Cây dâu tầm - Chương 11

Cây dâu tầm - Chương 11

Cây dâu tầm
Chương 11

Ngày đăng
Tổng cộng 30 hồi
Đánh giá 8.4/10 với 12260 lượt xem

Bailey lùa món xà lách quanh cái bát lớn bằng gỗ. Không phải tại món ấy ngon; bữa ăn trưa nói chung không tệ lắm, nhưng nàng không để ý đến nó mấy, mà đang nhìn tập sách nhỏ quảng cáo bất động sản trên chiếc bàn bên cạnh.
- Chỗ này người ta mua cách đây hai ngày rồi. - Người đại diện địa ốc đã bảo nàng thế cách đây một tiếng đồng hồ.
Bailey đang ngồi trong một nhà hàng ăn nhỏ xinh xắn ở Welborn, ăn trưa một mình.
Thật ra trên tờ giấy nhỏ chỉ là một bức hình màu một cửa tiệm cách nhà hàng nàng đang ngồi ăn ba căn, cũng không lớn hay nguy nga gì lắm, nhưng nàng và Janice và Patsy thấy thích cửa hàng đó, rất thích. Giờ sao đây? Nàng tự hỏi, cầm tờ giấy có hình ấy lên nhìn.
Cách đây độ năm tuần lễ, Patsy đã gọi Bailey bảo cô ta phải đi Welborn, và hỏi Bailey có muốn cùng đi không. Hôm ấy là ngày làm việc thường nên Matt đã đi làm, và ở nhà Bailey các hũ mứt, các bình rượu đều đầy cả, nên nàng chẳng còn việc gì để làm. Ngay cả việc truy tầm quá khứ của Jimmie cũng đã bị ngưng lại. Matt không tìm thấy gì về người sở hữu nông trại này trên màn vi tính. Chuyện mua bán ngôi nhà này chắc là đã được thực hiện sớm hơn các hồ sơ được cho vào kho dữ liệu của máy.
Khi Patsy lái xe đến, Bailey không ngạc nhiên tí nào khi thấy Janice ngồi ở băng ghế sau. Nàng định lên tiếng hỏi làm sao Patsy lại bảo Janice cùng đi, nhưng rồi lại thôi.
Trên suốt đoạn đường ba mươi phút lái xe đến Welborn, Bailey đã trò chuyện với cả hai, cố tìm biết thêm cuộc sống của họ trong khi cô giấu thật kỹ quá khứ của mình.
Welborn đúng là một thị trấn như Bailey từng mong đợi: Một thị trấn du lịch sầm uất với những cửa hàng cung cấp những thứ cho giới nhà giàu. Trong khi ba người thả bộ dọc theo các đường phố và nhìn các tủ kính bày hàng, Bailey thấy hài lòng là con đường xa lộ đã đi vòng qua Calburn. Cho dù với tất cả cái vẻ của một thị trấn bỏ hoang, Calburn vẫn còn có một cái gì thật, mà Welborn không có.
- Nên đến làm việc ở đây và sống ở Calburn. - Bailey đã nói thế khi nhìn vào một tủ hàng bán sách loại Thời đại Mới và đồ thủy tinh.
- Làm thế họ sẽ có khả năng xây dựng lại các ngôi nhà cũ. - Patsy nói.
- Calburn cần một cơ sở làm ăn, một nơi để phụ nữ có thể làm được. - Janice nói. Giọng cô ta có chút cay đắng làm Bailey phải đưa mắt nhìn sững cô ta.
Có lẽ câu nói trên đã làm cho cả ba chợt có một suy nghĩ nào đó, và mười phút sau, khi họ nhìn thấy ở góc cửa sổ một cửa hàng bán đồ lưu niệm với một tấm bảng nhỏ để “Bán”, không ai bình luận gì cả. Nhưng khi họ đi ăn trưa, cũng một cửa hàng ăn Bailey đang ngồi hôm nay, thì đề tài cửa tiệm rao bán nọ là đề tài duy nhất cả ba đề cập đến.
Janice bắt đầu câu chuyện. Cô ta nhìn xuống tấm thực đơn lớn bọc plastic nói :
- Nếu có được một cửa tiệm, chúng ta có thể bán tất cả những hũ mứt và đồ ngâm cô làm ra.
- Đồ thủ công mỹ nghệ - Patsy nói - Tôi có thể thêu bất cứ thứ gì.
- Những chiếc rổ hàng lưu niệm! - Janice nói - Chúng ta sẽ có một cửa tiệm cho những chiếc rổ lưu niệm ấy. Chúng sẽ chất đầy bên trong loại mứt, rau câu và các thứ cô làm.
- Và Patsy thêu đồ nữa - Bailey nói - Có một lần bà nhà giàu nọ mà tôi biết được ông chồng tặng một con rồng nhỏ có tên bà trên ấy, và tôi thấy bà ta thích món ấy hơn là những viên kim cương ông ta cho nữa.
- Ông ta cho bà ấy kim cương vì phạm tội. - Patsy nói.
- Thực sự là ông ta quả có thế thật. - Bailey nói, rồi cả ba cùng cười lớn.
Ý tưởng mua một cửa tiệm nhỏ trong ở cái thị trấn du lịch ấy càng lúc càng lớn lên. Đây là ba người phụ nữ đang có trong tay quá nhiều thì giờ. Janice tuy có hai đứa con gái nhỏ, nhưng Bailey được nghe là bà già của Janice hiện đang sống với hai vợ chồng, nên mấy đứa nhỏ cũng có thể được bà nội săn sóc chu đáo như mẹ vậy. Khi Janice cho Bailey biết điều này, nàng nhìn thấy trong đôi mắt cô ta thoáng hiện một thứ gì đó, cũng giống như lúc cùng nàng xem nhà của Patsy trước đó. Bailey chẳng biết thứ đó là thứ gì. Có lẽ tức giận, hay có lẽ đó là cảm giác của một sự đầu hàng.
