7 giờ 35 phút.
- Đồng hồ của anh có thể sai. Hay ông xem giờ bằng đồng hồ trên ô tô.
- Đồng hồ của tôi và đồng hồ ô tô hoàn toàn khớp nhau.
- Jacko có thể dẫn ông đi qua những đường hẻm. Cậu ấy thích đánh lừa mọi người mà.
- Không thể có chuyện đó. Sao anh cứ muốn chứng tỏ là tôi mắc sai lầm đến thế? - Calgary nóng mặt - Tôi đã từng nghĩ, tôi chỉ gặp khó khăn khi thuyết phục mọi người tin tôi, chứ tôi không chờ đợi sự nghi ngờ ở chính gia đình Jacko.
- Ông thấy chúng tôi khó bị thuyết phục lắm sao?
- Tôi thấy phản ứng của gia đình không được bình thường cho lắm.
Micky nhìn anh với cái nhìn sắc nhọn.
- Mọi người không muốn tin ông à?
- Hình như thế.
- Không phải hình như mà đúng là như thế. Nếu ông chỉ nghĩ đến vụ án thôi, ông sẽ thấy điều đó là hoàn toàn tự nhiên.
- Sao lại thế được nhỉ? Sao lại là tự nhiên? Mẹ anh bị giết. Em anh bị bắt và bị kết án. Nhưng hóa ra anh ấy vô tội. Đáng ra anh phải vui chứ. Em trai anh cơ mà.
- Cậu ấy không phải là em tôi. Và bà ấy cũng không phải là mẹ tôi.
- Vậy là thế nào?
- Mọi người không nói gì với ông sao? Chúng tôi được bà ấy đem về nuôi mà. Phần lớn là như vậy. Mary - chị cả tôi được bà ấy nhặt ở New York. Còn chúng tôi được gom lại trong thời gian chiến tranh. “Mẹ tôi” - như ông gọi - không thể có con. Vì vậy bà đã tạo cho bà một gia đình riêng bằng cách nuôi con nuôi. Mary, tôi, Tina, Hester và Jacko. Một ngôi nhà sang trọng, ấm cúng và tình mẫu tử tràn trề! Tôi muốn nói thêm rằng bà đã quên chúng tôi không phải là con đẻ của bà rồi. Nhưng bà không gặp may mắn khi nhận nuôi Jacko.
- Tôi không hiểu - Calgary nói.
- Vậy ông phải thận trọng với những câu “mẹ đẻ”, “con trai” với tôi. Jacko là loài chấy rận!
- Nhưng không phải là kẻ giết người - Calgary khẳng định.
Micky chăm chú nhìn anh và gật đầu nói:
- Tốt thôi. Ông nói như vậy và chắc ông tin như vậy. Jacko không giết mẹ. Rất tốt, vậy thì: Ai giết bà? Ông không nghĩ đến điều này sao? Hãy nghĩ đi. Và ông sẽ hiểu ông đã mang đến cho chúng tôi những gì…
Chàng trai quay người và bước ra khỏi phòng.

Tổng hợp deal ngon trên Internet

Chương trước Chương sau