Đóa lan rừng nổi loạn - Chương 04

Đóa lan rừng nổi loạn - Chương 04

Đóa lan rừng nổi loạn
Chương 04

Ngày đăng
Tổng cộng 7 hồi
Đánh giá 9/10 với 1734 lượt xem

Magarth bước ra khỏi nhà đến hàng hiên tràn đầy ánh nắng. Anh ngồi xuống, duỗi hai chân, nhắm mắt lại, cố nén một cái ngáp.
- Một ly cà phê đậm điểm vài giọt cognac chắc sẽ làm anh tỉnh ra. Nhưng ngủ là cần hơn hết. Anh phải đi tìm ông Kamp ngay.
- Anh sẽ có cà phê, cưng cứ chờ. - Veda nói - Nhưng trước khi đi, anh phải giải thích cho em một chút. Anh biến nhà em thành một cái bệnh viện, chắc có lý do cần thiết, nhưng phải cho em biết chuyện gì đã xảy ra.
Magarth mở một mắt mỉm cười. Trông Veda thật đẹp với chiếc áo lụa màu hoa đào. Anh vuốt ve tay cô:
- Họ vây nhốt cô ta trong nhà hầm của bác sĩ Fleming. Khi ông Cảnh sát trưởng muốn xuống đưa cô lên thì cô tắt đèn và anh làm rối loạn để cô thoát ra ngoài. Anh theo được cô và cả hai trở thành thân thiện. Anh đi tìm chiếc xe để mang Carol đến chỗ giấu Larson nhưng khi trở lại thì cô đã biến mất. Cho nên anh đi chở Larson về đây. Bác sĩ Kober nói sẽ cho ta biết tình trạng anh ấy khi khám xong.
- Thế sao anh không mang anh ta đến bệnh viện? Tại sao anh lại mang về đây?
Magarth cố sức kiên nhẫn:
- Anh ta đang bị nguy! Em không hiểu gì về hai thằng cắt cổ ấy cả.
- Hai thằng cắt cổ nào? - Veda sửng sốt hỏi.
- Bọn Sullivan, hai đứa giết mướn. Nếu lời đồn chỉ đúng một nửa thì bọn chúng đã có tới hàng tá nạn nhân bị giết mà không để lại dấu vết gì. Chỉ có lần này, chúng mới để sơ hở: Larson đã thấy chúng giết người anh trai, anh ta đã nói với anh trước khi ngất đi. Nhân chứng đó đủ cho bọn chúng lên ghế điện rồi. Cho nên chúng phải tìm mọi cách để khử anh ta và trước nhất là tìm ở bệnh viện. Cho nên phải giấu kín anh ta trướ ckhi anh ta có thể khai báo.
Veda gật đầu:
- Nhưng anh có tin hai tên kia không thể nào tìm ra được Steve ở đây không?
- Chắc rồi! Làm sao chúng lại nối kết Larson với ngôi nhà này?
- Tốt lắm. Bây giờ anh nói về cô bé Blandish đi. Có chuyện gì xảy ra cho cô ta thế?
- Anh không biết nữa, - Magarth lo lắng nói - Hoặc cô ta không tin anh lắm hoặc là... - Magarth lắc đầu. - Lúc đến nhà bác sĩ Fleming, anh thấy một chiếc Packard to tướng. Nôn nóng vào nhà, anh cũng không để ý lắm. Nhưng khi trở lại lấy xe thì chiếc Packard không còn nữa. Chắc bọn Sullivan mang cô ta đi rồi.
- Anh cứ bị ám ảnh bởi bọn Sullivan mãi, cưng à. Chúng đâu phải chỗ nào cũng có, lúc nào cũng có mặt.
- Em lầm rồi. Anh đi báo với Kamp. Chúng ta cần có bảo vệ, chuyện gì cũng có thể xảy ra hết. Nếu cô ta ở trong tay bọn chúng, thì trời... ơi...
- Nhưng anh chưa nói với em biết cô ta thế nào? - Veda nói với giọng tò mò và có dáng thông cảm - Anh có thật bắt chuyện được với cô ta không?
- Đã hẳn rồi! Theo anh thì cô ta cũng bình thương như em vậy thôi. Anh không hiểu vì sao cô ta lại đẹp lạ lùng. Rõ ràng là cô ta chết mê mệt Larson. Đây là loại phụ nữ chỉ yêu một lần, một lần thôi.
- Như em đấy, - Veda dịu dàng nói - Chỉ tiếc là cái con heo em yêu lại không chịu hiểu gì hết.
- Đừng nói đến heo, đó là những con người rất dễ thương, rất rụt rè, không muốn ai nói đến hết.
- Em thấy rằng đêm đến thì mấy người ấy không rụt rè chút nào đâu, - Veda vẫn giọng dịu dàng nói.
Vào lúc ấy thì bác sĩ Kober bước tới nói ngay:
- Mạch Larson xuống thấp lắm. Tính mạng anh ta như treo chỉ mành. Ba ngày nữa mới biết anh ta có thoát được hay không. Đem đi bệnh viện thì tốt hơn đấy.
- Nhưng ở đấy anh ta không được bảo đảm an ninh. - Magarth nói - Tôi sẽ đi gặp ông Cảnh sát trưởng đây bác sĩ ạ. Nhất định hai con vật kia sẽ hành động đến cùng cho nên phải để anh ta ở lại đây. Cô Blandish sẻ trả mọi phí tổn, bác sĩ cứ chữa hết sức đi. Bác sĩ có thể túc trực ở đây được không?
- Không được, - Kober trả lời. - Nhưng mỗi ngày tôi đến đây hai lần. Cô y tá biết việc. Với tình trạng hiện nay thì không có cách nào chữa thêm. Tất cả còn tùy vào sự đề kháng của anh ta. Khả năng đó có vẻ khá lắm. Tôi phải làm. Tôi phải làm báo cáo đấy, anh Magarth ạ.
- Để tôi đi theo ông, - Magarth đứng lên - Xin ông chờ tôi hai phút, uống một ly cà phê thôi.
- Tôi sẽ chờ anh ở ngoài xe, - bác sĩ nói và chào Veda.
- Này anh yêu, anh cứ tự nhiên như ở nhà! - Veda nói khi bác sĩ đi khuất. - Nếu anh có bạn bè nào cần một căn phòng thì...
Magarth nuốt vội ly cà phê và ôm Veda:
- Đừng giận, em. Em sẽ có hình đăng lên báo một khi công việc xong xuôi, mọi người sẽ cho em là một nữ anh hùng. Với lại nếu chuyện xong xuôi như anh tính thì bạn bè anh và anh sẽ dọn đến đây ngay. Em thích không, em yêu?
o0o
19
Ông Cảnh sát trưởng ngồi trong văn phòng nhỏ đầy bụi, miệng ngậm điếu xì gà đã tắt. Simon Hartman bước ra chấm dứt một cuộc ồn ào. Hartman tố cáo Kamp có âm mưu để Carol trốn thoát, ông ta cũng tố cáo Kamp bất lực và dọa rằng ông sẽ báo với một nhân vật cấp cao. Kamp lo lắng nghĩ còn có sáu ngày nữa, không biết phải làm thế nào.
Ông giận dữ khi thấy Magarth bước vào cái hang của ông. Ông đập chân xuống sàn:
- À! Lại anh! Tôi đang muốn gặp anh đây! Chính anh đã để cho con bé thoát.
