shopee

Cây dâu tầm - Chương 26

Cây dâu tầm - Chương 26

Cây dâu tầm
Chương 26

Ngày đăng
Tổng cộng 30 hồi
Đánh giá 9.1/10 với 18162 lượt xem

Violet lại gọi Janice báo cho bà này biết khi nào bà ta và Arleen về đến nhà. Janice gọi Bailey, vì thế Matt và Bailey cùng ra phi trường đón họ.
Dường như Arleen cho chuyện có người chờ đón mình và lo hành lý cho mình là bình thường, nhưng Violet đã tỏ vẻ ngờ vực ngay từ lúc đầu. Bà ta đã thu xếp để cùng ngồi băng ghế sau của chiếc Toyota với Bailey.
- Cô nóng lòng muốn biết điều gì đến độ phải ra tận phi trường để đón chúng tôi? - Violet nhẹ nhàng hỏi. Ở ghế trước Arleen không ngớt chuyện trò với Matt về đám tang và những người đến dự - Bà Manville. - Violet thêm.
- Có ai biết nữa không? - Bailey hỏi nhanh.
- Chỉ có chúng tôi, nhưng chẳng bao lâu nữa họ cũng sẽ tìm ra cô. Họ đã vặn hỏi Carol nhiều, nhưng bà ta chẳng cho họ biết gì cả. - Họ đây là Atlanta và Ray, Bailey thầm nghĩ - Có lúc Carol gần như quá kích động đến cuồng loạn. Bà ấy cho là hai người đã giết Phillip.
Bailey hít một hơi dài.
- Carol có biết tại sao không?
Violet nhìn Bailey trong một lúc, rồi nói :
- Nhưng cô biết, phải không?
Bailey thấy ngần ngại, trong khi Violet yên lặng chờ. Bà ta hiện trông khá hơn nhiều so với lúc nàng mới gặp lần đầu, ăn mặc tử tế hơn, người thẳng hơn và cử động nhanh nhẹn hơn nhờ sút cân.
- Có khả năng là những tỉ bạc của Jimmie thuộc về tôi chứ không phải thuộc về họ. - Bailey nói.
Nghe thế bà ta dựa người ra ghế lắc đầu :
- Trong trường hợp đó, cô có đi vào một hang hốc nào đó ở Afghanistan ẩn nấp họ cũng tìm ra cô.
- Trong lúc ấy Atlanta và Ray đang làm cho bao nhiêu người mất việc làm, và...
- Ôi, lạy Chúa! Con người làm việc thiện. Cô nên rời khỏi Calburn trước khi...
Bailey không muốn nghe lời khuyên của bà ta về nơi ẩn nấp, và cần phải chạy trốn mãi mãi. Chuyện Atlanta và Ray tìm ra được chỗ nàng hiện ở chỉ là vấn đề thời gian, và cho đến khi họ tìm được, nàng sẽ cố tìm cho ra những gì cần tìm hiểu. - Sao bà không cho tôi biết là bà đã lấy một người trong nhón The Golden Six ấy? Tôi muốn biết tất cả những gì ông chông cũ của bà nói cho bà biết về đứa con trai của Frank McCallum.
- Con trai của Frank à? - Violet hỏi, vẻ hoang mang - Tôi cũng không biết là Frank có một đứa con trai. Anh ta... A, chờ chút. Hình như tôi có nghe nói rằng anh ta có một đứa nhỏ chậm phát triển ở mãi trên núi. Không hề xuống dưới này. Không ai nhìn thấy nó bao giờ.
Trong một lát, Bailey im lặng ngồi nhìn ra cửa xe, ruột đau nhói. Con người thích giao du, thích những buổi họp mặt xã giao như Jimmie lại trốn trong một chòi nhỏ trên vùng núi sao? Trong bao nhiêu năm? Bị ép buộc hay tự nguyện?
Violet đang chăm chú nhìn nàng. Bà ta nhẹ nhàng hỏi :
- Môi sứt? Thằng nhỏ bị chậm phát triển, hay tật nguyền?
Cổ họng Bailey như bị một quả cam chặn lại khiến nàng không sao nói được. Mấy câu nói vừa rồi của Violet đã giải thích nhiều điều về Jimmie. Chàng không chịu được phải ở một mình dù trong vài giây đồng hồ. Chàng khao khát được xã hội chấp nhận. Ngày đầu tiên nàng gặp chàng, chàng đã leo lên ngồi trên chiếc xe lượn sung sướng như chưa bao giờ được ngồi lên đấy.
