Giấc mơ bị đánh cắp - Chương 11

Giấc mơ bị đánh cắp - Chương 11

Giấc mơ bị đánh cắp
Chương 11

Ngày đăng
Tổng cộng 16 hồi
Đánh giá 9.9/10 với 3986 lượt xem

Olsanxki là người yếu đuối, và ông biết về điều đó.
Đối với nhiều người, sự im lặng - không là vấn đề, họ có thể không bằng lòng điều gì đó, phật ý gì đó, giấu cái ác, có thểkhông hiểu gì đó và ung dung sống như thế hàng tháng, thậm chí hàng năm và không cố làm rõ quan hệ và đặt chấm lên đầu chữ “i”. Olsanxki tuyệt đối không chịu nổi điều này. Các nhà tâm lí hẳn sẽ nói rằng ông yếu đuối trước những tình huống kịch tính.
Từ lâu ông đã nhận thấy rằng có gì đó không như thế với Larsev. Thời gian đầu ông xua đuổi khỏi mình những ý nghĩ khó chịu, biện bác những lỗi lầm trong công việc của bạn bằng bi kịch phải trải qua chưa lâu và thành thực hi vọng rằng, ngoài ông ra, chẳng có ai nhận thấy những sai lầm ấy. Nhưng sau cuộc trò chuyện với Naxtia, khi chị nói to lên và không e ngại gọi các thứ bằng tên của chúng, Olsanxki cảm thấy hoàn toàn tồi tệ, dù Naxtia đã thể hiện ý định “hãm phanh tất cả”. Olsanxki cảm ơn chị vì điều này. Nhưng im lặng và làm ra vẻ không có gì xảy ra càng ngày càng trở nên khó hơn. Giọt nước cuối cùng làm tràn cốc kiên nhẫn là hồi chuông của đại tá Gordeev, người đã đề nghị công tố viên không đến Viện Công tố yêu cầu gia hạn thời hạn điều tra sơ thẩm, mà thay vào đó bất kể có những giả thuyết đầy triển vọng và hình dạng kẻ đáng ngờ nhất đã nổi lên, vẫn đình chỉ việc tiến hành vụ án Victoria. Olsanxki biết Gordeev đã nhiều năm và hiểu rằng đằng sau yêu cầu của Gordeev có những luận cứ hết sức nghiêm trọng mà không thể thảo luận qua điện thoại. Trong tình huống khác có thể ông đã đòi sự giải thích và những luận cứ xác đáng... Nhưng không phải là bây giờ. Bởi vì ông sợ rằng câu chuyện này đi vào chiều sâu và tất yếu sẽ đụng chạm đến những ngày làm việc đầu tiên về vụ án, nói khác đi - đến sự cẩu thả của Larsev. Không, Olsanxki chưa chuẩn bị về mặt đạo đức đối với điều này: đối với đại tá và các thuộc cấp của ông, tình bạn của Olsanxki với Larsev chả có gì bí mật. Nghĩa là, cần làm ra vẻ không nhận thấy gì cả, và tự nhận sự thiếu chuyên môn của mình, hoặc bằng cách nào đó lí giải sự kiên nhẫn của mình đối với tính không chu đáo của thiếu tá Larsev. Vì thế Olsanxki chỉ thở dài và dè dặt trả lời Gordeev:
— Tôi tin lời anh, anh chưa bao giờ đánh ngầm sau lưng tôi. Tôi sẽ ra quyết định vào ngay ngày đầu tiên sau Năm mới, ngày 3 tháng 1 chính là vừa hết hai tháng. Anh vừa lòng chưa?
— Cảm ơn Olsanxki, tôi sẽ cố hết sức để không phụ lòng anh.
Đặt ống nói, công tố viên chán ngán vứt kính lên bàn và hai bàn tay ôm mặt. Thú vịthật. Naxtia có chia sẻ những quan sát của mình với cấp trên không nhỉ? Là may, nếu như không. Còn nếu có? Lúc ấy Gordeex, con cáo già tinh khôn, đã vượt qua ông, Olsanxki, trên con lừa què như dân gian vẫn nói. Đại tá biết rằng vì Larsev, ông chắc gì cứ khăng khăng và mạo hiểm đặt những câu hỏi và giờ đây có thể yêu cầu bất cứ điều gì về vụ án Victoria mà không sợ bị từ chối. Gordeev bày trò gì mới được chứ? Phải chăng, biết tính cách mềm yếu của ông, ông ta đã có một yêu cầu chẳng có gì chung với lợi ích của công lí? Họ - đại tá Gordeev và cố vấn trưởng tư pháp Olsanxki - rất khác nhau. Gordeev tin tưởng chắc chắn vào tính chuyên nghiệp và lòng trung thực của công tố viên. Ngược lại, Olsanxki không tin và không phó thác bất cứ điều gì cho ai, luôn nhớrằng, thậm chí người đứng đắn nhất và chuyên gia giỏi giang nhất - vẫn chỉ là một con người, chứ không phải một bộ máy biết tư duy không chịu áp lực của xúc cảm và bệnh tật.
Sau khi phân vân, Olsanxki nhấc ống nói, tìm Larsev và mời anh với con gái đến nhà chơi, như ông diễn đạt, đến dùng món bánh cuốn trước tết. “Trời ạ, cậu ta hoàn toàn bạc trắng kể từ độ Natasa mất" - Olsanxki nghĩ khi nhìn Larsev đang vui vẻ tán gẫu với Nina và các con gái. Nina chăm chút Larsev từ khi anh goá vợ, cố bằng mọi khả năng nếu đi đâu đó với các cô bé đều đem theo cả Nadia trong những kì nghỉ học, thường xuyên mời đến ăn trưa và những bữa ăn ngày chủ nhật, giúp mua những hàng hoá khan hiếm. Đôi khi bà còn đùa: “Giờ đây em có một chồng rưỡi và ba con gái".
— Tại sao lại một chồng rưỡi mà không phải là hai? - Olsanxki hỏi khi nghe lần đầu tiên.
— Ồ, Larsev không đương nổi vai một ông chồng trọn vẹn: em lo cho anh ta, còn anh ta không lo cho em - bà vợ đáp vẻ đùa cợt.
Giờ đây, nhìn bà vợ và anh bạn đang không ngờ vực điều gì, ông đau khổ thu hết can đảm để nói câu đầu tiên, khi nào Nina ra khỏi bếp vào phòng. Cuối cùng bà đi đến điện thoại và Olsanxki hít lấy hơi rồi bật ra:
— Larsev, mọi việc với cậu ổn chứ?
Chỉ có Chúa biết, Olsanxki hy vọng làm sao được trông thấy sự ngỡ ngàng vui vẻ trên khuôn mặt bạn, nghe tiếng cười khục ngắn quen thuộc và lời đáp đùa bỡn của anh ta. Nhưng thấy cặp mắt Larsev lập tức nheo lại và lạnh tanh, ông hiểu ngay rằng hi vọng của ông không thể là hiện thực.
— Tại sao anh hỏi thế, Olsanxki? Đã hơn một năm nay mọi thứ đã không ổn với tôi, đối với anh đó không là sự lạ.
— Tôi không có ý nói điều đó.
— Thế cái gì? Anh ý nói về chuyện gì?
— Cậu làm việc tồi hơn. Xin lỗi, tôi hiểu hết, nhưng không thể cứ thế... - Cứ thế là sao?
Trong kinh nghiệm lâu dài của mình Olsanxki đã có bao cuộc hỏi cung, đến mức ông đã không còn cần tiếp tục câu chuyện.
Larsev không thanh minh, không cố giải thích, anh ta ra câu hỏi ngược lại, rõ ràng tránh né trả lời và cố để hiểu anh bạn Olsanxki đã rõ điều gì. Điều tra viên thở dài cay đắng. Nghĩa là, sự thể không ở trong sự tắc trách thông thường, mà trong điều gì đó nghiêm trọng hơn nhiều. Thấy rõ là Larsev đã bị móc chặt cứng trên “lưỡi câu”.
— Này, nếu cậu không muốn kể gì hết - đó là việc của cậu. Tất nhiên, tôi phật lòng khi cậu giấu giếm gì đó, nhưng...
