Đời ảo - Chương 17

Đời ảo - Chương 17

HỘP CHẾT

Ngày đăng
Tổng cộng 27 hồi
Đánh giá 8.3/10 với 18098 lượt xem

Với tôi, tối nay thế này vẫn còn là sớm - tôi về nhà vào chín giờ ba mươi, suy nhược và căng thẳng, cần tới ba ngày ngủ li bì. Vừa lái xe khỏi Trion, tôi vừa thầm tua đi tua lại cảnh với Mordden, cố hiểu cho rõ. Tôi tự hỏi liệu gã có định kể cho ai biết rồi giao nộp tôi không. Và nếu không, thì tại sao? Hay hắn định nắm thóp tôi như thế nào đó? Tôi không biết phải đối phó như thế nào, và đấy là điều tồi tệ nhất.
Rồi tôi mơ tưởng tới cái giường mới tinh với đệm Dux và tôi sẽ thả mình lên nó như thế nào ngay khi về tới nhà. Cuộc đời của tôi đã đi đến chỗ nào thế này? Tôi mơ tưởng được ngủ. Thảm hại.
Dù sao tôi cũng không thể ngủ ngay, vì tôi vẫn còn việc phải làm. Tôi phải bỏ những hồ sơ của Camilletti ra khỏi đôi bàn tay nóng bỏng của mình rồi gửi cho Meacham và Wyatt. Tôi không muốn giữ những văn bản đó lâu hơn việc của mình một phút nào.
Vì vậy tôi dùng máy quét Meacham đưa cho, chuyển chúng thành tệp PDF, mã hóa chúng và gửi bằng thư điện tử bảo mật qua dịch vụ vô danh.
Sau khi làm xong, tôi lấy trình KeyGhost ra, cắm vào máy tính và bắt đầu tải về. Khi tôi mở văn bản đầu tiên, tôi phát cáu - nó giống như một khối ngôn từ vô nghĩa. Rõ ràng xôi hỏng bỏng không. Tôi xem kỹ hơn và thấy thực ra có khuôn mẫu ở đây; có thể rốt cuộc tôi chưa làm hỏng chuyện. Tôi nhận ra tên của Camilletti, một loạt số và ký tự, rồi cả câu.
Hàng trang hàng trang chữ. Mọi thứ hắn gõ vào máy tính ngày hôm đó, và rất nhiều.
Điều đầu tiên: Tôi lấy mật khẩu của hắn. Sáu con số, kết thúc bằng 82 - có lẽ là ngày sinh nhật con hắn. Hoặc ngày cưới. Đại loại như thế.
Nhưng còn thú vị hơn nhiều là tất cả đống thư điện tử. Rất nhiều, đầy các thông tin mật về công ty, về việc mua lại một công ty hắn đang đảm trách. Công ty đó là Delphos, tôi đã thấy trong hồ sơ. Đó là công ty mà họ chuẩn bị trả cả núi tiền và cổ phiếu để mua về.
Có các bức thư trao đổi qua lại, đánh nhãn TRION TUYỆT MẬT, về một phương pháp bí mật mới để quản lý hàng hóa mà họ đã đưa vào áp dụng vài tháng trước nhằm đối phó với nạn sao chép và giả mạo, đặc biệt ở châu Á. Một vài phần của từng thiết bị Trion, dù là điện thoại để bàn, điện thoại cầm tay hay máy quét y khoa giờ đều được khắc laser lô gô và số sê ri. Các dấu nhận dạng cực nhỏ chỉ có thể thấy dưới kính hiển vi: Chúng không thể làm giả, và chúng chứng minh rằng sản phẩm thực sự do Trion sản xuất.
Có nhiều thông tin về các nhà chế tạo vi mạch ở Singapore mà Trion hoặc đã mua lại, hoặc đã đầu tư vào rất nhiều. Thú vị thật - Trion đang dấn sâu vào lĩnh vực sản xuất vi mạch, hoặc ít nhất cũng đặt cọc một chân trong đó.
