Cái ghế trống - Chương 21

Cái ghế trống - Chương 21

Cái ghế trống
Chương 21

Ngày đăng
Tổng cộng 46 hồi
Đánh giá 9.9/10 với 17702 lượt xem

Tại quán Eddie, quán bar cách khu tạm giam một khối phố, Rich Culbeau lạnh lùng nói: “Đây không phải là trò chơi.”
“Tao không nghĩ đây là trò chơi”, Sean O’Sarian đáp. “Tao chỉ cười to thôi. Ý tao là, mẹ kiếp, đơn giản là cười to thôi. Tao đang xem đoạn phim quảng cáo kia.” Gã hất đầu chỉ chiếc màn hình ti vi bám đầy dầu mỡ đặt bên trên cái giá đựng đậu phộng chiên nhãn hiệu Beer Nuts. “Đoạn thằng cha này đang cố gắng đến sân bay và xe hắn…”
“Mày hay như thế quá. Mày cợt nhả. Mày chẳng chú ý gì.”
“Được rồi. Tao đang lắng nghe đây. Bọn ta sẽ vào từ phía sau. Cái cửa sẽ được để mở.”
“Đây là việc tao định hỏi”, Harris Tomel nói. “Cửa sau khu tạm giam chẳng bao giờ mở. Nó lúc nào cũng khóa và nó có, bọn mày biết đây, then ngang bên trong.”
“Then ngang sẽ được tháo ra và cửa sẽ mở. Ok chưa?”
“Đây là mày nói thế”, Tomel hoài nghi.
“Nó sẽ mở”, Culbeau tiếp tục. “Bọn ta đi vào. Sẽ có chìa khóa mở phòng giam thằng nhãi trên bàn, cái bàn sắt bé tí. Bọn mày biết không hả?”
Tất nhiên hai gã kia biết cái bàn. Bất cứ kẻ nào từng qua đêm trong khu tạm giam của Tanner’s Corner đều bị sây sát ống đồng do va vào cái bàn chết tiệt được vít chặt xuống sàn gần cửa, đặc biệt nếu lại đang say xỉn nữa.
“Rồi, tiếp tục đi”, O’Sarian nói, bây giờ đã chú ý.
“Bọn ta mở khóa phòng giam thằng nhãi và đi vào. Tao sẽ dùng bình xịt hơi cay xịt cho nó một phát. Trùm một cái bao qua đầu nó - tao có cái bao bố vẫn để dìm mèo con trong ao, chỉ trùm qua đầu nó thôi và đưa nó ra ngoài qua cửa sau. Nếu muốn nó cứ việc la hét nhưng chẳng ma nào nghe thấy đâu. Harris, mày sẽ ngồi trên xe tải đợi. Hãy lùi xe vào sát cửa ấy. Đừng tắt máy.”
“Bọn ta sẽ đưa nó đi đâu?”, O’Sarian hỏi.
“Không đến chỗ đứa nào hết.” Culbeau nói, tự hỏi liệu O’Sarian có đang nghĩ là bọn gã sẽ đưa tên tù bị bắt cóc về nhà một đứa trong bọn không. Nếu thế thì thằng ôn gầy giơ xương này thậm chí còn ngu ngốc hơn Culbeau vẫn tưởng. “Đến cái ga ra cũ, gần đường tàu hỏa.”
“Tốt”, O’Sarian nhận xét.
“Bọn ta đưa nó đến đó. Tao đã có cái bình hàn xì. Và bọn ta sẽ cho nó thử tí. Theo tao thì chỉ năm phút là cùng, thằng nhãi sẽ cung khai nơi đang giữ Mary Beth.”
“Và rồi bọn ta…” Giọng O’Sarian nhỏ đi.
“Cái gì?”, Culbeau quát. Sau đó gã thì thào: “Mày sắp sửa nói cái điều mà có lẽ mày không muốn nói oang oang ra trước bàn dân thiên hạ đấy hả?”
O’Sarian thì thào đáp trả: “Mày vừa nói tới việc cho thằng nhãi thử mùi cái bình hàn xì. Tao thấy nó xem chừng chẳng hay hớm gì hơn việc tao đang định hỏi - việc sẽ thực hiện tiếp theo đấy.”
Điều này thì Culbeau phải công nhận, tuy tất nhiên gã không nói với O’Sarian rằng gã này có lẽ đã ghi được một điểm. Thay vào đó, gã chỉ bảo: “Việc gì đến sẽ phải đến.”
“Đúng”, Tomel đồng tình.
O’Sarian nghịch cái nắp chai bia, dùng nó cậy ghét bẩn trong móng tay ra. Gã đã trở nên cáu kỉnh.
“Sao?”, Culbeau hỏi.
“Như thế này mạo hiểm lắm. Tóm thằng nhãi ở trong rừng thì dễ dàng hơn. Ở chỗ cái cối xay ấy.”