Lúc ăn trưa xong, thì ba người đang nói chuyện về tiền bạc. Họ trở lại cửa tiệm nọ, vào bên trong, rồi bắt đầu nghĩ cách sắp xếp lại cửa tiệm. Vào lúc ấy thì cửa tiệm này là một trong nhiều cửa tiệm khác ở Welborn bán mỗi thứ một chút, không chuyên đặc biệt một món hàng nào. Ở đấy có bán áo thun ngắn tay có in mấy chữ “Welborn, Virginia”, có vài kệ chất đầy nến, ít đồ chơi trẻ em rẻ tiền. Người chủ tiệm từ phía sau bước ra hướng dẫn họ đi xem, một phòng trưng bày nhỏ, xinh, mặt trước có lắp kính, và phía sau là khu gồm ba phòng có thể dùng làm kho và nơi làm việc. Người nữ chủ nhân nói :
- Trước đây, đây là cửa hàng bán hoa.
Khi bà ta mở cửa sau đưa họ ra một khu đậu xe lớn, thì lúc ấy cả ba người đứng thừ người, chớp mắt nhìn ánh mặt trời, không biết phải làm gì tiếp theo. Họ biết đây là một khúc quẹo. Họ sẽ về nhà quên hẳn chuyện này đi, hay tiếp tục theo đuổi.
Janice là người sẽ đưa ra quyết định :
- Trước hết chúng ta phải tìm hiểu thêm về sự cạnh tranh. Còn có cửa hàng nào khác ở Welborn bán rổ lưu niệm không? Tôi chắc khu vực này không đủ rộng lớn để cho hai cửa tiệm kinh doanh loại này. Cần có người đến gặp người đại diện công ty địa ốc để xem giá cả ra sao, và một người khác nghiên cứu cách điều hành một cửa tiệm bán đồ lưu niệm như thế.
Ngồi nghĩ đến buổi chiều hôm ấy, Bailey mỉm cười. Janice giống như một viên trung sĩ chỉ huy diễn tập, ra lệnh cho Bailey và Patsy, mỗi người một việc tiến hành ngay. - Patsy thì chạy quanh đi thăm dò các cửa hàng khác, Bailey đến thư viện địa phương để tìm hiểu những gì cần biết thêm trong khi Janice đến văn phòng công ty địa ốc nói chuyện tiền bạc.
Đến sáu giờ chiều, khi họ gặp lại nhau thì cả ba đã trao đổi đủ thứ tin tức. Patsy lái xe đưa họ về Calburn, dừng lại trước cửa hàng bách hóa trên đường đi, thì câu chuyện vẫn không giảm cường độ.
Về đến nhà, Janice cho Scott biết ngay dự tính phụ trách sổ sách cho công ty mới của họ, Patsy thì bảo Rick nàng sẽ là một vị giám đốc đầy sáng tạo, còn Bailey thì cho Matt biết nàng dự tính thuê một giàn bếp thương mãi để có thể bắt đầu sản xuất những món ăn ngon nhất với mức độ quy mô hơn.
Giờ đây ngồi ngay trên chiếc ghế trước đây đã cùng Janice và Patsy ngồi thảo luận công cuộc làm ăn, nàng nhìn xuống tấm giấy quảng cáo nọ. Cửa tiệm ấy đã được bán ngày hôm qua, mà không phải bán cho đám của nàng.
Ngày hôm ấy khi ngồi trên xe về nhà. Cả ba đều là những người sung sướng nhất trên đời. - Bailey đã cười đùa, cười thật sự lần đầu tiên sau nhiều năm tháng.
Đêm ấy, cả ba lại tiếp tục chuyện trò trong máy điện thoại, Bailey nhận được số lần gọi đến gấp đôi hai người kia, và Patsy và Janice không chịu trò chuyện với nhau nên nàng như là người trung gian cho cả hai.
Và trong những ngày đầu sau đó, những người đàn ông liên quan đến họ cũng tỏ ra rất nhiệt thành. Matt tình nguyện sửa chữa lại cửa tiệm, Scott bảo ông ta sẽ hiến hai chiếc xe chở hàng, chỉ mới sử dụng trong hai năm gần đây thôi, Rick, sở hữu ba trạm xăng và theo lời Patsy, thì có thể sửa chữa mọi thứ, sẽ cung cấp xăng không tính tiền cho mấy chiếc xe nọ, thêm phần tu bổ thêm. Patsy bảo là mấy đứa con trai của cô ta sẽ lái xe đi giao hàng.
Trong suốt cả tuần lễ, cuộc sống của Bailey trở nên sôi động hẳn với những lần gọi điện thoại liên tục, những vụ dàn xếp cần phải thực hiện, sách cần đọc và những cuộc tham khảo tài liệu trên mạng websites. Nhờ Matt giúp, nàng đã biết dùng internet, trong một thời gian kỷ lục.
Nhưng sau tuần lễ đầu, mọi việc bắt đầu thay đổi. Janice đã gọi Bailey vào sáng thứ Hai, bảo Scott đang gặp rắc rối với Sở thuế lợi tức, - nên rất cần cô ta giúp để chỉnh lại một vài thứ. Cô ta bảo rất tiếc, nhưng Scott đã bảo Janice là người duy nhất trên đời ông ta tin cẩn, và Janice hi vọng Bailey thông cảm. Hai ngày sau, Rick tổ chức buổi tiệc sinh nhật cho Patsy và tặng cho cô ta một máy thêu có thể gắn vào máy vi tính lập trình thêu các hình ảnh. Patsy bắt đầu dùng rất nhiều thì giờ cho chiếc máy mới này, nên không có thì giờ để chuyện trò.
