Ba lê - Mắt biết môi hồng - Chương 16 (hết)

Ba lê - Mắt biết môi hồng - Chương 16 (hết)

Đoạn kết tt

Ngày đăng
Tổng cộng 16 hồi
Đánh giá 8.9/10 với 6677 lượt xem

Nàng gọi chàng :
Anh ơi, anh ngủ hay thức ?
Dĩ nhiên là Văn Bình tiếp tục ngáy. Nàng thở dài:
Trời ơi, anh ngủ làm gì thế ? Tại sao anh chưa chịu tỉnh dậy ?
Văn Bình trở mình, quay mặt lại, tủm tỉm cười. Lệ Liên hốt hoảng :
Ơ kìa, anh đang ngủ say.... Anh giả vờ ngủ phải không ?
Văn Bình gật đầu. Lệ Liên lấy bàn tay che mặt:
Nghĩa là anh đã biết em làm những gì.
Biết hết.
Anh tha lỗi cho em. Em đã cân nhắc tình yêu và bổn phận. Và em đã nghĩ là không thể làm tròn bổn phận. Em không thể bắn anh.
Văn Bình lượm khẩu súng, bấm nút cho bì đạn tuột vào lòng bàn tay rồi đưa cho Lệ Liên coi:
Anh phải xin tha lỗi mới đúng.
Lệ Liên bàng hoàng :
Trời ơi, đây là đạn giấy. Anh thay xạt-giơ đạn giấy này khi nào ?
Khi em ra ngoài, gọi điện thoại.
Anh có nghe em gọi cho ai không ?
Có. Họ sắp đến nên tinh thần em bị bấn loạn.
Vâng. Em đã quá yêu anh. Em tưởng có thể coi thường tình yêu, giờ đây em mới thấy lầm. Thấy lầm, sau hơn mười năm hoạt động cho lý tưởng và nghề nghiệp. Giờ đay em mới thấy rằng lý tưởng chỉ là điều phụ. Tình yêu là chính. Tình yêu là điều trên hết.
Em phục vụ cho R.u. lâu chưa ?
Trước ngày em về làm việc cho Nguyễn Phước Bửu Khoa. Em là người Nga, mẹ em dân Pháp nên em nói tiếng Pháp giỏi như tiếng mẹ đẻ. Em sang Ba Lê du học rồi ở luôn, em được lệnh trà trộn vào các tồ chức khoa học để lấy tin tức. Em về với Bửu Khoa vì 3 lý do, thứ nhất là lệnh trên, thứ hai, Bửu Khoa là nhà di truyền học đại tài, em lại thích bộ môn khoa học này, và thứ ba là những liên hệ tình cảm.
Em yêu Bửu Khoa ?
Vâng, nhưng chỉ yêu tinh thần, vì....
Nếu anh nhớ không lầm thì chiều qua ở Ba Lê em nói với anh là có đứa con trai 3 tuổi.
Anh nhớ không lầm tí nào. Vâng, em có đứa con trai 3 tuổi. Và đích là con của Bửu Khoa. Những trục trặc về sinh lý của Bửu Khoa mới xảy ra cách đây 2 năm.
Em yêu Bửu Khoa, tại sao lại hạ sát ông ta ?
Việc này không do em chủ trương. Người điều khiển toàn diện là đại tá Sôminốp. Em không phải là thuộc viên của hắn, song em cũng không đưọc biết đến công việc của hắn. Sôminốp chỉ thông báo cho em sau khi Bửu Khoa bị giết và nhà ở bị đặt bom nổ tung.
Em không phản đối ?
Nếu em thiếu thành thật, em sẽ nói là em phản đối. Cái chết của Bửu Khoa làm em buồn thật đấy, song em không thể quên em là nhân viên GRU được nuôi dưỡng trong kỷ luật sắt. Vả lại, trong trường hợp em phản đối, hành động của em cũng chẳng đi đến đâu, không khéo còn đi hại cho em nữa. Vì, như anh đã hiểu. Sôminốp cũng như em, hắn cũng chẳng hơn gì em, hắn chỉ là con cờ trên bàn cờ rộng lớn. Xét cho cùng, Sôminốp phải thủ tiêu Nguyễn