— Nhưng cái gì? - Larsev lạnh lùng hỏi lại.
— Cậu sắp sửa vấp phải scandal.
— Tại sao?
— Tại vì sự lừa dối của cậu có tai dài mà chúng thò ra từmỗi biên bản, mỗi tài liệu do cậu viết. Cậu sao đấy, hoàn toàn không tôn trọng tôi, nếu nghĩ là tôi không nhận ra điều đó?
— A hoá ra anh đã nhận ra, - Larsev nói hơi mỉa mai khi với tay lấy thuốc lá.
— Cứ tưởng tượng, tôi biết. Dù một thời gian dài đã làm ra vẻ tôi không nhận thấy. Nhưng không thể tiếp tục mãi thế được.
— Tại sao? - Larsev hỏi khi lấy chiếc gạt tàn từ sàn nhà.
“Quỷ sứ, - Olsanxki thầm nghĩ, - không phải mình hỏi cậu ta, mà ngược lại.
Và cậu ta bình tĩnh như bức tượng đá, còn mình thì toát mồ hôi vì hồi hộp”. - Bởi vì bây giờ không chỉ một mình tôi nhận thấy điều đó.
— Còn ai nữa?
— Naxtia. Sau cậu, cô ta đã hỏi cung lại tất cả mọi nhân chứng. Cậu có biết điều đó không? Cậu mất cho điều vớ vẩn đó mười ngày, còn cô ấy - thêm mười ngày nữa khi làm thay chính công việc của cậu. Và hầu như tất cả là vô ích, bởi vì sau hai mươi ngày, lời khai của các nhân chứng đã không còn như khi còn nóng. Cứ như cậu không biết điều này ấy! Đã mất toi hai chục ngày trong số sáu mươi ngày dành cho điều tra sơ bộ. Cậu không nói với tôi điều gì nhân việc này hả?
Trong bếp là sự im lặng trĩu nặng. Olsanxki đứng quay về phía cửa sổ và chỉ nghe tiếng phun khói của Larsev. Quay lại, ông sửng sốt cắm mắt vào nụ cười tươi rói của Larsev.
— Cậu vui hả? - Olsanxki hỏi cau có.
— Ừ hử, - Larsev gật đầu - Cảm ơn anh, Olsanxki. Cảm ơn anh đã nói. Chỉ tiếc anh không nói ngay. Sao kéo dài lâu thế?
— Còn phải tập trung tinh thần. Cảm ơn vì cái gì chứ?
— Sẽ có lúc anh hiểu. Nina ơi! - Larsev gọi. - Thôi buôn dưa lê trên điện thoại đi, cho chúng ta uống vì anh chồng của cô đi. Anh ta là một gã tốt!
“Một gã tốt” Olsanxki trải qua đồng thời cả sự thất vọng lẫn sự nhẹ nhõm. Tất nhiên là tốt. Việc Larsev không phật ý, không chối bay chối biến, không cắm cảu, không thô tục (dù Olsanxki biết rằng trong sự thô lỗ thì chẳng có ai bằng chính ông. Vì thế sự vi phạm các chuẩn mực giao tiếp là không đáng sợ đối với ông).
Nhưng tồi tệ là khi không nói “không", anh ta cũng chẳng nói “có" hay “có thể". Anh ta thích đùa trả và trong đó tuyệt đối không phải là vui vẻ giả tạo. Gì thì gì chứ nụ cười chân tình và nụ cười nhân tạo thì Olsanxki rõ lắm. Vậy chuyện gì xảy ra với Larsev đây?
***
Nadia, mười một tuổi, là cô bé ngoan và rất tự lập. Lần đầu tiên cô trở thành “cô chủ nhà” khi mẹ nằm mấy tháng trong bệnh viện. Lúc ấy Nadia tám tuổi, trước đó khi đi còn bíu vào tay mẹ, lần đầu tiên nghe những giáo huấn của bố về các nguyên tắc an toàn cá nhân. Giờ đây khi mẹ đã mất, cô bé nhanh chóng quen với việc ở nhà một mình và giải quyết những vấn đề của mình, thiếu sự giúp đỡ của người ngoài. Trong đáy lòng cô bé cho mình là người lớn hoàn toàn và rất giận bố, người không ngừng nhắc đi nhắc lại mỗi một điều về những bà cô ông chú xa lạ mà với họ không nên trò chuvện ở ngoài đường và lại càng không nên nhận quà của họ, đi cùng họ dù họ có mời mọc bất kì thứ gì quyến rũ đi nữa. “Điều đó là hoàn toàn tự nhiên, - Nadia thầm nghĩ một cách bực bội mỗi lần nghe bố, - chả lẽ bố nghĩ ta là một con ngốc?” Suốt ngày một mình. Nadia học không chăm chỉ lắm, thế nhưng đọc đi đọc lại vô số sách “người lớn”, chủ yếu là sách trinh thám mà có thời Larsev mua từng chồng cho chị vợ ốm ngồi ở nhà. Từ những cuốn sách này cô bé đã biết những chuyện khó chịu như thế nào vẫn xảy ra với những đứa trẻ cả tin, suốt thời gian cô bé cảnh giác và nhắc đi nhắc lại không ngừng những nguyên tắc mà bố dạy bé: không đi vào cổng nhà một mình, nhất định phải chờ có ai đó trong số những người hàng xóm mà mình biết rõ mặt; không đi gần phần lòng đường; không đi trên những con đường vắng; không đáp lại những ý đồ bắt chuyện; nếu có gì đó xảy ra ngoài phố. Ví dụ, một người lạ cứ sấn đến, trong bất kì trường hợp nào cũng không đi về nhà, mà ghé vào một cửa hàng thực phẩm gần nhà nhất và chờ cho đến khi gặp người hàng xóm nào đó cùng nhà, và cùng họ trở về và v.v... Nguyên tắc thì nhiều sau những giảng giải của bố, và Nadia cảm thấy hầu như tất cả đều hợp lí, trừ một số điều. Thì cứ ví dụ, cô bé vẫn không sao hiểu, tại sao không thể nhận quà từ những người lạ. Dù Larsev có nói bao nhiêu đi nữa, giảng giải cho con gái rằng, một mặt, khi nhận quà, nó sẽ cảm thấy phải chịu ơn và không thể trả lời “không”, nếu người cho quà đề nghị nó gì đó, còn mặt khác, những người xấu có thể giúi gì đó vào gói quà này, ví dụ, tiền bạc hay cái nhẫn gắn kim cương, và lúc ấy bố sẽ gặp những điều khó chịu, tất cả đều vô ích.
— Con không hiểu, - cô con gái đáp thành thật. - Con sẽ iàm như bố bảo, nhưng con không hiểu điều đó.
Hôm nay, trước ngưỡng cửa Năm mới, Nadia trở về nhà từ chỗ bạn gái cùng lớp mà cô cùng đi dạo, đi xem phim, sau đó uống nước chè với bánh gatô tuyệt ngon do bà của bạn làm. Tháng 12 trời tối nhanh, và lúc hơn 5 giờ cô bé bước ra phố thì trời đã tối hẳn. Cạnh ngôi nhà của cô bạn học, có một chiếc ô tô xanh sẫm. Thực ra, trong bóng tối không trông rõ nó màu gì, nhưng Nadia đã thấy nó khi trời còn sáng lúc đi xem phim về cùng Rita...
Khi đó chiếc xe đỗ giữa rạp chiếu bóng và cửa hàng “Giày”, và Nadia chú ý đến nó vì đứng sau tấm kính hậu là một búp bê to tóc sáng kiêu sa, niềm mơ ước của tất cảcác cô bé quen của nó. Nadia và Rita dừng lại. Về nhà Larsev phải đi thẳng, còn nếu ghé qua Rita thì cần quay về bên phải.
— Có lẽ tớ về nhà đây, - Nadia nói không vững tin lắm, co ro quấn người trong cái áo lông màu tím và khăn quàng cổ. Thực ra bé không muốn đi về căn hộ trống rỗng, nhưng nó lịch sự chờ xem bạn gái có mời nó về nhà không.