Đến sáng thứ Bảy, Matt đem về một tin lớn. Chàng được công ty cũ yêu cầu vẽ một số thiết kế nhà để họ có thể đem rao bán trên mạng websites. Trong quá khứ, những thiết kế bán trên catalô phải nhẹ nhàng vừa phải, nhưng với hệ thống internet phổ biến toàn thế giới, người ta có thể có được một sự lựa chọn rộng lớn hơn.
- Cô nghĩ thế nào? - Matt đã hỏi Bailey.
Lúc ấy nàng đang ở trong bếp, và trong tình trạng buồn chán do Janice và Patsy tạo ra. Nàng đã dự tính dành cả ngày với cả hai bàn về công việc làm ăn mới, nhưng Patsy thì đang cố sao lại hình con cọp trong một cuốn sách lên chiếc áo sơ mi cũ của một đứa con trai, và Janice thì vùi đầu vào những khoản tài chính của Scott cách đây tám năm.
Bailey hầu như không nhìn bản phác họa mà Matt đang đưa cho nàng.
- Tôi ghét căn nhà bếp. - Nàng nói, rồi khuấy mạnh món soupe au piton đang sôi trên bếp.
- Hả? Nó có điểm gì trông không được nào? Nó được gọi là “Nhà bếp của kẻ sành ăn”. Tôi ngại là cô thích nó chứ.
- Tại sao mỗi khi đề cập đến các nhà bếp là đàn ông các anh nghĩ là “lớn” ngang với “sành ăn”.
- Tôi có làm gì đâu mà cô bảo là “đàn ông các anh”?
Bailey biết mình nói vậy là không công bằng, nhưng chính người đàn ông đã kéo Janice và Patsy ra khỏi dự án mà ba người đàn bà muốn làm.
Khi thấy Bailey không trả lời, Matt nói :
- Cô nghĩ là mình có thể vẽ kiểu một nhà bếp tốt hơn à?
- Nhắm mắt cũng vẽ được. - Nàng nói, môi mím chặt. Và rồi Matt đưa tập giấy kẻ ô vuông đến trước mặt nàng. Mười phút sau, cả hai khom người lên bàn thiết kế, và Bailey vẽ kiểu lại khu bếp trong họa đồ ngôi nhà của Matt.
Đó là công tác hiện hai người đang làm. Matt đang tính đến chuyện làm một tập sách gồm các kiểu nhà, và tạo riêng một websites cho mình. Nếu chàng có thể móc nối với một công ty lớn như Hony Planner, chàng có thể cứ sống ở Calburn với công việc trên. Chàng đã bảo Bailey cộng tác với mình trong công việc này như một người phụ trách thiết kế khu nhà bếp.
- Lillian đấy à?
- Có gì vậy? - Bailey lơ đãng trả lời, mắt vẫn không rời tờ giấy quảng cáo cửa tiệm nọ.
- Đúng là cô, phải không? Khi vừa bước vào tôi đã biết mình có thấy cô trước đây rồi, nhưng phải mất một thời gian tôi mới nhận ra cô là ai. Cô chắc cũng giống như tôi, đến đây để chữa trị bằng suối nước khoáng à. Cứ tìm Andre. Anh ta rành lắm!
- Rất tiếc - Bailey nói - Chắc bà đã nhìn lầm người rồi! Tôi là...
- Không, chắc mà. - Arleen nhìn đăm đăm vào Bailey nói - Trông cô bây giờ được quá. Thật vậy đấy. Cô sụt bao nhiêu cân? 100 à? Hơn nữa? Và chiếc mũi của cô nữa!
Sửa nó lại chắc phải qua năm sáu lượt.
Bailey chỉ trố mắt nhìn người đàn bà nọ, đầu óc không ngừng xoay chuyển quanh những hậu quả của cuộc gặp mặt này có thể sẽ đến. Arleen có thể bán mẫu tin mà bà vừa tìm thấy cho một tờ báo lá cải và ngày mai là vấn đề trước nhà của Bailey chắc sẽ đầy nhóc các phóng viên. Hay bà ta có thể...
- Cô đừng nhìn tôi như thế chứ! - Arleen nói - Tôi không có ý tiết lộ chút bí mật này của cô đâu nếu cô muốn đi về quanh vùng quê trong bộ áo quần... như thế. - Dường như bà ta không có đủ từ để mô tả cái quần vải thô và chiếc áo sơ mi ngắn tay của Bailey - Đây không phải là chuyện của tôi. Vả lại cô cũng biết một vài bí mật của tôi nữa.
Nói đến đây Arleen cười mỉm. Bailey từng bắt gặp hai lần Arleen ân ái với mấy anh chàng trẻ làm việc cho Jimmie. Khi Bailey nói cho Jimmie biết chuyện trên, chàng đã cười hô hố bảo. “Cái túi xách già ấy chắc ít nhất cũng đến 112 cân”. Arleen ném cái túi xách Gucci lên bàn, rồi bắt đầu lục lọi bên trong. Bailey biết bà ta tìm thuốc hút. Thuốc là và rượu là hai thứ bà ta không bao giờ chịu thiếu.
Đốt xong điếu thuốc, bà ta liền nói :
- Cho tôi biết mọi chuyện đi!
- Tôi không có ý định cho bà biết chuyện gì cả. - Bailey nói và thấy đôi mày bà ta hơi nhướng lên.
- Vậy có lẽ cô muốn tôi kể cho cô nghe những chuyện xảy ra với tất cả những người bạn của cô?
- Những người gọi tôi sau khi Jimmie chết và bảo họ buồn rầu như thế nào về sự mất mát của tôi? Bà định nói những người bạn đó à?
- Trời đất! - Arleen nói, rồi kéo một hơi thuốc dài, nhìn Bailey qua làn khói. - Cô có được cái giọng nói ấy từ lúc nào thế? Trước kia cô thường ngồi ở một góc phòng, chẳng nói gì cả. Cô chỉ ngóng cổ chờ James.
Bailey cầm xách tay lên nói :
- Có lẽ tôi nên đi.
