Đời ảo - Chương 16

Đời ảo - Chương 16

Đời ảo
Chương 16

Ngày đăng
Tổng cộng 27 hồi
Đánh giá 8.9/10 với 20656 lượt xem

Xe của Goddard là một chiếc ô tô mui trần Buick Roadmaster năm 1949 được phục chế hoàn hảo, kiểu màu sữa ngà, dáng thuôn tuyệt đẹp, với ga lăng tản nhiệt màu crôm trông như miệng cá sấu. Nó có lốp trắng và nội thất da màu đỏ lộng lẫy, nó lấp lánh như thứ gì đó bạn chỉ thấy trong phim, ông hạ mui vải xuống trước khi chúng tôi rời khỏi nhà để xe ra dưới ánh nắng mặt trời.
“Nó thực sự chuyển động này,” tôi nói, ngạc nhiên, khi chúng tôi rồ ga vào đường tăng tốc.
“Dung tích năm nghìn hai trăm phân khối, động cơ tám xi lanh thẳng hàng,” Goddard nói.
“Trời, thật đẹp.”
“Tôi gọi nó là Tàu Theseus.”
“Hả,” tôi nói, cười như thể tôi biết ông ta đang nói về cái gì.
“Anh lẽ ra nên nhìn thấy nó khi tôi mới mua thì mới phải - một đống đồ vứt đi thực sự, Chúa ạ. Vợ tôi nghĩ tôi mất trí rồi. Tôi hẳn đã phải dùng tới các buổi tối và những ngày cuối tuần trong năm năm liền để dựng lại nó từ đầu đến cuối - ý tôi là thay đổi mọi thứ. Dĩ nhiên hoàn toàn là đồ thật, nhưng tôi không nghĩ có mẩu nào còn lại từ cái xe gốc cả.”
Tôi cười, ngả ra sau. Da trong xe mượt như bơ và tỏa mùi cũ kỹ dễ chịu. Mặt trời tỏa trên mặt tôi, gió lướt qua. Giờ tôi đang ngồi đây trong chiếc xe bỏ mui cổ đẹp tuyệt với Tổng Giám đốc Điều hành của công ty mà tôi đang làm do thám - tôi không thể định nổi mình cảm thấy tuyệt vời như đang ở trên đỉnh núi, hay thấy sởn gai ốc, bẩn thỉu và bất lương. Có lẽ cả hai.
Goddard không phải một nhà sưu tập túi lắm tiền như Wyatt, với máy bay, thuyền và ô tô Bentley. Hay như Nora, với chiếc Mustang, hay bất cứ ai trong những kẻ bắt chước Goddard ở Trion, những người mua xe sưu tập ở buổi đấu giá. Ông là một kẻ mê máy móc cổ điển đích hiệu, các ngón tay thực sự dính dầu động cơ.
Ông nói, “Anh đã bao giờ đọc cuốn Cuộc đời của Plutarch chưa?”
“E là tôi còn chưa đọc xong cuốn Giết con chim nhại,” tôi thừa nhận.
“Anh không biết tôi nói về cái của nợ gì khi tôi gọi nó là Tàu Theseus, phải không?”
“Không, giám đốc ạ, không.”
“Chà, đó là một điều bí ẩn nổi tiếng về tính đồng nhất mà dân Hy Lạp cổ đại thích tranh luận. Plutarch là người khởi xướng. Anh chắc nhận ra tên Theseus, vị anh hùng vĩ đại đã giết quái vật Nhân Ngưu trong Mê cung.”
“Hiển nhiên,” tôi nhớ điều gì đó về mê cung.
“Người Athen quyết định bảo tồn con tàu của Theseus như một tượng đài. Dĩ nhiên qua nhiều năm nó bắt đầu mục ruỗng, và họ buộc phải thay thế mỗi khúc mục bằng gỗ mới, rồi từng cái, từng cái tiếp theo. Cho tới lúc tất cả tấm ván trên con tàu đã bị thay thế. Và câu hỏi mà người Hy Lạp đặt ra - giống như một câu đố cho những triết gia - là: Đây có thực sự còn là con tàu của Theseus nữa hay không?”
“Hay chỉ là một bản nâng cấp,” tôi nói.
Nhưng Goddard không đùa. Ông dường như đang suy nghĩ nghiêm túc. “Tôi cá là anh biết rằng con người cũng giống như con tàu đó, phải không, Adam?” Ông liếc nhìn tôi, rồi quay lại đường. “Người ta thăng tiến trên đường đời, và bắt đầu thay đổi mọi thứ về mình cho tới khi không còn nhận ra con người cũ nữa?”
Ruột gan tôi thắt lại. Trời ạ. Chúng tôi không còn nói về Buick nữa.
“Anh thấy đấy, anh chuyển từ mặc quần bò và giày đế mềm sang com lê và giày sang trọng. Anh lịch sự hơn, giao tiếp thành thạo hơn, anh có phong cách tao nhã hơn. Anh thay đổi cách nói chuyện. Anh có bạn bè mới. Anh từng uống bia Budweiser, giờ anh nhấp miệng rượu Pauillac hạng nhất. Anh từng mua bánh kẹp Big Macs bằng dịch vụ ăn theo xe hơi, giờ anh gọi... cá vược vỏ muối. Thế giới quan của anh thay đổi, thậm chí cả cách anh suy nghĩ.” Ông nói với xúc cảm mãnh liệt, mắt chăm chăm nhìn đường cao tốc, và thỉnh thoảng khi quay lại nhìn tôi, ánh mắt lóe lên. “Và đến một điểm nhất định, Adam, anh sẽ phải tự hỏi mình: anh còn là cùng một con người đó nữa không? Y phục của anh thay đổi, lễ phục của anh thay đổi, anh lái xe mới hạng sang, anh sống trong nhà to cửa đẹp, anh tới các bữa tiệc thượng lưu, anh có bạn bè danh giá. Nhưng nếu anh còn toàn vẹn, trong thâm tâm anh biết mình vẫn là cùng một con tàu như trước kia.”
