trinhthamtruyen.com

Đầu giáo sư Dowel - Chương 08

Đầu giáo sư Dowel - Chương 08

Bệnh viện tâm thần của bác sĩ Ravino

Ngày đăng
Tổng cộng 12 hồi
Đánh giá 9.3/10 với 6114 lượt xem

Sharp là một chàng thanh niên hai mươi ba tuổi, có mái tóc vàng, gương mặt hồng hào, dáng vóc lực sĩ. Anh ta chấp nhận đề nghị của những "kê âm mưu" một cách vui vẻ và tự nguyện. Hiện giờ, tuy chưa được biết rõ ràng mới chi tiết, nhưng anh biết rằng anh có thể giúp ích được rất nhiều cho các bạn.
Và anh vui vẻ gật đầu, thậm chí không hỏi cả Laré trong toàn bộ câu chuyện này có gì đáng chê trách hay không; anh tin vào lòng ngay thẳng của Laré và bạn anh ta.
- Tuyệt vời. - Sharp reo lên - Cái hộp dụng cụ vẽ này là cách biện hộ cho sự xuất hiện của người khách lạ trong cái thị trấn nhỏ này. Tôi sẽ vẽ chân dung những y tá và hộ lý nếu họ không đến nỗi xấu, thậm chí tôi còn chăm sóc cho họ chút ít nữa.
- Nếu cần, hãy sẵn sàng mở rộng vòng tay và cả con tim. - Laré hài lòng nói.
- Mình không đủ đẹp trai để làm việc đó. Tuy vậy, mình cũng sẽ cố gắng vận dụng sức mạnh của các cơ bắp nếu cảm thấy cần thiết.
- Anh nhớ phải hành động với tốc độ nhanh nhất và thận trọng tối đa. - Dowel nhấn thêm một lời khuyên sau cùng.
Sharp hứa trong vòng ba ngày sẽ trở về với kết quả mỹ mãn. Nhưng chỉ mới buổi tối ngày hôm sau, anh ta đã xuất hiện ở nhà với vẻ mặt bối rối.
- Không làm sao mà thực hiện được. - Anh nói - Nơi đó không phải là bệnh viện mà là một nhà tù được bao quanh bằng các bức tường đá. Không một người phục vụ nào được phép ra khỏi những bức tường đó. Tất cả thực phẩm đều do nhà thầu đưa đến, mà ngay cả họ cũng không được phép vào sân. Người quản lý đích thân ra tận cổng để nhận mọi thứ hắn cần. Tôi đã đi vòng quanh nhà tù này, kiên nhẫn như một con chó sói quanh chuồng cừu. Nhưng không sao nhìn qua được cái hàng rào đá ấy, dù chỉ bằng một con mắt.
Laré tỏ ra tuyệt vọng và giận hơn.
- Tôi đã hy vọng là anh sẽ tỏ rõ sự sáng tạo và mưu trí hơn, Sharp!
- Xin mời, chính anh phải đi để tỏ rõ sự sáng tạo ấy. - Sharp đáp lại, cũng với vẻ tức tối không kém Laré. - Có lẽ tôi đã không bỏ qua bất cứ một kế hoạch nào mà mình có thể nghĩ đến. Nhưng vì ngẫu nhiên tôi làm quen được với một hoạ sĩ địa phương, anh ta biết rất rõ thành phố này và những sinh hoạt thường nhất của bệnh viện. Anh ta cho tôi biết đây là một bệnh viện hoàn toàn khác thường. Nó giữ kín nhiều tội ác và bí mật đằng sau những bức tường. Những kẻ thừa kế đưa vào đây những người thân thích giàu có đã sống quá dài mà không nghĩ đến việc chết đi và tuyên bố họ là những bệnh nhân tâm thần, đồng thời thiết lập sự bảo trợ đối với họ. Những kẻ bảo trợ cho trẻ vị thành niên cũng gửi đến đây những đứa trẻ được họ bảo trợ cho đến tuổi trưởng thành; trong khi đó, họ được tự do sử dụng tài sản của các em. Đó là nhà tù đối với những người giàu có, là chọn giam cầm suốt đời đối với những người vợ, người chống bất hạnh, những cha mẹ quá già và những người được bảo trợ. Chủ nhân bệnh viện cũng là bác sĩ trường, nhận được những khoản thu nhập lớn từ những nhân vật có máu mặt. Tất cả những nhân viên được trả lương rất hậu. Ở đây, luật pháp cũng bất lực, giữ cho nó không lọt được vào không chỉ có bức tường đá, mà là vàng. Ở đây, mọi thứ được giữ vững nhờ mua chuộc. Các anh có đồng ý là trong tình hình như thế thì nếu tôi cô ngồi lì ở Sko suốt một năm ròng cũng không thể tiến được một centimet nào vào cái bệnh viện chết tiệt ấy.
- Lẽ ra không phải ngồi, mà hành động. - Laré nhận xét một cách khó khăn.
Sharp cố nhắc chân mình lên và chi cho các bạn thấy những ống quần bị rách.