— Thôi đi cậu, - Rita, cô bé cao kều vụng về không bao giờ vượt qua điểm 3 và không thừa nhận cái lời “cần phải”, đáp lại một cách vô tư - Đến nhà tớ. Hôm nay bà nướng bánh. Đi, đi thôi, ít ra cũng được ăn cho ra hồn.
— Tớ đã hứa với bố xem phim xong lập tức đi về nhà rồi. Bố sẽ nổi giận, - Nadia phản đối yếu ớt. Món ăn ngon, ngon thật sự trong nhà giờ đây là sự hiếm: bố không biết nấu ăn, mà nó cũng thế. Khi mẹ còn sống thì khác... Còn bà của Rita nướng bánh thì ngon hết ý. Chúng là những tác phẩm nghệ thuật đích thực.
— Thôi đi cậu! - Rita nhắc lại câu nói yêu thích của mình. - Gọi cho ông ấy, nói là cậu ở chỗ tớ. Bà sẽ khẳng định, nếu cần. Mới ba giờ thôi mà. Nào đi thôi. - và Rita cao kều so với tuổi ôm lấy vai bạn gái với vẻ che chở.
Hai cô bé ngoặt ra góc và vào thời điểm đó Nadia nhìn thấy Ba-by tóc trắng. Chiếc xe chầm chậm đi ngang qua chúng, cũng ngoặt sang phải và dừng lại khi chưa đến ngã ba mà tiếp sau là toà nhà năm tầng, và sau đó nữa - toà nhà mười sáu tầng nơi Rita sống. Trái tim Nadia thắt lại trong thoáng lát từ một linh cảm không lành, nhưng rốt cuộc nó không chỉ một mình, nó đi cùng với bạn gái, và đang đến nhà bạn chơi, ở đấy có bà đang chờ. Còn khi nó, Nadia, ra về, chiếc xe chắc đã đi khỏi rồi. Không hiểu sao cô bé tin chắc điều đó...
Thế nhưng cái xe không bỏ đi. Trong khoang xe đèn sáng, và trông rất rõ Baby trang điểm quyến rũ trong bộ váy buổi tối màu đỏ rực với những hạt cườm.
Nadia hoảng sợ, nhưng ngay đấy nó tự trấn tĩnh.
Sao nó lại nghĩ là chiếc xe đợi nó chứ? Nó đỗ thì mặc nó. Cô bé quả quyết đi về phía ngã ba và đi tiếp đến cửa hàng “Giày”. Cạnh cửa hàng ngoặt sang phải, về hướng nhà mình, cô bé đã hoàn toàn trấn tĩnh lại. Nơi đây sáng hơn, đèn đường chiếu sáng, mọi người qua lại. Nhưng rất chóng, cô bé trông thấy chiếc xe kia lại đi ngang qua, nhấp nháy đèn đỏ và dừng lại cách không xa cổng nhà của nó. Nadia cuống lên. Cô bé đi chậm lại và bắt đầu nhớ lại, cần phải làm gì trong những trường hợp như thế. Tất nhiên, cần tìm một người có chó. Bố đã giảng giải với bé rằng người đi dạo với chó, chắc chắn là sống không xa nơi đó, nghĩa là ít có khả năng người ấy cùng giuộc với những kẻ đang làm nó sợ. Những kẻ cứ sấn đến những cô bé con, thường cố làm việc đó sao cho xa hơn nơi chúng đang sống. Tốt nhất nếu tìm được một người đàn bà đi dạo với chó. Càng tốt hơn, nếu là một con chó to.
Nadia ngó tứ phía. Xung quanh - chỉ những ngôi nhà, chẳng có một công viên nhỏ nào nơi có thể bắt gặp người chăm nuôi chó. Nhưng nó biết rằng gần cạnh nhà chắc chắn sẽ gặp họ. Ở đấy thường có nhiều người, bởi vì bên cạnh có một cái sân đầy cây xanh. Tệ một nỗi là phải đi ngang qua cái xe kia. Nhưng có thể nó sẽ gặp may và sẽ gặp ai đó đi lại gần trước khi nó đến ngang chiếc xe.
Phải, bé đã gặp may. Đi đến cách xe còn chừng mười lăm mét, nó trông thấy một phụ nữ dễ thương mặc quần bò, áo bludông và đội mũ thể thao, bên cạnh có đầu dây dắt là một con chó bảo vệ lông ngắn to lớn dáng vẻ đáng sợ. Nadia hít hơi căng lồng ngực và nói cái câu chuẩn bị sẵn:
— Xin lỗi, cô có thể tiễn cháu đến cổng nhà không ạ? Cháu sống trong ngôi nhà kia kìa, nhưng cháu sợ đi một mình vào đó, ở đấy tối, đèn không có, mà bọn con trai thì nghịch ngợm, làm tất cả phải sợ.
Tại sao ấy nó không dám nói với người đàn bà về chiếc xe màu xanh có con búp bê, sợ trông có vẻ nực cười. Cửa nhà tối là chuyện khác, điều đó đơn giản ai cũng hiểu. Chứ cái xe... Có thể, đó tất thẩy chỉ là những nỗi sợ hãi vô lí?
— Tất nhiên, cháu bé, đi nào, chúng ta sẽ tiễn cháu. Đúng không? - người phụ nữ nói với con chó to.
Nadia hơi phật ý với lời “cháu bé”, nhưng dẫu sao nó cũng rất cảm ơn người đàn bà xa lạ vì sự nhiệt tình.
Đi qua chiếc xe, nó gắng sức để không ngó con búp bê thêm lần nữa, trong khoang lại sáng đèn. Ba-by đẹp đến nỗi thậm chí người phụ nữ đã lớn còn phải chú ý đến nó.
— Nhìn kìa, mĩ nữ đẹp làm sao! - cô ta kêu lên hoan hỉ khi bước chậm lại cạnh xe.
Nhưng Nadia cúi đầu và đưa mắt sang chỗ khác, nhanh nhẹn đi lên phía trước.
Họ đi chậm, bởi con chó luôn dừng lại, ngửi hít mọi thứ cây và bụi cây cũng như những bức tường nhà bắt gặp trên đường. Cuối cùng họ đi lại gần cổng. Người đàn bà bước vào trước và nói vẻ trách móc khi giữ cánh cửa cho Nadia:
— Sao cháu lại lừa cô? Chỗ các cháu sáng, có đèn, tất cả các bóng đèn đều nguyên. Cháu không xấu hổ à?
Nadia khổ sở tìm lời thanh minh và đã mở miệng để nói, ý là, cả tháng đèn không sáng, rằng chắc hôm nay người ta vừa lắp... Phía sau lưng nó có tiếng cửa đụng nhẹ. Nó đã muốn quay lại để xem ai bước vào nhà, nhưng không hiểu sao nó chẳng làm được gì cả. Hai chân nhũn như bông, còn mắt thì tối sầm.
***
Arxen hài lòng. Thằng bé làm việc không đến nỗi tồi, không phí công người ta vất vả với nó từ nhỏ, không phí hoài bỏ tiền vì nó khi thuê người kèm cặp và sau đó là huấn luyện viên. Và không phải vì nó học dốt ở trường phổ thông, hoàn toàn không, ngay từ lớp một nó đã là hoc sinh xuất sắc. Nhưng “học sinh xuất sắc” là cái gì trong cái hệ thống thảm hại này? Không phải kẻ biết đích thực điểm “xuất sắc”, mà là kẻ biết tốt hơn những người khác ở trong cái lớp đó. Và Arxen muốn để chàng trai nhận được những kiến thức thật sự chứ không phải kiến thức “tương đối”, một sự chuẩn bị đích thực.
Cả đời Arxen làm việc trong công sở gắn bó trực tiếp với ngành tình báo, hiểu rất rõ rằng một điệp viên được chiêu mộ - hoàn toàn không giống như điệp viên được cài vào. Không bao giờ có niềm tin đặc biệt với những kẻ phản bội.
