Con chim khát tổ - Chương 25

Con chim khát tổ - Chương 25

Con chim khát tổ
Chương 25

Ngày đăng
Tổng cộng 45 hồi
Đánh giá 8.7/10 với 20532 lượt xem

Mỏm chân cụt của Strike càng lúc càng đau đớn khi hắn đi về phía khu Kensington Gore. Mồ hôi rịn ra dưới lớp áo khoác dày. Xa xa, cây cối trong công viên lung linh trong nắng chiều yếu ớt. Strike tự hỏi phải chăng hắn đang đuổi theo một cái bóng dưới lòng hồ sâu đầy bùn đất, hay biết đâu đó chỉ là một trò nghịch của ánh sáng, hay chút ảo ảnh trên mặt hồ gió đùa. Phải chăng hắn đang nhìn thấy những vết bùn li li bám lại sau cú quẩy đuôi? Hay cảm giác xao động trong lòng của hắn lúc này chỉ là cơn ậm ạch sau bữa ăn quá nhiều rong biển hôm trước? Liệu quả thật có gì đó đang nấp kỹ, ngụy trang bằng lớp bùn đất dưới đáy hồ, khéo đến nỗi những chiếc lưới đã giăng đều bất lực?
Strike đi ngang qua cổng Queen’s Gate ở công viên Hyde Park trên đường về trạm tàu Kensington. Chiếc cổng trang trí có màu đỏ như sắt gỉ, chạm trổ đủ loại biểu tượng Hoàng gia. Vốn rất tinh ý, hắn nhận ra một bên cột chạm hình hươu mẹ và hươu con, trong khi bên kia lại là hươu đực. Mắt người thường tự động ghi nhận tính đối xứng và cân bằng ở cả những nơi không hề có. Giống đó, mà khác một trời một vực… Máy tính xách tay của Lula Landry liên tục đập vào chân mỗi khi hắn lê bước, càng lúc càng nặng nhọc.
Strike về đến văn phòng lúc năm giờ kém mười phút. Lúc này hắn vừa thấy đau chân vừa thấy hoang mang bất lực. Robin đều đều báo cáo những chuyện chẳng có gì bất ngờ. Cô vẫn chưa thuyết phục được nhân viên trực điện thoại ở hãng phim của Bestigui để đặt hẹn và không tìm ra thuê bao nào của Viễn thông Anh quốc ở khu vực Kilburn đăng ký tên là Onifade.
“Đương nhiên, bà cô của Rochelle có thể mang họ khác, đúng không?” Robin vừa phân tích vừa cài nút áo khoác chuẩn bị ra về.
Strike gật đầu đồng ý, trông hắn rã rời. Hắn ngồi phịch xuống chiếc sofa đã sờn cũ ngay khi vừa bước qua cửa văn phòng. Robin chưa bao giờ thấy hắn như thế. Mặt hắn nhăn nhó khổ sở.
“Anh có ổn không?”
“Ổn. Lúc chiều Bên Giải pháp Tạm thời có gọi nữa không?”
“Không,” Robin trả lời, kéo thắt lưng áo khoác. “Chắc họ tin lời tôi lúc tôi nói tôi là Annabel? Lúc đó tôi có cố giả giọng Úc.”
Strike nhe răng cười. Robin đóng tập báo cáo lấy đọc trong lúc chờ Strike về, đặt gọn gàng lên kệ. Cô chào tạm biệt Strike rồi ra về. Hắn vẫn ngồi tại chỗ, bên cạnh là máy tính xách tay của Lula đặt trên mấy chiếc gối tựa xác xơ.
Khi không còn nghe tiếng bước chân của Robin nữa, Strike với tay khóa cửa gương lại, tạm lờ đi cái quy định tự đặt là không hút thuốc trong văn phòng ngày thường. Miệng ngậm thuốc, hắn xắn quần lên rồi tháo đai giữ khúc chân giả vào đùi. Hắn tháo tiếp miếng lót, kiểm tra vết thương cũ.
