Cạm bẫy hồng nhan - Chương 05

Cạm bẫy hồng nhan - Chương 05

Cạm bẫy hồng nhan
Chương 05

Ngày đăng
Tổng cộng 20 hồi
Đánh giá 8.6/10 với 8404 lượt xem

Sophie Montebran đốt điếu thuốc thứ hai, chéo hai Chân lại.
– Cô là bạn của Munel Baron phải không ? Grimbert hỏi – Đúng thế nàng trả lời, cố giữ không cho nước mắt tuôn trào.
– Còn Géraldine Roussel ?
– Cũng thế – Như thế cô biết rõ cách sống, các thói quen các mối giao du của họ phải không ?
Sophie Montebran lắc lư cái đầu:
– Tôi không biết hết đâu.
Nàng liếc nhìn Mallet đang đứng im. Viên thanh tra Cảnh sát Hình sự nắm quyền hỏi cung vì thế anh chỉ lắng nghe. Trong khi đó Lefebvre và Madelin đi đến gặp ông chủ rạp chiếu bóng Ngôi Sao, còn Hermel cùng một toán khác đi thu thập tin tức những người ngụ quanh khu vực đường Haut-Pas.
Mọi thứ đã đảo lộn từ lúc 13 giờ, khi Manđ Xuống ăn qua loa miếng bánh mì kẹp thịt tại quán cà phê gần đó.
Tiếng còi từ chiếc xe của Cảnh sát Cấp cứu đã buộc anh phải trở về nhiệm sở ngay tức thì. Một tử thi được tìm thấy trong một cái sân nhỏ. Anh đã nghĩ đến việc này, và đã đến nơi. Kịch bản giống như của Géraldine Roussel. Vết siết cổ cái nút thứ hai trên áo bị mất. Một cái nút đã nằm trong tay của Mal1et trước đó vài giờ. Nạn nhân là Muriel Baron, một nàng tóc nâu có da có thịt, sống một mìmh trong một căn phòng ở tầng hai của một tòa nhà cũ kỹ. Tất cả lực lượng cảnh sát đã được huy động. Bên Lý lịch Tư pháp đã khám xét thật tỉ mỉ toàn bộ khu vực. Hiện trường chỉ là một vó thuốc Marlboro hai diễm quẹt một điếu Gitane mới vừa đốt.
Sophie Montebran, lúng túng, xoay cái vòng xứ Braxin nàng đeo nơi cổ tay phải.
– Cô không biết nhiều, Grimbert lặp lại, nhưng cô có thể cho chúng tôi biết một vài thông tin. Muriel Baron có sống với một người đàn ông nào không ?
Nàng tóc nâu trễ môi.
– Muriel thích sống độc thân hơn.
Cô ta có ... tôi phải gọi như thế nào nhỉ ? Có các cuộc phiêu lưu tình ái không ?
– Đôi khi có đấy Chắc chắn có đấy.
– Sẽ có ích nếu như chúng tôi có thể biết ...
– Với ai phải không ? Sophie Montebran cắt ngang. Đến đây thì mấy ông hói hơi quá đấy. Tôi không bận tâm lắm về cuộc sống tình cảm của Muriel.
– Thế mối quan hệ giữa cô ta và Géraldine Roussel là như thế nào ?
Giống như mối quan hệ với Véro ruque Chambrier và tối Chúng tôi thường gặp nhau tại những chỗ quen thuộc.
– Và gặp cả những người quen thuộc phải không ? Mal1et hỏi thêm.
– Có thể vẫn các người đàn ông quen biết, Grimbert nói càn.
Sophie Motebran ném cho ông ta một cái nhìn sát khí.
– Những người đàn ông và phụ nữ quen biết, nàng chỉnh lại.
Viên thanh tra thở dài giống như thể ông đang phí thời giờ. Mal1et đang chăm chú chờ đợi thời cơ để gọi thêm tiếp viện, nhưng vô ích.