- Đã hành động rồi, các anh thấy đấy. - Anh nói với giọng châm biếm chua cay. - Đêm qua, tôi đã thử trèo qua tường. Đối với tôi, việc đó không khó. Nhưng tôi chưa kịp nhảy xuống phía trong tưởng, thì những con chó to lớn đã lao vào tôi, và kết quả là đây. Tôi mà không có sự nhanh nhẹn và khéo léo của loại khỉ, thì chúng đã xé tan xác tôi ra. Ngay lúc đó, khu vườn rộng lớn vang lên những tiếng gọi của bọn bảo vệ, đèn điện bật lên soi sáng mọi vật. Như thế vẫn chưa có gì đang nói. Khi tôi vượt được trở ra, bọn cai tù thả lũ chó ra khỏi cổng. Lũ súc vật này đã được rèn luyện đúng như những con chó thời trước ở các đồn điền Nam mỹ dùng để đuổi bắt những nô lệ da đen chạy trốn… Laré, anh biết đấy, tôi đã giật được bao nhiêu giải trong các cuộc thi chạy tốc độ. Phải chi lúc nào tôi cùng nhảy nhanh như đêm qua khi cố gắng chạy để thoát khỏi những con chó đáng nguyền rủa, thì tôi đã là vô địch thế giới. Tôi rất hài lòng khi nói với các anh rằng tôi đã không khó khăn gì khi nhảy lên bậc lên xuống của một chiếc xe hơi đang phóng qua với tốc độ ít nhất ba mươi cây số giờ, vì chỉ cứ nhảy đó mới cứu được tôi.
- Khốn nạn thật! Phải làm gì bây giờ? - Laré vò đầu kêu lên. - Phải gọi cho Arthur.
Và anh lao đến bên điện thoại. Vài phút sau, Arthur đã bắt chặt tay các bạn.
- Chúng ta đành phải chờ đợi một thời cơ tốt. - Anh nói sau khi nghe hết chuyện thất bại của Sharp. - Kerner biết cách giấu kín những nạn nhân của hắn ở những nơi tin cậy. Bây giờ, chúng làm gì được hả?- Anh nhắc lại lời của Laré. - vượt qua mọi trở ngại, hành động bằng thứ vũ khí của Kerner: mua chuộc tên bác sĩ trường và…
- Tôi không hề tiếc, nếu phải cho hắn tất cả tài sản của tôi! - Laré kêu lên.
- Tôi sợ rằng với bao nhiêu tài sản ấy vẫn chưa đủ. Chẳng qua là bệnh viện của bác sĩ Ravino đáng kính được xây dựng bằng một số tiền lớn mà hắn nhận được của khách hàng; họ hoàn toàn tin rằng cho dù Ravino có nhận tiền đút lót thì hắn cũng không bán rẻ nhưng lợi ích của họ. Ravino không muốn phá hoại thanh danh của hắn và do đó đã làm lung lay mọi cơ sở của bệnh viện. Đúng hơn, hắn sẽ làm việc đó nếu như nhận được một số tiền tương đương với toàn bộ những khoản thu nhập sau này của hắn. Như vậy, tôi sợ rằng chúng ta sẽ không đủ tiền để làm việc đó, mặc dù đã cố gắng dốc hết vốn liếng của mình. Ravino quan hệ với nhiều triệu phú, ta đừng quên điều đó. Nhưng tất cả nỗi bất hạnh là ở chỗ Ravino luôn theo dõi những người giúp việc của hắn không kém gì các tù nhân. Sharp nói đúng, tôi đã tìm được một số tin tức về bệnh viện Ravino. Đưa một người ngoài vào nhà tù khổ sai và chạy trốn còn dễ hơn là cũng làm như vậy ở bệnh viện Ravino. Hắn nhận nhân viên vào làm việc ở do một cách có chọn lọc rất kỹ, phần lớn là người không có bà con thân thuộc. Hắn không chê những kẻ chống đối với pháp luật và muốn lẩn trốn con mắt cảnh giác của cảnh sát. Hắn trả lương cao, nhưng đòi phải cam kết rằng: không một người giúp việc nào được ra khỏi giới hạn của bệnh viện trong thời gian phục vụ, thời gian quy định này là mười và hai mươi năm, không hơn.
- Nhưng hắn tìm đâu được người cam chịu mất tự do gần suốt cuộc đời như vậy?
- Tìm được. Nhiều người bị cái ý nghĩ bảo đảm cuộc sống lúc tuổi già cám dỗ, phần lớn do hoàn cảnh túng thiếu xua đuổi tới. Nhưng dĩ nhiên không phải ai cũng chịu nổi. Ở chỗ Ravino cùng xảy ra dù rất hiếm những cuộc chạy trốn của nhân viên. Mới cách đây không lâu, một nhân viên luyến tiếc cuộc sống tự do đã chạy trốn. Ngày hôm đó, người ta tìm thấy xác của hắn ở vùng ngoại ô Sko. Cảnh sát Sko đã được Ravino đút tiền. Chúng lập biên bản ghi rằng người giúp việc này đã tự sát. Ravino nhận cái xác đem về bệnh viện. Về chuyện sau đó thì có thể đoán được. Chắc là Ravino cho các nhân viên khác xem cái xác và đọc một bãi diễn văn, ám chỉ số phận giống như thế đang chờ bất cứ kẻ nào vi phạm cam kết. Đó, tất cả là có thế.