- Vậy tôi sẽ bảo tên tài xế của tôi theo dõi cô - Arleen lặng lẽ nói - Y là cựu nhân viên FBI đấy.
Bailey lại ngồi xuống nói :
- Được rồi, thế bà muốn gì?
- Thứ gì đó đã làm cho cô trông đẹp ra, và giận dữ như thế.
- Tôi không giận! - Bailey nói, rồi nhìn quanh nhà hàng ăn này như vắng hẳn khách, hạ giọng lặng lẽ nói - Tôi không giận. Tôi không biết điều gì làm cho bà có ý nghĩa đó.
- Để xem nào. Cô đã lấy một người đàn ông ngủ với mọi cô gái rồi khi chết đi chẳng để lại cho cô chút gì cả. Và giờ đây...
Một lần nữa, Bailey đưa tay cầm cái xách lên, nhưng Arleen đã nắm chặt cổ tay nàng giữ lại :
- OK, tôi xin lỗi, - chúng ta không nói về chuyện gì cả. - Bailey vẫn nửa đứng nửa ngồi và tay vẫn đang bị Arleen nắm chặt - Arleen, vậy bà muốn gì?
- Có thật là Jimmie chẳng để lại gì cho cô cả không?
- A, tôi hiểu rồi - Bailey nói - Bà muốn tiền.
Arleen nhún vai :
- Ai cũng có những nhu cầu.
Khi thấy Bailey không ngồi xuống lại, Arleen hạ thấp giọng nói :
- Hãy ngồi xuống và nói chuyện với tôi. Tôi nhớ James. Tôi hứa không nói những chuyện tầm phào nữa.
Bailey biết mình nên rời đi, nhưng có sức nào đó cứ giữ nàng lại. Một phần cũng vì nàng biết Arleen nhiều, chưa bao giờ là bạn bè, nhưng bà ta là một trong những kẻ vẫn bám quanh Jimmie. Chàng vẫn cho cái nhảm nhí của Arleen là thú vị “Và bà ta biết mọi người”, Jimmie nói thế.
Bailey chầm chậm ngồi xuống ghế lại.
- Được rồi. Bà muốn nói về chuyện gì? - Nàng nói.
- Về cô - Arleen nói - Tôi thật muốn biết cô làm sao mà người trông được quá như thế. Trước kia, khi còn với James lúc nào cô trông cũng xấu tệ.
- Cám ơn. - Bailey nói. - Bà cũng thế.
Arleen dựa người ra ghế, hít một hơi thuốc, rồi nhìn Bailey vẻ thăm dò.
- Cô tức giận thật. Có phải lúc nào cô cũng thế hay đây là điều mới mẻ.
- Tôi không... - Bailey nói, rồi cũng dựa người ra ghế.
- Có phải là ông chồng mới của cô? - Arleen hỏi.
- Điều gì khiến bà nghĩ là tôi đã có một người chồng khác?
Câu hỏi làm Arleen bật lên một tiếng cười ngắn. Bà ta không dám cười lớn, vì phổi đầy cả khí các bon, nếu cười lớn sẽ ho, và ho không ngừng lại được.
- Này Lilian thân mến, trước kia chúng tôi vẫn thắc mắc là cô có hiện hữu thật sự khi không có James quanh đấy không. Bandy, cô còn nhớ ông ấy không, ông ấy thường bảo cô là con ma và James đã trả tiền cho một người nào đó làm phép cho có. Ông ta bảo một nữ phù thủy đã dùng pháp thuật làm chú và từ đó sinh ra một người đàn bà mà tất cả những người đàn ông như James cho là người vợ phải thế.
Bailey nhìn Arleen với một vẻ kinh hoàng. Nàng từng nghe những lời thì thầm, những cái nhìn dán vào mình, nhưng khi Jimmie có mặt chẳng có ai mở miệng nói gì về nàng.
- Nói tiếp đi. - Bandy còn nói gì về tôi nữa?
- Ô, Lillian thân mến, câu chuyện quả rất thú vị. Chắc cô cũng biết Bandy độc địa xấu xa như thế nào rồi. Ông ta bảo chỉ có một con ma bị lấy mất hồn mới có thể là vợ một nhà tỉ phú mà vẫn còn loay hoay đem bỏ cherry vào những chiếc lọ như cô đã làm. Ông ta bảo là cô có đủ mọi thứ, nhưng tất cả những gì cô thật sự muốn là biến hẳn vào bên trong James Manville, dĩ nhiên đó là điều James muốn cô làm. Vì thế mà James đã thường giữ sôcôla cho cô mỗi khi cô sụt đi vài cân.
- Đó là quà tặng. Hầu hết là những món quà để cám ơn, Jimmie đã bảo thế. - Bailey lơ lửng câu nói vì Arleen đang nhìn nàng như muốn nói, sao cô ngây ngô đến thế.
- Có một lần Bandy nghe James bảo gửi sôcôla cho cô. Bandy nói: Hình như Lillian đang ăn kiêng mà! Và James đã cười lớn. Nhưng chắc cô cũng biết Bandy, mỗi khi ông ta nắm một chuyện gì đó rồi, thì ông ta nhất quyết không chịu buông. Ông ta dễ dàng, tâng bốc cho đến khi James chịu nói cho ông ta nghe tại sao anh thích có một cô vợ xinh đẹp. Tôi còn nhớ rất rõ đêm ấy. Chúng tôi lúc ấy đang nằm bên một chiếc du thuyền của James, chiếc du thuyền lớn đấy, tên nó là gì nhỉ?
- Chiếc Lillian - Bailey mím chặt môi nói. Nàng không muốn nghe những gì người đàn bà này sắp nói ra, cùng lúc lại không thể rời bỏ đi được - Jimmie đã nói gì về tôi.
