Bí mật Hồng Kông - Chương 06

Bí mật Hồng Kông - Chương 06

Biên cương bí mật

Ngày đăng
Tổng cộng 18 hồi
Đánh giá 10/10 với 7889 lượt xem

Yvon bớt phập phồng khi thấy Văn Bình bước xuống đò máy. Nếu trời không tốt, ai nhìn kỹ mặt nàng cũng sẽ khám phá ra 2 gò má đỏ ửng trong vẻ thẹn thò đặc biệt.  Nàng mới xa Văn Bình 1 ngày mà có cảm tưởng là 1 năm. Lòng nàng xôn xao nhiều cảm giác khác nhau khiến nàng không còn nhớ đến chứng bệnh ung thư bất trị của nàng nữa. Khi tàu cặp bờ ở Hồng kông, nàng vẫn thấy Văn Bình lẽo đẽo theo sau, tuy hành khách đông nghẹt. Liếc nhìn Alen, nàng lấy lại bình tĩnh. Vẻ mặt vênh váo của hắn chứng tỏ hắn chưa biết bị Văn Bình bám sát. Nhưng khi đến đường Des Vœux và bị Alen kềm lại trước tủ kính rực rỡ ánh sáng của tiệm bán máy ảnh, Yvon mới biết bị lừa. Nàng thoáng gặp 1 cử chỉ đầy bí mật của Alen. Nàng đoán biết Alen ra hiệu cho đồng lõa ở sau lưng Văn Bình. Linh tính có chuyện chẳng lành, Yvon vội tiến về phía Văn Bình. Nàng thấy rõ 2 tên cao lớn lăn xả vào người chàng. Nàng há miệng toan kêu song Alen đã chặn cổ nàng, kèm theo lời đe dọa lạnh buốt như nước đá :
-Ngậm miệng thì sống, Nancy.
Nàng thở dài trong sự khuất phục. Dầu sao địch cũng chưa phăng ra nàng là Nancy giả. Địch đang cần nàng. Chi bằng theo chúng rồi đến đâu hay đến đó. 1 khi còn cần nàng, địch chưa dám thủ tiêu Văn Bình. Alen đẩy nàng lên chiếc xe hơi sơn đen. Đây là lần đầu nàng ngự xe Rolls Royce. Nàng vốn thích xe hơi, và giấc mộng thường ngày của nàng là làm cách nào để sắm chiếc xe chứa thật nhiều mã lực hầu ban đêm, dưới trăng vàng rực rỡ, nàng có thể phóng trên 100 cây số giờ miệng ca hát những điệu ái tình muôn thuở. Nàng thích xe Rolls với cảm tình pha lẫn kính nể. Xe này do Anh quốc chế tạo, giành cho hoàng gia và 1 số ít nhà đại phú trên thế giới. Yvon vốn mê hình dáng cao quí và nghiêm trang của nó, nhất là những bộ phận tiện nghi bên trong, từ điện thoại liên lạc với tài xế, đến máy ghi âm gắn ở chỗ tì tay, với những cái nút bằng gỗ quý. Yvon giờ đã được toại nguyện : nàng được ngồi xe Rolls. Chỉ khác 1 điều là nàng không được tự do phóng tầm mắt lơ đãng qua cửa kính, nhìn thiên hạ 2 bên đường. Alen ngồi bên. Hắn cảnh cáo thêm :
-Một lần nữa, tôi nhắc lại. Bà phải tuân lệnh. Nếu bà kêu lên, dầu là 1 tiếng nhỏ, tôi sẽ dùng võ lực.
Yvon đáp, giọng mỉa mai :
-Dầu ông thừa biết tôi chỉ là đàn bà yếu đuối.
Alen làm thinh. Chiếc Rolls chạy loanh quanh 1 lúc rồi xả hết tốc lực phóng về hướng tây. Tuy đã ghé thăm Hồng kông nhiều lần hồi còn con gái, và sau khi lấy chồng, Yvon chưa quen lắm với các thắng tích trên đảo. Ông Hoàng đã bắt nàng học thuộc lòng 1 cuốn cẩm nang do Sở biên soạn về Cảng Thơm. Nàng còn được xem nhiều phim màu và đen trắng, và nghe những bài ca điệu nhạc địa phương. Và thưởng thức những món ăn độc đáo chỉ được nấu tại đó. Xe hơi đang lên giốc giữa 1 rừng ánh sáng muôn màu. Lòng nàng bỗng buồn rười rượi. Nếu xe chạy thẳng, rẽ sang bên phải nghĩa là lộ trình ngày xưa nàng từng qua, sẽ đến đại lữ quán Hilton, nhà thờ, khu dinh thự chính quyền, và đường Công viên ( Garden Road) dẫn đến trạm xe điện trèo núi. Đỉnh núi cao hơn mặt biển 500 mét, con tàu kỳ lạ lên xuống từ cuối thế kỷ trước đến nay đều đặn, không hề gặp tai nạn. Trước khi mắc bệnh ung thư ruột, nàng qua Hồng kông, lên đỉnh núi với 1 cô bạn gái. Tự dưng người bạn thở dài, ao ước con tàu treo bằng dây cáp này đứt tuột, và rớt xuống. Lý do khiến người bạn chán đời là do câu nói : « Chị ơi, trong đời cần nhất là tình yêu, mình không còn tình yêu nữa, thà chết cho rồi, và chết như thế sướng hơn. Trước khi chết, mình được ngắm vũ trụ bao la, biển cả mênh mông, và thiên hạ dưới chân ». Nói làm làm, người bạn gái yếm thế này đã bỏ đi đâu biền biệt. Có lẽ đã chết ở đâu đó. Giờ đây chỉ còn lại Yvon. Đúng. « Không còn tình yêu nữa thì thà chết cho rồi ». Nàng mắc bệnh nan y song nàng đang còn tình yêu. Mối tình với Văn Bình Z.28.
Câu nói khô khan của Alen đã lôi nàng trở về thực tại :
-Phiền bà luồn cái này vào đầu.
Đó là cái túi da đen. Yvon không phản đối vì biết vô ích. Chụp bao bố là biện pháp an ninh thông thường ngăn ngừa đối phương phăng ra sào huyệt của mình.
Alen hỏi :
-Bà hút thuốc lá ?
Yvon gật đầu. Alen đánh diêm châm thuốc rồi cắm vào miệng cho nàng. Luồng khói quen thuộc thấm vào buồng phổi làm nàng khoan khoái. Dầu bị bịt mắt kín mít, nàng đoán ra là thuốc Kent, loại thuốc nàng ưa thích. Sàn xe nghiêng, nàng biết là xe đang lên giốc. Nếu nàng không lầm, Alen đang dẫn nàng đến gần khu Aberdeen. Bánh xe nghiến mặt đường lạo xạo. Tài xế chạy chậm lại, rồi ngừng hẳn.
Alen cất tiếng :
-Đến nơi  rồi. Mời bà gỡ túi.
Yvon phải nheo mắt để tránh những tia sáng chói lọi. Nàng đang ở bên trong tòa biệt thự rộng mênh mông. Trước mặt nàng là hòn giả sơn, 1 vườn cây toàn kỳ hoa dị thảo, và hồ nước thả cá vàng. Những ngọn đèn nê ông từ trên chiếu xuống sáng đến nỗi nàng thấy rõ từng sợi rong bể và từng cái đuôi óng ả của bày cá thia lia nhỏ nhắn và xinh xẻo. Alen dắt nàng qua 1 hành lang sâu thẳm, thắp đèn sáng trưng. Nàng có cảm tưởng chủ nhân đang mở cuộc tiếp tân sang trọng. Ở đâu cũng thấy đèn, duy khác 1 điều : ngôi nhà vắng tanh. Yvon nghe rõ tiếng gió đêm từ ngoài khơi thổi vào vù vù. Alen đẩy cánh cửa gỗ quý vào 1 phòng khách to lớn, trang trí bàn ghế và tranh ảnh đắt tiền. Tuy không sành hội họa, nàng vẫn có thể ước lượng những bức họa lập thể ký tên Picasso treo la liệt trên thường, trị giá trên 1.000.000 đôla Hồng kông. Alen mời nàng ngồi xuống ghế sa lông lùn thấp bọc da báo rằn ri. 1 á xẩm mặc đồ lụa màu đon đả chạy ra. Alen hỏi bằng tiếng tàu :
-Ông chủ đâu ?
Á xẩm đáp :
-Ông chủ dặn chờ 1 lát.
Đoạn quay sang Yvon, á xẩm hỏi :
-Chào bà. Bà dùng gì, tôi bưng lên hầu ?
Alen xen vào :
-Nếu có thể, chị mang cho 1 ít rượu mạnh.
Á xẩm ra ngoài. 2 phút sau, á xẩm đẩy vào cái xe nhỏ bằng sơn trắng, trên đặt hàng chục chai rượu đắt tiền. Nhìn thấy, Yvon xốn cả mắt. Á xẩm chậm rãi khui sâm banh. Ly rót rượu toàn hàng pha lê, thứ pha lê đắt tiền phải đặt riêng mới có. Bình đựng nước đá và cái nắp đều bằng vàng khối. Cả muỗng quấy rượu cốc tay cũng bằng vàng. Yvon còn bối rối, á xẩm đã bưng ly sâm banh tận miệng nàng. Đĩa lót ly rượu cũng bằng vàng. Tất cả đều bằng vàng. Alen mỉm cười bảo nàng :
-Bà sửng sốt, phải không? Chẳng riêng gì bà, mọi người đến đây đều lắc đầu, lè lưỡi thán phục. Rồi bà còn kinh ngạc nhiều hơn nữa. Nếu bà làm ông chủ vui lòng, bà sẽ được ở căn phòng mà giường ngủ bằng vàng, chậu rửa mặt, buồng tắm đều bằng vàng.