Cô không nghĩ ra được điều gì có thể giúp ích cho – Chúng tôi sao ? Cuối cùng ông hỏi vì đuối lý.
Thật tiếc nhưng không có gì cả.
– Một câu chuyện hay một sự kiện nào đó cho thấy mới liên quan giữa Géraldine Roussel và Muriel Baron trong một tình huống đặc biệt nào đó.
Sophie Montebran suy nghĩ.
– Không. Thật tình tôi không nghĩ được gì cả.
Grimbert, ông già năm mươi tuổi với thân hình mảnh khảnh của Cảnh sát Hình sự đang ngắm nhìn người đàn bà ngồi đối diện qua cặp kính để trễ trên sóng mũi, như đang mong chờ một điều gì khác. Không có gì hết. Chỉ một sự im lặng nặng nề kéo dài bị phá đi với tiếng nổ lạch cạch của bàn máy đánh chữ.
Sophie Montchran giữ vững ý kiến của mình và ký tên vào tờ khẩu cung. Trong hành lang, ông chủ quán Don Quichotte đang chờ đến lượt mình. Grimbert yêu cầu ông ta ráng chờ thêm một lát nữạ. ông đóng cửa lại, sắp xếp lại giấy tờ trên bàn, nói với Mauet:
– An nghỉ lo về chuyện này ?
– Tôi nghĩ các nạn nhân bị chọn không phải một cách ngẫu nhiên, bằng chứng là Géraldine Roussel và Murid Baron là hai người bạn thân. Điều làm chúng ta phải lo nghĩ là họ cũng rất thân với Sophie Montebran và Véronique Chambrier. Nếu như tên bóp cổ của chúng ta muốn tiếp tục thực hiện công việc đó thì hai người bạn này có thể đang gặp nguy hiểm đấy.
Đứng giữa căn phòng, Grimbert suy tư.
Anh có lý đấy, sau cùng ông ta nhìn nhận. Phải bảo vệ hai ả này.
Mal1et dài cổ ra lắng nghe. Điện thoại trong phòng làm việc của anh đang reo.
Xin lỗi tôi phải đi đây.
– Cứ tự nhiên, chúng ta sẽ nới lại chuyện này với mấy người kia nữa.
Mallet chạy thật nhanh về phòng.
– Thanh tra Mallet phải không ? Jacques Bourdin đang nói đấy. Ông chủ quán Quibus. Tôi muốn nói chuyện với ông Nếu như ông có thể đến ...
– Không có gì trở ngại, tôi sẽ đến ngay.
Viên thanh tra An Ninh để Gninbert với công việc của mình, bước ra cổng, dừng lại trước bảng treo chìa khóa xe. Không một chiếc nào hết.
Nhân viên phụ trách điện đài nói, khi nghe anh cằn nhằn:
– Ông chờ vài phút được không, có một chiếc đang trên đường về.
Mallet chờ bằng cách lật vài trang cuốn sổ trực. Ngoài sân nhộn nhịp hẳn lên. Các nhân viên trật tự vừa đem về hai người vô gia cư với bước đi loạng choạng. Có tiếng la, tay chân quơ lung tung và mùi hôi. Trặt tự được vãn hồi.Mal1et bước lại gần.
– Hai người có biết một người có áo bludông giả da không ? Một người dáng trung bình, hơi ốm có râu cằm.
Hai người này, sửng sốt, nhìn anh.
– Một người mới phải không ? Một trong hai người vô gia cư hỏi lại.
– Có thể lắm.
– Tôi có thấy một người như ông vừa tả, với chiếc áo bludông như bằng da đanh vậy.
Có râu phải không ? '' Đúng, râu dê ...
Có thể tìm được tên đó ở đâu ?
Việc đó à ? Là cả một bí mật đấy ! Nhất định là không tại nhà ga hay trong công viên. Có một lần tôi bắt gặp hắn ta tại nhà thờ Saint-lacques và một lần khác tại bến tắc xi.
