Z28 - Sóng gió tam kiều - Chương 02

Z28 - Sóng gió tam kiều - Chương 02

Giai nhân bên suối

Ngày đăng
Tổng cộng 19 hồi
Đánh giá 8.7/10 với 6654 lượt xem

Trời khuya im lặng một cách dị thường. Trong thạch động rộng bát ngát, ngọn đèn cuối cùng vừa tắt.
Căn phòng chìm vào bóng tối. Bỗng một que diêm xòe lên, ánh lửa đỏ quạch chiếu le lói lên những thạch nhũ óng ánh như có kim tuyến. Châm lửa vào ngọn bạch lạp xong, người lạ kéo ghế ngồi xuống. Dường như hắn sợ phá khuấy bầu không khí câm nín của ban đêm ở chốn rừng sâu nên kéo ghế thật nhẹ. Đàn muỗi đói vo ve bay quanh ngọn đèn cầy.
Hắn giơ tay xua đuổi đàn muỗi sinh sự bằng dáng điệu bực bội. Ở phía sau, một con tắc kè bỗng kêu lên. Tiếng tắc kè trong đêm khuya thanh vắng ngân nga tạo thành âm điệu tiếc nuối não nùng.
Dưới ánh bạch lạp lung linh, khuôn mặt hắn cằn và đanh hẳn lại. Đôi lông mày sâu róm của hắn nằm chắn ngang vầng trán rộng, vuông và nhô hẳn ra như muốn thách đố với mái tóc lởm chởm lúc nào cũng đâm lên tua tủa như sợi thép. Trước mặt hắn là cái cặp da lớn, đựng đầy hồ sơ. Khoan thai, hắn mở cặp và ngón tay gõ nhịp trên cái bàn mộc, ở góc có cái hộp nhỏ có thể liên lạc bằng tiếng nói trong vòng đường kính 10 cây số.
Hắn là Vương Sinh, phụ trách điệp báo của cục R dọc biên giới Miên Việt. Vương Sinh trạc bốn mươi, người dong dỏng cao, mang cái thẹo hình chữ thập ở má bên hữu kỷ niệm một cuộc xông pha nguy hiểm mà hắn không tài nào quên được.
Đêm ấy, trời cũng phẳng lặng và rùng rợn như đêm nay, Vương Sinh chạy băng qua ruộng, vòng qua một vọng gác đèn thắp sáng choang, rồi lẻn vào xóm. Xa nhà đã lâu, hắn hồi hộp chờ đợi ngày được trở vể gặp lại cô gái mà hắn yêu tha thiết. Hồi hắn trốn nhà ra đi, nàng còn là một thiếu nữ bé bỏng, mái tóc chấm ngang vai, cặp mắt trong vắt tưởng như có thể soi gương để chải đầu được. Da nàng đã trắng, thân thể nàng lại cân đối nữa. Nàng được hàng ngàn con trai đi theo tán tỉnh, song nàng chưa bằng lòng ai. Kể ra nàng cũng chưa chịu thề non hẹn biển với hắn song hắn tin chắc là có đủ quyền uy bắt nàng phải ưng thuận. Nếu không …
Hắn thủ trong người khẩu súng lục, đạn đã lên sẵn vào nòng. Tài tác xạ của hắn đã khét tiếng trong giới sinh viên của trường đại học gián điệp Kuchinô gần thủ đô Nga sô Mạc tư khoa. Với khẩu súng này, hắn đủ sức làm tê liệt một tiểu đội trang bị tiểu liên. Cùng đi với hắn là một vệ sĩ trẻ tuổi, tính gan lì, hễ phất tay là ngọn dao mỏng như lá liễu bay vọt ra, cắm vào ngực đối phương.
Qua khỏi vọng gác cuối cùng, Vương Sinh dừng chân cạnh bụi tre rườm rà. Trước kia, đêm nào hắn cũng dìu nàng ra bờ tre này để tình tự. Đả có lần hắn nâng tay nàng lên miệng hôn, và áp má hắn vào má nàng mặc dầu bị cự tuyệt. Nhưng nàng không thể cự tuyệt được nữa vì giờ đây hắn là một nhân vật quan trọng. Song Vương Sinh đã lầm. Con chó vàng quen thuộc vẫy đuôi ra dấu thân thiện khi hắn rẽ bờ rào và lẻn vào sân, cái sân rộng mà cha nàng thường dùng để dạy võ thuật. Cha nàng là tay giỏi vỏ nhất nhì trong vùng. Dưới ánh trăng xuông, Vương Sinh tiến về phía phòng ngủ của nàng. Bên trong còn có ánh đèn.
Hắn khấp khởi mừng thầm. Cửa sổ vừa hé, hắn đứng sững như người bị thôi miên. Quang cảnh hắn vừa thấy đã khắc sâu vào trí nhớ của gã con trai thất tình, khắc sâu đến trọn đời giang hồ của hắn. Chính vì đèn trong nhà sáng trưng mà Vương Sinh thấy rõ như ban ngày những cái hắn đinh ninh là người yêu chỉ dành riêng cho hắn. Làn da ngó sen của nàng phơi bày lồ lộ khiến Vương Sinh tức uất. Nàng nằm trên giường, cạnh nàng là một gã đàn ông vẻ mặt đĩ điếm. Gã đang cười sằng sặc, hai tay đặt trên bộ ngực tròn trĩnh của nàng.
Nếu Vương Sinh bình tĩnh chút nữa, hắn sẽ khám phá ra người đàn ông có diễm phúc này là chồng nàng. Song khi ấy hắn đã mất lương tri. Hắn chỉ nghĩ cách cho nàng một bài học. Và hắn đạp tung cửa nhảy vào.
Nàng kéo cái chăn đơn lên che người. Gặp hắn, nàng tỏ thái độ khinh bỉ hơn là sợ sệt. Vương Sinh cầm cái bình thủy đựng đầy nước ném vào mặt gã đàn ông. Vương Sinh không ngờ chồng nàng lại giỏi võ đến thế. Bằng chứng là cái bình thủy bị gạt bắn sang bên và gã đàn ông phóng cước vào mặt hắn.
Sự việc diễn ra rất nhanh. Vương Sinh vừa tránh kịp ngọn cước kinh hồn thì bên ngoài có tiếng người chạy nhốn nháo. Phèng la ở hàng xóm được đánh lên inh ỏi. Biết có biến Vương Sinh chạy vội ra ngoài. Trong cơn hốt hoảng, hắn vấp phải chân giường và ngã xuống. Gã đàn ông cừu địch đã xô lại, phóng lưỡi dao nhọn vào giữa mặt hắn. Vương Sinh muốn tránh lần nữa song không kịp. Vết thẹo ở luôn trên má hắn từ ba năm nay. Ba năm lăn lộn trong rừng sâu với ý định trả thù.