Tôi cảm thấy kỳ quặc khi đọc tất cả những điều này. Cứ như thể đang giở qua nhật ký của ai đó. Tôi cũng cảm thấy tội lỗi - không phải vì lòng trung thành với Camilletti, dĩ nhiên rồi, mà bởi vì Goddard. Tôi gần như thấy được cái đầu giống thần lùn của Goddard trong một bong bóng trôi trên không, không tán thành nhìn tôi lục thư điện tử, các trao đổi và ghi chép riêng của Camilletti. Có lẽ đó là vì tôi mệt nhoài, nhưng tôi thấy tồi tệ với những việc mình đang làm. Nghe lạ thật, tôi biết - ăn trộm những thứ về dự án AURORA rồi chuyển cho Wyatt thì được, nhưng đưa cho chúng những gì tôi không được phân công lấy thì lại hoàn toàn là phản bội những người chủ mới của tôi.
Cụm chữ NBPW bật ra trước mắt. Chúng hẳn phải chỉ tờ Nhật báo phố Wall. Tôi muốn thấy phản ứng của hắn về bài trên tờ Nhật báo, nên tôi phóng to dòng chữ lên, và suýt thì ngã khỏi ghế.
Từ những gì tôi thấy, Camilletti sử dụng một số hòm thư khác nhau ngoài Trion - Hotmail, Yahoo, và của một công ty truy cập Internet địa phương nào đó. Những thư khác có vẻ là dùng cho chuyện riêng, như trao đổi với người môi giới chứng khoán, thư ngắn cho anh chị em và bố, những thứ như thế.
Nhưng chính các bức thư Hotmail đã thu hút sự chú ý của tôi. Một trong số chúng được gửi tới BulkeleyW@NBPW.com. Nó ghi:
Bill -
Chuyện đang rối lên ở đây. Từ bỏ nguồn tin của mình sẽ có nhiều áp lực đấy - kiên quyết lên nhé. Tối nay gọi tôi ở nhà vào 9:30
- Paul
Ra vậy. Paul Cemilletti là - hắn hẳn phải là - kẻ tiết lộ. Hắn là người đã đưa thông tin có hại về Trion, về Goddard cho tờ Nhật báo.
Giờ thì tất cả đều hiểu được, có phần nổi da gà. Camilletti đang giúp tờ Nhật báo Phố Wall gây tổn hại nghiêm trọng cho Jock Goddard, miêu tả ông đã cùn mòn, tuổi già bóng xế. Goddard phải đi. Hội đồng quản trị của Trion, cũng như tất cả các nhà phân tích và ngân hàng đầu tư sẽ thấy điều này trên những trang Nhật báo. Và ai sẽ là người hội đồng chỉ định giữ vị trí của Goddard?
Thật rõ ràng, phải không?
Dù mệt lả, tôi phải lăn đi lộn lại rất lâu, mãi cuối cùng mới ngủ được. Và giấc ngủ của tôi cứ chập chờn, đầy dằn vặt. Tôi cứ nghĩ mãi về Augustine Goddard, già nua, nhỏ con, vai khom khom, ngồi ăn bánh nướng trong bữa trưa xoàng xĩnh, hay hốc hác và phờ phạc khi đội ngũ quản trị nối đuôi nhau đi qua mình rời khỏi phòng họp. Tôi mơ thấy Wyatt và Meacham, ức hiếp tôi, đe dọa tôi với những chuyện ở tù; trong mơ, tôi đối mặt với chúng, bảo chúng cuốn xéo, bỏ đi trước mặt chúng, chẳng hề kiềm chế. Tôi mơ thấy mình đột nhập vào văn phòng của Camilletti và bị cả Chad và Nora cùng bắt quả tang.
Rồi khi đồng hồ báo thức cuối cùng đã đổ chuông vào sáu giờ sáng, và tôi nhấc cái đầu đau nhói khỏi gối, tôi biết mình phải kể cho Goddard biết về Camilletti.
Và rồi tôi nhận ra tôi mắc kẹt. Làm sao tôi có thể bảo Goddard về Camilletti khi tôi có được bằng chứng nhờ đột nhập vào văn phòng của hắn?
Giờ thì sao?