Đáng ra mỗi ngày hắn đều phải kiểm tra xem da mỏm chân có bị tấy không. Lớp sẹo đã sưng lên từ khi nào, nóng ran. Hắn có đủ loại kem thoa và phấn đặc trị để sẵn trên kệ trong nhà tắm ở chỗ Charlotte, chuyên dùng cho phần da dẻ mấy hôm nay chịu áp lực quá sức. Biết đâu Charlotte đã quẳng lọ phấn ngô và kem Oilatum vào một trong những chiếc thùng vẫn chưa được mở? Nhưng hắn không đủ sức để lục lọi tìm kiếm, mà cũng chưa muốn gắn chân giả vào lại. Vậy là hắn cứ ngồi nguyên trên ghế sofa hút thuốc, chân ống quần rỗng thả xuống nền nhà, trầm tư một hồi lâu.
Tâm trí hắn lan man từ chuyện này sang chuyện khác. Hắn nghĩ về gia đình, về những cái tên, cả về tuổi thơ của hắn và Bristow, bề ngoài thì vô cùng khác, nhưng thực ra lại có nhiều điểm giống nhau. Gia đình của Strike cũng có những bóng ma, chẳng hạn như người chồng thứ nhất của mẹ hắn. Bà Leda Strike hầu như không bao giờ nhắc tới ông này, trừ lúc kể lể rằng chính ông ta làm bà không muốn cưới kiếc ai nữa. Trái lại, mợ Joan luôn nhớ rõ những chuyện mà mẹ hắn chỉ láng máng mơ hồ. Mợ nói rằng khi đó Leda mới có mười tám tuổi, lấy chồng được hai tuần thì bỏ đi. Mợ kể thêm rằng ông Strike, người chồng đầu tiên của mẹ hắn là dân kiếm sống theo các hội chợ lưu động. Ông gặp mẹ hắn khi hội chợ đến St Mawes, khi ấy bà đồng ý lấy ông ta chỉ vì muốn có một chiếc đầm và cái họ mới. Sau đó Leda trung thành với họ Strike, không đổi nữa, mặc dù vẫn dan díu với nhiều người khác. Strike ra đời, mang họ của một người không hề ruột thịt, chưa từng biết mặt và đã biệt tăm từ lâu.
Strike vừa hút thuốc vừa nghĩ ngợi, cho tới khi ánh sáng ban ngày trong văn phòng dịu lại, mờ hẳn. Cuối cùng hắn gắng gượng đứng dậy trên một chân, vịn tay vào nắm đấm cửa và đường gờ trang trí trên tường. Strike lò cò đến lục lọi trong đám thùng giấy chồng lên nhau trước văn phòng. Moi ra được mấy hộp kem phấn đặc trị dưới đáy thùng, hắn xoa kem, cố làm dịu vết thương tấy lên từ cái đêm vác túi trên vai đi bộ gần hết London.
Ngày đã bắt đầu dài ra. Tám giờ tối mà trời vẫn còn sáng, chẳng bù với hai tuần trước. Strike đi ăn tối ở nhà hàng Wong Kei, lần thứ hai trong mười ngày qua. Nhà hàng này chuyên các món Trung Hoa, có mặt tiền sơn trắng và khung cửa sổ nhìn thẳng ra tiệm “Chơi là thắng” bên kia đường. Hắn thấy đau kinh khủng khi lắp chân giả trở lại, càng khổ sở hơn khi đi bộ xuống phố Charing Cross sau đó. Nhưng Strike chẳng muốn động đến cặp nạng thép màu xám – kỷ vật từ hồi mới ra viện mà hắn cũng vừa mới tìm thấy dưới đáy thùng.