Giờ trả thù đã điểm. Rồi gia đình nàng sẽ biết tay hắn.
Hắn thốt ra một tiếng chửi tục tĩu.
Đèn trong điện thoại vô tuyến vừa được bật đỏ. Vương Sinh cau mặt :
-Gì thế ?
Gọi cho hắn là một nhân viên trong tổ chức điệp báo. Giọng nói khô khan nổi lên:
-Thưa đại tá, công việc không xong. Tùng Liêm vừa bị nạn trên đường về Khang Khay.
Đại tá Vương Sinh giật bắn người như vừa ngồi lên trên ghế đóng đầy kim nhọn. Cái tên Tùng Liêm vang dội trong đầu hắn. Hắn hỏi lại :
-Đúng không ?
Tiếng nói đáp :
-Thưa đúng. Sáng nay, đoàn công voa chở đại tá Tùng Liêm và năm chục tấn khí giới, quân nhu và lương khô chạy đến gần Khang Khay trên phần đất của ta thì bị phục kích. Nhân viên quân báo của ta đã đến tận nơi thì thấy đoàn công voa bị đốt cháy tan hoang. Khí giới và đạn dược bị mất gần hết.
-Tùng Liêm chết không ?
-Thưa không. Khi bị giật mìn, Tùng Liêm ngồi trong cam nhông bọc sắt nên không hề gì. Nhưng đến khi trực thăng tiếp cứu của ta tới thì phi cơ của địch bắn phá dữ dội. Tùng Liêm không trúng đạn nhưng bị ngất đi, và dường như mất trí.
-Trời ơi !
Vương Sinh ngậm miệng lại vì biết lỡ lời. Là thủ lãnh điệp báo quan trọng, hắn không được phép xao xuyến về bất cứ chuyện gì mặc dầu chuyện đại tá Tùng Liêm thọ nạn trên đất Lào đã có ý nghĩa vô cùng lớn lao. Tùng Liêm từ Bắc Việt sang Lào bằng đường Nghệ An. Đoàn công voa vượt biên giới rồi tiến qua Khang Khay. Tùng Liêm được giao phó một sứ mạng đặc biệt.
Vương Sinh xô ghế đứng dậy. Ngọn bạch lạp trước mặt đã cháy gần hết. Bóng Vương Sinh chiếu lên vách thạch nhũ, lung linh như con ma khổng lồ. Hắn cất giấy tờ vào trong cặp rồi lững thững đi ra cửa động.
Trong động im lặng bao nhiêu thì bên ngoài ồn ào bấy nhiêu. Tuy vậy, đây không phải là sự ồn ào của các đô thị với xe cộ bóp kèn inh ỏi, với tiếng máy móc chạy xình xịch làm tinh thần kẻ yếu thần kinh phải rối loạn, mà là một sự ồn ào kỳ dị, ồn ào mà không ồn ào, ồn ào mà vẫn tĩnh mịch. Một con thú gầm từ xa. Lá vàng rơi xào xạc trước động. Cơn gió khuya vượt qua các đỉnh núi lạnh lẽo mang lại những âm thanh quái đản. Chập chờn trước mặt Vương Sinh là những thân cây lớn phủ đầy sương trắng, dật dờ như những con hồ ly tinh đội mồ trong truyện Liêu trai.
Sống trong khu rừng đã lâu, Vương Sinh đã nhớ rõ từng bụi cây, hốc đá. Ban đêm bịt mắt lại, hắn vẫn không lạc đường. Ở thành thị tìm ra đường phố còn dễ hơn ở rừng. Tuy ở đây không có đường phố, Vương Sinh chỉ cần định thần trong chốc lát, mắt nhắm lại, cánh mũi nở ra là có thể đoán biết chỗ đó là đâu.
Trước cái động lớn mà hắn đặt văn phòng đặc biệt là một khu rộng mọc toàn nấm. Dưới ánh nắng ban ngày, các thứ nấm đua khoe hàng trăm màu sắc khác nhau, màu sắc đẹp đến nỗi những họa sĩ nổi tiếng cũng không thể nào pha giống. Mùi nấm hăng hắc và thơm thơm bay thoảng vào mũi hắn nên không cần mở mắt, Vương Sinh cũng biết là đang qua khu rừng nấm.
Cách đó một quãng là mùi đặc biệt của rừng măng. Những bụi nứa cao ngất chen chúc nhau trên sườn đồi. Vỏ nứa xanh xanh chứa một thứ phấn trăng trắng. Phấn này, người đi rừng dùng làm muối. Vương Sinh ngửi mùi mằn mặn là biết ngay.
Song khu rừng để lại cho Vương Sinh nhiều kỷ niệm, nhất là khu rừng mọc toàn hoa tím. Hắn không hiểu đó là loài hoa gì nhưng mùi thơm ngát của hoa làm hắn tin đây là hoa quý. Mỗi lần đi qua Vương Sinh thường ngắt hoa kết thành bó và mang tới một căn nhà xinh xắn ở sau rặng núi. Trong nhà có một người đàn bà lạ lùng.
Yếu điểm của hắn là đàn bà. Vết thẹo trên má, và mối hận tình trong lòng chưa đủ làm hắn xa lánh phụ nữ. Từ ngày vào mật khu, Vương Sinh đem lòng yêu Tiểu Doanh, một người đàn bà lạ lùng.
Tiểu Doanh lạ lùng ở chỗ nàng cười rất ít, dường như đời nàng là một chuỗi năm tháng trắc trở và u buồn. Khi vui, nàng chỉ mỉm cười. Nàng không cười mà miệng nàng cũng làm cỏ cây, chim muông trong rừng mê đắm. Không hiểu khi nàng cười to, phô trương hàm răng đều đặn, xinh xẻo và trắng muốt, thì vũ trụ còn ngả nghiêng đến đâu nữa.
Vương Sinh hơi bực mình vì đóa hoa đã có chủ. Chồng nàng là một thủ lãnh của cục R. Đành là Vương Sinh không lấy gì làm đẹp trai, nhưng nếu so sánh với Đoàn Lợi thì hắn trội hơn nhiều. Đoàn Lợi có một thân hình phì nộn, kết quả của nếp sống ăn uống phè phỡn và trưởng giả, đêm ngủ trên giường nệm cao su êm ái.
Tiểu Doanh không tỏ thái độ khi Vương Sinh tỏ tình với nàng. Hắn gặp nàng đang tắm một đêm kia trên bờ suối. Hắn định làm bậy thì nàng đã mặc xong xiêm y và đi mất.