Một tiếng nắc cụt kết thúc cuộc nói chuyện. Nói thêm nữa cũng vô ích mà thôi. Không có gì chứng minh tên vô gia cư này không bày đặt chuyện.
Chiếc xe công vụ đã về tới. Toán nhân viên của Herlnel bước xuống xe.
– Thế nào ? Mal1et hỏi.
– Không có gì nhiều. Người hàng xóm ở cùng tầng với Muriel Baron gần như không bao giờ có mặt ở nhà.
Người ở tầng dưới thì lẩm cẩm còn mấy người ở đầu kia gần như không biết nàng tóc nâu.
– Hết biết ! Mal1et thở ra.
Cánh cửa quán Quibus đang rộng mở. Ông chủ ngồi một mình sau quầy.
Giờ này không có khách. Bonardin bắt tay . Viên thanh tra, mời ông một ly rượu, rồi 1quyết định nói :
– Về chuyện của Gilbert Lormier. Ông nhớ không, người hoa tiêu đó.
Mallet nhớ rõ người này. Một người đàn ông bốn mươi lăm tuổi, tóc hớt sát, mũi khoằm. Anh đã hỏi cung ông ta sau cái chết của Géraldine Roussel.
– Có tôi nhớ chứ.
Bonardin do dự, ấp úng. Ông không nhĩ đến mối liên quan nào đó, nhưng trong trường hợp này thì khác ! Ông chỉ làm theo đúng lương tâm mình thôi, và hạ giọng xuống:
Cách đây một năm, Muriel Baron, với lý do bán hàng rong, có mướn Lormier một số tiền. Một khi bỏ tiền vào túi nàng không làm công việc bán hàng nữa và cũng không bao giờ trả số tiền đó cho Lormi er. Số tiền mượn à? 50.000 quan.
– Tôi hiểu rồi, Mallet đáp lại. Nhưng tại sao phải bóp cổ cô ta vì số tiễn đó, vả lại nó không cất nghĩa được vụ án của Géraldine Roussel?
– Chính là điểm này đây ! Không có cô nàng ...
– Ông chủ quán đã giữ kín phần sau câu chuyện cho đúng người. Vào lúc đó, Géraldine Roussel đã lợi dụng các lời hứa hẹn hấp dẫn để mồi viên hoa tiêu này.
Rõ như ban ngày là hai ả này thông đồng với nhau và kế hoạch của Muriel Baron chỉ là chuyện bịa. Lorlnier nhiều lần cô đòi lại số tiền này nhưng một cuộc trao tiền từ tay này qua tay kia ...Ngoài ra ông ta không muốn làm lớn chuyện, đương nhiên là vì vợ ông ta.
Mal1et tỏ vẻ băn khoăn. Làm sao nàng không biết huyện này được chứ !
Bonardin tỏ ra lắm lời. Gia đình nhà Lormier, mỗi người đều có tài khoản riêng và ngươi hoa tiêu này xài tiền của mình tùy theo ý thích. Không tránh khỏi việc thỉnh thoảng, ông ta gặp Géraldine Roussel và Muriel Barơn tại quán Quibus, nhưng không hề để lộ gì hết trước mặt các người khác.
Mal1et đặt ly rượu xuống quầy. Cớ lý nào Lorlnier đã giết hai người phụ nữ kia chỉ để trả thù thôi ! Đây là câu hỏi cần câu trả lời ! Một câu hỏi mà ông chủ quán Quibus lẩn tránh với sự trợ giúp của nhiều tiếng "Tại sao không ?" " Dù sao đi nữa" và ''Ai mà biết được". Tên Bonardin này ma lanh thật ! Tuy vậy lưỡi ông ta lại ngứa ngáy. Lorlnier là một người như thế này, như thế nọ, thuộc loại người kiêu căng và thù dai. Trước đây ông hay chê bai người khác .
– Còn ông ? Mal1et đưa ra câu hỏi.
– Ồ đương nhiên tôi cũng thế thôi.
