trinhthamtruyen.com

Ba điều bí ẩn - Chương 30 (hết)

Ba điều bí ẩn - Chương 30 (hết)

Ba điều bí ẩn
Chương 30

Ngày đăng
Tổng cộng 30 hồi
Đánh giá 9.5/10 với 10753 lượt xem

Sau bữa ăn trưa, khách khứa ra về. Bà Vanderlyn và bà Macatta đi bằng xe lửa, gia đình Carrington có xe riêng. Poirot đang ở trong sảnh lớn khi bà Vanderlyn đến chào chủ nhà:
- Tôi rất buồn biết ông đang gặp rắc rối. Hy vọng tình hình sẽ sáng sủa, tôi sẽ không nói gì với ai hết.
Bà bắt tay ngài Mayfield rồi lên xe để ra ga.
Bà Macatta đã ngồi sẵn trong xe, bà chia tay mọi người một cách lạnh nhạt.
Bỗng Léonie đang đứng ngoài với anh lái xe chạy vào:
- Vali của bà chủ không có trong xe? - Cô ta kêu.
Sau khi xem xét các nơi, ngài Mayfield tìm thấy nó đặt cạnh chiếc hòm gỗ. Léonie mừng rỡ, cầm lấy đưa ra xe.
Bà Vanderlyn ngó người qua cửa xe, đưa một phong bì cho ngài Mayfield:
- Nhờ ông lúc nào gửi thư thì gửi dùm tôi luôn. Tôi cầm, khi về đến thành phố, có khi quên mất.
Ngài George Carrington bao giờ cũng rất đúng giờ, luôn nhìn đồng hồ.
- Đến giờ rồi, mau lên. Phải đi nhanh, khéo các bà nhỡ tàu đấy.
- Ồ - Bà Julia nói - làm gì mà ông rối lên. Các bà ấy nhỡ, mình có nhỡ đâu mà sợ?
Ông chồng nhìn vợ, vẻ không đồng tình. Chiếc Rolls đi rồi, Reggie lái chiếc xe nhà đỗ trước cổng.
Gia đình đem hành lý ra. Reggie đứng coi họ xếp lên xe.
Bỗng Poirot thấy một bàn tay túm lấy áo mình.
- Ông Poirot - bà Julia thì thầm - tôi cần nói với ông một điều.
Bà kéo Poirot vào phòng khách nhỏ, đóng cửa cẩn thận, thì thào:
- Có đúng như ông nói, ngài Mayfield chỉ cần tìm lại sơ đồ?
- Tôi chưa hiểu rõ bà nói gì.
- Ông hiểu quá rõ đi chứ! Tôi đề nghị là... người lấy trộm sẽ không bị nêu tên nếu trả lại tài liệu.
- Và bao giờ thì trả ?
- Nhất định chỉ trong mười hai giờ tới.
- Bà hứa chắc như vậy?
- Tôi bảo đảm.
Poirot không đáp, bà lại giục:
- Ông có thể cam đoan là vụ trộm sẽ được giữ kín?
Poirot trả lời hết sức nghiêm túc:
- Có, tôi cam đoan với bà.
- Thế thì tốt rồi!
Bà vội vã chạy ra, và ít phút sau Poirot nghe tiếng xe nổ máy. Ông trở về văn phong nơi ngài Mayfield đang đợi.
- Thế nào? - Mayfleld hỏi.
Poirot chìa hai bàn tay:
- Thưa ngài, vụ án đã kết thúc.
- Cái gì?
Poirot nhắc lại từng câu chữ bà Julia đã nói.
Mayfield trố mắt kinh ngạc:
- Như vậy nghĩa là? Tôi không hiểu.
- Rõ rồi còn gì. Bà Julia đã lấy cắp sơ đồ.
- Ông nói là chính tay bà ấy lấy?
- Tất nhiên không. Bà Julia có thể ham mê bài bạc, song không phải kẻ cắp. Nhưng nếu bà đề nghị trả lại, có nghĩa là tài liệu ở trong tay ông chồng hoặc đứa con. Nhưng ngài George Carrington cùng đi với ông ngoài thềm, vậy là anh con trai. Tôi hình dung sự việc đêm qua như sau.