“Nhưng hắn không còn ở chỗ cái cối xay trong rừng nữa”, Tomel nói.
O’Sarian nhún vai: “Tao chỉ đang băn khoăn không biết số tiền ấy có đáng không.”
“Mày muốn bàn lùi à?” Culbeau gãi gãi bộ râu quai nón, nghĩ nóng thế này gã phải cạo nó đi mới được, nhưng như thế thì cái cằm xệ ba ngấn của gã lại có thể bị người ta chú ý hơn. “Tao vẫn muốn tiền chia đôi hơn là chia ba đấy.”
“Không, mày biết tao đâu muốn bàn lùi. Thế nào cũng được.” O’Sarian lại đánh mắt sang ti vi. Gã chú mục vào một bộ phim và lắc đầu, giương to mắt lên nhìn một nữ diễn viên.
“Hẵng khoan”, Tomel nói, ánh mắt hướng ra bên ngoài cửa sổ. “Xem kìa.” Gã hất đầu chỉ ra bên ngoài.
Nữ cảnh sát tóc đỏ người New York, cái cô ả rút dao nhanh phát khiếp, đang đi bộ ngược lên bên trên con phố, tay cầm một cuốn sách.
Tomel nhận xét “Cô em đẹp gái đấy. Tao có thể xài một chút được.”
Nhưng Culbeau nhớ ánh mắt lạnh lẽo của cô ả và mũi dao im phăng phắc dưới cằm O’Sarian. Gã nói: “Không đáng để mày nhọc công.”
Tóc đỏ bước vào khu tạm giam.
O’Sarian cũng đang nhìn. “Chà, cô em đó khiến tình hình hơi xấu đi.”
Culbeau chậm rãi nói: “Không, không đâu. Harris, đỗ cái xe tải ở đằng kia. Và vẫn để nổ máy.”
“Còn cô ta thì sao?”, Tomel hỏi.
Culbeau nói: “Tao có vô khối bình xịt hơi cay.”
Bên trong khu tạm giam, cảnh sát Nathan Groomer ngồi ngả người trên chiếc ghế dựa ọp ẹp và gật đầu với Sachs.
Sự si mê của Jesse Corn đã khiến cô phát ngấy, nụ cười xã giao của Nathan khiến cô cảm thấy thoải mái hơn. “Xin chào cô.”
“Anh là Nathan, đúng không?”
“Vâng.”
“Con chim mồi kia”, Sachs nhìn xuống bàn anh ta.
“Cái vật cũ kỹ này ấy à?”, Nathan nhún nhường hỏi.
“Nó là chim gì thế?”
“Vịt trời cái. Chừng một năm tuổi. Vịt. Không phải chim mồi.”
“Anh tự làm à?”
“Thú vui của tôi. Cũng còn mấy con nữa trên bàn làm việc của tôi ở trụ sở chính. Nếu muốn cô cứ việc xem. Tôi tưởng cô đi rồi?”
“Tôi sắp đi. Tình hình thế nào?”
“Ai cơ? Cảnh sát trưởng Bell ấy à?”
“Không, ý tôi là Garrett.”
“Ồ, tôi không biết Mason quay lại gặp hắn, nói chuyện, cố gắng bắt hắn khai cô gái đang ở đâu. Nhưng hắn không khai gì cả.”
“Mason đang ở đây à?”
“Không, anh ta đi rồi.”
“Còn Cảnh sát trưởng Bell và Lucy?”
“Không ở đây, họ đi tất cả rồi. Quay lại trụ sở chính quyền quận. Tôi có thể giúp đỡ cô được gì?”
“Garrett muốn cuốn sách này”, Sachs giơ nó lên. “Tôi đưa cho hắn được chứ?”
“Sách gì thế, Kinh Thánh à?”
“Không, sách về côn trùng.”
Nathan cầm lấy nó, kiểm tra kỹ lưỡng - Sachs đồ là xem có vũ khí không. Rồi anh ta trả lại. “Thằng nhãi kỳ quái. Cứ như trong phim kinh dị. Cô nên đưa cho hắn một cuốn Kinh Thánh mới phải.”
“Tôi nghĩ hắn chỉ quan tâm đến loại sách này.”
“Theo tôi thì cô đúng đấy. Bỏ vũ khí của cô vào cái két sắt kia và tôi sẽ cho cô vào.”
Sachs bỏ khẩu Smith & Wesson vào và bước về phía cửa, nhưng Nathan nhìn cô vẻ chờ đợi. Cô nhướn một bên mày.
“Chà, thưa cô, tôi hiểu là cô còn con dao nữa.”
“Ồ, vâng. Tôi quên.”
“Nguyên tắc là nguyên tắc, cô biết đấy.”
Sachs đưa con dao gấp ra. Nathan bỏ nó xuống bên cạnh khẩu súng.
“Anh có muốn giữ cả bộ còng không?” Sachs đập nhẹ vào chiếc bao đựng còng của mình.