Yvon tợp hết ly rượu sâm banh. Alen rót thêm cho nàng :
-Không cần tôi giải thích, hẳn bà đã biết. Lát nữa, bà sẽ được vinh dự giáp mặt ông chủ. Đây là vinh dự rất lớn, tôi không nói sai đâu. Tôi làm việc ở đây đã lâu mà thỉnh thoảng, đôi khi hàng tháng trường, mới được ông chủ gọi tới. Còn bà, bà mới đến mà ông chủ đã để ý. Bà đừng dại bỏ lỡ cơ hội tốt. Ông chủ rất tử tế, rất rộng rãi, nhưng lại rất nghiêm khắc mỗi khi tình thế bắt buộc.
Yvon hỏi, giọng ngây thơ :
-Các ông đưa tôi đến « ông chủ » để làm gì ?
Alen cười híp mắt :
-Bà cứ đùa mãi ! Tôi mời bà đến đây để hỏi thăm về đồng chí Lêônit.
Yvon nín bặt. Lêônit ? Lêônit là ai mới được chứ ? Khi rời tàu ngầm, nàng đã được ông Hoàng nói đến nhiều tên, nhưng đây là lần đầu nàng nghe đến tên Lêônit. Tiếng giày lộp cộp từ ngoài đi vào. Alen đứng thẳng trong dáng điệu kính cẩn và sợ sệt. « Ông chủ » là người Tàu lai Tây phương, bộ mã to lớn và bệ vệ. Mái tóc cắt ngắn làm nổi bật vầng trán rộng và cao, cặp mắt sáng quắc như điện, cái cằm vuông vức báo hiệu 1 tâm tính quả quyết và gan góc. Hắn không già, cũng không trẻ. Trông cách ăn mặt thượng lưu -bộ com lê xanh nhạt, cắt đúng thời trang, cái cà vạt trắng điểm hoa cà trên nền sơ mi ni lông trắng. Hắn chỉ trạc độ 45 là cùng, những nếp răn ở đuôi mắt, và những sợi tóc bạc 2 bên màng tang lại tố cáo hắn trên ngũ tuần. Gặp Yvon, hắn đứng lại, nghiêng đầu chào 1 cách lịch sự, không khác vương tôn thi lễ quận chúa :
-Hân hạnh chào bà.
Yvon chìa tay, hắn cầm lấy hôn, đoạn hắn ra lệnh cho Alen :
-Thôi, cho anh ra.
Trong xa lông rộng mênh mông chỉ còn lại Yvon và người đàn ông bí mật. Hắn rót thêm sâm banh cho nàng, và nói tiếp :
-Mời bà uống thêm, rồi ta bàn chuyện. Chắc bà mệt lắm. Xin lỗi bà vì không còn cách nào mời bà đến đây nhã nhặn hơn. Dọc đường, nếu bộ hạ của tôi xúc phạm, xin bà thẳng thắn cho tôi biết. Tôi sẽ không ngần ngại trị tội chúng.
Yvon nói :
-Thưa ông, họ đối xử với tôi rất tử tế.
-Vậy tôi có thể yên lòng. À, bà ghé đảo hồi nào ?
Câu hỏi khách sáo của hắn làm nàng rùng mình. Nàng có cảm giác như mỗi tiếng nói là 1 mũi dao kề ngực nàng. Nàng đáp rụt rè :
-Thưa, tôi đến hồi chiều.
Lại hút thuốc lá. Lại sâm banh. Yvon liếc trộm chủ nhân : mặt hắn vẫn thản nhiên, không lộ vẻ nào khác. Nàng chưa phải là điệp viên lành nghề, nhưng ít ra đã học qua những lớp huấn luyện căn bản, nên đã biết sự nhã nhặn kia chỉ là thủ đoạn mật ngọt chết ruồi. Nếu cần, mắt hắn sẽ quắc lên, đỏ ngầu như máu, và bàn tay trắng trẻo vung ra có thể đánh vỡ sọ 1 con bò mộng. Yvon im lặng hồi lâu. Gã đàn ông cũng im lặng nhìn nàng. Trong cái nhìn của hắn, nàng đọc 1 cái gì quyến rũ say sưa khiến nàng phải quay đầu ra chỗ khác. Dường như hắn muốn kéo dài không khí im lặng để nàng có đủ thời giờ ngắm nghía đồ đạc đắt tiền trong phòng. Lát sau, hắn mới nói :
-Trước khi đến đây, chắc bà đã nghe Alen nói về tôi. Tôi rất hào hiệp với những ai thành thật cộng tác. Và tôi tin bà là 1 trong những người như vậy.
Yvon vẫn im lặng. Gã đàn ông thượng lưu nói tiếp :
-Tôi sẵn sàng trả giá rất cao. Bao nhiêu tôi cũng mua. Miễn bà nhận lời. Thế nào bà Nancy ? Bà nghĩ sao về đề nghị của tôi ?
Nghĩ mãi, Yvon mới tìm ra câu trả lời thích hợp nhất :
-Thưa ông, tôi sợ lắm.
-Bà sợ Lêônit ? Đừng sợ, đã có tôi. Tôi đã có cách làm hắn không đụng chạm được đến người bà. Tôi đề nghị với bà 5.000 đôla. Năm ngàn đôla Mỹ, không phải đôla Hồng kông. Bù lại, tôi chỉ yêu cầu bà 1 việc : bà trao cho tôi những tài liệu mà bà sắp trao cho Rusôlốp.
Máu nóng chạy rần rần lên thái dương. Tuy nhiên, Yvon đã lấy lại được bình tĩnh. Nàng bỗng nhớ lại vở tuồng mà ông Hoàng đã tập cho nàng đóng thuần thục. Nàng bèn mỉm cười, 1 cái cười tính toán đúng với bản chất hám lợi của cô gái nuốt lửa Nancy :
-5.000 à, thưa ông ?
-Phải, 5.000. Bà chê ít ư ?
-Thưa ông đã biết rất rõ giá trị của tài liệu ấy cho nên …
-Bà quả là người có óc thương mại. Văn kỳ thanh bây giờ kiến kỳ hình mới thấy tiếng đồn không ngoa. Người ta báo cáo là bà tính toán tiền bạc thật giỏi. Quả là thế. 5.000, bà chê ít, tôi xin trả gấp đôi, nghĩa là 10.000 đôla.
Yvon vẫn mỉm cười :
-Đề nghị ông trả thêm vài tiếng nữa.
Gã chủ nhăn mặt, cái nhăn mặt đầu tiên :
-10.000 đôla, bà vẫn chưa chịu ? 10.000 là đã quá nhiều. Tôi không thể trả thêm được nữa.
Yvon nói :
-Nếu tôi nhớ không sai, hồi nãy ông hứa sẽ trả bất cứ giá nào tôi đòi hỏi. Tại sao bây giờ ông lại kêu đắt ?
Gã chủ nuốt nước bọt :
-Không, tôi không bảo thế. Tôi không thể trả thêm vì ở đây tôi không đủ tiền.
-Điều này không đáng ngại. Nếu ông cho phép, tôi xin lấy tạm mấy bức tranh sơn dầu Picasso treo trên tường.
Gã chủ xua tay :
-Khôngđược.
Yvon nhún vai :
-Đáng tiếc. Tôi tính nhẩm 2 bức họa Picasso trong phòng này có thể đem bán 2, 300.000 đôla. Chẳng dám dấu ông, riêng việc lập hệ thống lấy tin ở Đông Nam Á, tổ chức của tôi đã mất trên 5 triệu mỹ kim. Nói cách khác, muốn có trong tay các tài liệu tối mật mà ông đang cần, ít nhất phải chi trên 5 triệu đôla.
Gã đàn ông ngẩn người khi Yvon nói đến số tiền khổng lồ 5 triệu mỹ kim. Yvon đòi thật nhiều tiền chẳng phải vì ông Hoàng dặn nàng, ông Hoàng chỉ dặn tìm kế trì hoãn mỗi khi gặp trường hợp khó xử. Yvon mới biết được 1 phần điệp vụ. Nàng có bổn phận tuân theo chỉ thị của Văn Bình. Những chỉ thị nào, Yvon chưa biết. Bắt buộc nàng phải kéo dài thời giờ, hầu giúp Văn Bình phăng ra tòa biệt thự bí mật. Như nàng đoán trước, gã chủ trợn mắt :
-Bà quyết đòi 5 triệu ?
-Thưa, tôi đâu dám tham lam quá mức. Đó là tôi muốn lưu ý ông đến mức độ quan trọng của tài liệu này, về phần tôi, tôi chỉ xin 1 món tiền nhỏ.
-Bao nhiêu ?
-Thưa, 1 triệu đôla.
Nói xong, Yvon nhẹ cả người. 1 triệu đôla, vị chi là 100 triệu bạc Việt Nam (1).
Trong đời, nàng chưa bao giờ dám mơ tưởng đến 1 số tiền lớn như thế. Đối với nàng, 1.000 đôla đã là nhiều lắm. Với 1.000 đôla, bé Hồng có thể ăn học đến nơi đến chốn, và nàng có thể thảnh thơi bước sang thế giới bên kia. Gã chủ lẩm bẩm :
-1 triệu ?1 triệu đôla ? Bà đòi đôla Hồng kông hay đôla Mỹ ?