Tất nhiên trong đại đa số các trường hợp lão buộc phải tác động bằng hứa hẹn và đe doạ, đánh vào những khó khăn vật chất, lòng tham, nỗi sợ, sự yếu đuối và khát vọng. Nhưng có những người khác mà nhờ họ Arxen giải quyết các nhiệm vụ được đặt ra trước văn phòng của lão bởi những băng tội phạm khác nhau. Dĩ nhiên, có những khách hàng đơn độc, ví dụ như Gradov, nhưng điều đó rất hiếm. Những dịch vụ của Arxer giá cực đắt, chỉ những tổ chức với thu nhập cao mới có thể trả nổi. Nhưng Gradov cũng đâu đến nỗi đơn độc lắm. Toàn bộ sự nhốn nháo bùng cháy lên chính vào lúc các nguồn chi phí tài chính của đảng phái của hắn lâm vào hiểm hoạ. Đúng. Arxen còn có những người khác, tạm thời bọn họ chưa nhiều. Hệ thống và chiến thuật cài chúng vào các cơ quan Bộ Nội vụ chưa được mài giũa đến sáng loáng, nhưng những kết quả ban đầu đã hiển hiện. Những “người khác” này được chiêu mộ khi còn trẻ, trước khi vào quân ngũ để những năm tháng binh nghiệp không mất đi phí hoài, để “người dự bị” học được tất cả những gì có thể, trong công tác của ngành công an luôn luôn cần đến kĩ năng quân sự. Đã chiêu nạp, như nguyên tắc, những kẻ khi gia nhập quân đội, để lại ngoài đời những cha mẹ già cả thiếu thốn, những bạn gái mang thai hay những cô vợ trẻ với con thơ. Họ phục vụ hai năm, được hứa rằng gia đình sẽ được chăm lo và giúp đỡ về vật chất. Thế nhưng người dự bị phải phục vụ hết lòng, nắm chắc kĩ năng quân sự, kiếm được bằng khen và huy chương, rèn cơ bắp và sau khi giải ngũ thì thi vào Học viện Cảnh sát và trong tương lai sẽ nghe lời Arxen và những người của lão trong mọi sự. Ở đây Arxen là kẻ đòi hỏi một cách nghiêm khắc tính tự nguyện, xem một cách công bằng rằng, chỉ những người cùng chí hướng và liên minh trung kiên mới đáng tin cậy. Vì thế, sau khi từ quân ngũ trở về, không phải tất cả những người mà gia đình họ sống không nghèo đói bằng số tiền của văn phòng suốt hai năm, đều đến với “những người tuyển dụng”, nhưng lão kiên quyết cấm tìm kiếm họ và làm rõ quan hệ đối với họ. Không đến - nghĩa là đã suy nghĩ lại. Đã suy nghĩ lại - nghĩa là không trung kiên. Không trung kiên - nghĩa là có thể “hỏng”, có thể “choảng lại”, “đem đi cầm cố”. Tiền tiêu phí trong hai năm - đành vậy, coi như bỏ, số tiền ấy đâu đến nỗi lớn theo tính toán của Arxen. Thế nhưng những ai quay về và xuất hiện ngay chỗ “người tuyển dụng", đã chắc chắn như mỏm đá. Họ thi vào Học viện Cảnh sát, một số đã kịp tốt nghiệp và giờ đây đang làm việc trong các cơ quan công an Moskva. Những chuyên gia am hiểu, được huấn luyện tốt với những đánh giá xuất sắc của quân đội và của Học viện, với kiến thức vững chắc và cơ bắp cứng như sắt, họ hoàn thành tốt cả công vụ của mình cũng như công việc cho văn phòng.
Nhưng trong số họ còn có những người được chọn lựa. Đó là những người được tuyển dụng không phải trước khi vào quân ngũ mà trước rất nhiều. Là những kẻ được nhận ra và được chăm sóc khi chúng còn là trẻ con, đang học phổ thông và chỉ mới tiếp xúc với rượu và trò trộm cắp. Người ta nắm giữ bọn này trên cơ sở tính lãng mạn. Trên tính lãng mạn của cuộc đấu tranh với chế độ bất công, với hệ thống được tổ chức dốt nát và tàn nhẫn, trên tính lãng mạn của niềm hân hoan trước ưu thế và khả năng của mình điều khiển số phận của người khác, từ sau cánh gà điều khiển mọi người, các ý nghĩ và hành động của họ. Người ta lựa chọn chỉ từ số trẻ mồ côi sống trong trại mồ côi và nhận làm con nuôi, trong khi đó nếu cần thiết, đã đút lót số tiền rất lớn. Chúng được huấn luyện kĩ, bởi phía trước đã định sẵn cho chúng một con đường công danh sáng láng. Một trong số được lựa chọn là Meserinov hiện đang tập sự tại Petrovca 38, trong Phòng do đại tá Gordeev phụ trách. Và đó chính là gã đề đạt kế hoạch đơn giản và hiệu quả về việc bắt cóc Nadia, con của Larsev. Nhiều lần gã nghe thấy Larsev nói chuyện với con gái qua điện thoại như thế nào, và hình dung không tồi về tính cách của chính cô bé và bản chất những lời giáo huấn của Larsev đối với con gái. Điều kiện chủ yếu của toàn bộ chiến dịch - không gây chú ý, để không có ai nghĩ rằng ta bắt cóc đứa bé ngay trước mắt. Cần biết cách làm Nadia sợ và đẩy nó vào vòng tay của một người mà nó sẽ chờ sự giúp đỡ. Tìm một người như thế và đưa đến vào lúc cần thiết và ở địa điểm cần thiết - chỉ là của kĩ thuật và đạo diễn. Và cũng Meserinov nghĩ ra búp bê Ba-by. Cô bé có thể không nhớ mặt người săn đuổi nó, chỉ đơn giản là nó không nhận ra anh ta và không sợ. Nó chắc gì biết nhiều về ô- tô, dù là một xe mác ngoại đắt và hiếm nhất, và không để ý đến việc cả ngày chỉ vẫn mỗi một chiếc xe bám riết nó. Nhưng cô bé nhất thiết nhận thấy ngay Ba-by. Nếu con bé đủ sáng dạ, nó nhất định sẽ sợ. Nếu là đứa ngốc và không chú ý đến những lời khuyên của bố, nó sẽ cắm mắt vào con búp-bê và dễ dàng tiếp xúc, nếu thử bắt chuyện với nó. Đúng, Ba-by là một phát kiến thành công mọi mặt. Arxen rất hài lòng. Lão rất muốn nghe, giờ đây cái cô Naxtia máu lạnh, không thể xuyên thủng này sẽ cất lên bài gì.
***
Tiếng chuông cửa làm Naxtia giật nẩy người. Chị liếc sang Alexei đang cắm cúi vào tivi.
— Anh mở chứ?
— Thế cần không? - anh đáp lại câu hỏi bằng câu hỏi, không rời khỏi chỗ.
Naxtia nhún vai. Chuông vang lên lần nữa.
— Chắc là cần. Thiếu gì chuyện...
Alexei bước ra gian ngoài, khép cửa lại sau lưng.
Tiếng khoá mở, và Naxtia nghe giọng nói quen thuộc của Larsev:
— Naxtia ở nhà không?
Chị thở phào nhẹ nhõm, ơn Chúa, không phải bọn chúng! Khó mà nhận ra Larsev. Bộ mặt rám nắng của anh xám ngoét, cặp môi có sắc xanh nhợt như thường thấy ở người bị bệnh tim, mắt thành ra điên dại hoàn toàn. Anh bước từ gian ngoài vào phòng, không cởi áo khoác, đóng cửa lại ngay trước mũi Alexei và nghiêng về phía chị, thở một cách khó nhọc.
— Chúng đã bắt Nadia, - Larsev buột ra.
— Bắt đi là sao? - chị hỏi giọng bất chợt lạc đi.
— Cứ thế bắt đi thôi. Tôi về nhà - không có nó, và lập tức có chuông điện thoại, chúng nói, cô bé của anh chỗ chúng tôi, sống khoẻ mạnh, nhưng đó là hiện thời.
— Và chúng muốn gì?
— Hãy dừng lại, Naxtia ơi. Tôi lạy cô, hãy dừng lại, đừng đụng thêm gì nữa đến vụ án Victoria. Chúng chỉ trả lại Nadia cho tôi khi cô dừng lại.