Vương Sinh bàng hoàng. Ánh trăng xuông chiếu xuống sườn đồi trọc. Gió lạnh thổi tới từng hồi liên tiếp. Vương Sinh men theo con đường nhỏ xuống chân đồi. Hắn bước xuyên qua một cánh rừng rậm rạp, huýt sáo miệng ra vẻ khoan khóai.
Đột nhiên hắn dừng lại. Một tiếng động khác thường vừa lọt vào tai. Hắn đã phân biệt được tiếng động quen thuộc của ban đêm, và không thể nào lầm được. Rõ ràng là tiếng chân người bước lạo xạo trên lá vàng khô. Tứ phía tối om. Chột dạ Vương Sinh cho tay vào túi lấy súng. Ngoài bìa rừng, du kích đã canh phòng chặt chẽ, nếu không phải người nhà thì không thể lọt vào trong này. Dầu sao hắn vẫn lo sợ. Biết đâu đấy …
Vương Sinh ngồi thụp xuống, đảo mắt nhìn quanh. Trời tối om, ánh trăng khuya bị chặn lại ngoài cửa rừng nên hắn chẳng nhìn thấy gì.
Sột soạt … Hắn nhún vai, dường như tự trách lo lắng hão. Ban đêm, trong rừng có tiếng động là thường. Một con sóc nhảy từ cành này sang cành khác để làm duyên với một chú khỉ cũng đủ gây ra tiếng động chối tai. Đôi khi một chiếc lá vàng rơi đủ phá tan bầu không khí tịch mịch.
Tiếng động mỗi lúc một nghe rõ. Vương Sinh quay ngoắt lại. Song đã muộn rồi. Gió thổi vù vù. Một lưỡi dao sáng loáng từ trên chém phập xuống. Vương Sinh lạng người sang bên. Lưỡi dao chạm vào vai hắn, kéo rách mảng áo lớn. Hắn tiến lên một bước, khoa bàn tay đánh mạnh vào bóng đen. Tuy trời tối, hắn vẫn nhận ra đối phương đeo mặt mạ.
Bóng đen thu dao về, bồi thêm nhát nữa. Con dao này dài và nhọn, thứ dao riêng của người đi rừng. Chỉ cần một vết thương nhỏ là nạn nhân phải chết vì mũi dao thường tẩm độc.
Lưỡi dao vừa phạt ngang cổ thì hắn đã cúi xuống rồi lăn lông lốc trên nền cỏ ướt đẫm sương đêm. Đối phương chưa kịp phản ứng thì hắn đã vùng dậy chạy một mạch ra khỏi cánh rừng đen tối. Là võ sĩ nhu đạo có tài, hắn có thể cầm cự tay không với người có khí giới. Nhưng ít ra hắn phải nhìn thấy đối phương. Trong khoảng tối, một sự sơ xuất cỏn con đủ làm hắn mất mạng. Hắn bỏ chạy là để dụ địch ra một khu đất bằng phẳng và sáng.
Ánh trăng bàng bạc nhuộm trắng giòng suối chảy róc rách. Giòng suối này là nơi Tiểu Doanh thường tắm mỗi đêm. Lệ thường cứ 12 giờ khuya, Tiểu Doanh lặng lẽ ra bờ suối. Nàng cởi bỏ quần áo, đứng tập thể dục một hồi. Tuy sống trong rừng rậm, nàng vẫn luôn nghĩ đến tập tành cho thân thể được cân đối. Xuyên qua bóng đêm, Vương Sinh bàng hoàng, máu chạy rần rật lên thái dương.
Đêm nay, Tiểu Doanh không có mặt trong làn nước êm mát. Chỉ có một mình Vương Sinh với tên thích khách đeo mặt nạ đuổi theo, lưỡi dao nhọn lấp loáng trong tay.
Hai người đã ra tới bìa rừng.
Tiếng suối reo át cả tiếng than thở của núi rừng ban đêm. Vương Sinh dựa lưng vào gốc cây lớn, chờ đối phương nhảy bổ tới.
Giờ đây Vương Sinh đã có thể nhận diện được kẻ thù. Sau làn dạ đen khoét hai lỗ tròn trịa, tia mắt của người lạ phóng ra sáng quắc. Người lạ có một thân hình to lớn, nặng hơn Vương Sinh ít ra 20 ki.
Vương Sinh nghiêng người sang bên trong khi lưỡi dao phập xuống. Thế chém này rất nguy hiểm. Vương Sinh đảo mình đã nhanh song người mặt nạ còn nhanh hơn. Lại một mảng áo nữa của Vương Sinh bị lôi toạc xuống.
Người lạ thét một tiếng lớn rồi khoa dao chém loạn xạ. Vương Sinh tránh đỡ trối chết, bồ hôi toát như tắm. Hắn tìm đủ cách đoạt dao nhưng hễ vung tay là người đeo mặt nạ lại thu dao về và chuyển sang thế khác. Vương Sinh nhảy lùi ba bước, miệng hỏi :
-Khoan đã. Anh biết tôi là ai không?
Người đeo mặt nạ cười gằn:
-Sao lại không biết? Mày là Vương Sinh.
-Anh lầm. Tôi không phải là Vương Sinh mà là đại tá Vương Sinh, chỉ huy đơn vị điệp báo 18 trong cục R. Còn anh, anh là ai?
-Tôi ấy à? Anh không cần biết tên tôi. Dầu biết cũng vô ích vì đêm nay tôi sẽ cho anh về chầu Diêm chúa.
-Đồ hèn. Với khí giới trong tay thì đánh ai chẳng được. Có giỏi thì vứt dao xuống đất, rồi hai ta quần thảo.
Người đeo mặt nạ rú lên cười sằng sặc :
-Hừ, thủ đoạn ấu trĩ ấy lừa tôi sao nổi. Tôi đã biết anh quá rõ. Tôi chờ anh đã lâu. Giờ là lúc anh đền tội.
Vương Sinh cố moi óc xem người lạ là ai. Ít ra hắn phải là nhân viên cao cấp trong R vì vòng ngoài của mật khu được canh phòng hết sức chặt chẽ đến nỗi một con chim cũng không thể lọt vào.
Người đeo mặt nạ nói :
-Vương Sinh, tôi sẵn sàng ban cho anh ân huệ cuối cùng. Đó là cho phép anh quỳ xuống cầu kinh. Anh theo đạo Thiên chúa, tôi muốn anh được xưng tội trước khi xuống âm phủ.
Vương Sinh cắn chặt môi gần chảy máu. Từ bao năm nay chưa ai dám nói với hắn bằng giọng ngạo mạn như thế. Nhưng sau một giây đồng hồ suy nghĩ, hắn quyết định tương kế tựu kế để chuyển bại thành thắng. Hắn quỳ xuống, bàn tay làm dấu thánh giá. Người đeo mặt nạ chăm chú ngó Vương Sinh, dáng điệu kiêu căng, lưỡi dao rung rung, như chỉ chờ hắn cựa quậy là phóng mạnh vào ngực.