-Thưa ông, đôla Mỹ.
-Trời ! 1 triệu đôla Mỹ ? Đào đâu ra số tiền khổng lồ ấy bây giờ ? Quả là bà không muốn hợp tác.
-Ông lầm. Tôi rất muốn hợp tác với ông. Nhưng đã là mua phải có sự mặc cả. Và sự mua bán phải đúng với thực giá của món hàng. 1 triệu đôla dẫu nhiều, nhưng xét kỹ vẫn còn hời, rất hời.
-Bà bằng lòng bớt ?
-Dĩ nhiên. Để chứng tỏ ý chí hợp tác của tôi. Nhưng cái đó còn tùy. Tùy hoàn cảnh ông có thẩm quyền trả tiền, hay ông chỉ là trung gian.
-Tôi không có quyền xuất ngân 1 triệu đôla. Nhưng thưa bà …
-Tôi sẵn sàng nghe điều kiện của ông.
-Không, tôi chẳng có đề nghị nào cả. Tôi chỉ muốn nhắn bà là già néo thường đứt giây. Bà yêu sách quá lố, tất tôi không thể chấp thuận. Và bất đắc dĩ, tôi phải dùng phương pháp khác.
-Nghĩa là ông dọa tra tấn tôi để cướp lại tài liệu ?
-Thưa bà, trong trường hợp thương lượng tan vỡ về mặt tiền bạc, tôi e sợ không còn lối thoát nào ổn thỏa hơn.
Yvon cười nửa miệng :
-Ông đã nói vậy thì thôi, tôi không điều đình với ông nữa. Ông muốn làm gì với tôi thì làm.
-Bà đừng dại dột vô ích. Fu Chun này có đủ thủ đoạn bắt ép kẻ gan góc nhất phải tuân lệnh.
-Hân hạnh. Bây giờ tôi mới biết tôn danh là Fu Chun.
Fu Chun rít hơi thuốc lá thơm :
-Tôi xin nhắc lại : 30 ngàn đôla, gấp ba lần khoản tiền dự định. Đây là con số cuối cùng. Bà từ chối, tôi phải dùng phương pháp mạnh.
-Ông cứ dùng phương pháp mạnh. Như thế ông sẽ hà tiện được 30 ngàn mỹ kim.
-Bà không cần dạy, tôi cũng biết. Mời bà cho biết ý kiến dứt khoát về đề nghị 30 ngàn đôla.
-Ông đặt tôi vào tình trạng tiến thoái lưỡng nan. Tôi muốn 1 triệu đôla, ông chỉ trả số tiền chết đói 30 ngàn, nghĩa là 3 phần 10 số tiền tôi muốn có. Ông lại không cho tôi cái quyền được từ chối. Vậy tôi chỉ còn 1 cách : xin 1 thời gian để cân nhắc.
-Bà muốn suy nghĩ đến bao giờ ?
-Xin ông 24 tiếng.
-Lâu quá.
-Từ phút này đến chiều mai được không ?
-Cũng lâu quá. Tôi chỉ có thể giành cho bà 1 giờ đồng hồ để suy nghĩ.
-Đã thế thì thôi. Tôi không ngoan cố như ông tưởng. Tôi rất muốn thỏa thuận. Nhưng tôi phải có thời giờ tính toán lợi hại. Đây là đề nghị chót : thời hạn từ giờ đến sáng mai.
-Nội đêm nay thì được.
Fu Chun vỗ tay, á xẩm chạy vào đợi lệnh. Fu Chun nói :
-Đưa bà lên phòng số 1.
Yvon đứng dậy. Fu Chun cầm ly sâm banh sủi bọt áp lên môi, chờ nàng đi khuất khỏi cầu thang mới nốc 1 hơi. Leo hết cầu thang, Yvon đặt chân lên tấm thảm Ba tư bằng len cừu ngũ sắc. Sự trần thiết trong cung điện của xứ ngàn lẻ 1 đêm cũng chỉ nguy nga đến thế này là cùng. Á xẩm mở cửa phòng. 1 căn phòng rộng thênh thang, giường, mùng, đệm, ánh sáng, đều 1 màu hồng nhạt. Yvon sững sờ 1 phút, như lạc vào cõi Thiên thai. Trên tường, trước mặt nàng, uốn éo bức tranh 1 thiếu phụ khỏa thân, suối tóc dài bao phủ những đường cong kho tàng đắt giá. Yvon nhận ra chữ ký của danh họa Picasso. Thì ra biệt thự này là viện triển lãm tranh Picasso ! Bàn, ghế, tủ, giường đều bọc phọt mi ca màu hồng. Thậm chí cái lược, bàn chải đánh răng, chậu sứ rửa mặt cũng màu hồng. Chẳng nói chẳng rằng á xẩm cáo lui. Yvon ngồi phịch xuống ghế, tay ôm đầu cho đỡ mệt. Chuông điện thoại reo nhẹ. Nàng nhận ra giọng nói quen cuộc của Alen :
-Chào bà ! Ông chủ dặn tôi săn sóc bà thật chu đáo. Bà cần gì xin nhấc điện thoại, chúng tôi sẽ làm bà vừa ý ngay. Sáng mai đúng 8 giờ, tôi sẽ đến hầu chuyện bà.
Yvon buông thõng :
-Cám ơn ông.
Nàng gác điện thoại. Sau khi cởi áo ngoài, sửa soạn nằm, bỗng nàng đau nhói trong ruột. Từ chiều đến giờ, trải qua nhiều giây phút căng thẳng, nàng quên bẵng chứng bệnh nan y của mình. Giờ đây, Yvon có cảm giác ruột nàng bị cắt thành nhiều đoạn. Nàng nén chặt bụng, bồ hôi ướt đẫm áo lót. Nàng nghiến răng để khỏi thốt lên tiếng rên đau. Chưa lúc nào nàng chán đời bằng lúc này. Nàng chỉ mong Fu Chun phăng ra nàng là Nancy giả hiệu để tặng nàng băng đạn tiểu liên, phủi sạch nợ đời. Nàng run rẩy mở ví tay. Ống thuốc ngủ cực mạnh bắn rơi tung tóe những viên tròn trắng trên nền vải giường màu hồng mát dịu. Nàng nuốt luôn 2 viên đoạn nàng nằm ngửa nhìn trần phòng. Trong giây lát, giấc ngủ đến với nàng.


Văn Bình hé mắt trên nền xi măng ướt át. Chàng chống tay trên vũng nước bẩn thỉu, 2 mắt còn hoa, và đầu còn nặng như đeo tảng chì. Văng vẳng tiếng Xilốp :
-Văn Bình, giờ tận số của anh đã đến.
Mình sắp chết rồi chăng  Văn Bình nhủ thầm. Bao năm dọc ngang, đây là chuyến đi cuối cùng của đời chàng. Lát nữa, chàng sẽ lãnh viên đạn 9 ly giữa tim. Đối với tay bắn đại tài như Xilốp, chỉ 1 viên là đủ. Thu tàn lực vào chân, Văn Bình đứng lên nhưng chàng lại loạng choạng ngã ngồi. Xilốp rú cười sằng sặc :
-Văn Bình, anh kiệt sức rồi à ?
1 chậu nước nữa đổ xuống mặt chàng. Hơi lạnh làm Văn Bình tỉnh hẳn. Mở mắt, chàng thấy Xilốp chống nạnh trước mặt, dáng dấp kiêu hãnh. 2 thuộc viên của hắn cầm súng đứng bên, miệng phì phèo điếu xì gà to tướng. 1 điệu nhạc cuồng loạn rót vào tai chàng. Quan sát đồ đạc chung quanh, Văn Bình vụt hiểu : chàng vẫn ở trong phòng Yvon, trong khách sạn Pen. Xilốp mở máy thâu thanh thật lớn chắc để che lấp tiếng động trong phòng. Nếu vậy chúng sắp sửa tra tấn mình, Văn Bình lại nghĩ. Tay chân chàng ê ẩm lạ thường. Chàng nhớ lại bị đánh bất ngờ sau sau gáy, nghĩa là chàng chỉ có thể đau đầu, không lẽ lại đau cả tứ chi. Có lẽ trong khi chàng cất tỉnh, Xilốp đã sai đàn em đánh đòn hội chợ cốt làm chàng đau đớn kiệt sức. Chờ Văn Bình ngồi vào ghế, Xilốp thong thả nói :
-Chúng mình là bọn nhà nghề, nên miễn nhập đề dài giòng mất thời giờ. Tôi chẳng cam kết gì với anh sợ anh nghi tôi man trá. Dĩ nhiên, đã đến trình độ như anh thì dỗ dành hoặc hăm dọa cũng bằng thừa. Nên tôi không dùng 2 thủ đoạn tầm thường ấy. Dẫu sao, tôi cũng mong anh khai thật. Bằng không, tôi phải mang anh vào phòng giải phẫu.
Văn Bình biết Xilốp nói là làm. Hắn thừa rõ chàng sẽ ngậm miệng. Nhưng nếu hắn đưa chàng lên bàn mổ, lưỡi dao tài tình của nhà giải phẫu điệp báo sẽ có thể moi móc hết những bí mật giấu kín trong tiềm thức. Chàng hỏi hắn :
-Anh muốn gì đã chứ ?