Laré bàng hoàng.
- Anh lấy đầu ra nhưng tin tức ấy? Arthur Dowel mỉm cười thoả mãn.
- Đấy, anh thấy chưa? - Sharp đã vui hơn - tôi đã bảo với anh là tôi không có lỗi.
- Tôi đã hình dung ra được Laurence sống vui vẻ như thế nào ở cái nơi đáng nguyền rủa này. Nhưng chúng mình phải làm gì chứ, Arthur? Đặt mìn phá tường hãy đào đường ngầm?
Arthur ngồi xuống ghế và ngẫm nghĩ. Các bạn yên lặng nhìn anh.
- Eureka! - Dowel đột ngột reo lên.
***
Một căn phòng nhờ có cửa sổ mở ra vườn, các bức tường màu xám, chiếc giường xám, khăn trái giường cùng bằng lông chim màu xám. Nổi bật nhất là cái bàn nhỏ và hai cái ghế màu trắng.
Laurence ngồi bên cửa sổ và nhìn ra vườn. Tia nắng nhuốm vàng mái tóc màu hạt dẻ sáng của cô. Cô đã ốm đi rất nhiều, da tái xanh. Từ cửa sổ nhìn thấy con đường hai bên trồng cây, trên đó từng nhóm bệnh nhân đi dạo mát, những tấm áo choàng trắng cổ viền đen của các cô y tá lướt đi loáng thoáng giữa đám bệnh nhân.
- Những người điên. - Laurence khẽ nói, mắt nhìn các bệnh nhân đang đi dạo - và tôi cũng điên. Vô lý đến vậy là cùng! Đó là tất cả những gì tôi đặt được.
Cô vừa nắm chặt tay đến nỗi những ngón tay kêu răng rắc, vừa nhớ lại toàn bộ câu chuyện đã xảy ra. Lúc ấy Kerner gọi cô vào văn phòng và bảo:
- Tôi cần nói chuyện với cô, Laurence. Cô có nhớ buổi gặp gỡ ban đầu của chúng ta, khi có đến đây vì muốn có việc làm?
Cô gật đầu.
- Cô đã hứa sẽ im lặng về mọi điều có nhìn thấy trong nhà này, phải không?
- Phải.
- Bây giờ cô hãy nhắc lại lời hứa do đi, rồi có thể đi thăm ba mẹ cô. Cô thấy rõ là tôi đã tín cẩn cô ra sao.
Kerner đã nói ra đúng điểm yếu của Laurence làm cô bối rối và im lặng. Laurence quên thực hiện lời hứa, nhưng sau khi cô đã biết mọi chuyện. Kerner cảm thấy có sự lưởng lự ở cô và theo dõi một cách lo ngại kết quả cuộc đấu tranh trong lòng cô.
- Phải, tôi đã hứa với ông là tôi sẽ im lặng. - cuối cùng cô khẽ nói. - nhưng ông đã lừa dối tôi. Ông đã giấu tôi rất nhiều chuyện. Nếu ông nói ngay ra tất cả sự thật thì tôi cũng không đưa ra lời cam kết ấy.
- Nghĩa là, cô tự coi mình không bị ràng buộc bởi lời hứa ấy?
- Phải.
- Cảm ơn cô đã nói thẳng mọi việc. Tôi cảm thấy có thể làm việc với cô được, bởi vì ít nhất là cô không gian dối. Cô quả là có lòng can đảm hiếm thấy.
Kerner nói điều đó không chỉ để dụ dỗ cô. Mặc dù Kerner coi sự thành thật là điều ngu xuẩn. Trong giờ phút này, hắn thật sự kính trọng cô vì sự can đảm của tính cách và sự kiên định của tinh thần. "Quỷ thật, sẽ đáng nguyền rủa nếu phải gạt bỏ cô gái này. Nhưng biết làm gì với cô ta bây giờ?".
- Như vậy nếu có cơ hội là cô sẽ bỏ đi và tố giác tôi? Cô cũng thừa biết rằng điều đó sẽ đưa lại những hậu quả như thế nào đối với tôi. Họ sẽ xử tử tôi. Hơn nữa tên tuổi tôi sẽ bị ô nhục.
- Ông phải nghĩ đến điều đó sớm hơn mới phải.