— Khoan, khoan đã. - chị ngồi lên đi-văng và hai tay bóp thái dương. - Nào, hãy bắt đầu từ đầu đi, tôi không hiểu gì cả.
— Đừng giả vờ, cô hiểu tất cả. Cô đủ sức chịu đựng và tự chủ để không sợ và tránh tiếp xúc với chúng. Chúng quyết định hành động thông qua tôi. Và tôi thề với cô, Naxtia, với những gì thiêng liêng nhất nếu xảy ra gì đó với Nadia, tôi sẽ bắn chết cô. Tôi sẽ đi theo sau cô cho đến khi...
— Thế, phần này tôi đã hiểu, - Naxtia cắt ngang anh. Và tôi phải làm gì để chúng trả lại con gái cho anh?
— Cô cần nói với Olsanxki là không thể làm gì thêm được nữa về vụ án Victoria. Olsanxki sẽ tin cô và đình chỉ vụ án.
— Cứ thế này anh ấy vẫn đình chỉ ngay sau Năm mới. Dù sao sớm hơn cũng không được, luật pháp không cho phép. Anh muốn gì ở tôi?
— Tôi muốn cô ngừng chuyên trách vụ án mạng Victoria và để cho việc điều tra vụ án được ngừng lại.
— Trên thực tế, chứ không chỉ cho có vẻ. - Larsev nói chậm rãi, không rời ánh mắt khỏi Naxtia.
— Tôi không hiểu anh...
— Tưởng tôi không biết Gordeev chắc! - Larsev nổ tung. - Một vụ thế kia! Sự bẩn thỉu thò ra tứ phía! Tôi đã mất mười ngày “tỉa tót”, san bằng, tìm cách nào đó giấu sự bẩn ấy đi, nhưng không biết làm đến tận cùng, vì sau đó cô đã thấy ra. Gordeev sẽ không bỏ những vụ như thế đâu, ông ta sẽ cắn xé chúng cho đến chết.
Cô đừng có làm mụ đầu tôi bằng những ảo thuật với việc tạm ngừng giả vờ nữa.
— Từ đâu anh biết sự đình chỉ là “giả vờ”?
— Tự tôi hiểu. Nếu cô hiểu tôi đã làm việc như thế nào những ngày đầu, thì phải hiểu cả việc tại sao tôi đã làm điều đó. Mà đã là vậy - cô sẽ không chịu lùi. Cả Gordeev cũng vậy. Tôi quá biết các vị.
— Thế Olsanxki nói gì?
— Nói rằng cô đã cắn vỡ tôi và tôi sắp vấp phải scandal. Naxtia, Olsanxki dính líu gì ở đây? Quyết định về sự đình chỉ vụ án - đó chỉ là một mẩu giấy đối với công tố viên, chứ không dành cho chúng ta, những nhân viên tác chiến. Công tố viên xếp hồ sơ vào két sắt và quên nó đi cho đến lúc chúng ta ngậm trong mỏ đưa đến cho anh ta cái thông tin cho phép tiếp tục điều tra. Đó là anh ta ngừng làm việc chứ không phải chúng ta. Vì thế nên tôi muốn là cô dừng nó lại. Bây giờ là 11 giờ rưỡi. Hai giờ đêm chúng sẽ gọi cho tôi, và tôi sẽ phải cho chúng sự bảo đảm rằng cô sẽ để thi thể Victoria yên. Naxtia, tôi lạy cô, Nadia cần được về nhà sao cho nhanh nhất. Có thể, chúng sẽ chẳng làm gì tồi tệ với nó, nhưng nó bị sợ hãi, nó có thể bị sốc. Nó đã chịu khốn khổ khi Natasa... - Larsev nghẹn đi, im lặng. - Nói chung, hãy lưu ý, Naxtia, nếu gì đó xảy ra với Nadia, chỉ cô là có lỗi. Và tôi sẽ không tha cho cô. Không bao giờ.
— Còn anh, Larsev? Chính anh không có lỗi gì à? Anh không có gì trách cứ bản thân ư?
— Tôi phải trách cứ bản thân tôi cái gì chứ? Trách rằng tôi bảo đảm sự an toàn cho con mình? Chúng bấu lấy tôi gần như ngay sau khi Natasa chết. Tôi đã nói chuyện với bố vợ - ông kiên quyết phản đối việc chuyển đến Moskva. Họ có con và cháu ở Xamara, và chúng tôi sống chung với họở đâu cơ chứ? Tôi không có tiền mua căn hộ lớn, cũng không có cơ hội nào đổi nhà của họ lấy nhà ở Moskva, họ có hai phòng trong nhà tập thể. Bố tôi - một ông già ốm yếu bất lực, ông đã ngoài bảy mươi, chính ông cần có sự chăm sóc, và tôi không thể để ông lại cho Natasa. Hãy tin tôi, tôi đã tính đến vô số phương án. Thậm chí đã muốn thuê một người phụ nữ kiểu như vú nuôi, để chăm lo cho con bé, nhưng túi tiền không đủ. Đã muốn đổi nghề, nhưng cả việc này cũng không thành.
— Tại sao?
— Vì ở nơi cần những kiến thức của tôi thì mafia quanh quẩn bên cạnh, và tôi lại phải lựa chọn: hoặc trở thành kẻ tội phạm, hoặc cả ngày lẫn đêm run rẩy vì con gái. Chắc phải chọn một công việc hoàn toàn không cần chuyên môn cao và lương thấp hơn nhiều, mà điều đó cũng không thể được. Cô biết giá một bộ quần áo trẻ con bao nhiêu không? Còn trường học nơi Nadia đang học? Vả lại, làm sao cô biết, cô cao hơn tất cả mọi thứ đó, cô không cần quan tâm đến lũ trẻ.
— Anh Larsev, gì mà anh phải...
— Xin lỗi, Naxtia, tôi không hiểu thế được. Cô cần phải hiểu tôi, tôi không còn lối thoát.
— Anh có thể lập tức nói điều đó với Gordeev. Ông nhất định đã nghĩ ra gì đó. Tại sao anh không tin ông ấy?
— Cô không hiểu, Naxtia ạ. Tôi không phải là người duy nhất. Những người như tôi nhiều, nhiều lắm. Cô thậm chí không tưởng tượng nổi, chúng đã giăng lưới của mình rộng thế nào đâu. Người của chúng có thể là bất kì ai, nếu cô muốn.
— Cả Gordeev cũng có thể ư?
— Cả Gordeev cũng có thể.
— Tôi không tin. Không thể có điều đó.
— Thế tôi mới không khẳng định. Tôi chỉ muốn để cô hiểu: thực tế chúng có thể tìm cách tiếp cận với bất cứ ai bởi chúng rất rõ thông tin và biết về mỗi người trong chúng ta nhiều hơn chúng ta. Cứ cho là Gordeev trung thực, nhưng khi cố gắng giúp tôi, sớm hay muộn ông cũng vấp phải người của chúng, và thông tin lập tức thoát đi, và tôi sẽ bị chẹt cổ. Nếu tôi có thể tin chắc rằng trong toàn bộ Tổng cục Điều tra Moskva chỉ một mình tôi là kẻ quái thai như thế, hẳn tôi không một giây chần chừ chạy đến Gordeev nhờ giúp đỡ rồi. Hoặc, ví dụ, đến cô. Nhưng bất hạnh là ở chỗ, chúng ta thì nhiều, nhưng chúng ta không biết về nhau.
— Hoá ra, chúng điều khiển trọn vẹn chúng ta và chúng ta bất lực trước chúng?
— Hoá ra là thế.
— Anh có biết gì về chúng không? Mà anh ngồi xuống, rốt cuộc, đừng tựa cửa nữa, cuộc nói chuyện của chúng ta không chỉ năm phút đâu. Tiện thể cởi áo ngoài ra.
Larsev chậm chạp vẻ miễn cưỡng lùi khỏi cửa, cởi bludông và cẩu thả ném nó xuống sàn. Naxtia hiểu rằng hai chân không chịu nghe lời anh, vì thế cử động của Larsev uể oải và không tự tin. Anh nhìn đồng hồ.
