Bí mật Hồng Kông - Chương 04

Bí mật Hồng Kông - Chương 04

Đêm bí mật ở Cửu Long

Ngày đăng
Tổng cộng 18 hồi
Đánh giá 8.1/10 với 8461 lượt xem

Mệt nhoài, Văn Bình dựa lưng vào ghế định chợp mắt một lát. Một tiếng động mạnh lôi chàng choàng dậy. Ông Hoàng đứng trước mặt chàng không biết từ khi nào, tay thủ chai rượu huýt ky mới khui và bịch thuốc lá Salem, hai món tri kỷ của Văn Bình. Mặt Văn Bình trở nên sáng rực. Từ trưa đến giờ, bận bịu công việc, chàng chưa được nhắp ngụm rượu và rít một hơi Salem nào. Ông Hoàng nói :
-Còn 5 phút nữa ta vào vịnh Hồng kông.
Văn Bình dụi mắt :
-Lên bờ ở đâu, thưa ông ?
-Cửu long.
-Sợ gặp tàu tuần tiễu.
-Không sao. Từ hai ngày nay, một cuộc thao diễn thị oai của Đệ thất hạm đội Mỹ diễn ra ngoài khơi. Tàu tuần tiễu của nhà đương cuộc Hồng kông bị kẹt ngoài đó. Tiềm thủy đĩnh của ta cặp bến Hồng kông theo một hành lang riêng. Gần đến nơi, tàu sẽ nhô lên một lát cho anh bơi vào bờ.
Mùa này là mùa mưa ở Hồng kông. Nghĩ đến nỗi khổ phải bơi dưới cơn mưa tầm tã, những tia sóng bắn vào mặt như kim châm, Văn Bình ngài ngại. Chàng bèn phàn nàn :
-Ông quả cẩn thận. Cứ để tôi đáp máy bay đến phi thường Kai Tak cũng chẳng sao.
Ông Hoàng phì cười :
-Ai chẳng muốn sự giản dị, nhưng anh đừng quên phi trường Kai Tak là trung tâm gián điệp. Mọi tổ chức do thám quốc tế, nhất là RU sô viết, đều có tai mắt ở đó. Vả lại, tôi sẽ ở ngoài khơi trong thời gian anh công tác. Nếu là công việc dễ dàng, tôi đã chẳng cất công đi xa, và mất nhiều thời giờ như thế. Tôi cần liên lạc thường xuyên với anh. Khi về, chúng ta cũng còn cần đến tàu ngầm nữa.
Văn Bình giật mình :
-Ta sẽ bắt người mang theo ?
-Tôi chưa dám chắc.
Biết ông Hoàng chưa muốn nói, Văn Bình lặng thinh. Chống tay ngồi dậy trên giường sắt, Nancy giương cặp mắt to đen nhìn chàng. Nàng không hiểu tiếng Việt, nhưng căn cứ vào vẻ mặt lo lắng của nàng, Văn Bình đoán là nàng biết phong phanh. Giọng nàng van vỉ :
-Ông đã hứa khoan dung, tại sao lại bàn kế giết tôi ?
Văn Bình xua tay :
-Cô hiểu lầm. Trước sau, chúng tôi vẫn giữ trọn lời hứa. Lát nữa, tôi đổ bộ lên Cửu long. Nếu tôi bị bắt, đó là do cô lừa tôi mang thân vào hang hùm. Khi ấy, ông Hoàng mới ra tay hạ sát cô, không mảy may thương tiếc.
Nancy cúi đầu. Văn Bình tiếp :
-Vẫn chưa hết. Sau đó ông Hoàng sẽ giết luôn gia quyến cô. Trước khi rời tàu ngầm, chúng tôi giành cho cô cơ hội chuộc tội cuối cùng. Tôi muốn hỏi lại một điều : những chi tiết cô khai với tôi đúng sự thật tới mức độ nào ? Tôi không nhắc đến những lời khai trong khi cô mê mẩn. Tôi chỉ muốn nhắc đến những lời khai trong khi cô tỉnh táo.
Nancy gật đầu :
-Em đã khai sự thật hoàn toàn.
Văn Bình ra hiệu kín đáo cho ông Hoàng. Ông tổng giám đốc nheo một con mắt, tỏ dấu chấp thuận. Văn Bình quay lại hỏi Nancy :
-Cô dùng huýt ky ?
Ông Hoàng mở cửa ra ngoài. Trong cabin còn lại Văn Bình với Nancy. Anh đèn màu xanh nhạt chiếu xuống mái tóc đen mượt của nàng, làm khuôn mặt thuôn dài tăng thêm phần kiều diễm. Văn Bình cầm ly rượu trao tận tay Nancy. Rồi trong khi nàng lưỡng lự chàng đã kéo nàng sát người đặt lên môi nàng một cái hôn. Văn Bình nghe rõ tiếng tim nàng đập thình thình như muốn phá toang lồng ngực nẩy nở. Nancy chếnh choáng như người say, tuy ly huýt ky còn rung rinh trên tay, chưa cạn. Trong lòng người nữ điệp viên RU chớm nở một tình cảm khó hiểu. Nàng nhận thấy không thù ghét chàng thanh niên khỏe mạnh và nhã nhặn ngồi trước mặt nàng, dầu chàng là kẻ thù mà nàng có bổn phận hạ sát. Nàng buông tiếng thở dài não nuột. Cặp trai gái mới quen từ biệt nhau trong sự bịn rịn. Trước khi tàu ngầm nổi lên, ông Hoàng kéo Văn Bình vào góc tối, dặn dò :
-Anh thừa hiểu tại sao tôi phải đến đây. Vì công tác quan hệ đã đành, nhưng cũng vì một đòi hỏi thúc bách khác. Đó là hiện nay ta không còn nhân viên ưu tú nào nữa ở Hồng kông. Tôi nhắc lại : ta không còn nhân viên nào nữa. Toàn thể đã bị giết do sự chỉ điểm của Nancy. Hồng kông là vị trí then chốt ở Viễn Đông mà tôi mất hết tai mắt. Anh thấy nguy chưa ? Thành ra một công đôi việc, tôi muốn nhờ cậy anh tiêu diệt các cơ sở địch và lập lại hệ thống của Sở.
Lời tâm tình của ông tổng giám đốc làm Văn Bình cảm động. Trong đời, ít khi chàng cảm động, dầu trước cái chết gần kề, hoặc trước người đàn bà đẹp quỳ gối van xin bằng những lời thảm thiết. Ông Hoàng hạ thấp giọng :
-Tiềm thủy đĩnh chỉ nhô lên 2 phút rồi lặn xuống ngay, sau đó nó ra khơi tắt máy, nằm bất động dưới biển. Tàu ngầm nguyên tử không cần phải hút khí trời để xạc bình điện như mọi tàu ngầm khác. Lát nữa, anh sẽ tìm cách vào bờ bằng phương tiện riêng. Rất tiếc là không thể cấp cho anh một chiếc xuồng cao su, mặc dầu ở đây có nhiều và tiếc hơn nữa, là trên bờ không có người tiếp đón anh như thường lệ. Tôi xin nhắc lại : toàn thể nhân viên của ta đã bị địch giết. Anh là nhân viên ưu tú cuối cùng của Sở. Nếu anh thiệt mạng, Sở sẽ kiệt quệ.