Violet vỗ nhẹ lên tay Bailey trong khi xe bắt đầu chạy trên lối về nhà.
- Đem bỏ Arleen về nhà bà ấy, rồi trở lại. Tôi sẽ nói cho cô những gì tôi biết.
Hai tiếng đồng hồ sau, Bailey cùng Matt đã lái xe đến nhà Violet. Họ đã dừng lại tiệm tạp hóa và chất lên băng sau xe những thứ thực phẩm loại dễ xào nấu cho Violet, cộng thêm một chiếc đùi cừu non và rượu vang để Bailey sửa soạn cho ba người ăn tối.
- Anh đem Violet ra ngoài vườn trò chuyện với bà ta về Carol trong khi em nấu nướng. - Bailey bảo Matt. Sau đó ba chúng ta sẽ nói về nhóm The Golden Six.
- Cái gì đang làm cho em bực mình? - Matt hỏi - Kể từ lúc đón họ ở phi trường đến giờ, em hầu như im lặng không nói gì cả.
Bailey chưa trả lời là không có chuyện gì, nhưng rồi nàng cũng cho Matt biết Luke McCallum được biết là một đứa bé phát triển chậm và đã sống tách biệt trên vùng núi.
- Chúng ta không nói chuyện về thời Trung cổ đấy chứ? - Matt nói - Cái môi của thằng bé có thể sửa lại. Và được sửa rồi.
- Thế tại sao nó lại không được sửa lại khi nó còn nhỏ? - Bailey hỏi - Bức ảnh của Jimmie chụp cho thấy lúc ấy anh ta cũng đến lứa tuổi choai choai rồi. Cho dù không có tiền cho cuộc giải phẫu cũng còn có các cơ quan xã hội. Chắc chắn là một trường hợp như thế, một vị bác sĩ có thể tìm ra một người làm công việc này miễn phí. Jimmie... - Nàng như nghẹn lời, phải ngừng lại một lúc - Jimmie trước kia thường tặng rất nhiều tiền cho các bác sĩ thực hiện những cuộc giải phẫu cho trẻ em bị khuyết tật.
Matt hôn lên má Bailey.
- Rồi thì chúng ta sẽ tìm ra mọi thứ, và chúng ta sẽ bắt đầu bằng cách tìm xem Violet biết được những gì.
Nhưng sau khi Bailey đã dọn ra món thịt cừu non, và xúp dưa trong khi ba người ngồi ăn ngoài trời, nàng và Matt thấy là Burgess đã cho vợ mình biết rất ít.
- Khi tôi gặp Burgess ở Calburn - Violet nói - Tôi vừa mới trốn một cuộc sống vô cùng khổ cực ở Loui. Má tôi có sáu đứa con nhỏ, mỗi đứa có một ông bố khác nhau - Bà ta khoát tay - Thôi, chuyện đó chẳng quan trọng. Hồi ấy tôi còn trẻ và xinh đẹp, và cứ nghĩ là nếu mình đến được Holy, tôi sẽ trở thành một ngôi sao màn bạc ngay. - Violet mỉm cười trước sự ngây ngô ấy của mình - Hãy tưởng tượng xem tôi đã làm được những gì. Bốn tháng sau khi tôi đến Calburn, tôi lại làm cái công việc cũng như mẹ tôi làm ở quê nhà để kiếm sống. - Nhưng cho dù tôi có làm ăn khá hơn chút đỉnh, tôi vẫn thấy được là cuộc sống như thế sẽ chẳng đưa mình đến đâu. Tôi đã thấy là mình không phải cứ trẻ và đẹp mãi như thế, và một ngày nào đó người mình trông cũng như thế này. - Bà ta đưa tay chỉ xuống thân hình mình, nhưng cả Matt và Bailey đều không mỉm cười trước câu đùa trên.
- Thế rồi một hôm nọ, xe của tôi bị hỏng máy trên một đường quê, và một người đàn ông lớn con, cử động chậm chạp quê ở Virginia dừng lại giúp tôi. Lúc đó tôi biết ngay là mình đang ở một khúc quẹo của cuộc đời, và quyết định phải lợi dụng ngay cơ hội. Tôi bèn đóng vai một cô gái bất lực đang cần sự giúp đỡ, tôi bịa đặt câu chuyện về quá khứ và hiện tại, và chỉ vài ngày sau là Burgess và tôi đã lấy nhau. Sau đó, chúng tôi về Calburn sinh sống.
- Bà thích Calburn này không? - Bailey hỏi.
