Bóng tối và cô đơn - Chương 12

Bóng tối và cô đơn - Chương 12

Bóng tối và cô đơn
Chương 12

Ngày đăng
Tổng cộng 16 hồi
Đánh giá 9.1/10 với 12714 lượt xem

Thật ra, người tự xưng là Kenneth Rodeney tên Paul Dumerson, người Lyon, nhân viên không chính thức của cơ quan phản gián, chuyên thủ các vai phối hợp. Anh đã được Coplan huy động trong một mục đích rõ rệt. Anh sẽ đến công ty Edoxipress để thực hiện cuộc thử nghiệm thứ hai do Francis nghĩ ra. Thật vậy, đó là một cái bẫy.
Những thanh tra cảnh sát của D.S.T đang theo dõi gần khu nhà ở đường Marignan – ngồi khuất trong những chiếc xe đậu ở đó từ 7 giờ sáng – hơn nữa suýt để bị bắt gặp và làm hỏng nhiệm vụ.
Dumerson vẫn còn trong văn phòng của Faltière khi một gã cao, gầy, trẻ, ăn mặc đúng đắn, đôi mắt được cặp kính gọng đồi mồi bảo vệ, đi ra từ khu nhà, băng qua đường và đến chốt trước cửa hàng sách gần đó.
Chính sự bất động của gã đó và sự dai dẳng, cái nhìn chăm chú của hắn chỉa về phía lối ra khu nhà nơi công ty Edoxipress tọa lạc, cuối cùng đã lôi cuốn sự chú ý của một thanh tra cảnh sát.
Người ngày phát tín hiệu qua máy bộ đàm:
- Đây, P.4 … các chàng trai, coi chừng hỏng việc. Tôi có cảm giác gã thanh niên mang kính gọng to, giả vờ nhìn vào tủ cửa hàng sách đang chờ đợi Dumerson đi ra. Trừ phi hắn hành động trước. Các bạn chớ để bị lộ khi Dumerson xuất hiện.
Nhận xét đúng đắn đó tránh được một tình thế nguy hiểm cho những thanh tra cảnh sát. Khi đi ra khỏi khu nhà, Dumerson rõ ràng bị một gã cao, to, vạm vỡ và có ria mép theo dõi trên đường đi của mình. Nhưng thanh tra cảnh sát không động đậy. Và họ có thể nhận thấy rằng gã đeo kính gọng to chỉ đi theo trong vị trí thứ hai, sau khi quan sát khắp chung quanh.
Dumerson đã được vẽ trước một lộ trình nhất định và hợp lý đi lên hướng Champs-Elysée đến Claridge và lặng lẽ đi vào khách sạn. Thay vì lên phòng của mình, anh đến quầy rượu.
Gã thanh niên và tên đồng lõa có ria mép đã bị chụp ảnh dưới nhiều góc độ. Và chúng nhanh chóng bị nhận diện, xác định được chỗ ở và nơi làm việc. Cả hai đều còn là nhân viên của công ty Firway, hãng sản xuất những phim quảng cáo và có văn phòng trên cùng một tầng lầu với công ty Edxipress.
- Điều phải chứng minh. – Francis kết luận. – Có một hệ thống nghe lén cho phép những người của Firway theo dõi tất cả những gì xảy ra trong các văn phòng của Edoxipress.
- Điều đó có nghĩa là những tên sát nhân của người đàn ông tên là Pierre Laubet, tự Patrick Sémail thuộc công ty Firway. – Tourain tin tưởng nói tiếp.
- Rất có thể, Francis đồng ý, nhưng điều có nghĩa tất cả âm mưu đã được chuẩn bị rất kỹ lưỡng trước khi lập văn phòng của công ty Edoxipress.
- Trong trường hợp đó, Dorieux chắc chắn nằm trong âm mưu đó. – Thanh tra Tourain góp ý.
- Chuyện đó không được chứng minh. – Coplan vặn lại. – Dorieux cũng có thể bị điều khiển. Rất đáng quan tâm nếu biết người hướng dẫn Dorieux đi thuê những trụ sở ở đường Marignan.
- Tôi có thể cho điều tra. – Tourain đề nghị.
