Sát thủ lạnh lùng - Chương 07

Sát thủ lạnh lùng - Chương 07

Sát thủ lạnh lùng
Chương 07

Ngày đăng
Tổng cộng 99 hồi
Đánh giá 9.2/10 với 57619 lượt xem

Mày nghĩ tao ngu vậy sao?” Jerry Bagger rít lên. Tên chủ sòng bạc kẹp chặt tay vào cổ họng người đàn ông, dồn hán đến chân tường trong căn phòng làm việc sang trọng của mình trên tầng hai mươi ba của casino Pompeii. Những tấm rèm cửa đã được kéo lại. Bagger luôn kéo kín chúng khi sắp làm tình với một cô ả đang đợi sẵn trên ghế sofa hay khi trút giận lên kẻ nào đó đáng phải như thế. Hán nghĩ những việc như vậy luôn phải được giữ kín. Đó là vấn đề danh dự đối với hán.
Không thể thở được, người đàn ông gần như không trả lời câu hỏi của Bagger. Nhưng Bagger cũng chẳng chờ đợi lời đáp. Cú đấm đàu tiên đã giáng xuống khiến ông ta dập mũi. Cú thứ hai đấm thẳng vào răng cửa. Người đàn ông gục xuống sàn rên rỉ. Bagger tặng thêm một cú đá thẳng vào bụng. Cú đá ấy khiến ông ta nôn mửa khắp sàn và chảy tràn qua tấm thảm len đắt tiền. Thấy vậy bọn cận vệ của Bagger phải kéo ông chủ đang đùng đùng nổi giận ra khỏi người đàn ông đang nằm quằn quại trước khi thảm họa thực sự xảy ra.
Người đàn ông được lôi ra xa. Người đầy máu me, ông ta khóc lóc và nài nỉ xin tha thứ. Bagger ngồi phía sau bàn làm việc, xoa xoa những đốt ngón tay đã nứt nẻ. Liếc nhìn tên cận vệ, hán ta gầm gừ “Bobby, mày đừng mang về cho tao thêm những kẻ khốn khiếp như tên này. Những kẻ tự cho mình là biết điều gì đó về Annabelle Cornoy. Đừng mong lấy lòng tao bằng những thứ rác rưởi này. Tao thề sẽ giết chết mẹ của mày. Dù tao quý mến bà ta nhưng tao sẽ giết chết bà ấy. Mày nghe rõ chứ!”
Tên cận vệ vạm vỡ mặc áo đen lùi lại một bước, nhịn nhục lắng nghe đầy sợ hãi. “Sẽ không như thế nữa thưa ông Bagger. Tôi xin lỗi ông chủ. Tôi thật sự xin lỗi ông.”
“Chúng mày cứ xin lỗi, xin lỗi nhưng không đứa nào đem được con quỷ cái đó về cho tao phải không?” Bagger gầm lên.
“Chúng tôi nghĩ rằng đã đánh hơi thấy cô ta. Đó là một tin tốt lành, thưa ông chủ.”
“Mày nghĩ? Mày nghĩ à? Tốt thôi, rồi đến lúc mày không cần phải nghĩ nữa”.
Bagger đấm vào cái nút trên bàn làm việc và những tấm rèm được kéo lên. Hắn đứng bật dậy, nhìn ra cửa sổ.
“Con ranh ấy đã cuỗm sạch của tao bốn mươi triệu đô. Nó có thể phá hủy cả sự nghiệp của tao, mày biết không? Tao không còn đủ tiền để thanh toán các khoản thuế cho nhà nước. Chỉ cần một tên kiểm toán đến đây kiểm tra sổ sách thì nó cũng đủ sức dẹp cái sòng bạc này rồi. Đó là sự nghiệp của tao! Trước đây thì có thể hối lộ cho lũ khốn đó, nhưng giờ đây không được nữa vì cái đạo luật chống tham nhũng chết tiệt đã được ban hành. Mày nghe đây, tất cả những quy định rác rưởi đó đang hủy hoại đất nước tươi đẹp này.”
“Chúng tôi sẽ đi tìm cô ta, thưa ông, và sẽ lấy lại toàn bộ số tiền”. Tên cận vệ nhìn hắn cam đoan.