Phước Bửu Khoa là để buộc anh tìm em. Bửu Khoa có 3 người thân. Diễm Hà chết, chú Sáu chết, anh không tìm em thì còn tìm ai nữa. Em biết giờ và nơi anh sẽ gặp Tôlan, nhưng kẹt một nỗi là theo kế hoạch tiếp xúc mà Bửu Khoa tiết lộ cho em biết thì Tôlan chỉ xuất đầu lộ diện nếu người đến gặp là anh. Tôlan và cô thư ký của ông ta hóa trang tài tình như vậy, Sôminốp và em có đến chờ cũng vô ích, đó là chưa nói đến những tài liệu quan trọng khác như thư từ hình ảnh và chi phiếu nữa....
Vả lại, Sôminốp muốn hốt luôn cả anh. Tôlan là chiến lợi phẩm to lớn, nhưng anh cũng có giá trị lớn không kém, mỗi người trong một lãnh vực. Hắn sợ anh nghi ngờ nên bố trí cho anh chứng kiến cảnh em bị tra tấn. Hắn nhốt anh chung với em trong xe fuốc-go-nét là để em cắt dây trói, giúp anh thoát thân. Hắn đinh ninh ăn chắc trăm phần trăm. Không ngờ hắn đã thất bại trăm phần trăm. Anh Văn Bình, anh khám phá ra vai trò hàng hai của em từ khi nào ?
Khi làm tình trên xe fuốc-go-nét.
Ạnh cười em ư ? Vâng, em thú nhận là việc lôi kéo anh là một phần của chương trình, nhưng vấn đề yêu đương nồng nhiệt không phải không có.... và phút này em đau khổ cũng vì em không cưỡng nổi mệnh lệnh của con tim.
Không, anh đâu dám mang chuyện chúng mình yêu nhau ra làm trò đùa, anh không phải là hạng người sống sượng như vậy. Sự thật là trong khi ân ái trên xe fuốc-go-nét anh mới nẩy ra nghi ngờ. Em mặc bộ đồ hở hang, hết sức hở hang, nhưng đó lại là một kiểu dạ phục ngắn dành cho các cuộc tiếp tân ngoài bãi biển do tiệm Fath trình bày.... Kiểu áo này gồm cả giầy cao gót bằng da mạ vàng rất độc đáo, nhưng em lại dận giầy vải thật nhẹ và thật mỏng. Trong khi làm tình, anh chạm đế giầy của em và anh bắt đầu thắc mắc. Đến khi xe fuốc-go-nét đậu lại, chúng mình tông cửa tẩu thoát, anh mới hiểu. Thì ra em dùng giầy vải là để chạy xa dễ dàng trong bóng tối. Rồi còn hộp lưỡi lam.... trong phòng em không có ngăn kéo nào mở sẵn, bàn trang điểm lại kê tít ở góc, em bị trói giữa nhà, thử hỏi em làm cách nào thủ được hộp lưỡi lam và giấu vào mình. Tuy nhiên, đôi giầy đế mỏng và hộp lưỡi lam cũng chưa làm anh thắc mắc bằng thái độ của em khi ấy. Anh sửa soạn triệt hạ Voi đen thì em giả vờ kêu anh quay lại, hầu Voi đen có điều kiện rút súng uy hiếp anh. Vụ giết chú Sáu cũng lưu lại kẽ hở : em nghĩ coi, phải là cộng sự viên thân tín của Bửu Khoa mới biết chú Sáu có các dụng cụ phát tuyến và trắc giác tối tân. Bửu Khoa chỉ có 3 cộng sự viên thân tín, và 2 đã bị loại khỏi vòng chiến, còn lại một mình em....
Anh còn đợi gì mà chưa giết em ?
Nghề điệp báo hành động là nghề không có sự phân biệt nam nữ, yêu ghét, nhưng đối với anh, đàn bà đẹp là báu vật thiêng liêng. Phương chi em lại yêu anh... dầu tim bằng đá anh cũng không ngăn được rung cảm khi nhớ đến những phút thần tiên trong xe fuốc-go-nét.