Magarth kéo chiếc ghế ngồi lên, chậm rãi đốt thuốc:
- Tôi không làm gì nên tội hết, tuy có mất tinh thần một ít. Nhưng nhân viên của ông thì cũng không hơn gì. Ông không nên đổ tội cho tôi.
- Sai rồi, đúng là tôi sắp sửa kết tội anh đó. Hartman vừa ở đây mới ra. Lão sùi bọt mép muốn anh chết quách cho rồi.
- Ông có hỏi tại sao không? - Magarth bình tĩnh hỏi. - Lão xanh mặt khi con nhỏ sắp lấy lại gia tài. Tôi dám cá là lão đã moi khá tiền của con bé mà lão quản lý, đang lo sợ bị mở cuộc điều tra đấy.
Kamp mở to mắt:
- Coi chừng! Vu cáo là tội nặng đấy.
- Tôi biết, nên tôi không nói với ai ngoài ông. Có thể tôi lầm nhưng tôi không tin lão. Ông chủ tôi đang mở cuộc điều tra kín về Hartman và chúng ta sẽ biết ngay thôi. Nhưng thôi, ta có chuyện khác quan trọng đáng đồng tiền bát gạo hơn. Ông có nghe đến bọn Sullivan không?
- Hẳn rồi! Nhưng đó là chuyện tào lao người ta dựng đứng lên thôi. Không có bọn Sullivannào cả. Họ bịa ra để giải thích về những vụ giết người mà không tìm ra thủ phạm.
- Ông hãy xóa ý nghĩ sai lầm đó đi! - Magarth vừa nói vừa dựa người vào ghế. - Chẳng những bọn Sullivan có thật mà hiện nay chúng còn luẩn quẩn quanh đây. Chúng vừa mới giết người anh của Steve Larson đêm qua và bắn bị thương Steve đấy.
- Tôi không nghe nói Steve có anh em gì đâu! - Kamp giãy nãy lên.
- Nếu chuyện gì ông cũng biết thì ông làm tổng thống mất - Magarth trả lời - Larson có người anh vốn là một tay găngxơ loại xoàng xung đột với gã Bernie - cướp - nhà - băng. Bọn Sullivan được thuê giết hắn nên hắn trốn ở nhà người em, tuy vậy chúng vẫn tìm ra. Còn chuyện khác nữa: Một tuần trước Steve Larson đã tìm thấy cô Carol Blandish trong chiếc cam nhông lật và đem cô ta về nhà cho đến đêm hôm nay.
- Sao? - Kamp nhảy dựng lên, gầm hét.
- Ông coi chừng bị nhồi máu đấy - Magarth không nín được cười khi thấy viên cảnh sát trưởng điên lên. - Larson chẳng biết chút gì về thân thế con nhỏ cả. Roy ngăn không cho anh ta ra bên ngoài nên anh ta không biết chính cô là cô gái thoát ra từ Viện tâm thần. Còn cô ta bị đập đầu vào xe nên mất trí nhớ, cô không nhớ mình là ai nữa.
- Sao anh lại biết đủ chuyện như thế? - Kamp hỏi và rơi mình xuống ghế.
- Tôi tìm được Larson và anh ta nói cho tôi biết. Bọn Sullivan đêm qua đến nhà, giết Roy và muốn mang Carol đi nhưng Larson đã trốn được cùng với cô gái ngay trên chiếc xe của bọn chúng. Có điều là Larson bị bắn trọng thương ngay khi xe nổ máy. Cô gái phải để anh nằm lại ở trong rừng để đi tìm bác sĩ. Bà Fleming nhận ra cô và phần sau thì ông biết rồi. Larson bây giờ ở trên kia, trong nhà cô Blandish, rất nguy kịch, không thể khai báo gì được. Nhưng khi anh ta nói lên thì ta sẽ có đủ cơ sở để đưa bọn Sullivan lên ghế điện... với điều kiện ta bắt được chúng. Ông thử tưởng tượng chuyện này sẽ thú vị như thế nào? Hai con quạ đó gây ra một loại vụ án giết người khắp xứ. Nếu ta bắt được chúng thì ông với tôi, danh nổi như cồn và ông sẽ chẳng phải sợ gì một người như Hartman cả.
- Thật là dịp may đã đến đúng lúc, - Kamp kêu lê n, giở chiếc mũ cáu bẩn để gãi đầu. - Còn con nhỏ? Cô ta ra sao rồi?
- Tôi e rằng cô ta bị bọn Sullivan bắt mất rồi, - Magarth nói và kể cho Kamp nghe chuyện gặp gỡ với Carol. Anh nói tiếp: - Chúng đi trên chiếc xe đen, - anh ghi số xe trên giấy và đưa cho Kamp. - Ông có thể cho Cảnh sát bám chúng không? Như thế là ông ném hòn đá trúng hai con chim đấy. Còn chuyện này nữa: tôi muốn ông cử người đến ganh gác nhà cô Blandish. Tôi không biết chúng có phát hiện ra Larson ở đấy không nhưng nếu biết thì thế nào chúng cũng mò đến. Ta phải lo đề phòng.
Kamp nhảy dựng lên:
- Đồng ý. Để tôi làm, tôi bắt tay làm ngay. Tôi sẽ cử Staum và hai hay ba viên cảnh sát đến ngay và giương bẫy bắt bọn Sullivan.
Chiếc Packard đen to tướng chồm chồm trên con đường nhỏ đầy sống trâu rẽ từ đường lớn vào, đi giữa đồng cỏ lát, bụi gai. Trời trưa nóng bức, bọn Sullivan phải cởi áo choàng ra. Chúng ngồi ghế trước, Max lái xe. Phía ghế sau, Carol nằm ngất ngư, tay chân bị trói, miệng dán băng keo, một tấm thảm lông dày phủ lên người.
Bây giờ bọn Sullivan cách Mũi Gió Biển đến hàng ngàn dặm. Chúng đi về phía bắc, vùng trồng bông tránh xa cách thành phố nhỏ, chịu đi vòng hơn là để người ta bắt gặp. Và bây giờ, sau tám tiếng đồng hồ chạy xe điên cuồng, chúng đã đến nơi.
Trong suốt thời gian đó, Max gần như không hé môi. Gã luôn luôn nghĩ tới Larson. Nếu Larson khai ra thì chúgn đi đời. Max biết rõ tài bắn của mình nên chắc Larson bị thương nặng, có thể là gần chết nữa. Vậy Steve không thể khai gì được trong vòng nửa tháng tới. Phải hết sức tránh sao cho Steve không thể đứng nhận mặt trước một hàng ngàn người tình nghi. Khai báo, chứng cớ ngoại phạm, tất cả đều có thể tránh né được nhưng nguy hiểm hơn là tình cảnh đối chất theo kiểu đó. Bây giờ lo nhốt con nhỏ vào một chỗ chắc chắn rồi quay lại thanh toán Steve, đó là biện pháp duy nhất.
Ngôi nhà chúng nhắm ở trên một đỉnh đồi trọc, cách xa thành phố, xa lộ cả vài dặm. Đây là ngôi nhà của người khẩn hoang tuy sắp sụp đổ nhưng còn bề thế.