Bụng tôi như thắt nút lại. Ông đang nói về tôi; tôi cảm thấy nôn nao nhục nhã, xấu hổ, như thể tôi đã bị bắt quả tang làm gì đó đáng ngượng ngùng. Ông nhìn thấu tôi. Hay có thật không nhỉ? Ông đã thấy bao nhiêu? Đã biết bao nhiêu?
“Mỗi người phải tôn trọng cái tôi mình từng sống. Quá khứ của anh, anh không thể bị nó trói buộc, nhưng anh cũng không thể ném nó đi. Nó là một phần của anh.”
Tôi còn đang cố nghĩ xem phải đáp thế nào thì ông đã hớn hở thông báo, “Chà, ta đến rồi.”
Đó là một nhà hàng xe hơi giản tiện kiểu cổ điển, làm bằng thép không gỉ từ một con tàu khách, với bảng hiệu nê ông xanh có dòng chữ THÌA XANH. Bên dưới là dòng chữ nê ông đỏ ghi MỞ CỬA và CẢ NGÀY ĐỀU CÓ BỮA SÁNG.
Ông đỗ xe và chúng tôi ra ngoài.
“Anh đã bao giờ đến đây chưa?”
“Chưa, chưa từng đến.”
“Ồ, anh sẽ thích nó thôi. Là đồ thật đấy. Không phải mấy hàng giả mạo bắt chước quá khứ đâu.” Cửa đóng sập lại với một tiếng cách đầy thỏa mãn. “Nó vẫn chưa thay đổi gì kể từ năm 1952.”
Chúng tôi ngồi ở bàn được bọc bằng vải nhựa dẻo hiệu Naugahyde màu đỏ. Bàn làm bằng formica xám, giả cẩm thạch với cạnh thép không gỉ, và trên mặt bàn có hộp nhạc. Có một quầy dài với ghế đẩu xoay bắt vít vào sàn, trong vòm kính bày bánh kem và bánh nướng. Thật may là không có gì gợi nhớ tới những năm 1950; bài Sha-Na-Na không phát từ hộp nhạc. Có máy bán thuốc lá, loại mà bạn kéo cần để bao thuốc rơi xuống. Họ phục vụ bữa sáng cả ngày (Bữa sáng kiểu nông thôn - hai quả trứng rán kiểu gia đình, xúc xích hay thịt muối hoặc giăm bông, và bánh kếp, giá 4.85 đô), nhưng Goddard gọi món bánh mì phủ xốt bò xay trộn hành và cà chua từ một nữ bồi bàn biết ông, gọi ông là Jock. Tôi kêu một chiếc bánh kẹp pho mát, khoai tây chiên và một lon Diet Coca.
Đồ ăn béo ngậy, nhưng cũng tàm tạm. Tôi thường ăn ngon hơn, tuy nhiên tôi vẫn tạo ra đủ các âm thanh ngon miệng đúng mực. Bên cạnh tôi trên ghế bọc vải phủ nhựa dẻo hiệu Naugahyde là túi đi làm với các hồ sơ xoáy được từ văn phòng của Paul Camilletti. Chỉ sự hiện diện của chúng thôi cũng làm tôi thấy căng thẳng, cứ như thể chúng đang phát ra sóng gamma qua lớp da.
“Vậy chúng ta cùng nghe suy nghĩ của anh nào,” Goddard nhồm nhoàm nói. “Đừng nói là anh không thể nghĩ mà không có máy tính và máy chiếu trên đầu nhé.”
Tôi cười và uống một ngụm Coca. “Vậy, đầu tiên, tôi nghĩ chúng ta đang sản xuất quá ít ti vi màn hình phẳng cỡ lớn.”
“Quá ít? Trong nền kinh tế này?”
“Một anh bạn của tôi làm cho Sony, anh ta bảo họ đang gặp rắc rối nghiêm trọng, về cơ bản thì NEC, công ty chế tạo tấm màn hình plasma cho Sony đang gặp vấn đề gì đó về sản xuất. Chúng ta dẫn trước họ khá nhiều. Được sáu đến tám tháng dễ dàng.”
Ông đặt món xốt bò xay xuống, tập trung chú ý toàn bộ vào tôi. “Anh tin tưởng người bạn này chứ?”
“Hoàn toàn.”
“Tôi sẽ không lập một quyết định sản xuất lớn dựa trên lời đồn đại.”
“Không thể trách ông,” tôi nói. “Dù tin sẽ được công bố trong một tuần tới gì đó. Nhưng chúng ta có thể sẽ muốn đạt được thỏa thuận với một nhà sản xuất thiết bị gốc nữa trước khi giá các tấm màn hình plasma tăng vọt. Và chắc chắn nó sẽ tăng vọt.”
Ông nhướn mày lên.
“Và,” tôi tiếp tục, “tôi thấy Guru rất triển vọng.”
Ông lắc đầu, lại chú ý vào món xốt bò. “À, chà, chúng ta không phải là những người duy nhất cho ra lò thiết bị truyền thông nóng hổi. Nokia đang lên kế hoạch hạ đo ván chúng ta.”
“Quên Nokia đi,” tôi nói. “Chỉ là trò đánh bóng tô màu thôi. Thiết bị của họ kẹt cứng trong những trận chiến nội bộ - chúng ta sẽ không thấy họ có gì mới ít nhất là trong mười tám tháng tới, đấy là nếu họ may mắn.”
“Và anh biết điều này - cũng từ anh bạn kia? Hay từ một anh bạn khác?” ông ngờ vực.
“Tình báo cạnh tranh,” tôi nói dối. Nick Wyatt, còn từ đâu nữa? Nhưng lão đã cho tôi vỏ bọc: “Tôi có thể cho ông xem bản báo cáo, nếu ông muốn.”