- Cô hãy nghe đây - Kerner tiếp tục như không nghe thấy câu trả lời của cô - Hãy từ bỏ cái quan niệm đạo dức hạn hẹp đó đi. Có nên nhớ rằng nếu như không có tôi, giáo sư Dowel đã rửa nát từ lâu dưới lòng đất hay đã cháy rụi trong lò thiêu xác. Công việc của ông ta đã xong. Hiện nay cái đầu làm gì, về thực chất đó là một việc sau khi tác giả qua đời. Và đó là việc tôi làm. Cô có đồng ý trong tình hình như thế, tôi có chút quyển đối với "sản phẩm" của đầu Dowel. Hơn nữa, không có tôi thì cái đầu của ông ta không thể thực hiện những phát minh mới. Cô cũng biết là bộ não không thể mổ được và cũng không thể ghép được. Tuy nhiên, phẫu thuật "ghép nối" đầu Briquet với thân người khác đã thành công tốt đẹp. Tuỷ sống đi qua các đốt xương sống ở cổ và đã dính liền lại. Đầu Dowel và tay Kerner đã cùng giải quyết nhiệm vụ đó. Mà những bàn tay này, - Kerner đưa tay ra và nhìn chúng, - cũng đáng giá một cái gì đó. Chúng ta cứu sống không phải một trăm sinh mạng con người, và sẽ cứu sống hàng trăm nữa, nếu cô không giơ lên trên đầu tôi thanh gươm bảo thủ. Nhưng như thế chưa hết đâu, những công trình vừa qua của chúng ta phải tạo ra bước ngoặt trong y học, mà trong cả đời sống của toàn nhân loại, từ nay, y học có thể khôi phục lại sự sống đã tắt của con người. Biết bao con người vĩ đại có thể sẽ hồi sinh sau khi chết, kéo dài cuộc sống vì lợi ích của loài người. Sau này, một nhà giải phẫu bình thường cũng sẽ làm được những chuyện như thế.
- Hừ! Làm trên lưng những kẻ bất hạnh khác.
- Cứ cho là vậy, nhưng thay vì có hai người phải khóc thì sẽ chỉ còn một người. ở nói có hai người chết sẽ còn một. Do không phải là những triển vọng vĩ đại hay sao? Và những công việc riêng của tôi, thậm chí cứ cho là tội ác đi thì thấm gì với cái dở? Can hệ gì đến người bệnh, trong khi tâm hồn người thầy thuốc mổ xẻ cứu sống anh ta có tội ác? Cô sẽ giết không riêng mình tôi, cô sẽ giết hàng ngàn cuộc đời mà tôi có thể cứu sống sau này. Cô có suy nghĩ về điều đó không? Cô sẽ phạm một tội ác lớn gặp nhiều lần tội ác của tôi. Cô nên suy nghĩ lại và nói cho tôi biết câu trả lời của cô. Bây giờ thì cô đi đi. Tôi sẽ không giữ cô lại đâu.
- Tôi đã trả lời ông rồi. - Và Laurence đi ra khỏi phòng.
Có đi đến phòng đầu giáo sư Dowel và kể lại cho ông nghe nội dung câu chuyện với Kerner. Đầu Dowel ngẫm nghĩ:
- Giấu kín những ý định của cô hoặc ít nhất cũng trả lời một cách mơ hồ không tốt hơn sao? - Cuối cùng cái đầu thì thầm.
- Cháu không biết nói dối.
- Đó là điều vinh dự cho cô, nhưng cô đã tự phán quyết mình. Cô có thể chết và sự hy sinh của cô không có lợi cho ai cả.
- Những cháu không thể làm khác được.
- Số phận đã định rồi! - Cô nhắc đi nhắc lại câu nói khi ngồi bên cửa sổ trong phòng.
"Tội nghiệp mẹ, một ý nghĩ chợt loé lên trong đầu cô, nhưng mẹ cũng sẽ hành động như vậy". - Laurence tự nói. Cô muốn viết thư cho mẹ, trong đó sẽ kể mọi chuyện xảy ra với cô. Nhưng không có cách nào để gửt thư đi. Laurence không nghĩ là cô phải chết. Cô buồn vì lo lắng cho mẹ và nghĩ ra tội ác của Kerner. Tuy vậy, có tin rằng sớm hãy muộn, sự trừng trị không buông tha hắn.
Điều mà có chờ đợi lại xảy ra sớm hơn cô tưởng. Laurence tắt đèn và nằm vào giường. Thần kinh cô căng thẳng. Cô nghe thấy tiếng rì rầm phía sau cái tủ đặt cạnh tường. Tiếng rì rầm làm cô ngạc nhiên hơn là sợ hãi. Cửa vào phòng cô đã khoá chặt. Không thể vào phòng mà cô lại không nghe thấy. "Tiếng gì thế nhì? Có lẽ chuột chăng?"
Chuyện tiếp theo xảy ra nhanh chóng không ngờ. Sau tiếng rì rầm, lại nghe thấy tiếng ken két. Tiếng bước chân ai đó nhanh chóng đến gần giường cô. Laurence hốt hoảng nhỏm đậy, nhưng ngay lúc đó những cánh tay lực lưỡng ấn cô nằm xuống và ấp vào mặt có chiếc mặt nạ tẩm thuốc mê.