Một vành sân rộng bao quanh nhà nhưng hàng lan can thiếu mất một cổng chắn và mặt tiền nhà trải qua năm tháng tàn phá đã bạc màu, lở lói. Hai bên nhà có vài mảnh đất trồng trọg làm cho ta phải ngạc nhiên trước cảnh hoang tàn này. Một bầy gà mái bới đất trên lối vào nhà, chúng chạy táo tác khi chiếc Packard đỗ ngay trước thềm.
Khi bọn Sullivan bước xuống xe, một bóng người hiện ra trong khu nhà âm u, đừng lại trước bậc gỗ. Ông ta khaỏng 60 tuổi, cao lớn, thẳng người, ngực nở nang, nước da rám nắng, hàm râu lởm chởm vài ngày chưa cạo, tóc chải ngược ra sau, chân đi đất và chỉ mặc độc một cái áo choàng khá dơ bẩn. Con người thật lạ lùng: mới nhìn qua nhất là nhìn áo quần, ta cứ tưởng là dân du đãng, sống cuộc đời không chút hy vọng nào. Thế mà nhìn vào khuôn mặt, ta thấy ngay đôi mắt, đôi mắt thật nghiêm với nét dữ dằn và nghĩ rằng trước đdó con người này đã từng chỉ huy, từng có uy quyền. Mà đúng như thế thật.
Tex Sherill từng là thầy dạy thú trong đoàn xiếc hội chợ bọn Sullivan cộng tác hồi xưa. Lúc đó ông là con người điển trai, hào hoa có một vài tính cách như bọn Sullivan: ý thức độc lập hoàn toàn, chỉ chịu tuân theo những nguyên tắc bản thân đề ra mà thôi. Khi bọn Sullivan rời gánh, Sherill cũng cảm thấy tiếc và ganh tị với chúng đã tránh được cuộc sống lang thang. Bây giờ ông nấu rượu lậu, bán trong vùng đủ sống cuộc đời độc lập và gìn giữ ngôi nhà.
Bọn Sullivan biết ông từ giã đoàn nên đến thăm ông. Theo chúng, trang trại là một nơi ẩn nấp lý tưởng khi bị nguy. Chúng đề nghị thẳng với Sherill như bàn chuyện làm ăn thông thường. Sherill chấp nhận để lấy một số tiền kah khá. Cho nên lần này chúng đem Carol đến nhốt ở đây trong khoảng sáu ngày cần thiết để cô gái được gia tài và chúng tự quyền quản lý. Hơn nữa, vì cần phải thanh toán Larson, chúng yên tâm giao Carol cho Sherill vì ông này khi nhận làm thì lam` đến cùng.
Sherill đứng dựa cột thềm nói:
- Chào các bạn trẻ. Có việc gì thế?
Không nói một lời, Max mở cửa sau xe lôi Carol ra. Sherill giật mình:
- Gì thế? Bắt cóc à? - Ông vừa nói vưa thọc ngón tay vào dây trói.
- Không được. - Max xốc Carol vác lên bậc thềm. - Cô Lolly đâu?
- Ở trong rừng. - Sherill trả lời, hai tay giăng ngang cửa. - Max, tôi không chịu dính gì đến việc bắt cóc đâu. Chuyện tử hình đấy.
- Không phải chuyện bắt cóc! - Max trả lời ngắn gọn. - Để tôi mang cô ta vào nhà rồi nói chuyện sau.
- Không, không được vào nhà, - Sherill cương quyết nói - Đặt cô ta vào ghế dựa đằng kia! Tôi thấy rõ là chuyện bắt cóc rồi.
Max đặt Carol trên chiếc ghế sờn cũ vì sương gió. Ghế kêu răng rắc và trong khi Carol tìm cách ngồi xuống thì Max đẩy mạnh vào mặt cô một cái làm ghế bât. ngửa, Carol ngã lăn ra đất, chiếc ghế đổ lên người.
- Trông chừng nó đi! - Gã nói với Frank và lôi Sherill qua bên kia sân. Sherill hỏi:
- Chuyện gì thế Max? Nếu anh làm những chuyện này thì...
- Hạ cơn xuống đi! - Max nói giọng hung hăng - Chúng tôi trả tiền để sử dụng nhà của anh phải không? Trả đủ, không thiếu một xu! Vậy thì tôi phải dùng nó. Đây không phải là một vụ bắt cóc. Cô ta trốn khỏi nhà thương điên, chúng tôi che chở cho cô ta. Không phải bắt cóc.
Sherill nhìn qua chỗ khác. Bàn chân đất của ông ta cứng như da thuộc, gãi gãi trên đất:
- Sao?... Con nhỏ Blandish đấy à?
Max cười không vui, lạnh lùng, dữ tợn:
- À, anh biết chuyện rồi!
- Không phải đâu. Chỉ biết qua báo thôi. Bây giờ anh định làm gì con nhỏ?
- Anh nói gì thế? Cô ta được hưởng 6 triệu đô la trong sáu ngày nữa. Hẳn là cô ta cảm ơn chúng tôi.
Sherill liếc nhìn về phía Carol:
- Bị bó tròn như thế mà cô ta sẽ cảm ơn anh à?
- Cô ta khùng - Max kiên nhẫn giải thích. - Cô ta không nhớ gì cả. Cần đối xử với bọn điên như là với súc vật: càng cho ăn uống thì chúng càng bám theo ta. Ta làm gì cũng được.
- Anh có vẻ không biết gì về bọn điên cả, - Sherill nói và nhổ nước miếng qua hàng lang can, - Thôi, đó là chuyện của anh. Thế tôi được chia bao nhiêu nào?
- Anh được một phần tư của bọn tôi.
- Như thế thì hoặc là quá nhiều, hoặc là không có gì hết. - Sherill trả lời vẻ bối rối. - Các anh không mang cô ta đến đây thì hơn. Đem đến chỉ tổ gây chuyện khó khăn thôi.
- Ồ câm đi! (Max thọc tay vào túi áo, bẳn gắt nhìn khu vườn đầy cỏ hoang).
Sherill không ngớt nhìn Max, ông ta nhún vai nói:
- Hình như cô ta nguy hiểm lắm. Cô ta có thể giết người đấy!
Max cười to:
- Đồ trẻ con! Người từng dạy sư tử như anh thì thừa sức. Cô Lolly và anh thì thừa sức săn sóc cô ta.
Gương mặt của Sherill căng ra:
- Không biết cô Lolly có bằng lòng không? Mấy ngày nay cô ta thật lạ. Tôi nghĩ, cô ta cũng bắt đầu có cơn rồi đấy.
- Lần trước tôi thấy cô ta bình thường mà, - Max thản nhiên nói. - Có chuyện gì vậy?
- Chắc là thần kinh căng thẳng. Cô ta sống khó quá!
- Thôi dẹp cô ta đi, - Max khó chịu nói - Anh có một căn phòng nào nhốt con bé không? Một chỗ thật an toàn?
- Phòng chứa đồ trên gác. Cửa có chắn song. Anh chọn chỗ ấy đi.
- Được rồi, phải nhốt cô ta. Tôi còn phải trở lại Mũi Gió Biển nữa.
- Anh không ở lại đây à? - Sherill sững người hỏi.
- Tôi có việc phải làm cho xong. Tôi sẽ trở về trong hai hay ba ngày nữa.
Gã bước lại gần Carol, Shrill đi theo. Max nói với Frank:
- Mở miệng nó ra!