Xilốp nghiêm giọng :
-Số phận của Rusôlốp.
-Rusôlốp chết rồi.
-Nếu hắn còn sống, tôi đã chẳng hỏi anh. Hiện nay hắn ở đâu ?
Văn Bình cười nhạt :
-Ở dưới âm ty chứ còn ở đâu nữa ? Không lẽ hắn ở với tướng Grubô.
Tái mặt, Xilốp dằn từng tiếng :
-Đừng đùa. Đây không phải lúc làm trò cười.
-Câu hỏi của anh quá ngớ ngẩn, không cười sao được ? Đường hoàng là trưởng ty RU như anh mà không tìm ra xác Rusôlốp ư ?
-Trả lời đi. Tôi không có nhiều thời giờ.
-Nếu tôi trả lời, anh sẽ xử trí về tôi ra sao ?
-Hẳn anh đã đoán được. Tài giỏi như anh, cơ quan gián điệp nào cũng phải khai thác. Tôi sẽ chở anh về Mạc Tư Khoa. Lần trước, tôi bắt anh tại Hà nội để mang về Liên sô, nhưng anh đã lập kế trốn thoát. Lần này …
-Hừ anh đã cam kết không biết là lần thứ mấy rồi.
-Lần này là lần chót trong cuộc đời do thám của anh. Nào, yêu cầu anh trả lời. Tôi đang chờ anh  đấy.
-Nhân viên của anh sang phòng bên là thấy xác Rusôlốp.
-Ai giết ?
-Anh vẫn đặt ra câu hỏi khờ khạo. Không lẽ thủ phạm lại là đồng chí thủ tướng Khơ rút xốp yêu dấu (2).
Không để ý đến giọng riễu cợt của chàng, Xilốp hỏi tiếp :
-Nghĩa là chính anh giết Rusôlốp ?
Văn Bình lắc đầu. Xilốp gắt :
-Hừ, tôi biết anh sẽ chối. Cũng như anh sẽ chối không bắt giữ Nancy.
Văn Bình không còn ngạc nhiên như khi mới tái ngộ Xilốp. Chàng đã bắt đầu hiểu. Xilốp được RU phái đến Hồng kông, cùng Rusôlốp, với nhiện vụ liên lạc với cô gái nuốt lửa Nancy. Ngờ đâu nàng mất tích. Xilốp đột nhập vào phòng Yvon sau khi nàng xuống bến tàu, sang bên kia đảo và Xilốp nghi ngờ chàng bắt cóc người đàn bà hắn dự định tiếp xúc.
Văn Bình lại lắc đầu. Mặt Xilốp đỏ ửng như gấc chín. Hắn đang tức giận cực độ. Văn Bình phân trần :
-Biết anh không tin, tôi vẫn nói. Nhưng sự thật là thế. Sự thật là tôi không mảy may dính dáng đến cô gái mang tên Nancy. 1 tổ chức nào đó đã bắt nàng, không phải tôi.
Xilốp vung tay, tát Văn Bình. Chàng nghiêng đầu tránh. 1 thuộc viên của Xilốp giáng bá súng lục vào xương sườn chàng. Máu chảy ri rỉ, thấm ướt áo sơ mi của chàng. Xilốp ra lệnh cho thuộc viên :
-Tước ngay súng của hắn. Cẩn thận đấy ! Hắn không phải là võ sĩ tầm thường.
Văn Bình nhoẻn miệng cười ra vẻ đắc ý :
-Tôi đã nói là trong mình không có mẩu sắt nào mà. Anh không tin ư ? Dẫu tôi có súng, các anh những 3 người mà tôi chỉ có 1. Ba người hiếp 1, anh làm vậy tên tuổi anh sẽ bị chôn vùi.
Tên cầm súng nhổ nước miếng vào mặt chàng :
-Câm miệng đi, kẻo chết đòn.
Hắn vừa nói hết câu, bàn tay cứng như thép của Văn Bình đã phang giữa miệng hắn. Chàng nghe 1 tiếng rắc khô khan. Ít nhất là 2 cái răng cửa gãy đôi. Văn Bình bình thản nhìn miệng hắn đầy máu. Xilốp nhìn Văn Bình ra tay, không giơ súng dọa, cũng không can thiệp. Chờ đâu đấy xong xuôi, hắn mới cất tiếng :
-To gan thật. Anh dám hành hung nhân viên của tôi, mặc dầu tính mạng anh không bằng con cá nằm trên thớt.
Văn Bình cả cười :
-Đó là lỗi tại anh. Chẳng qua anh không dạy chúng kỹ thuật cầm súng khi đứng trước Z.28. Với 2 tay súng tập sự này, anh đừng hòng giải được tôi ra khỏi khách sạn.
Xilốp nhún vai :
-Quên. Đang còn tôi nữa.
Rồi chỉ ra cửa :
-Tôi không có thời giờ bàn chuyện phiếm với anh. Mời anh ra trước. Tôi nhắc lại : anh đi giữa, nhân viên của tôi đi kèm bên. Hễ anh có cử chỉ khả nghi, bắt buộc tôi phải ra lệnh khai hỏa. Nếu tôi không lầm, anh rất yêu đời. Nghĩa là anh sẽ không dại gì rước cái chết vô ích.
Văn Bình khoan thai bước ra hành lang. Xilốp đút 2 tay vào túi quần, lẳng lặng theo sau. Giờ này, hành lang khách sạn đã vắng. Văn Bình giơ ngón tay nói với Xilốp :
-Rusôlốp đang chờ anh trong phòng này.
Xilốp nghiến răng ken két :
-Anh đừng vội hợm mình. Rồi đây, anh sẽ không được chết êm ả như Rusôlốp đâu. Nói trước để anh sửa soạn : anh sẽ bị móc mắt, cắt lưỡi, xẻo mũi, nhổ răng, và ném xuống hầm chứa kiến lửa. Anh sẽ bị kiến rỉa thịt dần. Hàng tuần, có khi hàng tháng anh mới chết.
Văn Bình phì cười :
-Xilốp tả chân thực mùi mẫn hết chỗ chê ! Anh có đặc tài về tiểu thuyết tại sao không chuyển sang nghề viết lách, còn bám lấy cái nghiệp bất đắc kỳ tử này ? Riêng tôi rất thích những trò hành hạ của anh. Còn gì thú hơn được nằm 1 mình dưới hầm, tâm sự với bầy kiến lửa, phải không đồng chí Xilốp? Nhưng anh ơi, tôi sợ người có diễm phúc ấy là anh chứ không phải tôi. Bà Xilốp khá đẹp, anh nhỉ ?
Xilốp chĩa súng vào ngực Văn Bình như thể sắp lảy cò. Nhưng chỉ 1 tích tắc đồng hồ sau, hắn ta trấn tĩnh được ngay. Văn Bình vừa đánh thức 1 kỷ niệm chua cay của Xilốp ở Hà nội. Hôm ấy, Văn Bình bị bắt trong khách sạn Metropole, Xilốp giải chàng xuống cầu thang. Nửa chừng, 2 người gặp 1 thiếu phụ đẹp tuyệt vời. Thiếu phụ này là vợ của Xilốp. Thấy nàng, Văn Bình buông lời chòng ghẹo. Và kỳ lạ thay, nàng không lấy làm giận. Trái lại, còn hoan hỉ nữa. Xilốp không quên được cái nhìn đắm đuối mà vợ hắn trao cho Văn Bình khi chàng thanh niên lẳng lơ này giơ tay vẫy ở lưng chừng cầu thang. Và đêm ấy, vợ chồng hắn cãi nhau 1 trận kịch liệt. Xilốp ghét cay ghét đắng Văn Bình. Nếu mà có quyền, hắn đã ăn tươi, nuốt sống chàng. Nhưng Văn Bình là kẻ thù quan trọng. Hắn phải giải chàng về cho cấp trên định đoạt. Tuy ngoài mặt đùa cợt, trong lòng Văn Bình vẫn lo âu. Chàng biết Xilốp từ lâu nên không dám khinh thường. Sau 2 lần thất bại, hắn sẽ hết sức thận trọng. Chàng phải thoát thân mới hy vọng tìm ra Yvon. Nhưng thoát thân bằng cách nào bây giờ ?
Xilốp bấm nút, gọi thang máy. Điều chàng không dè đã xảy ra. Văn Bình ngạc nhiên thật sự. Chàng ngạc nhiên vì trong thang máy lù lù 2 công an viên người Anh lúc nãy bắt hụt chàng. Nhận ra chàng, một trong hai người hô hoán :
-A, tên sát nhân !
Người thứ nhì rút súng. Đành rằng, công an Hồng kông được tập luyện chu đáo, nhưng về cận chiến họ còn thua xa nhân viên do thám chuyên nghiệp. Vì vậy Xilốp đã rút súng lẹ hơn. Hắn ra lệnh cho đàn em :
-Xích tay 2 thằng này lại. Lục túi chúng nó lấy còng.
Văn Bình mỉm cười thương hại. Hai công an viên đưa tay lên khỏi đầu, dáng điệu chậm chạp và vụng về. Xilốp cất võ khí vào túi. 1 thuộc viên của Xilốp cầm súng lăm lăm, còn tên kia loay hoay khám túi quần 2 công an viên.
Cuộc phản công nổ bùng như điện xẹt.