Arleen đốt một điếu thuốc thứ hai trước khi nói :
- Đêm ấy cô đi ngủ sớm. Nhưng hình như lúc nào cô cũng đi nghỉ sớm, phải không? Một trong những lý do nhiều người không thích cô, là vì cô không hề giấu diếm thái độ khinh bỉ họ.
- Các người đều bám theo đồng tiền của Jimmie. - Bailey nói.
- Đúng vậy, chúng tôi muốn đồng tiền của anh ta. Nhưng cô thì lại muốn linh hồn của James. Cô nói cho tôi nghe thử, cái nào đắt giá hơn?
Bailey không trả lời câu nói ấy của bà ta. Nàng chỉ giục :
- Cho tôi biết chuyện gì mà bà quá sốt ruột muốn nói cho tôi nghe.
- Sao cay cú quá vậy! Ôi, nếu tôi biết cô như thế, có lẽ cô và tôi đã trở thành bạn rồi. - Rồi bà ta cười sằng sặc - Vâng, đêm ấy, như thường lệ, chúng tôi uống rất nhiều, và Bandy đã hỏi James bí quyết của một cuộc sống hôn nhân hạnh phúc. Tôi chắc cô cũng biết, thường cô là vùng cấm địa của tất cả chúng tôi. Mỗi khi có mặt James, chẳng ai đề cập đến tên cô. Nhưng đêm ấy, James đã nói nhiều. Có lẽ anh ta đã say, và cũng đang vui vẻ vì mới gặp cô đào trẻ, cô gái có mái tóc đỏ, và hình trái tim xăm trên cánh tay. Cô ta diễn xuất chẳng ra gì, nhưng trông rất xinh đẹp. Tên cô ta là gì nhỉ?
- Chloe. - Bailey nói nho nhỏ.
- À, phải rồi Chloe. - Arleen dụi tắt điếu thuốc, rồi đốt một điếu khác - Vâng, lúc ấy James đang trong cơn hứng trò chuyện và anh ta đã bảo bí quyết ấy là tìm một cô gái chẳng có gì đặc biệt cả, một cô gái. - Anh ta bảo một cô gái chứ không phải là một người đàn bà, tôi còn nhớ rõ như thế, một cô gái trên thế gian này không ai yêu thương cả, và không có một tham vọng làm chuyện gì hết, “một cái lọ trống chờ người đến để làm đầy nó”, James nói như thế và nếu bạn đổ đầy nó bằng tình yêu, thì đó là tất cả những gì cô ta quan tâm.
Arleen ngừng lại hít một hơi thuốc thật dài, và chắc cô biết rõ James, một khi anh ta bắt đầu nói là không chịu ngừng. Không phải anh ta muốn nói về chính mình đâu, nhưng Bandy thỉnh thoảng cũng tìm cách moi ra vài điều. James nói: Lấy trường hợp... Ồ, tên cô ta là gì nhỉ? Cô người mẫu trước Chloe? Cô gái người Ý?
- Santa. - Bailey thì thầm.
- Phải rồi, Santa. James nói: Lấy trường hợp Santa chẳng hạn. Cô ta sẽ là một người vợ rất tệ. Quá xinh đẹp. Quá nhiều tham vọng. Quá tự mãn, không có chỗ nào trống cho tôi trong người cô ta cả. Những người đàn bà như thế, mình chỉ nên dùng những thứ gì họ có, rồi dứt bỏ họ đi khi thấy họ làm phiền.
- Nhưng không phải trường hợp của Lillian, Bandy nói, và tôi nói cho cô biết là lúc ấy ai cũng nín hơi thở. Cô biết tánh tình James chứ. Anh ta có thể chịu đựng một người nào đó hợp với anh ta trong nhiều năm nhưng rồi nếu người đó chỉ làm mất lòng James một lần thôi, anh ta sẽ không bao giờ gặp mặt hay nói chuyện với người đó nữa. Với bọn tôi, còn tệ hơn nữa.
- James đã nói gì về tôi?
- Anh ta nói cô chẳng có ai ngoài anh ta để yêu thương cả. Anh ta nói nếu thấy cô tỏ vẻ buồn chán, và muốn làm một cái gì đó là anh ta liền hối hả đưa cô đi một nơi khác. James nói: “Vấn đề về Lillian là ấy khôn ngoan. Cô ấy ít nói nên các người nghĩ có lẽ cô không phải là người khôn ngoan, nhưng điều mà các người không thấy là những buổi sáng trong khi cả đám người vô dụng các người đang ngủ lu bù cho đêm trước hôm đó, thì Lillian đã ở trong nhà bếp với những đầu bếp tìm cách học nghề của họ. Hay cùng với các người chăm sóc vườn, với các thợ máy. Cô ấy thích học hỏi mọi chuyện”.
- “Nhưng để không bao giờ đụng đến” - Bandy nói - Và James cười lớn. Anh ta nói: “Đó là chìa khóa tất cả. Nếu cậu cưới một người đàn bà ngu ngốc, cậu phải sống với cái ngu ngốc ấy của cô ta. Nếu cậu lấy một người khôn ngoan. Cô ta sẽ quay ra cạnh tranh với cậu?” “Anh định nói là cạnh tranh nghề nghiệp à?” - Bandy hỏi “Nhưng chắc anh không nghĩ rằng Lillian có thể cạnh tranh với anh chứ?” - James đáp. “Không phải chuyện làm ra tiền, nhưng mà một công việc kinh doanh sẽ làm cho nàng không thèm nghĩ đến tôi nữa”, “có phải vì thế mà anh đã đuổi anh chàng ở Heinz đi không?” - Bandy hỏi.
Arleen ngừng lại một chút nhìn Bailey.
- Cô còn nhớ thời điểm mà anh chàng ở Heinz còn đang làm ăn với James không? Tôi nhớ là lúc ấy chúng ta đang ở trong ngôi nhà tại Antigua.