Frank ngồi tựa vào chân Carol, đầu đặt vào tay ghế, mắt mơ màng, miệng hơi mỉm cười. Khi nghe Max nói, gã nắm lấy một phía băng keo giật mạnh khiến đầu cô gái đập vào tường. Cô đau đớn kêu lên, ngồi thẳng người nhìn bọn Sullivan.
- O. K. Bây giờ nói đi. - Max quát. - Larson ở đâu? Cô để hắn ở đâu?
- Tôi không chỉ cho ông biết đâu. - Carol nói giọng khàn khàn. - Tôi không bao giờ nói. Ông muốn làm gì tôi thì làm. Tôi không bao giờ nói.
Max mỉm cười nói nhỏ nhẹ:
- Rồi cô sẽ nói. Cô chớ sợ.
Rồi gã quay lại Sherill:
- Ta lên trên kia xoay cô ta một chút.
Một bước chân phía sau làm chúng quay lại: một người đàn bà - hay nói đúng hơn là một kẻ ăn mặc như đàn bà - bước tới, một con người kỳ lạ, thấy dễ sợ gớm ghiếc nhưng đồng thời có một vẻ đáng thương lạ lùng. Cô ta - bởi vì đúng là một người đàn bà tuy có bộ râu dài trên mặt - cô ta mặc một chiếc áo dài lấm láp, cũ kỹ. Đôi chân chỉ xỏ vào một đôi bốt nhỏ loại đàn ông, bước đi lộp cộp. Phía dưới khuôn mặt gầy ốm xanh xao giấu sau bộ râu bề bộn buông xuống dài đến gần hai tấc.
Mặc dầu cô Lolly ngày nay đã đến bốn mươi lăm tuổi, bộ râu vẫn không có một sợi trắng là cái đích say mê bệnh hoạn của hàng vạn người khi cô theo đoàn xiếc hội chợ đi khắp nơi, gần suốt cả cuộc đời cô độc.
Cô bước tới ngập ngừng, mắt nhìn vào Carol, đôi mắt có vẻ buồn thảm nhất đời. Mọi người im lặng, cảm thấy khó chịu, ngượng ngùng và sự im lặng bị xé toang vì tiếng thét của Carol.
Frank cười thật to.
- Cô ta không thích vẻ đẹp của cô đấy, - Gã nói với cô Lolly, mặt đỏ ửng lên và lùi lại.
- Nào, - Max nói vẻ nôn nóng. - Đem nó lên kia. - Gã cúi xuống cắt dây trói chân và dựng cô đứng lên.
Cô Lolly đứng nhìn chúng lôi cô gái đang giãy giụa vào nhà. Cô nghe những bước chân nặng nề trên thang gác. Carol kêu thét lên khi bị kéo qua dãy hành lang tối om.
Lolly căm ghét sự hung bạo và cô lùi về căn phòng bếp rộng thênh thang. Ngồi rửa rau cô vẫn nghĩ về cô gái xấu số. Cô ta thật đẹp, đẹp chưa bao giờ thấy. Mái tóc! Đôi mắt! Lolly cảm thấy buồn khi Carol tỏ vẻ ghê sợ mình. Nhưng chẳng có điều gì phải giận, phải ghét cả: một con người đẹp tuyệt vời như thế thì sợ hãi, ghê tởm cô là điều tất nhiên thôi. Hai dòng nước mắt chảy dài trên má Lolly. Tại sao bọn Sullivan mang cô ta đến đây? Cô khiếp sợ bọn chúng, căm ghét chúng. Chúng thật tàn bạo, hung dữ, nguy hiểm, lúc nào chúng cũng chế giễu cô.
Cửa phòng bếp mở ra, Sherill bước vào, lưỡng lự nhìn cô, mắt lo lắng. Lolly vừa cho nước vào chảo vừa hỏi:
- Ai đấy?
- Cô bé Blandish, - Sherill trả lời. - Cô bé trong tờ báo đọc sáng nay đấy!
Cô Lolly thả cái chảo quay lại:
- Cô gái điên người ta tìm khắp nơi đấy à? Bọn chúng muốn gì ở cô ta? - Mắt cô Lolly lộ vẻ sợ hãi, tay nắm chặt. - Một cô bé như thế cần được săn sóc vậy mà bọn chúng... Cô ta cần một người tốt, hiểu biết...
Một tiếng kêu khủng khiếp xé tan bầu không khí yên tĩnh trong ngôi nhà. Mặt Lolly trắng bệch, cô bước tới một bước. Sherill nhíu mày, vẫn cúi xuống nhìn chân. Một tiếng kêu nữa vang lên xuyên qua lớp trần gỗ làm cô Lolly lạnh người:
- Chúng làm gì cô ấy?
Lolly bước thêm bước nữa nhưng bị Sherill ngăn lại:
- Cô phải ở lại đây. Cô nên biết bọn Sullivan không ưa kẻ khác chen vào công việc của chúng.
- Ôi! Tôi không muốn chúng hành hạ cô ta! - Cô Lolly vừa nói vừa run run luồn bàn tay xương xẩu vào chòm râu tơ. - Tôi không chịu nổi cảnh cô ta bị đau đớn...
- Tôi xin các ông! Đừng làm nữã - Tiếgn Carol rú lên xuyên qua lớp vách gỗ rung chuyển cả gian nhà.
- Cô đi ra vườn. - Sherill bỗng quát. - Đi đi!
Rồi ông nắm tay cô Lolly lôi ra ngoài cửa sau.
- Ra đây, đừng đứng đó nghe ngóng. Chúng ta càng ít biết thì càng có lợi nếu hai thằng khốn đó bị tóm.
Cô Lolly bước theo ông. Cô lau nước mắt, lắp bắp:
- Đẹp quá! Phụ nữ chúng tôi thật khốn khổ, lúc nào cũng phải chịu đau khổ...
Họ đứng ngoài vườn, thấy bọn Sullivan bước ra. Chúng đã trút bộ đồ đen, mặc bộ cômlê xám, mũ phớt xám, giày vàng trông như mấy tay nhà đòn đi nghỉ hè.
Frank leo lên chiếc Packard lái về phía nhà khô ở đằng sau. Max ngồi trên bậc tam cấp hút thuốc, nét mặt thật hung dữ. Sherill bước tới hỏi:
- Các anh đi?
- Phải. Nó ở khu Kiểm lâm trên vùng Núi Xanh, hơi xa đấy.
Sherill không hỏi xem nó là ai. Ông ta đã tập quen không hỏi han gì...
- Cô ta đã nói ra rồi ư?
- Rốt cuộc thì con nhóc cũng phải nói ra. Ai thì cũng phải có chút suy nghĩ hết.
Có tiếng xe mở máy sau nhà. Frank lái chiếc xe Buick lớn màu xanh đến dừng lại gần Max, nghiêng mình ra cửa:
- Xong hết cả rồi.
Sherill nhận ra chúng đã thay đổi y phục, xe cộ:
- Các anh sợ gặp rắc rối à?
- Chúng tôi trở về chỗ đã ra đi, - Max trả lời khi bước lên xe. - Không bao giờ diễn lại một vở tuồng cũ cả.
Mặc dù trút bộ đồ đen, chúng vẫn toát ra một vẻ gì đe dọa. Sherill hỏi:
- Chừng nào các anh về?
- Hai hay ba ngày nữa hoặc hơn không biết chừng. Sớm hơn nếu có còn ở đó nhưng không chắc đâu.
