trinhthamtruyen.com

Xác chết dưới nước - Chương 12

Xác chết dưới nước - Chương 12

Xác chết dưới nước
Chương 12

Ngày đăng
Tổng cộng 16 hồi
Đánh giá 10/10 với 1149 lượt xem

Anh lái xe đưa tôi đến khu lầu tròn, giờ đang sáng trắng lên dưới ánh mặt trời. Tòa nhà mà tôi rất yêu thích này do Thomas Jefferson thiết kế. Tôi rảo bước theo lối đi bộ bằng gạch có hai hàng cây cổ thụ. Chỗ này có hai chái nhô ra chính là hai dãy nhà ưu tiên có tên gọi là Lawn.
Được sống ở đây chính là một phần thưởng dành cho những thành tích học tập xuất sắc ở trường đại học. Phòng tắm và nhà vệ sinh được đặt ở tòa nhà khác đằng sau, những công trình này trang bị đơn sơ, không tiện nghi lắm. Nhưng tôi chưa nghe thấy Lucy phàn nàn bao giờ vì nó thực sự yêu cuộc sống ở đây.
Nó đang sống ở khu phía tây, dãy nhà III, với những phiến đá cẩm thạch Carrara đã được chạm khắc chữ viết hoa của người Corinth. Cửa chớp gỗ phòng 11 vẫn đóng kín. Mấy tờ báo sáng còn nguyên trên bậu cửa. Tôi băn khoăn không biết nó đã dậy hay chưa. Tôi gõ cửa vài lần và nghe thấy tiếng động bên trong.
- Ai đó? - Cháu tôi hỏi với ra.
- Dì đây.
Có tiếng im lặng, sau đó là ngạc nhiên :
- Dì Kay ạ?
- Cháu có định ra mở cửa không đấy? - Tâm trạng vui vẻ của tôi bay biến ngay lập tức vì nghe giọng con bé có vẻ không vui.
- Đợi một phút. Cháu ra ngay đây.
Có tiếng lách cách mở khóa và rồi cánh cửa cũng mở ra.
- Chào dì.
- Dì hy vọng là đã không đánh thức cháu dậy. - Tôi đưa cho nó mấy tờ báo.
- Ồ, T. C đặt báo đấy mà. - Con bé nhắc đến người bạn cùng phòng - Chắc nó quên không cắt báo trước khi sang Đức. Cháu có đọc mấy tờ này bao giờ đâu.
Tôi vào trong căn hộ, không khác mấy so với hồi tôi đến thăm nó năm ngoái. Không gian nhỏ với giường và chậu rửa, nhiều giá sách. Sàn gỗ thông trống không đồ đạc, cũng không có bức tranh nào treo trên bức tường sơn trắng ngoại trừ một poster chân dung Anthony Hopkins trong bộ phim Lãnh địa đen. Những thiết bị kỹ thuật của Lucy để rải rác lên bàn và chăng hàng lên cả mấy cái ghế nữa. Những thiết bị khác, như máy fax và một vài công cụ gì đó giống mấy con robot nhỏ nằm chơ vơ trên nền nhà.
Các đường dây điện thoại phụ đã được lắp đặt và có modem kết nối với ánh đèn xanh nhấp nháy. Nhưng tôi không có cảm giác rằng cháu tôi đang sống một mình, vì trên bồn rửa mặt có hai chiếc bàn chải đánh răng. Cả hai chiếc giường đều không được dọn dẹp, và phía đầu giường là một cái vali mà tôi biết không phải của Lucy.
- Dì ngồi xuống đây ạ. - Con bé nhấc cái máy in lên khỏi chiếc ghế và để tôi ngồi gần lò sưởi - Xin lỗi dì vì mọi thứ lộn xộn quá.
Con bé mặc chiếc áo thun màu cam sáng của trường đại học và quần jean. Tóc còn đang ướt.
- Cháu sẽ đi đun ít nước. - Con bé có vẻ đang bối rối.
- Nếu cháu mời uống trà thì dì sẽ đồng ý.
Tôi quan sát con bé gần hơn khi nó đổ đầy nước vào ấm và cắm phích. Gần đó, trên nóc tủ quần áo là các tài liệu của FBI, một khẩu súng lục và mấy chùm chiếc chìa khóa xe. Tôi nhận ra mấy cặp tài liệu có giấy ghi chú nhưng cũng nhận ra đám quần áo lạ đang treo trong tủ.
- Kể cho dì nghe về T. C đi?
Lucy mở gói trà.
- Cô ấy là người Đức, hiện đang sống sáu tuần ở Munich. Vì thế cô ấy bảo cháu có thể ở lại đây.
- Bạn cháu tốt quá. Cháu có muốn dì xếp lại đồ đạc của cô ấy hoặc ít nhất là dọn dẹp phòng cho cháu?
- Dì không cần phải làm gì bây giờ đâu ạ.
Tôi liếc về phía cửa sổ và nghe thấy tiếng ai đó.
- Dì vẫn uống trà đen chứ ạ?
Lò sưởi nổ tanh tách và khói bốc lên có mùi gỗ tươi. Tôi không ngạc nhiên khi cánh cửa mở ra và một cô gái bước vào. Nhưng tôi không nghĩ đó lại là Janet và con bé cũng không nghĩ là sẽ gặp tôi ở đây.
- Tiến sĩ Scarpetta. - Cô ta ngạc nhiên trong khi tôi liếc nhìn Lucy - Thật vui vì cô ghé qua.
Cô gái đang cầm mấy thứ đồ tắm. Đầu đội mũ lưỡi trai trong khi mái tóc ướt vẫn xõa dài đến vai. Mặc áo len và đi giày tennis, trông cô bé đáng yêu và khỏe mạnh. Và cũng như Lucy, dường như trông còn trẻ hơn nữa bởi vì lại được đến trường đại học.
- Ngồi đây luôn đi. - Lucy nói với cô bạn khi đưa cho tôi tách trà.