- Không - Bailey nhẹ nhàng đáp - Lâu đài ở Scotland.
- A, phải rồi - Arleen nói - Đó là nơi mà cô đã lắp cái bếp giá một trăm ngàn đô la, rồi sống với nó. Jimmie bảo rằng cô cho là các khu khác trong tòa lâu đài ấy quá lạnh, nhưng tất cả chúng tôi đều biết cô không thích chúng tôi.
- Câu chuyện về anh chàng ở Heinz như thế nào? - Bailey hỏi.
- Anh ta ăn mấy món mứt của cô, và muốn đặc quyền bán sản phẩm của cô, nhưng James đã không để cho anh ta làm thế. James bảo cô chẳng quan tâm đến chuyện kinh doanh, nhưng Bandy đã nói, khi không có James thì anh ta chính là công cuộc làm ăn duy nhất mà cô được phép tham gia. Cô còn nhớ chuyện đó không?
Bailey nhìn xuống bàn. Lúc ấy nàng có bảo Jimmie, hỏi anh chàng ở Heinz nọ là anh ta có thể giúp nàng bắt đầu một loại hàng đặc biệt không. Suốt cả ngày hôm ấy Bailey đã vô cùng bồn chồn chờ đợi câu trả lời của anh ta. Nhưng khi Jimmie về nhà tối hôm ấy, tay ôm một bó hoa hồng lớn, nàng mới biết được kết quả thật sự. Tối hôm ấy Jimmie đã săn sóc nàng đặc biệt, đã ôm nàng, làm cho nàng cười sau khi bảo rằng anh chàng nọ đã bác bỏ ý kiến trên. Jimmie đã nói: Anh không cho anh ta biết ai làm món mứt mà anh ta đang ăn, vì anh muốn thấy một phản ứng thành thực; nhưng anh cho em biết là lúc ấy anh chỉ muốn đấm vào mặt anh ta khi anh ta nói chúng “tầm thường” và “không có gì đặc biệt”. Nghe chồng bảo thế, Bailey lúc ấy phải cố gắng lắm mới khỏi bật khóc. Trong nhiều năm, nhiều người đã bảo những thứ nàng làm đều ngon và rất đặc biệt, khác hẳn những thứ trước đó họ đã ăn. Nhưng bây giờ thì dường như đó chỉ là những câu khen ngợi giả tạo vì lịch sự.
Khi Jimmie thấy nàng muốn bật khóc, chàng bỗng tức giận bảo sẽ mua cho nàng một nhà máy làm mứt nếu nàng muốn. “Chúng ta sẽ gọi nó là mứt của Lillian - Chàng nói - À này. Anh biết mình sẽ làm gì rồi. Mua luôn anh chàng Heinz ấy cho em được không?” - Sự phẫn nộ của chàng trông có vẻ thành thực đến nỗi nàng cũng phải bật cười.
Nhưng vụ từ chối ấy đã làm tổn thương Bailey đến nỗi trong nhiều tháng sau đó nàng đã không cho vào hũ bất cứ thứ gì. Giờ đây Arleen đang cho nàng biết là anh chàng Heinz nọ đã muốn những thứ đóng hộp của Lillian đến nỗi anh ta đã thảo một hợp đồng giao cho Lillian hoàn toàn kiểm soát ngành này trong công ty.
- Cô nhìn anh chàng ấy trong buổi điểm tâm sáng hôm đó mới biết. - Arleen đang nói - Anh ta gần như van nài Jimmie. Anh ta bảo rằng thị trường thực phẩm tươi ngon vừa mới mở rộng, và sản phầm của cô sẽ hoàn hảo để đưa vào Heinz.
Bailey thấy các móng tay mình đang ấn sâu vào lòng bàn tay. Sáng hôm ấy nàng đã muốn xuống ăn điểm tâm và cho anh chàng Heinz ấy biết suy nghĩ của mình về anh ta. Nàng muốn cho anh ta thấy tất cả giải băng xanh mà nàng từng đoạt được nhiều năm trong các cuộc tranh tài ở các hội chợ. Nhưng Jimmie đã bảo nàng để chàng lo vụ anh chàng ấy. Và khi bảo thế, vẻ mặt chàng vô cùng giận dữ. “Frecks, để anh làm chuyện đó cho”. - Jimmie đã nói - “Anh phục thù cho em khá hơn là chính em làm”. Thế là Bailey đã ở yên trong phòng ngủ cho đến khi nhìn thấy anh chàng nọ bước vào xe, ra lại phi trường. Sau đó, nàng muốn Jimmie kể lại chi tiết hành động trả đũa của chàng với anh chàng đó, nhưng Jimmie chỉ nói: “Em yên chí là anh ta sẽ không đến đây nữa”.
- Vậy cuộc sống của cô hiện tại ra sao? - Arleen hỏi.
- Tôi... - Bailey không biết phải nói sao. Bảo là nàng hiện đang sống với một người đàn ông, nấu nướng cho anh ta trong khi anh ta trả hầu như mọi thứ? Bảo rằng nàng sẽ làm việc cho anh ta, tham gia độ một phần trăm công tác thiết kế cho một công cuộc kinh doanh thăm dò mới? Nói cách khác, trong chỉ vài tuần lễ, nàng đã tiến gần đến chỗ tái tạo cuộc sống của nàng với Jimmie.
- Tôi mua chỗ này - Bailey đẩy tấm quảng cáo sang bên kia bàn cho Arleen - Tôi sẽ làm ăn với hai phụ nữ khác, và chúng tôi đang tạo ra một mặt hàng thực phẩm đặc biệt.
- Thật vậy à? - Arleen đưa mắt nhìn Bailey qua khói thuốc hỏi. - Cô làm ăn?