Violet cười lớn đáp :
- Cũng được, nhưng OK. Tôi cố gắng để làm một người nội trợ, và cũng không tệ lắm. Burgess người cũng dễ tính. Anh ấy không nói nhiều, vì vậy đôi khi tôi cũng thấy cô đơn. Nhưng anh ấy là người tốt.
- Ông ấy nói gì về nhóm Golden Six? - Matt hỏi.
- Không hề nói đến. Thực ra chúng tôi về đây ở mấy tháng sau tôi mới nghe nói đến bọn họ. Có người nào đó ở tiệm tạp hóa đề cập đến họ và bảo chồng tôi là một người trong nhóm. Tôi cũng chỉ cho đó là một câu chuyện đùa, nên đêm đó tôi định trêu anh ấy, bảo tôi nghe nói anh ấy là một “Golden Boy”. Anh ấy làm tôi ngạc nhiên, và lúc ấy anh ấy đã rất giận dữ. Burgess không bao giờ tức giận. Không bao giờ! Nhưng đêm ấy anh ấy đã tức giận.
- Chuyện ấy khiến bà tò mò phải không. - Bailey hỏi.
- Không. Tò mò không phải là tính của tôi. Trong đời tôi đã nhìn thấy bao nhiêu người với vẻ vô số những bí mật nho nhỏ kỳ cục của họ nên tôi chẳng quan tâm. Nếu anh ấy không muốn nói về nhóm The Golden Six, thì tôi cũng chẳng hỏi thêm.
Violet ăn xong món tráng miệng.
- Bữa ăn ngon lắm - Bà ta khen Bailey - Carol cứ bắt tôi ăn sáu món rau xanh mỗi bữa ăn, làm tôi bắt đầu thấy ghét cái màu xanh! Và cái ý kiến điểm tâm với thứ Jelly không có đường!
- Chuyện gì đã xảy ra vào hôm 30.8 năm 1968? - Matt nhẹ nhàng hỏi.
- À, - Violet nói - đôi khi mọi việc thay đổi. Mùa hè năm ấy tất cả sáu người bọn họ đều có ở đây. Chồng tôi trước giờ tối nào cũng về nhà, lúc ấy chẳng thấy về nhà, suốt cả ngày nữa. Từ công trường gỗ người ta cứ gọi về hỏi tôi chừng nào Burgess trở lại làm việc. Họ cần có những quyết định mà không tìm thấy anh ở đâu cả.
- Tại sao tất cả bọn họ lại về Calburn này? - Bailey hỏi.
- Nhiều lý do. Harper bảo anh ta về thăm bà mẹ sắp chết, nhưng anh ta chẳng dành bao nhiêu thì giờ với bà mẹ anh ta. Burgess nói với tôi rằng Harper là một nhà sản xuất phim lớn ở Holly, và anh ta đã bỏ bao nhiêu việc để về ở với bà mẹ đau ốm của anh ta. Tôi không ưa được anh chàng đó nên gọi một người tôi quen biết ở L.A. hỏi, và quả đúng như tôi nghĩ: Harper Kirkland chỉ là một cái tên vô danh. Anh ta chỉ làm việc cho một vài cảnh phim nào đó, nhưng y đã gây nên nhiều vụ xô xát đánh nhau nên hay bị cho nghỉ việc. Y kiếm sống bằng mưu mẹo vặt.
- Đánh nhau à? - Matt hỏi - Đánh nhau bằng tay chân à?
- Đúng. Y còn giở trò châm chọc, nói người này chuyện này rồi quay người khác lại nói khác đi. Y thích gây rắc rối.
- Và mùa hè năm ấy bố tôi ở nhà. - Matt nói - Ông bị bể xương mắt cá không thể lái xe được.
- Đúng! - Violet nhìn Matt nói - Tôi chỉ gặp bố anh mấy lần nhưng ông là con người rất tốt.
- Tốt đến độ đã bỏ gia đình ra đi.
- Vậy là cả sáu người đều có mặt ở đây, và Frank... - Bailey cố khuyến khích để Violet tiếp tục câu chuyện.
- Phải rồi - Violet nói - Vào ngày 30 tháng 8 Frank bắn chết người vợ trẻ mang thai, rồi tự sát.
- Và Gus Venters tự treo cổ trong nhà kho. - Matt thêm.
- Không biết Jimmie có nhìn thấy tất cả những chuyện ấy không. - Bailey nói nho nhỏ.