“Không phải lúc này. Anh nên biết là Guru gặp phải vấn đề về sản xuất nghiêm trọng tới mức nó thậm chí có thể không xuất xưởng nổi.”
“Vấn đề gì vậy?”
Ông thở dài. “Phức tạp lắm, giờ tôi không nói rõ được. Tuy nhiên anh có thể sẽ muốn bắt đầu tham gia một số buổi họp của đội Guru, xem có giúp gì được không.”
“Chắc chắn rồi.” Tôi nghĩ về việc lại xung phong vào AURORA, nhưng rồi quyết định không làm thế - quá khả nghi.
“Ồ, và nghe này. Thứ Bảy có bữa tiệc ngoài trời tôi tổ chức hàng năm ở nhà ven hồ. Dĩ nhiên không phải cho cả công ty - chỉ khoảng bảy mươi lăm, cùng lắm là một trăm người. Hồi xưa chúng tôi thường mời tất cả mọi người ra hồ, nhưng không thể làm như thế nữa. Vì thế chúng tôi sẽ mời một vài cựu nhân viên, những viên chức cấp cao và bạn đời của họ. Anh nghĩ mình rời việc tình báo cạnh tranh một ít thời gian được không?”
“Tôi rất thích.” Tôi cố tỏ ra lãnh đạm, nhưng đây là chuyện lớn. Tiệc ngoài trời của Goddard thực sự sẽ chỉ gồm những người thân cận. Cứ xét xem có ít người được mời như thế nào, trong công ty vẫn coi việc tham dự bữa tiệc bên hồ của Goddard là chuyện giành được lợi thế hơn người. Tôi như đã nghe thấy: “Ôi trời, xin lỗi nhé Fred, thứ Bảy tớ bận rồi, hôm đó tớ có hẹn đi... kiểu như tiệc ngoài trời. Cậu thông cảm nhé.”
“Không có cá vược vỏ muối hay rượu Pauillac, trời ạ,” Goddard nói. “Thường gồm bơ gơ, bánh kẹp xúc xích, rau trộn mì ống - không có gì sang lắm đâu. Nhớ mang quần bơi theo nhé. Giờ thì sang các vấn đề quan trọng hơn. Ở đây có bánh nho khô loại ngon nhất anh từng ăn. Bánh táo cũng ngon lắm nữa. Tất cả đều làm tại gia. Tuy nhiên món tôi thích nhất là bánh meringue sô cô la.” Ông đón ánh mắt nữ bồi bàn vẫn quanh quẩn bên cạnh. “Debby,” ông nói, “lấy cho cậu thanh niên này một lát bánh táo, còn tôi thì vẫn ăn như mọi khi nhé.”
Ông quay sang tôi. “Nếu không phiền, anh đừng kể cho bạn bè anh về nơi này nhé. Nó sẽ là bí mật nho nhỏ của chúng ta.” ông nhướn mày lên. “Anh có thể giữ được bí mật, phải không nào?”
54
Tôi về Trion mang theo tâm trạng hưng phấn và kích thích từ bữa trưa với Goddard, và nó không phải vì đồ ăn xoàng xĩnh. Thậm chí cũng không phải vì những ý tưởng của tôi đã được diễn tốt như vậy. Không, đấy là vì thực tế hiển nhiên rằng tôi có được sự quan tâm trọn vẹn của ông lớn, thậm chí có lẽ cả sự thán phục nữa. Được rồi, nói như thế có thể hơi quá một chút, ông nghiêm túc nhìn nhận tôi. Sự khinh miệt mà Nick Wyatt dành cho tôi nhiều không đáy. Lão khiến tôi cảm thấy mình như một con sóc. Với Goddard, tôi cảm thấy như thể việc ông quyết định lựa chọn tôi làm trợ lý điều hành có thể thực ra lại hợp lý, và nó khiến tôi muốn làm cật lực vì ông. Thật kỳ quặc.
Camilletti đang ở trong văn phòng, cửa đóng, họp với ai đó trông quan trọng. Tôi thoáng thấy hắn qua cửa sổ, rướn người về phía trước chăm chú. Tôi tự hỏi liệu hắn có đánh máy lại những ghi chép trong cuộc họp sau khi khách về không. Sớm thôi, tôi sẽ có bất cứ thứ gì hắn nhập vào máy tính, mật khẩu và hết thảy các thứ. Bao gồm cả những gì về Dự án AURORA.
Rồi tôi cảm thấy một cơn cắn rứt thật tâm đầu tiên vì - vì cái gì? Áy náy, có lẽ thế. Jock Goddard huyền thoại, một con người thực sự tử tế, vừa đưa tôi ra nhà hàng nhỏ bé, xoàng xĩnh mình thích, và thực sự đã lắng nghe ý kiến của tôi (Chúng không còn là của Wyatt nữa, chúng nằm trong đầu tôi), và đây, tôi đang lén lút quanh khu điều hành của ông và cài những thiết bị theo dõi vì lợi ích của lão Nick Wyatt ghê tởm kia.
Có gì đó thực sự lệch lạc trong tình huống này.
Jocelyn dời mắt khỏi việc mình đang làm. “Bữa trưa ngon miệng chứ?” chị hỏi. Chắc chắn là mạng lưới ngồi lê đôi mách của nhân viên hành chính đã biết tôi vừa ăn trưa với Tổng Giám đốc Điều hành.
Tôi gật đầu. “Cảm ơn. Còn chị?”
“Chỉ một chiếc bánh kẹp ở bàn. Còn nhiều việc quá.”
Tôi đang đi vào văn phòng thì chị bảo, “Ồ, có người đã ghé qua gặp anh.”
“Người đó để lại tên chứ?”