Bagger chẳng buồn nghe nữa. Nhìn chằm chằm về phía xa con đường, hắn ta nói “Tao thấy con quỷ cái đó khắp mọi nơi. Trong giấc mơ của tao, trong thức ăn của tao, ngay cả khi cạo râu tao cũng thấy nó trong gương. Mẹ kiếp, thậm chí khi tao đang tiểu tiện, cái mặt nó ở trong bồn cầu nhìn tao chằm chằm. Nó khiến tao phát điên lên!”
Hắn ta ngồi xuống sofa và bình tĩnh lại “Thế có thêm tin tức gì về tên Tony Wallace không?”
“Chúng tôi có cử người giám sát hắn trong bệnh viện ở Portugal. Thằng khốn đó vẫn còn hôn mê. Nhưng dù hán có tỉnh lại thì cũng chẳng có được thông tin gì. Bác sĩ nói hán sẽ biến thành kẻ thiểu năng.”
“Liệu mày có xin tao biến nó vĩnh viễn thành kẻ thiểu năng trước khi xử nó không?”
“Tôi biết, thưa ông chủ, có lẽ chúng tôi nên giết hắn như những đứa khác”
“Tao đã hứa với hắn. Vì đã khai hết những gì hắn biết nên hắn được sống, đây là một cuộc thương lượng. Với tao, não chết thì có nghĩa là vẫn còn sống. Có nhiều người vẫn sống như thế đến bốn, năm chục năm. Dù có cầm cự đến tám mươi tuổi cũng chỉ như một đứa trẻ. Ăn bằng ống, nhờ người làm vệ sinh hằng ngày và chơi với mấy khối gỗ. Phải công nhận sống như vậy chẳng có ý nghĩa gì, nhưng tao không thể thất hứa. Người ta có thể nói tao độc ác, nóng nảy nhưng không bao giờ chúng dám nói tao thất hứa. Mày biết tại sao chứ?”
Tên cận vệ thận trọng lắc đàu, phân vân không biết ông chủ mình có muốn nghe câu trả lời hay không. “Vì đó là quy tắc riêng của tao. Giờ thì biến khỏi đây ngay.”
Còn lại một mình, Bagger ngồi xuống sau bàn làm việc và gục đàu xuống hai bàn tay. Hắn thuộc tuýp người không dễ dàng bộc lộ cảm xúc của mình. Nhưng cơn giận dữ vừa rồi của hán đã không che giấu được sự căm ghét của hắn dành cho Annabelle Conroy, thậm chí còn có cả thái độ ngưỡng mộ. “Annabelle” hắn hét lớn. “Mày đúng là ả lừa đảo ghê gớm nhất trên đời này. Tao thật sự thích thú khi làm việc với mày. Giờ đây mày là miếng mồi béo nhất của tao. Thật ngu ngốc vì dám thách thức tao. Mày sẽ phải chết. Để còn răn đe những đứa khác. Mày mà chết thì quá phí nhưng tao không còn sự lựa chọn nào khác.”
Bị lừa sạch bốn mươi triệu không phải là điều duy nhất khiến hắn điên tiết. Ngay khi thông tin về vụ lừa đảo rò rỉ ra ngoài, những kẻ gian lận trong sòng bạc của hắn càng trở nên trơ tráo hơn. Thua lỗ cứ thế tăng lên. Những đối thủ và đối tác làm ăn của hán không còn tôn trọng hắn như trước nữa. Bọn họ cho rằng Bagger không còn là ông trùm nữa, rằng hắn đã yếu thế. Các cuộc gọi không còn được hồi đáp ngay lập tức nữa. Những việc mà trước đây hắn làm dễ như trở bàn tay thì nay không còn nữa.”
“Một sự răn đe,” Bagger lặp lại lần nữa. “ Để cho bọn chúng thấy rằng tao không chỉ là một tên trùm mà còn đang mạnh dàn lên. Và tao sẽ tìm ra mày, con ranh kia. Tao sẽ tìm ra mày.”

Tổng hợp deal ngon trên Internet

Chương trước Chương sau