- Chồng tôi đã thay đổi hẳn sau cái đêm ấy - Violet nói - Sau đêm ấy, anh ấy trở nên buồn phiền, chán nản, rất chán nản và tình trạng ấy kéo dài mãi đến khi phi cơ anh ấy bị rơi chấm dứt sự khổ sở của anh ấy.
Cả ba ngồi im lặng trong một lúc. Một lát sau Violet lên tiếng :
- Sau khi chồng tôi chết, tôi tìm thấy mấy tập bài cắt ra từ báo chí. Cô muốn xem không?
- Có. - Bailey trả lời ngay. Mười lăm phút sau họ đã dọn sạch bàn ăn, và Violet đã đem ra ba tập gồm các bài báo được cắt dán, và hình ảnh đặt lên bàn uống cà phê trong phòng khách.
Trong một tiếng đồng hồ sau đó, trong khi bên ngoài trời tối dần, cả ba đã ngồi xuống uống cà phê và rượu mạnh, lật xem những tập sách ấy.
- Tôi chẳng nhìn đến chúng từ nhiều năm nay. - Violet nói.
Chẳng có gì đặc biệt đáng quan tâm trong những tập này, hầu hết là những hình ảnh, những bài báo cắt lúc Burgess còn học ở Calburn chứ không ở Wells Creek.
Matt chỉ vào một bức ảnh và hỏi Violet :
- Có phải Bobbie đây không?
Violet trả lời là đúng, rồi quay sang giải thích cho Bailey :
- Bobbie là anh của Burgess.
- Chết lúc còn nhỏ. - Matt vội thêm, rồi nhìn xuống lại tập sách. Cái lối nói của Matt cho Bailey thấy là mình không thể moi thêm tin tức gì từ anh ta cả, cũng như nàng không biết gì nhiều về những gì Alex tìm ra được từ Dolores. Matt chỉ cho nàng biết rằng, đúng Jimmie đã có chữ ký của má nàng trên tờ giấy cho phép kết hôn, và Jimmie đã giao tờ giấy ấy cho người mà chàng đã tin tưởng nhất trên thế gian này. Ngoài ra Bailey chẳng khai thác được thêm gì từ Matt, nhưng chuyện như Alex có thích Dolores không, hai người có tiếp tục tiếp xúc nhau nữa không. Không có gì thêm cả. Điểm duy nhất mà Matt bàn luận với nàng là sự kiện nàng đã lấy James Manville là hợp pháp, và giờ đây họ chỉ còn mỗi một việc là làm thế nào chứng minh được điều đó.
- Và nghĩ cách sử dụng cả một đế quốc lớn hàng tỉ đô la ấy. - Bailey lẩm bẩm nói, nhưng Matt chỉ nhìn nàng mỉm cười.
- Cái gì đây vậy? - Bailey hỏi khi mở một phong bì dày cộm nằm phía sau một trong các tập sách ấy. Bên trong đó là một xấp dày gồm những bài báo được cắt xén kẹp lại với nhau.
Violet chắc lưỡi nói :
- Sau khi báo chí ca tụng, những chàng trai của nhóm The Golden Six, Harperp liền nhân cơ hội bằng vàng viết một loạt những bài báo về những chàng trai làm vẻ vang cho họ. Những bài báo này, phân nửa là sự thật và phân nửa là... từ gì nhỉ? - Violet nhìn lên Matt nhờ tìm giúp bài.
- Sách tiếu lâm. - Matt nói, mắt mở lớn nhìn tập sách trên đùi. Violet chắc không để ý, nhưng Bailey biết chàng đang nhìn thấy một điều gì rất đáng quan tâm.
Matt chợt vươn vai ngáp rồi nhìn đồng hồ :
- Bà cho chúng tôi mượn mấy cuốn này đem về nhà đọc được không?
- Được chứ! - Violet đáp ngay - Cứ thong thả. Mấy cuốn đó là được xếp trong tủ nhiều năm rồi, tôi cũng chẳng cần đọc chúng.
Mười lăm phút sau, trong khi hai người lái xe về nhà, nàng hỏi chàng ngay :
- Anh nhìn thấy gì vậy?
- Sổ an ninh xã hội của Burgess. Nó nằm trên bản sao đơn xin làm việc của ông ấy.
- Vậy thì sao?
- Anh có thể đưa nó vào máy vi tính để xem có kết quả gì không.
- Nhưng làm thế có lợi gì? Người đàn ông đã chết rồi mà.