- Chúng cháu chạy ở ngoài. - Janet cười - Cô thông cảm nhé, tóc tai cháu thế này. Chắc cô có việc gì ở đây?
- Cô cần vài sự giúp đỡ cho một vụ. - Tôi chỉ giải thích có thế - Cháu cũng tham gia khóa học thực tế ảo chứ?
- Vâng ạ. - Janet nói - Cả cháu và Lucy đều học ở đây. Và không biết cô đã biết chưa, cháu chuyển đến trụ sở Washington Field hồi cuối năm ngoái rồi.
- Lucy cũng có nói qua.
- Cháu chuyên phụ trách điều tra nhóm tội phạm cao cấp. - Cô gái tiếp tục - Đặc biệt là những gì liên quan đến việc xâm phạm phần mềm IOC.
- Nghĩa là thế nào?
Lucy trả lời vì nó ngồi gần tôi hơn.
- Bảo vệ các nguyên tắc truyền thông. Chúng cháu chỉ có một nhóm chuyên gia trong nước đảm nhận những vụ này.
- Nghĩa là FBI đã cử cả hai cháu đến đây để đào tạo cho nhóm à. - Tôi cố gắng hiểu - Nhưng dì nghĩ là thực tế ảo thì có liên quan gì đến những kẻ tấn công vào dữ liệu đâu?
Janet im lặng bỏ mũ ra và chải tóc, mắt dán vào lò sưởi. Tôi có thể đoán rằng cô gái cảm thấy rất không thoải mái, và tôi tự hỏi không biết cô đã phải đối mặt với bao nhiêu chuyện xảy ra ở Aspen trong suốt kỳ nghỉ vừa rồi. Cháu gái tôi ra lò sưởi ngồi đối diện với tôi.
- Chúng cháu không phải đến đây để học, dì Kay ạ. - Nó nói giọng nghiêm túc - Đó chỉ là màn che mắt thiên hạ thôi. Bây giờ cháu sẽ nói với dì điều này trong khi lẽ ra cháu không nên nói, nhưng cháu không muốn nói dối thêm nữa.
- Cháu không cần phải giải thích. Dì hiểu mà.
- Không. - Ánh mắt nó trở nên căng thẳng - Cháu muốn dì hiểu chuyện gì đang diễn ra. Cháu chỉ kể tóm tắt ngắn gọn vụ việc bẩn thỉu này thôi. Mùa thu năm ngoái, tập đoàn Năng lượng và Ánh sáng Thịnh vượng chung bắt đầu gặp sự cố khi có kẻ xâm nhập tấn công hệ thống máy tính. Sự tấn công này diễn ra thường xuyên, có khi đến bốn, năm lần một ngày. Nhưng họ không xác định được danh tính của tên hacker này cho đến khi hắn ta để lại dấu vết ở phần thanh toán sau khi xâm nhập để sao chụp thông tin hóa đơn khách hàng. Chúng cháu được giao nhiệm vụ và đã theo dấu thủ phạm đến tận Đại học Virginia này.
- Và vẫn chưa tìm ra thủ phạm. - Tôi nói.
- Chưa ạ. - Janet trả lời - Chúng cháu đã thẩm vấn một sinh viên mới ra trường có số thẻ bảo hiểm như vậy, nhưng sau đó xác định anh ta tuyệt đối không phải là thủ phạm. Chúng cháu có lý do để khẳng định điều đó.
- Vấn đề là thỉnh thoảng các sinh viên ở đây vẫn bị mất thẻ bảo hiểm và thủ phạm thì vẫn truy cập vào hệ thống máy tính của tập đoàn bằng máy tính ở trường đại học này và một cái khác ở Pittsburgh. - Lucy nói.
- Thế à?
- Gần đây tên này khá im hơi lặng tiếng khiến tụi cháu khó khăn hơn trong công tác điều tra. - Janet nói - Phần lớn thời gian chúng cháu lần theo dấu vết hắn từ máy tính của trường đại học.
- Đúng vậy. - Lucy nói - Chúng cháu mất dấu hắn gần một tuần rồi. Cháu đoán là bởi vì kỳ nghỉ lễ.
- Tại sao lại có kẻ làm thế nhỉ? Cháu có giả thiết nào không?
- Một kiểu chơi điện thôi mà. - Janet nói đơn giản - Có thể là hắn ta cứ thích bật và tắt điện suốt từ Virginia qua Carolina. Có Chúa mới biết được!
- Nhưng chúng cháu tin rằng cho dù đó là ai đi chăng nữa thì hắn cũng chỉ quanh quẩn ở khu vực trường đại học này thôi và xâm nhập Internet hoặc một phương tiện khác có tên là Telnet. - Lucy nói thêm một cách tự tin - Thế nào chúng cháu cũng bắt được hắn.
- Cháu có phiền không nếu dì hỏi vì sao những chuyện này phải giữ bí mật? Tại sao cháu không nói đơn giản với dì rằng cháu đang có một vụ không thể tiết lộ được?
Nó hơi ngần ngại trước khi trả lời.
- Dì cũng từng dạy ở đây đấy, dì Kay.
Đúng vậy, tôi lại chưa nghĩ đến điều đó. Mặc dù chỉ là một giảng viên cộng tác giảng dạy bộ môn bệnh học và pháp y, tôi cho rằng quan điểm của Lucy là đúng, và tôi không trách con bé giữ bí mật với tôi vì một lý do khác. Nó muốn có sự độc lập, đặc biệt ở một nơi mà trong suốt quá trình học tập, nhiều người biết nó là cháu của tôi. Tôi nhìn nó.
- Đấy có phải là lý do khiến cháu rời Richmond đột ngột đêm đó không?
- Cháu có tin nhắn gọi.
- Là cháu. - Janet nói - Lúc đó cháu đang bay về từ Aspen nhưng chuyến bay bị hoãn lại và vân vân. Lucy đến đón cháu ở sân bay và chúng cháu quay về đây.
- Sau kỳ nghỉ lễ còn vụ xâm nhập nào khác nữa không?