- Chỉ vì vậy mà con nhỏ không chịu nói, - Frank nhận xét. - Con nhỏ đó không điên chút nào.
- Ừ để rồi xem... Này Sherill.
- Sao?
- Trông chừng cô ta. Khi tôi bảo "trông chừng" thì anh hiểu ra sao rồi. Nếu khi chúng tôi về nhà mà không thấy cô ta thì cũng mong không gặp anh nữa.
- Chắc chắn cô ta sẽ còn ở đây. - Sherill nói gọn.
- Lên đường! - Max quay sang nói với Frank.
Frank chồm qua người Max nói với Sherill:
- Anh trông chừng cho kỹ, Tex ạ. Con nhỏ tôi thích lắm đó. Không nên bỏ qua cơ hội này. Nó vừa với tôi đấy, hiểu chưa?
- Để tao cho mày vừa một chỗ khác. Đồ chó đái! - Max sủa lên - Mày thì lúc nào cũng đàn bà.
- Không thể khác được. - Frank cười rộ lên và lái chiếc xe tung bụi mù trên đường vắng.
Cô Lolly lên gác vào căn phòng riêng nhỏ bé. Cô run rẩy ngồi xuống một lúc mới đến bên chiếc tủ con được. Cô chải gỡ đầu tóc, bộ râu, mặc quần áo chỉnh tề. Lúc bước ra, Sherill đã đứng trên cầu thang hỏi:
- Cô định sao bây giờ?
- Đi thăm cô ta, - Lolly cuống quít trả lời. - Cô ta cần một người đàn bà săn sóc.
- Cô mà là đàn bà? - Sherill cười nhạo. - Là con bù nhìn rách thì có. Cô chỉ làm cô ta sợ thôi.
Cô Lolly nhăn mặt đau khổ, lặp lại:
- Tôi đến với cô ta.
- Được rồi, nhưng không được sinh chuyện đấy. Cô nghe Max nói gì chưa?
- Tôi không muốn chen vào chuyện đó. Tôi chỉ muốn tử tế với cô ta thôi. Nếu quả thực con bé khốn khổ đó hơi mất trí thì cũng nên có lời nói dịu an ủi cho nó bớt khổ.
Sherill rút chiếc chìa khóa đưa cho cô:
- Chán rồi thì nhốt nó lại. Tôi đi làm công việc đây.
Một lúc sau cô Lolly bước vào phòng Carol, tim đập mạnh. Căn phòng nhỏ trống trơn, nóng bức ghê gớm vì mặt trời chiếu thẳng lên lớp ngói đá bảng. Chiếc cửa sổ độc nhất trổ ra vườn có hai chấn song sắt. Carol nằm trên giường, tay buông xuôi, chân thẳng như một cái xác ướp. Đôi mắt không hồn chỉ là hai lỗ mắt sâu hoắm trên khuôn mặt tái xanh. Nghe tiếng chìa khóa mở, cô không quay lại nhưng nghe tiếng động, cô cong người lại và không tự chủ, miệng cô kêu lên. Cô Lolly lúng túng nói bên ngưỡng cửa.
- Chỉ có tôi đây thôi. Tôi là Lolly.
Carol rùng mình từ từ quay đầu lại trông thấy con quái vật đáng thương đứng lúng túng ghìm những giọt nước mắt thương hại:
- Cô đi đi, mời cô đi đi, - Carol nói và ôm mặt khóc.
Cô Lolly quay đầu lại ngóng tai nghe. Chiếc thang gác không người. Sherill cưa gỗ đâu đó ngoài vườn, ở xa hơn có con chó nào sủa điên khùng. Cô buồn bã nói tiếp:
- Tôi không muốn làm cô sợ, cô bạn nhỏ ạ. Tôi không phải loại dữ, ngày xưa tôi ở cùng đoàn xiếc với chúng thôi, bọn Max và Frank ấy.
- Cô không làm cho tôi sợ đâu. Chỉ là... tôi chỉ muốn ở đây một mình...
- Cô có uống một chút cà phê không?... Hay là trà? Tôi rất buồn cho cô. Chúng ta đều là phụ nữ... bọn đàn ông chúng nó... phải không? Bao giờ chúng ta cũng phải hy sinh cho họ. Tôi, ngày xưa tôi cũng có người yêu... Chắc cô không tin đâu... Đáng lẽ họ không nên đem cô đến đây.... Cô xinh quá!
Carol vụt ngồi nhỏm dậy la lên:
- Cô là ai? Cô muốn gì tôi?
Cô Lolly nhíu mày hơi lùi lại:
- Tôi là Lolly, cô còn nhỏ quá không biết tôi đâu. Lolly Prairie... người đàn bà có bộ râu nổi tiếng. Tôi là một nghệ sĩ, một nghệ sĩ thực thụ. Phải là nghệ sĩ chân chính mới chịu đựng nỗi cay đắng như tôi. Tôi không ghét cô, tôi chỉ muốn tốt với cô một chút. Cô đẹp quá... Khi tôi nghe cô la lên.... tôi không biết có thể giúp gì cho cô được không? Không thể làm gì cho cô được, nhưng là phụ nữ với nhau phải biết giúp nhau lúc khốn khó.
Carol lại ngả mình xuống giường rên rỉ:
- Tôi đã chỉ cho bọn nó chỗ anh ấy rồi. Tôi cứ tưởng là không đời nào nói ra nhưng tôi không đủ sức. Tôi đành phải nói. Chúng đã đi giết anh ấy. Tôi yêu anh ấy quá đi thôi!
Cô Lolly bước lại: - Cô chớ nên quá khích động. Tôi có nghe chúng kháo nhau khó mà tìm được anh ấy. Để tôi pha cho cô ly cà phê.
Carol nhỏm dậy kêu lên:
- Cô hãy giúp tôi ra khỏi nơi này. Tôi van cô, cho tôi trốn đi, ngăn bọn chúng đừng nhốt tôi. Tôi phải trở về gần với Steve. Chúng bắn vào anh ấy! Tôi đã để anh ấy ngoài rừng và bây giờ chúng quay lại giết anh chết hẳn.
Mắt Lolly thoáng vẻ sợ hãi. Cô hấp tấp nói:
- Tôi không thể nào chen vào chuyện này được. Tôi chỉ muốn giúp những ngày cô ở đây được đỡ khổ thôi. Tôi không thể giúp cô trốn vì như thế là chen vào...
- Tôi chắc là cô hiểu được tôi. Cô vừa nói là cô đã từng có người yêu. Cô phải biết thế nào khi người ta yêu. Tôi đã chỉ cho bọn chúng chỗ anh ấy, tôi không có cách nào khác. (Tay Carol ấp vào mặt). Ôi! Cô không biê"t chúng hành hạ tôi như thế nào!
- Cô em tội nghiệp của tôi, - cô Lolly cố cầm nước mắt. - Tôi thật hết sức muốn giúp cô. Không biết là... cô yêu anh ấy lắm phải không? (Lolly liếc nhanh về phía sau). Nhưng tôi không thể đứng đây nói chuyện với cô được... Để tôi đi pha trà cho cô. Uống xong cô sẽ thấy khá hơn Đây ra tới đường cái cũng khá xa. - Cô nói như không có ý định gì rõ rệt. - Chắc là có tiền trên chiếc móc áo nơi tiền sảnh... - Thế rồi cô bước ra khép cửa chạy vội xuống cầu thang.