- Anh cũng chẳng biết mình mong đợi gì - Matt nói - Nhưng đây cũng có thể là một đầu mối. Nếu ông chồng cũ của em đã xóa bỏ quá khứ, chắc ông ấy cũng bỏ sót một thứ gì đó ở đâu đó. Có lẽ ông ấy không xóa bỏ những thông tin về Frederick Burgess. Vừa về đến nhà là Matt đã vội chạy lên chiếc máy vi tính của chàng, còn Bailey xem những tin được nhắn lại. Có mười bảy tin nhắn tất cả từ Janice và Patsy về công việc làm ăn. Lúc nàng rời máy điện tại thì đã quá muộn không đọc được mấy cuốn sách ấy. Hơn nữa, Matt cũng đã tắm xong, đang nằm trên giường chờ nàng. Bailey vội bước vào phòng tắm. Sau đó ngã người lên giường trong vòng tay của chàng, và một lúc lâu sau đó trong khi đưa dần mình vào giấc ngủ, nàng đã thì thầm hỏi chàng :
- Tìm được gì không?
- Anh đã cho sổ an sinh xã hội ấy vào dịch vụ truy tầm. Họ sẽ cho anh biết những gì họ có trong hai mươi tư tiếng đồng hồ. Rất có thể là chẳng có gì. - Matt nói - Không có thông tin gì về cái tên Turnbulln cả.
Bailey chợt thức giấc nghe tiếng kêu lớn ở bên ngoài xa xa, rồi Matt mở cửa phòng ngủ bước vào.
- Nhìn đây. - Chàng nói lớn, đưa tờ giấy trước mặt nàng.
Bailey vẫn còn chưa tỉnh ngủ hắn :
- Cái gì vậy?
- Đây là... - Matt phải hít vào mấy hơi để người bình tĩnh - Cuộc truy tấm qua con số an sinh xã hội ấy đã cho chúng ta ba địa chỉ cho năm 1986, 1992 và 1997.
Bailey ngồi thẳng lên nói :
- Chuyện ấy không có nghĩa gì cả. Ông ta đã chết năm...
- 1982. Nhưng chiếc phi cơ của ông ta đã cháy nát nên họ không tìm thấy gì cả, ngay cả răng.
Bailey nhăn mặt nói :
- Hãy còn rất sớm... - Rồi đôi mắt nàng mở lớn khi nhìn lên Matt - Có phải anh cho là Burgess hãy còn sống?
Matt đưa tờ giấy cho Bailey để nàng nhìn rõ hơn.
- Em thấy ang mang. Đây là địa chỉ của một người mang tên Kyle Meredith.
- Ông ấy đấy. - Matt nói.
- Căn cứ vào đâu mà anh nghĩ thế? Em biết Kyle là tên bố anh, nhưng...
- Burgess Meredith, ngôi sao màn bạc, nhớ chứ?
- Vâng - Bailey chầm chậm đáp, rồi nhìn xuống mảnh giấy - Địa chỉ cuối cùng là Nhà dưỡng lão Meadow Acnes ở Sarosota, Florida. Ôi, còn có số điện tại nữa.
- OK. Chúng ta phải chờ đến 9 giờ vậy. Mấy giờ rồi?
- 7 giờ 30.
- OK. - Bailey nói - Chúng ta bình tĩnh chờ đợi. Để em đi làm điểm tâm.
Khi đồng hồ gõ chín tiếng, - Matt cầm ngay điện tại, bấm số. Có tiếng trả lời ngay ở đầu dây bên kia: “Xin cho hỏi ông Kyle Meredith có còn ở Khu dưỡng lão của bà không?” “Vâng, có”. Người nhân viên trực điện tại đáp. “Xin lỗi ai gọi đó?”
Nhưng Matt không trả lời, chỉ gác máy quay lại bảo Bailey :
- Ông ấy có ở đấy.
- Vậy anh lo dành chỗ trên phi cơ trong khi em đi xếp đồ vào vali và gọi Patsy yêu cầu cho Alex đến ở với họ.
- Được. - Rồi cả hai hối hả rời khỏi phòng ăn.
Khi Bailey và Matt ngồi vào ghế trên phi cơ, chàng đã đưa cho nàng cuốn sách do T.L Spangler viết và nói :
- Đã đến lúc em nên đọc nó.
Bailey mở trang đọc thấy tập sách là luận án tốt nghiệp tiến sĩ tâm lý học của bà ta. Nàng thấy ngay là Span đã tin là những anh chàng ấy đã tự mình đặt quả bom trong trường, và cũng dự tính sắp xếp toàn bộ công cuộc tiếp cứu sau đó. Bà ta nghiêng hẳn vào thuyết này, rồi đi vào phần mà bà ta quan tâm nhất: tâm lý của nhóm trẻ ấy. Bailey bắt đầu đọc.