58
Sự thật rằng Camilletti cắt cổ - thằng tồi giả vờ tức giận về bài viết trên tờ Nhật báo Phố Wall - thực ra lại đứng đằng sau nó khiến tôi điên cả tiết. Hắn còn tệ hơn thằng khốn: hắn bất trung với Goddard.
Có lẽ tôi thấy nhẹ người khi thực sự được kết án đạo đức một điều gì đó sau hàng tuần làm một thằng cặn bã dối trá đê tiện. Có lẽ cảm giác muốn bảo vệ cho Goddard khiến tôi thấy mình tốt đẹp hơn chút ít. Cũng có lẽ nhờ giận dữ trước sự không trung thành của Camilletti, tôi có thể thuận tiện lờ đi chuyện của mình. Hay có lẽ tôi chỉ là biết ơn Goddard đã chọn mình, nhìn nhận mình như một người đặc biệt giỏi giang hơn những người khác. Khó mà biết được bao nhiêu phần trong sự tức giận của tôi đối với Camilletti thực sự là không ích kỷ. Đôi khi ý nghĩ rằng mình chẳng tốt đẹp gì hơn Camilletti như một lưỡi dao thống khổ đâm xuyên qua tôi. Ý tôi là, đây, tôi đang ở Trion, một kẻ lừa đảo giả vờ mình có thể đi trên mặt nước, trong khi lúc nào cũng đột nhập vào các văn phòng, ăn trộm tài liệu và vừa cố dứt đi trái tim tập đoàn của Jock Goddard, vừa ngồi trên xe Buick cổ của ông.
Thật quá sức. Những buổi toát-mồ-hôi-hột lúc-bốn-giờ-sáng này đang làm tôi kiệt quệ. Chúng là mối nguy hiểm cho sức khỏe tinh thần của tôi. Tốt hơn tôi không nên nghĩ, mà chỉ hoạt động nhờ điều khiển hành trình thôi.
Vậy là, có lẽ tôi thực sự có tất cả lương tâm của một con trăn Mỹ nhiệt đới. Tôi vẫn muốn bắt thằng khốn Paul Camilletti đó.
Ít nhất tôi không có lựa chọn nào cho việc mình đang làm. Tôi bị dồn ép phải làm. Trong khi đó, sự phản bội của Camilletti lại ở một mức độ hoàn toàn khác. Hắn đang chủ động mưu đồ chống lại Goddard, người đã đưa hắn vào công ty, tin tưởng hắn. Và ai biết được Camilletti còn làm gì khác?
Goddard cần được biết. Nhưng tôi phải có vỏ ngụy trang - một cách hợp lý để phát hiện ra điều đó mà không liên quan gì tới chuyện đột nhập vào văn phòng của Camilletti.
Suốt dọc đường đi làm, đầu óc tôi vừa tận hưởng tiếng gầm gào của động cơ phản lực trên chiếc Porsche, vừa tìm cách giải quyết vấn đề này, và vào lúc đến văn phòng, tôi đã có một ý kha khá.
Làm việc tại văn phòng của Tổng Giám đốc Điều hành cho tôi nhiều quyền lực. Nếu tôi gọi cho ai đó mình không biết và chỉ giới thiệu đơn giản là Adam Cassidy, hẳn tôi sẽ không được trả lời điện thoại. Nhưng Adam Cassidy, “gọi từ văn phòng của Tổng Giám đốc Điều hành” hay “văn phòng của Goddard” - như thể tôi đang ngồi trong văn phòng cạnh ông ta chứ không phải cách hai ba chục mét xuôi xuống hành lang - sẽ được trả lời tất cả các cuộc gọi, nhanh như chớp.
Vì vậy khi tôi gọi tới phòng Công nghệ Thông tin của Trion và bảo họ “chúng tôi” muốn có bản sao của tất cả thư lưu trữ nhận và gửi từ văn phòng của Giám đốc Tài chính trong vòng ba mươi ngày qua, tôi lập tức nhận được sự hợp tác. Tôi không muốn chỉ tay vào Camilletti, nên tôi làm ra vẻ như Goddard lo lắng về việc thông tin bị rò rỉ khỏi văn phòng Giám đốc Tài chính.
