trinhthamtruyen.com

Vụ bí ẩn con rồng hắt hơi - Chương 07

Vụ bí ẩn con rồng hắt hơi - Chương 07

Hang rồng

Ngày đăng
Tổng cộng 21 hồi
Đánh giá 9/10 với 4613 lượt xem

- BABAL ƠI! Babal! Cậu cảm thấy thế nào?
Hannibal chớp chớp mắt, rồi mở mắt ra hẳn. Như qua sương mù, cậu nhìn thấy hai cái đầu của Peter và Bob cúi xuống. Cậu lầm bầm vài từ không rõ, rồi ngồi dậy. Mặt cậu dính đầy cát. Cậu lau mặt cẩn thận trước khi trả lời:
- Mình cảm thấy hoàn toàn khỏe, mặc dù cả hai cậu đã đáp xuống đầu mình. Hai cậu không những đã làm mình đứt thở, mà còn làm cho mình bị chôn vùi dưới cát hết nửa người.
Peter nở một nụ cười.
- Hắn còn sống! Hắn đang càu nhàu!
- Mình cũng nghe thấy rồi! Bob nói. Theo thói quen, hắn đổ hết tội cho bọn mình. Mà nếu mình nhớ không nhầm, thì bậc thềm và tay cầm đã sụp đổ chính là vì sức nặng của hắn.
Hannibal chậm chạp đứng dậy. Cậu dùng chân đá phăng các khúc gỗ rải đầy trên bãi biển. Chợt Babal cúi xuống lượm một khúc gỗ, rồi một khúc khác, xem xét cẩn thận và có vẻ hài lòng.
Không hề nhìn ra phía sau, cậu bước thẳng ra biển.
- Ta phải tìm dấu chân từ biển đi đến hang, cậu giải thích, bởi vì ông Allen nói đã thấy con rồng đi theo lộ trình như vậy.
Peter và Bob vội vàng đi theo bạn. Cả ba bước dọc bước ngang trên bãi cát mênh mông. Dường như không có dấu vết nào thú vị cả. Phía trên đầu đàn chim biển bay lượn thành vòng tròn kêu chí chóe.
Ba cậu bước xa nhau ra và tiến tới, không rời mắt khỏi cát.
- Mình chỉ thấy hàng tá rong biển, Bob nói.
- Mình nghĩ rằng, nếu có dấu vết thì thủy triều đã xóa mất rồi - Peter phụ họa.
- Trên cát ướt thì đồng ý! Hannibal chấp nhận. Nhưng vẫn còn một vùng cát khô rộng lớn giữa chỗ ta đang đứng và hang. Ta đi xem nào!
- Lỡ có con rồng bên trong? Bọn mình sẽ làm gì? Có phải đấu tay không với nó không? Peter hỏi.
- Hy vọng không phải đấu gì hết, Hannibal trả lời. Chúng ta sẽ thận trọng tiến lại gần miệng hang. Rồi chỉ vào hang khi thấy chắc ăn.
Peter nhíu mày. Rồi cậu cúi xuống lượm một khúc gỗ do sóng biển mang vào bờ.
- Khúc gỗ này không phải là vũ khí hay lắm, nếu có gậy ngắn, mình sẽ thấy yên tâm hơn.
Bob, bắt chước Peter cũng lượm một cái chèo gẫy.
- Mình nhớ có thấy hình thánh Georges hạ gục rồng. Nhưng cái chèo này không phải là gươm, mà mình cũng không phải là thánh Georges, nên phải thận trọng.
- Thật ra - Hannibal thừa nhận, các cậu cũng có lý! Mình phải đề phòng.
Nói xong, cậu cũng lượm một tấm ván đang nằm dưới chân. Ba bạn nhìn nhau, mỉm cười, rồi cương quyết tiến lên... Cả ba đi thẳng về miệng hang, không ngừng quan sát mặt cát. Đột nhiên, Hannibal dừng lại. Mắt cậu sáng lên.
- Mình tìm thấy cái này! Cậu thông báo.
Bob và Peter nhìn cái cậu đang chỉ: hai vệt song song trên cát mềm.
- Con rồng này thuộc loại mới, - cuối cùng Bob nói. Dường như nó có bánh xe.
Hannibal gật đầu tán thành.
- Vết này hướng về hang - cậu nhận xét, và hình như dấu vết này cho thấy là có một chiếc xe nào đó đi qua. Có thể là xe jeep tuần tra dọc theo bãi biển.
- Nếu vậy, Bob bắt bẻ, - vết xe phải chạy dọc theo vách đá, chứ không được vuông góc với vách đá.
- Rất đúng. "Lưu trữ và nghiên cứu" à! - Hannibal tuyên bố.
Cậu bò xuống để xem dấu vết kỹ hơn. Peter cười:
- Mình nghĩ là không nên tin cái ông Allen ấy nhiều quá. Theo mình, ông ấy bị ảo tưởng! Có lẽ con rồng của ông ấy chỉ là một chiếc xe kéo cát...
- Có thể! Hannibal trả lời.
Tuy nhiên có một bất ngờ đang đợi các thám tử. Khoảng mười mét trước khi đến hang, dấu vết biến mất hoàn toàn.
Ba cậu sửng sốt nhìn nhau.
- Lại một bí ẩn nữa cần làm rõ! - Peter càu nhàu.
Ba thám tử chậm chạm tiến đến gần miệng hang. Hang trống không.
- Chỗ này có vẻ đủ rộng để chứa một chiếc xe buýt. Bob vừa nhận xét vừa thò cổ tới. Này, để mình vào xem thử hang có sâu lắm không.
Hannibal cũng nhìn vào.
- Tốt lắm, Bob à. Nhưng cậu đừng có vào sâu quá.
Bob huơ chiếc chèo gẫy như huơ lao và dũng cảm bước vào trong.
Peter có vẻ ngạc nhiên.
- Cái gì làm cho cậu ấy bỗng nhiên dũng cảm lên thế?
Hannibal mỉm cười.
- Bây giờ, khi ta thấy rằng dấu vết thuộc một chiếc xe do con người chế tạo, chứ không phải của một con vật quái dị như con rồng - Hannibal giải thích, thì tất nhiên là chúng ta can đảm hơn.
Cậu ngẩng đầu lên, như đang lắng nghe.
- Ta có thể có khái niệm về kích thước của hang chỉ bằng cách nghe âm vang giọng nói của Bob, Hannibal nói. Rồi cậu nói lớn tiếng:
- Ê Bob ơi! Chúng ta đang thử nghiệm âm thanh. Cậu hãy kể cho mình nghe xem trong đó thế nào...
Peter cũng lắng tai nghe, chú ý chờ Bob hồi âm. Cậu nghe tiếng động cùng lúc với Hannibal. Tiếng rơi "ùm" thật lớn.
Sau đó, giọng nói của Bob vang lên từ độ sâu tối tăm. Tiếng nói có vẻ cao và xa vời. Thật ra Bob chỉ nói hai từ... nhưng lại là hai từ khiến Peter và Hannibal ớn lạnh:
- Cứu với!

Chương trước Chương sau