- Có một vài lần. Hệ thống lúc này đang được giám sát. - Lucy nói - Nhưng chúng cháu không đơn phương trong vụ này. Chúng cháu vừa được giao một nhiệm vụ bí mật ở đây để có thể tiến hành một số công việc điều tra.
- Sao cháu không đi bộ với dì đến khu nhà lầu nhỉ. - Tôi đứng dậy và con bé cũng thế - Marino có lẽ đã quay lại xe rồi.
Tôi ôm Janet và thấy tóc cô bé có mùi chanh.
- Giữ gìn nhé. Mong được gặp cháu nhiều hơn. - Tôi nói với Janet - Cô coi cháu như người trong nhà rồi. Chúa biết là đến một lúc nào đó dì sẽ được các cháu chăm nom mà. - Tôi cười khi vòng tay qua Lucy.
Bên ngoài ánh mặt trời vẫn chiếu sáng và buổi chiều rất ấm áp nên chỉ cần mặc một cái áo len mà thôi. Tôi ước gì mình có thể ở lại lâu hơn. Lucy đi rất nhanh nên tôi đoán rằng nó đang căng thẳng vì sợ ai đó có thể thấy chúng tôi đi cùng nhau.
- Cũng giống như ngày xưa thôi mà. - Tôi khẽ nói để giấu đi nỗi tổn thương.
- Là sao ạ? - Con bé hỏi.
- Cháu đấu tranh tư tưởng khi đi với dì.
- Không phải vậy. Cháu vẫn luôn tự hào về điều đó.
- Nhưng bây giờ thì không. - Tôi hơi giễu cợt.
- Cháu thì lại muốn dì cảm thấy tự hào khi đi cùng cháu, thay vì luôn luôn là ngược lại.
- Dì tự hào về cháu và luôn luôn là như vậy, ngay cả khi cháu lộn xộn tới mức đôi lúc dì muốn nhốt cháu dưới tầng hầm.
- Người ta gọi đó là ngược đãi trẻ em đấy.
- Không, thẩm phán sẽ ủng hộ dì trong trường hợp này. Tin dì đi. Dì rất vui vì cháu và Janet đã làm lành trở lại. Dì cũng vui vì cô bé đã quay trở lại Aspen và hai cháu lại sống cùng nhau.
Con bé dừng lại và nhìn tôi, mắt nheo lại vì nắng.
- Cảm ơn những gì dì đã nói với cô ấy. Đặc biệt là bây giờ, điều đó rất có ý nghĩa.
- Dì chỉ nói sự thật thôi mà. Có thể một ngày nào đó gia đình của cô bé cũng nói như vậy.
Chúng tôi nhìn thấy chiếc xe của Marino. Anh đang ngồi trong xe và như thường lệ, vẫn nhả khói ra ngoài. Lucy bước đến bên cửa xe.
- Chào chú Pete. Chú cần phải đi rửa xe đi.
- Không! - Anh cằn nhằn rồi dập thuốc và bước ra ngoài.
Anh nhìn quanh, xốc lại quần và xem xét chiếc xe. Cả tôi và Lucy đều cười nhưng Marino thì cố gắng nhịn cười. Thực ra là anh luôn ngầm thích thú khi bị chúng tôi trêu chọc. Chúng tôi đùa nhau thêm chút nữa sau đó Lucy quay về, đúng lúc đó thì chiếc Lexus vàng đời mới kính đen phóng qua. Là chiếc xe mà ban nãy chúng tôi đã nhìn thấy trên đường.
- Bắt đầu làm tôi căng thẳng rồi đây. - Ánh mắt Marino dõi theo chiếc xe.
- Lẽ ra anh nên ghi biển số của nó lại. - Tôi nói điều hiển nhiên ấy.
- Ồ, tôi đã làm rồi. - Anh khởi động máy và bắt đầu quay xe lại - Tôi còn cài cả hệ thống DMV nữa ấy.
DMV là phần mềm của Phòng máy tính quan sát giao thông và rất nhiều người đã cài đặt nó. Chúng tôi quay lại lò phản ứng và khi đến nơi, Marino từ chối không vào. Vì vậy tôi để anh chờ ở bãi đậu xe. Lần này người thanh niên ngồi trong phòng điều khiển gắn kính bảo rằng tôi có thể vào mà không cần phải có người dẫn đi.
- Ông ấy đang ở dưới tầng hầm. - Anh ta nói, mắt vẫn dán vào màn hình vi tính.
Tôi tìm thấy Matthews trong phòng cơ sở dữ liệu ở tầng dưới, trước màn hình máy tính đang hiển thị một dãy quang phổ đen trắng.
- Ồ, xin chào. - Ông ta nói khi nhận ra tôi đang đứng bên cạnh.
- Có vẻ như chúng ta đã có chút may mắn. - Tôi nói - Mặc dù tôi không chắc rằng mình đang nhìn thấy gì. Và có thể tôi đến sớm quá.
- Không, không, không sớm đâu, Những dòng kẻ ngang này cho thấy năng lượng của tia gamma đã được tìm thấy. Một dòng ứng với một năng lượng. Nhưng hầu hết các dòng chúng ta nhìn thấy ở đây đều là bức xạ nền. - Ông ta chỉ cho tôi xem trên màn hình - Chị biết không, ngay cả mấy viên gạch chì cũng không muốn bỏ mạng vì tất cả những thứ này.
Tôi ngồi xuống cạnh ông.
- Tôi đoán những gì tôi đang cố gắng chỉ cho chị thấy đây, bác sĩ Scarpetta, chính là mẫu vật mà chị mang đến không phát ra tia gamma năng lượng cao khi nó bị phân rã. Nếu chị quan sát phổ năng lượng này sẽ thấy có vẻ như tia gamma điển hình trên quang phổ là của uranium 2/35. - Ông ta gõ đầu nhọn lên mặt kính.
- Được rồi. Vậy điều đó có nghĩa gì?
- Đó là một hợp chất có ích. - Ông ta nhìn sang tôi.