Carol vẫn nằm đấy mắt nhìn ra cửa. Bỗng nhiên tim cô muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô không nghe Lolly xoay chìa khóa. Cô từ từ ngồi dậy. Chân cô mềm oặt và khoảng cách giữa giường tới cửa thật dài làm sao. Cô nắm tay cửa xoay, cửa mở ra. Carol nhìn theo dãy hành lang dơ bẩn, không ngờ cond dường trốn chạy lại mở ra không có ai ngăn cản.
Cô nhẹ bước trên bậc xuống cầu thang nhìn xuống phía dưới. Đâu đó trong vườn có ai cưa gỗ, còn trong bếp có tiếng chén bát va chạm.
Cô nín thở, tim đập mạnh, lặng lẽ bước xuống.
o0o
20
Trong một túp lều đổ nát của khu Kiểm lâm bỏ hoang ở Núi Xanh có một lão già được gọi là ông nội Humphrey: một lão già kém suy nghĩ, khốn khổ, tồi tàn nhưng lại có nghề hớp hồn chim chóc. Lão nhút nhát như con chuột nên mới chui vào ở cái xó hoang này. Lão thật sự rối lên vì việc Carol với chiếc Packard đen đặt Steve ở đây và lại phóng vụt đi.
Ông nội Humphrey len lén đến gần Steve rồi vội vã về nhà chờ xem sự thể xảy ra tiếp theo. Đang ngủ say, lão giật mình thấy chiếc xe Cađillac xịch đến. Phil Magarth ôm Steve vào xe rồi mở máy đi. Ngày hôm sau lúc đang nấu nồi xúp thì cánh cửa bỗng mở ra và bọn Sullivan kéo vào.
Bọn Sullivan không thấy Steve nhưng chúng theo đường lối quen thuộc: tìm lại dấu vết ngay từ chỗ nạn nhân thấy lần cuối cùng.
Khi thấy khói thuốc bếp luồn qua ống khói túp lều, chúng nhìn nhau rồi nhẹ nhàng bước tới.
- Chào! - Frank đá hất cánh cửa khép lại.
Ông nội Humphrey đang ngồi xổm trước bếp, khuôn mặt khô héo, già nua nhăn lại vì sợ. Max dựa lưng vào ống kói thong thả phun khói thuốc. Ánh lửa chiếu trên đôi mắt như hai cục thủy tinh đẽo, đen và không hồn. Gã bảo Frank:
- Nói với lão đi!
Frank ngồi trên thùng cây lật úp, sát bên lão già, nụ cười của gã khiến lão già lạnh thấu xương.
- Chúng tao đi tìm một tên, một tên bị bệnh. Nó ra sao rồi?
- Tôi không biết người bị bệnh nào hết, - lão rên lên. - Tôi chỉ muốn yên thân thôi.
- Nào, lão biết rõ về nó rồi. Chúng tao không nói giỡn đâu. Đừng làm khó. Nó không là gì với lão hết.
Lão già không hé răng. Frank hất nhẹ vào chân lão, giọng vẫn có chút vui đùa:
- Nào, nói đi. Gã mắc bệnh ra sao rồi?
- Tôi không thấy gã mắc bệnh nào, tôi chỉ lo việc tôi thôi.
Max giật cái chảo khỏi tay lão ném đi. Frank cười rộ lên:
- Gã bị bệnh sao rồi?
Lão nhìn cái chảo lăn trong xó, tay ôm lấy bộ râu:
- Tay nhà baó mang hắn đi rồi. Tôi chỉ biết có thế.
- Gã nhà báo nào? - Max hỏi.
- Magarth, - lão lắp bắp. - Hắn đã một lần quấy rầy tôi. Ai cũng quấy rầy tôi hết. Sao họ không chịu để tôi yên?
Frank đứng dậy bước ra cửa nói dịu dàng:
- Sẽ không còn ai quấy rầy lão nữa đâu!
Lão quay ra kéo lết đôi giày méo mó, tay túm chiếc áo choàng tả tơi. Max nói:
- Nhắm mắt lại! Chúng ta không muốn lão nhìn theo.
- Thưa ông, tôi không nhìn đâu.
- Nhắm mắt lại, - Max nhẹ nhàng nhắc.
Đôi mi nhơ bẩn, nhăn nhúm sụp xuống như hai cánh cửa hạ nơi một ngôi nhà trống rỗng.
Max rút khẩu súng lục dưới cánh tay đặt nhẹ nòng lên trán lão rồi bấm cò.
o0o
21
Đi đến giữa chừng cầu thang thì chiếc đồng hồ bung ra một tiếng rè rè và bắt đầu đánh giờ. Carol sững người. Cô tưởng chừng sắp ngã lăn xuống phía dưới. Tuy nhiên, cô phải bám vào tay vị vì đôi chân cứ muốn khuỵy xuống. Mò mẫm trong bóng tối một lúc rồi cô cũng lần ra được tiền sảnh và dừng lại dõng tai nghe ngóng. Cô Lolly đang đổ nước sôi vào bình trà, đặt lên mâm chiếc tách, hộp đường và ly sữa. Trong một vài phút nữa cô sẽ mang khay ra.
Carol lặng lẽ nhanh chóng đến chiếc móc áo gỗ sồi, có tờ giấy 10 đô la. Chắc có tiền nơi móc áo, cô Lolly đã nói như thế. Carol nhón lấy tờ giấy bạc rồi bước đến cửa. Tiếng cửa kêu kèn kẹt, bắp thịt cô co rút lại. Cô ngoái về phía sau.
Cô Lolly đứng trước cửa nhà bếp nhìn Carol bước đi. Cô ta khóc, đôi dòng nước mắt chảy trên gương mặt nhăn nhúm với hàm râu kỳ cục đến thê thảm.
Hai người phụ nữ nhìn nhau: nỗi sợ hãi, cảm tình trao cho nhau lấp đầy hố sau ngăn cách họ... Thế rồi, Carol chạy thật nhanh mang theo nỗi mừng và nỗi đau đớn của cô Lolly.
Tiếng cưa xiết vào gỗ đâu đó gần nhà làm mất sự vắng lặng xung quanh. Carol dừng lại tìm lối đi: một con đường cỏ mọc đầy dẫn đến một hàng rào sơn trắng. Bên phía kia đường đi vào trong cát, có dấu xe xuyên qua nắng bụi.Chỉ đi một đoạn ngắn thôi là tới đường cái, cô Lolly đã nói thế.
Tiếng cưa ngừng bặt: sự im lặng nặng nề dưới ánh nắng mặt trời chiếu xuống ngôi nhà. Nhanh và dứt khoát Carol bước qua sân đến bốn bậc tam cấp ra đường. Đến đây cô dừng lại để nghe ngóng.
Cô không trông thấy Sherill đã đi vòng sau một nhà chặn đường cô. Ông ta đứng đấy vừa sợ hãi vừa tức giận như không tin vào mắt mình nữa. Sau thân hình to lớn của ông ta là đường cái, là tự do.
- Cô quay về phòng ngay!
Carol nhìn quanh rồi la lên:
- Không được động đến tôi. Để tôi đi. Ông không thể giữ tôi lại được.
- Cô không đi đâu hết. Tôi không muốn thô bạo với cô nhưng nếu cô không nghe lời, tôi buộc phải dùng tới vũ lực.