Nhưng Vương Sinh vẫn quỳ yên lặng trên mặt đất phủ đầy lá úa. Miệng hắn lâm râm nên người đeo mặt nạ tưởng hắn cầu kinh sám hối. Thật ra hắn chẳng sám hối gì hết. Hắn chỉ lẩm nhẩm trong miệng một bài hát tình mà hắn thường nghe Tiểu Doanh cất lên trong đêm khuya thanh vắng bên giòng suối róc rách. Người đeo mặt nạ quát :
-Vương Sinh. Mày sám hối song chưa ?
Giây phút thuận tiện đã đến. Vương Sinh nằm lăn xuống đất, nắm lấy ống chân của người lạ mặt. Hắn tính không sai, kẻ địch đang luống cuống thì đã bị giật ngã. Nhanh như cắt, Vương Sinh chồm lên bụng đối phương và quật xuống một phát atémi thật ngọt. Miếng đòn được chém vào cuống họng không chém mạnh tay để đối phương tắt thở nhưng cũng không chém nhẹ để đối phương có thể phản công. Tiện tay Vương Sinh lột phăng cái mặt nạ bằng nhung đen ném xuống đất.
Dưới ánh trăng xuông, hắn nhận ra một khuôn mặt quen thuộc. Vương Sinh không ngờ sự thể lại diễn ra như thế. Người này đối với Vương Sinh không hề xa lạ. Vương Sinh cảm thấy ớn lạnh ở xương sống. Hắn cúi xuống bộ mặt quen thuộc kia lần nữa. Ngón tay hắn đè mạnh lên làn da của nạn nhân. Hắn soát xem nạn nhân là người hay ma vì chỉ có ma mới đổi dáng, thay hình, che được mắt quan sát của hắn.
Bồ hôi tuôn ra ướt đầm. Chân tay hắn bỗng run lên như người bị sốt đứng trước ngọn gió lạnh. Hắn có cảm giác như mặt đất nứt ra để lộ cái huyệt khổng lồ đen ngòm. Nền trời bàng bạc ánh trăng và sươg muối đột nhiên tối sầm lại. Mùi xú uế ở đâu xông lên. Một tia lửa dật dờ bay lang thang trên bờ suối. Quang cảnh rừng khuya trở nên huyền ảo như trong truyện Liêu trai.
Vương Sinh ôm mặt, ngồi phịch xuống phiến đá. Đôi mắt quen thuộc của người đeo mặt nạ vừa nhắm nghiền rồi lại mở ra thao láo. Vương Sinh thét lên :
-Ma, ma, trời ơi !
Giòng suối vẫn chảy róc rách, vọng lại tiếng beo gầm.
oOo
Đoàn xe sơn màu xanh lá cây lắc lư trên con đường đầy ổ gà làm Văn Bình thấm mệt. Ngồi trong cam nhông, chàng quan sát hai bên đường.
Trời đã chuyển chiều. Nền mây từ màu đỏ quạch đã thay màu da cam, và sửa soạn trở thành tím sẫm. Đoàn xe gồm gần hai chục chiếc. Ngay sau khi thoáng váng, chàng được khiêng vào rừng. Nằm trên cáng vải, Văn Bình được đưa tới một dinh trại của quân du kích. Dinh trại này nằm khuất trong thung lũng phủ đầy cây cối xanh um. Trên phi cơ nhìn xuống không thể nào biết được phía dưới có gần một trăm cái lều vải, nơi đồn trú của hai tiểu đoàn binh sĩ được võ trang đầy đủ.
Một thanh niên mặc đồ dã chiến tiếp đón chàng niềm nở. Y tá đến chăm sóc cho chàng. Rồi người ta bưng lên một khay thức ăn sang trọng. Đêm ấy, chàng theo đoàn công voa bí mật đi về phía nam.
Đoàn cam nhông sơn màu lá cây đã chạy liên tiếp ba ngày. Suốt ba ngày dòng dã, Văn Bình bó gối trong xe, bên đống súng đạn. Toàn thân chàng mỏi nhừ song chàng có niềm an ủi là trong cam nhông chỉ có hai người, chàng và một người … đàn bà.
Tài xế ngồi trong ca bin, ngăn với phía sau bằng một tấm thép dầy. Nàng trạc 25, cái tuổi chín muồi trong tình yêu. Đôi mắt đưa đẩy, làn môi cong cớn và thân hình đầy đặn chứng tỏ nàng không phải là tay non nớt trong nghệ thuật ân ái.
Nàng được cử ra để chăm nom ăn uống và thuốc men cho chàng. Từ sáng đến tối, nàng ngồi bên chàng. Cứ hai phút một lần, cam nhông tụt vào ổ gà -những ổ gà sâu đến nửa thước và rộng ba bốn thước- nàng phải bổ chầm vào lòng Văn Bình. Mùi nước hoa Ba lê đắt tiền thoang thoảng vào mũi chàng.
Nàng không lấy gì làm đẹp nhưng nàng cũng chẳng lấy gì làm xấu. Nếu nàng mặc đồ din, sơ mi bó sát ngực, quần chẽn ống, mớ tóc buộc thành đuôi ngựa vắt vẻo thì vô khối vương tôn công tử phải huýt sáo miệng. Và nếu là áo dài may ôm bộ ngực căng phồng, nàng còn làm thiên hạ thèm muốn nhiều hơn nữa. Dưới làn vải kaki Nam định màu vàng rơm, nhan sắc và sự quyến rũ của nàng đã giảm bớt nhiều, song trên đường thiên lý, trên là trời nắng dưới là rừng rậm và ổ gà, nàng lại hấp dẫn với Văn Bình hơn bao giờ hết.
Tên nàng là Hoàng Hoa.
Hoàng Hoa, cái tên nghe êm như mật rót vào tai. Văn Bình thừa biết Hoàng Hoa không phải là tên thật của nàng. Nàng là một trong hàng trăm cô gái được huấn luyện riêng về nghệ thuật chiều chuộng viên chức và chuyên gia cao cấp.
Bánh xe lại xập xuống ổ gà. Hoàng Hoa ôm chầm lấy Văn Bình. Chàng níu nàng lại, thong thả đặt lên môi nàng một cái hôn dài. Hoàng Hoa rùng mình như bị cảm lạnh đoạn nàng ngồi dậy, gỡ lại mớ tóc vừa lòa xòa xuống trán.