“Bà Julia lên phòng con trai, không thấy cậu ta ở đó, liền xuống nhà tìm, cũng không thấy. Sáng nay, khi biết tin vụ trộm, nghe thấy con trai khai đã lên thẳng phòng ngủ và ngủ luôn, bà biết con nói dối. Bà biết tính cách yếu đuối của con, con bà lại đang túng tiền. Bà cũng đã nhận ra cậu con say mê bà Vanderlyn. Và bà đã nói rõ hết mọi chuyện: bà Vanderlyn đã xúi Reggie lấy trộm sơ đồ. Nhưng bà Julia cũng quyết đóng vai trò của mình. Bà sẽ bắt Reggie thú nhận, lấy lại sơ đồ và gửi trả.
- Tất cả chuyện này thật vô lý! - Mayfield thốt lên.
- Phải, vô lý, nhưng bà Julia đâu có biết. Điều mà tôi, Hercule Poirot, tôi biết, thì bà không biết. Chàng Reggie trẻ tuổi đêm qua không ăn trộm tài liệu, mà còn mải đi tán tỉnh cô hầu của bà Vanderlyn.
- Rắm rối qua như vậy vụ án chưa kết thúc.
- Nó đã kết thúc, vì tôi, Hercule Poirot, tôi biết sự thật. Ngài không tin? Hôm qua, lúc tôi nói tôi biết sơ đồ ở đâu, ngài cũng không tin. Tuy nhiên, đó là sự thật, tài liệu vẫn còn ở trong tay ta.
- Ở đâu?
- Nó ở trong túi của ngài!
Im lặng một lát.
- Ông Poirot, ông nắm chắc những điều ông nói chứ?
- Phải, tôi biết chắc. Tôi biết tôi đang nói với một người cực kì khôn khéo. Ngay từ đầu, ông vốn cận thị, mà lại đoán chắc đã nhìn thấy bóng người chạy trốn qua cửa sổ, điều đó khiến tôi thấy lạ. Ông cứ muốn giả thuyết ấy - có người vào lấy cắp rồi chạy thoát - phải được chấp nhận. Tại sao? Sau này, tôi lần lượt loại trừ mọi khả năng. Bà Vanderlyn ở trên gác; ngài George cùng đi với ông ngoài thềm; Reggie tán cô hầu trên cầu thang; bà Macatta ở trong phòng mình. (Phòng bà này ở cạnh phòng bà phục vụ, và bà ta ngáy như bò rống). Đành rằng bà Julia ở dưới phòng khách, nhưng rõ ràng bà coi Reggie là thủ phạm.
“Còn lại hai khả năng: hoặc là Carlile đã không để sơ đồ lên bàn, mà bỏ vào túi mình (là điều vô lý vì như ông nói hắn có thể sao chụp, không cần lấy cắp), hoặc là sơ đồ có ở trên bàn lúc ông lại gần, và như vậy nó chỉ có thể ở trong túi ông. Trường hợp ấy, mọi thứ đều sáng tỏ.
“Ông khăng khăng nói nhìn thấy bóng người. Ông ra sức bào chữa, bênh vực Carlile, và ông ngần ngừ không muốn ngài George mời tôi đến giúp.
“Điều duy nhất làm tôi băn khoăn, là động cơ. Tôi tin ông là con người chân chính, trung thực, điều đó khỏi phải bàn. Điều ấy nhìn thấy rõ, vì ông cố tránh để những người vô can khỏi bị nghi ngờ. Vậy lý do của vụ trộm vô lý này là gì?
