Cái ghế trống - Chương 22

Cái ghế trống - Chương 22

Cái ghế trống
Chương 22

Ngày đăng
Tổng cộng 46 hồi
Đánh giá 8.6/10 với 17724 lượt xem

Liệu đây có phải khung cảnh cuối cùng mà anh ngắm nhìn không? Anh băn khoăn tự hỏi.
Từ chiếc giường bệnh, Lincoln Rhyme trông thấy được một công viên trong Trung tâm Y khoa của Đại học Tổng hợp Bắc Carolina ở Avery. Những cái cây sum suê, lối đi bộ lượn ngoằn ngoèo qua bãi cỏ xanh rì, vòi phun nước bằng đá mà một cô y tá đã nói với anh là phỏng theo một giếng nước nổi tiếng nào đấy trong khuôn viên Đại học Tổng hợp Bắc Carolina ở Chapel Hill.
Từ chiếc giường ngủ tại ngôi nhà của anh trên đường Tây Công viên Trung tâm ở Manhattan, Rhyme có thể trông thấy bầu trời và vài tòa nhà dọc theo đại lộ Năm. Nhưng những khung cửa sổ ở đó cách sàn và khá cao nên anh không trông thấy được Công viên Trung tâm trừ phi chiếc giường được đẩy sát vào khung kính, cho phép anh nhìn xuống đám cây cỏ.
Còn ở đây, có lẽ vì trong khi xây dựng người ta đã lưu ý tới các bệnh nhân bị chấn thương tủy sống và thần kinh, những khung cửa sổ được đặt thấp hơn. Thậm chí có thể chạm tới quang cảnh, Rhyme tự nhủ một cách châm biếm.
Rồi anh lại băn khoăn không biết liệu cuộc phẫu thuật có đem đến chút thành công nào không. Liệu anh thậm chí có sống sót không.
Lincoln Rhyme biết rằng không có khả năng làm những việc đơn giản là điều đáng nản nhất.
Ví dụ, đi từ New York đến Bắc Caroiina là cả một dự án, phải tính toán trước bao nhiêu lâu, phải lên kế hoạch thật cẩn thận, sao cho những khó khăn trong chuyến đi hoàn toàn không ảnh hưởng xấu tới Rhyme. Nhưng cái gánh nặng ghê gớm anh phải chịu đựng do chấn thương trở nên nặng nề nhất mỗi khi nó tác động đến những việc nhỏ nhặt mà một người khỏe mạnh vốn vẫn làm chẳng cần suy nghĩ gì hết. Gãi chỗ ngứa trên thái dương, đánh răng, lau miệng, mở lon sô đa, ngồi thẳng dậy trên chiếc ghế dựa để nhìn ra bên ngoài cửa sổ và quan sát lũ chim sẻ lăn lộn trong đám đất cát của khu vườn...
Anh lại băn khoăn tự hỏi anh đang ngu ngốc tới mức nào.
Anh đã gặp được nhà thần kinh học giỏi nhất nước và bản thân anh là một khoa học gia. Anh đã đọc và đã hiểu các tài liệu viết về khả năng gần như không thể cải thiện tình hình ở những bệnh nhân chấn thương tủy sống cấp độ C4. Nhưng anh vẫn quyết tâm tiến tới cuộc phẫu thuật với Cheryl Weaver - bất chấp nguy cơ là cái khung cảnh thôn dã bên ngoài ô cửa sổ này, tại một bệnh viện xa lạ ở một thị trấn xa lạ, có lẽ sẽ trở thành hình ảnh thiên nhiên cuối cùng anh còn được trông thấy trong cuộc đời.
Tất nhiên là có các nguy cơ.
Vậy tại sao anh vẫn sẽ làm phẫu thuật?
Ồ, có một lý do rất xác đáng.
Nhưng đó là một lý do mà nhà hình sự học lạnh lùng trong anh không muốn thừa nhận và là một lý do mà anh sẽ chẳng bao giờ dám nói to ra thành lời. Vì nó chẳng liên quan gì đến việc có thể đi đi lại lại xung quanh một hiện trường vụ án tìm kiếm chứng cứ, chẳng liên quan gì đến việc đánh răng hay ngồi dậy trên giường. Không, không, nó hoàn toàn chỉ vì Amelia Sachs.
Rốt cuộc thì anh đã thừa nhận sự thật: rằng anh càng ngày càng sợ bị mất cô. Anh ủ ê nghĩ ngợi rằng sớm muộn gì cô cũng sẽ gặp một anh chàng Nick khác - anh chàng đa tình đẹp trai từng là người yêu của cô mấy năm trước. Anh xác định điều này là tất yếu, chừng nào mà anh vẫn còn phải bất động như hiện nay. Cô muốn có con. Cô muốn một cuộc đời bình thường. Và vì vậy mà Rhyme sẵn sàng mạo hiểm với cái chết, mạo hiểm với tình trạng sẽ còn tồi tệ hơn, hy vọng rằng tình hình của anh có thể được cải thiện.
