trinhthamtruyen.com

Trang nhật ký đẫm máu - Chương 57

Trang nhật ký đẫm máu - Chương 57

Trang nhật ký đẫm máu
Chương 57

Ngày đăng
Tổng cộng 65 hồi
Đánh giá 10/10 với 21260 lượt xem

Đúng mười giờ ba mươi, Tim Powers khẽ gõ cửa của căn hộ, sau đó dùng chìa khóa vạn năng của mình để mở nó ra.
-    Công tác đã hoàn thành, - anh nói với nụ cười.
Nhưng Lacey nhận thấy ngay có một cái gì đó đang làm cho anh ta bối rối.
-    Có gì vậy Tim?
-    Tôi vừa nhận được điện thoại của một người ở công ty Douglaston & Minor. Jimmy đã giao cho họ bán căn hộ này và ông ta còn bảo họ phải giải quyết không chậm trễ tất cả bàn tủ cũng như các tư trang trong này. Bà đó nói là sẽ đến đây vào lúc mười một giờ ba mươi cùng một người nữa.
-    Chỉ trong vòng một giờ nữa thôi.
-    Lacey à, tôi rất tiếc …
-    Anh không thể nào giữ tôi ở lại đây được nữa. Chúng ta đều biết việc này. Anh hãy lấy một cái thùng và dọn sạch cái tủ lạnh đi. Tôi sẽ bỏ các khăn tắm trong một bao áo gối mà anh sẽ đem về nhà anh ? Thế màn thì phải được mở ra hay kéo kín lại ?
-    Kéo ra hết.
-    Tôi sẽ lo chuyện này. Anh Tim này, mẹ tôi ra sao rồi ?
-    Bà có vẻ bối rối lắm. Tôi đã làm những gì có thể để an ủi bà.
   Lacey cảm thấy lo sợ như lúc cô đã tiết lộ cho mẹ cô biết chỗ cô đang ở tại Minneapolis.
-    Tôi hy vọng là anh không nói quá lâu trong điện thoại đấy chứ ? – Cô hỏi.
   Mặc cho anh cố bảo đảm với cô điều đó, nhưng cô vẫn tin chắc là ngay trong giờ phút này đây cảnh sát lùng sục khắp khu phố này để truy lùng cô.
   Một khi Tim đã đem hết các chứng cớ của sự hiện diện của cô trong căn phòng này đi rồi. Lacey cất các trang rời của cuốn nhật ký vào trong túi xách thể thao của cô. Cô sẽ cố gặp Kit một lần nữa tại nhà thờ rồi sau đó cô phải chuồn ngay thôi. Cô nhìn đồng hồ, chỉ có đủ thời giờ để gọi Jimmy Landi.
   Lần này ông ta trả lời sau vài tiếng chuông. Lacey biết là mình không có đủ thời gian để nói chuyện dông dài.
-    Ông Landi, Lacey Farrell đây. Tôi rất mừng là đã gặp được ông. Trước đây một chút tôi có gọi cho ông mà không được .
-    Lúc đó tôi dang ở dưới nhà.
-    Tôi biết có nhiều chuyện phải cắt nghĩa cho ông rõ, nhưng tôi không có đủ thời giờ, vì thế xin ông đừng ngắt lời tôi. Tôi biết câu hỏi mà ông muốn đặt cho tôi. Câu trả lời là có, có ba trang được viết trên giấy không kẻ hàng ở phần cuối của cuốn nhật ký của con gái ông. Các trang đó phần lớn nói lên việc cô ta sợ làm cho ông buồn. Heather nhắc đi nhắc lại là cô ta đang “bị kẹt trên đe dưới búa”. Chỉ có một chi tiết vui ở ngay đoạn đầu mà thôi, cô ta nói việc sắp đi ăn trưa dường như với một người bạn cũ. Theo những gì cô viết thì người đó có nói là cô ta càng ngày càng lớn lên trong khi ông ấy càng già đi.
-    Tên ông ta là gì ? – Jimmy hỏi.
-    Hình như là Max hay Mac Hufner.
-    Tôi không biết người này. Có thể mẹ cô ta biết ông ấy cũng nên ? - Người chồng thứ hai của Isabelle già hơn bà ta rất nhiều. – Ông Landi lại do dự. – Cô đang ở trong một tình trạng khó khăn phải không cô Farrall ?
-    Đúng như thế.
-    Thế cô định làm gì đây ?
-    Tôi cũng chưa biết nữa.
-    Hiện giờ cô đang ở đâu vậy ?
-    Tôi không thể nói cho ông biết được.
-    Và cô xác nhận là trong cuốn nhật ký có các trang được viết trên các tờ giấy không kẻ hàng có đúng không ? Dường như tôi đã thấy chúng trong cái bản mà cô đã trao cho tôi, nhưng tôi không chắc điều đó cho lắm.
-    Chúng thật sự có trong đó, tôi có thể quả quyết với ông như vậy. Tôi có làm một bản cho chính tôi và có các trang đó trong ấy. Ông Landi à, tôi tin chắc là Isabelle sắp sửa khám phá một điều gì đó và cũng chính vì vậy mà bà ta bị ám sát chết. Tôi rất tiếc. bây giờ tôi phải đi đây.
  Jimmy Landi nghe tiếng máy được gác. Ông vừa đặt máy xuống thì Steve Aboott suy nghĩ một lúc rồi trả lời.
-    Tôi nghĩ là không Jimmy, trừ khi người đó làm công việc phụ bếp. Ông cũng biết là họ đến rồi ra đi như sao mà.
-    Tôi biết rồi
Ông liếc nhìn cánh cửa nhỏ thông ra phòng chờ đợi đang mở. Một người nào đó đang bước qua lại.
-    Tên đó là ai vậy ? – Ông hỏi.
-    Carlos đấy. Anh ta vừa trở lại đây làm. Anh ta nói là bên Alex không được nhộn nhịp cho lắm.
-    Anh hãy đuổi thàng đó ngay cho tôi. Tôi không thích người ta chúi mũi vào công việc làm ăn của tôi.
Jimmy đứng lên, bước lại gần bên cửa sổ, mắt nhìn ra xa xăm, quên hẳn sự hiện diện của Steve.
-« Trên đe dưới búa, phải không ? Và con cũng không thể đến gặp papa của con được sao ? »
Steve biết là ông ta đang nói chuyện với chính mình. 

Chương trước Chương sau