“Không. Cậu ấy bảo là bạn của anh. Thực ra, cậu ấy bảo là ‘bạn thân’ của anh. Tóc vàng, dễ thương?”
“Tôi nghĩ tôi biết chị nói về ai rồi.” Chad có thể muốn gì chứ?
“Cậu ấy bảo anh để lại cho cậu ấy cái gì đó trên bàn, nhưng tôi không cho vào văn phòng anh - anh chưa nói gì về điều đó. Hy vọng như thế không sao. Cậu ấy hơi tỏ ra phật ý.”
“Hay quá, Jocelyn. cảm ơn chị.” Chắc chắn là Chad, nhưng tại sao hắn lại tìm cách rình mò văn phòng tôi?
Tôi đăng nhập vào máy tính và mở thư điện tử. Một bức nhảy ra trước mắt tôi - thông báo từ An ninh Tập đoàn gửi cho “Các lãnh đạo và nhân viên Trion”:
BÁO ĐỘNG VỀ AN NINH
Cuối tuần trước, sau vụ cháy tại Phòng Nhân sự ở Trion, một cuộc kiểm tra định kỳ đã phát hiện sự tồn tại của một thiết bị theo dõi được cài đặt trái phép.
Sự vi phạm an ninh ở một khu vực nhạy cảm dĩ nhiên là mối lo ngại cho tất cả Trion chúng ta. Vì vậy, phòng An ninh đã bắt đầu quét phòng ngừa tất cả các khu vực nhạy cảm trong tập đoàn, bao gồm văn phòng và khu làm việc để tìm dấu hiệu thâm nhập hay các thiết bị được cài đặt. Chúng tôi sẽ sớm liên hệ với bạn. Chúng tôi đề cao sự hợp tác của bạn trong công tác an ninh quan trọng này.
Mồ hôi lập tức túa ra trên trán, dưới cánh tay tôi.
Họ đã tìm thấy thiết bị mà tôi ngu ngốc cài đặt trong vụ đột nhập bất thành của tôi ở bộ phận Nhân sự.
Ôi, Chúa ơi. Giờ hội An ninh sẽ lục lọi các văn phòng và máy tính tại mọi khu vực “nhạy cảm” trong công ty, chắc chắn bao gồm cả tầng bảy.
Và sẽ mất bao lâu trước khi họ phát hiện ra thứ tôi nối vào máy tính của Camilletti?
Thực ra - nếu như có máy quay giám sát trong hành lang ngoài văn phòng của Camilletti, và chúng đã ghi lại vụ đột nhập của tôi thì sao?
Nhưng có điều gì đó không đúng. Làm thế nào mà hội An ninh lại tìm thấy thiết bị ghi lại phím gõ?
Không “cuộc kiểm tra định kỳ” nào có thể phát hiện ra cáp giả. Sự thật không đầy đủ; một vài mắt xích không được công bố.
Tôi bước ra khỏi văn phòng và nói với Jocelyn, “Này, chị thấy cái thư từ phòng An ninh chưa?”
“Hả?” Chị dứt mắt khỏi máy tình và nhìn lên.
“Chúng ta có phải bắt đầu khóa mọi thứ lại không? Ý tôi là câu chuyện thực sự như thế nào?”
Chị lắc đầu, không quan tâm lắm.
“Tôi đoán chị hẳn phải biết ai đó trong phòng An ninh chứ. Không à?”
“Anh bạn yêu quý,” chị nói. “Tôi biết ai đó hầu như trong mọi phòng ban ở cái công ty này.”
“Hừm,” tôi nói, nhún vai và ra phòng vệ sinh.
Khi tôi quay lại, Jocelyn đang nói chuyện bằng bộ tai nghe điện thoại. Chị đón ánh mắt tôi, mỉm cười và gật đầu như thể muốn kể cho tôi điều gì đó. “Tớ nghĩ đã đến lúc Greg phải chào tạm biệt rồi,” chị nói vào điện thoại. “Cưng à, tớ phải đi đây. Gọi được cho cậu thật vui quá.”
Chị nhìn tôi. “Mấy chuyện vớ vẩn điển hình của hội An ninh.” Chị cau mày với vẻ hiểu biết. “Tôi bảo anh như thế này, họ sẽ kể công cả lúc nắng lẫn khi mưa, nếu họ qua được. Đúng như tôi nghĩ - họ nhận công nhờ một tí may mắn ngu xuẩn. Một trong các máy tính ở phòng Nhân sự không hoạt động ngay sau vụ cháy, và thế là họ gọi Hỗ trợ Kỹ thuật, và một tay kỹ thuật viên thấy cái gì đó buồn cười nối vào bàn phím, như là dây thừa ra, tôi không biết nữa. Tin tôi đi, mấy tay trong phòng An ninh toàn lũ đầu đất.”
“Vậy vụ ‘vi phạm an ninh’ này là giả?”
“Chậc, cô bạn Caitlin của tôi bảo rằng họ thực sự đã phát hiện ra vật gián điệp gì đó, nhưng các thám tử Sherlock Holmes trong phòng An ninh hẳn sẽ không bao giờ phát hiện ra nó nếu không phải nhờ vận may.”
Tôi khịt mũi vẻ thích thú và quay lại văn phòng. Ruột gan đóng băng hết cả lại. Ít nhất thì sự nghi ngờ của tôi là đúng - hội An ninh chỉ “may mắn” - nhưng mấu chốt vấn đề nằm ở chỗ họ đã phát hiện ra thiết bị ghi nhận phím gõ. Tôi phải quay lại văn phòng Camilletti càng sớm càng tốt để thu hồi cái cáp KeyGhost tí xíu trước khi nó bị phát hiện
Trên màn hình máy tính, hộp thông điệp tức thời đã bật lên khi tôi ra ngoài.
Gửi tới: Adam Cassidy
Từ: ChadP
Chào Adam - tớ vừa có bữa trưa rất thú vị với một người bạn cũ của cậu từ WyattTel. Cậu sẽ muốn gọi cho tớ đấy.