Vốn giàu kinh nghiệm mà Văn Bình cũng lầm. Chàng lầm vì cử chỉ chậm chạp và vụng về của 2 công an viên người Anh chỉ là mánh lới khôn ngoan để đánh lừa đối phương quá tự tin. Sau 1 thoáng quan sát, 2 công an viên đã biết Xilốp là kẻ thù đáng sợ, còn 2 tên đàn em chẳng qua chỉ có thân hình vạm vỡ dài lưng tốn vải. Cho nên họ giả vờ yếu thế để chờ cơ hội phản công. Thừa dịp Xilốp móc thuốc lá ra hút, cả 2 công an  viên phản công cùng 1 lúc. Khẩu súng lục bị đánh bật khỏi  hổ khẩu bằng 1 ngọn cước thật mạnh. Xilốp bị ôm ghì ngang lưng. Phát atémi kinh khủng tiếp theo của người công an quật 1 tên đàn em của Xilốp lăn kềnh. Dầu 2 công an viên chiếm lại thượng phong, Văn Bình tiên liệu họ khó sánh được tài ba xuất chúng của Xilốp. Chẳng qua hắn khinh địch nên tạm thời lép vế. Nhưng sau khi ước lượng tình thế, hắn sẽ có thể đánh ngã 2 công an viên. Bàn tay người công an vừa nắm ve áo Xilốp thì hắn đã dậm chân dùng 1 thế nhu đạo cực hiểm hất đối phương bắn vào chân tường. Sau đó, Xilốp quay về phía Văn Bình. Muộn mất rồi : lợi dụng sự lộn xộn, chàng đã nhảy 3 bậc thang xuống tầng dưới. Chàng nghe Xilốp quát tháo :
-Văn Bình, Văn Bình, đứng lại không ta bắn.
Chạy trốn ở trong khách sạn là kỹ thuật mà 1 điệp viên chuyên nghiệp phải am hiểu. Vì vậy, Văn Bình không xuống thẳng 1 mạch. Đến lầu 3, chàng bỏ cầu thang xi măng thót ra hành lang, rồi chui vào thang máy. Chàng bấm nút cho thang máy chạy lên với 2 mục đích. Thứ nhất, đánh lạc hướng đuổi theo của địch. Thứ hai lấy đồ vật tùy thân mang ra khỏi khách sạn.
Thế là xong. Chàng không thể ngụ tại khách sạn Pen được nữa. Dầu muốn hay không, chàng phải dọn đi nơi khác vì ở đây hành tung của chàng đã bị bại lộ. Văn Bình suýt soa tiếc nuối. Căn phòng xinh xắn của khách sạn Pen đối với chàng có vẻ thân mật lạ thường. Ông Hoàng muốn chàng ở đây để bảo vệ Yvon cho tiện. Nhưng nếu ông Hoàng không yêu cầu, chàng cũng đến Pen. Thứ nhất, ở đó có tiệm ăn Gaddi’s nổi tiếng quốc tế, nấu đã ngon, sự hầu hạ chu đáo, quý phái, còn làm thực đơn ngon hơn nhiều. Thứ hai, khách sạn Pen tọa lạc ở con đường chính, kế cận bến phà, phòng đủ tiện nghi, mua gì cũng có, và nhất là đàn ông mắc bệnh … đào hoa như Z.28 thì càng phải đến Pen vì đó là nơi hò hẹn của các mỹ nhân. Hồi chiều, Văn Bình để ý thấy láng giềng của chàng là 1 du khách người Mỹ. Chàng dự định sang bên ấy tá túc. Xách va li ra ngoài không đụng ai, Văn Bình gõ cửa phòng người Mỹ. Chắc hắn đang ngủ nên 3 phút sau mới lên tiếng, giọng khê nặc. 3 phút đứng chờ đối với Văn Bình khi ấy mới dài làm sao. Ông người Mỹ hỏi :
-Ai ?
-Thưa nhân viên khách sạn, Văn Bình đáp.
-Chuyện gì thế ?
-Thưa, điện tín.
Văn Bình đáp liều. Bộ mã hắn sang trọng nên chàng đoán già hắn là doanh nhân, tạt qua Hồng kông trên đường kiểm tra 1 chi cuộc, hoặc tham dự 1 hội nghị công thương nào đó ở Đông Nam Á. Loại du khách này thường được người nhà gửi điện tín. Trong trường hợp hắn là du khách tầm thường, bạ khách sạn nào cũng thuê phòng, không có chủ đích nhất định, thì thủ đoạn gõ cửa phòng ban đêm để đưa điện tín khó thành tựu. Văn Bình chắt lưỡi, tự nhủ :
-Đến đâu hay đến đó, cần gì !
Chàng nghe tiếng càu nhàu :
-Khổ quá, khuya rồi còn phá giấc ngủ người ta ! Đợi 1 tí, nghe không ? Tôi sắp ra đây.
Cửa mở. Qua ánh điện, Văn Bình nhận ra người Mỹ hồi chiều. Hắn cao lêu nghêu, trạc 45 tuổi, trên mắt chễm chệ cặp kính cận thị gọng vàng. Thấy chàng, hắn hỏi giọng ngái ngủ :
-Điện tín đâu ? Đưa coi. Quái, mình có để địa chỉ lại đâu mà có điện tín ?
Văn Bình luồn tay ra sau lưng, khép cửa lại. Gã người Mỹ hỏi chàng :
-Tôi là Sì Mít. Anh có chắc là giây thép của tôi không ?
Tên Sì Mít đánh thức trong lòng Văn Bình khá nhiều kỷ niệm. Sì Mít là tiếng mà giới điệp viên vẫn dùng để gọi ông tổng giám đốc Trung ương Tình báo Mỹ CIA, bất luận tên thật ông ta là gì. Nét mặt Văn Bình đang bình thản bỗng đanh rắn. Chàng nói :
-Chào ông Sì Mít.
Gã người Mỹ gắt ngậu sị :
-Vâng, chào anh. Giây thép của tôi đâu ?
Mãi đến lúc ấy, Sì Mít mới thấy cái va li dẹt Văn Bình xách ở tay. Hắn há miệng toan tri hô thì Văn Bình đã chặn họng bằng lời cảnh cáo :
-Sì Mít, anh đừng kêu la vô ích. Tôi không muốn làm hại anh, song nếu anh không vâng lệnh, tôi phải tỏ ra vũ phu, điều mà tôi không bao giờ muốn.
Giọng Sì Mít nhuốm vẻ sợ sệt :
-Vậy … vậy anh muốn gì ?
Văn Bình nhún vai :
-Chẳng muốn gì hết. Ví tiền dày cộm của anh, xin anh giữ kỹ để mai tiêu xài. Ở đây, cái gì cũng rẻ rề. Anh không có ý định sắm cho bà vợ cái đồng hồ vàng Oméga hay sao ? Bảo đảm với anh, giá bán ở Hồng kông còn rẻ hơn ở nơi sản xuất là Thụy sĩ đó.
Mặt Sì Mít ngẩn tò te trước những lời châm biếm rí rỏm của Văn Bình. Chàng nói thêm :
-Anh nghe rõ chưa ? Tôi không cần bót phơi của anh. Chỉ cần anh trèo lên giường, nhắm mắt ngủ lại, ngủ thật say. Sáng mai tôi sẽ đi ra khỏi phòng này.
-Anh không có quyền xâm nhập phòng tôi.
-Quyền anh, mặc anh, tôi không cần biết.
-Coi chừng. Tôi sẽ kêu nhân viên khách sạn mới anh ra khỏi phòng ngay.
Văn Bình mỉm cười, chỉ máy điện thoại :
-Máy đấy. Anh cứ nhấc lên mà kêu họ.
Bàn tay Sì Mít run run. Bồ hôi thấm ướt áo ngủ của hắn. Văn Bình xòe bàn tay. Chàng đánh phủ đầu cho hắn khiếp sợ. Sì Mít ngã xuống đất. Hắn rú lên :
-Trời ơi !
Văn Bình dằn giọng :
-Tôi đã bảo mà. Nếu anh cứng đầu không chịu nghe, anh còn khổ gấp trăm lần như thế. Đó mới là đòn cảnh cáo. Thế nào, anh hết phản đối chưa ?
Sì Mít nuốt nước bọt ừng ực :
-Đồ găng tơ.
Văn Bình cười ròn tan :
-Phải, găng tơ, găng tơ Chicago.
Chàng vứt va li xuống đất. Sì Mít ngồi xoa cằm, vẻ mặt trở nên hiền lành như cừu non. Lục túi, Văn Bình thấy gói thuốc lá hết nhẵn. Chàng hỏi Sì Mít :
-Anh hút thuốc lá nào ?
Hhắn nhăn mặt :
-Tôi không biết hút thuốc.
-Trời ơi ! Đời sống của anh còn gì là thú vị nữa ?
-Anh lầm to. Thuốc lá không làm con người hết phiền muộn, trái lại, chỉ tổ gây ra ung thư phổi.
-Nghe giọng nói đạo mạo của anh, ai cũng tưởng anh là y sĩ gàn.
-Đúng, tôi làm nghề thày thuốc, song tôi không gàn như anh nói. Nếu anh cho phép, tôi xin tự giới thiệu : Sì Mít, y sĩ chuyên trị ung thư. Hầu hết bệnh nhân được tôi điều trị đều bình phục. Anh ngạc nhiên ư ? Chẳng riêng anh, ai cũng ngạc nhiên. Ung thư không hẳn là bệnh nan y. Sau nhiều năm nghiên cứu, tôi tin rằng bệnh ung thư do 1 thứ vi khuẩn đặc biệt gây ra, và do đó, nói có thể được chữa khỏi, không cần chạy điện, hoặc mổ xẻ, mà chữa bằng thuốc uống. Ở Mỹ, tôi nghe nói bên Hồng kông bán thuốc viên chữa bệnh ung thư, dường như khá hiệu nghiệm nên tôi cất công sang đây nghiên cứu tại chỗ.