Strike một tay gắp mì xào Singapore ăn, tay kia vẫn mân mê máy tính của Lula đặt trên bàn ngay cạnh ly bia. Vỏ máy tính màu hồng đậm, có in hình hoa anh đào. Strike không nhận ra rằng ngay lúc này đây trông hắn thật kỳ cục: Một gã to lớn, đầu tóc bù xù, chúi đầu vào chiếc máy tính màu hồng cực kỳ nữ tính, nho nhỏ xinh xinh. Hai nhân viên phục vụ áo đen trông thấy, tủm tỉm cười.
“Sao rồi, Federico?” một thanh niên xanh xao, đầu tóc bù xù cất tiếng hỏi hắn lúc tám giờ rưỡi. Người mới đến ngồi ngay ghế đối diện với Strike. Anh ta mặc quần Jeans, áo thun màu mè, mang giày Converse và đeo túi chéo trước ngực.
“Không đến nỗi,” Strike lầm bầm. “Mày sao rồi? Uống gì không?”
“Bia.”
Strike gọi đồ uống cho vị khách mới đến. Hắn quen gọi anh chàng này là Khỉ Con, không nhớ là vì sao. Khỉ Con có bằng hạng Ưu ngành khoa học máy tính, nhìn bộ dạng bề ngoài không ai biết được gã kiếm được rất nhiều tiền.
“Không đói lắm, mới ăn burger hồi làm ra.” Khỉ Con vừa nói vừa nhìn xuống thực đơn. “Thôi ăn xúp cũng được. Cho một chén hoành thánh,” anh ta quay sang nói với người hầu bàn. “Laptop ngộ vậy, Fed.”
“Không phải của tao,” Strike đáp.
“Công việc hả?”
“Ờ.”
Strike đẩy chiếc máy tính về phía Khỉ Con. Anh chàng ngó nghiêng, vừa tò mò, vừa coi thường, đúng kiểu dân sành công nghệ.
“Thứ cùi bắp,” Khỉ Con tươi tỉnh phán. “Anh trốn đâu mất biệt vậy Fed? Bà con rất lo lắng.”
“Bà con tử tế quá,” Strike đáp, miệng đầy mì xào. “Khỏi lo đi.”
“Mấy hôm trước em có tới nhà Nick và Ilsa, nói toàn chuyện anh. Bà con đồn là anh rút vào hoạt động ngầm sao đó. Ồ cảm ơn,” anh chàng nói với người chạy bàn khi chén hoành thánh được mang ra. “Gọi tới nhà anh suốt, không ai bốc máy hết. Ilsa đoán chắc là chuyện dính tới đàn bà.”
Strike chợt nhận ra cách tốt nhất để thông báo vụ hủy hôn với Charlotte là thông qua anh chàng vô tư này. Khỉ Con là em một người bạn lâu năm của Strike. Anh chàng hầu như không biết gì và cũng không quan tâm mấy đến tình sử dài dòng đau khổ giữa hắn và Charlotte. Thực tình Strike tránh mặt đám bạn chỉ vì ngại những màn an ủi và phân tích mổ xẻ. Hắn hoàn toàn không muốn giả vờ vẫn đang sống với Charlotte. Strike nói với Khỉ Con rằng Ilsa đã đoán đúng, rồi nhờ nhắn lại cho đám bạn từ nay về sau đừng điện đến nhà Charlotte nữa.
“Chán nhỉ,” Khỉ Con đáp bàng quan. Anh chàng này luôn quan tâm đến máy móc nhiều hơn các thể loại tâm sự đau khổ. Khỉ Con chỉ tay vào chiếc máy tính Dell, hỏi liền: “Anh muốn em làm gì giờ?”
“Cảnh sát có coi qua rồi,” Strike đáp, nhỏ giọng lại mặc dù trong nhà hàng chỉ có mỗi hắn và Khỉ Con là không nói tiếng Quảng Đông. “Nhưng tao muốn nhờ mày coi lần nữa.”
“Bên cảnh sát nhiều người giỏi lắm. Chắc em không tìm ra cái gì khác đâu.”