Mãi đến lúc này Văn Bình mới có dịp ngắm kỹ Hoàng Hoa. Suốt ngày đêm bon bon trên con đường dài vô tận, đoàn xe hơi biến thành lò nướng bánh. Hơi nóng gia tăng, phần vì hai bên đường toàn là cây đại thụ, ngăn gió thổi tới, phần khác vì cam nhông chở đầy hàng hóa và tứ phía che bạt kín mít. Thỉnh thoảng mảnh bạt phía sau được kéo lên để cho trong xe thoáng khí.
Trời quá nóng nên Văn Bình đã cởi hết áo ngoài. Cái áo thun dệt ở Thượng hải ướt sũng bồ hôi đã bị chàng vứt xuống sàn xe từ lâu. Tuy vậy, bồ hôi vẫn tiếp tục vã ra như tắm. Văn Bình không để ý là Hoàng Hoa kêu nóng từ hồi trưa và không cần xin phép chàng, nàng đã cởi bỏ bộ quân phục dầy cộm. Trên người nàng chỉ còn cái quần cộc mỏng dính may bằng vải phin nõn mỏng như giấy bóng. Phía trên nàng mặc cái may ô theo kiểu B.B. nghĩa là hở tay đến nách, hở cổ đến bụng. Loại may ô đặc biệt này chỉ được dùng để mặc riêng trong phòng vắng một mình vì thật ra nó chẳng phải là may ô, nó chỉ là một hình thức y phục làm tăng vẻ lõa lồ và khêu gợi.
Văn Bình đăm đăm nhìn Hoàng Hoa. Bây giờ chàng mới thấy nàng không đến nỗi tệ. Chàng mỉm cười:
-Em nóng lắm ư?
Hoàng Hoa cười:
-Thưa đại tá, vâng.
Văn Bình chợt nhớ ra chàng đeo lon đại tá, đại tá Tùng Liêm. Đoàn công voa bỗng dừng lại. Phía trước có tiếng nói nhốn nháo. Chàng hỏi Hoàng Hoa:
-Gì thế?
Hoàng Hoa khoác khẩu tiểu liên vào vai:
-Chắc lại bị phục kích. Mời đại tá xuống với em.
Văn Bình nhảy xuống đường. Những cây lim thẳng tắp kết thành bức tường kiên cố hai bên đường. Con đường độc đạo này rất thuận tiện cho những cuộc phục kích bất ngờ. Nhưng chàng có cảm tưởng là quân du kích không sợ vì lẽ dễ hiểu đây là lối đi không ai biết. Trừ mấy chục cây số có ánh mặt trời dọi xuống, còn đều là âm u. Bên tả, bên hữu, trên đầu toàn là cành cây.
Một quân nhân chạy lại phía chàng. Hắn nói:
-Thưa, không có gì hết. Mời đại tá lên xe kẻo muộn. Phải đi thật nhanh thì trước khi trời tối mịt mới đến được điểm C.
Con đường lạ lùng này được các nhà quân sự Tây phương gọi là đường mòn Hồ chí Minh. Nó được mở ra trong thời kỳ kháng chiến chống Pháp. Thoạt tiên, đó là con đường nhỏ xuyên lâm do du kích quân đẵn cây, phát bụi dọc biên giới Lào-Việt. Từ sau năm 1954, Bắc Việt đã gửi nhiều đơn vị công binh bí mật biến con đường mòn thành một trục lộ chiến thuật được ngụy trang chu đáo. Đoạn đầu của đường mòn Hồ chí Minh nối liền với vùng tây bắc Hà tĩnh và Nghệ an. Bề ngang của nó chỉ vừa đủ cho hai xe cam nhông tránh nhau. Từ Nghệ tĩnh, con đường này tiến vào đất biên giới Lào, men theo trong khu vực do Pathét Lào kiểm soát, đến cao nguyên Miền Nam thì dừng lại.
Văn Bình hỏi Hoàng Hoa:
-Quái, tôi nghe rõ tiếng súng nổ. Em có tin là bất trắc xảy ra không?
Nàng lắc đầu:
-Em không tin. Em đã xuôi con đường mòn này nhiều lần. Đại tá mới đi lần đầu phải không ?
Thật là rầy rà! Văn Bình chỉ biết tên hiện thời của chàng là Tùng Liêm, song không biết gã sĩ quan này đã qua lại đường mòn Hồ chí Minh mấy lần. Chàng bèn nhún vai:
-Bí mật quân sự.
Rồi chàng chỉ ngón tay vào may ô của nàng:
-Cũng bí mật như bí mật của em đây.
Hoàng Hoa cười rúc rích và nắm chặt tay chàng. Rồi không cần được chàng cho phép, nàng xích lại gần chàng. Cầm lòng không đậu, Văn Bình vít đầu nàng đặt một cái hôn vũ bão. Tài xế cam nhông lái xe vào một ổ gà sâu thẳm khiến Hoàng Hoa ngã luôn vào lòng chàng.
Tự nhiên, ánh nắng gay gắt trở nên dịu hẳn. Một ngọn gió mát chứa đầy hương lạ không biết từ đâu thổi lại, tung bay mớ tóc lòa xòa của Hoàng Hoa. Chiếc bạt cam nhông cũng hạ tụt xuống. Tất cả chìm vào im lặng.
oOo
Im lặng đột nhiên xâm chiếm khu rừng. Tiếng suối róc rách và tiếng beo gầm đã biến mất. Vương Sinh cúi xuống nhìn người đeo mặt nạ lần nữa. Cái mặt nạ nhung được giật tung, Vương Sinh nhận ra Lê Hành, em ruột của Tiểu Doanh.
Tiểu Doanh là bông hoa có chủ, đêm đêm cởi hết xiêm y tắm trong giòng suối ờ bìa rừng. Vương Sinh chết mê chết mệt, song không có cách nào lọt được vào mắt xanh của nàng.
Lê Hành phụ trách về mật mã. Từ nhiều tháng nay, Lê Hành sống âm thầm trong căn nhà nhỏ, vắt vẻo trên đồi sim. Hành không đi đâu ngoài việc tới sở làm, và tới thăm Tiểu Doanh mỗi khi rỗi rãi.
Vương Sinh nâng đầu Lê Hành lên. Mắt nạn nhân đã nhắm nghiền. Vương Sinh giật tóc mai gọi lớn:
-Lê Hành?
Lê Hành nằm yên trên đống lá úa. Vương Sinh đặt bàn tay ngực. Trái tim không đập nữa. Vương Sinh ấn ngón tay cái vào mắt nạn nhân. Cặp mắt vẫn khép và không cử động.