1 ý kiến nảy sinh trong óc Văn Bình. Chàng hỏi :
-Bác sĩ còn lưu lại đây bao lâu ?
-Độ nửa tháng.
Văn Bình đứng dậy, chìa tay :
-Xin lỗi bác sĩ. Tôi phải bịa chuyện giây thép vì bị đẩy vào tình thế bất khả kháng. Nếu bác sĩ không lấy gì làm phiền, tôi xin phép được ngủ nhờ đến sáng. Chẳng giấu gì bác sĩ, tôi hiện bị 1 bọn du thủ du thực lùng bắt để hành hung.
-Sao ông không trình báo công an ?
-Không tiện.
-Thôi, tôi hiểu. Xin ông cứ tự nhiên. Chỉ tiếc 1 điều là giường này chật quá, sợ không chứa đủ 2 người.
-Cám ơn bác sĩ. Tôi chỉ xin nằm ở đi văng.
Văn Bình che tay ngáp. Bác sĩ Sì Mít nói :
-Ông buồn ngủ rồi đấy.
Văn Bình cười :
-Không ! Tôi thèm hút thuốc.
-Để tôi gọi bồi mang lên.
-Nếu tiện, xin bác sĩ kêu luôn chai huýt ky. Còn về thuốc lá, tôi chỉ ưa Salem.
10 phút sau, có tiếng gõ cửa. Bác sĩ Sì Mít mở hé cửa nhận cái khay đựng chai huýt ky và bịch thuốc lá Salem màu xanh. Mắt Văn Bình sáng rực. Khui rượu, chàng mời :
-Bác sĩ uống với tôi 1 hớp ?
Sì Mít lắc đầu :
-Xin lỗi ông. Tửu lượng tôi kém lắm.
-Theo phong tục Á đông, mời rượu là 1 cách tạ tội.
Cánh mũi Sì Mít nở phồng. Văn Bình đã đánh trúng yếu điểm của hắn. Bác sĩ Sì Mít nâng ly nốc cạn 1 hơi. Uống xong, hắn nhăn mặt :
-Quái, rượu huýt ky sao lại có mùi đắng ?
Văn Bình cười rộ :
-Có lẽ bác sĩ uống không quen.
Sì Mít bưng đầu. Văn Bình hỏi, giọng thân mật :
-Bác sĩ hơi say ?
Sì Mít không trả lời được nữa. Cây thịt nặng nề gục xuống giường. Văn Bình xoa tay khoan khoái. Chàng đã dầm vào ly rượu 1 viên thuốc mê cực mạnh. Sì Mít ngửi thấy mùi đắng –mùi quen thuộc của thuốc ngủ- nhưng chưa kịp nhận ra thì đã ngủ say. Liều thuốc này sẽ khiến Sì Mít kéo luôn 1 giấc đến trưa mai. Văn Bình nhún vai cầm điện thoại. Chàng xưng là bác sĩ Sì Mít, và dặn nhân viên khách sạn để yên cho chàng ngủ, đừng làm rộn. Giọng nói của nữ điện thoại viên đầy vẻ sửng sốt :
-Thưa … hồi tối, bác sĩ lại ra lệnh đánh thức thật sớm vì bác sĩ cần đi Macao có 1 việc rất quan trọng.
-Hơ … hơ … Bây giờ tôi đổi ý. Cám ơn cô.
Chàng khoa thai trả máy nói vào giá. Trên giường, Sì Mít ngáy o o. Chàng ngắm hắn với vẻ mặt thương hại. Trưa mai tỉnh dậy, hắn sẽ lỡ chuyến đi « quan trọng ». Lỡ 1 dịch vụ khổng lồ có thể làm hắn mất cả 100.000 đôla cũng nên. Song vẫn chưa khổ bằng lỡ hẹn với người tình trong mộng. Văn Bình xem đồng hồ. Đã đến giờ liên lạc với tiềm thủy đĩnh. Phút này, con tàu đen sì chở ông Hoàng đã rời đáy biển sâu, nhô lên 1 bộ phận tiếp phát điện tử lên khỏi mặt nước. Chàng lấy trong va li ra 1 cái hộp vuông, lớn bằng cuốn tự điển Đào duy Anh. Chàng bấm nút, ăng ten từ trong chồi lên, dài hơn 2 mét. Cái hộp khiêm tốn này là máy điện thoại siêu tần số tối tân của Sở Mật Vụ. Tối tân vì 2 người có thể nói chuyện với nhau như ở trong nhà, trong phòng kín, không sợ người ngoài nghe hiểu.
Đèn xanh trong máy bật sáng. Văn Bình lặp lại tin hiệu :
-Alô, Marco Polo cần gặp Kaiser (3).
Nửa phút sau có tiếng đáp :
-Đây là Kaiser. Maxim’s và Gaddi’s (3) muốn gì, nói đi. Chỉ nói trong vòng 1 phút.
Văn Bình nhận ra giọng nói quen thuộc của ông Hoàng. Chàng báo cáo nhanh, gọn :
-Mùa Xuân đã mất tích.
Đành rằng máy siêu tần số được gắn hệ thống scrambler ngăn ngừa các vành tai tò mò, nhưng Văn Bình vẫn phải dùng 1 số mật ngữ. Ông Hoàng không muốn M.I. (4) xía vào công việc của ông. Mặc dầu trên nguyên tắc họ là bạn bè, và đôi khi còn là chiến hữu. Ông ra lệnh cho Văn Bình thu hẹp cuộc điện đàm vào thời lượng 1 phút đồng hồ, điều này có nghĩa là ông muốn chàng áp dụng các biện pháp bảo mật tối đa.
Ông Hoàng đáp :
-Biết rồi. Có thể tìm lại Mùa Xuân ở 5-3-72. Hết.
Ngọn đèn xanh tắt ngấm. Cuộc nói chuyện bằng vô tuyến điện với tàu ngầm ngoài khơi Lan Tan đã chấm dứt. Văn Bình cất điện đài vào va li. Phì phèo điếu thuốc Salem, chàng trải rộng trên sàn phòng 1 tấm địa đồ Hồng kông. Đây không phải là địa đồ thông thường du khách có thể tìm mua trong các quán sách báo. Bản đồ này được in trên vải ni lông mỏng, cuộn lại chỉ bằng điếu thuốc lá, xé không rách, và không thấm nước, giành riêng cho điệp viên hoạt động trong vùng địch. Chỉ trong khoảnh khắc, Văn Bình tìm ra tọa độ 5-3-72 trên địa đồ. Điếu thuốc lá Salem ướt mèm nước bọt bỗng tắt ngủm. Văn Bình bàng hoàng đứng dậy. Mọi việc đã xảy ra như trong giấc mơ. Khi từ giã tiềm thủy đĩnh, chàng đinh ninh sẽ giữ vai trò chủ động, và tùy cơ ứng biến ra chỉ thị cho Yvon. Ngờ đâu, chân ướt chân ráo Yvon đã bị bắt mang đi biệt tích. May còn có ông Hoàng ! Chàng bất giác lạnh người. Ông  Hoàng biết được nơi nàng bị giam tuy ông vẫn ở dưới đáy biển, trong con tàu kín mít. Nghĩa là từ trên đảo đã có người liên lạc ra ngoài khơi Lan Tan với ông cũng bằng vô tuyến điện. Người ấy là ai ? 1 cộng sự viên trà trộn trong hàng ngũ địch chăng ? Đầu chàng chứa đầy câu hỏi rối beng. Bác sĩ Sì Mít vừa cựa mình nghiến răng ken két. Văn Bình lại bàn viết 1 bức thư ngắn cho Sì Mít. Thư ấy như sau :
« Thưa bác sĩ,
Thành thật xin lỗi vì đã làm hỏng chuyến đi Macao của bác sĩ. Tôi tin còn được hân hạnh gặp lại bác sĩ lần nữa.
Người bạn mới quen của bác sĩ. »
Văn Bình mỉm cười, gài mảnh giấy trắng lên cái áo Sì Mít, đoạn mở cửa phòng. Qua khung cửa sổ mở rộng, chàng nghe tiếng ào ào. Mưa đêm lại đổ xuống Cửu long.


Cảm tưởng đầu tiên của Yvon là sự bỡ ngỡ vô biên. Nàng không ngăn được sửng sốt khi thức giấc trong 1 căn phòng bài trí hoàn toàn khác hẳn. Nàng không thể quên được hồi nãy, á xẩm đưa nàng vào căn phòng toàn màu hồng nhạt, từ tường, mùng, nệm, ánh đèn, đến bàn ghế, tủ, chậu rửa mặt, bàn chải đánh răng, và lược chải tóc. Nàng lắc đầu mạnh. Không, nàng không mê, Nàng vẫn còn tỉnh.