- Như kiểu được sử dụng trong các lò phản ứng hạt nhân. - Tôi nói.
- Chính xác. Chúng tôi vẫn dùng nó để sản xuất đạn chì. Nhưng chắc chị cũng biết, chỉ có 0,3 phần trăm Uranium là loại 2/35. Phần còn lại đã bị suy yếu.
- Đúng. Phần còn lại là uranium 2/38.
- Và đây là những gì chúng ta có ở đây.
- Nếu như nó không phát ra tia gamma năng lượng cao, làm sao ông có thể kết luận điều đó từ phổ năng lượng này?
- Bởi vì những gì mà tinh thể Germanium dò được cho thấy đó là uranium 2/35. Và bởi vì tỉ lệ phần trăm của nó quá thấp, điều đó cho thấy mẫu vật mà chúng ta đang xử lý đây phải là Uranium phân hủy.
- Nó không thể là nhiên liệu đốt cháy từ lò phản ứng. - Tôi nói thành lời ý nghĩ của mình.
- Không, không phải thế. Không có chất liệu phân hạch trộn trong mẫu vật này. Không có stronti, xezi, iốt, ba ri. Chị có thể quan sát chúng qua máy quét hiển vi điện tử.
- Không có đồng vị nào như vậy xuất hiện. - Tôi đồng ý - Chỉ có uranium và những nguyên tố không cần thiết khác. Ông có nghĩ rằng nó có thể trộn với đất dưới gót giày được không?
Tôi nhìn vào điểm nhọn và những đường rãnh mà có lẽ là tâm điện đồ trong khi Matthews đang ghi chú gì đó.
- Chị có muốn in tất cả những thứ này ra không?
- Vâng, ông in giúp cho. Uranium phân hủy dùng để làm gì nhỉ?
- Thường thì nó không có giá trị gì. - Ông ta gõ một vài phím.
- Nếu như không phải từ một lò phản ứng hạt nhân thì nó đến từ đâu?
- Có thể là từ một lò phản ứng có thể phân tách các đồng vị.
- Như là Oak Ridge ở Tennessee phải không? - Tôi gợi ý.
- Họ không còn làm công việc đó nữa. Nhưng tất nhiên họ đã từng sản xuất nó trong nhiều thập kỷ và phải có kho chứa kim loại uranium. Bây giờ cũng có thêm các nhà máy ở Portmouth, Ohio, Paducah, Kentucky.
- Tiến sĩ Matthews, một kẻ nào đó đã để lại vết giày trong xe ô-tô và đất dưới gót giày có kim loại uranium phân hủy. Ông có lời giải thích hợp lý nào không?
- Không. - Vẻ mặt của ông ta không biểu hiện gì cả - Tôi không nghĩ là mình có thể suy luận được điều gì.
Tôi nghĩ đến những hình răng cưa và hình cầu hiển thị trên kính hiển vi quét điện tử và cố gắng gợi thêm lần nữa.
- Người ta làm tan chảy uranium 2/38 để làm gì? Tại sao lại có thể định hình được nó bằng máy móc?
Nhà khoa học dường như vẫn chưa hé mở được gợi ý nào.
- Liệu uranium phân hủy có được sử dụng làm gì không? - Sau đó tôi hỏi lại lần nữa.
- Nhìn chung thì ngành công nghiệp lớn không sử dụng kim loại uranium. Ngay cả những nhà máy điện hạt nhân cũng không bởi vì họ thay thế nhiên liệu như uranium oxit, gốm sứ.
- Thế thì có lẽ tôi nên hỏi về mặt lý thuyết thì kim loại uranium phân hủy được dùng để làm gì?
- Đã có lần phía Quốc phòng nói rằng họ sử dụng nguyên liệu này để bọc xe tăng. Và điều đó cũng gợi ý rằng nó được dùng để sản xuất đạn dược hoặc các loại vũ khí khác. Để xem nào. Tôi đoán điều duy nhất mà chúng ta biết chắc là nó rất hữu ích cho việc che chắn các vật liệu phóng xạ.
- Loại vật liệu phóng xạ gì vậy? - Tôi cảm thấy ruột nóng dần lên - Có phải những dây chuyền nhiên liệu đốt cháy chăng?
- Đó cũng là một ý kiến nếu chúng ta biết cách làm thế nào để hạn chế được sự lãng phí nguyên tử ở đất nước này. - Ông ta nói hài hước - Chị thấy đấy, nếu chúng ta có thể mang nó đi chôn sâu hàng nghìn thước dưới chân núi Yucca ở Nevada thì uranium 2/38 có thể được dùng để giát vỏ thùng hàng vận chuyển đấy.
- Nói cách khác thì nếu như những tập hợp nhiên liệu đã được sử dụng bị thải ra khỏi một nhà máy hạt nhân nguyên tử, chúng sẽ phải được cất giữ trong một thứ gì đó, và uranium được phân hủy dừng làm vỏ chắn còn tốt hơn chì đúng không.
Nhà khoa học nói chính xác thì ông ta cũng nghĩ như vậy và trả mẫu vật lại cho tôi, bởi vì nó là bằng chứng quan trọng và một ngày gần đây sẽ phải có mặt ở tòa án. Vì thế tôi không thể để lại mặc dù biết Marino sẽ cảm thấy thế nào nếu tôi lại mang nó về cất trong cốp xe của anh. Tôi thấy anh đang đi đi lại lại, mắt đeo kính râm.
- Sao rồi? - Anh hỏi.
- Anh mở cốp ra.
Anh vào trong xe và mở cốp.
- Tôi cần phải nói với cô ngay bây giờ rằng ta sẽ không thể để nó trong tủ lưu trữ chứng cứ ở chỗ của tôi. Không ai muốn hợp tác đâu, cho dù là tôi muốn họ làm như vậy.
- Nó cần phải được lưu trữ. - Tôi nói đơn giản - Có một cái thùng mười hai lon bia đấy chứ.
- Tôi đã bảo là từ trước tôi đã không muốn phiền rồi mà.
- Anh sẽ gặp rắc rối. - Tôi đóng cốp xe lại.