— Tôi phải kịp ra metro khi nó chưa đóng cửa. Vào hai giờ chúng sẽ gọi điện thoại.
— Không sao, - Naxtia mỉa mai, - chúng sẽ gọi đến đây. Chúng quá rõ là anh đi đâu, phải không? Thêm vào đó, chúng càng thú vị hơn khi cuối cùng, được nói chuyện với tôi để tự khẳng định rằng anh không lừa chúng và anh thực sự đã làm cho tôi sợ. Vậy anh rõ gì về chúng? - chị nhắc lại câu hỏi khi Larsev đã ngồi xuống chiếc ghế đối diện.
— Không nhiều. Chúng nhờ tôi chỉ hai lần, về những việc khác nhau. Lần thứ nhất - hơn một năm về trước. Cô nhớ vụ án mạng Iuxupov chứ?
Naxtia gật đầu.
— Nhưng án đã được phá. Lẽ nào không phải?
— Đã được phá, - Larsev khẳng định. - Nhưng ở đấy có một thời điểm tinh tế... Ngắn gọn, trong hồ sơ cần phải bỏ đi lời khai của một trong số những người chứng kiến. Điều đó không hề ảnh hưởng đến chứng cứ tội lỗi của bị can, cũng không ảnh hưởng đến mặt khách quan của sự cấu thành tội phạm. Dẫu sao đó vẫn là vụ giết người đặc biệt tàn nhẫn, dù có những lời khai này hay không cũng thế. Nhưng mà động cơ giết người đã thay đổi một cách cơ bản. Có lẽ cô vẫn nhớ rằng, toà xem vụ này được gây ra từ những kích động của bọn mất dạy. Còn người chứng kiến kia đã nghe tên giết người nói thế nào với Iuxupov, và từ cuộc trò chuyện này trở nên dễ hiểu rằng Iuxupov liên quan với một trong những nhà băng mà qua đó những đồng tiền nhận từ việc vận chuyển phi pháp vũ khí và nhiên liệu chiến lược từ Ijevsk được rửa. Iuxupov gian lận đút túi một số tiền lớn, và giám đốc nhà băng trừng trị ông ta để làm gương cho hậu thế. Vậy nên cần phải bỏ lời khai ấy đi, kiểu như không có nó.
— Anh đã làm việc đó như thế nào? Ăn cắp biên bản từ hồ sơ hình sự ư?
— Ôi, tại sao phải thô lỗ như vậy. Có thể ăn cắp biên bản từ hồ sơ, chẳng cần nhiều đầu óc gì, mà từ trí nhớ của người tiến hành hỏi cung cơ, cô nói phải làm gì? Và thế là trong hồ sơ xuất hiện một biên bản khác, trong đó người chứng kiến kia thừa nhận đang trong trạng thái say heroin, vào lần hỏi cung đầu tiên, còn vào thời điểm vụ tội ác xảy ra thì không nhìn và nghe thấy gì rõ ràng, bởi vì chính trước việc này người ấy đã chích và chờ cơn lên. Chỉ có thế.
— Một công việc siêu hạng! - Naxtia nói một cách khâm phục. - Và người ta trả anh bao nhiêu?
— Chả bao nhiêu. Chúng giữ tôi bằng Nadia chứ không bằng tiền. Nỗi sợ là kích thích tố mạnh hơn nhiều so với tính tham lam, Naxtia ạ. Đơn giản là đáng kinh ngạc, làm sao cho đến giờ cô vẫn trụ vững không hề sợ hãi.
— Ai bảo anh tôi không sợ? Thậm chí tôi đã thay ổ khoá, chưa nói đến việc đưa Alexei về sống ở đây.
— Người ta nói cô không đến gần điện thoại?
— Tôi đang cố.
— Vô ích thôi, Naxtia ạ, cô tự thấy thôi. Cứ cho là cô không sợ cho bố dượng - ông có thể tự bảo vệ. Mẹ của cô ở xa. Lại gần cô không dễ. Nhưng chắc cô không bỏ mặc một con bé mười một tuổi chứ?
— Tất nhiên. Vậy chúng ta sẽ làm gì đây, Larsev? Chúng ta có hai giờ để nghĩ ra cách cứu con gái anh. Hãy giải thích với tôi, chuyện đã xảy ra thế nào.
— Hôm qua tôi và nó đến nhà Olsanxki chơi. Olsanxki do dự mãi, sau đó nói rằng cô đã nghi ngờ tôi, và làm lại từ đầu toàn bộ công việc về vụ án mạng Victoria. Tất nhiên là tôi mừng. Bởi khi những ảo thuật của tôi có ai đó phát hiện ra, thì không thể sử dụng tôi thêm được nữa, vì thế người ta phải để tôi yên. Ngay tối hôm ấy tôi thông báo với chúng. Còn hôm nay chúng bắt Nadia và nói rằng, tôi phải làm mọi điều có thể để tác động đến cô. Bởi dù sao cô cũng đã nghi ngờ tôi, tôi có thể hành động công khai, bởi vì cô đã có cách nào đó khôn ngoan né tránh được áp lực từ xa.
— Những đòi hỏi của chúng là thế nào?
— Cả cô, cả Trernưsev , lẫn Morozov không được đến gần toà soạn “Vũ trụ”.
Ngay khi chúng tin chắc được sự tận tâm của cô, chúng sẽ trả Nadia về nhà.
— Thế nếu tôi hứa, nhưng sẽ lừa chúng?
— Đợi đã, đó chưa phải là tất cả. Sáng mai cô gọi bác sĩ về nhà và lấy giấy nghỉ ốm. Ngồi mấy ngày ở nhà, không có những tiếp xúc thừa với cả Gordeev, cả Trernưsev lẫn Morozov. Chỉ có thể nói chuyện qua điện thoại.
— Nghĩa là điện thoại của tôi bị nghe trộm?
— Phải. Tiếp theo. Sáng mai cô sẽ gọi điện thoại ngay và nói rằng giả thuyết của cô đã sụp đổ và cô không thể nghĩ ra thêm được gì nữa, và vụ án có thể đình lại một cách thật sự chứ không chỉ cho có vẻ. Cô gọi từ đây để chúng có thể kiểm soát. Sau đó cô gọi cho Olsanxki và nói với anh ấy cũng đúng như thế. Sau đó cho Trernưsev và Morozov. Chỉ cần có kẻ nào chúi mũi vào “Vũ trụ”, sẽ lập tức rõ ngay điều đó, và nó sẽ thể hiện trên người Nadia. Cháu trong tay chúng, và với một sự lo lắng nhỏ nhất... Và đừng cố đi ra khỏi căn hộ. Chúng sẽ biết ngay lập tức. Cô hiểu chứ?
— Không, không phải tất cả. Thứ nhất, tôi không hiểu, sao hôm qua anh gọi và thông báo được với chúng về cuộc nói chuyện với Olsanxki. Anh có điện thoại để liên lạc? Hay chính chúng gọi cho anh hàng ngày?
— Tôi chẳng có điện thoại nào cả. Có một tín hiệu quy ước mà bằng cách đó tôi cho chúng hiểu rằng tôi cần tiếp xúc.
— Tín hiệu thế nào?
— Naxtia, đừng biến tôi thành thằng ngốc. Tôi chỉ muốn mỗi một điều: đểcon tôi được an toàn. Và vì vậy tôi cần phải bảo đảm những đòi hỏi của chúng được thực hiện. Tôi cần phải dừng cô lại. Nếu tôi nói với cô cách tiếp xúc với chúng như thế nào, cô lại bày ra trò gì đó khác. Tôi phải nghĩ trước hết về Nadia, chứ không về những quyền lợi của pháp luật. Vậy mà cô định qua mặt tôi.
— Nghĩa là anh sẽ không nói?
— Không.
— Thôi được. Thêm một câu hỏi: tại sao chúng chỉ cần những bảo đảm liên quan đến tôi? Chúng không sợ rằng Trernưsev và Morozov tự mình tiếp tục công việc?
— Không, chúng không sợ. Trong vụ này cô là chính, nếu cô nói công việc đã kết thúc nghĩa là nó kết thúc. Những người khác còn công việc ngập đầu.