Tất nhiên anh biết cuộc phẫu thuật sẽ không cho phép anh khoác tay Sachs đi dạo dọc theo đại lộ Năm. Anh chỉ hy vọng một sự cải thiện hết sức nhỏ - dịch đến gần cuộc đời bình thường hơn chút ít. Đến gần cô hơn chút ít. Nhưng trong trí tưởng tượng đáng kinh ngạc của mình, Rhyme có thể hình dung ra được bàn tay anh nắm lấy bàn tay cô, siết chặt lấy nó và cảm thấy cái áp lực mơ hồ từ làn da cô.
Một điều nhỏ nhặt đối với tất cả những người khác trên thế giới này, nhưng đối với Rhyme, lại là một điều kỳ diệu.
Thom bước vào phòng. Sau chút im lặng, anh chàng nói: “Một nhận xét này.”
“Tôi không muốn nghe nhận xét nào hết. Amelia đâu?”
“Dù sao tôi cũng cứ nói với anh. Đã năm ngày anh chưa uống.”
“Tôi biết. Thật đến là bực bội.”
“Anh đang giữ sức khỏe cho cuộc phẫu thuật.”
“Mệnh lệnh của bác sĩ”, Rhyme sốt ruột nói.
“Chúng có ý nghĩa đối với anh từ khi nào vậy?”
Một cái nhún vai. “Họ chuẩn bị dò hỏi tôi đủ thứ đấy. Chẳng qua là tôi nghĩ sẽ không khôn ngoan nếu làm tăng thêm lượng cocktail trong máu.”
“Sẽ không khôn ngoan. Anh đúng đấy. Nhưng anh đã chú ý nghe lời bác sĩ của anh. Tôi rất tự hào về anh.”
“Ôi, sự tự hào - bây giờ thì đó cũng có một thứ tình cảm hữu íchđấy.”
Thom tiếp tục: “Nhưng tôi muốn nói điều này.”
“Đằng nào thì cậu cũng sẽ nói, cho dù tôi có muốn cậu nói hay không.”
“Tôi đã đọc nhiều về vấn đề này, Lincoln. Các bước tiến hành phẫu thuật ấy.”
“Ồ, thế à? Tôi hy vọng cậu đã sử dụng thời gian của cậu.”
“Tôi chỉ muốn nói là nếu lần này không được, chúng ta sẽ quay lại. Sang năm. Sang năm nữa. Năm năm nữa. Rồi sẽ được.”
Thói đa cảm trong Lincoln Rhyme cũng đã chết y như tủy sống của anh, tuy nhiên anh vẫn cố gắng nói: “Cảm ơn, Thom. Bây giờ thì cái bà bác sĩ ấy đang ở chỗ quái quỷ nào vậy? Tôi đã lao động vất vả để tóm được những kẻ bắt cóc tâm thần cho những con người này. Tôi nghĩ là họ sẽ đối xử với tôi tử tế hơn một chút chứ.”
“Chị ấy mới muộn mười phút thôi, Lincoln. Còn chúng ta hôm nay đã thay đổi cuộc hẹn hai lần.”
“Gần hai mươi phút rồi. A, đây rồi.”
Cánh cửa phòng bệnh mở ra. Và Rhyme ngẩng nhìn, chờ đợi được trông thấy Tiến sĩ Weaver. Nhưng đó không phải ngưòi bác sĩ phẫu thuật.
Cảnh sát trưởng Jim Bell, mặt lấm tấm mồ hôi, bước vào. Ngoài hành lang đằng sau lưng anh ta là cậu em rể, Steve Farr. Cả hai người đàn ông đều đang rất căng thẳng.
Ngay lập tức nhà hình sự học nghĩ rằng họ đã tìm thấy xác Mary Beth, rằng gã trai trên thực tế đã giết chết cô gái. Và tiếp theo anh nghĩ Sachs sẽ thất vọng nhường nào trước tin tức ấy, khi niềm tin cô đặt vào gã trai vỡ tan tành.
Nhưng Bell đem đến tin tức khác. “Tôi xin lỗi phải thông báo với anh chuyện này, Lincoln.” Và Rhyme biết rằng đã có chuyện gì đó liên quan mật thiết đến cá nhân anh hơn, chứ không chỉ đơn thuần vì Garrett Hanlon và Mary Beth McConnell. “Lúc đầu tôi định gọi điện. Nhưng rồi tôi cho rằng anh phải được nghe nói trực tiếp. Vì thế mà tôi tới đây.”
“Chuyện gì, Jim?”, Rhyme hỏi.
“Amelia.”
“Cái gì?”, Thom hỏi.
“Cô ấy làm sao?” Rhyme, tất nhiên, không thể cảm thấy được quả tim mình đập trong lồng ngực, nhưng anh cảm thấy được máu dồn lên mặt và thái dương. “Cái gì? Nói tôi nghe!”
“Rich Culbeau và hai gã bạn đi qua khu tạm giam. Tôi chẳng biết chính xác bọn họ mưu toan gì - chắc cũng chẳng có gì tốt đẹp - nhưng dù sao bọn họ cũng đã phát hiện ra một cảnh sát của tôi, Nathan, tay bị còng, ngồi ở văn phòng đằng trước. Còn phòng giam thì trống hoác.”
“Phòng giam?”
“Phòng giam Garrett”, Bell tiếp tục, y như thể điều này giải thích tất cả.
Rhyme vẫn không hiểu ý nghĩa của sự việc. “Chuyện gì...”
Viên cảnh sát trưởng nói bằng giọng cộc cằn: “Nathan bảo rằng cô Amelia của anh đã gí súng khống chế anh ta và giải thoát cho Garrett. Đó là một trường hợp cướp ngục. Bọn họ đang chạy trốn, bọn họ có vũ khí và không ai nắm trong tay manh mối nào về việc bọn họ ở đâu.”

Tổng hợp deal ngon trên Internet

Chương trước Chương sau