Viên thanh tra đã hình dung được câu chuyện. Ông định ra về ngay khi ông già julien Coussinel nắm tay thằng bé bước vào quán.
– Người ta đang đốn ầm về chuyện Muriel Baron, ông nói với vẻ mặt thích hợp. Đứa nào làm việc này là một tên tâm thần !
– Chưa hẳn thế đâu ! Mal1et đáp lại.
Dù sao thì chuyện này trở nên đáng sợ đấy.
Coussinel liếc nhìn ông chủ quán, tỏ ý:
ông mang nước uống lại đi !
– Còn cháu, Coulinet, một ly nước trái cây phải không? Ông hỏi thằng bé.
– Đây là con của Véro, ông giải thích.
– Nó có vẻ ngoan đấy chứ !
Ông già xoa đầu thằng bé.
– Cháu luôn đi cùng julien, phải không Aurélien ?
Mallet nâng ly rượu lên. Julien làm theo.
– Nghĩ đến Muriel, tôi còn lạnh xương sống, ông già nói tiếp.
– Một sự tình cờ kỳ lạ, Bonardin nhận xét. Hai người phụ nữ, hai bạn thân ...
Vả lại theo câu tục ngữ, không bao giờ có hai mà không có ba.
Coussinel đưa mắt hỏi viên thanh tra.
Ông có nghĩ là Véro ...
Chúng tôi đã có kế hoạch bảo vệ cô ta rồi.
– Bảo vệ cô ta à ? Ông biết điều này không, muốn bảo vệ Véro chỉ một cách duy nhất là nhốt cô ta lại.
– Các ông không cần phải bận tâm, tên giết người này chúng tôi sẽ tóm cổ nó một ngày gần đây thôi.
– Một tên giết người giống như trong phim truyền hình đó phải không ?
Aurélien ra câu hỏi.
Coussinel mỉm cười.
– Đúng vậy giống như trong truyền hình đó, Couhnet.
Nhạc lazz được chơi nhẹ nhàng, ánh sáng mờ ảo, tiếng thầm thì, quán Duquesne sặc mùi bất hợp pháp. Véro nhún nhảy trên cái ghế đẩu cao chân nơi quầy bar sang trọng. Régis Behnonte, thu người trong cái ghế bành ở góc kẹt, đang ngắm nhìn hai đầu gối để lộ ra ngoài của ả tóc náu khêu gợi. Trên cái bàn nhỏ, hai ly cao đựng rượu sâm banh đang sủi bọt trước ánh sáng của một ngọn nến. Cao lớn, bộ mặt xương, độ tuổi bốn mươi, Belmonte có vẻ hơi khù khờ đằng sau cặp kính bằng kim loại Véro đang làm giá. Người đại diện thương mại này chưa biết mình đang gặp phải ai. Người đại diện của buổi tối hôm trước đã nhập cuộc rồi. Cái ý nghĩ đấy Belmonte vào trong vòng tay của Véro làm cho ông ta thích thú. Hai người đàn ống này đến quán Duquesne cùng vào lúc g30. Véro đã phục kích tại đầy. Cuộc gặp có vẻ xảy ra một cách bất ngờ. Vài lời giới thiệu mơ hồ, vài ly rượu, sau đó người khởi xướng bỏ ra về.
Véro ở lại một mình, đối diện với người mà cô sắp mồi chài. Cuộc chơi mới bắt đầu thôi. Belmonte khó lòng bỏ đi. Véro trổ hết tài . Năng mình ra và người đàn ông cắn câu. Nàng làm ra vẽ tò mò . Cỗ máy bắt đầu hoạt động.
Behnonte nhận thấy có người chú ý đến ông, ông nói nhiều hơn nữa. Véro đặt nhiều câu hỏi khác nhau để đánh lạc hướng.
– Thật lý thú nàng trơ tráo nói như thế.