Chẳng nói chẳng rằng, Văn Bình đeo vào cánh tay cái va li nhỏ, bọc vải dù không thấm nước, rồi trèo lên tầng trên. Giàn trên của tàu ngầm còn cách mặt nước 2 mét thì Văn Bình đã băng ra ngoài. Chàng đạp chân trồi lên mặt biển. Tiềm thủy đĩnh chạy êm đến nỗi nó ở dưới chàng 10 mét mà chàng không nghe thấy tiếng động cơ.
Như người bị giam dưới hầm tối được lôi ra ánh sáng mặt trời. Văn Bình nhắm nghiền mắt giây lâu. Tứ phía, đèn sáng như sao sa. Ông Hoàng đã tính toán kỹ để tàu ngầm nhoi lên ở một khoảng tối. Chung quanh chàng, thuyền bè đậu san sát. Bến Hồng kông là nơi tụ tập nhiều thuyền bè nhất Đông Á. Đây không phải là tàu lớn, mà là hàng ngàn con đò nhỏ, hấp háy ánh đèn. Loáng thoáng trong khoang có bóng một thiếu nữ đẹp. Nhưng Văn Bình không có thời giờ tìm kiếm thú vui riêng của Hồng kông ban đêm. Ướt như chuột lột, chàng vẫn phải mò mẫm vào bờ. Chàng nhấc cườm tay lên khỏi nước. Cây kim lân tinh của la bàn đã tìm Cửu long hộ chàng. Chỉ mấy giây đồng hồ sau, chàng nhận ra vị trí. Văn Bình đang đối diện khu Tây Điểm, trên đường đi Macao. Chàng sải tay, bơi thêm một quãng. Bên phải là đảo Hồng kông, với con đường Co nốt (Connaught) chạy dài dọc bờ biển. Phía trái là quần đảo Cửu long mà từ xa chàng đã nhìn thấy ánh sáng quen cuộc của bến phà Ngôi Sao (Star Ferry) và khách sạn Pen.
Theo kế hoạch, chàng sẽ tới Cửu long, ngụ tại khách sạn Pen (Peninsula, viết tắt là Pen) sang trọng. Giờ này, chắc Yvon đã ngồi hút thuốc lá vắt vẻo trong một căn phòng nào đó của lữ quán Pen. Tuy nước chảy xiết, chàng vẫn bơi được nhanh. Bỗng chàng tái mặt, nhào xuống nước, lặn một quãng xa. Ánh đèn sáng quắc của chiếc canô tuần phòng từ xa chiếu về phía chàng. Lúc nhô lên, Văn Bình chạm đáy thuyền gỗ. Càng tiến gần bờ, thuyền bè càng nhiều, chàng khó thể tiếp tục bơi. Toàn thuyền là thuyền, đâu cũng thấy thuyền. Mới 8 giờ tối, người trên thuyền còn trò truyện ồn ào. Người Tàu vẫn nổi danh trò truyện ồn ào nhất thế giới. Thấy một con đò nhỏ để trống, Văn Bình bơi lại định trèo lên. Bỗng có ai gọi giật bằng tiếng Quảng đông :
-Cái gì thế này ?
Thì ra chàng lầm. Trên đò có 2, không phải một người. Một người đàn ông, và dĩ nhiên một người đàn bà nữa. Họ đang ghì cứng lấy nhau, ép mình trên sàn đò thì Văn Bình xuất hiện. Người Tàu thường dùng đò làm phòng khách sạn. Kỹ nghệ bán tình trên mặt nước bành trướng mạnh mẽ ở Hồng kông vì nạn khan hiếm nhà cửa. Văn Bình chưa kịp phản ứng thì người đàn bà kêu lên :
-Trời ơi ! Kẻ cướp !
Vừa đặt được một chân lên canô, chàng đã phải giáng bàn tay võ sĩ. Chàng vốn quý trọng phụ nữ nhưng chàng bị du vào tình trạng bất khả kháng nên không được phép giữ gìn lịch sự nữa. Thiếu phụ ngã gục. Gã đàn ông ôm chầm lấy Văn Bình. Lối ôm kín đáo cho thấy hắn là tay quyền Thiếu lâm có hạng. Chàng bèn vung cùi trỏ, quật ngược atémi vào gáy hắn. Không cần lật hắn lên, và nghe tim đập, Văn Bình biết hắn đã chết. Chàng hơi buồn vì phải giết người, mặc dầu người ấy không là kẻ thù của chàng, và không đáng thiệt mạng. Nhưng chàng không còn giải pháp nào nữa. Nếu để họ sống, họ có thể trình báo công an, và biết đâu trong công an có sẵn tai mắt của RU. Cử chỉ nhân đạo của chàng có thể phá hỏng toàn bộ công tác. Cho nên chàng không ngần ngại phạm tội sát nhân. Gã thanh niên nằm úp mặt trên sàn đò ướt át. Văn Bình không nghe hắn rên đau. Trong khi ấy, tình nhân của hắn vẫn thở đều. Văn Bình nhắm mắt, thọc ngón tay cứng như bọc sắt vào huyệt u-tô, giữa 2 chân mày. Trúng đòn atémi này, đai đen nhu đạo cũng tử thương, phương chi đàn bà mảnh khảnh, không có vốn liếng quyền thuật. Thiếu phụ lịm luôn.
Văn Bình lục thấy 2 thùng xăng bằng lát tích, thùng nào cũng đầy ắp. Chàng lấy giây kẽm buộc 2 cái xác vô tội vào nhau, kèm theo 2 thùng xăng, đoạn ném xuống biển. Chàng phải làm như vậy vì sợ mấy ngày sau, thi thể trương phình sẽ nổi lên lềnh bềnh trên mặt nước, và màn bí mật có thể bị xé rách. Dầu sao, 2 nạn nhân đáng thương kia cũng được ôm nhau mãi mãi dưới biển sâu. Tuy đã quen giết người một cách tàn nhẫn, dầu là tàn nhẫn một cách miễn cưỡng vì điệp vụ đòi hỏi, Văn Bình vẫn cảm thấy lợm mửa. Chàng cặm cụi giải quyết thật nhanh, chung quanh không ai để ý. Xong xuôi, chàng nổ máy, lái thuyền sát bờ. Bộ quần áo ướt sũng của chàng được cởi bỏ từ nãy, và dùng để liệm xác chết. Chàng lấy trong va li ra bộ com lê mỏng, rồi mặc vào chỉnh tề. Nửa giờ sau, Văn Bình ghé bờ. Chàng vẫy xích lô, bảo kéo về khách sạn Pen.
