Hỏa ngục - Chương 092

Hỏa ngục - Chương 092

Hỏa ngục
Chương 092

Ngày đăng
Tổng cộng 105 hồi
Đánh giá 9.2/10 với 40752 lượt xem

Đặc vụ Brüder rón rén cúi người, lách qua bên dưới rào chắn và thả người xuống đầm nước sâu tới ngực. Khi cảm giác lành lạnh của nước thấm qua quần áo, các cơ của anh ta căng lên để chống lại. Sàn bể chứa trơn nhẫy dưới đế giày ủng của anh ta, nhưng rất chắc chắn. Anh ta đứng yên một lúc để đánh giá tình hình, quan sát những vòng tròn nước đồng tâm từ chỗ cơ thể mình lăn tăn loang ra khắp đầm nước như những đợt sóng xung kích.
Brüder nín thở một lúc. Di chuyển thật chậm, anh ta tự nhủ. Không gây xáo động.
Trên lối đi lót ván phía trên, Langdon đứng bên rào chắn, quét mắt khắp những lối đi xung quanh.
“Ổn cả”, Langdon thì thào. “Không ai thấy chúng ta.”
Brüder xoay người và nhìn chiếc đầu to tướng chổng ngược của Medusa được chiếu sáng bằng một ngọn đèn rọi đỏ rực. Lúc này khi Brüder đã xuống ngang với nó, trông con quái vật bị xoay đầu càng to lớn hơn.
“Cứ bám theo ánh mắt của Medusa qua bên kia đầm”, Langdon thì thào. “Zobrist rất giỏi về biểu tượng và kịch nghệ… Tôi sẽ không lấy làm lạ nếu hắn bố trí công trình của hắn đúng trên trục ánh mắt chết người của Medusa.”
Những ý tưởng lớn suy nghĩ giống nhau. Brüder thầm cảm ơn vì vị giáo sư người Mỹ đã khăng khăng đòi xuống đây cùng anh ta. Kiến thức chuyên môn của Langdon đã dẫn dắt họ tới góc bể chứa hẻo lánh này gần như ngay lập tức.
Trong khi những giai điệu của bản Giao hưởng Dante tiếp tục ngân nga phía xa thì Brüder rút chiếc đèn bút máy chống nước hiệu Tovatec của mình ra và nhúng sâu xuống nước, bật công tắc lên. Một quầng sáng halogen rực rỡ xuyên qua nước, soi sáng phần sàn bể chứa trước mắt anh ta.
Bình tĩnh, Brüder tự nhủ. Không được gây xáo động một thứ gì.
Không nói thêm một lời, anh ta bắt đầu thận trọng thực hiện lộ trình của mình vào sâu trong đầm nước, chậm rãi lội, di chuyển cây đèn pin của mình tới lui nhịp nhàng, giống như một chuyên gia dò mìn dưới nước.
Bên rào chắn, Langdon bắt đầu thấy cổ họng căng cứng rất đáng ngại. Không khí trong bể chứa, mặc dù ẩm ướt, nhưng lại thiếu vị tanh và thiếu dưỡng khí. Trong khi Brüder thận trọng lội sâu vào đầm nước, vị giáo sư tự trấn an mình rằng mọi thứ sẽ ổn thỏa.
Chúng ta đã đến kịp lúc.
Tất cả vẫn còn nguyên.
Nhóm của Brüder có thể chặn được thứ này lại.
Cho dù vậy, Langdon vẫn cảm thấy rất bồn chồn. Là người suốt đời mang chứng sợ không gian kín, anh biết trong bất kỳ hoàn cảnh nào mình cũng đều rất bồn chồn khi ở dưới này. Cảm giác gì đó về hàng nghìn tấn đất đá lơ lửng trên đầu, không có thứ gì chống đỡ ngoài những cây cột cũ kỹ.
Anh cố xua ý nghĩ đó ra khỏi đầu và liếc nhìn lại đằng sau xem có ai chú ý đến họ không đúng lúc không.
Chẳng có gì.
Những người duy nhất ở gần đó đều đang đứng trên những lối đi khác, và họ đều nhìn theo hướng ngược lại, về phía dàn nhạc. Dường như không ai chú ý đến Brüder đang từ từ di chuyển trong nước ở góc bể chứa sâu tít này.
Langdon đưa mắt về phía đội trưởng đội SRS, với chùm ánh sáng halogen chìm dưới nước vẫn đong đưa trước mặt, soi sáng đường đi.
Langdon chăm chú nhìn, và chợt nhận ra có sự chuyển động bên trái - một cái bóng đen đúa đáng ngại đang trồi lên khỏi mặt nước ngay trước mặt Brüder. Langdon xoay người và đăm đăm nhìn vào khoảng tối om, cho rằng mình sẽ nhìn thấy một giống thủy quái nào đó trồi lên từ dưới nước.
Brüder dừng phắt lại, rõ ràng cũng đã nhìn thấy thứ đó.
Ở góc phía xa, một hình thù đen đúa chờn vờn nhô cao khoảng chín mét trên tường. Cái bóng ma quái đó trông khá giống cái bóng của vị bác sĩ dịch hạch xuất hiện trong đoạn video của Zobrist.
Nó là một cái bóng, Langdon nhận ra và thở phào. Bóng của Brüder.