Phải có nhiều nghị lực Vương Sinh mới không thét lên. Hắn đã cố tình đánh atémi nhẹ nhàng, đủ làm nạn nhân mê man chứ không mạng vong. Ngờ đâu Lê Hành đã chết. Tiểu Doanh rất có thế lực, nàng sẽ không buông tha nếu phăng ra hung thủ là hắn.
Ngẫm nghĩ một lát, Vương Sinh đứng dậy. Gió luồn qua cành cây xào xạc. Hắn kéo lết thi thể Lê Hành ra bờ suối rồi quăng xuống. Tiếng suối reo át cả tiếng “bõm” của xác chết khi rơi xuống nước. Một phút sau, giòng thác đã cuốn phăng đi thi thể Lê Hành. Vương Sinh biết là giòng suối chảy qua một khu rừng tre rậm rạp trước khi ăn sâu xuống hầm núi. Xác Lê Hành sẽ tan rữa, đến thánh cũng không thể tìm ra.
Lặng lẽ, Vương Sinh quay lại thạch động. Cho tay vào túi lấy thuốc lá, hắn chạm phải một vật cồm cộm. Hắn sực nhớ ra cái gói hình vuông tìm thấy trong mình Lê Hành.
Về đến thạch động, hắn đốt nến rồi mở gói ra coi. Có ba lớp giấy bọc ngoài, lột hết giấy ra thì bên trong là một bao diêm. Đó là loại diêm sản xuất ở Sàigòn. Nắp hộp dán nhãn con chim màu xanh. Trong hộp, Vương Sinh đếm được cả thảy 5 que diêm. Hắn không ngăn được ngạc nhiên vì que diêm nào cũng gẫy. Que gẫy phân nửa, que gẫy hai phần ba. Một điều lạ nữa là mỗi que diêm một khác, que bị chẻ ra làm hai theo chiều dọc, que đầu vàng, que đầu đỏ.
Vương Sinh dốc những que diêm vào một tờ giấy trắng sạch sẽ rồi đốt thêm bạch lạp, cầm từng que diêm một lên ngắm nghía. Quen với nghề gián điệp, hắn cho đó là một sự lạ lùng. Lê Hành không biết hút thuốc lá, tất không cần diêm trong túi.
Một tia sáng lóe lên trong óc Vương Sinh.
Đồng hồ trên cườm tay chỉ 2 giờ sáng. Hắn bước thật nhanh trên con đường mòn. Đến một phiến đá trắng lớn, Vương Sinh dừng lại. Đây là lối bí mật vào tổng hành doanh của R.
Núp sau gốc đại thọ, Vương Sinh nhìn chung quanh. Tứ bề chẳng có gì hết. Biết chắc không bị ai theo, Vương Sinh mới trèo lên cây. Giữa hai cành cây lớn, bị khuất dưới những cái lá khổng lồ trông như cái tán, một cái vòng tròn bằng thép nhô ra. Đó là sợi giây mở cánh cửa bí mật.
Vương Sinh nắm vòng thép giật mạnh. Phiến đá trắng dạt sang bên để lộ cái lỗ hình vuông vừa lọt một người đi xuống.
Phía dưới, đèn sáng lờ mờ. Vương Sinh đã thuộc lòng những con đường dưới hầm. Trụ sở bí mật của cục R nằm lọt dưới rặng núi đá hùng vĩ. Vương Sinh rẽ sang phải. Phía trước là trạm gác đêm, và bọn gác sẽ không cho phép hắn vào văn phòng mặc dầu hắn là nhân viên cao cấp.
Vả lại Vương Sinh không muốn để lộ hành tung đêm nay. Vương Sinh bước thật nhẹ, sợ gây tiếng dội.
Đường hầm được thắp điện. Ánh đèn chiếu vào thạch nhũ trông óng ánh như nạm vàng và bạc. Vương Sinh quẹo vào một đường nhỏ tối om. Cuối đường độc đạo này là nơi Lê Hành làm việc. Vương Sinh vừa tới cửa phòng giấy của Lê Hành thì một tiếng nói cất lên:
-Chào đại tá. Đại tá đi đâu?
Vương Sinh giật mình ngoảnh lại. Hắn nhận ra tên chỉ huy phó đơn vị phòng vệ, đeo lon trung úy. Vương Sinh biết là bị du vào mạt lộ. Theo đúng nguyên tắc bí mật cơ quan, không ai vào khu văn phòng này mà không có giấy phép đặc biệt của ban phòng vệ. Phương chi lại vào ban đêm. Hắn bèn cười ruồi:
-Chào trung úy. Tôi vào trong này có chút việc.
Tên trung úy hơi cau mặt :
-Đại tá có thể xuất trình giấy phép được không ?
Vương Sinh vẫn cười :
-Được lắm chứ. Mời trung úy vào phòng, mở đèn lên, tôi sẽ đưa giấy phép.
Tên trung úy lắc đầu :
-Công việc đêm nay quá bề bộn, yêu cầu đại tá xuất trình giấy phép ngay tại đây.
Tên trung úy bấm đèn pin sáng quắc. Vương Sinh thọc tay vào túi nhưng hắn không rút ra tờ giấy phép lưu thông đặc biệt vì lẽ dễ hiểu là hắn không có.
Hắn rút ra một mẩu giấy nhỏ. Đó là mảnh giấy báo được dùng để gói bao diêm. Tên quân nhân chưa kịp cầm lấy thì bàn tay thép nguội của Vương Sinh đã quét ngang cổ.
Mặc dầu bị tấn công bất thần, tên trung úy vẫn có đủ thời giờ tránh né. Hắn ngồi thụp xuống, nhưng Vương Sinh lại đá mạnh vào ống quyển. Nghiến răng chịu đòn, tên trung úy tung bàn tay ra phản công trong một thế võ Thiếu Lâm vô cùng lợi hại. Bàn tay nhắm đánh vào yếu huyệt Vương Sinh. Trúng đòn, Vương Sinh sẽ chết không kịp trối. Thế võ thật hay song Vương Sinh lại là kỳ tài của quyền thuật Trung quốc nên đã nâng khuỷu tay lên án ngữ. Và nhanh như cắt, Vương Sinh phóng quyền. Tên trug úy bị đánh vào miệng, máu chảy ra ồng ộc. Bàn tay trái của Vương Sinh dơ cao lên và hạ xuống.
Nạn nhân chúi vào vách đá. Hắn loạng choạng nắm lấy mỏm đá nhọn. Vương Sinh đã bồi tiếp ngọn cước thần sầu vào bụng. Lần này nạn nhân ngã quay. Dạ dầy bị đá thủng.
Tuy nạn nhân nằm ngất trong vũng máu. Vương Sinh còn tống thêm atémi vào thái dương. Tên trung úy thở hắt ra rồi im bặt.