Yvon nhìn lên tường. Bức họa Picasso thiếu phụ khỏa thân, cười duyên sau suối tóc dài đã biến mất. Đồ đạc trong phòng chỉ gồm bộ xa lông kiểu Tàu, cao lêu nghêu, bằng gỗ trắc đen bóng, trạm trổ cầy kỳ, và khảm xà cừ. Giường nàng nằm cũng bằng gỗ trắc, và cũng khảm xà cừ. Đang khát muốn cháy cổ họng, Yvon mừng rơn khi thấy chai nước suối và cái ly pha lê. Hơi nước mát rợi làm nàng khoan khoái. Nàng nhớ rõ là cách đây không lâu, nàng uống 2 viên thuốc ngủ. Loại thuốc ngủ này rất mạnh, có thể làm thiếp đi đến sáng. Vì lẽ gì nàng giật mình tỉnh dậy ? Nàng buông tiếng thở dài : cái đồng hồ đắt tiền ở cổ tay đã bị đoạt mất không biết từ lúc nào. Nghĩa là địch không muốn nàng coi giờ. Nàng ngồi thẳng người. Dưới chân giường, trên nền gạch đỏ -thứ gạch đỏ hình vuông bằng đất sét nung, thường thấy trong các ngôi nhà cổ của người Tàu- nàng nhận ra đôi hài bằng gấm thất thể. Nàng có ấn tượng là đôi hài ngày xưa của Dương quý phi cũng chỉ đẹp đến thế này là cùng. Yvon mải ngắm đôi hài nên không nghe tiếng mở cửa. Alen bước vào, trên miệng nở nụ cười lịch sự :
-Chào bà.
Yvon lạnh lùng :
-Chào ông.
Thản nhiên trước thái độ lãnh đạm của nàng, Alen nói :
-Ông chủ sai tôi đến để mở lại cuộc điều đình với bà.
Yvon gắt :
- Điều đình nghĩa là tin cậy. Nếu quả muốn điều đình, tại sao các ông lừa tôi ngủ say để mang đi nơi khác ?
Alen xin lỗi :
-Xin bà thể tình. Chúng tôi không thể giữ bà 1 chỗ vì Lêônit sai nhân viên theo sát. -Đây là đâu ?
-Tôi không được phép tiết lộ với bà. Vì cảm tình riêng, tôi chỉ có thể nói là bà được chở xe đến 1 khu vắng vẻ gần Vịnh Repulse.
Yvon bưng trán :
-Như tôi đã nói với ông Fu Chun, tôi thà chết chứ không chịu bán với số tiền rẻ mạt.
Alen gằn giọng :
-Sau 1 đêm suy nghĩ, bà sụt xuống bao nhiêu ?
-Bao nhiêu thì các ông biết đấy.
-Nếu tôi không lầm, trước mặt ông chủ, bà đã nhận lời.
-Hôm qua khác, hôm nay khác.
Alen nghiêm sắc mặt :
-Chúng tôi không đùa với bà. Trong trường hợp bà khăng khăng 1 cách dại dột, tôi đành phải tra khảo bà. Tôi vốn quý chuộng đàn bà, xin bà đừng bắt tôi làm 1 việc mà tôi không thích.
-Về phần tôi cũng vậy. Tôi không ưa kẻ vũ phu, chỉ biết đe dọa đàn bà và trẻ con yếu đuối bằng roi vọt.
Alen nghiến răng, cố nén căm tức :
-Được. Bà đã muốn, tôi không nài ép bà nữa. Mời bà sang bên này.
Cửa hông được mở. Yvon bước vào căn phòng tối om. Đột nhiên 1 ngọn đèn điện được bật lên, chiếu sáng giữa mắt nàng. Nàng có cảm giác như tròng mắt bị sức nóng cực mạnh của ánh đèn thiêu cháy. Alen đẩy nàng ngồi đối diện ngọn đèn 500 nến. Kỹ thuật thẩm vấn chiếu đèn sáng vào mặt đã trở nên cũ rích nên Yvon không lúng túng. Alen nhắc lại :
-Nancy, tôi yêu cầu bà lần nữa, và tôi chỉ chờ 2 phút, chỉ 2 phút thôi. Sau 2 phút, nếu bà cố tình bướng bỉnh, tôi sẽ phải hành động.
Yvon phá lên cười ngạo nghễ :
-Hừ, ông dọa mãi ! Mời ông hành động.
Nói xong, tự dưng nàng lo sợ. Trước ngày lên đường, nàng sống luôn mấy tuần lễ trong bệnh xá của Sở Mật Vụ. Y sĩ cho biết cuộc giải phẫu ở óc nhằm mục đích hủy diệt trung khu cảm giác của nàng. Nghĩa là nàng sẽ không biết đau đớn nếu Alen dùng cực hình. Cách đây 2 tuần, trước mặt Văn Bình, nàng đã đâm dao nhọn vào bắp đùi, máu chan hòa, song nàng không cảm thấy gì hết. Tuy vậy, Yvon vẫn chưa hoàn toàn yên tâm. Nàng phập phồng khi thấy Alen bật sáng 1 ngọn đèn khác trên bàn. Những đồ vật bằng thép mạ kền bóng loáng được xếp ngay ngắn trên bàn làm nàng rùng mình. Đó là bộ đồ mổ xẻ với những cái kềm ngắn, cụt hoặc dài ngoằng, những lưỡi dao mỏng dính, bản sắc như nước, bê bết máu. Dường như Alen cố tình bắt nàng thấy rõ những vết máu đỏ lòm. Alen nói :
-Giới thiệu với bà, đây là đồ nghề thường dùng để nhổ răng, giựt móng tay, móng chân, cắt tai, xẻo lưỡi những kẻ ngoan cố, không chịu hợp tác. Lẽ nào có nhan sắc như bà mà lại chịu hủy hoại thân thể vì 1 chuyện không đâu ?
Yvon nhổ nước bọt :
-Lời nói của ông chỉ làm tôi ghê tởm.
1 phụ viên lễ mễ bưng vào 1 hỏa lò đầy than hồng. Chắc Alen sẽ nung kềm đỏ rực để cặp vào da thịt nàng. Nàng đoán đúng. Alen ung dung vùi vào giữa đống than bốc lửa ngùn ngụt 5 cây kềm, rồi khoanh tay chờ đợi. Yvon nghe tiếng động sau lưng. Ngoảnh lại, nàng nhận ra Fu Chun. Hắn vẫn phục sức sang trọng như hồi tối. Fu Chun nói :
-Bà sẽ không chịu nổi được cuộc tra tấn này đâu. Tôi đích thân đến đây là để mang lại cơ hội cuối cùng cho bà.
Yvon không đáp. Alen quạt cho hỏa lò hừng thêm. Trước phản ứng ngơ ngác của 2 gã đàn ông, nàng cầm lấy 1 cây kềm nóng bỏng, và chẳng nói chẳng rằng, nàng vén tay áo dí mũi kềm sát da thịt.
Sèo … sèo … Mùi mỡ và thịt cháy khét lẹt.
Yvon ngẩng mặt cười với Fu Chun :
-Ông thấy không ? Tôi đã quen biểu diễn với lửa. Từ mấy năm nay, không đêm nào tôi không dóng đinh sắt vào mũi và ngồi trên thùng điện.
Fu Chun chớp mắt. Nhưng mặt hắn vẫn phẳng lì như tượng đá nên Yvon không đoán đọc được tư tưởng của hắn. Dường như hắn đã tiên liệu thái độ của nàng nên Yvon vừa nói dứt, hắn đã nhoẻn miệng cười :
-Biết rồi. Tôi thử bà đấy thôi.
Yvon nhăn mặt :
-Nghĩa là ông chấp thuận đề nghị của tôi ?
Fu Chun vẫn cười :
-Gần như vậy. Tôi xin lỗi bà đã bày trò nung kềm nóng bỏng vì tôi bắt buộc phải thử bà.
Yvon cười ngặt nghẽo :
-Rốt cuộc, ông vẫn lầm như thường. Tôi không phải là Nancy.
Fu Chun nhún vai :
-Bà rất xảo quyệt. Nghe danh bà từ lâu, giờ tôi mới có vinh hạnh diện kiến. Bà quả xứng danh điệp viên tin cẩn của RU. Tôi chỉ tiếc 1 điều : ấy là tôi ở vào hàng ngũ cừu địch với bà.
-Cám ơn ông. Tai tôi đã nhàm chán những lời nói lịch sự. Tính tôi vốn thực tế. Ông đối xử ra sao về trường hợp của tôi ?
Fu Chun đáp :
-Chẳng giấu gì bà, tôi được tin bà không phải là Nancy vì vậy tôi ra lệnh cho Alen dàn cảnh để tra tấn để thử bà. Nếu quả là Nancy, thì bà sẽ không sợ đau. Ngược lại …
Yvon cướp lời !
-Ai đưa tin vịt ấy cho ông ?
-Bà định điều tra tôi nữa ư ? Xong tôi nghĩ không nên giấu bà làm gì ! Kẻ tung tin khó có thể là ai ngoài Lêônit.
-Lêônit ?
-Vâng, Lêônit, thượng cấp của bà.
2 người trở lại căn phòng hồi nãy. Fu Chun mời nàng ngồi, rồi đánh diêm châm thuốc cho nàng. Yvon nói, giọng trách móc :
-Tôi phật lòng vì ông chở tôi đi mà không cho biết trước. Chắc ông đã hiểu tôi chỉ thích sống nơi nào có đầy đủ tiện nghi. Ông nghĩ xem, người như tôi mà ông nỡ giam trong 1 căn phòng nhỏ hẹp, thiếu không khí như thế này.