Em hiểu rồi. Anh muốn thử lại đáp số bài toán. Nếu hồi nãy em nhẫn tâm lảy cò thì phút này đây anh cũng sẽ nhẫn tâm....
Văn Bình chẳng nói chẳng rằng, tra bì đạn vào súng, kéo qui-lát cho viên thứ nhất nhảy lên nòng, đoạn lấy cái gối bông lớn bọc chung quanh, tạo ra tác dụng ống cao su hãm thanh. Bụp một tiếng, viên đạn chui tọt qua gối bông, đục một lỗ nhỏ sâu hoắm trên bức tường trước mặt. Bắn xong, Văn Bình thở dài vứt súng xuống đất, kêu choang.
Lệ Liên ngó chàng sững sờ. Rồi nàng òa khóc, ôm choàng lấy chàng, nước mắt rớt lã chã trên vai chàng. Chàng vuốt tóc, vuốt má nàng, cử chỉ âu yếm. Khóc một hồi, nàng mới nói
Té ra đạn thật, không phải đạn mã tử. Nghĩa là nếu em lảy cò thì anh phải chết. Té ra....
Văn Bình kéo nàng ngửa mặt lên, và hôn vào môi nàng. Mắt nàng nhắm nghiền, nàng tỉ tê như trong cơn say :
Anh ơi.... té ra anh yêu em... anh biết trước là em không thể bắn anh....
Từ ngoài đường xa xa có tiếng kèn xe hơi. Một tiếng ngắn khô khan. Rồi im bặt. Lệ Liên buông Văn Bình, giọng thiểu não :
Họ đến rồi. Họ đang chờ em. Anh ơi.... em không muốn về nữa, em chỉ muốn được ở lại với anh. Người đón em, chở lén sang Đông Bá Linh là trung tá Mêrích, giám đốc trú sứ R.u. ở đây. Anh giết hắn đi....
Theo kế hoạch của trung ương R.U., em về Liên Sô độ bao lâu ?
Từ 3 đến 6 tháng. Con trai của em được gửi nuôi tại Ba Lê.
Có thể nào thượng cấp giữ em lại, không cho xuất ngoại nữa không ?
Không. Phó tổng giám đốc, đặc trách Quốc Ngoại là anh chú bác với em. Em đòi gì được nấy. vả lại, người ta chỉ giữ em lại nếu em bị bại lộ hoặc thất bại. Đằng này....
Em chưa bị bại lộ. Trở về Mạc tư khoa, em có thể báo cáo là điệp viên z.28 yêu em, tin em.
Em sẽ giải thích thế nào về việc em bỏ anh đi đêm nay.
Dễ lắm. Em nói là viết thư để lại trong khi anh ngủ mê mệt. Em xin lỗi z.28 phải ra đi vì cõi lòng rối như tơ vò. Dầu sao Lệ Liên còn bị xúc động về cái chết đột ngột của Bửu Khoa, chú Sáu và Diễm Hà, phải không em ?
Vâng, em xin vâng lời anh. Anh là người đàn ông đáo để nhất thế giới. Em cứng đầu một cây. Bình sinh chưa thua ai, giờ em thua anh. Nhưng anh ơi, tại sao anh không cho phép em ở lại... về Nga, em nhớ anh quá, nhớ muốn điên luôn...
Anh cũng vậy, anh cũng nhớ muốn điên luôn... Tuy nhiên, em nên thông cảm cho hoàn cảnh tế nhị của anh. Lẽ ra, anh phải giết em, nhưng vì tình yêu đôi ta, anh đã đích thân can thiệp với ông Hoàng, mang đầu anh bảo đảm là em sẽ làm việc chung với anh....
Trời đất ơi, anh chưa hỏi ý kiến em mà anh dám mang đầu anh ra bảo đảm ?
Anh có cần hỏi ý kiến em đâu mà em vẫn không lảy cò.
Lệ Liên ngẫm nghĩ một phút rồi nói:
Thân em, đời em, em còn không tiếc, em cũng không tiếc gì cái của nợ này nữa, mặc dầu nó là kết quả của gần 2 năm theo dõi công trình nghiên cứu của Nguyễn Phước Bửu Khoa. Đây, em biếu anh, anh mang về cho ông Hoàng, nó gồm đầy đủ tài liệu, tin tức xác thực về các cuộc thí nghiệm thành công. Nó còn một phần phụ về tổ chức MI-6 tại Ba Lê và các tổ chức D.S.T. của Pháp nữa.
Lệ Liên mở xắc da, lấy cặp kiếng mát híp-py tròn trạnh màu xanh nhạt, đưa cho Văn Bình. Chàng ôm nàng hôn, song nàng đẩy nhẹ chàng ra. Giọng nàng run run :
Thôi anh, nếu anh hôn em bây giờ, em sẽ mểm nhũn ra, em sẽ không còn can đảm vượt biên về Đông Đức nữa. Em yêu anh suốt đời, anh có thể tin chắc điều đó. Mình sẽ giành cái hôn này cho tương lai. Em sẽ ráng qua Ba Lê thật sớm. Em đi...
Lệ Liên lau nước mắt bằng vạt áo. Như người mất hồn, nàng bước ra ngoài hành lang. Văn Bình nghe rõ tiếng giầy nàng dẫm trên thảm len ni lông cầu thang. Nàng không dùng thang máy, dường như nàng muốn kéo dài, kéo thật dài những tích-tắc đồng hồ được ở gần người yêu.
Văn Bình lại gần cửa sổ. Cánh cửa này nhìn thẳng ra con đường phía trước. Mở cửa ra, chàng sẽ nhìn thấy nàng. Nhưng chàng không dám. Chắc chắn nhân viên R.u. đang dùng viễn kính hồng ngoại tuyến quan sát toàn khu vực. Chàng đành nhắm mắt, nhìn Lệ Liên bằng tưởng tượng. Mùi thơm da thịt nàng còn phảng phất trong phòng. Thuở xưa, vua Đường Minh Hoàng cướp đoạt Thái Chân, vợ của con trai, phong làm Dương quý phi đến nỗi triều chính rối loạn. An Lộc Sơn kéo quân về soán ngôi. Ngàn năm sau, thiên hạ vẫn chê bai vua Đường. Giờ Văn Bình mới thấy chê bai rất dễ, ở vào địa vị vua Đường mà không mê đắm như vua Đường lại rất khó. Có được ôm trong lòng một giai nhân bụ bẫm mà không có mỡ thừa, da thịt mềm như bong bóng song vẫn rắn như sắt mỗi khi cần thiết, thì mới hiểu được tâm trạng vua Đường....
Lệ Liên, điệp viên cao cấp R.u. Sô Viết, là Dương quý phi của chàng. Trên đường trốn vào Ba Thục, vua Đường bị tướng sĩ bắt ép phải giết người đẹp họ Dương. Và nàng đã chết.
Mồ hôi lạnh vã ra như tắm, Văn Bình buông phịch xuống ghế. Những lôi cuốn kỳ diệu của Tây Bá Linh đã trở thành biển cả băng tuyết đối với chàng. Chàng đã quên hết những Golden City Bar, El Panorama, trên nóc đại khách sạn Hil-tơn, những Balhaus Resi nổi tiếng về màn trình diễn thoát y trong hồ nước, hệ thống điện thoại từng bàn, những Ciro, Black Bottom, nghĩa là những địa đàng của đàn ông....
Chàng đã quên hết.
Chàng chỉ nhớ có Nàng.
NGƯỜI THỨ TÁM
Chú thích: Điệp vụ thứ nhất được tường thuật trong tác phẩm "Z.28 vượt tuyến" và điệp vụ thứ nhì trong tác phẩm "Điệp vụ săn người" đã xuất bản.
Đó là đường Ackerstrasse.

Tai nghe AKG hàng theo Samsung Note 8/ S8/ S8+

Phụ kiện thương hiệu Aukey sale sốc từ 08/11 đến 13/11

Tổng hợp deal ngon trên Internet

Chương trước