Tôi nhận thấy một điều thú vị là Camilletti có thói quen xóa bản sao của một số thư điện tử nhạy cảm nhất định, dù gửi hay nhận. Rõ ràng hắn không muốn những bức thư đó được lưu trữ trong máy tính của mình. Một tay sắc sảo như hắn hẳn phải biết bản sao của tất cả các bức thư điện tử đều được lưu lại đâu đó trong ngân hàng dữ liệu của công ty. Vì thế hắn ưa sử dụng hòm thư ngoài cho những mối liên hệ nhạy cảm hơn - bao gồm cả tờ Nhật báo Phố Wall. Tôi tự hỏi liệu hắn có biết các máy tính ở Trion lưu giữ tất cả thư từ đi qua cáp sợi quang của công ty, dù dùng Yahoo, Hotmail hay hòm thư nào khác hay không.
Anh bạn mới ở bộ phận IT, có vẻ nghĩ mình đang giúp riêng cho chính Goddard, cũng cho tôi bản ghi cuộc gọi tất cả các cú điện thoại tới và đi từ văn phòng của Giám đốc Tài chính. Không thành vấn đề, anh ta nói. Công ty dĩ nhiên không thu lại nội dung đối thoại, nhưng dĩ nhiên họ lưu trữ tất cả các số gọi đi và đến, đó là lệ thường ở các tập đoàn. Anh ta thậm chí còn có thể cho tôi bản sao thư thoại của bất cứ ai. Nhưng như thế sẽ mất thời gian.
Trong vòng một tiếng liền có kết quả. Tất cả đều ở đó. Camilletti đã nhận được một số cuộc gọi từ anh chàng ở tờ Nhật báo trong vòng mười ngày trở lại. Nhưng chứng cớ còn rành rành hơn, hắn đã gọi rất nhiều lần cho tay kia. Một hoặc hai cuộc còn có thể lấp liếm là cố gắng đáp lại tay nhà báo - dù hắn từng quả quyết rằng mình chưa bao giờ nói chuyện với người này.
Nhưng mười hai cuộc gọi, một số lần còn dài tận năm, bảy phút? Không tốt chút nào.
Và rồi bản sao của các thư điện tử tới. “Từ bây giờ,” Camilletti viết, “chỉ gọi tôi bằng số ở nhà. ĐỪNG gọi tôi ở Trion nữa. Thư chỉ nên gửi tới địa chỉ Hotmail này.”
Lấp liếm chuyện đó đi, cắt cổ ơi.
Trời, tôi thật nóng lòng được cho Goddard thấy hồ sơ nho nhỏ của mình, nhưng ông ta hết họp lại họp từ giữa buổi sáng tới tận chiều muộn - những buổi họp, như tôi nhận thấy, ông ta không bảo tôi tới.
Chỉ tới khi thấy Camilletti rời khỏi văn phòng Goddard, tôi mới có cơ hội.
59
Camilletti thấy tôi khi đi ra, nhưng không để ý; tôi hẳn chẳng khác gì một đồ đạc trong văn phòng. Goddard bắt gặp mắt tôi và ông ta nhướn mày lên dò hỏi. Flo bắt đầu nói với ông, và tôi làm dấu giơ-ngón-trỏ-lên mà Goddard thường làm, muốn nói tôi chỉ cần một phút thời gian của ông. Ông ra hiệu nhanh cho Flo, rồi vẫy tay bảo tôi vào.
“Tôi làm như thế nào?” ông hỏi.
“Xin lỗi?”
“Bài nói chuyện nhỏ của tôi với công ty ấy.”
Ông ta thực sự quan tâm tôi nghĩ gì sao? “Ông nói rất hay,” tôi bảo.
Ông cười, trông nhẹ người. “Tôi luôn phải cảm ơn ông thầy dạy kịch già ở trường đại học. Giúp tôi rất nhiều trong sự nghiệp, phỏng vấn, nói chuyện trước công chúng, tất cả những việc như thế. Anh đã bao giờ diễn xuất chưa, Adam?”