Lê gót khắp thế giới, Văn Bình chưa thấy nơi nào mới cũ lại xung đột với nhau dữ dội bằng ở Hồng kông. Bên cạnh những chiếc xe hơi bóng lộn có thể nuốt chặng đường với 200 cây số giờ, những đoàn xe buýt tàu điện cao 2 tầng lêu nghêu, và con tàu lơ lửng bằng dây cáp trên sườn núi cao 500 mét, Hồng kông còn có những đoàn xích lô cổ xưa, xa phu lạch bạch phía trước, lưng cong, tay cầm càng xe kéo như con ngựa. Xích lô đậu trước khách sạn. Hành lang mênh mang của lữ quán chật ních du khách. Gần như là thông lệ, người Anh tụ tập bên phải, người Tàu ở phía trái cùng những người ngoại quốc khác. Nhân viên tiếp tân lễ phép cúi đầu chào Văn Bình. Hồng kông có 2 mùa : từ tháng 3 đến tháng 10 dương lịch, thời tiết rất tốt cho nên du khách ghé lại đông đảo. Khoảng thời gian còn lại đều ẩm ướt, không được du khách ưa chuộng. Văn Bình đến giữa mùa mưa nên tin chắc khách sạn Pen còn thừa chỗ. Quả nhiên chàng đoán đúng. Phòng chàng ở trên lầu 5. Chàng rẽ trái vào thang máy. Lát sau, chàng đã nằm nghỉ thư thái trên giường. Trong đời hoạt động, nhiều phen chàng phải xoay sở một mình, nhưng ít khi ngay từ bước đầu chàng phải mò mẫm như thế này. Lệ thường, đi tới đâu -kể cả trên đất địch nữa- chàng cũng đều được đặc phái viên của ông Hoàng giúp đỡ tới đấy, không nhiều thì ít. Văn Bình không tin toàn bộ hệ thống do thám của Sở trên đảo đã bị tiêu diệt. Chắc còn sót lại một vài điệp viên nòng cốt, nhưng vì lý do dễ hiểu, ông Hoàng đã ra lệnh cho họ án binh bất động. Nhắm nghiền mắt, Văn Bình có thể hình dung căn phòng sang trọng của Yvon, tức Nancy. Ttrước khi lên đường qua các thủ phủ Âu châu, trình diễn nghệ thuật nuốt lửa và đóng đinh vào mũi, Nancy đã ngụ khá lâu tại khách sạn Pen. Phòng nàng ở lầu 6, trên chàng một tầng. Nancy đã thay đổi hết đồ đạc của khách sạn, và bày biện theo sở thích của nàng. Từ tấm thảm trải chân bằng len cừu dệt tay Ba tư đến hộp xà bông sữa Sa nen số 5 dùng trong nhà tắm, tất cả đều là vật đắt tiền, người thật giàu mới sắm nổi. Trên miệng tươi tắn của Văn Bình nở nụ cười khoái trá. Thỉnh thoảng chàng được mục kích bọn khách chơi đêm ẩu đả sứt đầu, bươu trán để tranh giành cho kỳ được cái thú đặc biệt : thú làm gạt đờ co cho đàn bà đẹp. Bây giờ, đúng là chàng làm cái nghề vệ sĩ bạc bẽo này. Yvon không có nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành, nhưng ít ra nàng cũng làm bọn đàn ông đói khát trên quả đất này phải nuốt nước bọt và  đua nhau mua kính cận thị.
Văn Bình chợp mắt thiu thiu ngủ. Trong giấc mơ chập chờn, chàng liên tưởng đến Yvon …


Yvon mở nút ve nước hoa Origan. Mùi nước hoa này không hợp với giác quan của nàng. Tuy nó dịu dàng, nhưng lại là thứ dịu dàng hăng hắc, pha đượm cổ kính, nên Yvon không thích. Nàng ưa nước hoa của Dior hơn. Nhưng cho dù không thích, nàng vẫn phải dùng. Ông Hoàng đã dặn nàng kỹ càng : Nancy mê nước hoa Origan. Yvon đổ một ve  xuống nền nhà, còn ve khác, nàng rắc vào đầu, và quần áo. Căn phòng nhỏ bé của khách sạn Pen thơm sực nức.
Xế chiều, máy bay của hãng PAL đáp xuống phi trường Kai Tak. Nàng lên thẳng xe hơi về khách sạn. Xe hơi vừa dừng lại, một gã bồi mặc áo cổ đứng, chạy vội ra mở cửa. Nàng chưa kịp bước xuống, hắn đã thò đầu vào, chìa tay cho nàng nắm, miệng đon đả :
-Chào Nancy.
Yvon tái mặt. Nàng đinh ninh bọn bồi chào Nancy là « bà », ngờ đâu họ lại đón tiếp một cách quá ư thân mật. Sự kiện này có nghĩa là Nancy có tính bình dân, hoặc giả nàng lả lơi với tất cả mọi người. Yvon nhìn kỹ gã bồi. Hắn trạc tuổi như nàng. Bộ mã hắn khá khôi ngô. Súng sính trong bộ đồng phục công nhân khách sạn, hắn còn đẹp trai thế này, không hiểu khi diện com lê thắt cà vạt toàn lụa, và dận giày mũi nhọn của Ý, hắn sẽ đẹp trai đến đâu nữa. Gã bồi lặp lại lời chào thân mật. Yvon mỉm cười chào lại. Ông Hoàng đã dạy nàng học thuộc nhiều thói quen của Nancy, không ngờ lại quên mất chi tiết bé nhỏ này. Yvon đành mỉm cười vì nàng không biết gã bồi kia là ai. Nàng cũng không biết nên trả lời cách nào cho thích hợp.
Gã bồi trợn mắt, kinh ngạc :
-Kìa, Nancy còn không nhận ra tôi nữa ư ? Woòng đây mà !
À, ra anh chàng Woòng ! Nhưng Woòng là ai mới được chứ ? Yvon cố trấn tĩnh để khỏi lộ vẻ lo lắng trong tròng mắt. Nàng đáp nhát gừng :
-Chào anh, tôi bị đau !
Giả vờ mệt mỏi, Yvon lảng vào bên trong. Mọi người đều cất tiếng chào nàng. Thang máy ngừng lại ở tầng 6. Gã bồi ở tầng này cũng toét miệng :
-Ơ kìa, Nancy đã về.