"Cái chết!" - Có thoáng nghĩ và toàn thân có run lên, cô bật dậy định chạy trốn theo bản năng.
- Bình tĩnh nào. - Có nghe thấy tiếng Kerner, nó hoàn toàn giống như khi hắn phẫu thuật hàng ngày, sau đó cô ngất đi.
Khi tỉnh lại, cô thấy mình ở bệnh viện. Kerner đã thực hiện những lời đe doạ về "Những hậu quả hết sức nghiêm trọng đối với cô" nếu cô không giữ bí mật. Cô đã chờ đợi mọi điều ở hắn. Hắn đã trả thù, mà chính hắn không bị trừng phạt. Laurence tự biến mình thành nạn nhân, song sự hy sinh của cô là vô ích. Ý thức được điều đó càng phá vỡ nhiều hơn sự ổn định tinh thần của cô.
Hai tuần lễ đầu, họ không cho Laurence đi ra cái vườn râm mát có các bệnh nhân "hiền lành" đi dạo. Hiền lành đó là những người không phản đối sự giam cầm, không chứng minh với các bác sĩ là họ hoàn toàn khỏe mạnh, không đe doạ tố giác và không có mưu tính chạy trốn. Trong cả cái bệnh viện này có không quá mười phần trăm bệnh nhân thật sự bị tâm thần, mà đó là những kẻ bị làm mất trí ngay trong bệnh viện. với mục đích này, Ravino đã nghiên cứu xây dựng một chế độ phức tạp để "đầu độc tâm lý".
Đối với bác sĩ Ravino, Marie Laurence là một" trường hợp khó khăn". Thật vậy, sau thời gian vào làm việc ở nhà Kerner, tuy hệ thần kinh của Laurence đã bị kiệt quệ nhưng ý chí của cô không hề dao động. Và Ravino, đã trực tiếp thực hiện việc làm này.
Cho tới giờ, hắn chưa nghiên cứu tình trạng tâm lý của Laurence một cách sắt sảo, mà chỉ chăm chú xem xét cô từ xa. Giáo sư Kerner chưa cho bác sĩ Ravino những chỉ thị cụ thể về việc đẩy cô xuống mồ trước thời hạn hay làm mất trí. Những dù muốn dù không, bản thân chế độ sinh hoạt trong bệnh viện tâm thần của Ravino cũng từ nó biến những con người bình thường nhất thành những bệnh nhân mất trí.
Laurence luôn chờ đợi thời điểm số phận cô sẽ được quyết định dứt khoát trong một tâm trạng hồi hộp. Chết hoặc mất trí, cũng như các bệnh nhân ở đây, hoàn toàn không có con đường nào khác cho cô lựa chọn. Và cô đã thu hết sức mạnh tinh thần để chống lại, ít nhất là bệnh điên. Cô rất dịu hiền, ngoan ngoãn và thậm chí bề ngoài tỏ vẻ rất yên tâm. Những những biểu hiện đó khó qua mặt được bác sĩ Ravino, vì hắn đã có nhiều kinh nghiệm và năng lực xuất sắc của một bác sĩ tâm thần. Vẻ phục tùng của Laurence chỉ khơi dậy sự lo ngại trong hắn.
"Trường hợp khó khăn". - Hắn nghĩ vậy khi nói chuyện với Laurence trong lúc thăm bệnh thường lệ vào buổi sáng.
- Cô thấy trong người ra sao? - Hắn hỏi.
- Cảm ơn ông, tốt thôi! - Laurence đáp.
- Chúng tôi làm hết sức mình cho các bệnh nhân của chúng tôi, nhưng dù sao đi nữa thì hoàn cảnh không quên và sự thiếu tự do cùng tác động một cách khó chịu đến một số bệnh nhân, nhất là cảm giác cô đơn, nhớ tiếc.
- Tôi đã quá quen với cảnh cô đơn.
" Không dễ gì làm cho cô ta cởi mở". - Ravino nghĩ và hắn nói tiếp:
- Nói thật ra, cô không sao cả, chỉ có điều là thần kinh hơi suy nhược, giáo sư Kerner nói với tôi là cô phải tham gia vào những thí nghiệm khoa học gây ấn tượng khá nặng nề cho người chưa quen. Cô còn trẻ quá mà. Kiệt sức và suy nhược thần kinh nhẹ. Và giáo sư Kerner, vì đánh giá cô rất cao, đã quyết định để cô được nghỉ ngơi.
- Tôi rất biết ơn giáo sư Kerner.
"Bản tính kín đáo, - Ravino tức giận. Phải để cô ta ở với những bệnh nhân khác, có lẽ khi đó, có ta mới cởi mở hơn, và như vậy sẽ nghiên cứu được tính nết của cô ta".
- Tại sao cô cứ ngồi mãi, - Hẳn hỏi. - Mà không đi ra vườn dạo mát? Chúng tôi có một khu vườn, thậm chí còn hơn cả một khu vườn, là một công viên thật sự rộng một chục mẫu tây.
- Tôi không được phép đi chơi.