— Thế nếu tôi sẽ nói gì đó khác?
— Điện thoại của cô bị nghe trộm, đừng quên đấy. Một lời không chắc chắn - và Nadia...
— Thôi, tôi hiểu, - Naxtia cắt ngang bực tức. - Anh không nghĩ đến khả năng giấu cháu đi à? Gửi đi đâu đó chẳng hạn. Hay tổ chức bảo vệ thông qua chính Gordeev.
Trời ơi, tại sao cô không hiểu những thứ đơn giản như thế! - Larsev nói với vẻ tuyệt vọng. - Nadia là con tin. Chúng cảnh cáo ngay với tôi rằng nếu tôi cố làm gì đó, đơn giản - vô cùng đơn giản là chúng sẽ dọn tôi đi và con gái tôi trở thành mồ côi và sẽ được giáo dục trong trại trẻ mồ côi. Có thể, tôi là thằng ngu và đểu giả, có thể tôi yếu đuối và vô luân, nhưng tôi muốn con gái tôi được lớn lên khoẻ mạnh và hạnh phúc bằng những gì tôi có thể làm cho nó. Cô nghĩ, như thế là tội lỗi ư? Lẽ nào tôi không có quyền muốn điều đó và hướng đến nó? Nó bất bình thường và bị phủ nhận bởi đạo lí xã hội?
— Bình tĩnh lại đi, anh Larsev, - Naxtia nói mệt mỏi. - Tôi sẽ nói với chúng tất cả những gì cần thiết.
— Và cô sẽ làm chứ?
— Sẽ làm. Nhưng anh nên biết rằng Gordeev rõ hết về anh. Ông ấy có thể tính sai tình huống. Trong trường hợp ấy, ông sẽ không tin tôi và sẽ làm theo ý mình.
— Từ đâu ông ấy rõ? Cô đã nói?
— Không, ông ấy biết từ lâu. Vì thế ông ấy loại anh khỏi vụ Victoria. Hượm đã, đừng cắt ngang tôi. Tôi còn muốn hỏi đôi điều.
Naxtia nheo mắt và áp ngón tay vào hai má.
— Tôi nhớ lại. Anh nói, trong vụ này tôi là chính, vì thế Trernưsev và Morozov sẽ nghe tôi một cách vô điều kiện. Chính xác chứ?
— Chính xác.
— Đó là ý kiến riêng của anh hay ai đó nói với anh?
— Cả hai. Tôi biết cô không phải mới một năm, tôi quen với Morozov, với Trernưsev thì đã cùng làm việc nhiều lần. Tôi có thể nói chính xác vai trò được phân chia như thế nào trong nhóm cô.
— Thế ai đã nói với anh?
— Chúng nói, chứ còn ai nữa.
— Rõ ràng anh được người ta chuẩn bị khá kĩ cho cuộc nói chuyện với tôi, thậm chí đã vũ trang sẵn những luận cứ. Chỉ có điều là từ đâu chúng biết rằng tôi là chính trong nhóm? Từ anh, hả Larsev?
— Không, xin hứa, không phải từ tôi. Chính tôi ngạc nhiên, do đâu họ biết được.
— Thôi được, - chị khó khăn đứng lên khỏi đi-văng. - Tôi đi pha cà phê, chứ không là đầu chẳng còn nghĩ được gì nữa.
Larsev chồm ngay dậy và bước về phía cửa.
— Tôi đi với cô.
— Để làm gì? Tôi không kéo Alexei vào công việc của mình, anh có thể yên tâm.
— Tôi đi với cô, - Larsev nhắc lại một cách ương bướng. - Hoặc cô sẽởlại đây.
— Anh có điên không đấy? - Naxtia nổi giận. - Sao đấy, anh không tin tôi hả?
— Không tin, - Larsev nói cứng rắn, nhưng không dám nhìn thẳng vào mặt chị.
— Thật thú vị. Anh lao đến chỗ tôi bất kể đêm khuya cầu xin giúp đỡ, còn bây giờ thấy rõ là anh không tin tôi.
— Cô còn chưa hiểu hết. - Càng tiếp theo anh thốt nên lời càng khó nhọc hơn. Dường như, mỗi lời nói gây cho anh một nỗi đau không thể chịu đựng nổi. - Tôi không đến cầu xin sự giúp đỡ. Tối đến buộc cô làm cái điều chúng đòi hỏi để đưa con gái tôi trở về. Cô hiểu ra chưa? Bắt buộc cô, chứ không cầu xin. Làm sao tôi tin cậy cô khi trong đầu cô chỉ có mỗi những bài toán mà cô yêu thích, còn tôi - đứa trẻ bị sợ hãi, bất lực, đứa con gái duy nhất của tôi không có mẹ. Chúng ta không là đồng minh, Naxtia ạ, tôi với cô là đối thủ, dù có Chúa chứng giám, tôi rất đau lòng. Nếu cô dám làm dù chỉ là bất cứ điều gì hại đến Nadia, tôi sẽ tìm ra cách ngăn cô lại. Vĩnh viễn.
Với những lời này Larsev móc súng lục ra và cho Naxtia thấy băng đạn lắp đầy. Naxtia hiểu rằng anh ta đã đến ngưỡng loạn thần kinh, khi dùng vũ khí đe doạ chị, bạn đồng chí cùng công tác, thêm nữa chị là một phụ nữ.
“Không thể chọc tức anh ta, - Naxtia thầm nghĩ. - Ta là con ngốc, đi nói chuyện với anh ta như người ngang hàng, như đồng nghiệp, như một người có khả năng xét đoán tỉnh táo. Còn anh ta - đơn giản bị điên, một ông bố bị giết chết bởi nỗi đau khổ”.
— Anh Larsev, anh nói gì thế, hãy nghĩ lại xem, - chị nói mềm mỏng. - Nếu anh giết tôi, anh sẽvào tù, lúc đó thì đích thực là Nadia phải vào trại mồ côi. Nó sẽ lớn lên thế nào khi không có mẹ, và còn một ông bố là kẻ giết người?
Larsev cắm ánh mắt vào mặt chị, và Naxtia cảm thấy nhột nhạt.
— Người ta sẽ không tống giam tôi. Tôi giết cô và Alexei của cô mà không bao giờ có người khám phá ra nổi. Cô có thể khỏi nghi ngờ, tôi biết cách làm điều đó.
Cánh cửa thận trọng hé mở, Alexei ngó vào phòng.
— Các bạn, có thể uống cà-phê...
Ánh mắt anh lơ đãng trượt theo thân hình Larsev và chết lặng khi dừng lại ở bàn tay xiết chặt khẩu súng lục đang hạ xuống.
— Cái gì thế? - anh hỏi vẻ phân vân nhưng hoàn toàn không sợ hãi. Anh chưa bao giờ trông thấy vũ khí trong căn hộ của Naxtia.
— Anh Alexei, đó là súng lục kiểu “Macarov”, súng công vụ của thiếu tá Larsev, - khó khăn kìm sự bực bội bởi tình thế lố bịch, Naxtia đáp, cố nói sao cho bình thản nhất. Chị không muốn làm Alexei sợ và đồng thời thử cho Larsev cơ hội, chọn kiểu nói nhẹ nhàng, chuyển tất cả thành trò đùa và thoát khỏi trạng thái đờ đẫn nửa điên dại mà anh ta đang lâm vào.
— Và... cần gì nó ở đây?
Naxtia chuyển ánh mắt sang Larsev, hi vọng giờ anh ta sẽ nói gì đó khôi hài và giải toả tình cảnh. “Nào, - chị thầm cầu khẩn, - hãy nói với Alexei, rằng anh dạy tôi cầm vũ khí cho đúng, hoặc anh mô tả cho tôi một cách sinh động các chi tiết của một vụ bắt giữ nào đó, hãy mỉm cười lên, cất súng đi, bản thân anh cũng cảm thấy gai chướng, anh gây ra toàn bộ tình huống khủng khiếp này, vậy thì cảnh cửa đã mở ra cho anh, hãy bước ra khỏi nó với vinh dự”.