Gian phòng của cô gái nuốt lửa ở cuối hành lang, cửa sổ mở xuống đường Sônbery (Salisbury), đối diện bến tàu sang bên Hồng kông. Dáng điệu quen thuộc, Yvon ngồi xuống xa lông, lấy thuốc lá hút. Mấy tháng trước, thức đêm trong vũ trường Sàigòn, Yvon thường hút thuốc Kent, loại thuốc đầu lọc rất nhẹ, giành cho phụ nữ. Nhưng Nancy lại ưa thuốc Ănglê hiệu Rothmans, nghĩa là thứ thuốc nặng hơn Kent gấp bội. Mỗi khi nuốt khói, Yvon cảm thấy đắng ở cuống họng, nhưng Sở Mật Vụ vẫn cứ bắt nàng bầu bạn với thứ thuốc đáng ghét này. Yvon quay lại á xẩm kính cẩn chờ lệnh :
-Tôi cần ngủ một lát. Ai hỏi, cũng nói tôi đi vắng.
Á xẩm ra ngoài, đóng cửa lại. Yvon dụi điếu thuốc lá mới cháy phần ba vào đĩa đựng tàn pha lê trắng toát. Nàng hân hoan ra mặt khi khỏi phải hút thứ thuốc Rothmans của nợ này. Dựa lưng vào ghế, Yvon bâng khuâng kiểm điểm công việc sẽ làm. Như nàng đã nói với gã bồi đẹp trai dưới đường, quả là nàng rất mệt. 2 cuộc giải phẫu trong một thời gian ngắn đủ làm đàn ông vạm vỡ mất sức, huống hồ phụ nữ yếu đuối như nàng. Sau đó, nàng phải vùi đầu vào cuộc huấn luyện tại Sở Mật Vụ. rồi hối hả lên phi cơ và và trực thăng đi Hồng kông. Nhưng đúng ra, nàng mệt vì hành trình thì ít, mà mệt vì nghĩ ngợi thì nhiều. Trên đời, không ai biết mình mắc bệnh ung thư nan y mà không tuyệt vọng. Nàng biết chẳng còn sống bao lâu nữa. Chỉ 6 tháng hoặc một năm là cùng. Dầu mới 25 tuổi, tuổi thần tiên của đàn bà có nhan sắc, nàng cũng không luyến tiếc lắm nếu phải lìa bỏ cõi trần. Yvon chỉ tội nghiệp cho bé Hồng. Hòn máu ngây thơ kia đã làm gì lên tội. Chồng nàng mệnh một, khi bé Hồng còn là bào thai nằm trong bụng mẹ. Chàng là hoa tiêu quân sự bị rớt trong một phi vụ trên vùng địch. Tay trắng, lại không nghề nghiệp, nàng đành dấn thân vào đời vũ nữ. Thế rồi … Yvon lắc đầu thật mạnh, cố xua đuổi hình ảnh của tội ác luôn luôn lởn vởn trong trí. Kể ra, đối với một thiếu phụ góa chồng đã 5 năm, lại còn trẻ đẹp thì tái giá không phải là tội ác. Nhưng nàng không được quyền tái giá : nàng sắp chết.
Yvon gục đầu vào bàn tay, khóc nức nở.
Lát sau, chợt nhớ đến hành động ủy mị của mình, nàng bèn rót rượu uống. Hơi men ngấm vào làm nàng rắn rỏi. Nếu không lao đầu vào công tác hiểm nghèo này, nàng cũng chết. Chết trong vòng 6 tháng hay một năm. Khi đó bé Hồng sẽ đói khổ, và mẹ nàng, gần nửa đời cong lưng dưới sức nặng của túng thiếu và nghịch cảnh, sẽ ưu phiền mà chết. Nhận lời đi Hồng kông, Yvon khỏi phải lo cho tương lai của bé Hồng : ông Hoàng đã cam kết nuôi nó ăn học đến nơi đến chốn, bà cụ già sẽ được sống cạnh cháu trong cảnh sung túc. Được thế, dẫu phải chết thảm thê, Yvon cũng coi thường. Nàng không chán nản nữa mà phấn khởi hẳn lên.
Và biết đâu … biết đâu Văn Bình sẽ để ý đến nàng. Biết đâu một phép lạ nào đó sẽ cứu nàng thoát khỏi lưới Tử thần. Và nếu phải chết thì còn gì sung sướng hơn được chàng trai khôi ngô và cường tráng ấy vuốt mí mắt, và ôm chặt vào lòng.
Yvon bật cười một mình. Dạo này, nàng khóc và cười thất thường. Có lẽ đó là hậu quả của những ngày đêm suy tư về căn bệnh ghê gớm. Yvon ngoảnh mặt ra  cửa. Nàng nghe rõ tiếng đế giày cao su dẫm lên thảm trải hành lang. Đến trước phòng nàng, bàn chân bí mật tốp lại, rồi một mảnh giây trắng gấp đôi được luồn dưới khe cửa vào phòng. Nàng chờ tiếng giày đi khuất mới tới lượm tờ giấy. Mở ra nàng đọc như sau :
Đêm nay, đừng đi đâu hết.
Yvon nhún vai xé tờ giấy thành nhiều mẩu li ti, vứt vào chậu rửa mặt, giật nước cho chảy xuống. Nhưng vòi nước không chảy giọt nào. Nàng sực nhớ đã gần 9 giờ tối. Cách đây một lát, vào buồng tắm nàng còn mở nước ào ào (1). Nàng bèn lấy cái gáo sắt tây múc nước được trữ sẵn trong cái thạp nhỏ, dội vào đống giấy vụn. Đoạn nàng trở ra phòng ngoài, rót thêm ly rượu đầy. Lá thư hồi nãy, Yvon biết chắc không phải của Văn Bình. Như vậy có nghĩa là thư này do nhân viên gián điệp Sô viết gửi cho nàng. Ruột Yvon bỗng nóng như lửa đốt. Linh tính có việc chẳng lành, nàng vụt đứng dậy. Một tiếng thét ngoài hành lang đập vào tai nàng. Tiếng ú ớ của người bị bóp cổ.
Bàn tay cầm ly rượu bỗng run bắn. Suýt nữa nàng làm rớt. Bồ hôi vã đầm đìa trên trán. Nàng không ngờ mới đến nơi đã phải chứng kiến một cuộc thanh toán rùng rợn. Địch khám phá ra nàng là Nancy giả mạo chăng ? Nếu vậy, giờ vĩnh biệt của nàng đã tới. Ai bị hạ sát ngoài hành lang ? Tim Yvon đập thình thịch. Đột nhiên, nàng lo sợ thay cho Văn Bình. Giả sử nạn nhân là chàng, thì mọi hy vọng của nàng đã tan thành mây khói.