“Có thể họ không biết phải tìm cái gì,” Strike nói, “hoặc tìm được nhưng không nhận ra. Họ chỉ quan tâm đến mấy cái email gần nhất, mà tao xem hết chỗ đó rồi.”
“Vậy em còn tìm gì nữa?”
“Tất cả mọi hoạt động trên máy trước và trong ngày Tám tháng Giêng. Những từ khóa tìm kiếm được dùng gần nhất, mấy thứ đại loại vậy. Tao không có mật khẩu nhưng không muốn hỏi cảnh sát, trừ khi hết cách thôi.”
“Chuyện đó không thành vấn đề,” Khỉ Con đáp. Anh chàng gõ lại những yêu cầu của Strike vào điện thoại di động, thay vì chép tay. Khỉ Con nhỏ hơn Strike mười tuổi, gần như không bao giờ dùng tới cây viết. “Máy của ai vậy?”
Strike trả lời. Khỉ Con cảm thán ngắn gọn:
“Cô người mẫu hả? Oa chà.”
Con người, dù đã chết hay nổi tiếng đến mấy thì cũng chỉ gây ấn tượng đến vậy với Khỉ Con. Không thể nào sánh được với các bộ truyện tranh hiếm, những món đồ công nghệ và những ban nhạc mà Strike chưa bao giờ nghe tên. Sau khi nuốt liền mấy muỗng hoành thánh, Khỉ Con hớn hở hỏi ngay chuyện công xá.
Sau khi Khỉ Con đã ra về với chiếc máy tính hồng kẹp dưới cánh tay, Strike cũng lê bước trở lại văn phòng. Tối hôm đó hắn lau rửa chân phải cẩn thận, thoa kem vào vết sẹo đang tấy đỏ và rát buốt. Lần đầu tiên trong nhiều tháng, hắn uống thuốc giảm đau trước khi chui vào túi ngủ. Hắn nằm trên giường, chờ cơn đau lịm dần đi và suy nghĩ có nên đi khám lại ở khoa phục hồi chức năng không. Hắn từng được giải thích rất nhiều lần về hai triệu chứng của hội chứng co thắt, kẻ thù số một của bệnh nhân khuyết chi: da mưng mủ và sưng tấy. Hắn ngờ mình đang chớm bệnh nhưng cứ nghĩ tới hành lang bệnh viện đầy mùi thuốc sát trùng là rùng mình, lại thêm mấy vị bác sĩ cứ chăm chắm vô cái phần cơ thể không còn nguyên vẹn của hắn. Hắn thấy ngại vô số cuộc hẹn tái khám sau đó, mỗi lần chỉ để điều chỉnh chiếc chân giả một chút xíu. Vậy mà hắn từng hy vọng sẽ không bao giờ phải trở lại cái chỗ ngột ngạt trắng toát đó. Hắn còn sợ họ sẽ khuyên hắn nên để cái chân nghỉ ngơi, nên hạn chế vận động, thậm chí buộc hắn phải dùng nạng trở lại. Strike rùng mình nghĩ đến ánh mắt người qua đường hiếu kỳ nhìn ống quần buộc túm của hắn, rồi cả giọng lanh lảnh của đám trẻ con tò mò hỏi han.
Điện thoại di động trên sàn nhà (đang cắm sạc ngay gần giường) rung lên, báo có tin nhắn.
Vui lòng gọi cho tôi lúc nào tiện, nói nhanh thôi. Charlotte.
Strike không tin vào thần giao cách cảm, vậy mà khi nhìn thấy tin nhắn đó, không biết cơn cớ vì sao mà hắn nghĩ ngay là hẳn Charlotte đã biết được hắn vừa thông báo vụ chia tay với Khỉ Con. Cứ như thể hắn vừa giật mạnh sợi dây vô hình vẫn nối giữa hai người.