Tôi suy nghĩ mãi, rồi mới hiểu ra. Cái vụ rắc rối trong sự nghiệp của ông mấy năm, lời cam đoan của Ngài Thủ tướng chứng nhận ông không hề thương lượng bậy bạ gì với cái cường quốc nước ngoài nọ, mặc dù lời cam đoan đó không hoàn toàn đúng, và có một tài liệu nào đó - một bức thư chẳng hạn - chứng tỏ là ông đã thực sự nhúng tay vào cái việc đã được công khai phủ nhận? Hồi đó, Thủ tướng phải đính chính là vì lợi ích của quốc gia. Nhưng không có gì báo đảm rằng bây giờ, ông sắp lên chức vụ quan trọng nhất trong chính phủ, có kẻ nào sẽ khuấy quá khứ lên để làm tan nát sự nghiệp của ông ?
“Tôi đoán chừng bức thư ấy vẫn nằm trong tay một chính phủ nào đó, và họ đề nghị với ông trao đổi nó lấy sơ đồ kiểu máy bay ném bom mới. Người khác sẽ từ chối... nhưng ông thì không! Bà Vanderlyn là người môi giới vụ thương lượng này; bà ta, được sự đồng ý của ông, đến đây để trao đổi việc đó. Ông đã tự lộ mình khi công nhận đã không làm gì để giăng bẫy bà ta. Sự thú nhận ấy đã vô hiệu hoá lý do mà ông viện ra để mời bà ta.
«Ông bày đặt ra vụ trộm này, rồi đổ thừa cho bóng người chạy trốn qua thềm, qua đó đồng thời khiến cho Carlile khỏi bị qui tội, vì dù anh ta có không bó phòng đi ra thì tên trộm vẫn có thể lẻn vào đánh cắp vì bàn giấy đặt rất gần cửa sổ, trong khi Carlile quay lưng lại, lúi húi với két sắt. ông đi thẳng tới bàn, cầm lấy cái sơ đồ, giữ trong người cho đến lúc, theo thoả thuận trước, ông bỏ nó vào trong vali của bà Vanderlyn. Trao đổi lại, bà này trả ông lá thư nguy hại kia, bằng cách đưa ông một phong bì nhờ gửi hộ ra bưu điện.
- Ông đã dựng lại đúng kịch bản vụ việc - Mayfield nói - Hẳn ông đánh giá tôi là một tên khốn nạn ti tiện?
Poirot giơ tay ngăn:
- Không đến nỗi thế, ngài Mayfield. Ngược lại, tôi cho ông là người cực kì thông minh. Ý nghĩ đó chợt đến với tôi trong lúc trò chuyện với ông đêm trước. Ông là một kỹ sư thượng hạng, và tôi tin là sẽ có những thay đổi tinh tế trong bản sơ đồ, những thay đổi rất khéo để cho người nhận nó khó tìm ra được chỗ nào trục trặc, khiến rốt cục máy bay vẫn không hoàn hảo như nó phải thế! Cái cường quốc nước ngoài kia có nắm được sơ đồ ấy cũng là vô dụng... họ sẽ rất thất vọng. Tôi tin như vậy.
Một lát im lặng, rồi ngài Mayfield nói:
- Ông Poirot, ông quả là thông minh. Tôi chỉ yêu cầu ông tin cho một điều: là tôi tin ở tôi. Tôi tin mình là người cần thiết cho nước Anh để lãnh đạo nước này vượt qua cơn khủng hoảng mà tôi cảm thấy sắp tới gần. Nếu không thật lòng tin như vậy, tôi sẽ không hành động như vừa rồi, mà chỉ cần cố gắng thương lượng, thoả hiệp để mình vẫn ung dung an hưởng lạc thú cuộc đời Phải bố trí khéo như thế để cứu mình thoát khỏi tai hoạ.
- Ô! - Poirot kêu lên - nếu không biết khéo léo như vậy, thì sao trở thành chính khách thực thụ!

Chương trước