- Thế còn việc cô tàng trữ Uranium ở văn phòng thì sao nào?
- Tốt. - Tôi chui vào xe - Tôi có thể làm được việc đó.
- Bằng cách nào vậy? - Anh khởi động máy.
Tôi kể tóm tắt, bỏ qua những chi tiết khoa học nhiều nhất có thể.
- Cô đang nói với tôi rằng có ai đó đem chất thải nguyên tử vào chiếc xe Benz của cô?
- Đúng là như thế. Tôi cần phải ghé qua chỗ Lucy lần nữa.
- Sao chứ? Con bé thì giúp được gì?
- Tôi không biết nó sẽ giúp được gì không. - Tôi nói khi anh lái xe xuống núi - Nhưng tôi đang có một ý tưởng khá điên rồ.
- Tôi sợ nhất điều đó đấy.
Janet trông có vẻ lo lắng khi thấy tôi quay lại cùng với Marino.
- Mọi thứ ổn cả chứ ạ? - Cô gái hỏi khi mời chúng tôi vào nhà.
- Cô cần sự giúp đỡ của các cháu.
Lucy đang ngồi trên giường, một quyển vở để trên lòng. Nó nhìn Marino.
- Vô tư đi. Chúng cháu chịu trách nhiệm tư vấn.
Anh ngồi cạnh lò sưởi, tôi cũng mang một chiếc ghế đến ngồi gần anh.
- Cái kẻ đã xâm nhập vào hệ thống máy tính của tập đoàn, - Tôi nói - hắn có lấy gì khác ngoài hóa đơn khách hàng không?
- Cháu không thể khẳng định rằng chúng cháu biết mọi thứ được. - Lucy đáp - Nhưng tất nhiên là có hóa đơn, và các thông tin chung về khách hàng.
- Nghĩa là thế nào? - Marino hỏi.
- Nghĩa là các thông tin về khách hàng bao gồm địa chỉ hóa đơn, số điện thoại, dịch vụ đặc biệt, mức sử dụng năng lượng trung bình, và một vài khách hàng tham gia chương trình đóng góp cổ phần.
- Giải thích kỹ hơn về vụ đóng góp cổ phần đi. - Tôi ngắt lời - Ta tham gia chương trình này. Một phần séc hàng tháng dùng để mua cổ phần ở CP & L, và vì thế công ty có một chút thông tin tài chính của khách hàng, bao gồm cả tài khoản ngân hàng và mã số bí mật. - Tôi ngừng lại, suy nghĩ - Liệu những thứ đó có quan trọng với một kẻ xâm nhập hay không?
- Về mặt lý thuyết thì có. Bởi vì dì phải nhớ rằng một cơ sở dữ liệu lớn như CP & L sẽ không thường trú ở bất cứ chỗ nào. Họ có những hệ thống khác với các cổng vào dẫn đến họ, điều này có thể giải thích cho mối quan tâm của kẻ xâm nhập khi hắn vào máy điện toán ở Pittsburgh.
- Có thể nó giải thích được cho cháu, nhưng nó không giải thích được gì cho chú. - Marino, luôn mất kiên nhẫn với những lý giải về máy tính của Lucy.
- Nếu như chú coi các cổng vào giống như các hành lang chính trên bản đồ, giống đường I-95 ấy, ví dụ vậy, - Lucy kiên nhẫn nói - thì nếu chú đi từ nơi này đến nơi khác, về mặt lý thuyết chú có thể lướt mạng toàn cầu. Chú sẽ truy cập được vào bất cứ thứ gì chú muốn.
- Kiểu như thế nào? Cho chú một ví dụ để chú có thể liên tưởng.
Con bé để quyển vở lên đùi và nhún vai :
- Nếu cháu xâm nhập vào máy tính ở Pittsburgh, điểm dừng tiếp theo của cháu sẽ là tập đoàn viễn thông AT & T.
- Máy tính đó là một cổng vào hệ thống điện thoại? - Tôi hỏi.
- Một trong các máy đó. Và đây là những gì mà cháu và Janet đang xem xét, rằng tên hacker kia đang cố tìm cách để ăn cắp điện và thời gian gọi điện thoại.
- Tất nhiên tất cả mới chỉ là giả thuyết. - Janet nói - Cho đến giờ chưa có chuyện gì xảy ra để tụi cháu có thể khẳng định mục đích của kẻ xâm nhập là gì. Nhưng theo quan điểm của FBI, mọi sự xâm nhập đều là trái pháp luật. Đó mới là điều cần bàn.
- Cháu có biết dữ liệu của khách hàng nào bị xâm nhập không? - Tôi hỏi.
- Chúng cháu biết tên này đã xâm nhập vào dữ liệu của tất cả các khách hàng. - Lucy trả lời - Và chúng cháu đã thảo luận về chuyện này hàng triệu lần. Nhưng những bản ghi cá nhân mà chúng cháu được xem chi tiết chỉ có một vài trường hợp. Chúng cháu cũng đang giữ đây.
- Không biết dì xem có được không?
Lucy và Janet hơi lưỡng lự.
- Để làm gì? - Marino nhìn tôi băn khoăn - Cô định làm gì vậy?
Tôi nhắc đến nhiên liệu uranium của nhà máy năng lượng hạt nhân, và CP & L có hai nhà máy năng lượng hạt nhân ở Virginia và Delaware. Máy điện toán của họ đã bị xâm nhập. Ted Eddings gọi đến văn phòng của tôi với hàng lô câu hỏi về phóng xạ. Trong máy tính cá nhân ở nhà, cậu ta có tất cả các file về Bắc Triều Tiên và những câu hỏi nghi ngờ rằng họ đang sản xuất plutoni cho vũ khí hạt nhân ở lò phản ứng.