Nàng nghe rõ tiếng xác người ngã bịch xuống sàn gác. Rồi tiếng giày bước rảo, bỏ đi. Chưa bao giờ Yvon lại hoảng hốt bằng khi ấy. Nàng muốn la cầu cứu, nhưng tiếng la của nàng bị một bàn tay vô hình chẹn cứng trong yết hầu. Mãi sau, nàng mới buột được tiếng rên yếu ớt :
-Trời ơi !


Rusôlốp kéo riềm, mở rộng cửa sổ, nhìn xuống đường. Bóng tối đã đổ xuống Cửu long từ nãy. Những tiếng động quen thuộc từ dưới đại lộ Sônberi vọng vào tai.
Hắn đứng bất động rất lâu.
Đúng theo kế hoạch, đồng hồ ở trường bay Mạc Tư Khoa chỉ một giờ đêm thì phi cơ cất cánh. Trên chiếc I liu sin khổng lồ từ Nga sô đi Phúc kiến, Rusôlốp chễm chệ ngồi trên ghế hạng nhất. Phi cơ vốn là bạn thân của Rusôlốp vì không tháng nào hắn không cưỡi gió rời đất Nga để hoạt động trong các quốc gia Tây phương. Hoàng hôn vừa tắt nắng thì Rusôlốp vượt biên giới Hoa lục sang Hồng kông. Vượt biên như vậy là thường. Trong quá khứ, Rusôlốp từng vượt biên vào Cửu long hàng chục lần, với sự giúp đỡ của công an lục địa.
5 giờ chiều.
Rusôlốp thuê phòng tại khách sạn Pen. 5g15phút, Rusôlốp gọi điện thoại. 5g30phút, hắn trở lên phòng ở lầu 6, cách phòng Nancy 15 mét. Đối với điệp viên Sô viết RU phải được tín nhiệm và biệt đãi mới được phái sang Hồng kông. Rusôlốp được chọn vì hắn từng lập nhiều thành tích rực rỡ. Phen này, mọi việc xong xuôi, hắn sẽ có rủng rẻng tiền bạc mời người yêu đi nghỉ mát ở Sochi, trên bờ biển Hắc Hải.
Rusôlốp lim dim cặp mắt nhớ đến Valôra. Nàng mới 20 tuổi, cái tuổi dệt thật nhiều mộng đẹp. Nhiều năm lăn lộn ở Tây phương đã ảnh hưởng tới sắc đẹp của Valôra. Hắn đã dùng mỹ phẩm biến cải nàng thành một giai nhân đợt sống mới khêu gợi, với bộ tóc đuôi ngựa nhuộm vàng vắt vẻo, cái quần jean bó sát mông, và cặp môi hàm tiếu tô son đắt tiền mang nhãn hiệu Ba lê. Chuyến này, Rusôlốp chẳng cần mua nhiều. Chỉ cần mấy chục thỏi son, và ít ve nước hoa thơm dịu của Pháp, và nhất là mấy cái đĩa hát giật gân, là hắn muốn lưu giữ Valôra ở Sochi bao lâu cũng được.
Rusôlốp cảm thấy việc hắn sắp làm không mấy khó khăn. Trong quá khứ, người ta giao cho hắn những điệp vụ khó khăn hơn nhiều. Hắn chỉ chờ đúng giờ, nhẹ nhàng thót ra hành lang, tìm phòng Nancy, báo tin nàng biết là hắn đã tới. Có thế thôi. Sáng mai, nếu không gặp trở ngại, hắn sẽ rời Hồng kông, và đêm mai trình diện tại văn phòng tướng Grubô ở Mạc Tư Khoa. Rusôlốp xoa tay, ra vẻ khoan khoái. Trận mưa chiều vừa trút xuống Cửu long làm khí trời dễ thở. Rusôlốp thính tai đến nỗi nghe rõ tiếng chân xa phu lội bì bõm trong những vũng nước to tướng dưới đường, tức là 6 tầng gác phía dưới. Vươn vai xương sống kêu răng rắc, hắn sửa soạn ra ngoài. Mảnh giấy viết cho Nancy, hắn đã nhét cẩn thận vào túi áo vét tông. Tuy trời nóng, hắn vẫn mặc com lê vì hắn cần tỏ cho nhân viên khách sạn Pen biết hắn là phú thương ghé đảo du hí và mua sắm. Rusôlốp thong thả khép cửa. Đèn ngoài hành lang vụt sáng. Một người Ấn độ đầu quấn khăn trắng khệnh khạng qua mặt hắn. Bộ tịch người này làm hắn suýt phì cười. Hắn không thương nổi cái khăn rế ngất ngưởng trên đầu gã đàn ông Ấn độ mà hắn gọi xách mé là băng bệnh viện. Một cặp trai gái người Âu ôm cứng nhau ở khuỷu hành lang, miệng gã đàn ông nồng nặc mùi rượu vốtka, thứ rượu mà Rusôlốp ưa thích. Cô gái mặc bộ xiêm kỳ lạ may bằng thứ vải kỳ lạ. Rusôlốp cho là kỳ lạ vì hắn ít thấy ở nơi công cộng, nhất là ở nơi đông người Anh. Nổi tiếng kín đáo, một thứ lụa mỏng hơn giấy bóng, may cắt hở hang đến lõa lồ, gấp 5, gấp 10 sự lõa lồ trong những phim bị kiểm duyệt. Rusôlốp huýt sáo, tiến về phía phòng Nancy. Qua khỏi cửa phòng, hắn dừng lại, cúi xuống, giả vờ cuộc dây giày. Thủ đoạn buộc dây giày cổ điển này thường được áp dụng mỗi khi nghi ngờ bị người lạ đi theo. Cổ họng Rusôlốp bỗng khô đắng. Giàu kinh nghiệm, hắn biết hiện tượng này báo trước điềm gở. Vì vậy hắn bắt đầu thấy nhột nhạt. Vừa cúi xuống, hắn phắt dậy và quay vội đầu ra phía sau. Hắn không thấy ai, ngoại trừ một á xẩm, là nhân viên khách sạn. Á xẩm cung kính chào hắn, đoạn bước rảo. Hắn toan gọi giật thiếu phụ, song nghĩ thấy vô lý nên lại thôi. Nếu muốn thủ tiêu Rusôlốp -một tinh hoa RU- địch phải huy động những cây súng cừ khôi, không lẽ lại dùng một á xẩm yếu đuối, chỉ tát khẽ là thiệt mạng. Thiếu phụ đi khuất, Rusôlốp bước nhanh lại phòng Nancy. Hắn quỳ gối, đế giày cao su mềm phát ra tiếng ọt ẹt. Mảnh giấy trắng gồm vỏn vẹn một hàng chữ « Đêm nay đừng đi đâu hết », được gửi cho Nancy. Giòng chữ này là một ám hiệu : nếu quả người đàn bà trong phòng là Nancy, đúng 30 phút sau, nàng sẽ xuống thang máy, vòng qua lộ trình đã định, và sau cùng đáp đò máy sang bên Hồng kông.