- Được và cả những gì có liên quan đến công ty Firway. Nhưng hãy thận trọng, vì nếu những ước đoán của tôi là đúng, công ty Firway che giấu một trung tâm tình báo. Và anh biết liên luy đến cái gì. Thực tế không thể lột mặt nạ một trung tâm tình báo mà không chạm đến chuông báo động.
Tourain do dự:
- Có lẽ tốt hơn tôi không khấy động bùn lên vào lúc này. – Anh càu nhàu. – Dĩ nhiên các chàng trai của tôi rất khéo léo, nhưng họ có nguy cơ va chạm những địch thủ ranh ma hơn của họ.
- Đó chính là điều tôi e ngại. – Francis thú nhận.
Hai người đàn ông im lặng suy nghĩ. Cuối cùng, Coplan quyết định:
- Ta chia việc ra làm hai. Tôi sẽ lo lắng chuyện Faltière và tôi sẽ cố tìm hiểu anh ta có gì trong bụng. Còn anh trong lúc đó, quan sát xem có cách nào bố trí chung quanh công ty Firway một thiết bị kiểm tra mạnh nhưng không chạm đến bất kỳ cái gì. Chúng ta sẽ làm một điểm khác ngay sau khi tôi phỏng vấn Faltière.
- Đồng ý. – Tourain nói làm một đám bụi rớt xuống phía trước áo của mình.
Rồi vừa dùng tay phủi một cách thờ ơ ngực áo, anh vừa nói:
- Đó là giải pháp tốt nhất. Vì nó phòng giữ tất cả cơ may của chúng ta. Tôi sẽ bố trí một nhóm phụ trách theo dõi công ty Firway và nhón theo dõi hai tên vô lại theo Dymerson.
- Hãy nói rõ cho các chàng trai của anh rằng họ nhiệm vụ của mình trên vùng đất đầy mìn.
- Đừng lo, tôi biết chọn người.
Đúng lúc đó, chuông điện thoại reo. Tourain nhấc máy, xưng danh và nghe:
- Thế à? – Anh nói với một giọng chát chúa, trán nhăn lại.
Anh để cho người bên kia đầu dây nói trong hai hay ba phút sau đó anh ngắt lời với một giọng khô khan:
- Được, được rồi, tôi hiểu. Lúc này các anh đang ở đâu?
- …
- Đừng nhúc nhích, tôi sẽ xem ta phải làm ig.
Quay sang Francis:
- Điều mà ông đã đoán vừa xảy ra. Một gã đã đột nhập trong phòng của Launet quá cố ở khách sạn Golda. Tôi phải làm gì?
Coplan rõ ràng không hài lòng, càu nhàu:
- Chuyện này thật phiền phức. Người khách đó rơi xuống như một sợi tóc trong chén bánh canh.
- Chàng trai của tôi đang chờ lệnh.
- Anh ta có thể đi taxi về ngay đây không?
- Dĩ nhiên là được. Bạn cùng nhóm của anh ta sẽ thay.
- Vậy hãy gọi anh ta về ngay tức khắc.
Tourain ra chỉ thị theo ý Coplan rồi sau đó buông máy xuống anh nói:
- Tại sao người khách bất ngờ đó khiến anh bực bội đến như vậy? Không phải đúng theo phỏng đoán của anh sao?
- Đúng, nhưng những sự việc xảy ra quá nhanh. – Francis lầm bầm. – Tôi không thích những thình huống dồn dập quá.
Anh đốt một điều Gitane, thở ra một đám khói mù mịt.
- Tôi nghĩ anh thấy rõ những gì sắp diễn ra. – Anh hỏi Tourain. – Đồng nghiệp của Launet, tự Sémail, ngạc nhiên vì sự im lặng và sự biến mất của bạn mình, sẽ đến thay. Nói cách khác, hắn sẽ theo dõi Faltière?
- Nếu như hắn đến công ty Edoxipress, hắn sẽ bị nghiền nát như Launet nhất định. – Viện thanh tra thăm dò.
- Chắc chắn là không? – Francis nói nhanh. – Anh nghĩ đi hắn sẽ thận trọng hơn. Mà chính như vậy mới khiến tôi lo.
- Tại sao?
- Vì Faltière sẽ ở trong một vị trí cực kỳ nguy hiểm.
- Tôi không theo kịp ý nghĩ của anh. – Tourain thú nhận,