- Và đúng vào lúc chúng ta đang điều tra ở Sandbridge thì lại có kẻ lảng vảng xung quanh. - Lucy nói thêm - Sau đó có kẻ đã rạch lốp xe của dì và gã thám tử Roche còn đe dọa dì nữa. Rồi Danny Webster đến Richmond và kết cục là bị giết chết. Rồi có vẻ như cái tên giết người ấy đã tống uranium vào xe của dì. Hãy cho cháu biết dì cần xem thứ gì.
Tôi không yêu cầu một bản danh sách khách hàng đầy đủ, bởi vì như thế thì lấy hết tên người ở Virginia mất, trong đó sẽ bao gồm cả nhà tôi và văn phòng tôi nữa. Nhưng tôi quan tâm đến bất cứ bản ghi hóa đơn chi tiết nào ở Lussed, và những gì mà tôi được xem rất tỉ mỉ nhưng ít ỏi. Trong số năm cái tên, tôi đều nhận ra, chỉ trừ có một.
- Có ai biết Joshua Hayes là ai không? Anh ta có hòm thư ở Suffolk. - Tôi nói.
- Cho đến giờ thì tất cả những gì mà chúng cháu biết là ông ta là một nông dân. - Janet trả lời.
- Được thôi. Chúng ta có Brett West là đại diện ở CP & L. Tôi không thể nhớ nổi chức danh của ông ta. - Tôi nhìn vào bản in.
- Phó giám đốc chịu trách nhiệm vận hành. - Janet nói.
- Ông ta sống gần chỗ cô đấy, bác sĩ ạ. - Marino nói - Ở Windsor Farms.
- Từng ở đó thôi. Nếu chú đọc địa chỉ hóa đơn của ông ta. - Janet chỉ - Chú sẽ thấy nó đã được thay đổi vào tháng Mười năm ngoái. Hình như ông ta đã chuyển đến Williamburg.
Còn hai đại diện khác của tập đoàn CP & L mà bản ghi hóa đơn của họ đã bị tên hacker nghiền ngẫm. Một người là giám đốc điều hành còn người kia là chủ tịch. Nhưng danh tính của nạn nhân thứ năm mới thực sự làm tôi choáng váng.
- Đại tá Green. - Tôi kinh ngạc nhìn Marino.
Vẻ mặt anh có vẻ khó hiểu.
- Tôi không biết cô đang nói về ai.
- Ông ta đã có mặt ở Bãi tàu không hoạt động khi tôi đưa thi thể của Eddings lên khỏi mặt nước. - Tôi nói - Ông ta đeo quân hàm của Phòng điều tra Hải quân.
- Tôi đang nghe rất rõ đây. - Marino sầm mặt lại. Phi vụ điều tra của Lucy và Janet đột ngột biến chuyển bất ngờ.
- Việc gã hacker này tò mò về những quan chức cấp cao của tập đoàn không đáng ngạc nhiên lắm nhưng cháu không hiểu NIS Phòng điều tra Hải quân thì có liên quan gì. - Janet nói.
- Cô không chắc là mình muốn biết điều đó. - Tôi nói - Nhưng nếu như những gì Lucy phải nói về cổng thông là đúng thì có thể điểm dừng cuối cùng của kẻ xâm nhập này phải là bản ghi điện thoại của một số người cụ thể.
- Tại sao chứ? - Marino hỏi.
- Để biết họ gọi cho ai. - Tôi ngừng lại. - Đó là loại thông tin mà các phóng viên thường quan tâm.
Tôi đứng lên và bắt đầu đi đi lại lại trong khi nỗi sợ hãi bắt đầu chạy dọc theo các tế bào. Tôi nghĩ đến việc Eddings bị đầu độc, về viên đạn Black Talons và uranium. và tôi nhớ trang trại của Joel Hand nằm ở đâu đó trong khu vực Tidewater.
- Cái tên Dwain Shapiro ấy, người có quyển giáo lý mà anh tìm thấy ở nhà Eddings. - Tôi nói với Marino - Người ta kết luận hắn chết trong một vụ cướp xe. Chúng ta có thông tin gì hơn thế không?
- Lúc này thì không.
- Cái chết của Danny chắc cũng bị xếp vào cùng một kiểu như vậy. - Tôi nói.
- Biết đâu hắn nhằm vào cô thì sao. Đặc biệt là do loại xe đắt tiền ấy. Nếu đây là một vụ đâm nhau, thì có thể kẻ phạm tội kia không biết là bác sĩ Scarpetta không phải là một người đàn ông. - Janet nói. - Có thể kẻ cầm súng là một tay tự mãn và chỉ quan tâm đến mỗi một việc là cái thứ mà cô đang lái thôi.
Tim tôi như ngừng đập khi cô gái nói tiếp.
- Hoặc có thể kẻ giết người không nghĩ ra là Danny không phải là cô cho đến khi quá muộn. Sau đó Danny buộc phải bị xứ lý.
- Tại sao lại là cô chứ? - Tôi nói - Động cơ là gì?
- Rõ ràng là họ nghĩ dì biết thứ gì đó. - Lucy nói thay.
- Họ ư?
- Có thể đó là những người Tân Phục Quốc Do Thái. Lý do cũng giống như họ giết Ted Eddings. Họ biết là anh ta đang nắm giữ thứ gì đó hoặc là chuẩn bị tiết lộ điều gì đó.
Tôi nhìn cháu gái mình và Janet trong khi nỗi lo lắng càng lúc càng tăng lên.
- Vì Chúa. - Tôi nói trong tâm trạng bị kích động - Đừng làm thêm bất cứ việc gì nữa cho đến khi nào các cháu trao đổi với Benton hoặc ai đó. Khỉ thật. Dì không muốn họ nghĩ các cháu cũng biết việc gì đó.
Nhưng tôi biết Lucy sẽ chẳng chịu nghe đâu. Con bé sẽ lại ngồi vào bàn phím với chí khí ngùn ngụt ngay khi tôi vừa ra khỏi cửa.
- Janet? - Tôi nhìn vào niềm hy vọng duy nhất của tôi với ý nghĩ mong sao các cô bé vẫn sẽ hoạt động an toàn - Tên hacker này rất có thể liên quan tới những người đã bị sát hại.