Nghe tiếng giày cao gót lộp cộp lại cửa, hắn biết Nancy đã nhặt được lá thư. Nửa phút sau, hắn đánh diêm châm thuốc lá, lỉnh ra cầu thang. Và khi ấy, cuộc tấn công vũ bão đã diễn ra.


Như trong đầu có tiếng chuông reo, Văn Bình bừng tỉnh. Nhìn đồng hồ, chàng biết đã ngủ quên 15 phút. 15 phút nghỉ xả hơi đã mang lại sự khỏe khoắn cho chàng. Sự mệt mỏi vì thức đêm chồng chất đã biến hết. Văn Bình cảm thấy nhẹ nhõm và sảng khoái như được tắm trong hồ nước mát rợi, giữa trưa hè nóng bức. Đã lâu mới có dịp ghé Hồng kông, chàng nhớ nhung lạ lùng. Lê gót qua nhiều nơi, Văn Bình chưa thấy thủ phủ ban đêm nào được du khách đàn ông, nhất là đàn ông chưa vợ si mê bằng Hồng kông. Với 235 hòn đảo lớn nhỏ, lớn nhất là đảo Hồng kông được coi là một trong 3 hải cảng đẹp nhất trên thế giới (2), với những thực đơn lạ lùng mà tuyệt diệu như món chân gấu và món lưỡi vịt của nhà hàng Tai Tung, món cừu nướng Mông cổ, món lẩu độc nhất vô nhị, hoặc món rắn đủ kiểu hầm, xào, chiên, om, sốt chua ngọt, ninh, gỏi, trong số 250.000 con rắn được mổ thịt mỗi mùa rét trên đảo.
Đó là chưa kể những tiệm ăn nổi huy hoàng trên mặt nước. Những cô gái eo nhỏ bằng trét tay trong các hộp đêm thần tiên. Trời ơi ! Những cô gái Tàu nhỏ xíu, rún rẩy trong áo sường sám bó chặt, xẻ quá đầu gối, làm tượng đá cũng phải quay cuồng. Trước giờ chàng lên bờ, ông Hoàng đã căn dặn công việc trước, giải trí sau. Văn Bình đành nuốt nước miếng cho đỡ thèm. Đêm hè mát mẻ thế này còn gì sung sướng bằng lái xe mui trần lên đỉnh núi với giai nhân có suối tóc mun đen tha thướt buông theo gió như Nancy Kwan trong phim « Thế giới của nàng Suzy Woong ». Hoài của, Văn Bình được ghé Hồng kông, ngụ trong khách sạn đầy ắp thú vui ban đêm, mà phải ngoảnh mặt đi chỗ khác.
Chàng nhăn mặt quăng điếu thuốc Salem mới hút một nửa qua cửa sổ xuống đường. Giờ này, chắc con tàu đen sì của ông Hoàng đã nằm yên trên rạn san hô và rong biển ngoài khơi. Ông Hoàng có thói quen dùng cơm tối rất sớm. Bữa ăn thường có Nguyên Hương hầu bên, và tứ thời, hạ cũng như đông, ông vẫn ăn uống đạm bạc, gần như nhà tu, với cái khay nhỏ đựng đĩa cơm đã đi hơi, bìa đậu phụ rán, và bát canh rau lõng bõng. Nhiều lần bắt gặp ông tổng giám đốc Sở Mật Vụ ngồi sau mâm cơm đơn giản, Văn Bình ứa nước mắt. Chẳng bù với chàng : trong những ngày tạm nghỉ giữa 2 điệp vụ, chàng sống theo cung cách đế vương. Chàng cần bao nhiêu tiền, chỉ cần viết mẩu giấy nhỏ, hoặc gọi điện thoại về, là ông Hoàng xuất ngân lập tức, và nhiều khi ông không hỏi chàng lấy nhiều tiền để làm gì. Văn Bình tự biết đó là nhược điểm, nhưng chỉ biết mà không chữa được. Chàng biết mình sau này sẽ chết già, hoặc gục ngã trong phòng tối, chứ không thể hy vọng ngồi vào cái ghế ông Hoàng, vạn nhất ông tổng giám đốc từ trần.
Chắt lưỡi, Văn Bình vặn nắm cửa.
Lên đến tầng 6, chàng dựa lưng vào tường. Từ cuối hành lang Rusôlốp chậm rãi bước tới. Văn Bình không biết Rusôlốp là ai, nhưng đến khi thấy hắn quỳ xuống đút lá thư qua khe cửa phòng Yvon, chàng gật đầu ra vẻ thỏa mãn. Chàng còn thỏa mãn hơn nữa -mặc dầu chỉ là thỏa mãn trong sự kinh ngạc- khi thấy một bóng người vạm vỡ, thập thò gần thang máy, cách phòng Yvon một quãng. Nhanh như con beo gấm, bóng đen tiến sát sau lưng Rusôlốp. Dưới ánh đèn nê ông, Văn Bình nhận diện được một người Á đông, chắc là người Tàu, vẻ mặt lầm lì như tạc trong phiến đá vô tri giác, bụng phưỡn ra đằng trước tuy chưa lấy gì làm lớn tuổi. Văn Bình núp bên cánh cửa, thản nhiên chờ đợi sự việc chàng đã đoán trước. Chàng thấy rõ bóng đen vạm vỡ hoành cánh tay chẹn vào cổ Rusôlốp. Rusôlốp co chân, cố gắng phản công, nhưng trong nháy mắt đã khựng lại. Không cần đến gần, Văn Bình đã biết một mũi dao nhọn hoặc họng súng gớm ghiếc đã kề vào lưng nạn nhân. Dường như biết trước số phận kẻ thù sẽ giành cho mình, Rusôlốp quay người nửa vòng. Bóng đen vạm vỡ xiết chặt một tay quanh cổ Rusôlốp, tay kia thọc mạnh lưỡi dao. Rusôlốp thét lên một tiếng. Bóng đen bồi thêm nhát dao thứ 2 vào gáy Rusôlốp. Gã điệp viên chọc trời khuấy nước của RU giãy lên đành đạch như con cá bị chém đứt cổ trên thớt, đoạn nằm sóng sượt. Bóng đen vạm vỡ tóm 2 chân nạn nhân kéo sềnh sệch. Cách phòng Yvon 3 cửa, hắn dừng bước. Văn Bình không bỏ sót một cử chỉ nào của hắn. Chàng thấy hắn lôi xác chết vào phòng rồi khép cửa. Chàng lướt nhanh tới, áp tai vào ổ khóa. Chàng thoáng nghe tiếng nước chảy ào ào trong buồng tắm. Chắc hung thủ đang giật nước vào hồ để thủ tiêu xác chết vừa được tưới át xít. May mắn cho chàng, cửa phòng không khóa. Chàng đẩy mạnh cửa và xông vào, tay thọc túi quần. Chàng quên mang khẩu Luger quen thuộc, hoặc cái túi da đựng bộ dao lá liễu. Nếu phải đối phó với đối phương võ trang, chàng ít có hy vọng chiếm phần thắng. Chàng hớ hênh thật. Chàng đã vô tình bện dây thòng lọng vào cổ. Cửa phòng mở toang, chàng mới lọt vào thì một câu tiếng Anh rất sõi đã dóng dả sau lưng ;
-Chào bạn.