Hệ thống giai cấp trong bất cứ xã hội nào là điều đáng lưu ý, nhưng ở thị trấn nhỏ của Mỹ thì nó còn hơn thế nữa. Khi hệ thống giai cấp bị gỡ bỏ đi thì chuyện gì xảy ra? Khi người đàn bà giàu và người đàn ông nghèo kết hợp với nhau trên một hải đảo, chuyện gì xảy ra? Nếu người đàn bà có chút xảo năng, như thêu may, có lẽ bà ta có thể giữ được địa vị của mình. Nhưng nếu người đàn bà không có xảo năng gì mà người đàn ông kết duyên với bà ta là một anh thợ mộc, thì cái địa vị của họ sẽ ra sao?
Sự mất mát của một hệ thống giai cấp là điều đã xảy ra vào năm 1953 ở Wells Creek, Virginia. Sáu đứa bé sinh trưởng ở một thị trấn gần đó là Calburn, Virginia, đã có những cơ sở vững chắc về nguồn gốc, vị thế của gia tộc từ lúc nhỏ cho đến lúc tuổi cai cai của chúng.
Kyle Longrace là cậu bé của gia đình giàu có nhất ở Calburn. Để phô trương sự giàu có của mình, ông bố đã xây một tòa lâu đài trên một ngọn đồi nhìn xuống thị trấn này. Do của cải giàu có của bố mà ở trường học, cậu bé Kyle là một ông hoàng. Mọi người thường dạt ra nhường đường cho cậu ta đi. Ai cũng muốn đuợc quen biết, gần gũi với cậu bé.
Frederick Burgess là trưởng đội bóng bầu dục, cậu bé từng đưa đội của nó đến chiến thắng.
Harper Kirkland thuộc thành phần của một dòng họ giàu xưa, tổ tiên dòng họ này thuộc nhóm những người định cư đầu tiên ở Virginia. Ở Calburn, không ai cần biết là ông nội của Harper đã phung phí tiền bạc còn lại của gia đình vào những con ngựa hay đã bán cái đồn điền đã xuống cấp để mua cho tình nhân một ngôi nhà ở dưới phố. Họ cũng chẳng cần để ý đến chuyện tài sản duy nhất mà gia đình này còn sở hữu là một tờ báo địa phương nhỏ. Ở Calburn, họ Kirkland được trọng nể vì người ta biết nó như thế nào. Mặt khác, ở Calburn, Frank McCallum, Rodney Yates, và Thaddneus Overlander, là những cậu bé chẳng ai buồn để ý đến. Đúng là Frank có tài ăn nói, và ai cũng thấy Rodney đẹp trai, tất cả thầy giáo đều cho Thaddneus khôn ngoan, nhưng những cái đặc trưng ấy ở Calburn người ta không để ý đến, vì gốc gác bố mẹ của những đứa bé ấy. Frank và Rodney là anh em họ, và đã lớn lên trong cảnh nghèo khó. Những con gái nhà tử tế ở Calburn không để ý đến Rodney vì nó là “cậu bé rừng núi”, và Frank bị xa lánh cũng vì lý do tương tự. Còn Thaddneus, hay còn gọi là Taddy thì bố mẹ thuộc một giáo phái không cho phép con cái tham gia bất cứ công tác xã hội nào. Taddy là “tên khùng”? Khi sáu cậu trên được gởi theo học năm cuối trung học thì quá khứ của chúng vừa bị xóa bỏ đi cũng vừa bị phóng đại thêm.
Chẳng ai ở Welss Creek biết gia đình của Harper Kirkland là gia đình lâu đời nhất ở Virginia.
Harper chẳng hưởng lợi lộc tiếng tăm gì từ dòng họ của mình ở Wells Creek, có những đứa bé gia đình còn giàu có hơn bố Kyle nhiều. Và ở Wells Creek có nhiều đứa bé chơi môn bầu dục giỏi hơn Burgess.
Khi di chuyển đến một trường trung học khác thì ba cậu bé trên coi như giáng cấp.