Vương Sinh lôi xác chết vào một kẹt đá. Kẹt đá thì nhỏ và xác thì lớn, Vương Sinh phải đập nát đầu mới bỏ lọt.
Phòng giấy của Lê Hành được ngăn đôi bằng những tấm thép dầy. Hồ sơ, tài liệu được cất trong két sắt nằm lọt thỏm trong vách núi bọc bê tông. Vương Sinh không hy vọng mở tủ sắt mà chỉ hy vọng lục soát ngăn kéo bàn giấy. Cái bàn bán nguyệt của Lê Hành được kê lùi vào góc. Mùi ẩm ướt xông lên. Vương Sinh lục túi lấy quẹt máy, bật cháy châm vào cây dèn dầu hỏa. Hắn bưng giấy tờ trong ngăn kéo ra, trải lên bàn, chăm chú giở đọc từng tờ một.
Bồ hôi giỏ giọt trong cổ áo Vương Sinh. Không khí nghèn nghẹt trong thạch động làm hắn mệt mỏi. Bỗng mắt hắn sáng rực. Hắn vừa trông thấy tờ bích chương quảng cáo của một loại hộp quẹt chế tạo tại Sàigòn. Tờ giấy này khổ lớn, in ốp sết hình đẹp nhiều màu, ca tụng đức tính của những que diêm tối tân. Vương Sinh suýt reo lên vì ở góc trái, phía trên bích chương, hắn vừa đọc được bài thơ lục bát gồm những chữ lạ lùng :
Diêm tôi gãy một phần ba,
Phần vào Đà lạt, phần ra Quảng bình,
Chia phần diêm gãy với mình,
Xa nhau nhớ mãi mối tình trăm năm …
Vương Sinh cất giọng ngâm nho nhỏ. Hắn có khiếu thi sĩ, và trong những ngày sống ở mật khu hắn đã sáng tác được nhiều bài thơ nói về que diêm.
Diêm tôi gãy một phần ba …
Vương Sinh chợt nhớ ra. Trong mình Lê Hành hắn đã tìm được những que diêm gãy phân nửa, gãy phần ba.
Một tiếng động mạnh lọt vào tai. Hắn vội vã tắt đèn. Mùi đèn dầu tắt vội và mùi thạch động ẩm ướt làm hắn tức ngực như bị chặn cuống họng thở. Tiếng chân người đến trước văn phòng dừng lại, rồi có tiếng nói :
-Lạ nhỉ ? Mình vừa thấy ánh đèn mà.
Một tiếng khác :
-Tôi cũng thế. Không khéo trong động có ma.
Tiếng cười ngạo nghễ :
-Hừ, cứ dị đoan xằng. Làm gì có ma. Thôi để tôi thắp đèn xem sao. Nếu gian phi lọt vào thì chết cả lũ.
Trống ngực Vương Sinh đập thình thịch. Hắn nán lại quá lâu trong phòng Lê Hành nên toán phòng vệ đã đổi gác. Mỗi lần đổi gác, họ đi tuần qua các phòng giấy quan trọng trong thạch động. Vương Sinh thở dài nhè nhẹ.
Một tên khôi hài :
- Trung úy biến đâu mất tài quá ! Chắc là lại kinh lý trong một phòng giấy nào tối om.
Tên khác cười rộ :
-Không khéo trung úy ở trong phòng này thì khổ hai đứa mình. Nào chúng mình thử lắng tai xem ! Nếu có tiếng thở hổn hển thì đúng. Thưa trung úy, nếu quả trung úy còn bận công tác thì chúng em xin ra ngoài chờ đợi. Bằng không …
Vương Sinh rên một tiếng nhỏ, tiếng rên bộc lộ đau đớn lẫn sung sướng của giây phút khoái lạc.
Một tên lính thét lên :
-Trời ơi, ma.
Tên thứ hai xòe diêm đốt đèn. Vương Sinh núp sau lưng hắn một thước. Ánh lửa vừa lóe lên, chưa kịp châm vào bấc đèn dầu hỏa thì Vương Sinh đã xòe bàn tay phát atémi vào gáy tên lính. Nạn nhân ngã sấp, sau khi kêu lên tiếng «ối » thảm thiết. Tên còn lại rút súng ra khỏi vỏ. Hắn nhìn thấy Vương Sinh, và trong một phần mười giây đồng hồ, hắn trù trừ không dám lảy cò. Sự ngần ngại ấy được Vương Sinh lợi dụng triệt để. Vương Sinh giáng bàn tay vào nòng súng. Hắn phản công hơi chậm nên tên lính đã kịp bóp cò.
Đoàng … Phát đạn 7.35 bắn ra kêu thật to như phát đại bác 20. Vách đá vang dội làm Vương Sinh điếc tai. Khói trắng tỏa đầy thạch động. Tuy nhiên, viên đạn bị trệch ra ngoài. Tên lính bắn lạc mục tiêu vì bị xúc cảm quá mạnh. Vương Sinh không cho phép đối phương bóp cò lần nữa. Hắn phóng ra hai phát atémi cùng một lúc. Sống bàn tay hắn chặt xuống xương quai sanh. Còn chân hắn đá hất vào hạ bộ đối phương. Bị luôn hai đòn thật nặng, tên lính quăng súng xuống nền động. Vương Sinh bồi thêm phát atémi kết thúc. Nạn nhân rẫy lên đành đạch rồi tắt thở.
Vương Sinh nhặt khẩu súng, bắn bồi cho mỗi tên lính một phát vào óc đoạn rảo bước ra ngoài cửa hang.
Hắn nghe rõ tiếng người nhốn nháo song vẫn giữ thái độ bình tĩnh. Năm phút sau, phiến đá trắng mở ra, Vương Sinh trèo lên. Hơi mát của rừng khuya mơn man da thịt. Giờ phút này hắn mới cảm thấy sự đơn chiếc thê thảm của người đàn ông chưa vợ.
Bộ điệu thất thểu, hắn đi vào rừng măng. Bên kia rừng măng, ngọn đồi sim nằm thưỡn dưới ánh trăng xuông như người đàn bà khỏa thân chờ ý trung nhân dưới ngọn đèn hợp cẩn. Giòng suối yêu đương vẫn chảy róc rách, róc rách … Trong khoảnh khắc, Vương Sinh quên bẵng vừa giết ba người. Ba người vừa chết dưới tay hắn.