“Không. Người ta không thể gặp rắc rối lớn với cái đó. Tất nhiên, ở chỗ chúng tôi từng có một đức cha đã gặp rắc rối lớn với nó. Nhưng chẳng qua là vì bà vợ của đức cha về nhà sớm và phát hiện ra ông ấy đang bị trói cổ tay vào cọc giường, còn Sally Anne Carlson thì đang cưỡi lên ông ấy. Nào, cô được phép vào rồi đấy.”
Rich Culbeau, bị gã Sean O’Sarian nhút nhát bám rịt, đứng bên cạnh một bụi tử đinh hương đã lụi phía sau khu tạm giam.
Cửa sau khu tạm giam mở ra một cánh đồng lớn, đầy cỏ, rác, các bộ phận ô tô cũ, máy móc hỏng. Cũng có không ít vỏ bao cao su èo uột.
Harris Tomel lái chiếc Ford F-250 long lanh của gã tấp vào lề đường và quay đầu xe lại. Culbeau nghĩ Tomel đáng lẽ nên đến từ hướng kia vì hướng này hơi lộ liễu, nhưng con phố vắng tanh vắng ngắt, hơn nữa, sau khi quầy kem sữa bột ngô đóng cửa, chẳng có lý do cho bất cứ ai đi tới khu vực này. Ít nhất thì chiếc xe tải cũng còn mới và giảm thanh tốt, nó không gây tiếng ồn.
“Đứa nào ở văn phòng đằng trước vậy?”, O’Sarian hỏi.
“Nathan Groomer.”
“Với cô ả cớm đó à?”
“Tao không biết. Làm thế quái nào mà tao biết được? Nhưng nếu cô ả ở đây thì cô ả sẽ phải bỏ súng và con dao đã gí vào cổ mày vào két sắt.”
“Liệu Nathan có nghe thấy nếu cô ả hét lên không?”
Nhớ lại ánh mắt lạnh lẽo của tóc đỏ và lưỡi dao loáng lên, Culbeau nói: “Nhiều khả năng là thằng nhãi sẽ hét chứ chẳng phải cô ả.”
“Ờ, thế, nếu nó hét lên thì sao?”
“Chúng ta sẽ trùm nhanh cái bao lên đầu nó. Này.” Culbeau đưa cho O’Sarian bình xịt hơi cay sơn hai màu trắng - đỏ. “Xịt thấp thôi vì người ta hay chúi xuống.”
“Liệu nó?... Ý tao là, liệu nó có ảnh hưởng đối bọn ta không? Hơi cay ấy?”
“Không, nếu mày không tự xịt thẳng vào cái bản mặt mày. Hơi xịt ra thành luồng chứ không phải thành đám.”
“Tao nên nhằm vào ai?”
“Thằng nhãi.”
“Nếu cô ả ở gần tao hơn thì sao?”
Culbeau lẩm bẩm: “Cô ả là phần tao.”
“Nhưng...”
“Phần tao.”
“Được rồi”, O’Sarian nhất trí.
Hai gã chúi đầu khi đi qua một ô cửa sổ bẩn thỉu phía sau khu tạm giam và dừng lại trước cánh cửa kim loại. Clubeau nhận ra nó hé mở chừng nửa đốt ngón tay. “Thấy chưa, không khóa”, gã thì thào. Cảm thấy đã ghi điểm trong một cuộc đấu nào đấy với O’Sarian. Rồi băn khoăn tự hỏi tại sao gã lại cảm thấy cần thiết phải đạt được điều ấy. “Bây giờ, tao sẽ gật đầu. Rồi bọn ta ập vào, xịt hơi cay cả hai đứa - cứ xịt cái của nợ đó thật nhiều vào.” Gã đưa cho O’Sarian một cái bao tải dày. “Tiếp theo trùm cái này lên đầu nó.”
O’Sarian nắm chặt chiếc bình xịt, hất đầu chỉ cái bao tải thứ hai xuất hiện trong tay Culbeau. “Vậy chúng ta sẽ tóm cả cô ả nữa?”
Culbeau thở dài, bực bội nói: “Phải, Sean ạ. Chúng ta sẽ tóm.”
“Ồ. Được rồi. Chỉ thắc mắc thế thôi.”
“Khi chúng nó chẳng còn kháng cự được nữa, lôi nhanh chúng nó ra ngoài. Đừng dừng lại vì bất cứ lý do gì.”
“Ok... Ồ, tao đã định nói. Tao có mang theo khẩu Colt của tao.”
“Cái gì?”
“Tao có khẩu .38 ly. Tao mang theo nó.” O’Sarian hất đầu chỉ xuống túi quần.
Culbeau im lặng một lát. Rồi gã nói: “Tốt”. Gã nắm bàn tay to tướng của gã vào tay nắm cửa.

Tổng hợp deal ngon trên Internet

Chương trước Chương sau