Nhưng ba cậu bé còn lại, vị thế lại được nâng cao. Trong tuần lễ đầu ở trường mới, Frank đã được giao phó nhiệm vụ đọc một “bài diễn văn mang tính chất thuyết phục”. - Ở Calburn nó cũng từng được giao một bài diễn văn như thế, nhưng phản ứng cũng không lấy gì nồng nhiệt lắm, vì đám học sinh biết rõ nó là ai rồi. Nhưng ở Wells Creek, lần đầu tiên trong đời, Frank được đánh giá không bằng vào yếu tố “anh ta là ai” mà bằng vào việc “anh ta làm gì”. Frank đã đọc một bài diễn văn đầy thuyết phục đến nỗi cử tọa đã đứng dậy vỗ tay an hô nồng nhiệt.
Rodney, đẹp trai như một thiên thần, ở Calburn chẳng được chú ý do gốc gác của gia đình, ở Wells Creek, các cô gái lại cười khúc khích và chớp lia mi mắt mỗi khi cậu bé đi ngang qua.
Thaddneus, ở Calburn hầu như không được ai để ý thì ở Wells Creek lại được ka toán rất yêu mến nhờ khả năng có thể tính nhẩm những phép tính dài và phức tạp, và được ban giám hiệu nhà trường, vốn không quan tâm đến vị thế xã hội của các bé, bắt đầu gọi nó là “Một tài năng đặc biệt”.
Có lẽ vì sửng sốt khi thấy mình lần đầu tiên trong đời bị rơi xuống đáy xã hội, hay có lẽ vì thấy cần chứng tỏ khả năng của mình, nhưng dù bất cứ lý do nào, trong mấy tuần lễ đầu tiên khi vào trường mới ở Wells Creek, Kyle Longrace bắt đầu vươn lên trong môi trường mới. Có lẽ cậu bé muốn chứng tỏ mình không cần đến tiền của bố mẹ để làm “Ông hoàng” của trường và có thể tự vươn lên đến cái tước hiệu ấy. Cho dù chỉ mới quen biết một ít học sinh ở trường mới. Kyle Longrace chẳng bao lâu đã thành ứng viên làm người đứng đầu lớp học, có tên trong danh sách học sinh xuất sắc trong năm của trường, và trong toán hùng biện. Burgess, có lẽ muốn làm ngôi sao của đội bóng như từng làm ở quê nhà, bắt đầu đi sớm và về muộn để luyện tập môn bóng bầu dục, và do những cố gắng vượt bực của nó, đã có những tiến bộ lớn lao trong lối chơi của nó.
Harper gia nhập ban biên tập tờ báo, và vào cuối tháng đầu tiên, khi thằng bé từng phụ trách biên tập tờ báo trong ba năm bị ngã cầu thang gãy cả hai chân, Harper đã lên thay nó. Đến kỳ Giáng sinh, cả sáu cậu bé trên đã nổi tiếng ở Wells Creek. Ba trong số đó đã tự mình leo lên chiếm vị trí cao như lúc còn ở Calburn, và ba đứa kia đã bắt đầu được những tiếng tăm trước nay chưa từng có trong các nỗ lực của chúng.
Có lẽ sự thành công của những kẻ “từ ngoài” xâm nhập vào đã làm cho các học sinh ở Wells Creek tức giận, bởi vì bọn chúng cũng có một hệ thống giai cấp của mình. Frank McCallum lên chiếm vị trí của một học sinh từng được cho là làm những bài diễn văn xuất sắc từ lúc còn nhỏ ở lớp 6. Bố thằng bé đó là người giàu nhất ở Wells Creek. Thằng bé đẹp trai nhất ở Wells Creek bắt đầu thù ghét Rodney Yates khi đám nữ sinh thì thầm với nhau là “Rodneydy” đẹp trai hơn nó nhiều.
Lòng ganh tị, một trong những cảm xúc mạnh mẽ nhất bắt đầu hình thành trong những đầu óc xấu xa của đám học sinh của thị trấn nhỏ Wells Creek, và chúng đã cố giành lại vị thế cũ của mình đã bị mất. Chúng quyết định điều tra những kẻ xâm nhập ấy, và dùng những bí mật mà chúng tìm thấy để trả lại cấu trúc xã hội trước giờ.
Trong những thị trấn nhỏ, mọi người đều biết mọi chuyện về người khác nhưng do một điều luật bất thành văn, thường thường người ta quyết định không nói tất cả. Ví dụ như đôi khi mọi người trong thị trấn biết bố một đứa bé nọ đang ở tù, nhưng không nói công khai nhằm bảo vệ điều ấy. Vì trong khi Wells Creek có những điều lệ bảo vệ riêng của mình thì Calburn lại không có một quy luật về đạo đức như thế nhằm chống lại những kẻ xâm nhập từ bên ngoài. Một số các học sinh ở Well Creek đã chịu khó đi Calburn thu thập những gì nghe được từ người dân địa phương, và tìm ra những “bí mật” của sáu cậu bé quê từ Calburn nọ rồi loan truyền những bí mật trên cho đám học sinh trường trung học Wells Creek.