- Bác sĩ Scarpetta, cháu hiểu mà.
Tôi và Marino rời khỏi Đại học Virginia và cùng lúc đó chiếc xe Lexus màu vàng chúng tôi đã nhìn thấy hai lần ngày hôm nay lại lẽo đẽo theo sau suốt quãng đường về Richmond. Marino lái xe trong khi mắt luôn nhìn vào gương. Anh toát mồ hôi và phát điên lên vì phần mềm DMV không thể kết nối, và biển số xe mà anh đã hỏi chẳng có hồi đáp. Kẻ theo dõi chúng tôi trong chiếc xe là một thanh niên da trắng. Hắn ta đeo kính đen và đội mũ lưỡi trai.
- Hắn ta không quan tâm đến việc anh có biết hắn là ai không. Nếu quan tâm thì hắn đã không lộ liễu như thế Marino ạ. Kiểu này giống hăm dọa nhiều hơn.
- Ồ, để xem ai hăm dọa ai. - Anh nói và lái xe chậm lại.
Anh nhìn vào gương chiếu hậu một lần nữa, cho xe đi chậm hơn, và khi chiếc xe kia lại gần, đột ngột anh thắng phanh mạnh. Tôi không biết ai bị sốc hơn, đối thủ hay là tôi, khi tiếng phanh của chiếc Lexus rít lên, còi của các xe khác rú inh ỏi xung quanh và chiếc xe sém húc vào đuôi chiếc Ford của Marino.
- Ồ! - Anh nói - Trông như có kẻ vừa mới gây sự với cảnh sát ấy nhỉ.
Anh ra ngoài và rút súng nhanh đến nỗi tôi không nhìn thấy. Tôi cũng lấy súng ra và thả vào túi áo khoác sau khi quyết định mình cũng nên ra ngoài, bởi vì tôi không chắc chuyện gì sẽ xảy ra. Marino đứng bên cạnh chiếc Lexus, mắt nhìn dòng xe qua lại trong khi anh nói qua bộ đàm.
- Để tay vào chỗ tôi có thể nhìn thấy. - Anh yêu cầu người lái xe một lần nữa với mệnh lệnh rõ ràng - Bây giờ tôi muốn anh đưa cho tôi bằng lái xe. Chậm thôi!
Tôi đứng ở bên này xe, gần cửa trước nên biết được kẻ kia là ai trước khi Marino kịp xem bằng lái xe và tấm ảnh trên đó.
- Ồ, thám tử Roche. - Marino nói to át tiếng xe cộ - Thật ngạc nhiên là suýt tí nữa thì chúng tôi đâm vào anh. Hoặc là ngược lại, anh đâm vào chúng tôi. - Rồi anh gằn giọng - Ra khỏi xe. Ngay bây giờ. Anh có mang súng theo người không?
- Súng để giữa chỗ ngồi ấy. Rất dễ nhìn. - Hắn nói cộc lốc.
Sau đó Roche chầm chậm bước ra khỏi xe. Hắn cao và mảnh dẻ trong chiếc quần ống rộng, áo khoác bò, đi bốt và đeo chiếc đồng hồ điện tử màu đen. Marino bắt hắn xoay người lại và yêu cầu hắn giơ tay lên. Tôi vẫn đứng tại chỗ và khi chiếc kính râm của Roche hướng về phía tôi, hắn hơi nhếch mép.
- Thám tử Roche, nói cho tôi biết. - Marino nói - Hôm nay anh định chỉ điểm ai? Có thể là đại tá Green mà anh vừa nói chuyện trên điện thoại cầm tay chăng? Anh đã nói với ông ta chúng tôi đi những đâu và làm những gì ngày hôm nay, và anh đã sợ hãi thế nào khi chúng tôi nhìn thấy anh qua gương? Hay là anh lộ liễu chỉ bởi vì anh là thằng ngốc?
Roche không nói gì. Vẻ mặt hắn đanh lại.
- Có phải anh cũng đã làm điều đó với Danny? Anh gọi điện đến xưởng bảo dưỡng, giả danh bác sĩ và muốn biết lúc nào thì lấy được xe. Sau đó anh gọi điện thông báo. Chỉ xảy ra chuyện ở phút chót là bác sĩ đây đã không lái chiếc xe về hôm đó. Và bây giờ một đứa trẻ bị mất mạng chỉ vì con lừa đó không biết bác sĩ không phải là một người đàn ông, hoặc là nhầm Danny với người giám định pháp y.
- Anh không thể chứng minh gì được đâu. - Roche nói, vẫn với nụ cười chế giễu.
- Chúng tôi biết sẽ chứng minh được những gì sau khi tôi có hóa đơn điện thoại di động của anh. - Marino tiến đến gần hơn để Roche có thể thấy cảm thấy dáng vóc cao lớn của anh, dây lưng của anh gần như đã chạm vào hắn ta - Và khi tôi đã tìm ra được điều gì đó, anh sẽ có nhiều thứ phải lo lắng hơn là giấy phạt lái xe. Ít nhất thì tôi cũng sẽ gán cho anh tội tòng phạm với kẻ sát nhân. Cái tội đó được bóc lịch năm mươi năm đấy. Còn trong lúc này tôi không muốn nhìn thấy anh trong vòng một dặm. Và tôi cũng gợi ý rằng anh đừng nên quanh quẩn quanh bác sĩ đây nữa làm gì. Anh chưa nhìn thấy bà ấy nổi giận đâu.
Marino cầm bộ đàm để kiểm tra xem người ta đã cử cảnh sát nào đến hiện trường chưa và sau khi yêu cầu của anh được phát đi lần nữa, một xe cảnh sát đã xuất hiện trên đường 64. Nó đậu sau xe chúng tôi và một nữ trung sĩ mặc sắc phục đến từ Sở cảnh sát Richmond bước ra khỏi xe. Cô ta bước đến chỗ chúng tôi, bàn tay để gần súng.
- Chào đội trưởng. - Cô ta chỉnh âm lượng trên bộ đàm ở thắt lưng - Có vấn đề gì vậy?