- C
Giờ tôi cảm thấy như những bức tường đang dần khép lại. Phòng An ninh của Trion đang kiểm tra tòa nhà - và rồi còn Chad.
Chad, giọng hắn rõ ràng đe dọa, như thể hắn đã biết được chính điều tôi không muốn hắn biết. Phần “rất thú vị” đã tệ, phần “bạn cũ” cũng thế, nhưng điều tệ nhất là “Cậu sẽ muốn gọi cho tớ đấy,” nghe có vẻ như là, tao tóm được mày rồi, thằng khốn. Hắn sẽ không gọi điện; không, hắn muốn tôi quằn quại, toát mồ hôi, hoảng hốt gọi cho hắn... và làm sao tôi không gọi cho hắn được chứ? Không phải tự nhiên thì tôi cũng sẽ gọi cho hắn chỉ vì tò mò về một “người bạn cũ” sao? Tôi phải gọi thôi.
Nhưng ngay bây giờ, tôi thực sự cần phải tập thể dục. Không hẳn là tôi có thời gian, nhưng tôi cần đầu óc minh mẫn để đối phó với những tình thế mới nhất. Trên đường rời khỏi văn phòng, Jocelyn nói, “Anh bảo muốn tôi nhắc về thông báo trên web của Goddard vào lúc năm giờ.”
“Ồ, đúng rồi. Cảm ơn nhé.” Tôi liếc đồng hồ. Còn hai mươi phút nữa. Tôi không muốn bỏ lỡ nó, nhưng tôi có thể xem nó trong khi đang tập thể dục, qua màn hình nhỏ trên thiết bị tập sức bền. Một mũi tên trúng hai đích, hẳn vậy.
Rồi tôi nhớ ra túi đi làm và thứ đầy phóng xạ chứa trong nó. Nó nằm ngay trên sàn văn phòng gần bàn tôi, không khóa. Ai cũng có thể mở và thấy những tài liệu tôi lấy trộm từ văn phòng của Camilletti. Giờ thì sao? Khóa nó lại trong một ngăn kéo bàn? Nhưng Jocelyn có chìa khóa bàn tôi. Thật ra, không có chỗ nào tôi khóa mà chị ta không thể vào được nếu muốn.
Vội vã trở lại văn phòng, tôi ngồi xuống bàn, lấy các văn bản của Camilletti từ trong cặp ra, đặt vào một cặp bìa cứng và mang đi cùng tới phòng tập thể dục. Tôi sẽ phải mang theo mình những hồ sơ chết tiệt này cho tới khi về nhà, khi tôi có thể fax đi một cách bảo mật, và rồi hủy chúng. Tôi không nói cho Jocelyn biết mình đi đâu, và vì chị có thể truy cập vào Lịch họp của tôi, chị biết tôi không có cuộc họp nào cả.
Nhưng chị ta quá lịch sự để hỏi tôi đang đi đâu.
55
Trước năm giờ vài phút, phòng tập của công ty vẫn chưa đông người. Tôi chọn một máy tập đa năng và đeo tai nghe. Trong khi khởi động, tôi đảo qua các kênh cáp - MSNBC, CSPAN, CNN, CNBC - và kịp xem đóng cửa thị trường, cả sàn NASDAQ và Dow đều hạ điểm: lại một ngày tồi tệ nữa. Đúng năm giờ, tôi đổi sang kênh của Trion, thường thì chúng chỉ phát sóng những thứ nhạt nhẽo như thuyết trình, quảng cáo Trion và đủ thứ như thế.
Logo Trion xuất hiện, rồi một khung hình tĩnh của Goddard trong phòng thu của Trion - mặc áo sơ mi cổ mở xanh thẫm, tóc bạc trước trán vốn thường lòa xòa giờ được chải chuốt gọn ghẽ. Nền đằng sau màu đen với chấm xanh và trông hao hao giống nền của Larry King trên kênh CNN, trừ biểu trưng Trion đặt nổi bật trên vai phải của Goddard. Tôi nhận thấy mình căng thẳng thế nào đó, nhưng tại sao? Đây không phải trực tiếp, ông ta đã thu nó ngày hôm qua, và tôi biết chính xác ông sẽ nói gì. Nhưng tôi muốn ông làm tốt. Tôi muốn ông giải thích về vụ cắt giảm đầy thuyết phục và hùng hồn, vì tôi biết nhiều người trong công ty sẽ tức giận.