Các cậu học sinh ở Wells Creek được chúng cho biết Frank và Rodney đã lớn lên trong cảnh nghèo khó cùng cực như thế nào, với cái tên “Những đứa rừng rú”. Ở Calburn, ai cũng biết là Kyle thù ghét ông bố độc tài, thích phô trương của cải của cậu bé. Ở Calburn người ta vẫn cố nhẫn nhục với cái tính ke kang và thường khó chịu của Stanley Longrace, vì họ không muốn mua những ngôi nhà ông ta đã xây cất. Nhưng khi những câu chuyện về ông bố Kyle được kể lại ở Wells Creek, đám học sinh ở đây bắt đầu chế nhạo khi Kyle không có mặt. Thế là cái khả năng trở thành học sinh đầu lớp bị loại bỏ hắn.
Và mặc dù không ai biết chắc, người ta vẫn tin rằng Thaddneus Over mặc áo dài quanh năm để che những vết bầm do ông bố theo đạo Cơ Đốc chính thống gây ra. Có những lời thì thầm trong đám học sinh ở đấy về những buổi lễ tôn giáo kỳ dị mà Taddy đã tham dự.
Harper thì được cho là “đã yêu”, và đó là năm 1953 thời điểm mà người ta cho là chuyện quái đản.
Rồi còn về chuyện Frederick Burgess, tên sát nhân lúc còn bốn tuổi nữa. Mọi người ở Calburn biết câu chuyện của Burgess và anh của nó là Bobbie. Bobbie Burgess là một trong những đứa trẻ hiếm i có được một năng khiếu học tập cùng với một khả năng về điền kinh dồi dào như nhau. Thằng bé cầm đầu toán hùng biện, đồng thời cũng là đội trưởng đội banh bầu dục. Vào những buổi chiều chủ nhật nó thường dạy kèm tập đọc cho đám trẻ xấu số. Hôm 12 tháng 7 năm 1960, Bobbie được mười sáu tuổi và đang rửa xe nhà trong khi đứa em nhỏ Frankederick bốn tuổi của nó đang chơi bên trong chiếc xe. Một người hàng xóm đứng ngoài nhìn thấy sự việc xảy ra lúc ấy. Thằng bé bắt chước đóng vai anh nó đang lái xe, giật cần số xe. Chiếc xe đậu nghiêng một bên, chạy lùi lại, cán lên chân Bobbie rồi chạy đè lên người, giết chết nó ngay.
Frankederick không có được trí thông minh hay khả năng điền kinh như anh nó, và ở Calburn người ta bảo rằng bố mẹ nó xem nó như không có. Thật ra ở Calburn có người còn bảo rằng Ông bố Burgess vẫn thường bảo ước gì ông đừng sinh ra đứa con thứ hai ấy.
Bailey ngước lên nhìn Matt nói :
- Em không thể đọc thêm nữa. - Nàng gấp tập sách lại - Chuyện học hành ở bậc trung học đã là một chuyện khó khăn rồi, nhưng tất cả những gì đám trẻ ấy đã phải trải qua thật khủng khiếp.
- Nhưng nếu sự hành hạ ấy chấm dứt sau khi bọn chúng tốt nghiệp, tại sao lại có như thể xảy đến sau đó cho họ?
- Em không biết - Bailey nói - Có lẽ đó là số mệnh của họ. Anh chắc có cái địa chỉ ấy chứ?
- Có. - Matt lơ đãng đáp.
- Anh đang đọc gì vậy? - Bailey ngả đầu lên vai chàng hỏi.
- Chẳng đọc gì cả. Anh đang nghĩ đến chuyện làm sao mà mọi chuyện cứ đưa chúng ta trở lại với nhóm The Golden Six.
- Bố anh. - Bailey nhẹ nhàng nói.
- Chuyện đó đã xảy ra trước khi ông sinh ra anh. Dù thế nào thì anh cũng cho rằng mình càng tìm hiểu thêm về họ có khả năng là chúng ta sẽ tìm ra người nào mà Manville đã tin cậy.
- Và nếu người đó còn sống. - Matt nói.
- Phải. Nếu.

Chương trước Chương sau