- Thật vậy à? - Ravino ngạc nhiên kêu lên. - Đây là những sơ suất của người phụ tá cho tôi. Cô không thuộc loại những bệnh nhân mà những cuộc dạo chơi có thể có hại. Xin mời có đi dạo. Cô hãy làm quen với những bệnh nhân của chúng tôi, trong bọn họ còn có những con người khá thú vị.
- Cảm ơn ông; tôi sẽ tận dụng sự cho phép của ông.
Khi Ravino đi khỏi, Laurence rời căn phòng của cô và đi theo hành lang dài sơn màu xám có viền đen để đến lối ra vào. Từ sau những cái cửa khoá kín của các phòng vòọg ra nhưng tiếng mới chào, tiếng kêu thật, tiếng cười điên dại và tiếng càu nhàu…
Laurence thầm nghĩ, cô cố gắng không chịu khuất phục hoàn cảnh này. Nhưng cô cũng rảo bước nhanh chân ra khỏi khu nhà, trước mắt có trải dài một con đường nhỏ bằng phẳng dẫn vào sâu hút trong vườn, và Laurence đi theo còn đường đó.
Màu sắc đen tối trùm lên mọi thứ. Cây toàn một màu là kim, thân là xám xanh thẫm. Những cái ghế dài bằng gỗ không có lưng dựa cũng sơn màu xám xịt. Nhưng đặc biệt là các bông hoa làm Laurence kinh ngạc, nhưng bồn hoa làm giống như những nấm mồ, ở giữa những cây hoa nổi lên những bông hoa buồm gần như màu đen, những bông bạch cúc có viền ở cánh như băng tang trắng. Những cây trắc bá điệp lã xẫm bổ sung cho bức tranh thật hoàn chỉnh.
Một nghĩa trang thật sự, ở đây, nhưng ý nghĩ về cái chết bất giác nẩy nở. Nhưng thưa ngài Ravino, ngài không lừa được tôi đâu, tôi đã đoán ra những bí mật, và những "xảo thuật " của ngài không bắt nạt được tôi đâu; Laurence tự khích lệ và nhanh chóng bỏ qua " khu vườn nghĩa địa", cô đi vào con đường trồng toàn thông. Những thân cây thông cao như cột đèn vươn lên, phủ kín bằng những vòm lá xanh thẳm. Những ngọn thông xáo động tiếng rì rào đều đặn, khô khan và đơn điệu.
Ở khắp mọi chỗ trong công viên đều thấy những cái áo màu xám của bệnh nhân.
"Trong số họ ai là người điên và ai là người bình thường?" Có thể xác định điều đó khá chính xác, dù chỉ quan sát họ không lâu. Những người chưa đến nỗi hết hy vọng thì ngắm nhìn người con gái mới tới - Laurence. Những bệnh nhân mà ý thức đã bị mờ mịt thì chìm đắm vào bản thân mình, tách rời khỏi thế giới chung quanh mà họ nhìn bằng đôi mắt lơ đãng.
Một ông già cao lớn với bộ râu dài điểm bạc tiến lại gần Laurence. Ông già phát hiện thấy Lairence bèn vươn cao cặp lông mày mềm mại, rồi nói to dường như đang tiếp tục tự nói với chính mình.
- Lão đã đếm được mười một năm, sau đó lẫn lộn hết cả. Ở đây không hề có lịch, mà thời gian thì dừng lại. Lão cũng không biết lão đã đi lang thang bao nhiêu lần trên con đường này. Còn cô, cô cũng sẽ đi tới đi lui tới một ngàn lần. Ở đây không có lối ra. Bất kỳ một ai vào đây cũng sẽ mất đi một hy vọng, như ông Dantes đã nói. Ha! Ha! Ha! Cô không ngờ đến à? Chắc là có nghĩ tôi điên? Tôi chỉ tinh ranh. Ở đây, chỉ những người điên mới có quyển sống. Nhưng cô sẽ không ra được khỏi đây, cũng như tôi, hai chúng ta… - nhìn thấy một y tá đang đi tới mà nhiệm vụ của ông này là rình nghe lời nói chuyện của các bệnh nhân, ông già nói tiếp, không đổi giọng và ranh mãnh nháy mắt - Tôi là Napoléon, và một trăm ngày của tôi vẫn chưa đến. Anh có hiểu tôi không? - Ông già hỏi khi người y tá đi khỏi.
"Ông già bất hạnh. - Laurence nghĩ - Phải chăng ông ta làm ra về điên dại để tránh khỏi bàn án tử hình? Hoá ra không chỉ riêng mình phải dùng đến sự nguỵ trang để tự cứu thoát".
Lại một bệnh nhân nữa đi tới bên Laurence, một người trẻ tuổi để bộ râu đen, anh ta bắt đầu nói một câu vô nghĩa nào đó về cách khai căn bình phương của phép cầu phương. Nhưng lần này người y tá không đến chỗ Laurence, rõ ràng là người trẻ tuổi này không bị nghi ngờ. Anh ta đến bên Laurence và nói mỗi lúc càng màu hơn.