- Các vị không ai thật sự biết tôi. - Bailey hít vào một hơi dài nói - Và không ai trong các vị biết tôi đã dính líu sâu xa như thế nào trong công cuộc làm ăn của Jimmie. Tôi làm nhiều chuyện chứ không phải chỉ biết đi theo anh ấy, nhiều chuyện hơn là chỉ... - Bailey không thể tiếp tục vì những câu nói vừa rồi của Arleen vẫn còn văng vẳng bên tai: Một cô gái chẳng có thứ gì cả, không được bất cứ người nào trên thế gian này yêu, không có tham vọng làm gì cả, một cái lọ trống rỗng chờ tôi đến và đổ đầy vào. Nàng biết đúng là những lời nói của Jimmie.
- Thế còn đàn ông? - Arleen hỏi - Hay Jimmie đã làm cho cô thấy chán đàn ông rồi?
- Có một người đàn ông - Bailey nói - Bà mẹ thuộc dòng dõi quý phái. Chắc bà biết gia đình họ khi tôi nói tên ra, nhưng thật tình tôi muốn giữ kín tên họ.
- Tôi hiểu - Arleen nói, rồi mỉm cười - Dòng dõi quý phái, đó là thế mà James khao khát muốn có. Đó là cái mà anh ta chịu đựng với những người như tôi và Bandy. James có trong tay tất cả tiền bạc trên thế giới, nhưng anh ta không thể thay đổi gốc gác của mình được.
- Không, anh ấy không thể làm thế được. - Bailey nói. Nhìn Arleen mỉm cười có vẻ đồng lõa, và lúc ấy, cả hai gần như là người bạn vậy.
- Cô biết không? - Arleen nói - Tôi hài lòng thấy cô không còn ở trong một thứ tương quan như trước nữa. Tôi hài lòng là người đàn ông mới trong đời cô không phải là một kiểm soát viên như James, và anh ta không ngăn cản cô mua cửa tiệm nhỏ bé của mình. Và tôi hi vọng anh ta không ngăn cản cô tìm ra điều mà James muốn cô tìm.
- Bà có ý nói gì? - Bailey hỏi ngay. Jimmie đã nói cho người khác nghe về mảnh giấy mà chàng đã để lại cho vợ sao?
- Có lần James đã nói đại khái như thế. Tôi chắc chuyện ấy chẳng quan trọng. nhưng anh ta bảo sau khi chết, anh ta sẽ yêu cầu cô tìm cho ra thứ gì mà anh ấy không thể tìm được. - Arleen hít một hơi thuốc dài, rồi tiếp - Những con người như James giờ chẳng còn lại bao nhiêu. Những kẻ giàu có hiện nay đều là những kẻ từ thế giới vi tính mà ra. Họ đâu cần ai giới thiệu.
Bailey hiểu ngay ý bà ta, họ không cần đến nhóm người bao quanh, những người “quen biết nhiều”, như bà ta chẳng hạn. Nàng nhìn bà ta như có ý hỏi, vậy bà muốn gì?
- Nếu cô tiến hành công ty nhỏ bé của cô, có lẽ cô sẽ muốn có một cái tiếng tốt cho sản phẩm của mình.
Bailey nheo mắt lại nhìn kỹ bà ta rồi nói :
- Có thể tôi muốn có một người nào đó nói cho mọi người khác biết là sản phẩm của tôi tốt như thế nào, vậy... một phần trăm của tổng thu nhập nhé.
- Mười phần trăm. - Arleen nói.
- Hai phần trăm tổng thu nhập vậy.
Arleen mỉm cười nói :
- Giá lúc James còn sống, tôi dành ít thì giờ với cô! Được rồi, ba phần trăm lợi nhuận.
- Hai thôi - Bailey không nhân nhượng - Tổng lợi thu nhập.
- Vậy tên của cái công ty mà tôi sở hữu... hai phần trăm ấy là gì?
- Tôi không biết - Bailey nói, rồi mỉm cười thêm - Tôi chưa có bắt đầu lập công ty.
Trong một lúc Arleen nhìn Bailey chớp nhanh mắt, nhưng rồi sau đó khi nhận ra nàng không nói thật, bà ta ngửa đầu ra phía sau cười lớn, tiếng cười thật sự của một cô gái Texas, không mang âm hưởng gì của một nữ bá tước Von Lindensale cả. Bailey không sao cưỡng được cũng mỉm cười đáp lại, và khi Arleen bắt đầu ho sặc sụa, nàng đã đưa cho bà một ly nước.
- Giờ bà hãy cho tôi biết Jimmie đã nói gì chuyện anh ấy muốn tôi tìm ra.
- Ồ, vâng! - Arleen đưa tay vào túi xách lấy ra một hộp phấn xem lại mặt mình. Bà ta trang điểm rất kỹ, đôi mắt tô đậm, và đôi má đỏ hồng - James bảo là tất cả tiền bạc của anh ta cũng không thể sửa lại cái sai quấy đã xảy ra khi anh ấy còn là một cậu bé. Vì anh ta không bao giờ nói về thời thơ ấu của mình, nên cô cũng có thể tưởng tượng là tất cả chúng tôi đã kinh ngạc như thế nào “Mưu sát được gọi là tự vẫn”, anh ta nói thế. Chúng tôi nói “Jimmie, anh có đủ tiền bạc để có thể chỉnh lại hồ sơ. Phơi bày những vụ mưu sát ra”. Dĩ nhiên chúng tôi tất cả tình nguyện giúp, vì chúng tôi muốn tìm hiểu sự thật về cái quá khứ bí ẩn của anh ta. “Bạn nghĩ là họ sẽ nói với tôi à?” James nói “Tôi ở đây. Tôi có liên quan. Nhưng sáu thằng bé sáng chói ấy là...”
- Cái gì? - Bailey mở mắt lớn hỏi.
- Anh ta bảo mình có liên quan, vì thế nào “chúng” sẽ nhận ra anh ta. “Chúng” mà anh ta đề cập đến là ai, ngay cả Bandy cũng không làm sao cho James nói thêm.