Hắn nhìn chằm chằm vào tin nhắn như thể hy vọng đọc được vẻ mặt Charlotte qua màn hình màu xám nhỏ xíu.
Vui lòng. (Tôi biết anh không cần phải gọi: nhưng lần này tôi xuống nước đề nghị anh). Nói nhanh thôi (Tôi có lý do chính đáng để nói chuyện với anh, ta có thể bàn chuyện nhanh chóng và suôn sẻ, không cãi vã gì đâu.) Khi nào tiện. (Tôi tử tế đấy chứ, ra ý không có tôi thì anh vẫn có chuyện khác để lo.)
Hoặc, có lẽ là: Vui lòng (Anh mà từ chối tôi thì anh khốn kiếp lắm nha Strike, anh xúc phạm tôi như vậy chưa đủ hả?) Nói nhanh thôi. (Tôi biết anh nghĩ tôi sẽ làm ầm lên; nhưng, đừng lo, lần gặp cuối anh quá khốn nạn mà, tôi chẳng thiết nữa) Khi nào tiện. (Bởi vì nói thẳng ra, lúc nào mà anh chẳng xếp tôi tít sau quân đội và mấy trò nhăng nhố khác của anh.)
Bây giờ thì có tiện không? Hắn bâng khuâng tự hỏi, vẫn đau đớn vì thuốc chưa ngấm. Hắn nhìn đồng hồ: mười một giờ mười phút. Rõ là cô ta vẫn còn thức.
Strike để điện thoại xuống sàn nhà. Chiếc điện thoại nằm yên lặng, tiếp tục sạc pin. Hắn gác cánh tay lông lá che mắt để khỏi nhìn những vệt sáng trên trần nhà do đèn đường chiếu qua mành cửa. Tự dưng, mặc dù không hề muốn, hắn mường tượng Charlotte ngay trước mắt, như lần đầu tiên hắn thấy cô ta ngồi một mình trên bệ cửa sổ trong một buổi tiệc tùng thời sinh viên ở Oxford. Trong đời hắn chưa bao giờ thấy gì đẹp đẽ hơn vậy. Đám con trai chung quanh dường như cũng giống hắn, không ngớt liếc mắt, vờ vĩnh nói cười to tiếng và diễu qua diễu lại trước cô gái đang ngồi im lặng.
Khi nhìn thấy Charlotte lần đầu tiên, Strike - mới mười chín tuổi, thấy lòng rộn ràng hệt như những ngày thơ ấu, khi hắn vừa thức dậy và nhận ra tuyết đã rơi trắng vườn nhà cậu Ted và mợ Joan. Hắn muốn đặt những bước chân đầu tiên lún sâu vào lớp tuyết trắng mịn màng, khiêu khích và quậy tung bề mặt tĩnh lặng đó.
“Mày say rồi,” một đứa bạn lên tiếng cảnh báo sau khi Strike tuyên bố ý định sẽ đến bắt chuyện với Charlotte.
Strike gục gặc đồng ý, nốc cạn vại bia thứ bảy và khệnh khạng đi đến khung cửa sổ nơi Charlotte đang ngồi. Hắn mơ hồ nhận ra đám đông chung quanh đang dõi theo, dường như đang chờ đợi một chuyện buồn cười sắp xảy ra vì Strike khi ấy đã rất to con, đầu tóc như Beethoven, thân hình như dân đấm bốc còn áo thun dính đầy nước cà ri.
Cô ta ngước lên nhìn hắn. Hai mắt mở to, tóc đen dài, khe ngực mềm mại, trắng trẻo lộ ra sau làn áo sơ mi.
Nhờ tuổi thơ lăn lóc rày đây mai đó, kết bạn với đủ loại người, Strike có kỹ năng xã giao cực kỳ tốt. Hắn biết cách hòa vào đám đông, biết làm người khác cười, biết cả cách làm người ta chấp nhận mình. Vậy mà đêm đó, lưỡi hắn tê dại, thừa thãi. Hắn còn nhớ khi đó hắn đi đứng hơi loạng choạng.