- Hình tròn, đó là sự vô cùng. Phép cầu phương là bình phương sự vô cùng. Hãy nghe cho kỹ. Khai căn bình phương của phép câu phương như là khái căn bình phương của sự vô cùng, nâng lên luỹ thừa và như vậy có thể sẽ xác định được bình phương… những chị không nghe tôi sao? - Người trẻ tuổi bỗng nổi giận và nắm lấy cánh tay Laurence. Cô giật ra và gần như chạy về phía toà nhà cô ở. Gần đến cửa, có gặp lại bác sĩ Ravino. Hắn đang kiếm một nụ cười thoả mãn.
Laurence vừa chạy vào phòng của mình, thì có tiếng gõ cửa. Có kiên quyết không trả lời. Tuy nhiên của vẫn mở ra, và bác sĩ Ravino xuất hiện trên khung cửa.
- Xin thứ lỗi vì đã vào mà không được phép. Nhưng trách nhiệm thầy thuốc của tôi cho tôi một vài quyền hạn…
Bác sĩ Ravino thấy là đã đến thời có thuận lợi đề bắt đầu phá huỷ những giá trị tinh thần của Laurence. Trong kinh nghiệm của hắn có những phương pháp tác động đa dạng nhất, từ sự chân thành giả vờ, sự lễ độ và sự ân cần đầy sức quyến rũ, đến thói thô bạo và trân tráo vô liêm sỉ. Hắn quyết định bất cứ thế nào cũng phá vỡ thế cân bằng của Laurence, vì thế hắn bỗng lấy giọng xuồng xã và giễu cợt.
- Tại sao cô không nói: "Xin mời vào, xin lỗi là tôi đã không mời ông. Tôi đang mải nghĩ và không nghe thấy tiếng gõ cửa của ông…, hoặc một câu gì khác?
- Không phải, tôi có nghe tiếng gõ cửa, nhưng không đáp vì tôi muốn ở một mình.
- Đúng thật, hình như lúc nào cô cũng muốn như vậy! - Hắn nói với vẻ châm biếm.
- Sự thành thật không phải là đối tượng tốt cho sự châm biếm. - Laurence nhận xét hơi giận dữ.
"Cắn câu rồi" - Ravino vui vẻ nghĩ. Hắn xuồng xã ngồi xuống trước mặt Laurence và nhìn cô không chớp mắt. Laurence cố gắng chịu đựng cái nhìn đó, nhưng nét mặt cô cứng đơ lên vì xấu hổ cho mình.
- Cô cho rằng sự thành thật không phải là đối tượng tốt cho sự châm biếm. - Ravino vẫn giữ cái giọng châm biếm ấy. - Còn tôi thì nghĩ nó thích hợp nhất. Nếu cô mà thành thật đến thế, cô sẽ đuổi tôi đi vì cô oán ghét tôi, chứ không cố gắng giữ nụ cười đáng yêu của bà chủ nhà mến khách.
- Đó chỉ là sự lễ độ vốn có của người có giáo dục. - Laurence đáp.
- Vậy nếu không có sự lễ độ, cô sẽ đuổi tôi ra chứ? - Và Ravino bỗng cười lên. - Tuyệt! Rất tốt! Sự lễ độ không hoà nhập với sự thành thực. Đó là một - và hắn gập một ngón tay - Hôm nay, tôi đã hỏi cô thấy trong người như thế nào, và được trả lời "rất khỏe", mặc dù qua đôi mắt cô, tôi thấy là cô đang tự ái. Như vậy lúc ấy cô đã nói dối. Vì lẽ đó chăng?
Laurence không biết nói gì, hoặc cô phải nói dối lần nữa, hoặc là thú nhận cô đã định giấu những tình cảm của mình, nên cô im lặng.
- Đúng! - Laurence khiêu khích đáp.
- Vậy là có nói dối nhân danh sự lịch sự là một, có nói dối nhân danh sự tự vệ là hai. Nếu tiếp tục cuộc nói chuyện này tôi sợ tôi không có đủ ngón tay. Có còn nói dối vì lòng thương hại. Không phải cô viết những lá thư để cho mẹ cô yên tâm sao?
Laurence kinh ngạc. Không lẽ Ravino đã biết tất cả? Đúng thật sự hắn đã biết tất cả. Hắn đòi hỏi ở các khách hàng đã gửi những bệnh nhân già đến đây những tin tức đầy đủ cả về những nguyên nhân phải nhốt họ ở bệnh viện của hắn, cả về mọi thứ có liên quan tới bản thân bệnh nhân. Khách hàng biết rằng điều đó cần thiết cho lợi ích của chính họ và đã không giấu Ravino dù đó là những chuyện bí mật khủng khiếp nhất.
- Cô đã nói dối giáo sư Kerner, nhân danh công lý bị nhục mạ và vì muốn trừng trị tội phạm. Chuyện ngược đời cay đắng! Và nếu tính sổ thì hoá ra sự thật của cô lúc nào cũng được nuôi dưỡng bằng sự dối trá.