Văn Bình muốn quay lại phản công song không kịp. Đối phương quả là kẻ giàu kinh nghiệm trong nghề đi ngang về tắt nên đã đoán được ý định của chàng. Mũi súng dí sát xương sườn, chàng bị đẩy ngồi xuống ghế xa lông. Kẻ hăm dọa chàng không phải ai xa lạ. Hắn là bóng đen vạm vỡ hồi nãy. Khác một điều là hắn ra tay rất nhanh nhẹn tuy bụng hắn khá lớn. Đối phương trạc 40, cái tuổi khôn ngoan của người Á đông. Theo thông lệ, điệp viên bao giờ cũng trẻ, từ 20 đến 30 là cùng. Quá 30 ít khi được tuyển dụng vào ngành do thám hành động. Hắn trạc 40, điều này chứng tỏ hắn đã sống 10 năm trong nghề. Trong xã hội giết người như đập muỗi này, hắn phải đạt bản lãnh siêu phàm mới hy vọng sống quá 10 năm trong nghề mà không chết. Khuôn mặt hiền lành của hắn làm chàng kính nể. Điệp viên có bộ mã khả ái thường là kẻ giết người không gớm tay. Hắn mỉm cười, nhe hàm răng cáu vàng vì thuốc lá. Văn Bình cũng cười trả, giọng khinh mạn :
-Anh lầm rồi.
Hắn líu lo một tràng tiếng Nga. Vốn giỏi tiếng Nga, Văn Bình hiểu hắn hỏi chàng về công tác của Rusôlốp. Văn Bình mừng thầm. Chàng vừa phăng ra một bí mật. Kẻ bị hạ sát ngoài hành lang tên Rusôlốp, người Nga. Trước khi đến khách sạn, chàng đã được ông Hoàng cho biết Nancy phục vụ cho RU sô viết, và đêm nay một nhân viên Sô viết sẽ tiếp xúc với nàng. Đối phương dùng tiếng Nga để hỏi chàng, như vậy đối phương đinh ninh chàng ở cùng một tổ chức RU với Rusôlốp. Văn Bình đáp lại bằng tiếng Nga :
-Tôi không biết gì hết. Tôi chỉ có bổn phận hộ vệ Rusôlốp.
Gã Tàu hỏi vặn :
-Mày cùng đi với nó từ Mạc Tư Khoa ?
Văn Bình đáp liều :
-Không. Tôi hoạt động ở đây.
Gã Tàu gật gù :
-Thảo nào. Thảo nào trong chuyến phi cơ ghé Phúc kiến không có mày. Dầu sao mày cũng là tay sai của RU ở Hồng kông. Mày phải chết.
Văn Bình van lơn :
-Lạy anh, anh tha cho em. Em chỉ là tép riu.
Gã Tàu cười the thé :
-Tha hả ? Mày đừng hòng. Nhưng thôi, tao chẳng thèm giết mày làm gì phí đạn. Đáp lại, mày phải giúp tao một việc cỏn con.
Văn Bình nói :
-Vâng, em xin cố gắng.
-Tốt, mày cho tao biết Lêônít ở đâu ?
Văn Bình giật mình thon thót. Lêônít ?  Lêônít ? Thú thật, chàng mới nghe tên này lần đầu. Chàng bèn làm bộ đau khổ :
-Thưa em không biết.
Gã Tàu thuận tay tát Văn Bình một cái. Không tránh, Văn Bình hứng trọn 5 ngón tay vào giữa má. Chịu đòn đã quen mà chàng cũng đau điếng. Thế mới biết đối phương là kẻ có nội lực thâm hậu. Vả lại, nếu là tay xoàng thì làm sao khuất phục nổi Rusôlốp trong vòng 30 giây đồng hồ ngắn ngủi
Dường như hả hê trước phản ứng vụng về của Văn Bình, phản ứng của kẻ không am tường quyền thuật, gã Tàu bắt đầu khinh thường. Múa khẩu súng lục trong tay, hắn gằn giọng :
-Đừng hòng dối tao. Mày mà không biết Lêônit ? Ở đây, ai lại không biết thằng già giám đốc Viễn đông vụ ấy.
Một giọt bồ hôi chảy xuống trán Văn Bình. Giờ đây chàng mới ngán ông Hoàng. Cử chàng đi, ông đã tính trước điệp vụ Hồng kông sẽ không dễ dàng như lấy cái bật lửa trong túi. Nhưng chàng biết nói sao đây ? Kẻ đứng trước mặt chàng là một đối thủ một mất, một còn của RU Sô viết. Trên thế giới có hơn 10 cơ quan gián điệp chống lại RU. Vậy hắn là ai ? Là người của Phòng Nhì, của CIA, của tổ chức Gehlen Tây Đức, Tình báo Sở hay của MI Anh quốc ?
Hắn tát chàng cái nữa. Văn Bình vẫn không tránh. Bàn tay trái của hắn vừa chạm má, chàng phóng ngay phi cước vào cườm tay mặt cầm súng. Hắn lảy cò. « Đoàng đoàng », 2 tiếng nổ liên tiếp. Phòng được đóng kín, lại gắn máy điều hòa khí hậu nên tiếng súng chát chúa khó có thể lọt ra ngoài. Đối phương chưa kịp bóp cò tiếp, Văn Bình đã bẻ quặt bàn tay trái của hắn, xương gãy răng rắc. Sống bàn tay phải của chàng thủ sẵn từ nãy, được vung tréo vào thái dương kẻ thù. Miếng võ tuyệt luân này giết chết đối phương trong vòng một tích tắc đồng hồ. Văn Bình quỳ cạnh xác chết. Trong túi hắn tuyệt nhiên không có mảnh giấy cỏn con nào. Ngay cả miếng vải hình chữ nhật, thêu tên hiệu may cũng bị giật ra không biết từ bao giờ, nghĩa là trước khi sai hắn đến khách sạn, người ta đã chuẩn bị chu đáo, đề phòng hắn ta bị bại lộ tung tích.
Hắn nằm dài trên sàn nhà, mắt mở thao láo, nét mặt còn nhiều sửng sốt chứng tỏ hắn không ngờ bị hạ sát một cách thê thảm, nhanh chóng. Văn Bình vuốt mắt hắn. Chàng vốn kính trọng kẻ thù đã chết.