Nhưng Larsev đứng với bộ mặt hoá đá, ngó đi đâu đó lên bức tường, phía trên đầu Naxtia. Chị hiểu rằng anh ta bế tắc hoàn toàn. “Quỷ tha ma bắt anh đi, đúng là có thể bắn lầm. - Naxtia thầm nghĩ với nỗi tuyệt vọng. - Mà chẳng muốn chết lắm...”
— Đó là thiếu tá Larsev doạ chúng ta, - chị nói bình thản. - Nếu anh và em không nghe theo anh ta, anh ta sẽ bắn. Tôi trình bày đúng chứ, thiếu tá?
Larsev chầm chậm gật đầu. Naxtia cảm thấy trong đáy mắt anh ta có gì đó rung lên. Hay đó chỉ là cảm giác của chị?
— Và phải làm gì để anh ấy không bắn chúng ta? - Alexei hỏi vẻ thành thạo, cứ như không phải về sự tống tiền và cái chết, mà về việc sử dụng vòi nước thế nào cho nó khỏi gãy vậy.
— Chúng ta phải ngồi ở nhà và không gặp ai hết. Có thể gọi điện thoại, nhưng chỉ nói những đề tài trung gian.
— Chẳng có ngọt ngào hơn xà lim nhà tù, nếu ta chia sẻ nó với người phụ nữ yêu dấu! - Alexei mỉa mai. - Và chúng ta có cái hạnh phúc như thế được lâu không?
— Khoảng năm ngày. Năm ngày đủ không, thiếu tá? - chị hỏi Larsev. - Các bạn anh sau năm ngày có kịp xoá hết các dấu vết không?
Trong đáy cặp mắt màu lục của Larsev, Naxtia lại cảm thấy sự chuyển động nào đó, lần này chị cảm thấy rõ rệt hơn và hiểu rằng chị đã tìm được giọng điệu đúng, rằng một chút nữa - và Larsev sẽ bừng tỉnh, trấn tĩnh và và nhìn tình thế bằng con mắt tỉnh táo. Trong khi điều đó chưa xảy ra, anh ta có thể bắn vào bất cứ giây phút nào, phản xạ lại với cả cử động nhỏ nhất và thậm chí với tiếng động lạ, với tiếng chuông điện thoại bất ngờ. Điều chủ yếu - không trật khỏi giọng điệu đã tìm ra. Chỉ mong Alexei không thốt ra gì đó nguy hại!
— Thế có thể đi mua bánh mì không? - Alexei tiếp tục hỏi cho rõ, dường như không hề có mối nguy hiểm chết người bên cạnh, mà đơn giản chỉ là sự cần thiết thay đổi cách sinh hoạt một chút thôi.
— Không thể, anh Alexei ạ. Và không nên đi ra khỏi nhà, - Naxtia nhẫn nại giảng giải, mắt không rời khỏi Larsev.
— Thế đem rác đi đổ? - đôi khi giáo sư Alexei thể hiện sự kì diệu của tính tỉ mỉ. Còn anh bạn từ thơ ấu của Naxtia, Alexei tóc vàng hoe, rối bù, lơ đễnh và kì quặc, người đàn ông đầu tiên và người gần gũi nhất của chị, đôi khi lại nhạy cảm và tinh ý đến kinh ngạc.
— Có thể đi đổ rác, - Naxtia cho phép vẻ khoan dung, khi tiếp tục dõi theo Larsev. “Đang nghe theo, - chị nghĩ một cách vui mừng, - đang nghe theo”.
— Không, dù sao anh vẫn không hiểu, thiếu bánh mì thì thế nào được? - Alexei nói giận dữ. - Hôm nay anh đã đi cửa hàng, đã mua một đống thực phẩm chuẩn bị cho Năm mới, nên chúng ta có thể chống chọi được năm ngày một cách bình thường, nhưng anh lại không dự trữ bánh mì. Cả sữa cũng vậy. Anh không thể thiếu bánh mì và sữa, em biết rồi mà, Naxtia. Em hãy xin thiếu tá, có thể, anh ấy sẽ gia ân.
“Sự chế phục, - chị nghĩ nhanh. - Cho đến giờ Alexei làm đúng tất cả. Tình thế phải dẫn đến tận mức phi lí, lúc đó nó sẽ không còn có vẻ nghiêm trọng. Nhưng ân huệ - đó đã là sự miệt thị. Mong Larsev đừng bùng lên."
Larsev chăm chắm nhìn lên bức tường. Naxtia nhìn Larsev. Alexei nhìn Naxtia. Và anh nhận thấy đôi môi chị bất giác rung lên sẵn sàng cong lên một cách bất bình.
— Thôi được, các bạn, - Alexei nói vẻ hoà bình, dường như không có gì đặc biệt xảy ra. - Tôi không chen vào chuyện của các vị. Nếu cần - tức là cần, có gì phải bàn nữa. Công việc của các vị là đặc biệt, dẫu sao thì tôi cũng không hiểu nó. Chỉ có điều các vị hãy giải thích cho tôi, vũ khí công vụ của thiếu tá Larsev có liên quan gì ở đây?
— Liên quan ở chỗ, - Naxtia trả lời nhỏ nhẹ, - thiếu tá Larsev cho em là đồ súc sinh và là kẻ vô tình. Con gái của anh ta bị bắt cóc và nó trở về hay không là hoàn toàn phụ thuộc vào cách xử sự của em, tức của anh và em. Và anh ta nghĩ rằng em có thể làm gì đó gây nguy hại cho đứa bé. Anh ta nghĩ rằng đối với em, đứa bé xa lạ - đó là một âm thanh trống rỗng, bởi vì em không có con và em không hiểu được những tình cảm của người cha. Anh ta cho rằng em có thể chẳng đếm xỉa đến một con bé mười một tuổi.
Alexei chuyển ánh mắt căng thẳng sang Larsev.
— Anh sao đấy, thực sự anh nghĩ thế à?
Larsev không động đậy. Anh ta đứng quay sườn về phía Alexei, và điều gì đang diễn ra với anh ta, Alexei chỉ có thể xét qua vẻ mặt của Naxtia mà trên đó, như tấm gương phản ánh lại những đổi thay nhỏ nhất của vị khách đêm. Theo cánh mũi của chị động đậy như thế nào, hai má chợt đỏ lên ra sao và gò má hằn nổi hơn, anh hiểu rằng đã đến thời điểm căng thẳng nhất. Cần một cú thúc cuối, sau đó Larsev hoặc nổ súng hoặc choàng tỉnh.
Cú thúc phải là nhẹ, khó nhận thấy, nhưng chính xác một cách hoàn hảo. Và làm cú thúc này phải là anh, Alexei. Giờ đây anh đang trên sàn xiếc. Cả gian phòng nhìn vào anh, và anh phải nói một câu mà sau đó khán giả hoặc bùng lên những tràng vỗ tay vì lời kết có hiệu quả, hoặc ném cà chua thối vào anh vì một tiết mục buồn tẻ được trình diễn một cách vô hồn.
— Ôi anh thật là đồ ngốc, thiếu tá ạ! - Alexei nói giận dữ, đặt vào những lời của mình sao cho nhiều hơn sự chân tình.
Khuôn mặt Naxtia lập tức dịu đi, và anh hiểu rằng đã bắn trúng mục tiêu. Larsev đã thoát khỏi sự đờ đẫn, lưng đã thả lỏng, đầu cúi xuống. Anh ta còng lưng và trong tích tắc dường như đã già đi chục tuổi.
— Hãy hứa với tôi là cô sẽ làm tất cả. Cô hứa chứ?
— Thì tất nhiên. Tất nhiên, tôi hứa, - Naxtia nói mềm mỏng - đừng lo. Nào, chúng ta ra bếp, ở đấy ấm hơn.
Họ lặng lẽ uống cà-phê với bánh quy và nghĩ về cùng một điều. Khi đồng hồ chỉ đúng hai giờ, mắt Naxtia chạm mắt Larsev. Cả hai chậm chạp đứng dậy và đi vào phòng có máy điện thoại. Sau một phút chuông réo lên điếc tai.

Tổng hợp deal ngon trên Internet

Chương trước Chương sau