Nghĩ đến phải chịu đau đớn lần nữa, Carol như muốn ngất đi, nhưng cô vẫn không nhúc nhích. Khi Sherill thận trọng tiến tới, cô vẫn đứng im. Ông ta nắm tay cô:
- Vào đi!
Thế là Carol đánh mạnh, đập vào má Sherill k hông đau mà làm ông bất ngờ. Sherill đã nắm được cô, chặn được những cú đánh đạp làm cô nghẹt thở. Ông ta đập cô một cái, thêm lần nữa khiến cô muốn ngất xỉu và đành để ông ta lôi đi. Đến tiền sảnh, Sherill sững người. Cô Lolly đứng trước mặt ông ta, chĩa khẩu súng săn vào người. Cô nói với giọng cương quyết:
- Thả cô ta ra. Tex, tôi van anh. Thả ra.
- Cất nó đi, - Sherill càu nhàu - Cô cũng điên nốt.
Cô Lolly chĩa nòng súng vào ngực Sherill:
- Anh đừng để tôi phải hạ anh, - cô Lolly khẩn cầu, mắt lóe lên nỗi sợ hãi. - Phải để cô ta đi. Chúng ta không có quyền giữ cô ta lại đây!
Carol vùng thaót ra và chạy như con điên đến hàng rào trắng.
- Cô biết cô vừa làm gì không? Đồ con già ngu làm chuyện tình cảm. Đáng lẽ tao không nên tin ở mày.
Ông nhìn theo Carol đang chạy bay biến. Không thể đuổi kịp cô, nhhưng ông nghĩ ngay đến con chó.
Carol vẫn chạy mãi. Chugn quanh cô, cây cối bụi rậm, cỏ cao vây cô như trong một mê cung. Cô chạy mãi, càng xa ngôi nhà càng tốt, cô tưởng từ đây tới Mũi Gió Biển có xa là bao. Cô chỉ biết chiếc Packard đưa cô đi rất lâu. Nhưng có tiền thì cô có thể đi xe đò hay xe lửa.
Cô suy tính rằng bọn Sullivan chỉ đi trước cô ít phút. Chúng có xe hơi nhưng chắc chúng không thể nào tìm ngay được Steve. Magarth nhất định không bỏ Steve. Cô có thể đến Mũi Gió Biển ngay trước khi bọn Sullivan tìm ra anh.
Bỗng cô sững người, tim đập mạnh. Một tiếng chó sủa vọng lên phía sau. Cô nhìn quanh cố tìm một cái gậy hay một vật gì đó. Con chó đã trông rõ, thật to lớn, đen ngòm, dáng hung dữ, đuôi dài, mắt lóe sáng. Cô nín thở không biết phải làm gì, như trong một cơn ác mộng. Mặt trời chiếu xuống rọi cái bóng dài của cô như một ngọn giáp lao về phía con vật. Thấy cô, con chó chạy chậm lại, từng bước một, mõm ngửi đất, đuôi căng ra, dáng đe dọa.
Carol như không còn thở nữa, căng mắt nhìn con chó, như cả thân mình đã thành đá. Con chó lại đi chậm hơn nữa và nhe răng ra, những cái răng to tướng, nhọn hoắt trắng toát. Lông nó dựng đứng lên, nó dừng lại, ngồi xuống, không biết có nên chồm tới không.
Carol coi như là dịp may cuối cùng để thoát, cố sức tìm cách cho con chó dừng lại ở đó. Cô bước gần lại: con chó lùi lại phía sau như một khúc phim quay ngược. Trong một phút cả hai nhìn nhau, thế rồi con chó cúp đuôi xuống, thái độ không còn vẻ quyết liệt nữa và bỗng nó quay lại phóng mình đi. Carol thở phào khóc nấc lên.
o0o
22
Sherill đang kéo lê trên đường thì con chó vụt qua. Mặt ông không còn giọt máu, không thể nào bắt Carol lại được nữa rồi. Trong một lúc, ông không còn nghĩ được gì nữa. Nếu chúng tôi về mà không thấy cô ta thì cũng không mong gặp anh nữa.Max đã nói như thế. Bọn Sullivan không dọa suông bao giờ. Sherill từ từ bước qua hàng rào chắn trở vào vườn.
Cô Lolly mặt cứng cõi nhưng không giấu vẻ sợ hãi, liếc nhìn Sherill. Ông ta đi thẳng vào nhà. Cô cảm thấy từ khi thả Carol, cô đã tạo ra một khúc quanh cho cuộc đời khốn khổ của cô rồi.
Một lát sau Sherill lại hiện ra, trong bộ com - lê sọc xám đen, mang giày bôt'' Mễ, mũ phớt trắng. Cô Lolly nhớ lại chiếc mũ ấy đã hấp dẫn cô ngày ông ta được nhận vào đoàn xiếc, với khuôn mặt trẻ trung đầy nhiệt tình đã khiến con tim cô hồi hộp.
Sherill nói mà không nhìn cô:- Cô nên thu dọn đồ đạc đi. Phải trốn thôi, - Rồi ông đi khuất ra nhà kho.
Cô Lolly vẫn ngồi đấy, nước mắt long lanh. Trên kia đồng hồ đổ 12 tiếng. Chiếc đồng hồ đó ngày trước đặt trong xe kéo Lolly đi khắp cùng trời cuối đất. Mọi thứ trong nhà dù ít ỏi nhưng đầy ắp kỷ niệm với cô.
Một con bướm to hai màu đến đậu trên lan can gần Lolly. Cô nhìn nó chấp chới bay đi trong bầu trời sáng ấm, lặng yên, thơm lành mà nghĩ đến Carol. Cái đẹp không thể bị nhốt ở một nơi. Ta có lý, ta đã làm đúng rồi!
Sherill lái chiếc xe Ford cam nhông, đứng trước cửa nhà tắt máy, nói với Lolly mà mắt không nhìn cô:
- Chúng ta có thể chất nhiều đồ đạc vào xe. Cô giúp tôi.
Lolly dịu dàng nói:
- Tôi ở lại đây. Đây là nhà của tôi.
- Tôi biết rồi, - Sherill giận dữ nói - Nhưng cô làm hỏng hết rồi. Phải đi thôi. Cô biết bọn Sullivan mà!
- Anh đi một mình. - Lolly trả lời trong khi nghĩ đến con bướm. - Tôi thích ở lại đây, dù chỉ một hay hai ngày cũng được. Tôi thấy sung sướng khi ở đây.
Sherill nhìn Lolly hồi lâu rồi nhún vai:
- Được rồi. Tùy cô. Còn tôi, tôi phải đi.
Cô Lolly ngước mắt nhìn lên, bình thản nói:
- Tôi đã xử sự đúng đấy, Tex ạ. Thật là sai...
- Đúng rồi, cô làm rất phải, - Sherill gật đầu vội vã. - Thôi, chào vĩnh biệt Lolly!
- Chào anh, chúc may mắn, Tex.
Cô nhìn ông xếp hành lý lên xe và trèo vào cabin. Sherill bật công tắc và nói:
- Chúng sè quay trở về đây khoảng hai hay ba ngày đấy.
- Thế cũng đủ với tôi.
o0o
23
Carol chỉ còn cách Mũi Gió Biển chưa tới 25 dặm thì dịp may không còn nữa. Lúc này cô buộc phải dùng nhiều phương tiện giao thông để đến với Steve. Trời đã tối, cô thật khó kiếm được người lái xe nào chịu chở đi.