Ravino đã bắn trúng đích. Laurence bị áp chế. Chính cô cũng không khi nào nghĩ rằng sự dối trá lại đóng vai trò to lớn đến như vậy trong cuộc đời cô.
- Cô thử nghĩ xem cô đã sai trái biết bao. Và cô đã đạt được kết quả gì bằng sự thật của cô? Tôi nói cho cô biết cô đã đạt được sự tự giam cầm suốt cuộc đời. Và không sức mạnh nào có thể đưa có ra khỏi nơi đây, dù đó là sức mạnh trên trời hãy dưới đất. Còn sự dối trá? Mặc dù cô vẫn xem giáo sư Kerner là còn quỷ và tên trùm dối trá, thì ông ta vẫn tiếp tục tồn tại một cách tuyệt vời.
Ravino đột nhiên ngưng nói, mặt vẫn nhìn thẳng vào Laurence. "Lần đầu thế là đủ rồi, thuốc nổ khá tốt". - Hắn hài lòng nghĩ, và đi ra mà không chào Laurence.
Thậm chí Laurence cũng không biết được hắn đã đi ra từ lúc nào. Cô ngồi yên, hai tay bưng lấy mặt.
Sáu buổi tối hôm đó, ngày nào Ravino cùng đến chỗ cô để tiếp tục những cuộc trò chuyện quỷ quyệt của hắn, nhằm làm lung lay những nền tảng tinh thần và đồng thời cả tâm lý của Laurence, đó là vấn đề về lòng tự ái nghề nghiệp của Ravino.
Laurence rất đau khổ. Đến ngày thứ tư, cô không kìm được đã đứng dậy thét lên với bộ mặt nảy lửa.
- Đi ngay khỏi đây! Ông không phải là người, ông là loại quỷ dữ!
Cảnh này làm Ravino thật sự thoả mãn.
- Cô thành công rồi. - Hắn nhếch mép cười nhưng vẫn ngồi im. - Cô trở nên thành thật hơn trước.
- Đi ngay! - Laurence thở hổn hển nói.
"Tuyệt thật, sắp sửa đấu tranh đây". Ravino nghĩ và đi ra, vui vẻ huýt sáo.
Thật ra, Laurence chưa đấu tranh và chỉ có khả năng đấu tranh khi ý thức trở nên tối tăm hoàn toàn, nhưng sức khoẻ tinh thần của cô đang gặp nguy hiểm lớn. Còn lại một mình, cô kinh hoàng nhận ra rằng cô không thể chịu đựng lâu hơn được nữa.
Còn Ravino thì không bỏ qua một việc làm nào có thể đẩy nhanh tới sự kết thúc. Chiều chiều, Laurence bắt đầu bị quấy rầy bởi âm thanh của những bài hát u buồn. Hình như có cây đàn violoncel nức nở ở đâu đó, có khi những âm thanh vút lên tới những âm vực cao nhất, sau đó không những đội cao mà cả âm sắc thay đổi đột ngột, không ngừng, rồi như có một giọng người hát vang lên, trong trẻo những buồn bã vô cùng.
Khi Laurence lần đầu nghe khúc nhạc này, giai điệu của nó đã làm cho cô thấy thích thú. Hơn nữa, nét nhạc lại dịu dàng và êm ái đến mức Laurence bắt đầu hoài nghi, thực tế có khúc nhạc dạo ở đâu đó hay tai cô bị ảo giác. Giờ phút nối nhau trôi qua, và điệu nhạc tiếp tục quây tròn trong một vòng luẩn quẩn. Một giờ sau, Laurence đã tin chắc rằng điệu nhạc này không có trên thực tế, rằng nó chỉ âm vang trong đầu óc cô. Không trốn đâu khỏi điệu nhạc ảm đạm này, Laurence che kín tai lại, nhưng cô cảm thấy hình như mình vẫn còn nghe…
- Mình có thể phát điên lên vì nó. - Laurence thì thào. Có bắt đầu hát khe khẽ một mình, cố gắng nói to lên với chính mình để át tiếng nhạc, nhưng không ăn thua gì. Điệu nhạc đó còn ám ảnh cô ngay cả trong giấc ngủ.
"Người không thể chơi đàn và hát không ngừng như vậy được. Chắc hẳn đây là nhạc được phát ra từ một cái máy… Một loại ảo giác", - Cô nghĩ khi nằm trên giường với đôi mắt mở to và vẫn nghe thấy vòng quay bất tận: violoncel, violon, tiếng người… violoncel, violon, tiếng người…
Cô không chờ được đến sáng và vội chạy ra vườn hoa, nhưng điệu nhạc đã biến thành ý nghĩ luôn luôn ám ảnh tâm trí cô. Laurence bắt đầu nghe thấy một khúc nhạc không âm thanh. Và chỉ có những tiếng kêu thét và tiếng cười của những người đang dạo chơi trong công viên, những người điên mới phần nào làm cô át được nó.

Chương trước Chương sau