- Ồ, trung sĩ Schroeder, người này đã theo dõi tôi suốt cả ngày hôm nay. - Marino nói - Và không may là, khi tôi buộc phải thắng phanh vì một con chó trắng chạy ngang trước mũi xe, anh ta húc vào đuôi xe tôi.
- Vẫn là con chó trắng ấy ạ? - Cô trung sĩ hỏi mà không mảy may mỉm cười.
- Cũng giống như con chó lần trước mà chúng ta đã gặp rắc rối.
Họ tiếp tục câu chuyện với trò đùa xưa nhất của cảnh sát, bởi vì khi nhắc đến những vụ tai nạn xe hơi, lúc nào những con chó trắng cũng bị lôi ra làm bằng chứng. Chúng lao ra trước mũi xe và chạy đi, rồi lại xuất hiện trong câu chuyện của một người lái xe ẩu nào đó.
- Anh ta có ít nhất một khẩu súng ở trong xe. - Marino nói thêm bằng giọng nghiêm túc - Tôi muốn anh ta phải được khám xét kỹ lưỡng trước khi chúng ta cho anh ta vào xe.
- Được rồi, anh hãy dang tay, chân ra.
- Tôi là cảnh sát. - Roche gầm lên.
- Phải, vì thế anh càng biết chính xác là tôi đang làm gì. - Trung sĩ Schroeder tuyên bố.
Cô vỗ nhẹ vào ống chân hắn ta và phát hiện ra một bao súng ở bắp trong chân trái.
- Không được rồi. - Marino nói.
- Thưa ông! - Viên trung sĩ nói to hơn đúng vào lúc một chiếc xe cảnh sát nữa xuất hiện - Tôi phải yêu cầu ông bỏ khẩu súng ra khỏi bao súng và đặt nó vào trong xe.
Một tay đội phó ra khỏi xe, chói lọi trong bộ đồ đa và những quân hàm, nói chính xác thì trông cũng không vui vẻ gì khi phải có mặt ở hiện trường. Nhưng nếu bất cứ khi nào một đội trưởng liên quan đến những vấn đề của ngành dù to dù nhỏ đều phải theo thông lệ gọi cho ông ta. Ông này nhìn Roche bỏ khẩu Colt 380 ra khỏi bao súng nilon màu đen. Hắn cất nó vào trong chiếc Lexus và mặt đỏ lên vì tức giận khi bị điệu ra ngồi sau chiếc xe tuần tra. Hắn sẽ bị thẩm vấn ở đây trong khi tôi ngồi đại bên trong chiếc Ford đang bị hư hại.
- Sao rồi? - Tôi hỏi Marino khi thấy anh quay lại.
- Hắn ta sẽ bị buộc tội theo xe quá gần và sẽ được thả ra sau khi có trát hầu tòa ở Virginia. - Anh có vẻ hài lòng và đắc thắng.
- Thế thôi à?
- Bên cạnh cái vụ hầu tòa thì có tin tốt là tôi đã phá hỏng ngày hôm nay của hắn. Tin tốt hơn nữa là bây giờ chúng ta đã có cái để mà điều tra rồi và rất có thể điều đó sẽ tống hắn vào nhà tù Mecklenburg. Trông hắn bảnh vậy chắc sẽ có khối bạn ở đó.
- Anh có biết đó là hắn trước khi hắn đâm vào xe mình không? - Tôi hỏi.
- Không, tôi đâu có biết đâu. - Chúng tôi lại tiến vào dòng xe cộ.
- Thế hắn nói gì lúc bị thẩm vấn?
- Nói cái điều mà cô đã nghĩ ấy. Vì tôi dừng xe đột ngột.
- Ồ, thì anh đã làm như vậy mà.
- Xét theo luật thì làm thế chẳng sao cả.
- Thế còn về việc theo dõi chúng ta? Hắn có lời giải thích nào không?
- Hắn đi ra ngoài cả ngày để làm những việc vặt và ngắm cảnh. Hắn không biết chúng ta đang nói gì.
- Tôi hiểu. Nếu như anh định làm mấy việc vặt, anh cần mang theo ít nhất hai khẩu súng.
- Cô có muốn nói cho tôi biết làm sao hắn mua được cái xe như vậy không? - Marino liếc sang tôi - Có lẽ hắn không kiếm được bằng một nửa tôi đâu, mà chiếc Lexus có lẽ tốn gần 50 nghìn đô đấy.
- Khẩu Colt hắn mang theo cũng không rẻ. - Tôi nói - Hắn ta kiếm tiền từ đâu đó.
- Bọn chỉ điểm kiếm được lắm mà.
- Đó là tất cả những gì anh nghĩ à?
- Chủ yếu là thế. Tôi đoán hắn đang làm những công việc bẩn thỉu, có lẽ là làm cho Green.
Bộ đàm đột ngột ngắt ngang lời chúng tôi với tiếng chuông báo khẩn cấp, và câu trả lời nhận được kinh khủng hơn tất cả những gì mà chúng tôi đang nghĩ.
- Tất cả các đơn vị đều được thông báo. Chúng tôi vừa nhận được điện báo từ cảnh sát liên bang. - Giọng nói từ bộ đàm lặp đi lặp lại - “Nhà máy điện hạt nhân ở Old Point vừa bị chiếm giữ bởi những tên khủng bố. Đã có súng nổ và một số người chết”.
Tôi choáng váng không nói nên lời trong khi thông báo vẫn tiếp tục.
“Cảnh sát trưởng đã yêu cầu sở cảnh sát chuyển sang kế hoạch A khẩn cấp. Cho đến khi có thông báo thêm, các bộ phận làm ca ngày hôm nay giữ nguyên tại vị trí. Sẽ cập nhật thông tin. Tất cả chỉ huy của các bộ phận sẽ báo cáo tới các điểm chỉ huy ngay lập tức”.
- Ôi không. - Marino dận ga - Chúng ta sẽ về trụ sở của cô.

Chương trước Chương sau