Tôi không cần phải lo. Ông không chỉ làm tốt, mà còn tốt đến sửng sốt. Trong cả bài diễn thuyết năm phút, không có một câu giả dối nào. Ông mở đầu đơn giản: “Xin chào, tôi là Augustine Goddard, Chủ tịch và Tổng Giám đốc Điều hành của Hệ thống Trion, và hôm nay tôi không vui phải báo cho các bạn một số tin xấu.” Ông nói về ngành, về những vấn đề gần đây của Trion. ông bảo, “Tôi sẽ không nói tránh. Tôi sẽ không gọi cuộc cắt giảm này là ‘nghỉ việc không tự nguyện’ hay ‘tự nguyện từ chức’.” ông nói, “Trong ngành của chúng ta, không ai muốn thừa nhận khi mọi việc không tốt đẹp, khi lãnh đạo của một công ty đã phán đoán sai, nhầm lẫn ngốc nghếch hay sai làm. Thế đấy, tôi ở đây để nói với các bạn rằng chúng tôi đã nhầm lẫn. Chúng tôi đã phạm sai lầm. Là Tổng Giám đốc Điều hành của công ty, tôi đã phạm sai lầm.” Ông nói, “Tôi cho rằng sự mất mát những nhân viên quý giá, thành viên của gia đình chúng ta, là tượng trưng cho thất bại nặng nề. Cắt giảm nhân sự giống như một vết thương khủng khiếp trên da thịt - nó khiến toàn cơ thể đau nhức.” Bạn sẽ muốn ôm lấy ông ta và bảo rằng không sao đâu, không phải lỗi của ông, chúng tôi tha thứ cho ông. ông nói, “Tôi muốn cam đoan với các bạn rằng tôi sẽ chịu hoàn toàn trách nhiệm về bước thụt lùi này, và tôi sẽ làm tất cả trong khả năng để vực công ty dậy trên nền tảng vững chắc.” Ông bảo đôi khi mình nghĩ về công ty như một chiếc xe trượt tuyết do chó kéo, nhưng ông chỉ là con chó đầu đàn, không phải người trên xe cầm roi. Ông nói mình đã phản đối cắt giảm trong nhiều năm, như mọi người đều biết, nhưng, vậy đấy, đôi khi bạn phải ra quyết định khó khăn, đối diện với thực tế. Ông đảm bảo rằng đội ngũ quản lý của mình sẽ quan tâm chu đáo tới từng người bị ảnh hưởng trong cuộc cắt giảm này; ông tin rằng gói trợ cấp mất việc họ đưa ra là tốt nhất trong ngành - và đó chỉ là điều tối thiểu họ có thể làm để giúp đỡ những nhân viên tận tụy. Ông kết thúc bằng cách kể về chuyện Trion đã được thành lập như thế nào, về cách mà những tay gạo cội trong ngành hết lần này đến lần khác dự đoán về sự sụp đổ của nó, thế nhưng nó vẫn vượt qua các cuộc khủng hoảng, càng mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Đến lúc ông kết thúc, mắt tôi ngấn lệ và tôi đã quên cả việc phải bước tiếp. Tôi đứng đó trên máy tập đa năng, nhìn màn hình tí xíu như một thây ma. Tôi nghe thấy những giọng nói to bên cạnh, nhìn quanh và thấy người ta tụ tập thành từng tốp, nói chuyện náo động, trông choáng váng. Rồi tôi tháo tai nghe và tiếp tục tập trong khi nơi này bắt đầu đầy người.
Một vài phút sau, có người lên máy tập cạnh tôi, một phụ nữ mặc quần áo tập hiệu Lycra, có cặp mông tuyệt vời. Cô ta cắm tai nghe vào màn hình, loay hoay một lúc, rồi vỗ lên vai tôi. “Anh có nghe thấy âm thanh ở máy của anh không?” cô ta hỏi. Tôi nhận ra giọng nói ngay từ trước khi thấy mặt Alana. Mắt cô ta mở to. “Anh làm gì ở đây vậy?” cô ta nói, nửa sửng sốt, nửa trách móc.
“Ôi trời,” tôi nói. Tôi thật sự giật mình; chả phải giả vờ. “Anh làm việc ở đây.”
“Anh ư? Em cũng thế. Ngạc nhiên quá.”
“Ái chà.”
“Anh không cho em biết - chà, mà em cũng không hỏi, đúng không?”
“Hay thật đấy,” tôi nói. Giờ thì tôi giả vờ, và có lẽ không đủ nhiệt tình cho lắm. Cô ta đã khiến tôi bất ngờ, thậm chí dù tôi biết điều này có thể xảy ra, và trớ trêu thay, tôi quá bối rối để tỏ ra ngạc nhiên hợp lý.
“Thật là một sự trùng hợp,” cô ta nói. “Không tin nổi.”
56
“Anh - anh làm ở đây bao lâu rồi?” cô ta hỏi, xuống máy tập. Tôi không đọc được biểu cảm của cô ta lắm. Cô ta có vẻ lạnh nhạt thích thú.
“Anh chỉ vừa mới bắt đầu. Khoảng mấy tuần trước. Còn em?”
“Hàng năm rồi - năm năm. Anh làm ở đâu?”
Tôi không nghĩ bụng tôi thắt thêm được nữa, thế mà nó lại vậy đấy. “Ừm, anh được bộ phận sản phẩm Tiêu dùng tuyển vào - tiếp thị sản phẩm mới đó?”
“Anh đùa rồi.” Cô ta trân trối nhìn kinh ngạc.
“Đừng nói em cũng ở trong cùng bộ phận với anh nhé. Thế thì anh đã biết - anh hẳn đã thấy em rồi.”
“Em từng làm ở đó.”
“Từng làm...? Giờ em làm ở đâu?”
“Em làm tiếp thị cho một đơn vị được gọi là Công nghệ Thay thế,” cô ta miễn cưỡng nói.
“Thật à? Hay đấy. Nó là cái gì vậy?”
“Buồn chán lắm,” cô ta nói, nhưng nghe không thuyết phục mấy. “Những điều phức tạp, có phần mang tính suy đoán.”
“Hừm.” Tôi không muốn tỏ ra quá quan tâm. “Em đã nghe Goddard nói chưa?”
Cô ta gật đầu. “Khá nặng nề. Em không hề biết chúng ta lại ở tình trạng tệ như thế. Ý em là cắt giảm ấy - dễ nghĩ việc cắt giảm nhân sự là ở nơi nào khác, không phải Trion.”
“Em thấy ông ấy nói thế nào?” Tôi muốn chuẩn bị cho cô ta khoảnh khắc không thể tránh được khi cô ta tìm tôi trên mạng nội bộ và phát hiện ra tôi giờ đang làm gì. Ít nhất sau này tôi cũng có thể bảo rằng không hẳn là mình kín tiếng; tôi đang thăm dò vì sếp mình - cứ như thể tôi có liên quan tới bài diễn thuyết của Goddard vậy.
“Dĩ nhiên em sốc. Nhưng cũng thật ý nghĩa, cái cách ông ấy thể hiện. Dĩ nhiên với em nói thì dễ, vì em có lẽ cũng có chút bảo đảm cho công việc. Còn anh lại khác, là người mới được tuyển vào thì...”