- Không có gì rắc rối cả. Các bạn của Launet sẽ không ngập ngừng, anh hãy đặt mình vào chỗ họ. Đối với họ, tình hình vừa đơn giẩn và rõ ràng. Launet đã biến mất sau khi tiếp xúc với Faltière. Kết luận: họ sẽ thu xếp để có một cuộc nói chuyện trực tiếp với Faltière và đòi hỏi anh ấy vài lời giải thích.
- Đúng, tôi hiểu rồi.
Họ im lặng một lúc.
Coplan cố gắng tối đa để làm sáng tỏ trong đầu vấn đề rắc rối của mình, nhưng không dễ dàng chút nào. Cuối cùng anh quyết định:
- Tôi chỉ thấy một cách, Tourain. Phải tóm bạn của Launet ngay tức khắc, không được chần chờ và cho hắn vào hộp.
- Anh đi mà làm theo ý anh! – Viên thanh tra cảnh sát chống lại mệnh lệnh. – Tôi lấy quyền gì mà ra lệnh bắt người đó?
- Tôi đồng ý là không hợp pháp, nhưng anh sẽ chấp nhận rằng hoàn toàn phải kéo gã đó ra khỏi dòng điện.
- Thật đáng tiếc Coplan, tôi không làm được. Nếu như anh cho rằng thật sự người đó phải được kép ra khỏi giống như anh nói, thì anh yêu cầu sếp anh làm chuyện đó.
Coplan đoán rằng anh không nên khẩn khoản thêm:
- Tôi hiểu. – Anh nói. – Tôi sẽ gọi “Ông lão”
Cũng vào ngày hôm đó, vài giờ sau, một biệt kích của phân đội hành động thuộc cơ quan phản gián dưới quyền chỉ huy của Jean Legay – nhân viên xuất sắc của cơ quan tình báo và bạn thân của Coplan – vào vị trí trong vùng phụ cận khách sạn Golda.
Khi người khách đi khỏi khách sạn lúc hơn 20 giờ 30 một chút
Những thanh tra cảnh sát đã nhận dạng người khách móc nối với Legay, sau đó Legay và thành viên trong nhóm của anh ta chuẩn bị hoạt động.
Chỉ thị của “Ông lão” rất đơn giản và chính xác. Không có chuyện dùng mánh khóe, ranh ma. Phải tóm khách hàng nhanh tối đa và sạch sẽ tối đa.
Người khác đó là một người khoảng ba mươi tuổi, chắc chắn nét mặt cứng rắn, cái nhìn thận trọng, đứng một lúc lâu không nhúc nhích trước khách sạn, anh ta mắc một bộ quần áo đông xuân màu xám, anh ta bình tĩnh cho hai tay vào túi áo khoác ngoài, quan sát chung quanh. Có thể nói anh ta do dự không biết đi hướn nào.
Cuối cùng, rõ ràng anh ta quyết định, bắt đầu lên đường về hướng đại lộ Magenta. Anh ta thong thả đi dọc đại lộ đến đường La Fayette, quẹo phải và đi tiếp một cách bình tĩnh như từ trước.
Khi anh ta đến công viên Montholon, một người khách nhàn du cầm một điếu thuốc nơi bàn tay trái đến cạnh anh ta.
- Anh có lửa không. – Người khách nhàn du hỏi.
- Tôi không hút thuốc.
- Không sao. – Người kia nói khẽ. – Đừng làm chuyện dại dột. Lên xe ngay đằng kia…
Người đàn ông mặc áo khoác màu xám nhìn khẩu súng tự động màu đen chĩa vào mình với một vẻ đe dọa và dứt khoát. Rồi quay đầu về hướng chiếc D.S màu đen đã đậu dọc lề đường. Cách đó không đầy hai thước, anh ta nhận ra rằng ba người khác có tầm vóc vạm vỡ kín đáo kèm hai bên anh nhưng không sát lắm.
- Các người muốn gì ở tôi? - Anh điềm tĩnh hỏi.
- Chúng tôi có vài câu muôn snois với anh về anh bạn Pierre Launet của anh. Nào, đừng giả vờ.
- Tôi đồng ý theo các ông. – Người đàn ông mặc áo khoác xám nói.
Anh ta bước vào xe D.S chiếc xe vụt đi ngay.

Chương trước Chương sau