Vì trước mắt hắn một cảnh tượng siêu phàm đương diễn ra. Ngọn suối từ trên đồi chảy xuống uốn quanh ba khúc khác nào ba khúc thân thể cuồng loạn của vũ nữ biểu diễn thoát y. Màu trắng của nước nổi bật trên nền đen của núi đá tạo cho Vương Sinh một cảm giác hoan lạc lạ lùng. Mùi ẩm ướt của mủn lá, mùi nồng nặc của phân thú bỗng nhiên nhường chỗ cho một mùi hương thơm nhẹ. Gần giòng suối có một khu đất mọc toàn hoa dạ hương. Đêm khuya thanh vắng hoa này mới nở, tỏa ra mùi thơm ngạt ngào.
Vương Sinh phồng mũi như muốn hít hết mùi hương quyến rũ vào lồng ngực. Đêm nay mùi hoa dạ hương khác hẳn. Trong hương hoa, Vương Sinh có cảm giác như ngửi được hương thơm da thịt, thứ da thịt không vương bụi trần, thứ da thịt kỳ ảo của đàn bà lăn lộn trong tình trường càng thêm trinh tiết và hấp dẫn.
Vương Sinh đứng lặng giờ lâu.
Trên trời, những đám mây trăng trắng không biết từ đâu kéo tới đã bám chặt lấy nhau như cặp tình nhân hôn môi không chịu rời xa nữa. Màu trăng trắng của mây đen làm Vương Sinh liên tưởng tới làn da ngực của Tiểu Doanh. Hóa công đã nặn ra nhiều người đàn bà đẹp, mỗi người đẹp một vẻ nhưng sắc đẹp của Tiểu Doanh đã làm mọi người ghen tị.
Thân hình nàng cân đối không kém tượng mỹ nhân của nhà điêu khắc cổ Hy lạp. Bụng nàng thót lại cốt cho bộ ngực tròn trĩnh và căng cứng nhô ra, một bộ ngực bất chấp chuyên viên thẩm mỹ. Khi nàng cất bước, người nàng run lên nhè nhẹ, những đường cong múa nhảy dật dờ trên ngực khiền tượng đá nhìn thấy cũng phải toát bồ hôi.
Suýt nữa Vương Sinh kêu lên. Hắn vừa nhận ra một bóng trắng bên giòng suối. Bóng trắng mảnh khảnh này là Tiểu Doanh. Đêm nay nàng đến suối chậm hơn mọi đêm. Và như thường lệ nàng trèo lên phiến đá nhẵn thín, lặng lẽ từ tốn cởi bỏ xiêm áo.
Màng tang Vương Sinh nóng lên như đứng gần lò lửa. Một chiếc lá to như cái quạt rụng xuống bên chân hắn. Một con khỉ thức giấc trên cành rú lên một tiếng kỳ dị.
Lần đầu, Vương Sinh mục kích một cảnh thần tiên. Là điệp viên chuyên nghiệp, hắn từng la cà trong các tiệm nhảy thoát y vũ nổi tiếng ở Đông nam Á nhưng ít khi cảm thấy rung động trong lòng. Kỹ nghệ trút bỏ quần áo một cách trơ trẽn và phũ phàng dưới ánh đèn sáng quắc của những thiếu phụ có khuôn mặt bự phấn chỉ làm cho Vương Sinh ghê tởm hơn là thích thú.
Đêm nay, một cảm giác tân kỳ lại nhú dậy trong lòng hắn. Hắn mở rộng mắt nhìn về phía giòng suối. Từ nơi hắn núp đến phiến đá xa chừng 5 thước. Tiểu Doanh không cần nhìn trước trông sau. Nàng đứng thẳng người như muốn khoe thân thể ngàn vàng với ánh trăng huyền diệu rồi đặt tay vào cúc áo. Nàng mặc áo sơ mi đàn ông, tay dài, gấu áo xổ ra như áo tang. Loại sơ mi này là mốt áo trong năm của phái yếu Ba lê. Quần của nàng được may sát mông, giống loại quần may riêng cho vũ nữ.
Làn da trắng rợn người của Tiểu Doanh hiện ra lồ lộ. Ba phút sau -Vương Sinh đếm đúng ba phút, không thiếu giây nào - Tiểu Doanh mới cởi xong xiêm áo và bắt đầu tập thể dục thẩm mỹ. Không biết sự may mắn nào đã khiến nàng quay mặt về phía Vương Sinh mà ưỡn ngực, kiễng chân. Vương Sinh dán mắt vào thân thể nàng. Tự dưng sự ghen tuông sôi sùng sục trong lòng hắn.
Hắn ghen tuông với chồng nàng. Hắn chỉ muốn nàng là vật sở hữu của hắn. Hắn không thể mặc cho kho báu độc nhất vô nhị này rơi vào bàn tay dày vò của chú mán ngây ngô, dầu chú mán này là nhân vật cao cấp của cục R.
10 phút sau, 10 phút chạy nhanh như xe đua Ferrari. Tiểu Doanh tập thể dục xong. Dáng điệu ngây thơ, nàng bước xuống giòng suối. Vương Sinh không nghe âm thanh nào nữa hết, ngoài tiếng động do nàng gây ra trong giòng nước trắng xóa.
Như một đứa trẻ, Tiểu Doanh nô đùa với nước. Nàng ngửa ra, bồng bềnh trên suối rồi lặn ngụp xuống giả vờ uống nước. Chốc chốc, nàng lại cười như nắc nẻ. Tiếng cười của nàng như xé ruột gan Vương Sinh vì đó là tiếng cười mời mọc, tiếng cười khiêu khích.
Vương Sinh cắn môi suy nghĩ. Đêm nay, chỉ có mình hắn với Tiểu Doanh bên giòng suối. Hắn chỉ cần bước ra là chiếm hữu được giấc mộng đế vương mà hắn từng ôm ấp. Nhưng một hậu quả ghê gớm nhất định sẽ xảy ra. Đoàn Lợi, chồng nàng sẽ không tha thứ.
Hắn vụt nhớ lại Lê Hành, mấy que diêm gẫy và bài thơ lạ lùng:
Diêm tôi gẫy một phần ba,
Phần vào Đà lạt, phần ra Quảng bình,
Chia phần diêm gẫy với mình,
Xa nhau nhớ mãi mối tình trăm năm.
Vương Sinh đứng lên trong bụi. Hắn quyết ra tận nơi, bế Tiểu Doanh lên và ghì chặt nàng vào lòng.
Bỗng một tiếng thét kinh hồn nổi lên.
Tiếng thét vang dội vào núi đá trở nên âm u và rùng rợn. Vương Sinh nhìn thẳng ra giòng suối. Đó là tiếng thét của Tiểu Doanh. Trong khoảnh khắc, Vương Sinh tưởng như trời đất vừa đổ xụp. Trong giòng nước, Tiểu Doanh đưa một cánh tay lên và thét một cách thảm thiết :
-Tôi chết, tôi chết, trời ơi !

Tổng hợp deal ngon trên Internet

Chương trước Chương sau