Cái bóng xuất hiện khi Brüder di chuyển qua một chiếc đèn rọi chìm vào trong đầm nước, và dường như nó đúng y cái bóng Zobrist trong đoạn video.
“Chính là vị trí đó”, Langdon gọi Brüder. “Anh tới gần rồi đấy.”
Brüder gật đầu và tiếp tục nhích dần tới trong đầm. Langdon di chuyển men theo rào chắn, ở vị trí ngang với anh ta. Khi anh chàng đặc vụ tiến xa dần, Langdon lại liếc nhanh về phía dàn nhạc để đảm bảo rằng Brüder không bị chú ý.
Không có gì cả.
Lúc đưa mắt trở lại đầm nước, mắt Langdon thoáng bắt được một vệt sáng phản chiếu trên lối đi dưới chân.
Anh nhìn xuống và thấy một vũng nhỏ chất lỏng màu đỏ.
Máu.
Lạ thay, chính Langdon lại đang đứng trong cái vũng ấy.
Không lẽ mình đang chảy máu?
Langdon không hề thấy đau, nhưng anh vội vàng kiểm tra khắp người xem có vết thương hay phản ứng gì bất thường trước một thứ độc tố vô hình trong không khí hay không. Anh kiểm tra cả mũi, các móng tay, và tai xem có bị xuất huyết không.
Không tìm thấy chỗ nào chảy máu, Langdon nhìn xung quanh để khẳng định rằng thực tế anh chỉ có một mình trên lối đi vắng vẻ này.
Langdon nhìn xuống vũng nước lần nữa, và lần này anh nhận ra một vệt nước nhỏ xíu đang chảy theo lối đi và đọng lại ở chỗ trũng dưới chân anh. Dường như thứ chất lỏng màu đỏ đang từ chỗ nào đó phía trước chảy tới và dồn xuống chỗ thấp trên lối đi.
Phía trên kia có người bị thương, Langdon cảm thấy như vậy. Anh liếc nhanh ra chỗ Brüder lúc này đang đến gần trung tâm đầm nước.
Langdon sải bước nhanh trên lối đi, lần theo vệt nước. Khi anh tiến về phía lối cụt, vệt nước nhìn to hơn, đang chảy tràn tự do. Thế này là thế quái nào? Đến vị trí này, nó biến thành cả một dòng nước nhỏ. Anh rảo chân thêm, lần theo thứ chất lỏng đang chảy tràn tới tận tường, nơi lối đi đột ngột kết thúc.
Lối cụt.
Trong khoảng tối tăm, anh thấy một bể nước lớn sóng sánh sắc đỏ, như thể ai đó vừa bị giết ở đây.
Vào khoảnh khắc nhìn thấy thứ chất lỏng màu đỏ ấy tràn qua lối đi, nhỏ giọt xuống bể chứa, Langdon nhận ra phán đoán ban đầu của mình là sai lầm.
Không phải máu.
Ánh đèn đỏ của cái không gian rộng lớn này, kết hợp với sắc đỏ của lối đi lót ván, đã tạo ra ảo giác, khiến cho những vệt nước này có sắc đỏ thẫm.
Nó chỉ là nước.
Thay vì mang lại cảm giác nhẹ nhõm, phát hiện đó khiến anh sợ đến đờ đẫn. Anh đăm đăm nhìn xuống vũng nước, lúc này còn thấy cả những vệt nước bắn lên lan can và những dấu chân.
Có người từ dưới nước leo lên ở đây.
Langdon xoay người gọi Brüder, nhưng anh cách quá xa và tiếng nhạc đang đến đoạn hòa âm của kèn và trống. Đinh tai nhức óc. Langdon bỗng cảm thấy bên cạnh mình có người.
Không chỉ có riêng mình ở chỗ này.
Bằng động tác rất chậm rãi, Langdon xoay người về phía bức tường nơi kết thúc lối đi lót ván. Cách đó khoảng ba mét, trong bóng tối, anh nhận ra một khối tròn lẳn, giống như một tảng đá lớn phủ áo choàng đen, ướt sủng nước chảy tong tong. Cái khối đó bất động.
Và sau đó nó cử động.
Cái khối kéo dài ra, cái đầu không rõ nét của nó ngóc lên.
Một người thu mình trong một tấm áo choàng phụ nữ Hồi giáo màu đen, Langdon nhận ra ngay.
Thứ trang phục che kín cơ thể truyền thống của người Hồi giáo ấy không để hở da thịt, nhưng khi cái đầu đã bịt kín mặt xoay về phía Langdon, hai con mắt đen hiện ra, trừng trừng nhìn qua khe hở hẹp của phần mũ che mặt, khóa chặt lấy mắt của Langdon.
Trong khoảnh khắc, anh đã hiểu.
Sienna Brooks bật dậy từ chỗ nấp của mình. Cô bung người, tăng tốc chạy thật nhanh, xô mạnh làm anh ngã xuống sàn rồi chạy vụt theo lối đi lót ván.

Tai nghe AKG hàng theo Samsung Note 8/ S8/ S8+

Phụ kiện thương hiệu Aukey sale sốc từ 08/11 đến 13/11

Tổng hợp deal ngon trên Internet

Chương trước Chương sau