Mặt tôi đỏ bừng. Rồi, hầu như ngày nào cũng diễn. Trời ạ, ông ta đang ám chỉ điều gì? “Không, thật vậy.”
“Thực sự khiến anh thoải mái. Ôi trời, đâu phải tôi là Cicero gì đó, nhưng... vậy anh có chuyện gì không?”
“Là về bài viết trên tờ Nhật báo Phố Wall,” tôi nói.
“Sao vậy...?” ông băn khoăn hỏi.
“Tôi đã tìm ra người để lộ thông tin là ai.”
Ông ta nhìn tôi như thể không hiểu, vì vậy tôi tiếp tục: “Còn nhớ chúng ta nghĩ hẳn phải có ai đó trong công ty tiết lộ thông tin cho bài của tờ Nhật báo...”
“Phải, phải,” ông nói vẻ kiên nhẫn.
“Đó là - vâng, đó là Paul. Camilletti.”
“Anh đang nói gì vậy?”
“Tôi biết thật khó tin. Nhưng tất cả đều ở đây, và khá rõ ràng.” Tôi đẩy các tờ in qua bàn ông. “Kiểm tra bức thư trên đầu xem.”
Ông cầm kính đọc trên sợi dây quanh cổ và đeo lên. Cau mày, ông xem kỹ những tờ giấy. Khi ngước lên, mặt ông tối sầm. “Chúng ở đâu ra vậy.”
Tôi cười. “IT.” Tôi né đi một ít và bảo, “Tôi yêu cầu IT bản ghi cuộc gọi của tất cả mọi người ở Trion tới tờ Nhật báo Phố Wall. Rồi khi tôi thấy tất cả các cuộc gọi đó từ máy của Paul, tôi nghĩ có thể là nhân viên hành chính gì đó, vì vậy tôi yêu cầu bản sao thư của anh ấy.”
Goddard trông hoàn toàn không vui vẻ, cũng hiểu được. Thật ra, ông nhìn khá xuống tinh thần, vì vậy tôi bổ sung, “Tôi rất tiếc. Tôi biết chuyện này hẳn phải rất sốc.” Những lời sáo rỗng cứ thế đổ tuột ra khỏi miệng tôi. “Chính tôi cũng không thực sự hiểu được.”
“Tôi hy vọng anh tự thấy hài lòng với mình,” Goddard nói.
Tôi lắc đầu. “Hài lòng? Không, tôi chỉ muốn đi tới tận cùng việc...”
“Bởi vì tôi thấy ghê tởm,” ông nói. Giọng ông run lên. “Anh nghĩ mình đang làm cái quái quỷ gì vậy? Anh nghĩ nơi này là gì, Nhà Trắng của Nixon chắc?” Giờ ông gần như hét lên, nước bọt bắn ra khỏi miệng.
Căn phòng đổ sập quanh tôi: chỉ có tôi và ông ta, cách nhau hơn một mét mặt bàn. Máu như tràn lên tai. Tôi quá sửng sốt để cất được lên lời.
“Xâm phạm sự riêng tư của người khác, bới lông tìm vết, tìm những bản ghi điện thoại riêng, thư từ riêng và với tất cả những gì tôi thấy, anh mở trộm thư của người ta! Tôi thấy sự nham hiểm đó đáng bị chỉ trích, và tôi không muốn anh lặp lại nó một lần nào nữa. Giờ biến ra khỏi đây đi.”
Tôi lảo đảo đứng dậy, đầu trống rỗng, bị sốc. Đến cửa tôi dừng bước quay lại. “Tôi muốn xin lỗi,” tôi khàn khàn nói. “Tôi tưởng mình làm việc có ích. Tôi sẽ - tôi sẽ dọn đồ ra khỏi văn phòng.”