Văn Bình nghe thấy tiếng động nhỏ.
Chàng ngoảnh lại. Rusôlốp đang gượng ngồi  dậy, tròng mắt lạc thần, cố hướng về phía chàng. Vết thương sau gáy đổ máu thành vũng trên nền phòng. Mặt hắn, quần áo hắn đều bê bết máu. một ý nghĩ bùng lên trong óc Văn Bình. Chàng lại ngay bên Rusôlốp. Không cần xem xét vết thương, Văn Bình biết là hắn sắp vĩnh biệt cõi đời. Mũi dao của gã Tàu đã đâm trúng yếu huyệt. Văn Bình ghé miệng sát tai hắn, giọng thân mật :
-Tôi đây mà. Chào đồng chí Rusôlốp.
Trên cặp môi tái nhợt của Rusôlốp, phảng phất nụ cười đau đớn và tiếc nuối :
-Tôi biết. Tôi đã nghe hết. Ông Lêônit đến khi nào ?
Văn Bình đáp nước đôi :
-Mới đến.
Đoạn chàng hỏi bừa :
-Nhưng tôi chưa biết ông Lêônit hiện đang ở đâu. Phiền đồng chí cho biết.
Lẽ ra Văn Bình không nên hỏi câu này. Là điệp viên ưu tú, Rusôlốp phải nghi ngờ. Văn Bình bám vào một hy vọng mỏng manh : giây phút lâm chung, may ra Rusôlốp không còn đủ sáng suốt để nhận định và vô tình tiết lộ bí mật. Văn Bình đọc thấy một thoáng ngạc nhiên trong đôi mắt lờ đờ của Rusôlốp. Hắn thều thào :
-Quái, đồng chí chưa biết ! Đồng chí đến chỗ cũ chưa ?
-Rồi. Mà chẳng thấy gì. Tôi nghi ông Lêônit bị nạn.
Tròng đen của Rusôlốp sáng rực. Hắn thu hết tàn lực vào câu nói :
-Thế à ? Vậy đồng chí liên lạc với ông tùy viên thương mại tòa đại sứ Nicaragua. Nhớ không ? Tên y là Gômê. Y sẽ dẫn đồng chí tới ông Lêônit.
Văn Bình gật đầu :
-Cám ơn anh.
Thốt nhiên, Rusôlốp nhỏm dậy. Lông mày hắn nhíu lại, miệng mím chặt như sắp sửa ấn cò súng giết người. Văn Bình nhìn hắn bằng vẻ mặt hết sức bình thản. Chàng đã biết một biến chuyển khác thường vừa xảy ra trong nội tâm hắn. Trước khi chết vài giây đồng hồ, người ta thường mê muội rồi trở lại sáng suốt như được lắp thêm giác quan thứ 6 có thể xuyên thấu lục phủ ngũ tạng của bạn và thù. Trong thời khắc cuối cùng ấy của cuộc đời, Rusôlốp vừa nhận ra hớ hênh của mình. Hắn chợt nghĩ ra : nếu là đồng chí của hắn, tại sao không biết tiếp xúc với Gômê, cán bộ ưu tú của RU ở Hồng kông ?
Rusôlốp bèn đánh lá bài cuối cùng bằng câu nói đột ngột :
-Santa Lucia.
Văn Bình có cảm giác như bị truyền điện vào mình. « Santa Lucia » là một bài hát nổi tiếng. Chàng nhớ lại tập hồ sơ về Nancy mà ông Hoàng dặn chàng học thuộc lòng. Trong đó có đoạn nhắc đến bài ca nhan đề « Trở về Soriento », bài ca ruột của nữ ca sĩ Ý Connie Francis. Đến đâu, hễ giàn nhạc cử bài này là Nancy phải sửa soạn tiếp xúc với nhân viên địa phương của RU. Santa Lucia cũng là bài ca chàng ưa thích. Không hiểu sao, Văn Bình lại bực mình. Kẻ đặt mật ngữ liên lạc cho RU phải là nhạc sĩ, hoặc là kẻ mê say như điếu đổ giọng hát trầm trầm của nàng ca sĩ Ý. Rusôlốp lặp lại, giọng cao gần như thét :
-Santa Lucia.
Văn Bình nín thinh. Rusôlốp gầm lớn :
-Trời ơi, tôi bị lừa !
Văn Bình tủm tỉm cười :
-Mãi đến bây giờ anh mới biết ư ?
-Anh là kẻ khốn nạn.
-Anh lầm. Tôi chẳng làm gì hại anh.
Rồi Văn Bình nói thêm :
-Chính Lêônit đã giết anh.
Rusôlốp định kêu một tiếng thật to để hả cơn tức, nhưng đờm đã kéo lên nghẹt cuống họng. Tay chân hắn lạnh ngắt như bị dầm trong thùng nước đá. Hắn nấc nhẹ. Rồi tắt thở. Văn Bình cho tay vào túi rút thuốc lá ra hút. Sau cuộc chạm trán bất ngờ và gay go với 2 đối phương, chàng cảm thấy có quyền nghỉ vài ba phút, mơ mộng với khói thuốc Salem thơm ngát. Mùi bạc hà ngây ngất thấm vào buồng phổi. Văn Bình dựa cửa sổ, phóng tầm mắt lơ đãng nhìn xuống đường. Đèn điện sáng quắc, khiến chàng có thể nhận ra được mặt từng người trên đại lộ Sônberi. Chàng dự định hút xong điếu thuốc sẽ trở về phòng, tự thưởng ly huýt ky đầy ắp nguyên chất, rồi bắt tay vào việc bảo vệ Yvon.
Bỗng Văn Bình biến sắc.
Chàng vừa nhìn thấy. Chàng không ngờ những biến cố đã xảy ra quá nhanh. Chàng ném mẩu thuốc, dí gót giày lên trên, miệng lẩm bẩm tức tối :
-Hừ, giỏi thật ! Dám lừa cả mình !
Văn Bình lao đầu như bay ra hành lang.
Chú thích :
(1) Tác giả trân trọng nói rõ là nước ở Hồng kông rất hiếm, mỗi ngày chỉ chảy 4 tiếng, từ 4 rưỡi chiều đến 8 rưỡi tối. Sở dĩ hiếm nước vì không có sông, suối hay giếng. Dân chúng Hồng kông chỉ dùng nước mưa được nhà cầm quyền hứng trong những hồ lớn, rồi chia dùng quanh năm. Sau khi bộ truyện này được viết, một ống dẫn nước đã mang nước từ Hoa lục qua đảo, mỗi năm khoảng 20.000.000 lít.
(2) Hai hải cảng kia là cảng Rio da Janeiro ( Ba tây ) và cảng San Francisco ( Hoa Kỳ ).

Tổng hợp deal ngon trên Internet

Chương trước Chương sau