“Anh có thể sẽ ổn, nhưng ai mà biết được.” Tôi thực sự muốn thoát khỏi chủ đề mình chính xác là làm gì. “Ông ấy khá thẳng thắn.”
“Đó là phong cách của ông ấy. Ông ấy giỏi lắm.”
“Ông ấy có khiếu thiên bẩm.” Tôi dừng lại. “Này, anh xin lỗi vì cuộc hẹn của chúng ta lại chấm dứt như thế.”
“Xin lỗi? Không phải xin lỗi gì cả.” Giọng cô ta dịu đi. “Ông như thế nào rồi, bố của anh ấy?” Tôi đã gửi cho cô ta một tin nhắn thoại vào buổi sáng sau đó chỉ để bảo rằng bố tôi đã qua được.
“Vẫn trong đó. Trong bệnh viện ông ấy có cả dàn diễn viên mới để bắt nạt và đe dọa, vì vậy ông ấy có một lý do mới tinh để tiếp tục sống.”
Cô ta cười lịch sự, không muốn phá lên cười một người đang chết dần.
“Nhưng nếu em sẵn sàng, anh sẽ rất mừng được có một cơ hội nữa.”
“Em cũng thích thế.” Cô ta quay lại máy tập và chân bắt đầu đi trong khi bấm số vào màn điều khiển. “Anh vẫn còn số em chứ?” Rồi cô ấy cười, chân thật, và gương mặt chợt thay đổi. Cô ấy thật đẹp. Thực sự mỹ miều. “Em đang nói gì vậy nhỉ? Anh có thể tìm em trên website của Trion mà.”
Thậm chí sau bảy giờ, Camilletti vẫn còn ở văn phòng. Rõ ràng đây là một thời điểm bận rộn, nhưng tôi chỉ muốn hắn về nhà để tôi có thể vào được văn phòng hắn trước hội An ninh. Tôi cũng muốn về nhà và ngủ, bởi tôi đã sức cùng lực kiệt rồi.
Tôi đang cố nghĩ xem làm thế nào mình đặt được Camilletti vào danh sách “bạn thân” mà không cần hắn cho phép để tôi có thể biết khi nào hắn trực tuyến và khi nào đăng xuất, chợt đột nhiên hộp tin tức thời từ Chad bật mở trên màn hình.
ChadP: Cậu chẳng hề gọi, cậu chẳng viết dòng nào. L Đừng nói với tớ giờ cậu quá quan trọng rồi không cần bạn cũ nữa nhé?
Tôi viết: Xin lỗi, Chad, dạo này bận quá.
Dừng khoảng nửa phút, rồi hắn lại tiếp:
Cậu chắc đã biết trước về đợt cắt giảm này rồi hả? Cậu thật may mắn, được miễn dịch khỏi chuyện đó.
Tôi không biết phải trả lời như thế nào, nên trong một hai phút gì đấy, tôi không gõ lại gì, và rồi chuông reo. Jocelyn đã về nhà nên các cuộc gọi được chuyển thẳng tới tôi. Mã của người gọi xuất hiện trên màn hình, nhưng đó là tên tôi không nhận ra. Tôi nhấc lên. “Cassidy đây.”
“Tớ biết rồi,” giọng Chad vang lên, nặng điệu mỉa mai. “Tớ chỉ không biết cậu đang ở nhà hay ở văn phòng. Lẽ ra tớ phải đoán được một người tham vọng như cậu đến sớm và về muộn, như tất cả các cuốn sách tự giúp mình vẫn bảo cậu làm.”
“Cậu thế nào rồi, Chad?”
“Lòng tớ ngập đầy thán phục, Adam. Vì cậu. Nói thực thì hơn bao giờ hết.”
“Hay đấy.”
“Đặc biệt là sau bữa trưa với anh bạn cũ của cậu, Kevin Griffin.”
“Thực ra tớ không biết anh ta rõ lắm.”
“Không giống những gì anh ta nói mấy nhỉ. Cậu biết đấy, thật thú vị - anh ta chẳng ấn tượng lắm với thành tích của cậu ở Wyatt. Anh ta bảo cậu là một tay hội hè đình đám.”
“Khi tớ còn trẻ và thiếu trách nhiệm, thì đúng là tớ còn trẻ và thiếu trách nhiệm,” tôi nói, cố gắng diễn tốt vai George Bush thời trẻ.
“Anh ta cũng không nhớ gì về việc cậu ở trong đội Lucid.”
“Anh ta ở - đâu nhỉ, bộ phận bán hàng đúng không?” tôi nói, đoán rằng nếu tôi ám chỉ Kevin ở ngoài vòng được biết thông tin, ít nhất cũng nên khéo chút.
“Từng ở đó. Hôm nay là ngày cuối cùng của anh ta. Nếu cậu chưa nghe tin.”
“Không làm được việc à?” Giọng tôi hơi run, tôi che giấu bằng cách hắng giọng, rồi ho.
“Ba ngày tròn ở Trion. Rồi bộ phận An ninh được ai đó ở Wyatt gọi, bảo rằng Kevin tội nghiệp có thói quen xấu xa là gian lận trong bản khai chi phí đi lại và giải trí. Họ có đầy đủ bằng chứng, fax ngay sang đây. Cho rằng Trion nên biết. Dĩ nhiên, Trion đuổi anh ta như phải bỏng. Anh ta chối bay chối biến, nhưng cậu biết những chuyện này sẽ như thế nào rồi - đâu phải là tòa án pháp luật, đúng không?”
“Trời ạ,” tôi nói. “Không tin nổi. Mình không hề biết.”
“Không hề biết họ sẽ gọi điện như thế?”