– Người đàn ông nhìn đồng hồ trong khi Véro tỏ ra lo âu – Tôi nói huyên thuyên và đến bầy giờ chúng ta còn chưa ăn tối nữa. Cô có chấp nhận lời mời của tôi không ?
– Trò chơi đã hoàn tất. Véro làm bộ tịch, người kia năn nỉ. Ông trả tiền và lôi cô gái tóc nâu vào cái bẫy mà cô đang giăng chụp lấy ông.
Bầu trời đêm thanh bình. Mal1et duỗi người trên băng chiếc Renault công vụ.
– Cứ tình hình này chắc lâu lắm đấy, anh càu nhàu.
– Họ lấy sức để tiếp tục tác chiến mà, Madelin điềm tĩnh đáp lại.
Hai vị thanh tra này đã theo dõi Véro từ lúc đầu hôm. Họ thấy cô vào quán Duquesne, ra đi với một người đàn ông trên chiếc Volkswagen đen, đến nhà hàng Lucul1us để ăn tối.
Belmonte ! Belmonte ... Mallet suy nghĩ sau khi nhận được tin tức từ bảng số xe. Tôi tự hỏi không biết tên này là ai thế ?
– Có lẽ là một tình nhân mới của cô ta.
Thời gian dài thêm ra. Madelin đỉnh xuống xe bước đi cho đỡ tê chân thì họ xuất hiện.
– Họ kia rồi, Mal1et nói, người tuột sâu xuống nệm xe.
Belmonte nắm tay Véro, lịch lãm mở cửa xe mời nàng lên, đi vòng qua để ngồi sau tay lái. Đèn bật sáng. Chiếc Volkswagen từ từ lăn bánh trên đại lộ.
Mal1et định bám theo nhưng Madel1n đã giữ tay anh lại. Một chiếc xe hơi khác vừa theo sát chiếc kia. Chỉ có một người trên xe, đó là tài xế – 4318 PH, Madelin ghi nhận. Một chiếc Nevada.
Đến lúc này Mal1et mới theo sau, cách hai chiếc kia một đoạn đường. Ngay trước mặt, chiếc Nevada đã giảm tốc lực quẹo vòng ra bãi biển theo sau chiếc Volkswagen. Đoàn xe này giãn xa ra trước cảnh trời biển mênh mông. Các đèn đỏ sau đuôi chiếc đầu tiên tạo một hào quang đỏ chói, chiếc Volkswagen chạy chậm lại rồi ngừng bên lề đường. Chiếc Nevada liền ngừng sát một bồn cỏ lớn nằm trước bãi biển.
– Tôi nghĩ chúng ta không phải là kẻ duy nhất theo dõi chiếc xe hơi đâu, Madelin nhận xét.
Mal1et vừa tắt máy.
Tôi nghĩ anh nên kiểm tra chiếc Nevada ngay đi, anh bực dọc nói.
– Tôi làm ngay bây giờ đây.
Madelin nhấn cái nút của hệ thống liên lạc, đưa ra yêu cầu – 4318 Papa Hotel, người nhận tin xác nhận lại, có đúng không ?
– Đúng 5 trên 5.
– Phải chờ nữa thôi.
Đằng kia Belmonte và Véronique Chambrier hình như đang âu yếm với nhau trên chiếc Volkswagen. Người đàn ông trên chiếc Nevada ngồi im. Tình trạng này kéo dài một cách nặng nhọc.
– Triton 2, Goémon gọi.
– Triton 2 nghe đây, Madelin trả lời.
– Ghi nhận tin tức đi! Chiếc xe anh hỏi là sở hữu của một tên Nogetl Patrice, ngụ tại số 12 đường La Morinière.
– 12 Đường La Mơrinière ? Mallet giật mình lặp lại. Nhưng đây là địa chỉ của tên già Coussinel và con điếm Véro đó mà !
– Chúng tôi đã kiểm tra với hệ thống Minitel, người cho tin xác nhận. Đó là của một tiệm bánh mì.

Tổng hợp deal ngon trên Internet

Chương trước Chương sau