Fu Chun giọng nhỏ nhẹ :
-Xin lỗi bà. Nội ngày nay, bà sẽ về địa điểm cũ.
-Còn đồng hồ của tôi nữa. Tôi rất ghét sự tịch thâu độc đoán.
-Alen sẽ trả cho bà. Sở dĩ hắn cất giùm bà vì hắn nghi ngờ cái đồng hồ này là điện đài trá hình.
Đổi sang giọng thân mật, Fu Chun nói :
-Bà Nancy, tôi có cảm tình đặc biệt với bà. Mong bà hiểu tôi hơn nữa. Đêm qua, bà đã thỏa thuận nhượng trao tài liệu. Tôi hy vọng bà giữ đúng lời hứa.
-Miễn cưỡng tôi phải nhận lời. Vì số tiền ông hẹn cho tôi còn quá ít.
-Hỏi thật, bà muốn bao nhiêu ?
-Muốn thì bao nhiêu cũng ít …
-Không, tôi không muốn nói đến yêu sách quá lố.
-Vậy thì nửa triệu.
-500.000 đôla. Trời ơi ! Vẫn còn quá nhiều !
-Thế thì thôi.
Fu Chun phân cần :
-Bà ức hiếp tôi quá. Nhưng thôi, tôi cũng phải chịu. Tôi sẵn sàng thanh toán số tiền nửa triệu đôla, nhưng với điều kiện là sau khi nộp tài liệu, bà sẽ dẫn tôi đến Lêônit.
-Tôi không biết ông ta ở đâu.
-Bà nói dối.
-Tôi nói dối làm gì ? Theo chỉ thị, tôi chờ trong khách sạn Pen, có người sẽ đến lấy tài liệu. Ngoài ra, tôi không biết gì nữa.
-Bà đã ghé nhiều thành phố lớn ở Á châu, và ở mỗi nơi, bà đều tiếp xúc với nhân viên của Lêônit. Tôi chỉ thuận trả 500.000 đôla nếu bà cho biết tường tận các đầu mối địa phương.
-Tôi không thể tiết lộ những bí mật này.
-Thưa bà, tôi đã nhượng bộ quá nhiều. Phàm việc gì cũng có giới hạn của nó. Nửa triệu đôla không phải là món tiền dễ có. Bà thử nhìn chung quanh xem ở đâu bà đếm được bao nhiêu nhà buôn có thể có nổi nửa triệu đôla ? Xin bà hiểu rõ là tôi chỉ có thể xuất ra món tiền khổng lồ như thế nếu có bảo đảm nắm trọn hệ thống tổ chức của Lêônit.
-Ông quá tự tin ! Vì tôi sẽ từ chối.
-Bà không thể từ chối. Hợp tác với tôi, bà vừa có món tiền kếch sù nửa triệu đôla, lại vừa được xum họp với gia đình.
Yvon quắc mắt :
-Ông dọa tôi nữa ?
Fu Chun cười nửa miệng :
-Đâu dám. Thưa bà, tôi chợt nghĩ đến những con đường ở Hồng kông. Bà tính, xe cộ đông như mắc cửi, đường phố chật hẹp, tai nạn xe cộ xảy ra là thường, phải không bà? Và thật tâm tôi không muốn gia đình gặp tai nạn giao thông.
-Ông là quỷ Sa tăng !
-Bà cứ nhiếc mắng nữa đi, tôi không hề giận. Với lại, thưa bà, từ lâu tôi không tin vào truyền thuyết quỷ Sa tăng.
Fu Chun định nói thêm song vội ngừng lại. Có lẽ hắn cảm thấy lỡ miệng. Yvon cũng đã nhận ra, nhưng tảng lờ như không biết. Lát sau, Fu Chun mới nói tiếp :
-Thưa bà, còn vấn đề trao tài liệu ?
Yvon đáp :
-Đúng với thể thức nghề nghiệp, xin ông cho phép tôi đặt vấn đề bảo đảm. Tôi chỉ có thể tao tài liệu sau khi biết chắc có tiền.
-Bà không tin tôi ư ?
-Làm nghề này tin nhau quá lại dễ hỏng việc.
-Sau nhiều năm hoạt động, thú thật tôi chưa gặp ai hóc búa như bà.
-Ông quá khen. Thật ra, tôi chỉ yêu cầu những điều kiện tối thiểu.
-Về phần tôi, tôi cũng lo ngại, thưa bà. Vì biết đâu bà chẳng phỉnh gạt tôi.
-Ông quá lo xa. Tôi không thể phỉnh gạt ông vì lẽ tôi còn nằm trong sự kiểm soát chặt chẽ của ông.
-Vâng, tôi xin tín nhiệm bà. Nội ngày nay, tôi sẽ chuyển tiền vào trương mục cho bà. Thôi, chào bà. Bà cần dùng gì, Alen sẽ lo liệu chu đáo.
Yvon ôm đầu, mỏi mệt lạ thường. Vết bỏng ở tay không làm nàng nhức nhối, nhưng nàng lại đau nhói nơi tim. Với bệnh ung thư ruột, nàng khó thể giữ cho tâm thần sảng khoái để chơi trò cút bắt với Fu Chun. 5 lần 7 lượt ông Hoàng đã nói với nàng như sau :
-Yêu cầu bà nhớ 1 điều, 1 điều rất quan trọng. Nếu sa vào tay địch, việc làm đầu tiên của bà là nói thật nhiều. Bà phải làm cách nào cho đối phương tiếp chuyện, để bà có cơ hội trả lời. Bà có hiểu tại sao tôi cần bà nói nhiều không  vì trong miệng bà có 1 cái răng đặc biệt. Ở hàm trên bà có cái răng bị sâu khoét gần rỗng. Trong lỗ răng này, chuyên viên của Sở đã gắn 1 bộ phận điện tử tí hon. Nó sẽ phát ra 1 luồng điện riêng, chỉ riêng tôi mới tiếp nhận được. Vì điều kiện bảo vệ bí mật, tôi rất tiếc không thể cho bà biết tôi ở đâu, nhưng xin bà vững tin là tôi luôn luôn ở cạnh bà. Muốn cho máy này phát tuyến, bà phải nói, nói thật nhiều. Tiếng nói sẽ tạo ra sức nóng, và sức nóng sẽ làm máy chạy. Nhờ luồng điện của máy, tôi có thể tìm ra nơi bà bị địch giam giữ. Và như bà đã biết, 1 khi tôi phăng ra trụ sở bí mật của địch, thì công tác của bà có thể được coi như sắp sửa hoàn thành.
Yvon đã nói rất nhiều là thế. Nàng không nhớ đã nói những gì với Fu Chun. Hắn là con cáo già do thám. Hắn chẳng khờ khạo chịu mất tới 500.000 đôla, dầu để đánh đổi 1 cuộn phim quan trọng, và những bí mật độc nhất vô nhị về màng lưới thông tin của RU ở Viễn đông. Hắn sẽ trả nửa triệu mỹ kim bằng giấy báo, hoặc bằng bạc giả. Nếu bằng bạc thật thì hắn sẽ lấy lại. Và hắn ta sẽ hạ sát nàng. Cái răng giả gây cho nàng cảm giác ấm áp. Ít ra, trong thời khắc ngặt nghèo này, nàng có ông Hoàng và Văn Bình ở bên cạnh. Văn Bình hiện ở đâu ? Tâm tư nàng hướng về chàng thanh niên vạm vỡ, khả ái và tài giỏi ấy. Hình ảnh nổi bật của bé Hồng bỗng mờ dần, mờ dần. Yvon tin là Văn Bình đang bám sát nàng từng bước. Chẳng bao lâu nữa, nàng sẽ vĩnh biệt cõi đời. Song nàng không tiếc nuối vì nàng đã gặp người đàn ông ban phát cho nàng những giờ, những giây phút say mê. 1 tiếng nói làm nàng tỉnh mộng :
-Thưa bà.
Yvon ngẩng đầu, nhận ra á xẩm hồi tối. Á xẩm hỏi :
-Bà dùng điểm tâm ?
Yvon hỏi á xẩm :
-Bây giờ là mấy giờ ?
-Thưa 10 giờ.
Yvon thở dài :
-Cám ơn, tôi không đói.
Bụng nàng còn đầy, mặc dầu từ tối qua đến giờ chưa có 1 miếng cơm nào. Nàng không cần ăn. Nàng chỉ cần Văn Bình đến kịp.
Á xẩm đặt khay thức ăn xuống bàn, rồi lặng lẽ mở cửa. Khe cửa hé mở để lọt những tiếng quát tháo ầm ỹ, và tiếng người bị lôi kéo sềnh sệch. Đến trước phòng Yvon, tiếng ồn ào trở nên lớn hơn. Cửa phòng bị đạp tung. 1 người đàn ông mặt mày sưng húp bị xô vào.
Nhìn rõ mặt nạn nhân, Yvon rú lên.
Chú thích:
(1) đây là hối xuất hồi bộ truyện này được viết.
(2) tức là Khruschev, ta phiên âm là Kút Sếp, nhưng bên Nga đọc là Khơ rút xốp.
(3) Marco Polo, Kaiser, Maxim’s và Gaddi’s là tên những tiệm ăn sang trọng ở Hồng kông.
(4) M.I. là Military Intelligence ( Quân Báo), cơ quan điệp báo hữu hiệu của người Anh. Ta quen gọi là Intelligence Service.

Tổng hợp deal ngon trên Internet

Chương trước Chương sau