- Bà nói là “Sáu thằng bé sáng chói”. Anh ấy nói đúng như thế à? Hay anh ta nói “Sáu thằng bé tuyệt vời?” - Bailey hỏi.
- Có gì khác biệt giữa hai từ ấy à?
- Có, nếu bà sống ở Calburn. OK! Jimmie nói gì về sáu thằng bé sáng giá ấy?
Arleen mãi một lúc lâu mới đốt một điếu thuốc khác. Đốt xong bà ta mới quay lại nhìn Bailey nói :
- Tôi nghĩ bố James là một trong số những đứa bé ấy.
- Bà định bảo là bố của Jimmie bị sát hại? Ông ta tự vẫn. Hay bị tố giết người? Hay ông ta đã giết ai đó?
- Tôi chẳng biết gì cả. James nói đến “Mưu sát được gọi là tự vẫn” rồi nói anh ấy sẽ bị nhận ra nếu về lại nơi nào đó mà anh nói lúc ấy, và anh ta nói rằng “Sáu thằng bé sáng giá” ấy hay theo lời của cô “Sáu thằng bé tuyệt vời”, là một thứ tôn giáo, và không thể động chạm. Rồi trên mặt anh ta hiện ra một vẻ khó chịu khi nói rằng có người đã có lần đã chạm đến chúng “cứ xem điều gì xảy đến cho bà ta”, anh ấy nói thế. Mấy chi tiết đó có nghĩa gì với cô không?
- Vâng, một số có. Thế còn về ông bố của Jimmie.
- James nói: Bố tôi là một người trong bọn chúng, nhưng ông... Rồi ông ta không nói nữa, chỉ nói đến đó thôi. Bandy bảo anh ta kể thêm, nhưng James đã bảo, “tôi nói nhiều quá”. Anh ta chưa bao giờ nói thêm một chi tiết nào về quá khứ của mình cho ai khác, theo chỗ tôi được biết. Tôi còn hỏi cả một trong những cô gái của anh ta, cô gái người Thụy Điển à...
- Ingrid - Bailey nói khi dựa người ra ghế - Không, Jimmie chẳng tâm sự với bất cứ ai trong bọn họ.
- Này, tay cô chảy máu. - Arleen nhẹ nhàng nói.
Bailey nhìn xuống thấy hai móng tay của mình đã đâm sâu vào lòng bàn tay. Nàng vội giấu ngay tay dưới bàn.
- Cô có tính tìm biết thêm về bố của James không? - Arleen hỏi - Nếu có, cô có thể viết một cuốn sách về ông ta, và kiếm khối tiền.
Bailey nhìn bà ta vẻ ghê tởm :
- Không, tôi sẽ không viết gì nhằm phơi bày những sự việc liên quan đến chồng cũ của tôi hết.
- Cô nên làm. Cô có thể nói về những buổi tiệc huy hoàng, những người phụ nữ, về những... - Arleen ngừng lại - Vâng, tôi có thể hiểu tại sao cô không muốn làm thế. Vậy cô dự tính làm gì với tin tức này.
- Chẳng làm gì cả - Bailey nói - Ngồi với bà tại đây, giờ tôi nhận ra là tôi không nợ James Manville thứ gì cả. Tôi chắc anh ấy có lý do để để lại mọi thứ cho những người anh ấy ghét và chẳng để lại thứ gì cho tôi, nhưng... - Khi nhìn thấy đôi mắt tò mò của bà ta, nàng đã ngừng lại. Nàng không muốn tiết lộ quá nhiều về mình, cả nơi mình hiện đang sống. - Điều tôi dự tính là cố bù đắp lại khoảng thời gian đã mất. - nàng chồm người qua bàn và thêm: - Tôi muốn bà cộng tác trong công việc làm ăn sắp tới của tôi. Sẽ không có hợp đồng giấy tờ gì cả giữa chúng ta, chỉ có lời hứa danh dự thôi. Arleen, bà có bao giờ nghe nói đến phương cách giao ước này chưa?
- Có một đôi lần. - Arleen khẽ mỉm cười đáp - Hồi trước kia khi...
- Bà không đem khách đến cho chúng tôi, sẽ không được trả tiền. Hiểu rõ chứ?
- Rất rõ. Tôi không phải ăn bất cứ sản phẩm nào, phải không?
- Tôi còn nhớ bà thích thứ rượu mạnh ngâm sêri của tôi.
- Tôi ném tất cả mấy cái hột đỏ ấy xuống mạn tàu. - Arleen đáp - Rồi tôi uống rượu.
Bailey mỉm cười.
- Đưa địa chỉ và số điện thoại di động cho tôi. Tôi sẽ cho bà biết diễn tiến của công việc. Và khi kiếm được tiền chúng tôi sẽ gửi ngân phiếu cho bà. - Arleen cầm lấy xấp quảng cáo, ghi số điện thoại và địa chỉ ở London, đẩy qua bàn cho Bailey - Chúng tôi là ai vậy. Người bạn đời của cô à?
- Không, đây sẽ là một công ty do phụ nữ điều hành. Không có người đàn ông nào ở đây hết. - Nàng nhìn đồng hồ rồi nói - Tôi phải đi, sẽ cho bà biết chuyện gì xảy ra.
- Cám ơn. - Arleen dịu dàng nói - Tôi đang tùy thuộc cô.
Khi rời khỏi phòng ăn, nàng đã tránh không nhìn vào đôi mắt của Arleen, có một vẻ trống vắng trong đôi mắt ấy mà nàng không muốn nhìn. Nàng sực nhớ đến câu nói bất hủ của Tennesse William: “Tôi luôn luôn tùy thuộc vào tấm lòng tử tế của những người lạ”.
Bailey rời nhà hàng đầu ngẩng cao, đi đến chỗ xe đậu.

Tổng hợp deal ngon trên Internet

Chương trước Chương sau