“Ôi, vì Chúa, ngồi lại xuống đi.” Cơn bão dường như đã trôi qua. “Anh không có thời gian để dọn đồ ra khỏi văn phòng đâu. Tôi có quá nhiều việc cần anh làm.” Giọng ông dịu đi. “Tôi biết anh chỉ cố bảo vệ tôi. Tôi hiểu, Adam, và tôi đánh giá cao điều đó. Và tôi không phủ nhận mình kinh ngạc về Paul. Nhưng để làm mọi chuyện có đường đúng và sai, và tôi ưa đi đường đúng hơn. Anh bắt đầu kiểm soát thư từ và bản ghi điện thoại, rồi anh sẽ nghe lén, và điều tiếp theo anh biết là mình sẽ có một sở cảnh sát chứ không phải một tập đoàn. Và một công ty không thể hoạt động như thế được. Tôi không biết ở Wyatt người ta làm thế nào, nhưng ở đây chúng tôi không làm như thế.”
Tôi gật đầu. “Tôi hiểu. Xin lỗi.”
Ông giơ hai lòng bàn tay lên. “Chuyện chưa bao giờ xảy ra. Quên nó đi. Và tôi sẽ cho anh biết một điều khác - suy cho cùng thì không có công ty nào từng thất bại bởi một trong những quản trị viên của nó lắm mồm với báo chí. Dù vì lý do không hiểu nổi nào đi nữa. Giờ tôi sẽ tìm cách để xử lý việc này. Theo cách của tôi.”
Ông siết hai bàn tay vào nhau như thể muốn bảo cuộc nói chuyện đã kết thúc. “Tôi không cần điều khó chịu nào lúc này. Chúng ta đang có những chuyện quan trọng hơn nhiều. Giờ tôi sẽ cần ý kiến của anh về một vấn đề tối mật.” Ông ngồi ngay ngắn lại sau bàn, đeo kính đọc lên và lấy ra cuốn sổ địa chỉ nhỏ bìa da đen cũ mòn. Ông nghiêm nghị nhìn tôi qua gọng kính đọc. “Đừng bao giờ nói với ai là nhà sáng lập và Tổng Giám đốc Điều hành của Hệ Thống Trion không nhớ nổi các mật khẩu máy tính của chính mình. Và nhất định đừng nói với ai về thiết bị cầm tay loại đặc biệt mà tôi dùng để lưu trữ chúng.” Nhìn kỹ vào cuốn sổ nhỏ màu đen, ông gõ bàn phím.
Trong một phút, máy in o o bật lên và nhả ra vài tờ giấy. Ông với đến nó, lấy những tờ giấy ra rồi trao cho tôi. “Chúng ta đang ở giai đoạn cuối của một vụ mua lại lớn, rất lớn,” ông nói. “Có lẽ là vụ mua lại giá trị lớn nhất trong lịch sử Trion. Nhưng có lẽ nó cũng sẽ là vụ đầu tư tốt nhất chúng ta từng có. Tôi chưa thể cho anh biết chi tiết ngay, nhưng nếu các thương thảo của Paul tiếp tục thành công, chúng ta sẽ có một thỏa thuận sẵn sàng thông báo vào cuối tuần tới.”
Tôi gật đầu.
“Tôi muốn mọi thứ diễn ra trôi chảy hoàn hảo. Đây là những thông tin cơ bản về công ty mới - số nhân sự, yêu cầu không gian, vân vân. Nó sẽ lập tức được sáp nhập vào Trion, và đặt ngay ở trong tòa nhà này. Dĩ nhiên điều đó có nghĩa là một phòng ban hiện tại nào đó phải chuyển ra khỏi trụ sở và tới khu sở Yarborough hoặc Tam giác Nghiên cứu của chúng ta. Tôi cần anh xét xem phòng ban nào, hay những phòng ban nào có thể chuyển đi mà ít xáo trộn nhất, để có chỗ cho... cho vụ mua lại mới này. Được chứ? Xem kỹ những trang giấy đó, và khi anh xong, hãy xé vụn nó. Và cho tôi biết suy nghĩ của anh sớm nhất có thể.”
“Được rồi.”
“Adam, tôi biết tôi đổ lên đầu anh rất nhiều, nhưng không thể tránh được. Tôi cần anh nói đúng như anh thấy. Tôi trông chờ vào hiểu biết chiến lược của anh.” Ông với qua và siết lên vai tôi để làm vững dạ. “Và sự trung thực nữa.”

Chương trước Chương sau