Họ có thể cho một người đàn ông đi nhờ nhưng phụ nữ thì không. Đa số lái xe đều trên đường về nhà nên không nghĩ đến chuyện vui chơi hay chuốc lấy những sự phiền toái. Một hay hai người ngần ngừ, cho xe chạy chầm chậm để xem người đi nhờ có phải là một cô gái đẹp không, hòng lợi dụng tí chút, nhưng chỗ này đường tối quá nên họ nghĩ người đi nhờ chỉ là một con mụ lang than g. Bất chợt ý thức đạo đức cẩn trọng nổi lên trong lòng họ, thế là họ lại phóng vụt đi để mặc cô đứng trơ trơ đó.
Carol mệt mỏi quá rồi. Lúc đầu mọi việc đều suông sẻ. Một xe tải cho cô đi nhờ trên xa lộ, người lái xe cư xử đàng hoàng mời cô dùng bữa trưa khá thừa thải với ông ta và huyên thuyên kể đủ mọi thứ chuyện trong cuộc sống tù túng của ông. Sau khi để cô xuống ở một ngã tư, ông chỉ đường đi và chúc cô may mắn.
Không đầy vài phút sau, chiếc xe tải chưa khuất bóng sau luồng khói, một người đi chào hàng lại cho cô đi tiếp. Không, ông ta không đến Mũi Gió Biển nhưng có thể cho cô đi Kampville.
Ông tỏ ra tò mò hơn người lái xe tải, hỏi han mọi chuyện. Vì sao cô phải đi nhờ xe? Có phải cô trốn khỏi nhà không? Cô có biết cô rất xinh không? Cô trở về nhà không tốt lành hơn ư? Nhưng Carol nói lảng sang chuyện khác khiến ông đành nói về mình.
Đến Kampville, ông cho cô năm đô la.
- Cô bé, cô sẽ cần đấy. - Ông nói và mở cửa xe. - Cứ giữ lấy! Tôi kiếm cũng khá. Nếu việc cho cô chút tiền làm tôi vui thì tại sao tôi lại không làm? Để trả tiền ăn bữa tối. Chào cô và chúc may mắn!
Trong quán ăn nhỏ ở một đường phố chính, Carol được biết bọn Sullivan vừa qua đây. Chúng cũng dừng xe ở đây trước đó độ bốn tiếng đồng hồ để uống cà phê. Tin này làm cô tăng thêm nghị lực, cô dùng xong bữa và đi xe đò đến Kinston, một chặng ngắn trong cuộc hành trình.
Ở Kinston, cô phải chờ một tiếng mới có phương tiện đi tiếp. Người ta cho cô biết Kinston cách Mũi Gió Biển 20 dặm nhưng không có xe chạy thẳng đến đó. Xe chỉ tới Hồ Con Gấu, qua phà rồi phải chờ một tiếng rưỡi nữa mới có xe thư chở đi.
Một thanh niên mặc bộ com - lê xanh, mũ phớt xám, chú y ''lắng nghe câu chuyện và gã cho biết cũng đi đến Mũi Gió Biển và không mong gì hơn là đưa Carol đi cùng. Cô đồng ý và hai người rời Kinston lúc chạng vạng tối.
Gã phóng xe rất nhanh, yên lặng không nói lời nào, rít thuốc liên tục. Hắn lái xe một tay, luồn lách qua những xe khác cố vượt mọi xe, phóng như điên qua các giao lộ.
Hắn làm Carol lo sợ vì thái độ im lặng hơn là sự liều mạng của hắn.
Khi xe chạy đến giữa cánh đồng, bất chợt hắn dừng xe bên một bờ cỏ. Hắn quăng điếu thuốc và ôm chặt lấy Carol.
Hắn rất khỏe và biết cách cưỡng đoạt. Hắn tới tấp hôn, Carol không mảy may chống cự. Hắn lặng lẽ làm cô mệt đừ, không còn hơi sức đâu để mà kêu nữa.
Hắn đã chiếm đoạt được cô, sau đó hắn quẳng cô vào một góc, châm thuốc hút.
Carol mở cửa xe, bước ra chuệnh choạng trên bãi cỏ. Không thèm nhìn cô, hắn rồ máy phóng xe thật nhanh, đốm lửa nhỏ trên điếu thuôc'' khít rịt ở môi lấp lóe như một con mắt dọa nạt.
Carol hết gặp may rồi. Cô phải mất một thời gian để lấy lại can đảm ra đứng vẫy xe đi nhờ nhưng không một chiếc xe nào dừng lại.
Áo rách tả tơi, chiếc tất tụt xuống, nước mắt rưng rưng trông cô thật thảm thương khiến các tay lái xe phải phóng thật nhanh.
Cuối cùng, cô đành bỏ ý định vẫy xe đi nhờ và thất thểu bước dù đôi chân đã tê dại. Con đường vắng ngắt và tối, trời đêm trở lạnh, cô vẫn tiếp tục đi, tâm trí nghĩi tới Steve và chắc là bọn Sullivan đã tới đích.
Bất chợt có tiếng phanh xe đột ngột và một chiếc xe tải nhỏ (dầu sao trong đêm tối cô cũng có thể nhận ra hình dáng của nó) dừng lại trước mặt Carol trong khi người lái bấm đèn chiếu về phía cô.
Carol quá mệt mỏi, quá hoảng hốt cho nên không chú ý đến tiếng kêu ngạc nhiên của người lái xe.
- Nào cô bé - hắn nói, - mời cô lên.
Cô nhận lời, không băn khoăn về chuyện gì sẽ đến trên đường đi tới Mũi Gió Biển.
Người lái bước ra khỏi ghế ngồi, tiến lại gần cô, hắn mặc chiếc vét trắng.
- Hôm nay tôi gặp may, - hắn nhếch mép cười lộ vẻ mừng rỡ và khôn khéo chộp tay cô, cô không còn hơi sức gỡ ra nhưng hắn không làm cô đau.
Hắn lôi cô ra phía sau xe:
- Ở trong xe có một bà cũng dở điên dở dại đấy, nhưng bà ta bị trói rồi. Các bà đừng có mà đánh nhau!
Carol không nhận ra được hắn, chẳng phải ai khác chính là Sam Garland ở bệnh viện tâm thần Glenview. Hắn từ Kinston trở về chở một bệnh nhân. Carol ngỡ hắn say nên la lên.
- Cô đừng hoảng hốt, - hắn lịch sự nói rồi mở cửa đẩy cô vào trong xe, đèn chiếu mờ mờ. Hắnd dóng sập cửa lại, leo lên ghế và cho xe chạy.
Carol ngồi ngay ngắn lại và bất chợt cô cứng người vì hoảng sợ. Trên một chiếc băng ca trong xe, có một phụ nữ, một bà mặt mũi xấu xí, mớ tóc dài đen vắt trên vai. Bà ta bị giữ chặt bởi một chiếc áo bó cứng không cho cựa quậy, hai cổ chân bị buộc chặt vào hai thành băng ca.
Đôi mắt nhỏ bé của bà nhìn Carol với dáng điên loạn.

Tai nghe AKG hàng theo Samsung Note 8/ S8/ S8+

Phụ kiện thương hiệu Aukey sale sốc từ 08/11 đến 13/11

Tổng hợp deal ngon trên Internet

Chương trước Chương sau