“Anh cần gì hả?” cô ta hỏi.
“Vâng,” hắn đáp. Rồi hắn lấy tay kéo áo thun ra, cho Charlotte thấy chỗ dính nước cà ri. “Cô biết làm sao tẩy hết cái này không?”
Cô ta không nhịn được (dù rõ là rất cố), bật cười khúc khích.
Một lúc sau, một anh chàng tên Jago Ross đẹp trai, chải chuốt, dân có số má (Strike từng thấy mặt và nghe tiếng ông kễnh này) chạy vào phòng cùng với đám bạn con nhà quý tộc. Đập vào mắt họ là Strike và Charlotte ngồi cạnh nhau trên bệ cửa, say sưa chuyện trò.
“Sao mà đi nhầm phòng vậy Char cưng,” Ross nói, thể hiện quyền sở hữu qua giọng điệu vừa kiêu căng vừa mơn trớn. “Tiệc của Ritchie ở trên lầu kia.”
“Tôi không đi đâu cả,” cô ta đáp, mỉm cười nhìn gã nhà giàu. “Tôi phải giúp anh Cormoran giặt áo đã.”
Vậy là cô ta đá cậu bạn trai dân trường Harrow[1] ngay giữa bàn dân thiên hạ để theo Cormoran Strike. Đó cũng là khoảnh khắc vinh quang nhất trong cuộc đời mười chín năm của Strike. Trước mặt đám đông, hắn đã bế bổng được Helen thành Troy ngay trước mũi vua Menelaus. Hắn sửng sốt lẫn vui sướng tột độ, không thèm băn khoăn chút nào về phép màu vừa xảy ra mà chỉ đơn giản chấp nhận nó.
[1. Một trong bốn trường tư nội trú cho nam sinh rất nổi tiếng ở Anh, đa phần học sinh là con nhà giàu có, quý tộc - ND]
Sau này Strike mới biết được rằng mối duyên nợ tình cờ, tưởng như số phận an bài đó lại hoàn toàn do Charlotte sắp đặt. Mấy tháng sau cô thú nhận rằng chuyện cố ý đi nhầm phòng chỉ vì muốn trừng phạt một tội lỗi vớ vẩn của Ross. Cô ta quyết ngồi đó, đợi một người đàn ông bất kỳ đến làm quen. Với Charlotte, Strike chỉ là vũ khí để tra tấn Ross. Cô ta đã lên giường với hắn ngay sau đó, chỉ để thỏa sự cay cú và giận dữ, chứ chẳng phải vì cuồng nhiệt yêu đương như hắn lầm tưởng.
Trong đêm đó Charlotte đã bộc lộ tất cả những uẩn khúc trong con người cô ta, cũng chính là những điều liên tục giằng xé rồi lại níu kéo hai người về sau. Charlotte là kiểu người luôn tự làm tổn thương chính mình, bất cần và cũng sẵn sàng làm tổn thương người khác. Cô ta không ngờ lại bị Strike lôi cuốn đến vậy. Nhưng Charlotte cũng luôn ý thức được vị trí cố hữu an toàn của mình trong một thế giới kín cổng cao tường, hoàn toàn xa lạ với Strike, nơi có những giá trị mà cô ta vừa khinh bỉ vừa không bao giờ chối bỏ.
Rồi bắt đầu mối duyên lẫn nợ và mười lăm năm sau, Strike nằm trên chiếc giường xếp, đau đớn đủ đường, chỉ ước gì có thể xóa sạch Charlotte khỏi trí nhớ.

Tai nghe AKG hàng theo Samsung Note 8/ S8/ S8+

Phụ kiện thương hiệu Aukey sale sốc từ 08/11 đến 13/11

Tổng hợp deal ngon trên Internet

Chương trước Chương sau