“Không hề biết về Kevin. Ý tớ là như tớ đã nói đấy, tớ không biết anh ta lắm, nhưng anh ta cũng có vẻ tử tế. Trời. Đúng là không thể mong đi đêm lắm mà không có ngày gặp ma.”
Hắn cười to đến mức tôi phải tránh tai ra xa khỏi ống nghe, “Ồ, hay lắm. Cậu thực sự hay lắm, anh bạn.” Hắn tiếp tục cười, tiếng cười to vui vẻ, như thể tôi là diễn viên tấu hài giỏi nhất hắn từng thấy. “Cậu nói đúng thật. Không thể mong đi đêm lắm mà không có ngày gặp ma.” Rồi hắn dập máy.
Năm phút trước tôi muốn dựa vào ghế và ngủ thiếp đi, nhưng giờ tôi chịu, tôi loạn quá đi mất. Miệng tôi khô không khốc, nên tôi ra phòng nghỉ và lấy một chai Aquafina. Tôi chọn đi đường vòng, qua văn phòng của Camilletti. Hắn đã về, văn phòng tối đen, nhưng nhân viên hành chính của hắn vẫn còn ở đó. Nửa tiếng sau khi tôi quay lại, cả hai đều đã về.
Quá tám giờ một chút, tôi vào văn phòng của Camilletti, lần này nhanh và dễ hơn, giờ đã rõ kỹ thuật. Không thấy ai xung quanh. Tôi kéo mành đóng lại, lấy cáp ghi nhận phím gõ bé nhỏ, rồi nâng một thanh mành lên nhìn. Tôi không thấy ai, dù tôi cho rằng mình thực sự đã không cẩn thận như cần thiết. Tôi kéo mành lên, rồi chầm chậm mở cửa, đầu tiên nhìn sang phải, rồi sang trái.
Đứng khoanh tay dựa vào tường khu vực tiếp tân của Camilletti là một gã chắc nịch mặc áo Hawaii và đeo kính gọng sừng.
Noah Mordden.
Một nụ cười kỳ lạ trên gương mặt gã. “Cassidy,” gã nói. “Anh chàng Phinneas Finn có ba mươi tư chân cắm của chúng ta.”
“Ồ, chào Noah,” tôi nói. Sự hoảng loạn tràn ngập trong người nhưng tôi giữ biểu cảm mình thản nhiên.
Tôi chẳng biết gã đang nói về cái gì, trừ việc tôi đoán chắc đó là một trích dẫn văn học tối nghĩa nào đó. “Anh làm gì vậy?”
“Anh cũng có thể hỏi cậu câu đó.”
“Anh ghé qua thăm à?”
“Anh hẳn phải sang nhầm văn phòng. Anh lại tới cái có đề ‘Adam Cassidy’ ở trên cơ chứ. Thật là ngốc.”
“Tôi được giao làm cho tất cả mọi người ở đây,” tôi nói. Đó là ý hay nhất tôi nghĩ ra được, và nó thật tồi tệ. Tôi cho là gã tin tôi có việc ở trong văn phòng Camilletti hay sao? Vào tám giờ tối? Mordden quá thông minh, và quá đa nghi để tin điều đó.
“Cậu có nhiều chủ,” gã nói. “Cậu chắc phải quên mất mình thực sự làm việc cho ai.”
Tôi cười gượng gạo. Bên trong, tôi đang chết dần. Gã biết rồi. Gã thấy tôi trong văn phòng Nora, giờ lại trong văn phòng Camilletti. Và gã đã biết.
Thế là xong. Mordden phát hiện ra tôi. Giờ thì sao? Gã sẽ kể cho ai? Một khi Camilletti biết được tôi đã ở trong văn phòng của hắn, hắn sẽ sa thải tôi ngay tức khắc, và Goddard sẽ không đứng chắn đường đâu.
“Noah,” tôi nói. Tôi thở sâu, nhưng đầu óc vẫn trống rỗng.
“Ý anh là khen trang phục của cậu,” gã nói. “Dạo này cậu trông đặc biệt tiến tới.”
“Cảm ơn. Chắc vậy.”
“Áo len đen và áo vét vải tuýt - rất Goddard. Cậu càng lúc càng trông giống vị lãnh đạo không biết sợ của chúng ta. Một phiên bản chạy thử nhanh và gọn hơn. Với nhiều tính năng còn chưa hoạt động hết.” Gã cười. “Anh để ý thấy cậu có một chiếc Porsche mới.”
“Đúng vậy.”
“Thật khó thoát được văn hóa xe hơi ở nơi này, đúng không? Nhưng khi cậu đi nhanh hơn trên đường cao tốc cuộc đời, Adam, cậu nên dừng lại và cân nhắc. Khi tất cả mọi thứ đều ập tới, có lẽ cậu đang đi nhầm làn.”
“Tôi sẽ nhớ điều đó.”
“Tin về đợt cắt giảm thú vị lắm.”
“Chậc, dù sao anh cũng an toàn.”
“Đó là câu hỏi hay lời xác nhận?” Dường như có điều gì đó ở tôi khiến hắn thấy thích thú. “Không sao. Anh có đá kryptonite rồi.”
“Thế nghĩa là sao?”
“Cứ cho rằng anh được gọi là Kỹ sư Xuất Sắc không đơn giản chỉ vì sự nghiệp xuất sắc của anh.”
“Chúng ta đang đề cập tới đá kryptonite nào vậy? Vàng? Xanh? Đỏ?”
“Cuối cùng cũng có một chủ đề cậu biết đôi chút. Nhưng nếu anh cho cậu xem, Cassidy, nó sẽ mất hiệu lực, không phải sao?”
“Thật vậy sao?”
“Cứ xóa dấu vết và cẩn thận sau lưng đi, Cassidy,” gã nói, rồi biến mất dưới hành lang.
Chú thích
[19] Adam nhớ nhầm, đúng ra phải là Quy tắc “con số Sáu”.

Chương trước Chương sau